Tag Archives: trà đàm

Đánh thức ước mơ từ trong tĩnh lặng

 

danhthucuocmo

Chào các bạn,

Trong cuộc đời, ta cần xác định được đam mê, sở thích và mục đích, mục tiêu sống của mình, tựu trung nó lại và gọi tên là Ước Mơ. Đó là điều mà ta có thể cháy hết mình, vượt qua mọi nghịch cảnh, nỗ lực không ngừng, liên tục phát triển bản thân để quyết tâm đạt được. Continue reading Đánh thức ước mơ từ trong tĩnh lặng

Phúc cho người xây dựng hòa bình

Chào các bạn,
peacemaker
Phúc cho người xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thương đế. (Matt 5:9).

Peacemaker, người xây dựng hòa bình. Thế giới có rất nhiều người gọi mình là peacemaker dù họ đang cầm súng giết người.

Peacemaker hiếm và khó hơn người ta nghĩ. Người ta thường thích theo phe đảng. Ở Sudan thì bạn hoặc là Hồi giáo hoặc là Tin Lành để đánh nhau. Ở trong cộng đồng Việt Nam nước ngoài thì bạn hoặc là chống cộng hoặc là thân cộng, để đánh phá nhau. Tại rất nhiều nơi trên thế giới, hoặc là bạn đạo này hay đạo kia, hoặc là bạn thuộc đảng này hay đảng kia, chỉ để đánh nhau. Con người chuyên tập hợp thành phe nhóm để đánh nhau.

Continue reading Phúc cho người xây dựng hòa bình

Nói một là một, hai là hai

 

Chào các bạn,
Hinh-dp-2_898c1
Trước kia, mình thường nghe nói anh em đồng bào sắc tộc thiểu số nói một là một, hai là hai. Mình nghe thì nghe vậy chứ không quan tâm và cũng tưởng đặc điểm này chỉ có ở những anh em đồng bào sắc tộc Êđê và Gia Rai, là hai sắc tộc tương đối mình thường hay tiếp xúc. Cho đến khi mình ở với các em học sinh Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột và trong nhà Lưu Trú sắc tộc có đến bảy hoặc tám sắc tộc, lúc đó mình mới biết đây là tính cách chung của các anh em đồng bào sắc tộc thiểu số. Continue reading Nói một là một, hai là hai

The touch

Chào các bạn,
The_Touch
Tiếng Anh có từ the touch, dịch ra tiếng Việt là một cái chạm tay, một cái sờ nhẹ… Đặt bàn tay mình lên vai người kia, hay trên tay người kia, là “touching”. Câu nói nào đó touch the heart của người kia, tức là đã vào đến trái tim người kia.

Nhưng nghĩa đầu tiên của touching là physical touch, chạm đến cơ thể.

Như là: Mình cho hành khất tiền thường xuyên, nhưng đã có bao giờ mình cầm tay một người hành khất chưa? Cái cầm tay đó là the touch.

Continue reading The touch

Tặng xôi

 

Chào các bạn,
images19140_onglao
Mình về Gia Lai và đến thăm gia đình người em trai ở cách nhà khoảng bảy cây số. Em tên Quí, đã có gia đình và ba người con. Trước đây, em Quí mở shop giày dép Bitis “Phú Quí” tại nhà, sau mấy năm buôn bán ế ẩm nên hai năm nay, gia đình em Quí không bán giày dép nữa mà chuyển qua mở quán ăn, bán bánh mì thịt nguội, xôi, sữa đậu nành cho học sinh vì nhà em Quí ở gần trường Trung học cơ sở Nguyễn Văn Cừ. Vì vậy, khách của em Quí chủ yếu là học sinh và đông nhất là trước tám giờ sáng, khi các em chưa vào lớp học. Continue reading Tặng xôi

Thực hành quy luật tâm linh

Chào các bạn,
humility
Tất cả mọi quy luật tâm linh–khiêm tốn, thành thật, yêu người, tĩnh lặng—không chỉ để ta dùng cho chính ta, mà phần lớn là trong giao tiếp với mọi người chung quanh.

Khiêm tốn: Ta có thể tư duy khiêm tốn hay kiêu căng một mình ta, nhưng hành động khiêm tốn hay kiêu căng thì thực sự chỉ thực hiện hướng vào người khác, đối với người khác, hay trong khung cảnh có người khác. Nếu ta ở một mình trên rừng thì khiêm tốn hay kiêu căng thật ra chẳng ăn nhập gì với ai cả.

Continue reading Thực hành quy luật tâm linh

Đi chân không

 

Chào các bạn,
T42-le-hoi-mua-xuan
Trong buổi gặp các mẹ chiều thứ Bảy, mình báo cho các mẹ biết mình còn rất nhiều thuốc như: Thuốc viêm dạ dày, thuốc cảm cúm, thuốc ho, thuốc ghẻ, thuốc điều trị phần phụ cũng như một số thuốc khác… Ai cần, mời đến nhà, mình cho! Vậy là hôm sau có nhóm gồm năm bà mẹ già gần bảy mươi tuổi chống gậy đến xin thuốc. Mỗi mẹ trên tay chống một cây gậy mà đi không muốn vững, mỗi mẹ đi mỗi kiểu, không mẹ nào đi giống mẹ nào! Mẹ đi xiên xiên, mẹ đi khòm khòm, mẹ đi xủi xủi, mẹ lại đi lết lết… Nhưng cùng có chung một điểm: Mẹ già nào cũng đi chân không, hai bàn chân không, không có dép giày gì cả! Continue reading Đi chân không

Không thi đại học và từ chối học bổng 500 triệu

 

longdungcam

” 17 tuổi, Giải nhì Tin học Quốc Gia, quyết không làm hồ sơ thi đại học, và từ chối học bổng 500 triệu VNĐ của FPT. Chàng trai ấy “điên” hay dũng cảm?!”
 
