Tag Archives: tích cực

Đồng Cảm

Đồng cảm là món quà quý giá mà chúng ta có thể trao cho những người bạn của mình khi chúng ta học cách nhìn bằng con mắt của người khác, hoặc cảm nhận bằng suy nghĩ của người khác, khi đó xung đột được giải quyết và tình yêu hiển lộ.

Đôi khi, một khoảnh khắc đẹp chỉ là suy nghĩ về một điều gì đó. Khi tôi đang ngồi trong một khu vườn vào một buổi chiều, có một cậu bé đang nắm tay người mẹ mang thai. Thay vì chạy đi chơi đu dây hay cầu tuột cùng những đứa trẻ khác, cậu ngồi sát bên mẹ, đặt một bàn tay lên bụng mẹ, và nói : “Anh biết bên trong đó chắc rất tối, và em muốn chui ra. Nhưng cần thêm một thời gian nữa. Anh đã mất 9 tháng. Anh chỉ muốn nói với em rằng, anh đang chờ em, và rằng anh hiểu em đang cảm thấy gì”. Hai từ kì diệu “Anh hiểu” vang lên trong tai tôi, và các câu hỏi tuôn ra. Thế nào là Đồng cảm? Làm thế nào để bạn đặt tay lên một ai đó, và nói những lời “Tôi hiểu”? Liệu có công cụ nào giúp tôi trở thành người đồng cảm hơn không? Câu trả lời đến từ nhiều góc độ.
empathy

Đồng cảm là gì?

Nguồn gốc của từ “đồng cảm” (empathy) có từ những năm 1880 khi nhà tâm lý học người Đức Thoedore Lipps đặt tên cho khái niệm “einfuhlung”, nghĩa là cảm-thấy-từ-bên-trong (in-feeling). Dada Vaswani, giám đốc của chương trình Sadhu Vaswani Mission, phân tích “Đồng cảm là quên đi bản thân mình trong niềm vui và nỗi buồn của người khác, nhiều đến mức mà bạn thực sự thấy rằng niềm vui hay nỗi buồn mà người khác đang trải qua cũng chính là niềm vui và nỗi buồn của bạn. Đồng cảm là sự gắn bó hoàn toàn với người khác”. Deepa Kodkal, một chuyên gia về tinh thần, nói “Đồng cảm là đặt mình vào vị trí của người khác để thực sự hiểu người đó đang nghĩ gì và trải qua điều gì trong một thời điểm nhất định. Về cơ bản đó là sự bắt sóng cùng tần số với ai đó”. Chồng của bà là Raja Kodikal cũng đồng ý, và nói thêm rằng đó là cảm giác hòa hợp với người khác, mà thông qua đó bạn có thể giúp đỡ họ giải quyết vấn đề của họ. Gandhi, một biểu tượng quốc gia về đồng cảm, cũng nói tương tự như vậy. Ông thường cầu nguyện hàng ngày với những lời như “Nếu tôi được tái sinh, tôi sẽ ước mình được sinh ra là một người dân hèn mọn để có thể chia sẻ với họ những đau buồn, chịu đựng, và sự lăng mạ nhằm vào họ, để tôi có thể cố gắng để giải phóng bản thân mình và họ khỏi sự đau khổ”.

Đồng cảm không là gì?

Các định nghĩa trong từ điển khó cắt nghĩa được sự khác nhau giữa đồng cảm (empathy), thương xót (pity), thông cảm (sympathy) và trắc ẩn (compassion), tuy vậy vẫn có sự khác biệt. Chandrika, tác giả của Atam Siddhi, giải thích “Khi một người cảm thấy được nỗi đau của người khác với tư cách là giữa một bề trên với bề dưới, hay là cảm thấy tiếc thương cho một hoàn cảnh mà một người không bao giờ tưởng tượng là mình sẽ gặp phải – thì đó là cảm giác của sự thương xót. Chúng ta thương xót một người mù vì chúng ta không biết mù là thế nào. Tuy nhiên, khi chúng ta nhấc họ lên, nhìn người khác ngang hàng với mình, và có thể tưởng tượng được bản thân chúng ta trong hoàn cảnh của họ, và cảm thấy có sự gắn kết mạnh mẽ với người đó, thì sự thương xót chuyển thành thông cảm. Tuy nhiên, khi chúng ta hòa mình vào những gì một người đang phải chịu đựng, và cảm nhận được nỗi đau; khi người đó cười, niềm vui cũng tràn ngập trong ta; khi người đó phấn khích, trái tim ta rộn rã sướng vui; đó là lúc chúng ta gần với cái gọi là đồng cảm”.
compassion
Lòng trắc ẩn là cảm thấy nỗi đau của người khác, và hành động để làm giảm bớt nó. Trắc ẩn có thể sinh ra từ sự đồng cảm – ví dụ, tôi động lòng thương người nghèo, và muốn giúp đỡ họ, nhưng tôi chưa bao giờ trải qua cảnh nghèo đói. Tôi bắt đầu bằng việc dạy trẻ ở khu ổ chuột tại nhà, và sau đó tôi dành thời gian cho một cô bé- người đã để dành cái bánh Cadbury suốt cả một tháng, và chỉ nhấm nháp mỗi ngày một tí ti, khi tôi gặp một cậu bé người đã mơ về một ngôi nhà trong đó mẹ cậu được làm người nội trợ, tôi sẽ hiểu rõ hơn về sự nghèo đói. Như thế đồng cảm là cảm xúc thấy “hòa nhập” hơn, bao gồm các bước nhìn thấy, kết nối, cảm nhận, và tiếp theo hành động.

Bước 1: Đừng cứng nhắc cố chấp

Phần lớn các chuyên gia về tinh thần đều đồng ý rằng bước đầu tiên của sự nhận thức đó là quên đi cái tôi của mình. Cái tôi theo định nghĩa là cảm giác sai lầm về bản thân (false sense of self). Khi có cái tôi thì đồng cảm không thể tồn tại. Một người mà quá ám ảnh về chính mình, về những cảm xúc của mình, những đánh giá của mình thì sẽ không có thời gian hiểu được những điều người khác đang trải qua. Bước đầu tiên để kết nối với người khác là bạn phải linh hoạt trong suy nghĩ của mình, và đừng cứng nhắc cố chấp.

Adita Jalan, một giáo viên của từ Kolkata, chia sẻ, “Một ngày, chồng tôi đi làm về sớm, và nói “Anh chịu hết nổi rồi, Anh sẽ không làm cho bố nữa, ông luôn làm anh chán nãn.Anh sẽ lấy số tiền anh đáng nhận được trong việc kinh doanh này và bắt đầu cái gì đó mới”. Chồng tôi là một người điềm tĩnh và có lòng trắc ẩn, người luôn đặt gia đình lên trên hết. Bố chồng tôi chắc hẳn đã làm tổn thương anh ấy ghê gớm. Lòng tràn ngập nỗi tức giận và thấy mình đúng, tôi quyết định chúng tôi phải tạo dựng một thế giới mới cho mình. Tôi đi ra và lấy cho anh một cốc nước, khi đó tôi nhìn thấy bố chồng đang ngồi trong phòng khách nước mắt lã chã. Đột nhiên mọi sự thay đổi. Tôi tự hỏi mình “Liệu một người cha có chủ ý làm tổn thương con trai mình? Liệu có bao giờ tôi chủ ý làm tổn thương con trai tôi, Aarav?”. Câu trả lời là một tiếng KHÔNG vang dội. Tôi nói với chồng mình, với tư cách như một người mẹ chứ không phải một người vợ, và vấn đề đã được giải quyết. Người cha và người con lần đầu tiên nói chuyện một cách cởi mở về những kì vọng của họ, và hôm nay, họ đã có được một sự gắn kết tuyệt vời. Nếu mà tôi đã để cái tôi của mình chế ngự, thì sự đồng cảm sẽ không bao giờ có được, và hôm nay tôi sẽ không thể nhìn thấy Aaray cưỡi lên lưng ông nó.

caring

Bước 2: Thấu hiểu hoàn cảnh của người

Sự đồng cảm thực sự nảy sinh từ sự chia sẻ cùng nhau, hoặc chí ít là hiểu được trải nghiệm của người khác. Chỉ đi chiếc giày của người khác rồi lại bước chân ra ngay, chỉ nhìn thấy hoàn cảnh của người ta, mà không hòa nhập thì chưa đủ. Dù khó khăn đến mấy, thì cũng hãy cố gắng nhận biết thành thạo đôi giày, biết kích cỡ của nó, hiểu được cái cảm giác đó, hãy là người đó, và bạn sẽ hiểu được người đó đang trải qua điều gì, và thực sự đồng cảm với họ.

Jaggi Vasudev, người sáng lập tổ chức Coimbatore-based Isha Foundation, tham gia chỉ đạo các tình nguyện viên tham gia công tác cứu trợ nạn nhân sóng thần đã nói “Đừng đi vào các khu làng này như là một người ngoài cuộc hay khán giả. Sự mất mát của một người trong gia đình chúng ta có thể coi là một thảm họa. Và tương tự như vậy, sự mất mát một con người ở các gia đình khác cũng đau khổ không kém. Chúng ta phải hiểu được điều này. Khi chúng ta đi vào làng, hãy đi như bạn là người bạn hay họ hàng thân thiết nhất của người đã chết. Hãy vào đó với cảm xúc rằng tất cả 150,000 người đã chết là họ hàng thân thiết nhất của bạn. Hãy chứng tỏ rằng bạn đến với tình yêu và lòng trắc ẩn, như là anh em ruột rà”.
Dada Vaswani cũng chia sẻ một kinh nghiệm thú vị. Ông hồi tưởng lại “Một buổi sáng sớm, Gurudev Sadhu Vaswani dạy chúng tôi rằng trong thực tế, không có cái chết. Cái chết chỉ là một ảo giác. Chúng ta phải học cách vượt qua nó. Trong ngày hôm đó, ông đã mời đến bên một người mẹ già có đứa con một chết trong vụ đâm máy bay. Bà gạt những giọt nước mắt cay đắng. Mắt Sadhu Vaswani cũng đẫm lệ. Sau đó, tôi nói với ông “Buổi sáng nay thầy đã dạy chúng em rằng cái chết là một ảo giác. Vậy lý do thầy đã khóc là gì?”. Ông trả lời “Khi tôi ngồi bên cạnh người mẹ già, tôi cảm thấy tôi là người mẹ già đó”.

Mẹ Teresa, một hình mẫu của sự đồng cảm, nói về một khoảnh khắc đáng nhớ khi mẹ là kẻ không nhà. Mẹ nói “Khi tìm kiếm một ngôi nhà, tôi đi và đi cho đến khi chân và tay đau nhức. Tôi nghĩ bao nhiêu người nghèo cũng đau nhức trong thể xác, tâm hồn, đang tìm kiếm một ngôi nhà, thức ăn và sức khỏe”. Nhận thức có được từ kinh nghiệm và sự chia sẻ nỗi đau đã tạo ra cuộc cách mạng trong bà, và biến một nữ tu sĩ bình thường trở thành mẹ Teresa phi thường.
motherteresa1
Raja Kodikal chia sẻ một kinh nghiệm hài hước trong cuộc đời mình. Một lần nọ, ông- một người cha đáng tự hào của bốn cô con gái, đi ra bờ biển Juhu, Mumbai, với vợ, bốn cô con gái và mấy đứa bạn của nó. Khi mười cô gái và ông đang đứng uống nước dừa, đột nhiên người thanh niên phục vụ khoét các quả dừa cười với ông vẻ đầy thông cảm và nói “Ho jayega, ho jayega, ladka bhi ho jayega” (tiếng Hindi, nghĩa là “Đừng lo, rồi ông sẽ có một đứa con trai thôi”-ND). Raja cười khúc khích khi nhớ lại khoảnh khắc đó, và nói ông không có ý định bảo anh chàng đó đã nhầm lẫn, vì ông thực sự xúc động và phấn khích bởi sự đồng cảm của anh ta.

