Không ai trên thế giới có thể chiếm chỗ của mẹ bạn. Dù bạn phải hay quấy, bạn vẫn luôn luôn đúng trong mắt bà. Bà có thể quở trách bạn vài điều nhỏ nhặt, nhưng chẳng bao giờ trách mắng bạn về những việc lớn.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
No one in the world can take the place of your mother. Right or wrong, from her viewpoint you are always right. She may scold you for little things, but never for the big ones.
Hãy biến cuộc đời con
thành điều Chúa muốn.
Thời gian và số phận
đã làm méo mó mọi điều,
Con không thể làm thẳng ra được
chỉ với mình con.
Thưa Chúa,
hãy cho con bắt đầu lại.
Thân thể của con,
tâm trí của con
tinh thần của con
tình yêu của con
hận thù của con
đau đớn của con
sầu buồn của con
vui sướng của con
những câu hỏi của con
những sợ hãi của con
những hy vọng của con
những tầm nhìn của con
Con xin gửi tất cả đến Chúa.
AMEN.
.
Dear God,
Please make of my life
what you would have it be.
Time and fate
have twisted things
I cannot straighten out
alone.
Dear God, may I begin again.
My body,
my mind,
my spirit,
my love,
my hate,
my pain,
my sorrows,
my joy,
my questions,
my fears,
my hopes,
my visions,
I give them all to You.
Amen
Mẹ – đó là ngân hàng nơi ta chuyển vào mọi đau khổ và lo lắng của ta.
Mother – that was the bank where we deposited all our hurts and worries.
T. DeWitt Talmage
.
Tình mẹ là nhiên liệu giúp cho người bình thường có thể làm được chuyện không thể.
Mother love is the fuel that enables a normal human being to do the impossible. ~Marion C. Garretty, quoted in A Little Spoonful of Chicken Soup for the Mother’s Soul
.
Thượng đế nhìn chúng ta qua con mắt của mẹ ta và ban thưởng ta cho đức hạnh của ta.
God sees us through our Mothers’ eyes and rewards us for our virtues.
– Ganeshan Venkatarman, Indian philosopher
.
Mẹ là người có thể thay thế tất cả mọi người khác.
A mother is she who can take the place of all others.
– Cardinal Mermillod
.
Các bà mẹ là triết gia bằng trực giác
Mothers are instinctive philosophers.
– Harriet Beecher Stowe
.
Mẹ yêu con ngay cả khi con ít đáng được yêu nhất
A mother loves her children even when they least deserve to be loved.
– Kate Samperi, “Mothers”
.
Mẹ là người ta trông cậy vào, cho những điều trọng đại nhất
Mother is the one we count on for the things that matter most of all.
– Katherine Butler Hathaway, “The Journals and Letters of the Little Locksmith”
.
Mẹ hiểu điều con không nói ra
A mother understands what a child does not say.
– Jewish proverb
.
Mẹ là người bạn thật nhất ta có, khi thử thách nặng nề và bất ngờ rơi xuống đầu ta; khi tai họa thay thế sung túc; khi bạn bè của thời nắng sáng ruồng bỏ ta; khi khó khăn bủa vây đậm đặc quanh ta; mẹ vẫn nắm chặt ta, và cố gắng giáo huấn khuyên nhủ để thổi tan mảng mây đen, và mang an bình lại trong tim ta.
A mother is the truest friend we have, when trials heavy and sudden, fall upon us; when adversity takes the place of prosperity; when friends who rejoice with us in our sunshine desert us; when trouble thickens around us, still will she cling to us, and endeavor by her kind precepts and counsels to dissipate the clouds of darkness, and cause peace to return to our hearts.
~Washington Irving
.
Mẹ là căn nhà nơi ta sinh ra
Mẹ là thiên nhiên, là đất đai, là biển cả.
Mother is the home we come from.
She is nature, soil, ocean.
– Erich Fromm, psychologist
.
Quả tim của mẹ là phòng học của con
The mother’s heart is the child’s schoolroom.
– Henry Ward Beecher
.
Một người mẹ tốt đáng giá cả trăm thầy giáo
A good mother is worth hundreds of schoolmasters.
