Hôm nay chúng ta sẽ nếm thử một tí vị âm nhạc Phật giáo. Trong nhiều ngàn năm, Phật giáo chú trọng đến lặng yên hơn là âm thanh, cho nên âm nhạc không phải là một phần của truyền thống Phật giáo. Tuy nhiên tụng kinh trầm bỗng cũng là một loại âm nhạc, nhằm mục đích làm cho tâm tĩnh lặng, hơn là cất cánh bay cao như âm nhạc tôn giáo Âu Mỹ.
Những năm gần đây âm nhạc đi vào Phật giáo nhiều hơn, và nhiều bài tụng trở thành trầm bỗng hơn và có nhạc cụ phụ họa, bên cạnh một số các bản nhạc hoàn toàn tân thời. Tại Viêt Nam, cổ nhạc, nhất là nhạc cải lương miền nam, cũng bắt đầu giữ một phần khá quan trọng trong sinh hoạt Phật giáo những năm gần đây. Thực ra, trong rất nhiều tuồng cải lương xưa nay, triết lý sống của Phật giáo đóng một vai trò rất quan trọng.
Sau đây chúng ta sẽ thưởng thức một số Video nhạc Phật giáo:
Video đầu tiên là bài hát tụng Bát Nhã Tâm Kinh bằng tiến Sanskrist. Bản này khởi đầu, với vận tốc rất nhanh, bằng câu thần chú Bát Nhã. Câu chú này thực ra nằm ở cuối kinh. “Gate gate paragate parasamgate bodhi svaha” — Qua rồi, qua rồi, qua bờ rồi, qua bờ hết rồi, giác ngộ rồi, vậy đó).
Video sau đó là tụng Bát Nhã Tâm Kinh bằng kỹ thuật rung tiếng từ lồng ngực. Đây là một kỹ thuật tu tập rất cổ điển của Phật giáo Tây Tạng. Loại phát âm này tạo rất nhiều rung động trong cơ thể và tâm trí con người, giúp tâm trở thành trống rỗng. (Tương tự như phát âm chữ “Om” thường xuyên trong thiền định Yoga).
Video thứ ba là bài tụng Chú Đại Bi bằng tiếng quan thoại phiên âm từ tiếng phạn Sanskrist. Chú Đại Bi được xem là bài chú gợi lên thần lực của Quán Thế Âm Bồ tát. Đại bi là great compassion. Từ Bi: Từ là yêu người, mang cái vui đến cho người. Bi là yêu người, làm cho người hết khổ. Từ bi là “ban vui, cứu khổ”. Bồ tát Quán Thế Âm là “Thiên thủ thiên nhãn vô ngại đại bi tâm.” Thiên thủ thiên nhãn là nghìn tay nghìn mắt; nghìn mắt để thấy được tất cả nỗi khổ của từng chúng sinh; nghìn tay để có thể nâng đở từng chúng sinh. “Vô ngại” là “không vướng mắc”, tức là “không phân biệt.” “Đại bi tâm” là “quả tim từ bi vĩ đại”, là the great compassionate heart.
Video thứ tư là Chú Đại Bi tụng bằng tiếng phạn Sanskrist trực tiếp.
Video thứ năm là hát tụng “Om Mani Padme Hum,” lời thần chú thông dụng nhất trong Phật giáo Tây tạng.
Video thứ 6 là một bản tân nhạc về 12 lời nguyện của Quán Thế Âm Bồ tát. Nhạc của anh Võ Tá Hân (hiện sống ở Singapore).
Video thứ bảy là một bản hát cải lương Phật giáo.
Video thứ tám là vũ khúc Thiên Thủ Quán Âm của các vũ công câm điếc Trung quốc.
Mời các bạn thưởng thức.
.
Bát Nhã Tâm Kinh (hát tụng bằng tiếng phạn Sanskrist).
.
Bát Nhã Tâm Kinh (tụng bằng rung tiếng từ ngực)
.
Chú Đại Bi (Tiếng Quan Thoại phiên âm từ tiếng Phạn)
.
Chú Đại Bị (Tiếng Sanskrist)
.
Om Mani Padme Hum (cầu nguyện của Phật giáoTây tạng, “The jewel in the lotus”)
.
Kinh Phổ Môn (12 lời nguyện của Quán Thế Âm Bồ Tát) (nhạc: Võ Tá Hân)
I have below 3 interesting quotes–one posted yesterday already–for you to translate, comment upon, or start an essay. I would love to hear some interesting thinking from you.
“I can write better than anybody who can write faster, and I can write faster than anybody who can write better.”
– A. J. Liebling (1904-1963)
“We must have strong minds, ready to accept facts as they are.”
– Harry S Truman (1884-1972)
“Each problem that I solved became a rule which served afterwards to solve other problems.”