Tôi có một em họ 17 tuổi, bị một khuyết tật về mắt ở tuổi 13, và cậu đã dần dần mất đi thị lực kể từ đó. Hôm nay, cậu đã bị mù đến 95% . Tình trạng đó không thể cứu vãn, và ít nhất là cho đến bây giờ, các bác sĩ cũng không có cách nào. Là một anh chàng rất quả quyết, cậu thường nói với mọi người “Cách mà tôi nhìn sự việc đó, chỉ là một phần cơ thể tôi không hoạt động – thế còn hàng trăm các bộ phận khác đang hoạt động rất hoàn hảo thì sao?”. Cậu không bao giờ cho phép bố mẹ mình cảm thấy là họ có một đứa con tật nguyền. Tuy vậy, là một người bạn tâm tình, tôi đã cố gắng lắng nghe những khó khăn – những người bạn nghĩ cậu đang gây sự chú ý bằng nỗi khổ của mình; cô gái mà cậu thích tỏ ra thương xót cậu, nhưng không bao giờ xem cậu là một người bạn trai, và tất nhiên, cũng không thể hiểu được cái cảm giác bị mù sau 13 năm nhìn thấy cái đẹp của cuộc sống.

Cảnh ngộ của cậu động lòng tôi, nhưng không thực sự sâu đậm lắm, và tôi thường bận rộn với cuộc sống nên quên giữ liên lạc với cậu. Một buổi tối đã thay đổi mọi thứ. Một ý tưởng chợt nảy ra, tôi quyết định nhắm mắt, và thử bị mù. Bóng tối bao trùm. Một hành động đơn giản như đi bộ bỗng trở nên khủng khiếp. Mỗi một suy nghĩ, một tiếng thở, như thành cực đại. Những khuôn mặt, hình ảnh đã quen tan biến vào bóng tối. Chỉ 10 phút sau, tôi mở mắt ra và uống lấy những hình ảnh một cách đầy thèm khát như là kẻ hành hương trên sa mạc tình cờ nhìn thấy một cái giếng uống nước vậy. Tôi đã gọi cho cậu ấy, và chúng tôi nói chuyện, cậu bảo tôi “Này chị, một ngày nào đó em chắc là em sẽ tìm được một cô gái tuyệt vời. Khi đó, tình yêu là không còn nhìn thấy gì nữa” (Love is blind). Tôi đã khóc.

Bước 3: Nhớ trở lại là mình

Bước cuối cùng thường bị nhiều người lãng quên. Những người đồng cảm nhất trong số chúng ta thường hòa nhập vào cảnh ngộ người khác, và không thoát ra được. Hiểu được nỗi đau của người khác như thế nào là quan trọng, nhưng quan trọng hơn nữa là bạn phải sống chính hoàn cảnh của mình. Bạn cần phải hiểu được nỗi đau khổ của người, nguyên nhân của nó, và giúp đỡ họ trong khi vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hơn nữa, sự đồng cảm sẽ đưa đến hai con người đau khổ, thay vì một. Ý tưởng về sự đồng cảm nghĩa là hiểu biết vì thế mà bạn có thể nâng đỡ họ lên, và cũng không khiến mình bị sa lầy.
nn-benhvien
Shraddha Mittal là một cô gái 23 tuổi có mẹ bị chẩn đoán ung thư tử cung. Mặc dù việc điều trị đã xong cách đây mấy năm, và mẹ cô hiện tại khỏe mạnh, Shraddha đã bị tác động rất mạnh bởi căn bệnh này và quyết định tình nguyện cho một tổ chức phi chính phủ về ung thư gọi là Helping Hands tại bệnh viện Jaslok, ở Mumbai, giúp đem lại hi vọng cho bệnh nhân ung thư. Trong suốt tháng đầu tiên, cô thường trở về nhà và khóc. Nhìn những người bệnh nhân khác, cô đã nhớ đến mẹ mình. Mỗi lần một người không sống sót được trong cuộc chiến chống lại ung thư, lòng cô tràn một nỗi sợ hãi về sự bình phục của mẹ.Nhiều lúc cô đã định bỏ cuộc. Nhưng cuối cùng cô đã quyết định tiếp tục. Cô nói “Hôm nay là một năm kể từ khi tôi gia nhập tổ chức, và tôi hiểu tôi đã tạo nên một sự khác biệt nào đó – cho bệnh nhân và bản thân tôi. Tôi nhận ra rằng tôi cần phải gắn-tách, kết nối-tháo bỏ. Khi tôi nói chuyện với một người bệnh nhân, tôi nói như là tôi hiểu chính xác nó thế nào, tuy nhiên khi đi ra khỏi phòng, tôi tạo ra một khoảng cách giữa người bệnh và tôi bằng cách nói “Cô ấy bị ung thư trở lại không có nghĩa là mẹ tôi cũng thế. Mẹ tôi đang rất khỏe”. Một câu đơn giản, nhưng tại thời điểm đó, nó thực sự đã tạo nên sự khác biệt lớn”.

Và hơn nữa:

– Lắng nghe: các nhà tâm lý học trên thế giới đồng ý rằng phần lớn mọi người không yêu cầu giải pháp hay lời khuyên. Một khi họ có được cơ hội để nói chuyện, và được thấu hiểu, một nửa vấn đề đã được giải quyết. Ruchita Mehra, nhà tư vấn tại bệnh viện Jaslok, Mumbai, nói “Hai thứ quan trọng nhất mà bệnh nhân cần là đôi tai! Vâng, đôi tai! Một khi bạn cho phép họ nói, và tỏ ra bạn hiểu họ đang cảm thấy gì, và điều đó là tự nhiên, một nửa căn bệnh đã biến mất”. Quả thực, để lắng nghe người khác, người ta cần phải phát triển kĩ năng nghe tích cực để hiểu được những điều mà người khác đang nói, và vâng, cũng là những điều mà người đó không nói!

– Hiểu chính mình: Bà Kodikal nói “Mục tiêu của bất cứ sự thực hành tinh thần nào, dù là thiền hay yoga đều là tạo ra nhận thức trong bạn, vì thế loại bỏ tất cả những điều tiêu cực, và tăng cường tất cả những gì tốt bên trong”. Khi chúng ta sống có nhận thức, chúng ta sẽ cảm thấy nỗi đau của người khác qua trực giác, và biết làm thế nào để xoa dịu nó. Đồng cảm trở thành một phần của con người bạn.

– Yêu vô điều kiện: Dada Vaswani nói “Tăng trưởng trong tinh thần cho đi. Cho đi, cho đi và cho đi không bao giờ chán. Cho đi và không lưu giữ gì, không nhớ những gì đã cho đi. Cho đi và quên tất cả. Cho đi trong tình yêu: cho đi trong sự tôn kính. Bạn không chỉ một lần không đáp lại tiếng gọi của nỗi đau con người. Đó là cách bạn sẽ tăng trưởng trong sự đồng cảm’.
caring-families-church
– Tất cả là một: Sự đồng cảm là một quá trình phát triển. Raja Kodidak nói rằng chỉ khi chúng ta đồng cảm với bản thân, khi chúng ta chấp nhận và yêu bản thân mình, cả tốt lẫn xấu, thì chúng ta mới có thể trở nên đồng cảm với người khác. Chandrika cũng nói thêm rằng một giai đoạn bắt đầu là khi một người bắt đầu nhận thức được bản chất đồng cảm không thể tách rời của mình và nó xảy ra khi có sự nhận thức rõ rằng không có sự khác biệt cá nhân nào như “anh” và “tôi”. Ở giai đoạn phát triển đó, một cá nhân hiểu rằng cái quan trọng là tâm hồn, và tất cả tâm hồn là sự phản chiếu của Một Thức, không hơn, không kém. Bà nói thêm rằng sự đồng cảm là nguyên tắc cơ bản của triết học nhất nguyên (advaita) do Adi Sankara khởi xướng. Ông nói “Chúa và bạn không phải là hai, Chúa và bạn là một”. Rằng vì sao một pháp sư thuộc chủ nghĩa thần bí nói rằng khi Chúa muốn trốn ở một nơi mà không mắt người nào nhìn thấy được, Ngài sẽ trốn ở trong trái tim con người vì thế mà Ngài có thể nhìn qua được mắt, nghĩ bằng cái đầu, và cảm nhận được trái tim của người đó. Đó là lý do vì sao, người ta đã thấy nữ thần Radha hát và nhảy múa ở Vrindavan (thánh địa của đạo Hindu, Ấn độ) sau khi thần Krishna đã đi Mathura, Radha đã nói “Tại sao tôi phải cảm thấy buồn? Bởi vì Krishna đã rời bỏ tôi ư? Nhưng điều đó không đúng! Krishna không bao giờ có thể bỏ tôi. Vì bạn không thấy được, giữa Krishna và tôi, và tôi và Krishna, không có sự khác biệt nào?”

Hãy để nhà thơ John Donne nói lời cuối cùng:

Không ai là một hòn đảo
Hoàn toàn chỉ riêng mình
Mỗi người là một phần lục địa
Một mảnh của đại dương.
………
Mỗi cái chết đều khiến tôi hao hụt
Bởi tôi là một của loài người.

(Chuông Nguyện Hồn Ai)

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

EMPATHY
by Megha Bajaj

Empathy is a precious gift we can offer our fellow beings. when we learn to see through another’s eye, or feel through another’s mind, conflicts dissolve and love unfolds

Sometimes, a beautiful moment is all it requires to set a thought in motion, an article in progress. I was sitting in a garden one evening when a little boy walked hand-in-hand with his pregnant mother. Instead of running along with other children to swing and slide, he sat close to his mother, placed a hand on her stomach, and said, “I know it must be all dark inside, and you must want to come out. But it will take some time. It took me nine months. I just wanted to tell you, I am waiting for you, and that I understand what you are feeling.” The two magic words “I understand,” rang in my ears, and the questions began to flow. What is empathy? What does it take to put your hand upon someone else’s, and say the words, “I understand”? Are there tools that can help me become a more empathetic person? Answers came from various quarters.

What is Empathy?
empathy2
The origin of the word ‘empathy’ dates back to the 1880s, when German psychologist Theodore Lipps coined the term einfuhlung, which literally meant in-feeling. Dada Vaswani, head of the Sadhu Vaswani Mission, articulates, “Empathy is forgetting oneself in the joys and sorrows of another, so much so that you actually feel that the joy or sorrow experienced by another is your own joy and sorrow. Empathy involves complete identification with another.” Deepa Kodikal, spiritual adept, says, “Empathy is putting yourself in another’s shoes to find out what exactly that person is feeling or going through at the given time. It basically refers to being at a common wavelength with someone.” Her husband Raja Kodikal agrees with her, and adds that it’s a feeling of being in-tune with another, through which you are empowered to help that person resolve his problem. Gandhi, the national icon of empathy, said something similar. He used to pray every day uttering the words, “If I have to be reborn, I should wish to be born an untouchable so that I may share their sorrows, sufferings, and the affronts levelled at them, in order that I may endeavour to free myself and them from that miserable condition.”

What is Empathy not?
Dictionary definitions have a hard time distinguishing between empathy, pity, sympathy and compassion, but a difference does exist. Chandrika, author of Atma Siddhi, explains, “When an individual feels for another’s pain, as a superior towards an inferior, or feels sorry for a condition one cannot even imagine oneself in – that is the feeling of pity. We pity a blind person, for we don’t know what blindness is. However, when we rise higher, look at the other as an equal, can probably imagine ourselves in his condition, and feel a strong bond with him, then that pity converts itself into sympathy. When, however, we identify so totally with another that he suffers, and we feel the pain; he laughs, and joy suffuses our being; he is excited, and our heart leaps in exhilaration; then we are close to the condition that is called empathy.”

Compassion involves feeling the pain of another, and acting in order to alleviate it. It may or may not be born out of empathy – for instance, I feel for the poor, and want to help them, but I have never experienced poverty myself. I started teaching slum kids at my house, and when I invested time with a little girl who saves her birthday Cadbury bar for a month, and nibbles only a bit each day; when I met the little boy who dreams of buying the house in which his mother works as a housemaid, I could understand poverty much better. Empathy then is a more ‘involved’ emotion, which includes steps of seeing, connecting, feeling and thereby, acting.

