Tag Archives: Song ngữ

Khôn ngoan

Khôn ngoan là phẩm chất giữ bạn không bị sa vào tình huống mà bạn sẽ cần khôn ngoan (để đối phó).

Nguyễn Thu Hiền dịch

.

Doug Larson

=> khôn ngoan luôn là thứ bạn cần trong mọi tình huống

Làm sao để viết một bài thơ Tàu

Một thi sĩ nổi tiếng của Nhật được hỏi làm thế nào để làm một bài thơ Tàu.

“Thơ Tàu thường có 4 hàng,” thi sĩ giải thích. “Hàng đầu là câu đầu tiên; hàng thứ nhì là tiếp tục của câu đầu; hàng thứ ba bỏ chủ đề này và bắt đầu chủ đề mới; và hàng thứ tư liên kết ba hàng đầu với nhau. Một bài hát phổ thông của Nhật minh họa điều này:

Hai tiểu thơ nhà bán lụa ở Kyoto
Cô chị hai mươi em mười tám
Chiến binh giết người bằng gươm dáo
Hai cô giết người bằng đôi mắt

.

Bình:

• Bốn câu thơ trong một bài tứ tuyệt là: Khởi, thừa, chuyển, hợp.

• Chính vì sắc đẹp có thể giết người mà khi Ryonen, sắc đẹp khuynh thành, xin đi tu thiền, cả thiền sư Tetsugya và Hakuo đều từ chối ngay lập tức. Ryonen phải dùng sắt nóng đốt mặt mình, hủy hoại nhan sắc vĩnh viễn, mới được Hakuo nhận làm đệ tử.

Các thiền sư thường chẳng sợ gì cả, nhưng xem ra sợ sắc đẹp.

• Sắc đẹp là một trong ba mục tiêu lớn của tham—tiền tài, sắc đẹp, và danh vọng. Phụ nữ tham sắc đẹp cho mình. Đàn ông tham chiếm hữu phụ nữ nhan sắc. Tham là một trong ba độc: tham sân si.

• Sắc đẹp giết người thì rõ rồi. Nhưng có thật thế không? Sắc đẹp giết người, hay “long tham sắc” giết người? Tiền giết người hay “lòng tham tiền” giết người?

• “Lòng tham” là tâm. Vậy thì, chính tâm ta giết ta, sao lại đổ lỗi cho tiền bạc hay sắc đẹp?

• Mọi thứ khác của ba độc tham sân si cũng thế:

— Tôi chửi hắn vì hắn làm thế. Không, không phải vì hắn làm thế, mà vì tôi nổi lòng sân hận. Hắn làm thế là việc của hắn, nổi nóng và chửi hắn hay tĩnh lặng là việc của ta. Đừng nhầm lẫn, đừng đổ lỗi cho người khác.

— Tôi nói xấu hắn, vì hắn nói xấu tôi. Không, đó là vì tôi không quản được tâm tôi và cái miệng của tôi, không phải vì hắn. Tôi không phải là hình nộm mà hắn muốn giật dây tôi lúc nào thì tôi cũng sẵn sàng nhảy theo lệnh của hắn lúc đó.

— Hắn làm việc xấu tôi nói cho mọi người biết là việc đương nhiên. Không, đó chẳng là việc đương nhiên. Thứ nhất, chuyện của bạn nói về hắn thường là không đúng 100% và nếu có mặt hắn đó để giải thích hay biện hộ, thì câu chuyện có thể khác đi rất nhiều. Nói chuyện một chiều giản dị là nói dối, vì nó không thật. Thứ hai, nếu bạn nói xấu về hắn thì được gì cho xã hội, ngoài việc thỏa mãn thói quen của cái miệng thích nói hành nói tỏi của bạn? Nói hay không là vì mình có quản được cái tâm và cái miệng của mình không. Đừng đổ lỗi vì người này, người kia.

— Mọi người đều tham nhũng hết, tôi phải tham nhũng để sống.

Vậy sao?
Mọi người đều hút thuốc hết, tôi phải hút để sống?
Mọi người đều uống rượu hết, tôi phải uống rượu để sống?
Mọi người đều đánh nhau hết, tôi phải đánh nhau để sống?
Mọi người đều nói dối hết, tôi phải nói dối để sống?