– Rene Descartes (1596-1650), Discours de la Methode
Also, here is an article today about Vietnamese students don’t have enough time to learn life experience:
Tuy nhiên, dưới cái nhìn của một nhà giáo dục, tôi nhận thấy có hai vấn đề đang tồn tại và gây khó khăn cho tiến trình trên. Thứ nhất sinh viên VN phải dành thời gian cho việc học văn hóa quá nhiều khiến những hoạt động ngoại khóa trở thành điều “xa xỉ”, trong khi đây lại là “tấm bùa hộ mạng” trong việc chinh phục học bổng ở các trường đại học nước ngoài cũng như ảnh hưởng tới việc hòa nhập môi trường giáo dục nước ngoài. Thứ hai sinh viên ở VN rất khó có được thư tiến cử từ nhà trường của mình.
Có những tiềm năng đáng ngưỡng mộ trong mỗi con người. Hãy tin vào sức mạnh và chân lý của bạn. Hãy không ngừng tự nhủ: “Tất cả phụ thuộc vào tôi”.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
There are admirable potentialities in every human being. Believe in your strength and your truth. Learn to repeat endlessly to yourself. “It all depends on me.”
Ai cũng bảo xòe bàn tay ra, trong ấy có cả quá khứ vị lai.
Tôi thì không tin rằng chỉ cần ngồi lẩm nhẩm với mình mà đọc được cái gì chưa đến.
Còn quá khứ thì đâu chỉ nằm trong lòng bàn tay.
Tôi vay ngân hàng ba mươi triệu, quá khứ của tôi nằm ở ngân hàng.
Tôi vay của người hàng xóm đôi lời chì chiết. Quá khứ giờ đang nằm ở nhà hàng xóm.
Tôi vay em một thời yêu thương. Chuyện này thì cầu mong quá khứ còn náu mình đâu đó nơi em.
Cánh tay trái của tôi có một vết sẹo dài 2cm, cũng là dấu tích của quá khứ. Mà dễ thương lắm, vết sẹo của tuổi thơ, chứ không phải vết tích buổi lang bạt giang hồ.
Thuở nhỏ, đâu trước năm 1975, kí ức thanh bình là vườn nhà với bụi mía mưng. Tôi với cái câu liêm, loay hoay thế nào không biết, chẳng chặt được cái ngọn mía, lại băm vào cánh tay mình. Khóc tóe lên. Mẹ hết hồn. Mẹ nhai nắm ngọn lá sắn với ít muối đắp vào. Vậy mà khỏi. Rồi thành sẹo.
Giờ thì cái sẹo đã qua hai chế độ, nó vẫn cứ là cái sẹo, chẳng nên tích sự gì, mà với tôi đó là tuổi thơ, tinh nghịch và dại ngộ, có buổi trưa nắng, có bụi mía mưng, có mẹ tôi. Một trang kí ức.
Rồi liên tiếp những vết sẹo trong đời.
Ngày chị tôi đi có chồng. Không hiểu sao tiễn chị đi, cả nhà khóc, chị tấm tức, tôi cũng rống lên. Tình cảm hay tục lệ gì đó mà ngày xưa con gái đi có chồng là khóc, (ba tôi giải thích rằng phải khóc vì thương ba mẹ rồi đây không người phụng dưỡng). Thật khác với bây giờ, các cô đi có chồng mặt cứ tươi như hoa, sướng như cầm vi sa đi xuất khẩu lao động.
Vậy là mất chị.
Ngày ba tôi đi. Năm tôi mười hai tuổi. Ông đi vội trong một ngày cận tết, chưa kịp đón xuân. Khi chị tôi nấu xong một nồi cháo gà, đùm túm băng bộ đúng năm cây số đường đồi về vừa đến nhà thì ông vừa đi khuất. Nồi cháo gà tung tóe giữa sân. Một cái tết buồn hiu. Rồi mãi mãi không còn dáng ông khề khà li tiếp bạn, khề khà một câu thơ nghịch nghịch:
Cả năm nuốt sắn có lườn
Để ba ngày tết lo đường lo heo.
Rồi ngày mẹ tôi đi. Bà đi vào trước lễ giáng sinh. Tôi tuổi đã bốn mươi. Nhìn mấy đứa con bịt khăn tang mà lòng tôi dài dại. Ngồi bên mẹ mà nhẩm hoài câu thơ của Đồng Đức Bốn:
Đưa mẹ lần cuối ra đồng
Ba hồn bảy vía con mang vào mồ
Mẹ nằm như thuở còn thơ
Mà con trước mẹ già nua thế này.
Những vết sẹo buồn, mà mỗi lần soi vào tôi lại thấy tôi với ngày, với tháng, với năm…
Cũng có những vết sẹo vui vui.
