
Chào các bạn,
Bạn thích bài hát nào về tình yêu quê hướng đất nước? Bài hát nào khiến bạn cảm nhận và đồng cảm được với đất nước bằng những gì cụ thể, gần gũi và đơn giản chứ không phải là những gì trừu tượng nhưng chẳng có ý nghĩa gì nhiều? Đối với mình, bài hát “Tình ca” của Phạm Duy là một bài hát như vậy.
Mình tình cờ tìm được chia sẻ trên blog sau đây của chị Thiên Hương, một người Việt ở Úc và bài thơ của chị rất xúc động. Mình mạn phép quote lại ở đây để chia sẻ lại với các bạn:
Hôm trước người bạn gửi đến bài nhạc Tình Ca này kèm theo một câu: “Nghe bản nhạc Việt do người ngoại quốc ca càng nhớ và thương Việt nam quá”
Đọc xong, nghe xong thật rất thấm thía. Sống ở nước người, nghe được tiếng Việt mình, thật là thích. Bởi vậy bạn bè gặp nhau, là xúm xít nói tiếng Việt cho đỡ nhớ nhà, và cảm thấy ấm cúng.
Cảnh vật cũng vậy, Washington DC, VA, San Francisco, Monterey, Melbourne, Sydney, Tasmania, Queensland, và nhiều nhiều nơi khác cũng có cảnh đẹp, rất đẹp nhưng sao không đẹp bằng những cảnh ở quê nhà trong trí tưởng, có phải đó là tại cảnh ở đây nó thiếu cái hồn quê, thiếu cái nét yêu dấu của quê hương…
Bởi vậy nên … tôi yêu … tôi yêu tiếng nước tôi
Nếu được sống trăm lần
Quỳnh Anh có lẽ đã quá quen thuộc với cư dân mạng qua ca khúc bất hủ “Bonjour Vietnam”(tiếng Pháp) hay “Hello Vietnam” (tiếng Anh).
Hồn Việt là công ty đầu tiên tại TP. Hồ Chí Minh cung cấp dịch vụ Chăm sóc tinh thần, tư vấn và đào tạo tâm lý cho doanh nghiệp. Giám đốc doanh nghiệp là chị Nguyễn Thị Tâm, một chuyên gia tâm lý. Sau nhiều năm “Lăn lộn” qua nhiều môi trường công việc, người phụ nữ gốc Đồng Tháp này quyết định khởi nghiệp, dù biết chắc nghề này không giàu. Việc mở công ty là để được đóng góp cho xã hội bằng công việc mà mình yêu thích, và có cơ hội chữa lành những vết thương,những khiếm khuyết trong tâm hồn con người.

Tóm tắt cốt chuyện :
Enrico Caruso là một giọng ca Ý được xếp vào một trong những tenor vĩ đại nhất thế giới. Ông là người đã đem những bài hát O Sole mio, hay La Donna Mobile trở thành huyền thoại của dòng nhạc Opera.Caruso sinh trưởng trong một gia đình không có ai làm nghệ thuật nhưng nhờ giọng hát trời phú mà người ta gọi là “ tự nhiên và hoang sơ”, dần dần ông cũng khẳng đinh được mình trên con đường nghệ thuật.Caruso đã từng nhiều lần thất bại, trong sự nghiệp cũng như trong tình yêu. Ông đã bị người vợ đầu tiên phản bội và có lúc ông bị khán giả tuýt còi đuổi khỏi sân khấu vì hát trong tình trạng say xỉn.Thành công lớn nhất của ông chính là khoảng thời gian ông ở Mỹ, nơi mà những bài hát và vở nhạc kịch ông tham gia tại nhà hát Metropolitan đã đem tên tuổi của ông vượt mọi biên giới. Năm 1921, khi mới 48 tuổi, sự nghiệp của ông gần như kết thúc khi ông bị ho ra máu trong lúc biểu diễn một bài hát opera. Ông trở về nghỉ ngơi những ngày cuối đời tại một khách sạn nhỏ gần vịnh Sorriento, Napoli bên cạnh một cô gái trẻ hơn ông tới 20 tuổi. Cô gái là học trò mà ông dạy nhạc, tình yêu ông dành cho cô gái thật trong sáng nhưng rất sâu sắc. 
