Tag Archives: trà đàm

Khởi đầu ngày bằng câu cám ơn

Chào các bạn,

Các bạn có lẽ đã biết principle of first impression (nguyên lý‎ ấn tượng đầu tiên). Gặp lần đầu mà mến là có triển vọng mến dài lâu. Gặp lần đầu mà ghét là có triển vọng ghét dài lâu. Bước đầu tiên thường ấn định các bước sau đó.

Đầu ngày mở cửa tiệm mà có vị khách tươi vui bước vào mở hàng, mua cho một ít đồ, là ngày đó buôn bán trôi chảy. Mở cửa tiệm mà có cô hồn nào vào đứng xớ rớ, hỏi thăm lung tung làm cho mình mệt, rồi bỏ đi mà chẳng mua gì, thì lại phải đốt tờ giấy, quơ vòng vòng đế xua cô hồn, xóa cái xui cho ngày đó.

Continue reading Khởi đầu ngày bằng câu cám ơn

Làm sao để canh giữ tâm mình

Chào các bạn,

Chúng ta nói là cần canh giữ tâm ta để ta có thể giữ tĩnh lặng và không bị xung động trong ngày. Nhưng kinh nghiệm cho thấy ta vẫn nổi giận trước khi nhận ra là ta không nên nổi giận, ta vẫn lo lắng trước khi nhận ra là ta không nên lo lắng, ta vẫn stress trước khi nhận ra là ta không nên stress…

Nói chung là ta vẫn cứ hành động theo thói quen xung động, dù ta biết là ta nên canh giữ tâm ta.

Vậy thì làm sao?

Continue reading Làm sao để canh giữ tâm mình

Tình Mẹ

Chào các bạn,

Nói đến yêu người vô điều kiện là nhiều người chúng ta chạy dài. Ối giời ơi, xin bác tha em! Yêu vô điều kiện chỉ có trong sách thôi. Chẳng ai làm được. Chẳng thể nào có được. Em yêu chỉ có một cô mà các điều kiện hàng ngày của cô ấy đã làm em sắp khuỵu rồi đây, đừng bảo là “yêu mọi người”! 🙂

Tình yêu vô điều kiện nghe như là một điều không tưởng. Không thể có thật!

Nhưng…

Continue reading Tình Mẹ

Xin lỗi, tha thứ và cám ơn

 

XIN LỖI

1. Xin lỗi cho những lời hứa tôi đã không thể nào thực hiện, dẫu rằng biết sẽ làm cho ai đó thấy thất vọng…

2. Xin lỗi cho những phút tôi vô tâm, thờ ơ với nỗi đau của bạn…

3. Xin lỗi vì những ích kỷ, những vụng về, những hiểu lầm của tôi đã làm phiền đến bạn.

Continue reading Xin lỗi, tha thứ và cám ơn

Ân hận dai dẵng nhẹ nhàng

Chào các bạn,

Có những chuyện rất nhỏ, chẳng nghĩa lý gì cả, nhưng vì lý do nào đó mà chuyện đó cứ nằm mãi trong đầu ta nhiều năm, cả đời. Nó chẳng hại gì ta cả. Ngược lại có lẽ nó giúp ta tốt hơn vì nó cứ ở đó nhắc nhở ta. Và quan trong hơn, nó như là một chứng tích rằng một điều gì đó dù rất nhỏ vẫn có thể ảnh hưởng đến tư duy ta cả đời.

Năm mình học lớp 12, vào dịp tết, nhà trường cho các lớp có một ngày làm tiệc tất niên. Mình nhớ năm đó mình rất à la mode. Quần ống pát rộng, tay áo cũng ống pat rộng. Trường cho mượn bộ trống đàn để trong một phòng trống, mình và vài đứa bạn đến làm loạn với dàn nhạc.

Continue reading Ân hận dai dẵng nhẹ nhàng

Kiến tánh thành Phật

Chào các bạn,

Bodhidharma
Hôm qua chúng ta nói “Trực chỉ chân tâm, kiến tánh thành Phật”. Đó là hai câu, mỗi câu bốn chữ, trong bài kệ 4 câu, tương truyền là của Bồ Đề Đạt Ma, vị tổ đầu tiên của dòng thiền Trung quốc. Bài kệ này là kim chỉ nam của Thiền tông Đại thừa.