– George Herbert
. Bàn tay lắc nôi là bàn tay sẽ cai quản thế giới
The hand that rocks the cradle is the hand that rules the world.
– W.R. Wallace
.
Trong tất cả các quyền phụ nữ, quyền lớn nhất là quyền làm mẹ.
Of all the rights of women, the greatest is to be a mother
-Lin Yutang
Trần Đình Hoành dịch
(Cám ơn chị Huỳnh Huệ đã gửi quotes)
Lễ Vu Lan là một trong những ngày lễ lớn nhất của những người theo Phật giáo, còn được biết đến là Lễ Báo Hiếu ở Việt Nam. Lễ Vu Lan được các Phật tử tổ chức hàng năm vào rằm tháng bẩy âm lịch nhằm bày tỏ lòng biết ơn và kính trọng đối với cha mẹ, nhất là những người mẹ yêu quý.
Văn hóa Việt xem Lễ Vu Lan là tháng tâm linh, giống như một cách để tưởng nhớ người đã khuất và cũng trong ngày này, người ta tin rằng những linh hồn sẽ trở về cõi Niết Bàn. Lễ này được tổ chức trọng thể ở Việt Nam và đông đảo người lên chùa khấn vái và cầu chúc cho cha mẹ mình. Ngày nay, Lễ Vu Lan không còn là ngày lễ dành riêng cho Phật tử, mà đã trở thành dịp cho tất cả mọi người thể hiện lòng yêu thương và biết ơn đới với cha mẹ mình.
Lễ nghi đặc sắc không thể thiếu được trong ngày này là Nghi Lễ Bông Hồng Cài Áo. Đây là một tục lệ được tổ chức thành kính nhằm báo ơn công lao người đã mất và báo hiếu người hiện hữu. Thông thường những ai cha mẹ còn sống thì cài hoa màu hồng, còn ai cha mẹ không còn nữa thì cài hoa trắng. Bông hông mang ý nghĩa thiêng liêng, cho ta biết yêu thương và kính trọng hơn đối với người đã dưỡng dục sinh thành, và thấy cuộc sống đấng quý biết nhường nào.
Lễ Vu Lan cũng mở ra một mùa báo hiếu cho mọi người có thể làm tròn bổn phận trắc ẩn của mình. Lễ nhằm cầu siêu cho các cô hồn, phổ độ chúng sinh hay xá tội vong nhân. Vào ngày lễ này, mọi người làm lễ cúng cô hồn và phóng sinh, chim hoặc cá và dâng đồ cúng cho các linh hồn còn phiêu bạt bơ vơ hay linh hồn của những người đã khuất. Những linh hồn tội lỗi có thể sẽ được xóa tội khi những người còn sống cầu khấn vào Ngày Cúng Cô Hồn (Tết Trung Nguyên). Suốt tháng, mỗi nhà có thể chọn ngày đặt lễ thắp hương, đốt mã trước nhà dâng lễ cô hồn.
Những nét văn hóa Phật giáo mang đây tính nhân văn này sẽ không mai một mà sẽ ngày càng trở nên đa dạng hơn.
BUDDHIST MOTHERS’ DAY
Buddhist Mothers’ Day, one of the largest festivals for Buddhists, is also known as Filial Piety Ceremony in Vietnam. This festival is annually celebrated by Buddhism followers on the seventh full moon of lunar calendar to show appreciation and respect to their parents, especially their beloved mothers.
In Vietnamese culture, Buddhist Mothers’ Day is considered to be the spiritual month as a way of honoring the dead and also on this same day, souls are believed to return to their realm of Heaven.
This feast is sacredly celebrated in Vietnam and thousands of people flock to pagodas in order to worship and pray for their parents. Nowadays Buddhist Mothers’ Day is no longer a ceremony exclusively for Buddhists, but it has been becoming an occasion for everyone to express their love and gratefulness to their parents.
A distinctive but indispensable tradition for this day is Rose Wearing Rite. Rose Wearing is a very meaningful custom held solemnly in praise of the dead and honor the alive. Traditionally, people wear red roses if their parents are still alive or white roses if their parents have passed away. The rose is a sacred symbol that helps us give more love and respect to those who teach and bring us up; and that makes us understand how much life is worth.
