Ngọt Tình Quê

Ánh nắng ấm khẽ mơn nhành liễu
Giọt mưa êm nhẹ ủ nhành đào
Lời ngọt ngào trong gió lao xao
Tiếng sóng vỗ vờn ru bờ cát
ngot tinh que
Lời tự tình ngàn năm thu hát
Khúc yêu nhau sóng vỗ bạc đầu
Để chiều nay nắng phả hai màu
Nơi góc nhỏ lối về mở ngõ

Đường đi qua, vẫn xanh màu cỏ
Lối về qua ngõ vẫn thơm hương
Tiếng líu lo oanh nhỏ sau vườn
Vẫn bức hoạ đồng quê dịu ngọt

Ồ! phải đâu chim ngừng vui hót
Tại lòng người lặng lẽ đấy thôi
Ồ! phải đâu dòng nước ngừng trôi
Mà tại bởi lòng người không mở

Chữ nghĩa nhân có từ muôn thuở
Chữ ân tình có tự ngàn xưa
Biết viết sao, nói mấy cho vừa
Tình quê ngọt khi biết trao và nhận

Minh Tâm

Bài Hát Của Trái Tim

Từ chật chội bít bùng
Từ tận cùng nóng lạnh
Đến với đời với tôisao dem
Những câu thơ phóng khoáng
Những bài ca ngọt ngào
Những suy tư thắm đượm tình người
Có lẽ nào tôi hờ hững với cuộc sống này
Khi sự sáng tạo không hề mất đi ở những nơi như thế

Vuông cửa nhỏ mở ra khoảng sân
Ngập ngụa buổi chiều
Chói chang buổi trưa
Vào đêm ồn ả
Khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ
Ô cửa lấp lánh sao khuya
Lại mở ra với người
Một thế giới tinh khôi
Tràn ngập tình yêu

Có lẽ nào chẳng sống tốt hơn
Khi những cánh của nơi tôi
Đều mở ra khoảng trời
Mướt xanh màu lá

Tôn Nữ Ngọc Hoa

.

Song of the heart
window
Out of complete enclosure
Out of extreme heat and cold
Come to me and life
Unrestrained verses
Sweet songs
Thoughts deep in humanity
Could I be indifferent to life
While creation’s still not lost in those places?

The tiny window opened to the yard
Flooded in the afternoon
Bright at midday
Noisy at night
When every thing has gone to sleep
The window of the late night stars
Opens again
To a pure world
Deep in love

Could I not live better
While the doors around me
Are all opening to a space
Green the color of leaves?

Translated by TDH
11:53 pm October 28, 2009
Lake of the Woods, VA, USA

Fanclub Cho Việt Nam

Nếu bạn là một công dân của mạng cộng đồng Facebook, bạn sẽ không ít lần được mời làm fan của những cái tên huyền thoại như The Beatles, Maradona, hay gần đây nhất là Barack Obama. Rồi những FC của Google, của iPod với thành viên là những bạn trẻ dường như không sống nổi nếu thiếu đi những tiện ích đó.
ilovepho
Hôm qua tôi thấy trên Facebook có một FC như thế cho Phở. Tôi click vào và bất ngờ khi thấy có tận 30 nghìn fan và trong số đó, hầu hết là các bạn nước ngoài. “Tớ luôn chọn phở tái”, anh chàng Ruminantia K Kishida (từ Balan) thốt lên thích thú. “Chúng tớ đã chọn phở cho bữa tối Valentine đấy, cô bạn Patice Yee Green lại hào hứng khoe. “Phở thật là tuyệt! Pho79 là nơi đáng đến ở Denver!”, bạn Morgan Melim thì lại gợi ý chỗ ăn phở ngon ở Denver.

Có bạn không biết hỏi phở là gì thì được các thành viên trong FC giới thiệu đầy đủ thông tin về món ăn này. Còn những bạn ở Mỹ muốn làm phở ở nhà chẳng hạn, sẽ được vô vàn thông tin về chỗ mua thịt bò thật ngon, mua bánh phở và lá thơm ngò.