EmpathyAction2_Full
Since empathy is aptly described as getting into another’s shoes, let’s try to understand the steps that it involves using the same metaphor.

Step 1: Don’t wear your own shoes too tightly
Almost every spiritual master will agree that the very first step towards realisation is to let go of one’s ego. Ego is defined as the false sense of self. Where ego is, empathy cannot exist. One is so obsessed with oneself, with one’s feelings, one’s judgments that there is no time to understand what another is going through. The very first step towards connecting with another is indeed that you be flexible in your own thoughts, and do not hold on too tightly to your own shoes.

Aditi Jalan, a teacher from Kolkata, shares, “One day, my husband came home early from work, and said, ‘I have had it, I won’t work with dad anymore, he is always trying to pull me down. I will take themoney I deserve from the business, and start something new.’ My husband is a calm, compassionate man, who has always placed the family before himself. My father-in-law must indeed have hurt him badly. Suffused with anger and self-righteousness, I decided that we would indeed create a new world for ourselves. I went out to get him a glass of water, when I saw my father-in-law sitting in the living room with huge tears rolling from his eyes. Suddenly, everything changed. I asked myself, ‘Can a father ever knowingly hurt his son? Could it ever be my intention to hurt my own little son, Aarav?’ The answer was a loud resounding No. I spoke to my husband, as a parent and not as a wife, and the matter was settled. The father and son spoke openly for the first time about their expectations, and today, they share a wonderful bond. If I had allowed ego to take over, empathy wouldn’t have been possible, and I would not see Aarav riding on his grandfather’s back today.”

Step 2: Get the complete feel of being in another’s shoes
True empathy is born out of shared experience, or at least a clear understanding of another’s experience. It is not enough to step into another’s shoes, and immediately step out. No matter how difficult it may seem, get the feel of the shoes, learn their shape, understand the feeling, in your mind become the other person, and then you have a chance to know what the individual is going through, and truly empathise.

Jaggi Vasudev, founder of the Coimbatore-based Isha Foundation, addressed volunteers doing reliefwork during the tsunami. He said, “Do not enter these villages as a bystander or a spectator. Even the loss of a single person in our family could mean a disaster. Similarly, the loss of life in others’ families is equally grave. We must understand this. When you go into the village, go as if it is your closest friend or relative who is dead. Go with the feeling that all the 150,000 who died are your closest relatives. Show that you have come with love and compassion, as their kith and kin.”

Dada Vaswani too shares a beautiful experience. He reminisces, “Early one morning, Gurudev Sadhu Vaswani taught us that in reality, there is no death. Death is only an illusion. We must learn to transcend it. In the course of the day, he was called to the side of an old mother who had lost an only son in an air-crash. She wept bitter tears. Sadhu Vaswani’s eyes were touched with tears. When later, I said to him: “Only this morning you taught us that death is an illusion. What, then, was the reason for your tears?” He answered, “When I sat by the side of the old mother, I felt I was the old mother!”
Dancegiveempathy
Mother Teresa, the very epitome of the word ‘empathy’, spoke of a defining moment when she was homeless. She says, “While looking for a home, I walked and walked till my arms and legs ached. I thought how much poor people must ache in body and soul, looking for a home, food and health.” The realisation born out of the experience, the shared pain, created a revolution within her, and made an ordinary nun into the extraordinary Mother Teresa.

Raja Kodikal shares a humorous episode from his life. A proud father of four girls, he once went to Juhu beach, Mumbai, with his wife, the four girls and several of their friends. Ten girls and he stood sipping coconut water, when suddenly the man opening the coconuts, flashed him an understanding smile, and said, “Ho jayega, ho jayega, ladka bhi ho jayega”. Raja chuckles as he remembers the moment, and says he didn’t bother correcting the man’s mistake because he was touched and amused by his empathy!

I have a young cousin, 17 years of age, who had developed an eye problem when he was 13, and has been losing a bit of vision consistently ever since. Today, he is 95 per cent blind. The condition is irreversible, and at least for now, doctors have no answers. A determined young fellow, he would say to everyone, “The way I look at it is, only a part of my body is not working – what about the hundreds of other systems that are functioning perfectly?” He has never allowed his parents to feel they have a disabled son. However, since I am his confidante, I get to hear of the difficulties – friends thinking he is vying for attention through his plight; the girl he likes pitying him, but never looking at him as boyfriend material; and of course, the very feeling of becoming blind to life’s beauty, after having enjoyed it for 13 years.

His plight touched me, but not very deeply, and often I would get so pre-occupied with life, that I would forget to keep in touch. One evening changed everything. Out of a whim, I decided to close my eyes, and experience blindness. Darkness engulfed me. A simple act like walking seemed terrifying. Every thought, every breath, seemed magnified. Known faces, known sights, melted into a bland darkness. In only 10 minutes, I opened my eyes, and drank in the sights as avidly as a desert traveller chancing upon a well would drink water. I called him up, and as we spoke, he told me, “Hey didi, someday I will surely get a great girl. After all, love is blind!” I had tears in my eyes.

Step 3: Remember to get your feet back in your own shoes
The last step is invariably forgotten by many. The most empathetic of us will get into another’s shoes, and not get out of them at all. It’s important to understand what another’s shoes feel like, but ultimately you have to walk the roads of life with your shoes. You need to feel another’s misery, understand its cause, and help them out, while retaining your equanimity. Else, empathy will lead to two depressed people, instead of only one. The idea of empathy is to understand, so you can uplift them, and not get pulled under the mire yourself.
kids_sharing
Shraddha Mittal is a 23-year-old girl whose mother was diagnosed with cancer of the uterus. Although her treatment got over a couple of years back, and she is well now, Shraddha was deeply impacted by the disease and determined to volunteer with a cancer NGO called Helping Hands at Jaslok Hospital, Mumbai, and offer hope to cancer patients. The entire first month, she came home and cried. Seeing the other patients, she was reminded of her own mother. Each time someone didn’t survive their battle against cancer, she would be filled with fear about her own mother’s recovery. Often, she was tempted to discontinue. And yet she went on. She says, “Today it’s been a year since I joined the organisation, and I know I have made some difference – to patients and to myself. I realised that I needed to be attached-detached, connected-disconnected. When I spoke to a patient, I spoke like I knew exactly how it felt, and yet as I stepped out of their room, I created a distance between her and me by saying, ‘Just because she had a recurrence does not mean my mother will. My mom is doing great.’ A simple sentence, but in time; it actually made a big difference.”

And more…
• Listen: Psychologists worldwide agree that most people do not require solutions or advice. Once they are given a chance to talk, and be understood, half the problem is solved. Ruchita Mehra, counsellor at Jaslok Hospital, Mumbai, says, “The two most important things that patients need are ears! Yes, ears! Once you allow them to speak, and show that you understand what they are feeling, and that it’s natural, half the disease just disappears.” Indeed, to feel for someone else, one needs to develop active listening skills to comprehend all that the other person is saying, and yes, also what he is not saying!

• Grow in self-awareness: “The aim of any spiritual sadhana, be it meditation or yoga,” says Ms Kodikal, “is to create awareness in you, and thereby eliminate all that is negative, and enhance all that is good within.” When we live out of awareness, we intuitively feel another’s pain, and know how we can act as a balm for it. Empathy becomes a part of you.

• Love unconditionally: Dada Vaswani says, “Grow in the spirit of giving. Give and give and give and never be tired of giving. Give and keep no account, no memory, of what you give. Give and forget all about it. Give in love: give in reverence. Not once must you fail in answering the call of human suffering. That is how you will grow in empathy.”

• All is one: Empathy is a progression. Raja Kodikal says that only after we are empathetic towards ourselves, when we accept and love ourselves, both the good and bad, can we be empathetic towards someone else. Chandrika adds that once one becomes aware of one’s integral empathetic nature, a stage comes when the realisation dawns that there are really no individual differences, like ‘you’ and ‘me’. At that evolved state, the individual understands that it is the soul that matters, and all souls are reflections of that One Consciousness, no more, no less. She adds that empathy is the fundamental principle of the philosophy of advaita propounded by Adi Sankara. He says, “God and you are not two, God and you are one.” That is why a Sufi mystic said that when God wanted to hide where no man’s eyes would see Him, He hid within the human heart so that He could see through man’s eyes, think through his mind, and feel with his heart. That is why, when Radha was found singing and dancing in Vrindavan after Krishna had departed for Mathura, she is supposed to have said, “Why should I feel sad? Because Krishna has left me? But that’s not true! Krishna can never leave me. For don’t you see, between Krishna and me, and me and Krishna, there is no difference?

Let the poet John Donne have the last word:
“No man is an island, entire of himself, every man is a part of the continent, a piece of the maine,….every man’s death diminishes me, because I am involved in mankind.”
( For Whom The Bell Tolls)

Hoa Tím Bằng Lăng

banglang2
Chiều nghiêng giọt nắng thâm trầm
Bằng lăng e ấp, âm thầm tỏa hương.
Rung rinh trong gió vấn vương
Sắc màu chung thủy trong vườn tình yêu.

Thiên nhiên ôi thật diễm kiều
Bằng lăng sắc tím bao chiều ngẩn ngơ.
Khơi lòng kết lại vần thơ
Ngắm hoa gợi nhớ bến bờ tương tư.

Hồng Phúc

Tre và Dương Xỉ

Một ngày nọ, một thương gia quyết định mình đã chán ngán cõi đời, và sẽ từ bỏ cuộc sống. Từ bỏ công việc bất tận, mọi mối quan hệ hao mòn, từ bỏ mọi nỗi cô đơn vò xé. Anh ta vào khu rừng, tìm và nói chuyện lần cuối với Thương đế.

“Thượng đế, Người có thể cho con một lí do để không từ bỏ cuộc sống của con không?”.

Câu trả lời khiến anh ta ngạc nhiên . “Con hãy nhìn quanh con đi” – Thương đế lên tiếng – “Con có nhìn thấy cây dương xỉ và cây tre này không.?”

“ Thưa có”- anh ta kính cẩn trả lời.

“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng đủ đầy ánh sáng và tưới nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Tán lá màu xanh của nó chẳng mấy chốc mà phủ kín cả một vùng.
Copy of tree-fern
Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Nhưng ta đã không từ bỏ hạt giống cây tre đó. Một năm trôi qua, Dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre.
Nhưng một lần nữa ta không từ bỏ” –

“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng có gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…

… Rồi vào năm thứ năm, một mầm xanh tí hon vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó dường như quá nhỏ bé và chẳng chút quan trọng. Nhưng nó lớn lên từng ngày. Ban đầu là một cái mầm, rồi là cây nhỏ, và sau cùng là một cây sậy. Chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Những cái rễ của nó rất mạnh mẽ và có thể cung cấp cho nó mọi thứ cần thiết để sinh tồn.Ta đã không cho cây tre một chút thử thách nào mà nó không kham được”.

“Con có biết không, con của ta, suốt thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã lớn mạnh? Phải gây dựng gốc rễ của mình để có thể tạo ra quả ngọt.” – Thượng Đế nói tiếp. Ta đã không từ bỏ cây tre. Ta cũng sẽ chẳng để con xa lìa.”

” Đừng so sánh bản thân con với những thứ gì khác. Tất cả sáng tạo của ta đều có mục đích riêng, những cuộc hành trình, và những thời khắc khác nhau. Cây tre có 1 mục đích khác với cây dương xỉ. Tuy vậy, mục tiêu của chúng đều là màu xanh tươi đẹp cho những khu rừng trên trái đất. Cơ hội của con sẽ đến. Con sẽ vươn cao”.
Copy of fern-bamboo
“Liệu con nên vươn cao đến đâu thưa Người?”.

“Con có biết cây tre vươn cao đến đâu không” – Thượng Đế hỏi lại.

“Cao hết cỡ phải không ạ?” .

“Đúng thế”, Thượng Đế đáp: “Hãy để ta tự hào khi thấy con vươn đến tầm cao nhất mà con có thể”.
Người thương gia rời khỏi khu rừng, và chẳng bao giờ quay lại nữa.