Buddhist Mothers’ Day also opens a season of filial piety so that people can fulfill their compassionate duty. The objects of this ceremony are to feed the hungry ghosts, to pray for their salvation or to pardon the guilty homeless spirits. On this day, people pray for the ghosts and release animals, such as birds or fish; and the special offerings of food and gifts are made to offer the wandering souls or the souls of the forgotten dead. The sinful souls can be absolved of their sins through the prayers of the living said on the Wandering Souls Day. During the month, every family can choose a day to present a feast and burn joss paper and incense in front of the house to invite the spirits to eat.
These Buddhist’s cultural humane traits will not fade over time but become more and more diversified.
Hôm nay rằm tháng 7 mới là ngày lễ chính, nhưng đã có một vài ngôi chùa xa cử hành lễ Vu Lan trong mấy ngày qua. Sau đây xin mời các bạn lướt qua một số hình ảnh về lể Vu Lan tại một vài ngôi chùa tại Buôn Ma Thuột như chùa Phước Khánh, xã Hòa Khánh cách thành phố Buôn Ma Thuột 14 km, và chùa Bửu Thắng thuộc huyện Krong Buk (chùa cũng là cơ sở Nhà Tình Thương Cô Nhi và Người Già Neo Đơn đã giới thiệu trên ĐCN trước đây)
+ Tịnh xá NGỌC KHÁNH : hình 1 đến hình 6
+ CHÙA BỬU THẮNG: các hình còn lại
Chúc các bạn một ngày lễ Vu Lan ấm áp dù bạn ở đâu: tại cơ quan làm việc, hay tại chùa lễ Phật cầu nguyện cho từ mẫu, hoặc tại gia đình với cha mẹ ông bà….
Mẹ khóc thật nhiều.
Những người mẹ khóc thật nhiều, mang nặng đẻ đau, thương chồng con, chịu đựng bao nỗi tủi hờn, mất mát. Và còn bao lý do nằm trong ngọn gió.
Ở đâu cũng vậy.
Có lẽ, chưa ở nơi đâu, phụ nữ và những người mẹ khóc nhiều như ở đất nước Việt Nam.
Tại sao vậy?
Một cậu bé hỏi?
Thương mẹ, bạn nhé,
Hiển.
.
Tại sao Mẹ khóc…
“Tại sao mẹ khóc?” cậu bé hỏi mẹ.
“Bởi vì mẹ là một người mẹ,” mẹ cậu bảo cậu.
“Con không hiểu,” cậu bé nói.
Mẹ cậu chỉ ôm cậu và nói, “Con sẽ không bao giờ hiểu!”
Sau đó cậu bé hỏi bố cậu tại sao Mẹ dường như đang khóc chẳng vì lý do nào cả.
“Tất cả các bà mẹ khóc chẳng vì lý do nào cả,” là tất cả điều bố cậu có thể nói.
Cậu bé lớn lên và trở thành một người đàn ông, vẫn tự hỏi tại sao những người mẹ khóc. Vậy cậu cuối cùng gọi điện tới Thượng đế và khi Thượng đế ở trên đầu dây cậu bé-người đàn ông hỏi “Chúa ơi, tại sao những người mẹ khóc nhanh vậy.”
Thượng đế nói,
“Con thấy đấy, khi ta tạo ra những người mẹ, họ phải là đặc biệt.
“Ta làm đôi vai của họ đủ khỏe để mang gánh nặng của thế giới, nhưng đủ mềm mại để cho đi sự êm dịu.
“Ta cho họ sức mạnh nội tâm để chịu đựng sinh đẻ con cái và sự hắt hủi nhiều khi đến từ con cái của họ.
“Ta cho họ bền vững để họ tiếp tục dấn bước trong khi mọi người khác bỏ cuộc, và để họ chăm sóc gia đình ngay cả khi họ ốm đau và mệt mỏi mà không phàn nàn.
“Ta cho họ sự nhạy cảm để yêu thương con cái trong tất cả các hoàn cảnh, ngay cả khi con cái đã làm họ đau đớn đến tồi tệ.