Như cái ngày đểnh đoảng thế nào đi nhậu tôi lại để điện thoại di động ở nhà. Vừa về đến nhà, vợ yêu đã giọt ngắn giọt dài cầm cái điện thoại tế thành văn: Anh ơi là anh…
Mắt vợ nhìn chăm chăm vào danh bạ có dòng mật mã “ người tình trăm năm”.
Tôi hồn vía thăng thiên. Vợ đã bắt tận tay day tận cánh. Có chạy đằng trời. Nàng thì hiền, nhưng những khi đang cảnh vệ tuần tra thì cũng rất ư là cảnh sát.
Tôi định thần nhìn kĩ, hú ba hồn bảy vía, mật mã giành cho vợ! Số ĐT: 0982…
Vỡ chuyện, xác minh đúng số của mình. Nàng cười, rồi không hiểu sao lại khóc, rồi lại cười, lại tíu tít: Anh hà, anh hí…
Tôi thật không phải khi cứ lôi cái tôi của mình mà kể, cà kê dê ngỗng, còn nhiều chuyện lắm, nhưng lịch sự nên dừng lại.
Mà nói thực, không có những chuyện dấm dớ ấy thì chẳng có đời tôi, thì chẳng biết kể gì.
Nói cho nghiêm túc thì mấy ai có cái phúc lớn là vĩ nhân để mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm đều là những cột mốc đánh dấu lịch sử nhân loại, dân tộc.
Chờ cho đến cái sự trọng đại e hết một đời, khi lại hờ hững với mình của những ngày qua, khéo lại thành tập hợp rỗng mất.
Một lần nhớ lại mẩu chuyện xưa, tôi lại giật mình, chuyện chàng rể làm văn tế bố vợ.
Nhiệm vụ thì trọng đại, mà nhớ hoài chẳng biết viết gì, cậu rể đâm liều viết sảng:
Ông này bác mẹ sinh ra
Lọt lòng ông khóc oa oa
Sau này ông trở về già
Bây giờ ông hóa ra ma.
Cười mà đau, mà thương một đời người không ngày, không tháng, không năm.
Nhân vật của câu chuyện ấy hẳn không là vĩ nhân, vì sách giáo khoa lịch sử không nhắc đến.
Và nhân vật ấy chắc chắn là tội nhân, chí ít là tội đồ với chính mình bởi quá hờ hững với mình đến độ ngay cả những người thân cũng không biết tí gì về mình cả.
Tôi cũng vừa học được cái lẽ sống chí tình từ một người chưa quen, rằng: Muốn yêu người thì phải biết yêu mình.
Tôi nghĩ mọi người cũng thế, cũng có quyền yêu mình bằng một vài dòng nhật kí, là kiểu bắt buộc mình phải có ý nghĩa với mình. Mà đó cũng là quyền dân chủ, cũng nên tận dụng.
Biết chừng đâu rồi một ngày lại nhận ra khi không hờ hững với mình thì cũng đã tích cực lắm với cuộc sống rồi.
Là thực hành cái nguyên lí biết yêu mình.
Thì yêu mình, bạn cứ kể chuyện mình, còn tôi kể chuyện tôi.
Go placidly amid the noise and the haste,
and remember what peace there may be in silence.
Hãy bước khẽ giữa sô bồ, nhốn nháo
để nhận diện thanh bình trong tĩnh lặng
.
As far as possible, without surrender,
be on good terms with all persons.
Speak your truth quietly and clearly;
and listen to others,
even to the dull and the ignorant;
they too have their story.
Avoid loud and aggressive persons;
they are vexatious to the spirit.
Hãy gắng ôn hòa nhưng đừng cúi đầu thua thiệt
Nói lên sự thật nhẹ nhàng và thẳng thắn
và lắng nghe mọi người
luôn cả những người khờ, kẻ dại
vì cả họ cũng có câu chuyện của riêng mình
Tránh những người thô tục vì
họ chỉ làm tâm hồn bạn thêm mệt mỏi .
If you compare yourself with others,
you may become vain or bitter,
for always there will be greater and lesser persons than yourself.
Enjoy your achievements as well as your plans.
Keep interested in your own career, however humble;
it is a real possession in the changing fortunes of time.
Nếu tự so sánh mình với người khác,
bạn sẽ thấy chua xót, hoặc ngạo mạn
vì lúc nào cũng sẽ có người giỏi hơn và kẻ dở hơn mi`nh
Hãy tự hãnh diện với thành đạt và kế hoạch của mình
Luôn say mê công việc, dù là nhỏ nhắn đến chừng nào
đó mới là gia tài thật sự trong biến hóa của thời gian
.
Exercise caution in your business affairs,
for the world is full of trickery.
But let this not blind you to what virtue there is;
many persons strive for high ideals,
and everywhere life is full of heroism.
Be yourself. Especially do not feign affection.
Neither be cynical about love,
for in the face of all aridity and disenchantment,
it is as perennial as the grass.