Ý nghĩa:

Đứng tiếc nuối quá khứ. Những ngày may mắn, tốt đẹp mang cho ta hạnh phúc. Những ngày u tối khó khăn mang lại cho ta nhiều kinh nghiệm quí giá. Nếu chưa có gì xảy ra trong đời dù chúng ta đã đặt tâm lực vào công việc, xin nhớ rằng ta đang gây dựng bộ rễ. Hãy gắn bó với công việc ấy. Một ngày không xa, chúng ta sẽ có một mùa bội thu tuyệt vời.

THE FERN AND THE BAMBOO

One day, a small business owner decided he’d had enough. Enough of the unremitting workload, enough of the lack of response, enough of the crushing loneliness.

He went into the woods to have one last talk to God. “God,” he said. “Can you give me one good reason why I shouldn’t quit?”

The answer took him by surprise. “Look around you,” it said. “Do you see the fern and the bamboo?”

“Yes,” the man replied.

“When I planted the fern and the bamboo, I took very good care of them. I gave them both equal amounts of food and water. I gave them sunlight in spring and protected them from the storms in autumn. The fern quickly grew from the earth. Its brilliant fronds soon covered the forest floor. Yet nothing came from the bamboo seed. But I did not quit on the bamboo. In the second year, the fern grew even more splendidly than before but nothing came from the bamboo seed. But I did not quit on the bamboo. In year three there was still nothing from the bamboo seed. But I would not quit. In year four, again, there was nothing from the bamboo seed. Still I would not quit.”
Copy of bambootree
“Then in the fifth year a tiny sprout emerged from the earth. Compared to the fern it was seemingly small and insignificant. But day by day the sprout grew. First a shoot, then a seedling, and finally a cane. Within six months, the bamboo cane had risen to a height of 100 feet. It had spent the five years growing roots. Those roots made it strong and gave it what it needed to survive. I would not give any of my creations a challenge it could not handle.”

“Did you know, my child, that all this time you have been struggling, you have been growing? Growing the roots that you need to produce your fruit. I would not quit on the bamboo. I will not quit on you.”

“Don’t compare yourself to others. All of my creations have different purposes, different journeys, and different timescales. The bamboo had a different purpose from the fern. Yet they both make the forest beautiful. Your time will come. You will rise high.”

“How high should I rise?” the man asked.

“How high will the bamboo rise?” asked God in return.

“As high as it can?” the man questioned.

“Yes,” God replied. “Give me glory by rising as high as you can.”

The small business owner left the forest. And never went back.
Morals:
Don’t regret the past, the good old days. The dark days give us valuable experience. If nothing seems like it is happening in our life, despite all the work we’re putting in, remember that we’re probably growing roots not fruit. Stick with it. One day not far from now, there’ll be a fantastic harvest.

Unknown Author

Ngọt Tình Quê

Ánh nắng ấm khẽ mơn nhành liễu
Giọt mưa êm nhẹ ủ nhành đào
Lời ngọt ngào trong gió lao xao
Tiếng sóng vỗ vờn ru bờ cát
ngot tinh que
Lời tự tình ngàn năm thu hát
Khúc yêu nhau sóng vỗ bạc đầu
Để chiều nay nắng phả hai màu
Nơi góc nhỏ lối về mở ngõ

Đường đi qua, vẫn xanh màu cỏ
Lối về qua ngõ vẫn thơm hương
Tiếng líu lo oanh nhỏ sau vườn
Vẫn bức hoạ đồng quê dịu ngọt

Ồ! phải đâu chim ngừng vui hót
Tại lòng người lặng lẽ đấy thôi
Ồ! phải đâu dòng nước ngừng trôi
Mà tại bởi lòng người không mở

Chữ nghĩa nhân có từ muôn thuở
Chữ ân tình có tự ngàn xưa
Biết viết sao, nói mấy cho vừa
Tình quê ngọt khi biết trao và nhận

Minh Tâm

Bài Hát Của Trái Tim

Từ chật chội bít bùng
Từ tận cùng nóng lạnh
Đến với đời với tôisao dem
Những câu thơ phóng khoáng
Những bài ca ngọt ngào
Những suy tư thắm đượm tình người
Có lẽ nào tôi hờ hững với cuộc sống này
Khi sự sáng tạo không hề mất đi ở những nơi như thế

Vuông cửa nhỏ mở ra khoảng sân
Ngập ngụa buổi chiều
Chói chang buổi trưa
Vào đêm ồn ả
Khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ
Ô cửa lấp lánh sao khuya
Lại mở ra với người
Một thế giới tinh khôi
Tràn ngập tình yêu

Có lẽ nào chẳng sống tốt hơn
Khi những cánh của nơi tôi
Đều mở ra khoảng trời
Mướt xanh màu lá

Tôn Nữ Ngọc Hoa

.

Song of the heart
window
Out of complete enclosure
Out of extreme heat and cold
Come to me and life
Unrestrained verses
Sweet songs
Thoughts deep in humanity
Could I be indifferent to life
While creation’s still not lost in those places?

The tiny window opened to the yard
Flooded in the afternoon
Bright at midday
Noisy at night
When every thing has gone to sleep
The window of the late night stars
Opens again
To a pure world
Deep in love

Could I not live better
While the doors around me
Are all opening to a space
Green the color of leaves?

Translated by TDH
11:53 pm October 28, 2009
Lake of the Woods, VA, USA

Fanclub Cho Việt Nam

Nếu bạn là một công dân của mạng cộng đồng Facebook, bạn sẽ không ít lần được mời làm fan của những cái tên huyền thoại như The Beatles, Maradona, hay gần đây nhất là Barack Obama. Rồi những FC của Google, của iPod với thành viên là những bạn trẻ dường như không sống nổi nếu thiếu đi những tiện ích đó.
ilovepho
Hôm qua tôi thấy trên Facebook có một FC như thế cho Phở. Tôi click vào và bất ngờ khi thấy có tận 30 nghìn fan và trong số đó, hầu hết là các bạn nước ngoài. “Tớ luôn chọn phở tái”, anh chàng Ruminantia K Kishida (từ Balan) thốt lên thích thú. “Chúng tớ đã chọn phở cho bữa tối Valentine đấy, cô bạn Patice Yee Green lại hào hứng khoe. “Phở thật là tuyệt! Pho79 là nơi đáng đến ở Denver!”, bạn Morgan Melim thì lại gợi ý chỗ ăn phở ngon ở Denver.

Có bạn không biết hỏi phở là gì thì được các thành viên trong FC giới thiệu đầy đủ thông tin về món ăn này. Còn những bạn ở Mỹ muốn làm phở ở nhà chẳng hạn, sẽ được vô vàn thông tin về chỗ mua thịt bò thật ngon, mua bánh phở và lá thơm ngò.

Và từ FC của Phở, tôi tìm được nhiêu hơn nữa những FC Hà Nội của những người bạn đã đến Hà Nội, đang sống ở Hà Nội. Và gần đây nhất, tôi tìm thấy FC của nước Việt Nam với rất nhiều những thành viên chính là những khách du lịch, những người bạn nước ngoài làm việc ở Việt Nam và các du học sinh. Các bạn vào đây trao đổi, thảo luận, bày tỏ tình yêu với Việt Nam và cũng có khi là những góp ý, lời khuyên khi đi du lịch và sống ở Việt Nam.
pho-hanoi1

Mỗi công dân Facebook Việt hiểu rằng, các FC như thế là bằng chúng của sự quan tâm của bạn bè Thế giới với đất nước chúng ta và cũng là cách chúng ta nói tình yêu Việt Nam với cả Thế Giới.

Thái Nghĩa
Hoa Học Trò

FANCLUB FOR VIETNAM

If you’re a citizen of the community network Facebook, probably quite a few times you have been invited to be a fan for such legendary names as The Beatles, Maradona, or Barack Obama of late. Or the Google and iPod’s fanclubs (FC) with young members who seem unable to live without those conveniences.

Yesterday, I found out a FC on Facebook for Pho (Rice Noodle Soup). I clicked on it and was surprised to see 30,000 fans, most of whom were foreign friends. “Pho tai all the way…”, a guy from Poland, Ruminatia utters with jubilation. “Pho for Valentine’s dinner… love…”, a girl named Patice Yee Green boasts with elatedness. “Pho is AMAZING! Pho79 is the place to go in Denver, Morgan Melim suggests the place for nice pho in Denver.

Some friends with no knowdge of pho ask what pho is, members in the FC introduce enough information about this dish. Others in U.S who want to make pho at home will get endless streams of information about where to buy nice beef, pho and coriander.

ilovevietnam

And from the FC of Pho, I found out much more about FCs of Hanoi by friends who once came to Hanoi or are living in Hanoi. And recently, I’ve found a Vietnam FC, the main members of which are tourists, foreigners working in Vietnam, and Vietnamese overseas students. They sign in to exchange, discuss, show love to Vietnam, and sometimes give comments or recommendations on traveling and living in Vietnam.

Each of Viet Facebook citizen understands FCs like that are the proof of the world friends’ interests in our country as well as the way we show our love for Vietnam to the whole World.

Written: Thai Nghia

Translated: Jun Q

Source: Hoahoctro Newspaper

Thu Về

Mắt nai vàng ngơ ngác
Gió hiu thổi vi vu
Em có hay mùa thu
Bầu trời xanh trong vắt.
HồThu
Thoáng buồn trong ánh mắt
Nổi mong nhớ đợi chờ
Tình yêu sóng xô bờ
Êm đềm cùng năm tháng.
Thu về lá mênh mang
Rụng rơi đầy mùa nhớ
Trái tim hòa nhịp thở
Thổn thức tự bao giờ.
Trời thu xanh ước mơ
Hồ thu yên gợn sóng
Trúc gầy rũ soi bóng
Khắc ghi mỗi thu về.


Hồng Phúc

Phép Màu Hết Bao Nhiêu

Khi nghe cha mẹ bàn về bệnh tình của cậu em trai Andrew, những gì cô bé Tess thông minh lên 8 tuổi biết được là em mình mắc bênh rất nặng và gia đình đã cạn kiệt tiền. Gia đình họ sắp chuyển đến một khu chung cư vào tháng tới vì cha không có đủ để trả tiền nhà và tiền thuốc của bác sĩ. Cần có một ca phẫu thuật với chi phí rất cao mới có thể cứu được em trai nhưng ngặt nổi không có ai cho gia đình em vay mượn. Em nghe cha tuyệt vọng nói nhỏ với mẹ đang đầm đìa nước mắt: “Chỉ có phép nhiệm mầu mới có thể cứu được thằng bé thôi!”.
penny-jar-
Tess về phòng mình và lôi ra từ chỗ giấu một hủ đựng kẹo bằng thủy tinh với số tiền em đã dành dụm bấy lâu nay. Cô bé đổ hết số tiền lẻ ra sàn đếm kỹ lưỡng, đến những 3 lần. Phải thật chinh xác về tổng số tiền. Không thể nhầm lẫn. Rồi cẩn thận bỏ số tiền xu vào hủ đậy nắp lại, em vội lẻn ra cửa sau và chạy thẳng đến một tiệm thuốc tây tên Rexall cách 6 khu nhà.

Em đứng trước cửa hiệu một cách kiên nhẫn để gợi sự chú ý của người dược sĩ, nhưng ông ta mãi chuyện với một người khác không buồn để ý đến một con bé 8 tuổi. Đoạn em dùng chân gõ lên sàn nhà. Không tác dụng. Em hắng giọng để tạo ra tiếng động khó chịu nhất nhưng vô ích. Cuối cùng em lấy một đồng 25 xu gõ mạnh lên tủ kính và người dược sĩ cất giọng một cách khó chịu: “Cháu muốn gì hả cháu bé? Ông ta nói ngay không đợi Tess trả lời. “Cháu không thấy ta đang nói chuyện với người anh từ Chicago xa cách bao nhiêu năm trời hay sao?”. Tess cũng trả lời với vẻ bực bội:

“Cháu cũng muốn nói chuyện với chú về em trai của cháu đây. Em ấy đang ốm, ốm nặng lắm, và cháu đến đây để mua … phép mầu nhiệm”.

“Cháu muốn mua gì?”. Người dược sĩ tròn mắt với vẻ không hiểu.