Và từ FC của Phở, tôi tìm được nhiêu hơn nữa những FC Hà Nội của những người bạn đã đến Hà Nội, đang sống ở Hà Nội. Và gần đây nhất, tôi tìm thấy FC của nước Việt Nam với rất nhiều những thành viên chính là những khách du lịch, những người bạn nước ngoài làm việc ở Việt Nam và các du học sinh. Các bạn vào đây trao đổi, thảo luận, bày tỏ tình yêu với Việt Nam và cũng có khi là những góp ý, lời khuyên khi đi du lịch và sống ở Việt Nam.
pho-hanoi1

Mỗi công dân Facebook Việt hiểu rằng, các FC như thế là bằng chúng của sự quan tâm của bạn bè Thế giới với đất nước chúng ta và cũng là cách chúng ta nói tình yêu Việt Nam với cả Thế Giới.

Thái Nghĩa
Hoa Học Trò

FANCLUB FOR VIETNAM

If you’re a citizen of the community network Facebook, probably quite a few times you have been invited to be a fan for such legendary names as The Beatles, Maradona, or Barack Obama of late. Or the Google and iPod’s fanclubs (FC) with young members who seem unable to live without those conveniences.

Yesterday, I found out a FC on Facebook for Pho (Rice Noodle Soup). I clicked on it and was surprised to see 30,000 fans, most of whom were foreign friends. “Pho tai all the way…”, a guy from Poland, Ruminatia utters with jubilation. “Pho for Valentine’s dinner… love…”, a girl named Patice Yee Green boasts with elatedness. “Pho is AMAZING! Pho79 is the place to go in Denver, Morgan Melim suggests the place for nice pho in Denver.

Some friends with no knowdge of pho ask what pho is, members in the FC introduce enough information about this dish. Others in U.S who want to make pho at home will get endless streams of information about where to buy nice beef, pho and coriander.

ilovevietnam

And from the FC of Pho, I found out much more about FCs of Hanoi by friends who once came to Hanoi or are living in Hanoi. And recently, I’ve found a Vietnam FC, the main members of which are tourists, foreigners working in Vietnam, and Vietnamese overseas students. They sign in to exchange, discuss, show love to Vietnam, and sometimes give comments or recommendations on traveling and living in Vietnam.

Each of Viet Facebook citizen understands FCs like that are the proof of the world friends’ interests in our country as well as the way we show our love for Vietnam to the whole World.

Written: Thai Nghia

Translated: Jun Q

Source: Hoahoctro Newspaper

Cầy Quán Chủ

CẦY QUÁN CHỦ

Quê hương, ai cũng có một quê hương, là cây ổi sau nhà, vườn cà trên rẫy…là má lúm đồng tiền trên bầu má nâu non.
Tôi cũng thế, mà rồi cái qua đi phải bái biệt thôi, cây ổi vườn cà chặt rồi, má lúm nâu non theo chồng rồi, cái quê của tôi giờ đơn giản lắm, mấy cụ già hỏi: Con của Cừ đó ư? Mấy thằng bạn hỏi: Mày đó ư?
thitcho
Và, xôi thịt quen rồi, lại nhớ hoài một chủ quán.
Lão du nhập đến góc chợ tự hồi nào chẳng nhớ, chỉ nhớ man máng một bữa lũ bạn hồi chăn trâu cắt cỏ phục tôi một bữa gục tại trận tiền, tỉnh dậy thì bên tôi là chủ quán. Vừa bón từng thìa nước chanh lão vừa mắng:
• Thằng mặt trắng, mày cũng đòi giang hồ ư? Coi chừng uổng mạng.

Tôi quí lão, mà ít gặp, bởi còn đuối với vợ với con, giá có thời gian để la cà với dăm người như lão cũng chả uổng một đời.
Tôi mê nhất là cái cách không giống ai của lão. Đến góc chợ dăm năm, ngoài cái chức dịch chủ quán cầy, lão lại kiêm luôn chức danh “chủ tịch câu lạc bộ thơ bán nghệ sĩ”.
Chuyện nên chuyện từ độ một gã nhà thơ đã từng có thơ đăng trên mực tím với áo trắng đến quán cầy của lão. Thi sĩ tiêu chưa hết bốn mươi ngàn với một dĩa phay , một dĩa mận và chai rượu mật đã nôn ra cả một tràng thơ. Mà thơ nào thơ nấy cứ chỏi nhau như đực với cái. Tức ách, ông quán góp vần, thơ quán chính hiệu :
Q S có quán thịt cầy
Có dăm gã nhậu mặt đầy lông tơ
Thà làm thịt chó lá mơ
Còn hơn làm những vần thơ giả cầy.