Tập tánh thận trọng trong công việc
vì thế gian nhiều cạm bẩy
Nhưng đừng vì thế mà ngoảnh mặt trước những thứ đẹp trên đời
Rất nhiều người cố vươn đến hoàn hảo
và nhân tài ở rất nhiều nơi
Đừng thay đổi bản thân mình.
Đừng bi quan trong tình yêu
vì khi đối diện với sự khô cằn và phủ phàng
tình yêu sẽ xanh rờn như cỏ sống quanh năm
.
Take kindly the counsel of the years,
gracefully surrendering the things of youth.
Nurture strength of spirit to shield you in sudden misfortune.
But do not distress yourself with dark imaginings.
Many fears are born of fatigue and loneliness.
Tận dụng những bài học của năm tháng
dịu dàng chấp nhận sự qua đi của tuổi thơ
Tu bổ tâm linh để tự bảo vệ mình trong những rủi ro bất ngờ
Nhưng đừng tự tạo áp lực cho mình với những ảo ảnh mờ ám
Cô đơn và mệt mỏi là mầm non của lo âu .
Beyond a wholesome discipline,
be gentle with yourself.
You are a child of the universe
no less than the trees and the stars;
you have a right to be here.
And whether or not it is clear to you,
no doubt the universe is unfolding as it should.
Ngoài khi tự rèn luyện
hãy khoan hồng với chính mình
Bạn cũng là đứa con của vủ trụ
không kém gì hoa lá, sao tinh
Nên bạn có quyền hiện hữu
Và dù bạn có mập mờ hay hiểu rõ
thì vũ trụ vẫn thản nhiên tiến triễn
.
Therefore be at peace with God,
whatever you conceive Him to be.
And whatever your labors and aspirations,
in the noisy confusion of life,
keep peace in your soul.
Và vì vậy, nên hãy ôn hòa với Ngài
Dù bạn tin Đấng Ngài ấy là ai
Và dù công việc hay cảm hứng của bạn là gì
cũng cứ giữ sự thanh thản trong tâm hồn
giữa sự xô bồ trong cuộc sống
.
With all its sham, drudgery, and broken dreams,
it is still a beautiful world.
Be cheerful. Strive to be happy.
Dù vướng bao cạm bẫy, nhọc nhằn và ước mơ tan vỡ
nhưng đây vẫn là một thế giới tuyệt đẹp
Hãy vui lên. Hãy vươn đến hạnh phúc.
Muốn có an bình trong thế giới
Phải có an bình trong những quốc gia.
Muốn có an bình trong những quốc gia,
Phải có an bình trong những thành phố.
Muốn có an bình trong những thành phố,
Phải có an bình giữa những người hàng xóm.
Muốn có an bình giữa những người hàng xóm,
Phải có an bình trong nhà.
Muốn có an bình trong nhà,
Phải có an bình trong trái tim.
Lão tử, triết gia Trung Quốc. Nguyễn Minh Hiển dịch
.
If there is to be peace in the world,
There must be peace in the nations.
If there is to be peace in the nations,
There must be peace in the cities.
If there is to be peace in the cities,
There must be peace between neighbors.
If there is to be peace between neighbors,
There must be peace in the home.
If there is to be peace in the home,
There must be peace in the heart.
Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.
Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?
Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…
Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.
Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.
Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.
Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.
Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.
Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.
Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.
Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.
Chúng ta thường nghĩ rằng ta tự do khi ta muốn làm gì thì cứ làm, muốn nghĩ gì thì cứ nghĩ, không có điều gì cản trở tư tưởng và hành động của mình. Thật ra có đơn giản vậy không các bạn?
Người nào đó mắng ta: “Đồ ngu dốt mất dạy.” Ta nỗi nóng đùng đùng, và tiến tới cho hắn một đấm nằm dài.
Người nào đó láp nháp chủ nghĩa chính trị nào đó nghe không lọt, ta bực mình khóa miệng hắn bằng một màn hùng biện tuyệt đẹp.
Hôm nay ra phố thấy nàng đi với tên khỉ đột nào đó, bực mình quá về nhà ngồi đốt hết cả gói thuốc, làm một loạt mấy bài thơ xỉ và đàn bà rửa hận.
Trong tất cả các tình huống trên ta cứ suy tư và hành động tự do theo ta muốn. Nhưng các bạn có để y’ đến điểu gì không? Nếu đọc lại, trong mỗi tình huống các bạn sẽ thấy là trước khi hành động ta đã rất “nỗi nóng” hay “bực mình”, và hành động ta đi theo sau đó. Thế có nghĩa là hành động mà ta cứ bô bô là tự do của ta, thực ra chỉ là nô lệ của vị vua tên “nỗi nóng” hay “bực mình.”