Em cháu tên là Andrew và em ấy chịu đựng cái gì đó đau lắm ở trong đầu. Cha cháu nói rằng chỉ có phép nhiệm mầu mới cứu được em. Vậy phép nhiệm mầu bán với giá bao nhiêu hả bác?”.
A_Miracle

“Ở đây không bán thứ đó cháu bé ạ. Chú rất tiếc không giúp cháu được.” – giọng người dược sĩ dịu lại.

“Nhưng thưa chú, cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ cháu sẽ đi mượn thêm. Xin cho cháu biết giá bao nhiêu ạ.” – giọng Tess van nài.

Người anh của ông dược sĩ ăn mặc rất đẹp. Ông nghiêng người xuống hỏi Tess: “Thế em cháu cần phép nhiệm mầu gì?” Tess trả lời như muốn khóc. ”Cháu không biết ạ,” Cháu chỉ biết em ốm nặng. Mẹ nói em cần được mổ. Nhưng bố không đủ tiền trả, vì vậy cháu muốn dùng tiền của cháu.”

Ông ta hỏi, “Thế cháu có bao nhiêu?”

” 1 đô và 11 xu. Đó là những gì cháu có, nhưng cháu có thể mượn thêm được mà.” Tess nói to.

“Ồ, thật trùng hợp”, người đàn ông mỉm cười “1 đô và 11 xu – một số tiền chính xác để mua phép màu nhiệm cho em cháu”. Sau đó, ông cầm số tiền và nắm chặt bàn tay cô bé nói: “Cháu hãy dẫn ta dến nhà cháu. Ta muốn gặp em cháu và cha mẹ cháu. Để xem ta có phép màu mà cháu cần không nhé!”.
miracle2
Người đàn ông ấy chính là Carlton Armstrong, một bác sĩ chuyên về giải phẫu thần kinh. Cuộc phẫu thuật đã rất thành công mà không hề tốn kém bất cứ chi phí nào. Em trai Andrew hồi phục nhanh và sống khoẻ mạnh. Cha mẹ Tess vui hơn lúc nào hết về chuỗi sự việc đưa đẩy đến. Mẹ em thì thầm: ” Bác sĩ giải phẫu ấy, thật sự là một phép màu. Mẹ không biết mình phải trả bao nhiêu tiền? “.

Tess mỉm cười. Cô bé biết chính xác số tiền đó…1 đô và 11 xu… cộng thêm niềm tin chân thành của một đứa trẻ.

Mời các bạn xem file Power Point có tên Bao Nhiêu minh họa thêm cho câu chuyện này. Cám ơn bạn Thu Hà đã gửi fiile và Hồng
phúc chuyển tiếp. Các bạn click vào từ BAO NHIÊU ở bên dưới để xem và download

BAO NHIÊU

HOW MUCH DOES A MIRACLE COST?

Tess was a precocious eight years old when she heard her Mom and Dad talking about her little brother, Andrew. All she knew was that he was very sick and they were completely out of money. They were moving to an apartment complex next month because Daddy didn’t have the money for the doctor bills and our house. Only a very costly surgery could save him now and it was looking like there was no-one to loan them the money.She heard Daddy say to her tearful Mother with whispered desperation, “Only a miracle can save him now.”

Tess went to her bedroom and pulled a glass jelly jar from its hiding place in the closet. She poured all the change out on the floor and counted it carefully. Three times, even. The total had to be exactly perfect. No chance here for mistakes. Carefully placing the coins back in the jar and twisting on the cap, she slipped out the back door and made her way 6 blocks to Rexall’s Drug Store with the big red Indian Chief sign above the door.
Tess
She waited patiently for the pharmacist to give her some attention but he was too intently talking to another man to be bothered by an eight year old at this moment. Tess twisted her feet to make a scuffing noise. Nothing. She cleared her throat with the most disgusting sound she could muster. No good. Finally she took a quarter from her jar and banged it on the glass counter. That did it!

“And what do you want?” the pharmacist asked in an annoyed tone of voice. “I’m talking to my brother from Chicago whom I haven’t seen in ages,” he said without waiting for a reply to his question.

“Well, I want to talk to you about my brother,” Tess answered back in the same annoyed tone. “He’s really, really sick … and I want to buy a miracle.”

“I beg your pardon?” said the pharmacist, giving her a surprised look.

“His name is Andrew and he has something bad growing inside his head and my Daddy says only a miracle can save him now. So how much does a miracle cost?”

“We don’t sell miracles here, little girl. I’m sorry but I can’t help you.” the pharmacist said, softening a little.

”Listen, I have the money to pay for it. If it isn’t enough, I will get the rest. Just tell me how much it costs, ” Tess begged.

The pharmacist’s brother was a well dressed man. He stooped down and asked the little girl, “What kind of a miracle does you brother need?”

“I don’t know,” Tess replied with her eyes welling up. “I just know he’s really sick and Mommy says he needs a operation. But my Daddy can’t pay for it, so I want to use my money. “How much do you have?” asked the man from Chicago.

“One dollar and eleven cents,” Tess answered barely audibly. “And it’s all the money I have, but I can get some more if I need to.”
miracle

“Well, what a coincidence,” smiled the man. “A dollar and eleven cents — the exact price of a miracle for little brothers.” He took her money in one hand and with the other hand he grasped her and said, “Take me to where you live. I want to see your brother and meet your parents. Let’s see if I have the kind of miracle you need.”

That well dressed man was Dr. Carlton Armstrong, a surgeon, specializing in neuro-surgery. The operation was completed without charge and it wasn’t long until Andrew was home again and doing well. Mom and Dad were happily talking about the chain of events that had led them to this place. “That surgery,” her mom whispered. “was a real miracle. I wonder how much it would have cost?”

Tess smiled. She knew exactly how much a miracle cost… one dollar and eleven cents….plus the faith of a little child.
Author unknown

Thứ tư, ngày 7 tháng 10 năm 2009

Bài hôm nay:

Huyền Thoại ABBA , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Huỳnh Huệ.

Trở Về Nhà, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến.

Chiếm Hữu Tình Yêu, Danh Ngôn, song ngữ, chị Zen dịch.

Thơ Nói , Thơ, chị Tôn nữ Ngọc Hoa.

Ta – Mình, Thơ, anh Đinh Đức Dược.

Sống Là để Nâng Niu, Gìn Giữ Những Gì Mình Có Được, Chuyện Phố, Văn,chị Nguyễn thị Phương Thảo.

Ba Cái Cây, Trà Đàm, Kỹ Năng Sống, song ngữ, chị Phương Thảo Vy.

Vứt Bỏ Là Cách Lựa Chọn Tốt cho Tình Yêu, Chuyện Uyên Ương, Chuyện Phố, Văn Hóa, chị Kiều Tố Uyên.

Vài Nhận Xét về Quê Nhà sau Chuyến Đi Ngắn, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.

.Tin sáng quốc tế, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Nước Mỹ được ngưỡng mộ nhất thế giới. Nước Mỹ trở thành quốc gia được ngưỡng mộ nhất trên toàn cầu phần lớn nhờ vào năng lực của Tổng thống Obama và chính quyền mới của ông.

Giải Nobel Vật lý đã có chủ. (TNO) Ngày 6.10, theo website của Hội đồng Nobel là www.nobelprize.org, giải Nobel Vật lý năm nay đã thuộc về 3 nhà khoa học là Charles Kao, Willard Boyle và George Smith.

Những phụ nữ đoạt giải Nobel. (TNO) Đến hẹn lại lên, mùa giải Nobel năm 2009 đã mở màn vào ngày 5.10 với sự kiện 3 nhà khoa học Mỹ, trong đó có hai nhà khoa học nữ, đã nhận giải thưởng về y học với công trình khám phá mới về cơ chế bảo vệ của nhiễm sắc thể.

5.000 người Indonesia chết vì động đất. Lực lượng cứu hộ ngừng tìm kiếm người sống sót tại khu vực động đất ở thành phố Padan trên đảo Sumatra, trong khi số người chết có thể lên đến 5.000.

Kêu cứu dưới lòng đất sau 6 ngày bị vùi. Các nhân viên cứu hộ ở Indonesia hôm nay nghe thấy tiếng khóc của một phụ nữ vọng lên từ dưới đống đổ nát của một khách sạn. Họ lập tức ngừng việc thu dọn và mang máy dò âm thanh tới hiện trường.

Phó tướng al-Qaeda công kích Obama, đe dọa tấn công nước Mỹ. (Dân trí) – Trong một đoạn băng video mới nhất được tung lên mạng, Phó tướng al-Qaeda đã kịch liệt công kích Tổng thống Obama và đe dọa tấn công nước Mỹ.

“Triều Tiên đang phục hồi lại các cơ sở hạt nhân”. (Dân trí) – Hãng tin Yonhap hôm nay tiết lộ Triều Tiên đang ở trong giai đoạn cuối phục hồi các cơ sở hạt nhân. Thông tin được đưa ra trong bối cảnh nhà lãnh đạo Kim Jong-il bày tỏ thiện chí quay trở lại bàn đàm phán 6 bên.

Cơ quan tình báo MI5 – 100 năm nhìn lại. (Dân trí) – Nhân kỷ niệm tròn 100 năm thành lập, cơ quan tình báo Anh, thường được gọi là MI5, lần đầu tiên công bố tài liệu chính thức về mình. Đây thực chất là cơ quan chống tình báo, gián điệp và đảm bảo an ninh của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.

Cậu bé 14 tuổi nhảy hip hop “cực siêu”. (Dân trí) – Chỉ tập hip hop chưa đầy hai năm, Levon De Silva, 14 tuổi, ở Oxford (Anh) đã “rinh” huy chương vàng giải Vô địch Hip hop Thế giới diễn ra tại Ba Lan. Vượt qua 24 đối thủ, Levon chiến thắng tại hạng mục vũ điệu Electric Boogie dành cho các nghệ sĩ nhỏ tuổi.

Diễu hành xe phân khối lớn ở Mỹ. Hàng nghìn chiếc xe phân khối lớn với đủ màu sắc kiểu dáng tham dự bữa tiệc dành cho những tay mê tốc độ tại thành phố Fayetteville, bang Arkansas, Mỹ.

Những phát minh “tức cười” nhất trong năm. (Dân trí) – Giải thưởng Ig Nobel, giải thưởng dành cho những phát minh kỳ quặc khiến mọi người “cười vỡ bụng”, đã được công bố ngay trước khi giải Nobel chính thức mở màn.

Chùm ảnh: 20 quốc gia tuyệt vời nhất thế giới. (Dân trí) – Na Uy đứng đầu bảng xếp hạng Chỉ số phát triển con người của LHQ trong năm 2009, nhưng đất nước nhỏ bé Liechtenstein mới là nước có GDP/đầu người cao nhất thế giới, $85.383, trong khi Trung Quốc là nước đạt nhiều tiến bộ nhất, dù không ở top 20.

Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

‘Truy cứu đúng sai không còn cần thiết’. Người chết cũng đã chết, nhà sập cũng đã sập. Việc truy cứu ai đúng, ai sai không còn cần thiết bằng khắc phục thiệt hại và ổn định cuộc sống”, Trưởng ban phòng chống lụt bão tỉnh Quảng Ngãi Trương Ngọc Nhi bày tỏ.

Kêu gọi quốc tế hỗ trợ dân vùng bão gần 5 triệu USD. Hội chữ thập đỏ Việt Nam vừa kêu gọi cộng đồng quốc tế hỗ trợ khẩn cấp 4,75 triệu USD bằng tiền mặt, hàng hóa nhằm cứu trợ 50.000 hộ gia đình bị thiệt hại nặng nề trong bão Ketsana (bão số 9).

Sẽ phạt người Hà Nội thiếu “văn minh – thanh lịch”? Đề nghị này được đưa ra sáng nay (6/10) tại buổi họp bàn về xây dựng người Hà Nội văn minh – thanh lịch do Mặt trận Tổ quốc và Sở Văn hóa – Thể Thao & Du lịch Thành phố Hà Nội tổ chức.