Từ đó, thi sĩ không tới nữa, mà giang hồ tứ chiếng thì tới tấp.
Bằng hữu lão từ đó nghìn nghịt, hết chổ ngồi, cứ leo ngược lên vách ván, đứa nào cũng muốn mình bất tử như quán cầy của lão. Mỗi thực khách cược đủ mười hai nghìn mồi nhậu là được đề thơ. Trên vách lão ôi trời là thơ!
Thơ người bán bún:

Em đi bán bún lời hay lỗ
Có tính tình anh trong nước nhưng?

Thơ người thợ mộc:

Thế rồi cả lũ chúng ta
Trèo lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.

Thơ thợ hàn:

Quần em rách dọc rách ngang
Thầy liệu thầy hàn em trả công cho.

Nói thực, cũng nghề thơ, cũng rành nhạc điệu thi tứ, cái thằng mặt trắng này đâm phục thơ của mấy tay ăn chịu đái đồng này quá xá. Riêng chủ quán lại nghiện nhất cái câu nghịch của một gái nhà quê. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại, em nhà quê đọc tặng lão:

Quê hương là chùm khế chua
Đội ra chợ bán không mua, đội về.

Đáp lại, quán chủ tặng cô cả một rề thịt chó.
dzo
Tiếng lành đồn xa, lão ăn nên làm ra rõ một, nhất là tự bận Dũng Lai trùm vàng Phước Sơn phục lão. Dũng gân rượu, một mình một đêm hai mươi chai uýt ki chẳng thừa sạch mặt. Dũng lai giàu, chơi tây; về đóng quán, cấm đàn em lai vãng để độc ngựa đối ẩm với lão. Chủ bãi chủ quán tán một đêm nửa ngày. Đàn em khiêng Dũng về, lão chủ đi gom cầy bán tiếp.
Tôi với lão tình sơ ý thân. Không biết tự bao giờ tôi đâm kiêng mà nghe lão giáo huấn. Lời lão cứ ngang phè như cái mặt ít xương nhiều thịt, lão bảo tôi:
• Mặt trắng, Huy Cận có câu thơ dở ẹt, “ cái đuôi em quẫy trăng vàng chóe”. Tao hỏi mày, em nào mà có đuôi? Khỉ vượn à?
• Mặt trắng, tao đố mày câu này của ai: “Nếu quân thù không đem quân tiếp viện, thì quân ta tiêu diệt hết quân thù”.
Thú thiệt, nếu lão không mách thì tôi không ngờ đó là câu thơ của thi sĩ thảo dân nổi tiếng.
Lão lại cực lực khen thơ bút tre, ý sâu mà kín: “Chị em phụ nữ tài thay, bắn tàu bay Mĩ rơi ngay cửa mình”. Chửi tụi Mĩ dâm mà chửi đến thế mới là đắc đạo.
Thấy tôi si lão, lão mắng:
• Mày suốt đời ngu đó. Cái tướng mặt trắng mà bách hội cao, chẩm cốt thấp thì đớn một đời. Tao thương mày là thương cái thằng mặt trắng hữu chữ vô mưu, liệu mà sống với đời nghe con.
Lời vàng vâng lĩnh ý cao, tôi nghe lão mà chỉn chu hơn trong cuộc sống, in ít cái vụ rượu chè giao thiệp.
Rồi lâu không về thăm chủ quán.
thitcho2 Hôm qua tôi về, chạy vội đến tìm cầy quán chủ. Vắng tanh. Nhà ván xiêu vẹo. Lão đi đâu rồi.
Nghe nói, đoàn hát bộ Sông Hàn I về diễn, có cô đào đóng Điêu Thuyền hay lắm, lão mê, tội lỗi, nữ nghệ sĩ cũng mê lão. Lão đóng quán theo luôn.
Nghe nói, lão đóng quán vì hay thơ. Ai đời lại đi làm thơ mà châm ông chủ tịch:

Quê ta có điện có đèn
Có ông chủ tịch hiền hiền dễ thương
Có trại giam, có cổng trường
Có luôn công nghiệp mía đường Quảng Nam.