Tự do mà nhiều người nghĩ đến là như vậy đó các bạn. Đó chỉ là nô lệ hoàn toàn vào cảm xúc máy móc của mình, như là máy computer—cứ chửi hắn là hắn sẽ nóng và hắn sẽ đấm. Tôi là người Palestine, chỉ cần nói đến Do thái là máu tôi sôi. Tôi là Hồi giáo Uighur, chỉ cần nói đến người Hán là tôi nóng. Sự nô lệ của con người vào cảm xúc tự nhiên của mình đã và đang gây bao nhiêu vấn đề trong gia đình, học đường, quốc gia, thế giới… giữa những người cứ tưởng là mình tự do.
Chỉ có một tự do thực sự mà thôi: Suy nghĩ và hành động hoàn toàn, 100 phần trăm, tuyệt đối, do quyết đoán chính chắn của mình, mà không bị chi phối bởi bất kỳ điều gì–cảm xúc nhất thời, giáo điều tôn giáo, giáo điều chính trị, áp lực bạn bè, mê thiên đàng, sợ hỏa ngục, sợ mất công việc, mụốn có cơ hội làm ăn, muốn nổi tiếng, hay bất kỳ một ảnh hưởng nào khác. Đó mới là tự do thật sự. Đó là tự do đầu tiên và cuối cùng—chỉ như vậy mới là tự do, và nếu được vậy thì không còn tự do nào khác để cần.
Khi nói đến “không có một ảnh hưởng nào” ta không có ý nói là chúng ta chối bỏ mọi sự trên đời. Nếu một mệnh đề tôn giáo nào đó ta tin là đúng, ta vẫn đồng y’ và vẫn có thể suy nghĩ theo hướng đó. Nhưng đó là vì ta đồng ý với cái đúng của nó, chứ không phải vì nó là giáo điều tôn giáo, và ta hành động theo nó,vì thực ra đó cũng là suy nghĩ của ta, chứ không phải vì nhà thờ hay chùa nói thế. Hay triết gia này, ông chính trị gia kia, nói thế.
Nói tóm lại, chúng ta chỉ thực sự tự do khi ta suy nghĩ và hành động thực sự với sự thật sâu thẳm trong lòng ta, mà không bị bất cứ một điều gì làm ta mất chân thật với chính mình. Chân thật với chính mình là mấu chốt.
Nói thì dễ, nhưng hẳn nhiên các bạn biết là làm thì không phải dễ. Nhưng chính vì không dễ nên ta mới phải luyện tập hàng ngày, và người luyện tập thành công thì sẽ đi được rất xa trên đời. Nếu hát hay dễ quá, thì Hồng Nhung, Mỹ Linh… còn nghĩa ly’ gì?
Nhưng luyện tập thế nào?
Thưa, có cả trăm cách luyện tập khác nhau, và ta phải luyện tập cả đời. Ngưng tập là thành rỉ sét, yếu kém. Bạn tập cách nào không quan trọng. Điều quan trọng là mục đích: Làm thế nào để bạn luôn có đủ bình tĩnh và tĩnh lặng để suy xét và hành động; mỗi quyết định là một quyết định chính chắn và thực sự tự do.
Bạn có thể thiền, có thể cầu nguyện, có thể uống một ly nước, có thể nghe vài bản nhạc, có thể ngồi thêu, có thể đi bộ, có thể làm bất cứ điều gì thích hợp với bạn để tâm lắng đọng hầu suy nghĩ chính chắn. Điều gì cũng tốt miễn là hiệu lực với bạn.
Nhưng nếu tôi thực sự không cảm thấy bị điều gì ràng buộc, thực sự cảm thấy tự do thì sao?
Thưa, nếu bạn vừa bị tấn công, mà trong lòng hoàn toàn không buồn bực tức giận tí nào, lại cứ hớn hở vui vẻ như mới được người yêu hôn, thì bạn đã đạt đạo rồi. Chẳng cần tốn thời giờ đọc ĐCN.
Nhưng nếu bạn nóng đùng đùng, muốn đi đốt nhà ngay, nhưng lại cảm thấy hoàn toàn tự do, thì điều đó chỉ có nghĩa là bạn đã bị ở tù trong cảm xúc của bạn lâu quá rồi, cho đến nỗi bạn không thể biết được là bạn đang ở tù—rất là thoải mái trong vai trò nô lệ của mình. Nếu bạn không biết được là mình đang ở tù thì… khó đấy. Mình cũng chẳng biết cách nào để bạn biết là bạn đang ở tù. Đành phải chờ thời gian thôi. Đến một lúc nào đó để bạn thấy thì bạn sẽ thấy. Chưa đến lúc thì chịu.