Hà Nội: Đền bù… 50.000đ một mét vuông đất. (Dân trí) – Đất ở thủ đô Hà Nội thuộc loại đắt nhất thế giới, có nơi giá đất đến cả trăm triệu đồng/1m2. Nhưng nghịch lý lại xảy ra ở quận Long Biên, giá đất mà UBND quận áp giá “hỗ trợ” cho người dân chỉ 50 nghìn đồng/1m2.

Gom xương động vật từ bãi rác về chế biến. (Dân trí) – Ngày 5/10, Phòng Cảnh sát môi trường – Công an thành phố Đà Nẵng phối hợp với Phòng Thanh tra Chi Cục Thú y Đà Nẵng đã tiến hành kiểm tra và đình chỉ cơ sở chế biến xương của bà Nguyễn Thị Ngãi (tổ 2 Khánh Sơn, phường Hoà Khánh Nam, quận Liên Chiểu).

Công ty chiếu sáng chối trách nhiệm vụ điện giật chết học sinh. Chiều 5/10, Công ty chiếu sáng công cộng TP HCM đến nhà em Cồ Quốc Duy, học sinh lớp 8 bị điện giật chết, để xin lỗi gia đình nhưng từ chối nhận trách nhiệm với lý do: “Chờ kết quả điều tra”.

‘Thu phí với xe máy là không công bằng’. “Phương án thu phí ôtô hằng năm và xe máy đăng ký mới là không công bằng vì xe đi nhiều hay ít đều đóng như nhau”, ông Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch Hiệp hội Vận tải VN bày tỏ quan điểm.

“Cậu ấm” của Westlife thích đùa. (Dân trí) – Xuất hiện tại buổi ra mắt báo chí Hà Nội ngày 5/10, Brian Mc Fadden khiến khán phòng rộn tiếng cười với những câu nói rất hóm và nụ cười duyên dáng.

Sáng tác đầu tay của Phạm Duy được cấp phép. “Cô hái mơ”, bài hát phổ thơ Nguyễn Bính của người nhạc sĩ tài hoa vừa được Cục Nghệ thuật biểu diễn, Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch cấp phép phổ biến tại Việt Nam. Đây là sáng tác đầu tay của Phạm Duy, ra đời năm 1942.

Kỹ sư nông dân trong phòng lạnh. Ở Trung tâm Nghiên cứu phát triển nông nghiệp công nghệ cao (ấp 1, xã Phạm Văn Cội, Củ Chi, TP.HCM) có hơn 40 kỹ sư nông nghiệp trẻ. Họ đã ngày đêm lặng lẽ “bơm nhựa sống” vào cành lan, con cá, quả dưa…

Nữ giám đốc nặng…14kg. “Giàu đâu phải là có cái túi tiền to mà là cái đầu biết làm ra tiền”. Đó là khẳng định của một vị giám đốc nặng chưa đầy 14kg của tổ hợp may Vầng Trăng Khuyết tại thôn Vãng Sơn, xã Tân Sơn, huyện Kim Bảng, Hà Nam.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Huyền Thoại ABBA

Hôm nay Nhạc Xanh trở lại với một ban nhạc pop huyền thoại không phải của Anh hay Mỹ, nhưng những bài hát của họ ngót nửa thế kỷ qua đã và vẫn tiếp tục làm say mê hàng chục triệu người yêu nhạc pop trên khắp thế giới. Ban nhạc huyền thoại ABBA chắc chắn là ban nhạc ưa thích nhất của nhiều bạn yêu nhạc của Đọt Chuối Non cũng như của mình.

Sự thực là nhiều bài hát của ABBA trở thành pop đến nỗi được nhiều người mệnh danh là pop kinh điển và được hát đi hát lại mà người nghe vẫn không chán, trong đó có những bài như Happy New Year được hát mừng năm mới, I Have A Dream, Dancing Queen, Take a Chance on Me, The Winner Takes It All, Fernando….
image

ABBA là một trong những ban nhạc thành công nhất trong lịch sử âm nhạc. Tính đến nay, ABBA đã tiêu thụ được gần 370 triệu đĩa, và mỗi năm họ tiêu thụ được từ 2 đến 4 triệu đĩa. Tên của ban nhạc do tập hợp các chữ đầu tên của bốn thành viên tạo thành: Anni-Frid Lyngstad, Björn Ulvaeus, Benny Andersson và Agnetha Fältskog.

Ban nhạc này đã dành được rất nhiều vinh quang và được tặng nhiều giải thưởng cao quí như giải thưởng âm nhạc của Hà Lan Edison ( như giải Grammy), Georgie Award từ American Guild of Variety Artist, giải thưởng Grammis của Thụy Điển, giải thưởng Golden Gramophone của công ty thu âm Deutsche Grammophon của Đức : ” Công nhận sự đóng góp xuất sắc được của ABBA đối với thế giới âm nhạc”.

Năm 2008, bộ phim “Mamma Mia!” trong đó được công chiếu ,và đạt giải thưởng cao ở nhiều nước. Album nhạc phim “Mamma Mia!”, bộ phim ca nhạc rất ăn khách với những ca khúc nổi tiếng của ban nhạc huyền thoại ABBA giành vị trí số 1 trong bảng xếp hạng album bán chạy nhất Bắc Mỹ, Billboard 200
Năm 2008, album “ABBA Gold: Greatest Hits” trở thành album đứng đầu bản xếp hạng nhiều lần nhất ở Anh, xếp vị trí thứ ba trong số các album bán chạy nhất ở Anh.

ABBA đã được đề cử vào Vocal Group Hall of Fame ( Đại Sảnh Danh Vọng) và trong năm 2009 này được đề cử lưu danh vào Bảo tàng Rock and Roll Hall of Fame tại Mỹ.
aplanet-abba-

Các thành viên trong ban nhạc gồm :

+ Benny Andersson (1946) là cựu thành viên của ban nhạc rất nổi tiêng ở Thụy Điển The Hep Stars.Ban nhạc được coi như là The Swedish Beatles. Ông lập gia đình với Anni-Frid Lyngstad vào năm 1979. Ông là người sáng tác các bài hát cho ban nhạc.

+ Björn Ulvaeus (1945) là cựu thành viên của ban nhạc The Hootenanny Singers khá nổi tiếng ở Thụy Điển. Ông lập gia đình với Agnetha vào năm 1970. Ông là người sáng tác chính của ban nhạc.

+Anni-Frid Lyngstad (1945) (tên gọi thân mật là Frida), bà bắt đầu sự nghiệp vào năm 13 tuổi, đã từng đoạt giải trong cuộc thi Eurovision ở Thụy điển.Bà sở hữu chất giọng trầm và truyền cảm. Bà là một trong hai ca sĩ chính trong ban nhạc.

+ Agnetha Fältskog (1950) bà bắt đầu sự nghiệp ca hát năm 17 tuổi, đặc biệt nổi tiếng với 2 đĩa Jag Var Sa Kar và Utan Dej (bán chạy hơn các đĩa của Beatles tại Thụy Điển). Khác với Frida, bà sỡ hữu chất giọng cao, trong. Bà là một trong hai ca sĩ chính, là linh hồn của ban nhạc.

Ban nhạc pop Thụy Điển ABBA thực hiện các hoạt động biểu diễn chính thức từ 1972 đến 1983, nhưng chúng ta có thể nói rằng ABBA sẽ còn tồn tại mãi với kho tàng âm nhạc của nhân loại trong lòng người mến mộ nhiều thế hệ.

Thân ái chúc các bạn một ngày tươi hồng, say đắm với âm nhạc.

🙂 😀 😛 🙂 😀 😛

1. Thank You for The Music

I’m nothing special, in fact I’m a bit of a bore
If I tell a joke, you’ve probably heard it before
But I have a talent a wonderful thing
‘Cause everyone listens when I start to sing
I’m so grateful and proud
All I want is to sing it out loud

So I say
Thank you for the music, the songs I’m singing
Thanks for all the joy they’re bringing
Who can live without it, I ask in all honesty?
What would life be?
Without a song or a dance what are we?
So I say thank you for the music
For giving it to me

Mother says I was a dancer before I could walk
She says I began to sing long before I could talk
And I’ve often wondered, how did it all start?
Who found out that nothing can capture a heart
Like a melody can?
Well, whoever it was, I’m a fan

So I say
Thank you for the music, the songs I’m singing
Thanks for all the joy they’re bringing
Who can live without it, I ask in all honesty?
What would life be?
Without a song or a dance what are we?
So I say thank you for the music
For giving it to me

I’ve been so lucky, I am the girl with golden hair
I wanna sing it out to everybody
What a joy, what a life, what a chance

Thank you for the music, the songs I’m singing
Thanks for all the joy they’re bringing
Who can live without it, I ask in all honesty?
What would life be?
Without a song or a dance what are we?
So I say thank you for the music
For giving it to me
So I say thank you for the music
For giving it to me

2. I Have a Dream

I have a dream, a song to sing, to help me cope with anything
If you see the wonder of the fairy tale
You can take the future even if you fail
I believe in angels, something good in everything I see
I believe in angels, when I know the time is right for me
I’ll cross the stream, I have a dream

I have a dream, a fantasy, to help me through reality
And my destination makes it worth the while
Pushing through the darkness still another mile
I believe in angels, something good in everything I see
I believe in angels, when I know the time is right for me
I’ll cross the stream, I have a dream
I’ll cross the stream, I have a dream

I have a dream, a song to sing, to help me cope with anything
If you see the wonder of a fairy tale
You can take the future even if you fail
I believe in angels, something good in everything I see
I believe in angels, when I know the time is right for me
I’ll cross the stream, I have a dream
I’ll cross the stream, I have a dream

3. Fernando

Can you hear the drums Fernando?
I remember long ago another starry night like this
In the firelight Fernando
You were humming to yourself and softly strumming your guitar
I could hear the distant drums
And sounds of bugle calls were coming from afar
They were closer now Fernando
Every hour every minute seemed to last eternally
I was so afraid Fernando
We were young and full of life and none of us prepared to die
And I’m not ashamed to say
The roar of guns and cannons almost made me cry
There was something in the air that night
The stars were bright, Fernando
They were shining there for you and me
For liberty, Fernando
Though I never thought that we could lose
There’s no regret
If I had to do the same again
I would, my friend, Fernando
Now we’re old and grey Fernando
And since many years I haven’t seen a rifle in your hand
Can you hear the drums Fernando?

Do you still recall the frightful night we crossed the Rio Grande?
I can see it in your eyes
How proud you were to fight for freedom in this land
There was something in the air that night
The stars were bright, Fernando
They were shining there for you and me
For liberty, Fernando
Though I never thought that we could lose
There's no regret
If I had to do the same again
I would, my friend, Fernando
There was something in the air that night
The stars were bright, Fernando
They were shining there for you and me
For liberty, Fernando
Though I never thought that we could lose
There's no regret
If I had to do the same again
I would, my friend, Fernando
Yes, if I had to do the same again
I would, my friend, Fernando…

4. Chiquitita

Chiquitita, tell me what's wrong
You're enchained by your own sorrow
In your eyes there is no hope for tomorrow
How I hate to see you like this
There is no way you can deny it
I can see that you're oh so sad, so quiet

Chiquitita, tell me the truth
I'm a shoulder you can cry on
Your best friend, I'm the one you must rely on
You were always sure of yourself
Now I see you've broken a feather
I hope we can patch it up together

Chiquitita, you and I know
How the heartaches come and they go and the scars they're leaving
You'll be dancing once again and the pain will end
You will have no time for grieving
Chiquitita, you and I cry
But the sun is still in the sky and shining above you
Let me hear you sing once more like you did before
Sing a new song, Chiquitita
Try once more like you did before
Sing a new song, Chiquitita

So the walls came tumbling down
And your love’s a blown out candle
All is gone and it seems too hard to handle
Chiquitita, tell me the truth
There is no way you can deny it
I see that you’re oh so sad, so quiet

Chiquitita, you and I know
How the heartaches come and they go and the scars they’re leaving
You’ll be dancing once again and the pain will end
You will have no time for grieving
Chiquitita, you and I cry
But the sun is still in the sky and shining above you
Let me hear you sing once more like you did before
Sing a new song, Chiquitita
Try once more like you did before
Sing a new song, Chiquitita
Try once more like you did before
Sing a new song, Chiquitita