Một thằng bạn bảo tôi: Toàn nói xàm cả.
Nó kể: Cầy quán chủ bỏ nghề bỏ nhà ngót hai tháng. Không theo đứa nào đâu, cũng chẳng chính kiến gì ráo. Chỉ vì cái bận mấy tay mãi võ dỏm được xã mời về biểu diễn mấy đường tây kinh đô non choẹt. Lão ức lắm, bấm cho mấy huyệt. Chỉ tê tê, chẳng làm đứa nào bị thương, mà lão thì chính quyền truy nã. Lão dông luôn.
Từ bận lão phán về mấy cái chẩm cốt với bách hội của tôi, tôi đã ngầm sợ lão, nên lời thằng bạn tôi tin là thật.
Cầy quán chủ ơi! Đời là một cuộc rong chơi, quán chủ cũng đã rong chơi già nửa đời người, phần còn lại không có mặt trắng thì đã có mỏ đỏ môi hồng tiếp lão, bận bịu gì cho lắm.
Bần thần, nhớ xưa lời lão tặng tôi, đúng là một tiên tri cho biểu đồ đời lão:

Mai sau giang hồ lênh đênh
Chẳng thành trộm cướp cũng thành nhà thơ!

Bái biệt cầy quán chủ.

NGUYỄN TẤN ÁI.

Đầy nửa ly hay cạn nửa ly?

Ở Mỹ, khi phỏng vấn xin việc, thái độ tích cực mà người Mỹ gọi là positive thinking có thể quyết định đến 70% thành công, còn lại mới là các kỹ năng khác. Người tích cực (positive person) thường giao tiếp tốt, làm việc theo nhóm tốt, hoà hợp tốt, tự tin, năng nổ… Người tiêu cực (negative person) sẽ bị gạt bỏ ngay sau vài phút phỏng vấn. Vì chỉ cần một người tiêu cực thì đội ngũ sớm muộn gì cũng bị phá vỡ.
half-full-glass
Còn chúng ta, cứ kiểm tra lại sẽ thấy thường ngày ta có những suy nghĩ rất tiêu cực:

– Việt Nam lúc này xuất khẩu tôm sang Nhật nhiều lắm.
– Xời, chỉ được ba bữa là Nhật nó trả về vì thiếu vệ sinh thôi.

Hay:

– Nhỏ A, hôm nay mặc cái áo đẹp quá hả ?
– Xì, đẹp trong tâm hồn mới đáng kể chứ bề ngoài thì ăn thua gì !

Tất cả các câu đáp trên đều là cách nói, cách suy nghĩ tiêu cực. Không ai nói đó là cách nói sai. Nhưng ở đời thường có hai loại người: thành công và thất bại, lạc quan và bi quan, tích cực và tiêu cực. Vấn đề là ta chọn cách nói, cách nghĩ nào, thế thôi.

“Tất cả bóng tối của thế gian cũng không che được ánh sáng của một que diêm”

Người tích cực luôn thấy cái hay, cái tốt, cái đẹp trong sự việc và ở người khác. Người tiêu cực luôn chú trọng đến khuyết điểm của người khác và luôn lo lắng người khác không tôn trọng, nể nang mình.

Người tiêu cực không bao giờ phục ai vì thấy ai cũng kém. Người tích cực thấy ai cũng phục vì thấy cũng có một cái gì đó mà mình phải học hỏi.

Người tiêu cực thường tự ti và tự tôn cùng một lúc. Người tích cực thì thường tự tin và khiêm tốn cùng một lúc.