Tân Cương - Trung Quốc Người Hồi Uighurs nổi lọan ở Tân Cương, Trung quốc, tối thiểu 140 người chết và hơn 800 bị thương – Vài trăm người đã bị bắt giam, sau khi một cuộc biểu tình ở thành phố Urumqi, tỉnh Tân Cương biến thành bạo động. Cuộc biểu tình bắt nguồn từ chuyện ẩu đả chết người giữa người Uighurs và người Hán ở miền nam Trung quốc tháng rồi. Phóng viên BBC cho biết đây là cuộc chạm trán giữa người biểu tình và nhà nước lớn nhất kể từ biến cố Thiên An Môn năm 1989.
Bạo động xảy ra khi cuộc biểu tình tăng lên hơn 1.000 người. Người biểu tình mang theo dao, gạch, gậy gộc, đập phá xe cộ hàng quán, và đánh nhau với các lực lượng an ninh. Hơn 260 chiếc xe và 200 cửa tiệm bị đập phá.
Uighurs là người Hồi giáo, gốc Thổ Nhĩ kỳ (Turkey). Có khoảng 8 triệu người Uighurs trong tổng số 14 triệu dân ở Tân Cương. Năm 1949 chính phủ Trung quốc tái kiểm soát Tân Cương sau khi người Uighurs tự xưng là quốc gia East Turkestan. Từ đó đến nay nhiều làn sóng người Hán đã di cư vào Tân Cương sinh sống. Người Uighurs lo sợ là văn hóa truyền thống của họ sẽ bị mất mát. Từ năm 1991 đến nay thỉnh thoảng vẫn có bạo động. Ngày 4 tháng 8 năm 2008, trước Olympic, người Uighurs tấn công, làm 16 cảnh sát tử thương.
Một số người Uighurs đã bị quân đội Mỹ bắt ở Afghanistan, được Taliban huấn luyện để chống lại Trung quốc.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Ngàn vòng tròn kết nối yêu thương – Trong suốt ngày hội “Hội họa kết nối cộng đồng” 4 và 5-7 đã có hàng ngàn vòng tròn được kết nối từ hơn 200 người vẽ trên tường hành lang, phòng bệnh của khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM. “Bức tranh vòng tròn kết nối chúng ta cùng vẽ không chỉ là một bức tranh nghệ thuật đơn thuần của hội họa mà còn là một không gian trẻ thơ đầy ắp ước mơ của các bé, phụ huynh. Đồng thời là thông điệp thể hiện sức mạnh cộng đồng, là tình yêu thương của tất cả mọi người dành cho các bệnh nhi” – Thu Hà.
WCG châu Á 2009: Việt Nam vô địch DotA và FIFA – Đoàn VN đã thắng lớn tại giải World Cyber Games châu Á 2009 với 2 chiếc huy chương vàng ở nội dung DotA (StarsBoba vô địch) và FIFA (3H|l2vn vô địch) qua đó giành giải nhất toàn đoàn.
Vì một thành phố đẹp -Chiến dịch tình nguyện Hành quân xanh dự kiến có khoảng 10.000 lượt chiến sĩ lực lượng vũ trang TP tham gia, kéo dài đến 9-8, gồm hai đợt hoạt động xung kích tình nguyện “Vì an sinh xã hội và vì TP văn minh, nghĩa tình”, với nhiều phần việc góp phần cải tạo môi trường, cảnh quan TP và hành quân giúp dân. Chiến dịch tình nguyện “Kỳ nghỉ hồng” (từ 28-6 đến 2-8-2009) cũng sẽ có khoảng 10.000 lượt công nhân trẻ ở mọi lĩnh vực tham gia gồm ba đợt: “Đồng hành với thanh niên trong nâng cao kỹ năng nghề nghiệp và sự phát triển của doanh nghiệp”; xung kích “Thực hiện nếp sống văn minh đô thị”, “Vì an sinh xã hội”; xung kích “Vì biên giới, hải đảo” và “Đến với nước bạn Lào”.
Bán củi nuôi ước mơ vào đại học – Sinh ra không biết cha mình là ai! Mẹ mất bỏ lại em bơ vơ lạc lõng, sống trong cảnh côi cút. Hằng ngày một buổi đến trường, một buổi theo dì vào rừng đốn củi, cô bé lọ lem Phương Anh đang nuôi ước mơ thoát nghèo từ những bó củi.
Chàng sinh viên nặng lòng với văn hóa dân tộc – Mang tranh Đông Hồ từ quê hương Kinh Bắc vào Sài Gòn bán rồi giới thiệu với bạn bè quốc tế; đi tìm trò chơi dân gian cho trẻ em giữa TP.HCM, và mới đây là cho ra đời website: maudantoc.com, Trần Văn Bình, SV năm 3 Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM, làm nhiều người không khỏi ngạc nhiên.
Lòng tốt giữa đại ngàn – Chị Ka Hiếu, vợ chồng anh Ha Tông…, những người con của núi rừng đang sống trong nghèo khó nhưng có tấm lòng nhân hậu. Tự tâm hồn họ đã thắp lên ngọn lửa mang hình chữ “nhân” cao quý, lung linh giữa đại ngàn.