“Cũng sự nhạy cảm này giúp họ cảm thấy đở hơn khi một đứa con làm lỗi và giúp họ chia sẻ những băn khoăn và sợ hãi của một em bé tuổi teens.
“Ta cho họ một giọt nước mắt để đổ. Giọt nước mắt là của riêng họ để dùng khi cần thiết. Đó là điểm yếu duy nhất của họ.
“Đó là giọt nước mắt cho nhân loại.”
(Nguyễn Minh Hiển dịch)
.
Why Mothers Cry ….
“Why are you crying?” he asked his mom.
“Because I’m a mother,” she told him.
“I don’t understand,” he said.
His mom just hugged him and said, “You never will!”
Later the little boy asked his father why Mother seemed to cry for no reason.
“All mothers cry for no reason,” was all his dad could say.
The little boy grew up and became a man, still wondering why mothers cry.
So he finally put in a call to God and when God got on the phone the man said, “God, why do mothers cry so easily.”
God said,
“You see son, when I made mothers they had to be special.
“I made their shoulders strong enough to carry the weight of the world, yet gentle enough to give comfort.
“I gave them an inner strength to endure childbirth and the rejection that many times come from their children.
“I gave them a hardiness that allows them to keep going when everyone else gives up, and to take care of their families through sickness and fatigue without complaining.
“I gave them the sensitivity to love their children under all circumstances, even when their child has hurt them very badly.
“This same sensitivity helps them to make a child’s boo-boo feel better and helps them share a teenager’s anxieties and fears.
“I gave them a tear to shed. It’s theirs exclusively to use whenever it’s needed. It’s their only weakness.
Hôm nay là Ngày Độc Lập của nước ta–ngày chúng ta tuyên bố độc lập khỏi ách cai trị của thực dân. Đây là độc lập mà nhân dân Việt Nam giành được từ tay những kẻ thống trị, chứ không phải được họ trao cho. Chúng ta phải hãnh diện về điều đó.
Bản Tuyên Ngôn Độc Lập là bản văn nói lên tiếng nói độc lập và tự trị của nước ta với thế giới. Nhân kỷ niệm ngày Tuyên Ngôn Độc Lập ra đời, hãy nghe lại Tuyên Ngôn trong video sau đây, do chính cụ Hồ đọc năm 1945. Sau video là bản Tuyên Ngôn Độc Lập tiếng Việt và bản dịch tiếng Anh.
Kính mời!
.
.
Tuyên Ngôn Độc Lập
Hỡi đồng bào cả nước,
Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.
Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.
Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi.
Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được.
Thế mà hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.
Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.
Chúng thi hành những luật pháp dã man. Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.
Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.
Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.
Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.
Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.
Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.
Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng.
Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.
Mùa thu năm 1940, phát xít Nhật đến xâm lăng Đông Dương để mở thêm căn cứ đánh Đồng Minh, thì bọn thực dân Pháp quỳ gối đầu hàng, mở cửa nước ta rước Nhật. Từ đó dân ta chịu hai tầng xiềng xích: Pháp và Nhật. Từ đó dân ta càng cực khổ, nghèo nàn. Kết quả là cuối năm ngoái sang đầu năm nay, từ Quảng Trị đến Bắc kỳ, hơn hai triệu đồng bào ta bị chết đói.
Ngày 9 tháng 3 năm nay, Nhật tước khí giới của quân đội Pháp. Bọn thực dân Pháp hoặc là bỏ chạy, hoặc là đầu hàng. Thế là chẳng những chúng không “bảo hộ” được ta, trái lại, trong 5 năm, chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật.
Trước ngày 9 tháng 3, biết bao lần Việt Minh đã kêu gọi người Pháp liên minh để chống Nhật. Bọn thực dân Pháp đã không đáp ứng lại thẳng tay khủng bố Việt Minh hơn nữa. Thậm chí đến khi thua chạy, chúng còn nhẫn tâm giết nốt số đông tù chính trị ở Yên Bái và Cao Bằng.
Tuy vậy, đối với người Pháp, đồng bào ta vẫn giữ một thái độ khoan hồng và nhân đạo. Sau cuộc biến động ngày 9 tháng 3, Việt Minh đã giúp cho nhiều người Pháp chạy qua biên thùy, lại cứu cho nhiều người Pháp ra khỏi nhà giam Nhật và bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ.