Bất lập văn tự
Giáo ngoại biệt truyền
Trực chỉ chân tâm (1)
Kiến tánh thành Phật

Dịch nghĩa:

Không lập chữ nghĩa
Truyền riêng ngoài giáo pháp
Chỉ thẳng tâm thật
Thấy tánh thành Phật.

Continue reading Kiến tánh thành Phật

Nhìn trái tim trong sáng của mình

Chào các bạn,

Khổng tử nói: “15 tuổi lo học, 30 tuổi đứng vững, 40 tuổi không còn bị lầm lẫn mê hoặc, 50 tuồi biết được ý trời, 60 tuổi thuận tai nghe tất cả mọi điều, 70 tuổi có thể làm theo lòng mong muốn mà không ra khỏi vòng phép tắc.” (Thập hữu ngũ nhi chí ư học, tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận, thất thập nhi tòng tâm sở dục bất du củ..)

Tức là, theo Khổng Tử, phải đến 60 tuổi ta mới bắt đầu biết sống hòa bình, tai có thể nghe tất cả mọi người mà không thấy ai nghịch tai mình.

Continue reading Nhìn trái tim trong sáng của mình

Bầu trời rỗng lặng


 

Chào các bạn,

Có những vết thương trong lòng lâu lắm ta tưởng là đã lành rồi, nhưng thỉnh thoảng nhớ lại vẫn nhức nhối, buốt đau. Đó là vì ta chưa thể buông xả hết. Có thể là ý thức đã buông xả, đã tha thứ, đã yêu mến. Nhưng vết đau trong tiềm thức có lẽ còn đó, lâu lâu lại tìm dịp trồi lên.

Continue reading Bầu trời rỗng lặng

Bạn chấp nhận thất bại giỏi đến mức nào?

Chào các bạn,

Thất bại là chuyện thường xuyên ở đời. Ta tranh giải gì đó và thua, thi vào một trường và không được, cố cứu vãn một doanh nghiệp nhưng vẫn khánh tận, tỏ tình với một người nhưng không được đáp trả, tranh một học bổng nhưng không được, interview cho một việc làm tốt nhưng không được tuyển.

Mỗi lần gặp thất bại như thế hầu như ta luôn luôn mất tự tin không ít thì nhiều—Tôi không đủ tài năng? Tôi yếu chỗ nào? Tôi đã làm gì sai?… Và nếu là nói thất bại không ảnh hưởng gì đến tự tin hay tự ái của mình thì có lẽ đó rất là thiếu thực tế.

Continue reading Bạn chấp nhận thất bại giỏi đến mức nào?

Làm cho ta dễ thương hơn

Chào các bạn,

Đương nhiên ai trong chúng ta cũng muốn ta thành dễ thương dễ mến hơn đối với mọi người—không phải là dễ thương hơn chỉ với một người, như là người yêu của mình, mà là với mọi người. Và đây là một ước muốn tốt, vì nó giúp ta luôn tìm cách cải thiện mình. Hôm nay chúng ta sẽ nói một chút về kỹ năng “làm cho ta dễ thương hơn” như thế.

Một trong những cách thông thường nhất ông bà ta truyền lại, và ngày nay nhiều người chúng ta vẫn dùng, là để ‎ý đến những thói xấu của mình và đập nó xuống. Ví dụ: Thói quen kiêu căng, thì ta tập dẹp kiêu căng, không nói nhiều về mình nữa. Thói quen hay nói dối, thì cố gắng khi nói chuyện đừng nói dối. Thói quen hay nổi nóng, thì tập uống một ly nước khi nổi nóng để dằn nó xuống.

Continue reading Làm cho ta dễ thương hơn

Nhận diện cái tôi ảo diệu

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói cái tôi là đầu mối mọi tội lỗi. Sở dĩ như thế vì cái tôi rất ảo diệu, luôn luôn có thể xuất hiện càng ngày càng lớn dù ta đã diệt nó nhiều lần—diệt xong cái tôi nhỏ thì cái tôi lớn xuất hiện.