Hôm nay, các sĩ tử đang hối hả bước vào đợt 2 kỳ thi tuyển sinh, lại nhớ câu chuyện cách đây 1 năm, đã làm mình và bao bạn bè kinh ngạc. Continue reading Không thi đại học và từ chối học bổng 500 triệu

Ta và cộng đồng của ta

Chào các bạn,
ServingCommunity
Sự thật là mọi chúng ta đều tập trung vào chính mình, sự phát triển cùa mình, và thành công trong công việc của mình. Đây là điều hiển nhiên, chẳng có gì sai cả. Cộng đồng của ta tiến hóa tốt bằng cách mỗi cá nhân tiến hóa tốt.

Nhưng nhiều chúng ta lấn cấn vì cá nhân và cộng đồng là hai khái niệm dường như đối chỏi. Tập trung vào cá nhân ta là vị kỷ, tập trung vào cộng đồng của ta là vị tha.

Continue reading Ta và cộng đồng của ta

Đếm lộn tiền

 

Chào các bạn,
konray3kids
Mình về Gia Lai được năm ngày. Lúc đang ngồi chơi xem hình trên Laptop với hai cô cháu nhỏ học lớp Một và lớp Bốn thì nhận được tin nhắn của em A Ly Neel – học sinh cũ của Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột. Năm nay em A Ly Neel đang học năm thứ hai Cao đẳng Công nghệ thông tin tại Tp. HCM nên khi nhận tin nhắn, mình nhớ về em A Ly Neel trong ba năm ở tại Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột thật nhiều. Continue reading Đếm lộn tiền

Chờ lãnh đạo

Chào các bạn,
leader
Vì một lý do gì đó mà chúng ta thích ngồi chờ lãnh đạo mà rất ít khi tự mình khởi động một công việc nào đó. Có thể đó là vì văn hóa và giáo dục của ta tập trung 100% (oops, sai rồi, chỉ có 99% thôi) vào dạy cho chúng ta “dạ vâng” với “lãnh đạo”, nên chúng ta thường xem mình là phó thường dân ngu dốt không biết gì và phải chờ “lãnh đạo” trong mọi chuyện.

Nhưng các bạn, đất nước tiến triển là do mỗi người khởi động chuyện gì mình thấy nên làm.

Thấy đường nhiều rác thì khởi động nhặt rác, huy động bạn bè cùng nhặt rác với mình.

Continue reading Chờ lãnh đạo

Chỗ để nhớ bài học

 

Chào các bạn,
6476728959_c735beacbc_z
Đối với các em học sinh Lưu Trú sắc tộc, nhất là các em nam, các em lớn cũng như các em nhỏ, rất thích dầm mưa, rất thích chơi giữa mưa, nhất là vào những cơn mưa đầu mùa. Trời mưa càng to các em càng thích! Vì vậy, cứ hễ trời mưa nếu mình hoặc các cô không để mắt đến thì chỉ một tích tắc sau là các em đã có mặt đầy đủ ngoài sân bóng để chơi bóng giữa mưa, dù đó là giờ các em đang học bài. Continue reading Chỗ để nhớ bài học

Tĩnh lặng để làm việc hiệu năng

Chào các bạn,
working-hard_india
Chúng ta có khuynh hướng bị tràn ngập vì công việc, và hầu như chẳng bao giờ đủ thời gian làm mọi việc cần làm trong ngày. Nhưng chúng ta không biết là chúng ta quá tốn thời giờ cho những chuyện không cần tốn thời giờ:

– Sáng ra gặp một bà khách hàng chửi, thể là ta bực bội cả ngày. Ngồi thừ nửa tiếng đồng hồ chẳng làm gì được cả, sau đó là làm hư cái này hỏng cái kia cả ngày.

– Người yêu hình như thích ai đó, và ta ngồi tư duy toan tính ăn thua đủ cả ngày.

– Gửi đơn xin việc rồi, và ngồi lo lắng mãi, không biết mình có được vào vòng interview không.

Continue reading Tĩnh lặng để làm việc hiệu năng

Hiếu khách

 

Chào các bạn,
201305-118
Trong những lần đến thăm gia đình các em học sinh Lưu Trú sắc tộc, mình có cảm nhận kiểu đón tiếp khách của gia đình các em sắc tộc Sêđăng gần gũi với văn hóa người Kinh. Gần giống nhau ở điểm anh em đồng bào sắc tộc Sêđăng rất hiếu khách và khi tiễn khách về đều muốn biếu khách một món quà gì đó! Điều này được thể hiện rất rõ sau mỗi lần mình đến thăm, khi chào về, gần như bố mẹ các em thường đưa cho mình một gói quà nho nhỏ: Như một ít măng khô, một nhánh chuối, vài lon nếp, một con chim rừng hoặc một trái bầu, trái bí gì đó… Và nhà nào không có sẵn thì người nhà luôn nhắc đi nhắc lại câu: Tội Yăh quá! Yăh đến thăm mà mình không có gì để cho Yăh! Continue reading Hiếu khách

Cuộc đời phức tạp?

Chào các bạn,
SIMPICITY
Khi ta chưa nắm được tinh yếu của cuộc đời, ta thấy cuộc đời cực kỳ phức tạp và đầy khó khăn:

– Bạn bè không biết tin ai.
– Đồng nghiệp không biết khi nào đâm sau lưng mình.
– Người mình không quen biết chẳng biết lúc nào lại mạ lị mình.
– Người yêu không biết lúc nào rời xa mình.
– Đối tác liên doanh không biết lúc nào gian lận mình.
– Không biết đời mình sẽ đi về đâu

Continue reading Cuộc đời phức tạp?