Sự thật là từ mùa thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Sự thật là dân ta lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp.
Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. Dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần 100 năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Dân ta lại đánh đổ chế độ quân chủ mấy mươi thế kỷ mà lập nên chế độ Dân chủ Cộng hòa.
Bởi thế cho nên, chúng tôi, lâm thời Chính phủ của nước Việt Nam mới, đại biểu cho toàn dân Việt Nam, tuyên bố thoát ly hẳn quan hệ với Pháp, xóa bỏ hết những hiệp ước mà Pháp đã ký về nước Việt Nam, xóa bỏ tất cả mọi đặc quyền của Pháp trên đất nước Việt Nam.
Toàn dân Việt Nam, trên dưới một lòng kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp.
Chúng tôi tin rằng các nước Đồng minh đã công nhận những nguyên tắc dân tộc bình đẳng ở các Hội nghị Têhêrăng và Cựu Kim Sơn, quyết không thể không công nhận quyền độc lập của dân Việt Nam.
Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng Minh chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!
Vì những lẽ trên, chúng tôi, chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, trịnh trọng tuyên bố với thế giới rằng:
Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy.
.
Declaration of Independence
(SEPTEMBER 2, 1945)
“All men are created equal. They are endowed by their Creator with certain inalienable rights, among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness”
This immortal statement was made in the Declaration of Independence of the United States of America m 1776. In a broader sense, this means: All the peoples on the earth are equal from birth, all the peoples have a right to live, to be happy and free.
The Declaration of the French Revolution made in 1791 on the Rights of Man and the Citizen also states: “All men are born free and with equal rights, and must always remain free and have equal rights.” Those are undeniable truths.
Nevertheless, for more than eighty years, the French imperialists, abusing the standard of Liberty, Equality, and Fraternity, have violated our Fatherland and oppressed our fellow-citizens. They have acted contrary to the ideals of humanity and justice. In the field of politics, they have deprived our people of every democratic liberty.
They have enforced inhuman laws; they have set up three distinct political regimes in the North, the Center and the South of Vietnam in order to wreck our national unity and prevent our people from being united.
They have built more prisons than schools. They have mercilessly slain our patriots- they have drowned our uprisings in rivers of blood. They have fettered public opinion; they have practised obscurantism against our people. To weaken our race they have forced us to use opium and alcohol.
In the fields of economics, they have fleeced us to the backbone, impoverished our people, and devastated our land.
They have robbed us of our rice fields, our mines, our forests, and our raw materials. They have monopolised the issuing of bank-notes and the export trade.
They have invented numerous unjustifiable taxes and reduced our people, especially our peasantry, to a state of extreme poverty.
They have hampered the prospering of our national bourgeoisie; they have mercilessly exploited our workers.
In the autumn of 1940, when the Japanese Fascists violated Indochina’s territory to establish new bases in their fight against the Allies, the French imperialists went down on their bended knees and handed over our country to them.
Thus, from that date, our people were subjected to the double yoke of the French and the Japanese. Their sufferings and miseries increased. The result was that from the end of last year to the beginning of this year, from Quang Tri province to the North of Vietnam, more than two rnillion of our fellow-citizens died from starvation. On March 9, the French troops were disarmed by the lapanese. The French colonialists either fled or surrendered, showing that not only were they incapable of “protecting” us, but that, in the span of five years, they had twice sold our country to the Japanese.
On several occasions before March 9, the Vietminh League urged the French to ally themselves with it against the Japanese. Instead of agreeing to this proposal, the French colonialists so intensified their terrorist activities against the Vietminh members that before fleeing they massacred a great number of our political prisoners detained at Yen Bay and Cao Bang.
Not withstanding all this, our fellow-citizens have always manifested toward the French a tolerant and humane attitude. Even after the Japanese putsch of March 1945, the Vietminh League helped many Frenchmen to cross the frontier, rescued some of them from Japanese jails, and protected French lives and property.
From the autumn of 1940, our country had in fact ceased to be a French colony and had become a Japanese possession.
After the Japanese had surrendered to the Allies, our whole people rose to regain our national sovereignty and to found the Democratic Republic of Vietnam.