Trước hết là cái tôi ngu dốt, tối ngày làm bậy cướp của giết người.

Ta tu tâm, diệt được cái tôi tội phạm đó, ta bây giờ tử tế hơn những phường cướp bóc. Ta học hành khá, thành công cao—ta hãnh diện về các thành công của mình. Đây có thể là một cái tôi khác ra đời tử tế hơn và kiêu hãnh hơn cái tôi cũ.

Continue reading Nhận diện cái tôi ảo diệu

Quán sát tâm ta hay chăm chú vào cái tôi?

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói “hãy canh giữ trái tim ta”, “hãy thường xuyên quán sát cảm xúc và tư duy của ta”… Nhưng trong khi cố gắng như thế rất có thể là ta sẽ đi lạc đường và thành tối ngày quan tâm đến “cái tôi” của mình và đến các “cái nhìn” của người khác đối với mình.

Đó là quán sát mình như là: “Bữa nay mình nói vậy bà con có thích không ? Có ai chê không?”, “Tại sao hôm nay chẳng ai vui vẻ với mình vậy cà?”, “Mình nói chuyện hồi nảy có ai bực mình không?”, “Mình hôm nay nhìn có sáng sủa đẹp đẽ không vậy?”…

Continue reading Quán sát tâm ta hay chăm chú vào cái tôi?

Thế tấn của tâm ta

Chào các bạn,

Các võ sinh trong các võ đường thường phải đứng tấn hàng ngày và thường xuyên, để làm cho hai chân quen đứng rất vững trên mặt đất. Người mới nhập môn, hai chân yếu ớt, bị gạt chân nhẹ là ngã, và khi bước thì bước chân èo ọt, dễ mất thăng bằng, dễ ngã.

Hai chân càng vững thì cơ thể càng vững, càng mạnh, và càng khó ngã. Trong võ học, hai chân là gọi là rễ (roots), hai chân đứng vững trên mặt đất thì gọi là “mọc rễ” (rooted) vào đất. Hai chân phải rooted thì cả cơ thể mới vững chắc trên mặt đất.

Nội tâm ta cũng thế, làm sao để nội tâm chúng ta có thể đứng vững trên thế tấn của ta?

Continue reading Thế tấn của tâm ta

Tư duy của bạn uyển chuyển, sáng suốt, công bình, và tự do đến mức nào ?

Chào các bạn,

Chúng ta nói đến bốn điều tệ hại trong chỉ một loại vấn đề: Bốn điều tệ hại là thiếu uyển chuyển, thiếu sáng suốt, thiếu công bình và thiếu tự do trong tư duy của ta, trong chỉ một vấn đề là chủ nghĩa nhãn hiệu của ta.

Chủ nghĩa nhãn hiệu có nghĩa là ta tự cho ta một vài nhãn hiệu, và nhìn người khác với mót vài nhãn hiệu ta gắn cho họ.

Ví dụ: Tôi là người “trí thức trẻ, cấp tiến” còn anh ta là “Hồi giáo, quan chức, lạc hậu”. Vì tôi là trí thức trẻ nên tôi năng động, rành IT, biết nhiều về thế giới, và đương nhiên là tôi thích thay đổi và ủng hộ thay đổi. Anh ta là Hồi giáo đương nhiên là cực đoan, không thích lý lẽ, lại là quan chức thì thích hối lộ và tham nhũng, và lạc hậu, không rành IT và rất chống đổi mới.

Continue reading Tư duy của bạn uyển chuyển, sáng suốt, công bình, và tự do đến mức nào ?

Người có duyên

Chào các bạn,

Người có duyên là có gì vậy?

Nếu ta biết được một người mà hầu như ai cũng thích người đó, cả chính ta cũng vậy, thì có lẽ 100% đó là một người tích cực. Nói chuyện thì thích nói chuyện vui, nói về chuyện phục và quý người khác, biết ơn người khác, nói đến sự việc thì luôn nhìn mặt tích cực của sự việc, hỏng việc thì nói đến sửa chữa chứ không phàn nàn…

Người tích cực tạo ra năng lượng tích cực quanh mình, làm người khác luôn luôn thấy vui vẻ và yêu đời khi gặp mình.

Continue reading Người có duyên