Hơn nữa, từ “mọi người” là phóng đại quá rồi. “Một số người” thì đúng hơn.

Tham nhũng hay không là do lòng tham của mình. Đừng đổ lỗi cho người khác.

• Tóm lại: Tâm là chủ.

Nghĩa là ta làm gì, tốt hay xấu, cũng là do tâm ta. Hãy nhận trách nhiệm 100% cho mọi tư tưởng và hành động của mình. Đừng chỉ ngón tay vào người khác, vật khác.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

How to Write a Chinese Poem

A well-known Japanese poet was asked how to compose a Chinese poem.

“The usual Chinese poem is four lines,” he explains. “The first line contains the initial phase; the second line, the continuation of that phase; the third line turns from this subject and begins a new one; and the fourth line brings the first three lines together. A popular Japanese song illustrates this:

Two daughters of a silk merchant live in Kyoto.
The elder is twenty, the younger, eighteen.
A soldier may kill with his sword.
But these girls slay men with their eyes.

# 88

Các Màu Của Gió – nhạc phim Pocahontas của Disney

Anh nghĩ tôi là người dã man dốt nát
Và anh đã đi nhiều nơi
Tôi đoán là phải vậy
Nhưng tôi không thể thấy
Nếu tôi là người man dã
Tai sao có nhiều điều anh lại không biết?
Anh không biết…

Anh nghĩ là anh làm chủ bất kì miếng đất nào anh đạp chân lên
Quả Đất chỉ là một vật chết, anh có thể nói
Nhưng tôi biết mỗi tảng đá, mỗi gốc cây, mỗi sinh vật
Có một đời sống, một linh hồn, một tên tuổi

Anh nghĩ là chỉ có một loại người duy nhất là người
Là người nhìn giống anh và suy nghĩ giống anh
Nhưng nếu anh theo vết chân của người xa lạ
Anh sẽ chẳng học được rằng anh không biết cái anh không biết

Anh đã bao giờ nghe tiếng tru của sói đến ánh trăng ngô xanh (*)
Hay hỏi mèo rừng gầm gừ tại sao lại gầm gừ?
Anh có thể hát với tất cả mọi giọng của núi rừng?
Anh có thể vẽ với tất cả mọi màu của gió?
Anh có thể vẽ với tất cả mọi màu của gió?

Đến đây chạy trên những lối nhỏ lẫn khuất trong rừng
Đến đây nếm những trái dâu ngọt nắng của Đất
Đến đây lăn lộn giữa những phong phú quanh anh
Và chỉ một lần thôi, hãy tự hỏi tất cả đáng giá bao nhiêu

Mưa bão và dòng sông là các anh của tôi
Bồ nông và rái cá là bạn của tôi
Và tất cả chúng ta liên kết với nhau
Trong một vòng tròn, một vòng lăn không bao giờ hết

Cây hòe có thể cao bao nhiêu?
Nếu anh chặt nó đi, anh sẽ chẳng bao giờ biết
Và anh sẽ không bao giờ nghe triếng sói tru đến ánh trăng ngô xanh

Vì dù chúng ta da trắng hay da đồng
Ta cần hát với tất cả mọi giọng của núi rừng
Ta cần vẽ với tất cả mọi màu của gió

Anh có thể làm chủ Đất và vẫn
Làm chủ chỉ Đất cho đến khi
Anh có thể vẽ với tất cả mọi màu của gió


Chú thích: (*) “Blue corn moon”, trăng ngô xanh, theo chính tác giả Stephen Schwartz, chẳng có nghĩa gì cả. Người da đỏ gọi “tháng” là “moon”. Ngày rằm trăng tròn là corn moon, nếu đó là mùa bắp/ngô. “Green corn moon” là ngày rằm tháng 8 (dương lịch) Shwartz thấy chữ “green” không hợp trong câu, nên đổi thành “blue corn moon”. Chẳng có nghĩa gì cả. Ở đây ta dịch là “trăng ngô xanh” cho đẹp, nhưng cũng chẳng có nghĩa gì cả. 🙂 Nhưng nghệ thuật thường chẳng cần nghĩa lý.