Người tiêu cực không bao giờ dám hỏi han điều gì vì sợ người khác nghĩ là mình dốt, mà nếu có hỏi thì chỉ hỏi để tấn công. Người tích cực luôn luôn hỏi chi tiết vì thực tâm muốn học hỏi.
flameofamatch
Người tiêu cực khi gặp khó khăn thường cho là tại số mình đen, trời thiếu công bằng. Người tích cực thì cho đây là thử thách khả năng chịu đựng và giải quyết của mình.

Người tiêu cực buồn bã và ghen tức khi người khác thành công. Người tích cực vui vẻ khi thấy người khác thành công và sẽ hỏi thăm để học thêm được một tí bí mật thành công.

Người tiêu cực hay phê phán chê bai, cằn nhằn và than vãn. Người tích cực thì chủ trương giải quyết vấn đề.

Người tiêu cực luôn làm người khác bực mình, xuống tinh thần. Họ không làm ai vui, không thuyết phục được ai. Người tích cực luôn làm người khác lên tinh thần, làm mọi người trở lên hăng hái vì vậy tính thuyết phục rất cao.

Người tiêu cực hay tự kiêu, tự mãn và thụ động. Người tích cực luôn phấn đấu vì đời là một cuộc đấu tranh như “Ông già và biển cả” của Hemingway, phấn đấu không vì lợi lộc, nhưng chỉ vì việc của ông là đánh cá, bản tính con người là hoạt động. Người không hoạt động là người chết.

Người tiêu cực không ở trong team (đội ngũ) nào được cả. Họ sẽ làm đổ vỡ bất cứ đội ngũ nào mà họ ở trong đó.

Về lâu dài, người tích cực luôn luôn thành công và người tiêu cực luôn luôn thất bại.

Tiêu cực dễ lây lan, tích cực cũng dễ lây lan. Nhưng tích cực lây mạnh hơn tiêu cực vì “tất cả bóng tối của thế gian cũng không che được bóng tối của một que diêm”.

Nửa ly bước có thể nói là đầy nửa ly, có thể nói là cạn nửa ly. Đằng nào cũng đúng. Đây là vấn đề của riêng mỗi người. Vậy mà đó cũng là vấn đề chung của một quốc gia. Người tích cực luôn thấy ly nước đầy một nửa. Đất nước nào có nhiều công dân suy nghĩ tiêu cực sẽ nghèo đói. Một đất nước có nhiều công dân tích cực, một nền văn hoá tích cực, sẽ trở thành cường thịnh cho dù hiện nay còn nghèo.

Active_Living
Đâu là sức mạnh của Việt Nam?

Khi nói đến điểm yếu và điểm mạnh, thường ta hay phạm một sai lầm rất lớn là coi những gì mình đang có là yếu tố quyết định mọi vấn đề. Thí dụ, so sánh giữa hai học sinh về những vốn liếng mà họ có. Học sinh A thông minh trung bình, bố mẹ khá giả, ở thành phố, học một trường nổi tiếng. Học sinh B thông minh cũng trung bình nhưng bố mẹ nghèo, đi học ở trường quê. Rõ ràng vốn liếng của A lớn hơn B. Nhưng nếu kết luận rằng sau này sẽ khá hơn B thì chẳng có gì bảo đảm cả. B sau này khá hơn A là chuyện khá thông thường.

Vì vậy, khi hỏi Việt Nam có gì mạnh và có gì yếu , ta không nên nghĩ rằng tương lai của Việt Nam sau này lệ thuộc vào cái gì Việt Nam đang có.

Nói đến hoạt động kinh tế người ta thường nhắc đến ba yếu tố: tư bản (tiền), tài nguyên thiên nhiên và lao động. Tư bản thì chúng ta không có nhiều. Thiên nhiên và tài nguyên thì trung bình, không có gì xuất sắc nhưng cũng không đến nỗi quá nghèo. Hai yếu tố này thì chúng ta không chủ động được. Tài nguyên thì trời cho sao chịu vậy, chúng ta chỉ còn cách đừng phá hoại môi trường thôi. Còn tư bản thì cũng thế, không có tiền là không có tiền. Không thay đổi được gì mấy. Nhưng nhân lực là yếu tố ta có thể chủ động được 100%. Một con người sinh ra không có kiến thức gì vẫn có thể được đầu tư học hỏi để tiến mãi không ngừng. Giá trị lao động của thế giới đang lên rất cao, mà tiềm năng lao động của Việt nam lại cực kỳ lớn. Đó chính là điểm thuận lợi đầu tiên để gia tăng sức mạnh của Việt Nam trên thị trường thế giới.