5. Honey

Honey honey, how you thrill me, ah-hah, honey honey
Honey honey, nearly kill me, ah-hah, honey honey
I’d heard about you before
I wanted to know some more
And now I know what they mean, you’re a love machine
Oh, you make me dizzy

Honey honey, let me feel it, ah-hah, honey honey
Honey honey, don’t conceal it, ah-hah, honey honey
The way that you kiss goodnight
(The way that you kiss me goodnight)
The way that you hold me tight
(The way that you’re holding me tight)
I feel like I wanna sing when you do your thing

I don’t wanna hurt you, baby, I don’t wanna see you cry
So stay on the ground, girl, you better not get too high
But I’m gonna stick to you, boy, you’ll never get rid of me
There’s no other place in this world where I rather would be

Honey honey, touch me, baby, ah-hah, honey honey
Honey honey, hold me, baby, ah-hah, honey honey
You look like a movie star
(You look like a movie star)
But I know just who you are
(I know just who you are)
And, honey, to say the least, you’re a dog-gone beast

So stay on the ground, girl, you better not get too high
There’s no other place in this world where I rather would be

Honey honey, how you thrill me, ah-hah, honey honey
Honey honey, nearly kill me, ah-hah, honey honey
I heard about you before
I wanted to know some more
And now I know what they mean, you’re a love machine

6. Lay All Your Love On Me

I wasn’t jealous before we met
Now every woman I see is a potential threat
And I’m possessive, it isn’t nice
You’ve heard me saying that smoking was my only vice

But now it isn’t true, now everything is new
And all I’ve learned has overturned, I beg of you

Don’t go wasting your emotion
Lay all your love on me

It was like shooting a sitting duck
A little small talk, a smile and baby I was stuck
I still don’t know what you’ve done with me
A grown-up woman should never fall so easily

I feel a kind of fear when I don’t have you near
Unsatisfied, I skip my pride, I beg you dear

Don’t go wasting your emotion
Lay all your love on me
Don’t go sharing your devotion
Lay all your love on me

I’ve had a few little love affairs
They didn’t last very long and they’ve been pretty scarce
I used to think that was sensible
It makes the truth even more incomprehensible

‘Cause everything is new, yeah and everything is you
And all I’ve learned has overturned, what can I do?

Don’t go wasting your emotion
Lay all your love on me
Don’t go sharing your devotion
Lay all your love on me

Don’t go wasting your emotion
Lay all your love on me
Don’t go sharing your devotion
Lay all your love on me

Don’t go wasting your emotion
Lay all your love on me

7. SOS

Where are those happy days, they seem so hard to find
I tried to reach for you, but you have closed your mind
Whatever happened to our love?
I wish I understood
It used to be so nice, it used to be so good

So when you’re near me, darling can’t you hear me
S. O. S.
The love you gave me, nothing else can save me
S. O. S.
When you’re gone
How can I even try to go on?
When you’re gone
Though I try how can I carry on?

You seem so far away though you are standing near
You made me feel alive, but something died I fear
I really tried to make it out
I wish I understood
What happened to our love, it used to be so good

So when you’re near me, darling can’t you hear me
S. O. S.
The love you gave me, nothing else can save me
S. O. S.
When you’re gone
How can I even try to go on?
When you’re gone
Though I try how can I carry on?

So when you’re near me, darling can’t you hear me
S. O. S.
And the love you gave me, nothing else can save me
S. O. S.
When you’re gone
How can I even try to go on?
When you’re gone
Though I try how can I carry on?
When you’re gone
How can I even try to go on?
When you’re gone
Though I try how can I carry on?

8. Mamma Mia (The Movie )

I’ve been cheated by you since I don’t know when
So I made up my mind, it must come to an end
Look at me now, will I ever learn
I don’t know how, but I suddenly lose control
There’s a fire within my soul

Just one look and I can hear a bell ring
One more look and I forget everything

Mamma mia, here I go again
My my, how can I resist you
Mamma mia, does it show again
My my, just how much I’ve missed you

Yes, I’ve been brokenhearted
Blue since the day we parted
Why, why did I ever let you go
Mamma mia, now I really know
My my, I could never let you go

I’ve been angry and sad about things that you do
I can’t count all the times that I’ve told you, we’re through
And when you go, when you slam the door
I think you know that you won’t be away too long
You know that I’m not that strong

Just one look and I can hear a bell ring
One more look and I forget everything

Mamma mia, here I go again
My my, how can I resist you
Mamma mia, does it show again
My my, just how much I’ve missed you

Yes, I’ve been brokenhearted
Blue since the day we parted
Why, why did I ever let you go
Mamma mia, even if I say
Bye bye, leave me now or never
Mamma mia, it’s a game we play
Bye bye, doesn’t mean forever

Mamma mia, here I go again
My my, how can I resist you
Mamma mia, does it show again
My my, just how much I’ve missed you

Yes, I’ve been brokenhearted
Blue since the day we parted
Why, why did I ever let you go
Mamma mia, now I really know
My my, I could never let you go

9. Money Money Money

I work all night, I work all day, to pay the bills I have to pay
Ain’t it sad
And still there never seems to be a single penny left for me
That’s too bad
In my dreams I have a plan
If I got me a wealthy man
I wouldn’t have to work at all, I’d fool around and have a ball…

Money, money, money
Must be funny
In the rich man’s world
Money, money, money
Always sunny
In the rich man’s world
Aha-ahaaa
All the things I could do
If I had a little money
It’s a rich man’s world

A man like that is hard to find but I can’t get him off my mind
Ain’t it sad
And if he happens to be free I bet he wouldn’t fancy me
That’s too bad
So I must leave, I’ll have to go
To Las Vegas or Monaco
And win a fortune in a game, my life will never be the same…

Money, money, money
Must be funny
In the rich man’s world
Money, money, money
Always sunny
In the rich man’s world
Aha-ahaaa
All the things I could do
If I had a little money
It’s a rich man’s world

Money, money, money
Must be funny
In the rich man’s world
Money, money, money
Always sunny
In the rich man’s world
Aha-ahaaa
All the things I could do
If I had a little money
It’s a rich man’s world

It’s a rich man’s world

10. Our Last Summer

The summer air was soft and warm
The feeling right, the Paris night
Did it’s best to please us
And strolling down the Elysee
We had a drink in each cafe
And you
You talked of politics, philosophy and I
Smiled like Mona Lisa
We had our chance
It was a fine and true romance

I can still recall our last summer
I still see it all
Walks along the Seine, laughing in the rain
Our last summer
Memories that remain

We made our way along the river
And we sat down in the grass
By the Eiffel tower
I was so happy we had met
It was the age of no regret
Oh yes
Those crazy years, that was the time
Of the flower-power
But underneath we had a fear of flying
Of getting old, a fear of slowly dying
We took the chance
Like we were dancing our last dance

I can still recall our last summer
I still see it all
In the tourist jam, round the Notre Dame
Our last summer
Walking hand in hand

Paris restaurants
Our last summer
Morning croissants
Living for the day, worries far away
Our last summer
We could laugh and play

And now you're working in a bank
The family man, the football fan
And your name is Harry
How dull it seems
Yet you're the hero of my dreams

I can still recall our last summer
I still see it all
Walks along the Seine, laughing in the rain
Our last summer
Memories that remain
I can still recall our last summer
I still see it all
In the tourist jam, round the Notre Dame
Our last summer
Walking hand in hand
Paris restaurants
Our last summer
Morning croissants
We were living for the day, worries far away…

11. Knowing Me Knowing You

No more carefree laughter
Silence ever after
Walking through an empty house, tears in my eyes
Here is where the story ends, this is goodbye

Knowing me, knowing you (ah-haa)
There is nothing we can do
Knowing me, knowing you (ah-haa)
We just have to face it, this time we're through
(This time we're through, this time we're through
This time we're through, we're really through)
Breaking up is never easy, I know but I have to go
(I have to go this time
I have to go, this time I know)
Knowing me, knowing you
It's the best I can do

Mem’ries (mem’ries), good days (good days), bad days (bad days)
They’ll be (they’ll be), with me (with me) always (always)
In these old familiar rooms children would play
Now there’s only emptiness, nothing to say

Knowing me, knowing you (ah-haa)
There is nothing we can do
Knowing me, knowing you (ah-haa)
We just have to face it, this time we’re through
(This time we’re through, this time we’re through
This time we’re through, we’re really through)
Breaking up is never easy, I know but I have to go
(I have to go this time
I have to go, this time I know)
Knowing me, knowing you
It’s the best I can do

[repeat]

12. Does Your Mother Know

You’re so hot, teasin’ me
So you’re blue but I can’t take a chance on a chick like you
It’s something I couldn’t do
There’s that look in your eyes
I can read in your face that your feelings are driving you wild
Ah, but girl you’re only a child

Well I can dance with you honey
If you think it’s funny
Does your mother know that you’re out?
And I can chat with you baby
Flirt a little maybe
Does your mother know that you’re out?

Take it easy
(Take it easy)
Better slow down girl
That’s no way to go
Does your mother know?
Take it easy
(Take it easy)
Try to cool it girl
Take it nice and slow
Does your mother know

I can see what you want
But you seem pretty young to be searchin’ for that kind of fun
So maybe I’m not the one
Now you’re so cute, I like your style
And I know what you mean when you give me a flash of that smile
But girl you’re only a child

Well I can dance with you honey
If you think it’s funny
Does your mother know that you’re out?
And I can chat with you baby
Flirt a little maybe
Does your mother know that you’re out?

Take it easy
(Take it easy)
Better slow down girl
That’s no way to go
Does your mother know?
Take it easy
(Take it easy)
Try to cool it girl
Take it nice and slow
Does your mother know?
Alright

Well I can dance with you honey
If you think it’s funny
Does your mother know that you’re out?
And I can chat with you baby
Flirt a little maybe
Does your mother know that you’re out?

Well I can dance with you honey
If you think it’s funny
Does your mother know that you’re out?
And I can chat with you baby
Flirt a little maybe
Does your mother know that you’re out?

Bonuses

13. Waterloo ( in Star Parade tại Đức, 1974 )

My my, at Waterloo Napoleon did surrender
Oh yeah, and I have met my destiny in quite a similar way
The history book on the shelf
Is always repeating itself
Waterloo
I was defeated, you won the war
Waterloo
Promise to love you forever more
Waterloo
Couldn’t escape if I wanted to
Waterloo
Knowing my fate is to be with you
Waterloo
Finally facing my Waterloo
My my, I tried to hold you back but you were stronger
Oh yeah, and now it seems my only chance is giving up the fight

And how could I ever refuse?
I feel like I win when I lose
Waterloo
I was defeated, you won the war
Waterloo
Promise you’ll love me forever more
Waterloo
Couldn’t escape if I wanted to
Waterloo
Knowing my fate is to be with you
Waterloo
Finally facing my Waterloo
So how could I ever refuse?
I feel like I win when I lose
Waterloo
Couldn’t escape if I wanted to
Waterloo
Knowing my fate is to be with you
Waterloo
Finally facing my Waterloo
Waterloo
Knowing my fate is to be with you
Waterloo
Finally facing my Waterloo

Thứ ba, ngày 6 tháng 10 năm 2009

Bài hôm nay:

Cây và Lá, Thơ dịch, Văn Hóa, Chuyện Uyên Ương, chị Kiều Tố Uyên.

Chuỗi Yêu Thương, Chuyện Uyên Ương,Chuyện Phố, Kỹ Năng sống, song ngữ, chị Nhị Uyên và chị Lan Hương.

Giúp Một Người, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến.

Tha Thứ, Danh Ngôn, song ngữ, anh Tú Anh.

Trao Anh, Thơ, Chuyện Uyên Ương, chị Phạm Kiêm Yến.

Độc Đáo Café Cao Nguyên, Văn Hóa, Nước Việt Mến Yêu, song ngữ, anh Quan Jun

Cuộc Cờ, Văn, Văn Hóa, Chuyện Phố,anh Tấn Ái.