Sau đây là câu trả lời nguyên thủy của tác giả:

    http://answers.yahoo.com/question/index?qid=20080407061034AAgjAfK

    Dear Sir: I have been trying to find what a Blue Corn Moon represents in Indian Lore. Can you please Help me with this information? Thank you, Lloyd Sparks

    Dear Mr. Sparks: Thanks for your interest. I feel somewhat guilty to have to tell you that the phrase “blue corn moon” has no actual meaning in Indian lore. I made it up because I liked the sound of it. Its basis is this: In preparation for doing the lyrics to POCAHONTAS, I read a lot of Native American poetry. One of the phrases I came across, in a love poem, was : “I will come to you in the moon of green corn.” (The Native Americans called their months “moons” and named them according to something that happened seasonally, such as the arrival of green corn.) The phrase stuck in my head, but I didn’t think the lyric : “Have you ever heard the wolf cry to the green corn moon” really worked, because of the association of the moon and green cheese, plus the “ee” sound in it, etc. So I changed it to blue corn moon, which I thought had a nice resonance to it because of the phrase “blue moon” and the fact that there are things like blue corn tortillas, etc. Even though it’s not authentic, and actually implies Southwestern tribes rather than the Northeastern Algonkians of Pocahontas, I used it in the lyric and it obviously served me very well. This is probably far more than you wanted to know, but that’s the derivation of the phrase, for whatever it’s worth to you.

    Sincerely,
    Stephen Schwartz

Colors of the Wind, do Alan Menken viết nhạc, Stephen Schwartz viết lời, và Juhy Kuhn hát, được cả giải Oscar lẫn giải Golden Globe 1995 về Bản Nhạc Nguyên Thủy Hay Nhất (Best Original Song) từ phim hoạt họa Potahontas của Disney. Bản nhạc cũng thắng giải Grammy về Bản Nhạc Hay Nhất Viết Cho Phim.

Colors of the Wind trình bày cái nhìn của thổ dân da đỏ rằng trái đất là một vật sống nơi loài người liên kết với tất cả mọi loài trong thiên nhiên.

Phim Pocahontas dựa trên truyện có thật về công chúa Pocahontas, con của tù trưởng bộ lạc Powhatan, yêu một đại úy da trắng trên John Smith, và cả hai sau nhiều khó khăn đã chận được cuộc chiến giữa các người di dân da trắng từ Anh quốc và bộ lạc Powhatan ở vùng ngày nay là tiểu bang Virginia.

Potahontas – Colors of the Wind – Judy Kuhn

Colors of the Wind

Music: Alan Menken
Lyrics: Stephen Schwartz
Singing: Judy Kuhn

You think I’m an ignorant savage
And you’ve been so many places
I guess it must be so
But still I cannot see
If the savage one is me
How can there be so much that you don’t know?
You don’t know …

You think you own whatever land you land on
The Earth is just a dead thing you can claim
But I know every rock and tree and creature
Has a life, has a spirit, has a name

You think the only people who are people
Are the people who look and think like you
But if you walk the footsteps of a stranger
You’ll learn things you never knew you never knew

Have you ever heard the wolf cry to the blue corn moon
Or asked the grinning bobcat why he grinned?
Can you sing with all the voices of the mountains?
Can you paint with all the colors of the wind?
Can you paint with all the colors of the wind?

Come run the hidden pine trails of the forest
Come taste the sunsweet berries of the Earth
Come roll in all the riches all around you
And for once, never wonder what they’re worth

The rainstorm and the river are my brothers
The heron and the otter are my friends
And we are all connected to each other
In a circle, in a hoop that never ends

How high will the sycamore grow?
If you cut it down, then you’ll never know
And you’ll never hear the wolf cry to the blue corn moon

For whether we are white or copper skinned
We need to sing with all the voices of the mountains
We need to paint with all the colors of the wind

You can own the Earth and still
All you’ll own is Earth until
You can paint with all the colors of the wind

Ba loại đệ tử

Một thiền sư tên Gettan sống vào cuối đời sứ quân Tokugawa. Thiền sư thường nói: “Có ba loại đệ tử: Loại truyền Thiền cho người khác, loại giữ gìn chùa chiền và bàn thờ, và rồi có phường giá áo túi cơm.”