Vòng tay tặng trẻ em ngoại thành – Chiến sĩ Hoa phượng đỏ Q.Gò Vấp, TP.HCM đang tất bật với những hạt cườm nhỏ xỏ thành vòng tay làm quà cho trẻ em ở những huyện ngoại thành.
Giảm giá cơm – Tỉnh Đoàn Thừa Thiên-Huế đã phối hợp với Hợp tác xã dịch vụ thương mại Thuận Thành phát 8.100 phiếu ăn giảm giá (30% cho mỗi suất cơm) cho các TS về tham gia kỳ thi tuyển sinh vào đại học tại Huế năm 2009.
Bảo vệ mình và cộng đồng – Thông qua các vở kịch, trò chơi hỏi- đáp, chương trình cung cấp cho công nhân các kiến thức về an toàn khi tham gia giao thông.
Thành lập Trường Trung cấp Nghề thanh niên dân tộc miền núi – Ngày 2.7, tỉnh Quảng Nam đã làm lễ chính thức thành lập Trường Trung cấp Nghề thanh niên dân tộc miền núi. Trường có trụ sở tại huyện Nam Giang, xây dựng từ nay, đến năm 2015.
Vận động thành lập Quỹ việc làm cho người tàn tật VN – Dự án “Quỹ việc làm cho người tàn tật VN” đầu tư trang thiết bị giúp BV Nhi T.Ư chăm sóc cho trẻ khiếm thính, đầu tư cho khoa Giáo dục đặc biệt của Trường ĐH Sư phạm quốc gia đào tạo giáo viên khiếm thính… Tổ chức dạy nghề cho người khiếm thính.
Chung kết Tiếng ca học đường 2009– Đêm thi chung kết xếp hạng cuộc thi đơn ca học sinh toàn quốc đã diễn ra vào tối 5.7 tại sân khấu Lan Anh, TP.HCM. Kết quả, giải nhất thuộc về Lê Thái Sơn đến từ trường PTTH Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận.
Chuyện về chàng trai “bỏ phố lên rừng” – Sau khi xuất ngũ trở về, thay vì cùng gia đình ở lại thành phố Kon Tum làm việc, chàng trai trẻ Huỳnh Đỗ Trung Hòa (24 tuổi) lại chọn cho mình con đường khác: lên rừng lập nghiệp. Hiện, anh là một trong số ít chủ trang trại trẻ tuổi ở tỉnh Kon Tum.
Công khai các thủ tục hành chính phục vụ kiều bào– Chiều 6/7, tại Hà Nội, Bộ Ngoại giao đã tổ chức lễ công bố bộ thủ tục hành chính áp dụng tại các cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài. Việc công khai, minh bạch trình tự thực hiện các thủ tục hành chính, mẫu đơn, mẫu tờ khai, lệ phí… sẽ góp phần tạo thuận lợi cho bà con Việt kiều.
Phát hiện đàn voọc chà vá chân xám trong rừng phòng hộ Phú Ninh – voọc chà vá chân xám là loài linh trưởng cực kỳ quý hiếm, trong danh sách 25 loài có nguy cơ tuyệt chủng cao nhất, hiện trên thế giới chỉ còn khoảng 700-1.000 cá thể sinh sống ở khu vực năm tỉnh miền Trung – Tây nguyên của Việt Nam.
Chùm ảnh: Những kiệt phẩm vô giá giữa rừng già – Sau nửa ngày lầm lũi giữa rừng già miền tây Quảng Bình, họ không khỏi loá mắt vì phấn khích và ngưỡng mộ trước vẻ đẹp mê hoặc và kỳ bí của những hang động mới được phát hiện, nằm chênh vênh trên triền núi.
.
Có lẽ bản nhạc cổ điển nổi tiếng nhất ngày nay là bản Ave Maria của Franz Schubert. Thực ra có 3 bản Ave Maria cổ điển và cả 3 đều nổi tiếng. Ngoài bản của Schubert, còn một bản của Bach/Gounod (do Guonod dùng một đoạn nhạc của Bach sọan thành) và một bản của Giulio Caccini. Nhưng có lẽ bản của Schubert, và kế tiếp là của Bach, là được yêu chuộng nhất ngày nay.
Maria là mẹ của chúa Giêsu. Trong giáo hội cải cách, Tin Lành, Maria chẳng có một vai trò đặc biệt nào cả. Nhưng trong công giáo và chính thống giáo, Maria, gọi là Đức Mẹ, là hình ảnh người nữ đầy tình yêu và bảo bọc, như Bồ tát Quán Thế Âm trong phật giáo, hay Mẹ Việt Nam trong văn hóa Việt. Continue reading Ave Maria→
Anh Petey Parker, một thương gia kể lại cho chúng ta bài học triệu đô mà anh học được từ một anh lái xe đò.