“Ta có gì ?” hay “Ta làm gì ?”

Cuộc đời A và B chỉ lệ thuộc một chút vào vốn liếng ban đầu, nhưng lệ thuộc rất nhiều vào ý chí và khả năng của mỗi người trong việc quản lý đời mình. Tương lai Việt Nam cũng tương tự như vậy. Khả năng quản lý của con người vẫn là yếu tố quan trọng nhất trong sự phát triển, và “Ta có gì” thực ra không quan trọng bằng “Ta làm gì ?”.

Sức mạnh đoàn kết của Việt Nam rất lớn, vì thế chúng ta luôn muốn mọi người làm, suy nghĩ, ăn nói cùng một cách. Chính vì vậy mà thành ra bảo thủ, thiếu sáng tạo, cứng nhắc và chậm chạp.
Active_Living1
Để phát triển đất nước chúng ta cần chú trọng đến sự sáng tạo cá nhân. Vì cá nhân sáng tạo thì quốc gia mới sáng tạo.

Với giới trẻ, trước hết chúng ta hãy phát triển kỹ năng phân tích (analytical skills), kỹ năng đặt câu hỏi. Nếu muốn học được kỹ năng này thì cứ nói chuyện với các em bé 5, 6 tuổi là học được ngay: “Cô ơi, sao đàn bà mặc áo dài mà đàn ông không mặc ?” “Tại sao con trâu có sừng mà con chó không có sừng ?”… Đó chính là analytical skills (mà người Mỹ nổi tiếng số một trên thế giới). Nếu trong đời sống hàng ngày ta thường xuyên sử dụng kỹ năng này, khuyến khích sinh viên học sinh chú tâm vào khả năng phân tích, đặt câu hỏi thì tiến trình sáng tạo của cả nước sẽ gia tăng.

Thứ hai, khi có người thiết kế được một kiểu áo chưa ai thấy, hãy phản ứng “Ồ, lạ quá ha, sao bạn không tung ra thị trường cho mọi người thấy với” thay vì “Trời, kiểu này kỳ cục quá, chắc không ai dám mặc đâu !”

Thái độ tích cực với cái mới là thái độ cực kỳ cần thiết cho một môi trường sáng tạo. Tất cả các chính sách lớn lao sẽ chẳng có hiệu quả gì nếu một quốc gia có nhiều người tiêu cực hơn là tích cực. Chỉ có người positive mới thành công. Và tương lai Việt Nam phụ thuộc nhiều vào việc giới trẻ Việt Nam có sáng tạo hay không. Vấn đề cốt yếu này lại chẳng có chính sách nào lo được cả. Mỗi người chúng ta phải trở lên positive, rồi từ đó lây lan sang người khác. Hãy cười. Vì nụ cười mang đến năng lượng cho mình và cho người xung quanh. Hãy khen và khen thực tình. Bất kỳ ai và bất kỳ lúc nào cũng có cái gì đó hay và đẹp đẽ để mà khen thực tình. Nếu không phải buộc phê phán thì đừng phê phán. Nếu phê phán thì hãy kèm theo một đề nghị giải quyết.

Vấn đề không nằm ở chỗ “Việt Nam có gì ?” mà ở chỗ “Chúng ta làm gì cho Việt Nam”…

Chúc các bạn một ngày vui!

Mến,

Hoành

Chú thích: Bài này mình viết khoảng tháng 6 năm 2007, có lẽ cho tạp chí Nhà Quản Lý. Nay thấy có trên một số Websites trên Internet nên mình mang về post lại ở đây.

Thứ năm, 8 tháng 10 năm 2009

Bài hôm nay

The Tennessee Walt , Nhạc Xanh, Video, anh Nguyễn Minh Hiển.

