Chào các bạn,

Chúng ta thường nói đến “vô ngã”—không tôi—như là con đường an lạc và tĩnh lặng, nền tảng của toàn hệ thống tư duy của ta.
Nhưng vô ngã là sống thế nào trong cuộc đời cơm gạo nghề nghiệp nhiều cạnh tranh này?
Có nguời cho rằng vô ngã là bỏ tất cả mọi thứ trên đời, không còn vướng mắc gì cả, vào rừng tu một mình. Nếu nguời thích thái độ đó cũng được. Nhưng có lẽ đó là thái độ “chấp không”, chạy trốn cuộc đời ta đang sống.