Dịch vụ của anh tài xế tốt quá và anh Petey kinh ngạc. Hóa ra, anh xế dạy cho anh Petey một bài học thật giá trị, giá trị hơn bất kỳ quyển sách nào hay khóa học nào có thể dạy về customer satisfaction. Đơn giản, anh tài xế “đang sống” điều đó!
Hóa ra, những cái “sống động” đầy giá trị. Đâu phải cái gì “cho không” cũng là “đồ rẻ tiền”?
Chúc các bạn một ngày phục vụ tốt,
Hiển.
. Bài học triệu đô
Một anh tài xế taxi dạy cho tôi một bài học triệu đô về sự hài lòng và trông đợi của khách hàng. Những diễn giả hào hứng thường tính giá hàng ngàn đô để dạy kiểu luyện tích cực cho đội ngũ điều hành và nhân viên tập đoàn. Tôi chỉ tốn một cuốc taxi 12 đô.
Tôi mới bay tới Dallas với mục đích duy nhất là gặp gỡ một khách hàng. Thời gian rất gấp rút và tôi tính đi một vòng hai chiều, từ sân bay đi và trở lại sân bay. Một chiếc taxi sạch bong đỗ lại. Anh tài nhanh chóng mở cánh cửa khách cho tôi và đợi tôi ngồi thoải mái trước khi anh đóng cửa xe. Khi đã ngồi vào ghế tài xế, anh nhắc tôi là tờ thời báo Wall Street cạnh tôi là để cho tôi dùng. Sau đó anh cho tôi xem nhiều băng đĩa khác nhau và hỏi tôi thích loại nhạc nào. Ồ! Tôi nhìn quanh để kiếm một chiếc “chụp hình sống” ngay. Chắc bạn cũng làm thế chứ? Tôi không thể tin được loại dịch vụ tôi đang nhận! Tôi nhân cơ hội này nói: “Rõ ràng là, anh có niềm tự hào lớn lắm về công việc của anh. Anh chắc chắn phải có một câu chuyện để kể”.
“Đúng rồi,” anh tài trả lời, “Tôi từng làm cho thế giới đại công ty Mỹ. Nhưng tôi mệt mõi cứ suy nghĩ mãi rằng cố gắng tốt nhất của mình cũng chẳng bao giờ đủ. Tôi quyết định tìm kiếm một góc riêng của cuộc sống, nơi mà tôi có thể cảm thấy tự hào làm con ngưởi tốt nhất của tôi. Tôi biết là tôi không làm khoa học gia về hỏa tiễn được, nhưng tôi thích lái xe, thích phục vụ, và thích cảm thây tôi đã làm việc trọn ngày và làm rất tốt. Tôi
định giá những gì tôi có và … bùm! tôi trở thành tài xế taxi. Một điều tôi biết chắc chắn là, muốn giỏi trong kinh doanh, tôi phải thỏa mãn các mong đợi của khác hàng. Nhưng muốn thành tuyệt vời, tôi phải vượt quá mong đợi của khách hàng. Tôi thích âm thanh cũng như phần thưởng của từ “tuyệt vời” hơn là chỉ trung bình.
Tôi có cho anh ta tiền boa lớn lần này? Bạn đánh cuộc được đấy! Thế giới đại công ty của Mỹ đã mất một nhân tài, và khách đi đường có thêm một người bạn.
. A Million-Dollar Lesson
by: Petey Parker, Heart At Work
A cab driver taught me a million dollar lesson in customer satisfaction and expectation. Motivational speakers charge thousands of dollars to impart his kind of training to corporate executives and staff. It cost me a $12 taxi ride.
I had flown into Dallas for the sole purpose of calling on a client. Time was of the essence and my plan included a quick turnaround trip from and back to the airport. A spotless cab pulled up. The driver rushed to open the passenger door for me and made sure I was comfortably seated before he closed the door. As he got in the driver’s seat, he mentioned that the neatly folded Wall Street Journal next to me was for my use. He then showed me several tapes and asked me what type of music I would enjoy. Well! I looked around for a “Candid Camera!” Wouldn’t you? I could not believe the service I was receiving! I took the opportunity to say, “Obviously you take great pride in your work. You must have a story to tell.”
“You bet,” he replied, “I used to be in Corporate America. But I got tired of thinking my best would never be good enough. I decided to find my niche in life where I could feel proud of being the best I could be. I knew I would never be a rocket scientist, but I love driving cars, being of service and feeling like I have done a full day’s work and done it well. I evaluate my personal assets and…wham! I became a cab driver. One thing I know for sure, to be good in my business I could simply just meet the expectations of my passengers. But, to be GREAT in my business, I have to EXCEED the customer’s expectations! I like both the sound and the return of being ‘great’ better than just getting by on ‘average'”
Did I tip him big time? You bet! Corporate America’s loss is the travelling folk’s friend!