Lòng trắc ẩn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hoà.

Khuôn mặt tươi cười , Danh ngôn, song ngữ, chị Kiêm Yến.

Thu về , thơ, anh Hồng Phúc.

Tình Thu , thơ, chị Minh Tâm.

Phép màu hết bao nhiêu, Trà Đàm, song ngữ, video, chị Huỳnh Huệ.

Tôi muốn , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành
.

Tin sáng quốc tế, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Obama được đề cử giải Nobel Hòa bình 2009. 205 cái tên đã được đưa vào danh sách đề cử giải Nobel Hòa bình năm nay, trong số đó có Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy.

Bắt nghi can diệt chủng Rwanda. TTO – Idelphonse Nizeyimana, một trong những nghi can hàng đầu trong nạn diệt chủng tại Rwanda vào năm 1994, đã bị bắt giữ và thẩm vấn tại Uganda.

Đổi đời cho dân làng bằng cối xay gió tự chế. TTO – Dù bị thôi học do không có tiền đóng học phí, cậu bé William Kamkwamba ở Malawi (một trong những nước nghèo nhất châu Phi) đã mày mò chế tạo thành công cối xay gió, mang lại điện cho gia đình và dân làng.

Khám phá tàu điện cao tốc mới của Thái Lan. (TNO) Trong vòng 10 năm, Thái Lan xây dựng được 3 hệ thống tàu điện với 4 tuyến, chạy qua hầu hết các khu vực quan trọng của thủ đô Bangkok, giải quyết vấn đề giao thông và môi trường.

Bão lớn tràn vào Nhật Bản. (TNO) Ngày 7.10, mưa lớn và gió mạnh đã càn quét miền tây nam Nhật Bản, làm mất điện trên diện rộng và thổi bay nhiều mái nhà, hãng tin AFP dẫn thông tin từ giới chức nước này cho biết.

Triều Tiên mong muốn đàm phán đa phương. Mỹ và Hàn Quốc tin chắc rằng Triều Tiên đang ở giai đoạn cuối phục hồi chương trình hạt nhân.

Học bổng của Mỹ dành cho sinh viên Việt Nam
.

Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Khó khăn chồng chất. Sau bão lũ, tỉnh Kon Tum đang đối mặt với khó khăn chồng chất. Nguy cơ núi lở, lũ quét vẫn đang uy hiếp đến cuộc sống thường nhật của đồng bào ở nhiều bản làng xa xôi.

33 ngư dân mất tích trong bão trở về. Chiều 6/10, hai tàu cá được cho là mất tích trong bão số 9 đã về cảng Sa Kỳ (Quảng Ngãi), trong niềm vui của người dân biển.

Mỹ hỗ trợ thêm 500.000 USD cho người dân vùng bão. Chiều 7/10, Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam công bố trợ giúp khẩn cấp thêm 500.000 USD cho miền Trung vừa chịu thiệt hại trực tiếp từ bão Ketsana (bão số 9).

Tu Mơ Rông “oằn mình” sau bão. (Dân trí) – Ở độ cao 1.200m so với mực nước biển, huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon tum đang “oằn mình” gánh những tổn thất nặng nề sau cơn bão số 9. Trong gần chục xã còn bị cô lập, có ngôi làng đã bị nước lũ san phẳng hoàn toàn.

Xung kích giúp dân. Trong những ngày khó khăn nhất của người dân vùng bão lũ, Tỉnh Đoàn Quảng Nam đã kịp thời cử đi hơn 150 đội hình xung kích về các xã giúp dân.