Năm 1982 đội tuyển bóng đá Ý giành chiến thắng tại World Cup ở Tây Ban Nha với sự có mặt của Tổng thống Sandro Pertini, từng là du kích trong chiến tranh và được người dân Ý rất yêu mến. Sự kiện này đánh thức niềm tự hào của người Ý về đất nước Italia mà khi ấy còn có nhiều điều làm người dân không hài lòng: kinh tế suy thoái, đạo đức suy đồi…
Quê Long An nhưng sinh năm 1973 tại Saigon. Nhạc sĩ Đức Trí là người mẫu người ít nói nhưng tự tin. Rất tự tin nữa là đằng khác. Cặp lông mày rậm, mắt lơ đãng hay nhìn xa (và trông rộng). Đang là nhà hòa âm, sáng tác ăn khách hàng đầu giữa giai đoạn nhạc Việt ăn nên làm ra (thời điểm 1996-2000), đùng một cái Trí bỏ ngang hết, khăn gói sang Mỹ học nhạc. Trí hiểu rằng “trong các loại hình đầu tư thì đầu tư cho kiến thức không bao giờ lỗ”.Nhưng thực tế cũng không hề dễ dàng. Tiền dành dụm mấy năm trời làm nhạc công, hòa âm, sản xuất băng đĩa ở VN chỉ đủ để Trí đóng học phí và ăn ở tại Boston đắt đỏ trong vòng… một năm.
Bài tình cho giai nhân là một ca khúc hay của nhạc sĩ Quốc Bảo, hay bởi nó đẹp, mượt mà không chỉ bởi cấu trúc âm nhạc mà còn ở ca từ mang đậm chất thơ.
Đâu là nơi đầu tiên sản sinh ra thể loại trường ca? Chưa có công trình khoa học nào tìm biết điều này. Kể từ bản trường ca của người Êđê “ Bài ca chàng Dam San – Klei khan Dam San” do công sứ Pháp cai trị tại DakLak Sabachie phát hiện ra đầu tiên, cách nay gần 80 năm, các nhà sưu tầm đã lần lượt công bố “ Xinh Nhã, Dăm Di, Khinh Dú, Nàng H’ Điêu – Chàng M’ Hiêng, Gyông Dư” rồi hệ thống các trường ca Mnông “ Cây nêu thần, Mùa rẫy Bon Tiăng”… hầu như dân tộc nào cũng có. Nếu chỉ kể tên, riêng ở vùng DakLak, các nhà sưu tầm đã ghi được 39 tên trường ca Êđê, hơn 100 tên trường ca Mnông, 6 trường ca Jrai. Tại Phú Yên, Bình Định có sử thi Bâhnar Kriem, Bâhnar Chăm. Ở Kom Tum cũng đã ghi được hàng chục trường ca Bana Rngao, tìm ra hệ thống trường ca Xơđăng với những tác phẩm cũng đồ sộ không kém… chưa có điều kiện thống kê hết, nhưng theo thông tin từ chương trình sưu tầm sử thi của nhà nước đang được triển khai ở năm tỉnh miền Trung và Tây Nguyên, thì hiện đã ghi được tên của 202 trường ca, nhiều nhất vẫn là của hai dân tộc người Êđê và Mnông ở DakLak. Chắc chắn sắp tới hệ thống các trường ca, sử thi Tây Nguyên sẽ được giới thiệu một cách đầy đủ hơn.
Nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy gửi bài thơ này cho tôi với một lời chú thích: “Đây là bài hóa giải mọi oan ức hận thù của anh, bài này anh mơ viết bao năm nay bây giờ mới viết được.” (Thư điện tử)

Nhạc Xanh hôm nay giới thiệu với các bạn một bài hát rất quen thuộc và dễ thương “Ơi cuộc sống mến thương”.