The truth is that we have wrested our independence from the Japanese and not from the French
The French have fled, the Japanese have capitulated, Emperor Bao Dai has abdicated. Our people have broken the chains which for nearly a century have fettered them and have won independence for the Fatherland. Our people at the same time have overthrown the monarchic regime that has reigned supreme for dozens of centuries. In its place has been established the present Democratic Republic.
For these reasons, we, members of the Provisional Government, representing the whole Vietnamese people, declare that from now on we break off all relations of a colonial character with France; we repeal all the international obligation that France has so far subscribed to on behalf of Vietnam and we abolish all the special rights the French have unlawfully acquired in our Fatherland.
The whole Vietnamese people, animated by a common purpose, are determined to fight to the bitter end against any attempt by the French colonialists to reconquer their country.
We are convinced that the Allied nations which at Tehran and San Francisco have acknowledged the principles of self-determination and equality of nations, will not refuse to acknowledge the independence of Vietnam.
A people who have courageously opposed French domination for more than eighty years, a people who have fought side by side with the Allies against the Fascists during these last years, such a people must be free and independent.
For these reasons, we, members of the Provisional Government of the Democratic Republic of Vietnam, solemnly declare to the world that Vietnam has the right to be a free and independent countryÑand in fact it is so already. The entire Vietnamese people are determined to mobilise all their physical and mental strength, to sacrifice their lives and property in order to safeguard their independence and liberty.
_____
Source: Ho Chi Minh, Selected Works (Hanoi, 1960-1962), Vol. 3, pp. 17-21.
* Note, the Democratic Republic of Vietnam has been renamed The Socialist Republic of Vietnam.
Chúa ơi,
Hãy cho tất cả những thay đổi có thể đưa
thế giới này
ra khỏi khổ đau và đi vào an bình
ra khỏi bạo lực
và đi vào tình yêu
ra khỏi bóng đêm và đi vào ánh sáng
xảy ra ngay bây giờ.
Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.
Hãy cho một ánh sáng chói lọi và huy hoàng
vụt lên
và chỉ cho tất cả chúng con
đường đi.
Hãy cho đôi mắt chúng con nhìn lên bầu trời rực sáng
và nhìn thấy dấu hiệu
rằng
hãy hy vọng
và cầu nguyện,
vì Chúa đã tìm thấy đường Chúa đến với bạn.
Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.
Hãy cho giọt nước mắt được lau khô
mọi trái tim bắt đầu vui
và mọi cuộc đời được tình yêu chữa lành.
Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.
Chúng con cầu nguyện
và tạ ơn,
vì lời chúng con đã được nghe.
Chúa nghe chúng con.
Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.
AMEN
.
Dear God,
May all the changes that would shift
this world
away from sorrow and into peace
away from violence
and into love
away from darkness and into light
now happen.
Now, not later,
now.
May a great and glorious light
emerge
and show us all
the way.
May our eyes look up at an illumined sky
and see a sign
that mean
have hope
and pray,
for the Lord has found His way to you.
Now, not later,
now.
May every tear be wiped away
and every heart begin to gladden
and every life be healed by love.
Now, not later,
now.
We pray
and say thanks,
for we are heard.
He hears us.
Con đem vào tâm tưởng những người con thấy hôm nay
những người con nghĩ đến hôm nay,
và những người con sẽ gặp ngày mai.
Con gửi gắm họ cho Chúa.
Hãy ban phước cho mỗi người,
làm cho mỗi người vui vẻ,
và chữa lành từng người.
AMEN
.
Dear God,
I call to mind the people who I saw today,
and thought of today,
and will meet tomorrow.
I surrender them to You.
Please bless each one,
and gladden each one,
and heal each one.
Khi Thượng đế dẫn dắt bạn đến bờ vực thẳm, hãy hoàn toàn tin tưởng Người. Chỉ có một trong hai khả năng xảy ra: hoặc Người sẽ đỡ bạn khi bạn rơi, hoặc Người sẽ dạy bạn cách bay.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
When God leads you to the edge of the cliff, Trust him fully. Only one of the two things will happen: either he will catch you when you fall or he will teach you how to fly.