Gasan diễn tả cùng một y’ tưởng. Khi Gasan đang học với Tekisui, vị thầy này rất khắc nghiệt. Đôi khi thiền sư đánh Gasan. Các đệ tử khác không chịu lối dạy thế này và nghỉ học. Gasan ở lại với thầy, nói rằng: “Đệ tử dở dựa oai thầy. Đệ tử trung bình ái mộ sự hiền dịu của thầy. Đệ tử giỏi lớn mạnh trong kỹ luật của thầy.”
.

Bình:

• Dù ngôn từ khác nhau, Gettan và Gasan diễn tả cùng một ‎ ý tưởng: Đệ tử giá áo túi cơm dựa oai thầy. Đệ tử trung bình giữ chùa chiền bàn thờ, ái mộ sự hiền dịu của thầy. Đệ tử giỏi truyền Thiền cho người khác, lớn mạnh trong kỹ luật của thầy.

• Tùy theo vị thầy đào tạo loại đệ tử nào, vị thầy có cung cách dạy cho loại đệ tử đó. Dạy phường giá áo túi cơm thì “sao cũng được”. Dạy đám trung bình thì nhẹ nhàng. Đào tạo các bận thượng thừa thì cực kỳ khắt khe. Chẳng có huấn luyện viên của các đội thể thao và vận động viên vô địch quốc tế nào mà xìu xìu ển ển, vuốt ve cả.

Cho nên nếu ta muốn thành vô địch mà tìm thầy của hạng trung bình cho nhẹ nhàng, thì không thể thành vô địch được. Biết là mình muốn gì, rồi tìm thầy cho đúng mục đích đó. Rồi chịu đựng kỹ luật của thầy.

• Cho nên việc học là tùy đệ tử hơn là tùy thầy. Thầy dạy cách của thầy, nếu đệ tử không thích thì tìm thầy khác. Thầy có mục đích đào tạo và dùng phương pháp hợp cho mục đích đó, Đệ tử không cùng mục đích thì tìm thầy khác. Cùng mục đích thì ở lại và chịu đựng giáo huấn.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

Three Kinds of Disciples

A Zen master named Gettan lived in the latter part of the Tokugawa era. He used to say: “There are three kinds of disciples: those who impart Zen to others, those who maintain the temples and shrines, and then there are the rice bags and the clothes-hangers.”

Gasan expressed the same idea. When he was studying under Tekisui, his teacher was very severe. Sometimes he even beat him. Other pupils would not stand this kind of teaching and quit. Gasan remained, saying: “A poor disciple utilizes a teacher’s influence. A fair disciple admires a teacher’s kindness. A good disciple grows strong under a teacher’s discipline.”

# 87

Cẩn thận với định mệnh

“Hãy cẩn thận với tư tưởng của bạn,
vì nó sẽ thành lời nói.

Hãy cẩn thận với lời nói của bạn,
vì nó sẽ thành hành động.

Hãy cẩn thận với hành động của bạn,
vì nó sẽ thành thói quen.

Hãy cẩn thận với thói quen của bạn,
vì nó sẽ thành cá tính.

Hãy cẩn thận với cá tính của bạn,
vì nó sẽ thành định mệnh.“

(Túy Phượng dịch)

.

“Watch your thoughts, they become words.
Watch your words, they become actions.
Watch your actions, they become habits.
Watch your habits, they become character.
Watch your character, it becomes destiny.”

(Dalai Dama)

Phật sống và thợ làm bồn tắm

Các thiền sư cho giáo huấn cá nhân trong một phòng kín. Không ai vào phòng được khi thầy và trò đang ở trong đó.

Nấm Bất Tử, tranh Mokurai

Mokurai, thiền sư của thiền viện Kennin ở Kyoto, thích nói chuyện với các doanh nhân, nhà báo, cũng như với đệ tử của mình. Có một anh thợ làm bồn tắm gần như là thất học. Anh ta hay hỏi Mokurai một mớ các câu hỏi khùng điên, uống trà, rồi đi.

Ngày nọ khi anh thợ làm bồn tắm đang ở đó Mokurai muốn giáo huấn cá nhân cho một đệ tử, nên thiền sư bảo anh thợ sang phòng khác đợi.