Tản Mạn về Trái Tim, Trà Đàm, Chuyện Uyên Ương, song ngữ, chị Huỳnh thị Huệ.
.

Tin sáng quốc tế, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Na Uy là nơi đáng sống nhất thế giới. Na Uy vẫn duy trì vị trí số 1 là nơi đáng để sống nhất thế giới, trong khi quốc gia châu Phi Niger đứng cuối bảng do chiến tranh và HIV/AIDS. Việt Nam đứng thứ 116.

Lịch sử Nobel và những bất ngờ. (Dân trí) – Ai là người được giải lớn tuổi nhất, ai là người trẻ nhất? Đến nay, bao nhiêu phụ nữ đã giành giải Nobel? Có bao nhiêu “cặp” vợ-chồng, mẹ-con hay cha-con cùng được trao giải này. Hãy cùng khám phá câu trả lời dưới đây.

3 người Mỹ chia nhau giải Nobel Y học 2009. (Dân trí) – Giải Nobel trong lĩnh vực y học đã xác định được chủ nhân – 3 nhà khoa học mang quốc tịch Mỹ là Elizabeth Blackburn, Carol Greider và Jack Szostak.

Michael Bloomberg chi gần 65 triệu USD vận động tái tranh cử. (Dân trí) – Thị tưởng thành phố New York Michael Bloomberg – người có tên trong danh sách Top 10 tỷ phú giàu nhất nước Mỹ – đã bỏ 64,8 triệu USD tiền túi cho chiến dịch vận động tranh cử nhiệm kỳ 3.

Hình ảnh kinh hoàng về động đất Indonesia. Đất lở tạo thành miệng vực sâu hoắm. Mặt đường nứt toác. Dưới đây là những bức ảnh về sức tàn phá của động đất tại Indonesia.

Israel theo đuổi kế hoạch tấn công Iran. Trong khi các cường quốc thế giới đang tiến hành đàm phán với Iran thì Israel vẫn chuẩn bị phương án tấn công quân sự vào các cơ sở hạt nhân của nước này.

Tham mưu trưởng Đan Mạch từ chức vì một cuốn sách. Tham mưu trưởng quân đội Đan Mạch, Đô đốc Tim Sloth Joergensen, tuyên bố từ chức sau khi một sĩ quan dưới quyền dịch và đưa lên mạng một cuốn sách bị cho là tiết lộ bí mật quân sự.

5 tuổi đoạt đai đen Karate. (Dân trí) – Cô bé 5 tuổi Varsha Vinod, từ Allappuzha, Ấn Độ đã trở thành nữ võ sĩ nhỏ tuổi nhất thế giới đạt đai đen môn Karate.

Những cô gái “con nhà nòi” giỏi giang ở Trung Quốc. (Dân trí) – Tài hoa, cá tính mạnh, và nhất quyết không ỷ thế gia đình – những cô gái thế hệ 8X, con cháu các chính trị gia nổi tiếng hàng đầu Trung Quốc đang tự khẳng định bản thân bằng chính tài năng của họ.

“Triều Tiên có 100 cơ sở liên quan đến hạt nhân”. (Dân trí) – Hàn Quốc đã xác định được khoảng 100 địa điểm ở Triều Tiên có liên quan đến chương trình hạt nhân của nước này và Hàn Quốc có khả năng sẽ tấn công những địa điểm này nếu cần thiết – Bộ trưởng Quốc phòng Hàn Quốc Kim Tae-young hôm nay tuyên bố.

Hình ảnh hiếm hoi của Anne Frank trên Youtube. TTO – Bảo tàng Anne Frank House tại Amsterdam vừa đưa lên một đoạn video về Anne Frank – cô bé Do Thái nổi tiếng với cuốn Nhật ký Anne Frank – trên Youtube.

Nhảy dù đội hình toàn nữ đông nhất. TT – 181 phụ nữ nhảy dù đến từ 31 nước đã lập kỷ lục mới “nhảy dù đội hình toàn nữ đông nhất”, giúp gây quỹ hơn 900.000 đôla để chống bệnh ung thư vú.

Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Australia viện trợ Việt Nam 1 triệu đôla khắc phục hậu quả bão. Australia viện trợ cho 1 triệu AUD (khoảng 873.000 USD) để giúp Việt Nam khắc phục các thiệt hại về người và của do cơn bão số 9, tức bão Ketsana, gây ra.

Bão Parma diễn biến phức tạp. “Khả năng xấu nhất là bão đi vào quần đảo Hoàng Sa, nơi có nhiều tàu thuyền đánh cá. Khả năng thứ hai là bão đi về phía nam, men theo phía tây đảo Luzon, Philippines”, ông Lê Thanh Hải, Phó giám đốc Trung tâm dự báo Khí tượng thủy văn trung ương cho biết, sáng nay.

Chỉ số HDI của VN xếp thứ 116/182 nước. TTO – Sáng 5-10, Liên hiệp quốc (LHQ) đã công bố đồng loạt trên toàn cầu báo cáo Phát triển con người 2009 với số liệu lấy từ năm 2007. Theo đó, về chỉ số phát triển con người (HDI), Việt Nam xếp thứ 116/182 nước.

Sau bão lũ, dân đi tìm… nền nhà. (Dân trí) – Đứng giữa khoảng trống mênh mông, “bằng phẳng” một cách ngổn ngang sau bão lũ, hàng trăm người dân không còn biết nhà mình từng ở đâu.

Học sinh vùng rốn lũ bộn bề nỗi lo. (TNO) Đến sáng nay 5.10, học sinh huyện Bình Sơn – vùng rốn lũ của tỉnh Quảng Ngãi đến trường với bộn bề nỗi lo. Nhiều trường học bị bão làm tốc mái, ngập sâu trong nước nên hầu hết trang thiết bị dạy học bị hư hỏng hoàn toàn…

Triều cường kết hợp lũ tấn công miền Nam. Từ 5 đến 8/10, đỉnh triều 1,44 m sẽ tấn công Sài Gòn, nhiều tuyến đường có thể bị ngập nặng. Triều cường kết hợp lũ thượng nguồn khiến nước các sông miền Nam dâng cao.

TPHCM và Cần Thơ chìm trong nước lớn. (Dân trí) – Triều cường lớn gây ngập nặng tại nhiều điểm ở TPHCM trong 3 ngày qua. Còn tại Cần Thơ, cơn mưa xối xả kéo dài hơn 2 tiếng đồng hồ vào chiều nay cộng với triều cường khiến hầu hết các con đường ngập sâu từ 0,5-1m.

Di dời hơn 400 hộ dân ra khỏi vùng nứt núi nguy hiểm. (Dân trí) – Đến 19h đêm qua (4/10), trên 100 cán bộ, chiến sĩ của Quân Đoàn 3 cùng lực lượng cứu hộ Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Kon Tum đã tiếp cận và di dời khẩn cấp hơn 400 hộ dân ra khỏi vùng có nguy cơ sạt lở, bị núi đè, đến nơi an toàn.

Lập 32 đoàn kiểm tra an toàn hệ thống lưới điện TP HCM. Một tháng, hai học sinh chết vì điện giật cộng với tình hình hệ thống lưới điện chằng chịt mất an toàn trên khắp các tuyến đưởng buộc Công ty Điện lực TP HCM phải thành lập các đoàn kiểm tra toàn hệ thống.

Hà Nội xây 18 cầu vượt cho người đi bộ. Từ 10/10, Hà Nội sẽ đầu tư 350 tỷ đồng xây dựng 18 cầu vượt dành cho người đi bộ tại những tuyến đường có lưu lượng xe lớn như Giảng Võ, Nguyễn Chí Thanh, Thái Hà, Nguyễn Trãi…

‘Chén ngọc’ mừng đại lễ 1.000 năm Thăng Long. “Chén ngọc” cao 80 cm, nặng khoảng 20kg, trang trí phong cảnh Hà Nội xưa và nay, với những họa tiết dát vàng.

Sơn nữ nhặt rác. TT – Gần đây, người dân Đà Lạt và du khách thấy bên hồ Xuân Hương một hình ảnh khác lạ: những cô sơn nữ trong trang phục thổ cẩm, chiếc gùi trên vai cặm cụi nhặt những mảnh rác nhỏ bỏ vào thùng (ảnh).

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Cây và Lá

Phần 1:

Hạnh phúc của Cây là có thể ôm trọn Lá vào trong lòng mình,
Hạnh phúc của Lá là có thể tô điểm cho vẻ đẹp của Cây.
Mà Lá thì sẽ có một ngày nào đó phải lìa cành,
Những chiếc lá mùa thu trải đầy mặt đất,
Lấp kín sự tang thương của mặt đất.
Cây không níu giữ được Lá,
Không nói được lời nào,
TREE AND LEAVE
Chỉ biết lặng lẽ buông Lá.
Nỗi đau của Lá,
Cây không nhìn thấy.
Nỗi buồn của Cây,
Lá không cảm nhận được.
Lá lìa Cây, Lá sẽ không còn hạnh phúc,
Cây rời Lá, Cây chẳng còn vẻ đẹp của mình.
Thời gian luôn dịch chuyển,
Mọi thứ đều thay đổi theo vòng xoắn của nó.
Rồi Cây sẽ có những chiếc Lá mới,
Sẽ không còn nhớ về sự tồn tại của những chiếc lá trước đây.
Lá theo gió cũng bay đến một nơi thật xa,
Sẽ không còn trở về bên Cây.
Kết cục của tình yêu có lẽ cũng như vậy,
Mặc dù đã từng yêu rất sâu đậm,
Nhưng khi một trong hai người không còn nhớ nhung gì về nhau nữa,
Hay khi người mình yêu không còn bên cạnh,
Thì cuối cùng cũng giống như Cây và Lá
Đau thương chỉ là một chút,
Đau đến mức không còn cảm giác thì sẽ có lúc không còn đau được nữa.

Phần 2:

Vào một đêm mùa thu
Lá nói với Cây
Mình phải đi đây
Im lặng…
leave
Một lúc sau, Cây nói
Mình sẽ mãi nhớ về bạn
Gió đêm thổi đến
Cuốn Lá đi theo
Nhưng không cuốn nổi những nỗi niềm của Lá
Những chiếc lá khi rơi thường quên đi quá khứ
Theo gió bay đến thiên đường
Nhưng có những chiếc lá vẫn ngày đêm nhớ đến Cây
Không chịu quên đi
Do đó Lá không đến được thiên đường
Lại trở về bên cạnh Cây
Lá cảm thấy thật hạnh phúc
Lá hỏi Cây
Bạn có còn nhớ mình không
Cây giả bộ không nhớ
Trái tim Lá thấy nhói đau
Lại là một đêm mùa thu
Lá nói với Cây
Hình như đã đến lúc mình phải đi rồi
Lại là sự im lặng…
Rất lâu, Cây mới nói: tôi sẽ không ngăn cản bạn
Nghe Cây nói, trong tích tắc
Lá đã khóc
Gió đêm làm cây rung nhẹ
Cuốn theo lá
tree
Cây không nhìn thấy Lá đã khóc
Đây là lần đầu tiên Lá vì Cây mà khóc
Và cũng là lần cuối cùng
Theo gió Lá bay về thiên đường chọn lựa sự lãng quên
Không còn nhớ Cây là ai
Vì Lá hiểu rằng
Đối với Cây
Lá chỉ là một chiếc lá rất bình thường
Giờ Lá chỉ biết
Bản thân
Là một chiếc lá rơi rụng trong thiên đường
Nhưng
Cuối cùng ai là người sai
Là Cây sai
Sai ở chỗ không nên dễ dàng quên đi mọi thứ như vậy
Hay là Lá đã sai
Sai ở chỗ không nên quyến luyến đến vậy
Sự đau thương của tình yêu
Thường những người đang yêu không để tâm
Yêu càng sâu đậm
Đau càng rõ rệt
Lựa chọn lãng quên
Là cách gửi gắm duy nhất
Sẽ không còn nhớ nhung
Và sẽ không còn đau khổ.

Điều tôi muốn nói với các bạn rằng: Còn có một tình yêu được gọi là vứt bỏ!

Kiều Tố Uyên

(Dịch từ Trung văn)