“Tôi biết thầy là một vị Phật sống,” anh ta phản đối. “Ngay cả các ông Phật đá trong chùa không bao giờ từ chối bao nhiêu người đến trước các vị. Vậy tại sao tôi lại bị mời ra?”

Mohurai phải đi ra khỏi phòng để gặp học trò.
.

Bình:

• Mokurai, Takeda Mokurai (1854-1930), là Tiếng Sấm Tĩnh Lặng chúng ta đã nói đến trong bài Tiếng vỗ của một bàn tay.

• Dĩ nhiên là anh chàng thợ làm bồn tắm này vừa sai, vừa bất lịch sự, vừa gàn.

Chịu thua là thượng sách. Người thông thái biết khi nào nên thua.

• Ở một góc độ tâm linh nào đó, anh gàn này có thể đúng: Phật sống thì phải tử tế hơn Phật đá. Đó tâm thượng thừa của Phật.

Trong các vấn đề tâm linh, phải chăng những người ít học và ngay thẳng lại có được mắt trí tuệ (tuệ nhãn) hơn đa số mọi người có học?

Phải chăng đó cũng là lý do tại sao nhiều vị khoa bảng bằng cấp cao lại không quan tâm gì đến vấn đề tâm linh—cho đó là chuyện nhảm nhí hay mê tín dị đoan chỉ vì không lý giải được hết bằng lý luận hay chứng minh được hết bằng khoa học–và ngược lại những người bình dân ít học lại thường chăm chú vào tâm linh hơn?

Phải chăng đó cũng là lý do lục tổ thiền tông Huệ Năng, không biết chữ, không học kinh sách bao giờ, nhưng khi nghe người hàng xóm đọc Kinh Kim Cang đến câu “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” thì hốt nhiên đại ngộ?

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

The Living Buddha and the Tubmaker

Zen masters give personal guidance in a secluded room. No one enters while teacher and pupil are together.

Mokurai, the Zen master of Kennin temple in Kyoto, used to enjoy talking with merchants and newspapermen as well as with his pupils. A certain tubmaker was almost illiterate. He would ask foolish questions of Mokurai, have tea, and then go away.

One day while the tubmaker was there Mokurai wished to give personal guidance to a disciple, so he asked the tubmaker to wait in another room.

“I understand you are a living Buddha,” the man protested. “Even the stone Buddhas in the temple never refuse the numerous persons who come together before them. Why then should I be excluded?”

Mokurai had to go outside to see his disciple.

# 86

Giờ chết

Thiền sư Ikkyu rất thông minh lúc còn nhỏ. Thầy của Ikkyu có một tách trà quý, đồ cổ hiếm có. Ikkyu lỡ làm vỡ tách này và rất bối rối. Nghe tiếng chân thầy, Ikkyu dấu chiếc tách sau lưng. Khi thầy đến, Ikkyu hỏi: “Tại sao người ta phải chết?”

“Đó là tự nhiên,” vị thầy già giải thích. “Tất cả mọi thứ đều chết và chỉ có một thời gian để sống.”

Ikkyu, đưa cái tách vỡ ra, và thêm: “Giờ chết của cái tách của thầy đã đến.”
.

Bình

• Các quy luật tự nhiên thì ai cũng biết. Nhưng khi đụng chuyện thì ta quên mất. Ví dụ: Người đang stress thì hay nói bất bình thường. Tuy nhiên, khi nghe ta vẫn giận dỗi, mà quên mất là người đó đang stress. Rốt cuộc, stress chiến thắng được cả hai người—người nói và người nghe.

Vì vậy, khi đụng chuyện, ta cũng nên nghe lời nhắc nhở của người khác về các quy luật tự nhiên đang hoạt động trong cuộc sống của ta.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

Time to Die

Ikkyu, the Zen master, was very clever even as a boy. His teacher had a precious teacup, a rare antique. Ikkyu happened to break this cup and was greatly perplexed. Hearing the footsteps of his teacher, he held the pieces of the cup behind him. When the master appeared, Ikkyu asked: “Why do people have to die?”

“This is natural,” explained the older man. “Everything has to die and has just so long to live.”

Ikkyu, producing the shattered cup, added: “It was time for your cup to die.”

# 85