Người thầy trong bão lũ. (TNO) Sau cơn lũ quét, thầy Hà Công Văn (Hiệu trưởng trường cấp I, II xã Húc Nghì, huyện Đakrông, Quảng Trị) chỉ còn biết xót xa, đau đớn nhìn ngôi trường bị tàn phá, nhìn các em học sinh ngơ ngác và cả ngôi nhà nhỏ của thầy bị cuốn phăng theo nước lũ…

Vừa đi vừa nghe núi lở… (Dân trí) – Là một trong những người đầu tiên vượt hàng chục km đường rừng đến với huyện Đăk Glei (Kon Tum) bị cô lập sau bão, PV Dân trí đi trên con đường bùn dày hàng mét, có đoạn phải nhờ máy xúc “múc” qua, vừa đi vừa nghe tiếng núi lở ầm ầm phía sau…

Ngập nặng ở phường Hiệp Bình Phước. TTO – Nước từ sông Sài Gòn dâng cao phá vỡ một đoạn bờ bao tràn vào khu dân cư thuộc khu phố 5 phường Hiệp Bình Phước (Q.Thủ Đức, TP.HCM) trong đợt triều cường chiều 6-10 và tiếp tục gây ảnh hưởng đến cuộc sống người dân trong ngày 7-10.

Làng cát bên sông Kôn. TTO – Suốt hơn năm ngày qua, nhiều gia đình ở làng Đại Mỹ (xã Đại Hưng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) phải gồng mình đào cát chống lại nhà. Do nằm sát dòng sông Côn nên khi lũ về cả làng Đại Mỹ bị dòng lũ xé toạc, mang theo cát và phù sa khiến cả ngôi làng này bị bồi lấp có nơi cao hơn 2m đất.

Cái chết tức tưởi của một phụ nữ bị bạo hành dã man. (Dân trí) – Quá phẫn uất vì bị chồng ngược đãi, người vợ đã uống bả chó tự tử. Người chồng sau đó bị cơ quan Công an khởi tố về tội “ngược đãi” vợ, tuy nhiên, Viện kiểm sát nhân dân (VKSND) cùng cấp lại “thờ ơ”, chưa đưa ra quyết định cuối cùng.

Làm lại cuộc đời. Trượt dài trong sa ngã, rơi vào vòng lao lý. Nhưng rồi họ đã gượng dậy, trở về với cuộc sống và quyết tâm làm lại cuộc đời.

Mới Trung thu đã hết… vé Tết. Còn hơn 4 tháng nữa mới Tết, nhưng một số tuyến đã hết vé máy bay đi những ngày cao điểm. Nhiều người có kinh nghiệm đi máy bay đã đặt chỗ từ rất sớm.

Nâng cao trách nhiệm công vụ của cán bộ, công chức. Kể từ ngày 1/1/2010, Luật Trách nhiệm bồi thường của Nhà nước (TNBTCNN) sẽ có hiệu lực thi hành.

Kiểm tra việc tăng học phí của nhiều đại học. Từ 12/10, Bộ Giáo dục sẽ kiểm tra mức thu học phí và danh mục công việc đầu tư từ phần tăng học phí của 12 trường đại học. Trước đó, một số trường đã bị tố cáo thu học phí cao hơn mức công bố.

Thụy Điển viện trợ không hoàn lại cho VN 30 triệu USD. Thứ trưởng Bộ KH-ĐT Cao Viết Sinh đại diện cho Chính phủ VN hôm qua đã ký hiệp định hợp tác giai đoạn 2009 – 2011 với Chính phủ Thụy Điển, đại diện là ngài Anders Nordstrom – Tổng giám đốc Cơ quan Phát triển quốc tế Thụy Điển (SIDA).
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

The Tennessee Waltz

Chào các bạn,
waltz
Giữa điệu Tennessee Waltz, cô gái giới thiệu bạn của mình cho người yêu, và khi họ đang khiêu vũ, cô đã mất đi người yêu của cô giữa điệu Tennessee Waltz tuyệt đẹp.

Tại gì đây? Tại người yêu cô? Tại bạn cô? Hay tại điệu Tennessee Waltz cứ xoay tròn mãi?

Bản “Tennessee Waltz” được sáng tác bởi Redd Stewart và Pee Wee King vào năm 1947 kể về câu chuyện “xoay tròn” đó.

Hôm đó, Pee Wee King đang lái chiếc xe truck và nghe radio, khi anh đang nghe “Kentucky Waltz” của Bill Monroe. Anh nghĩ, cũng cần có một bản Waltz cho bang Tennessee nữa, và anh bắt đầu nghĩ về lời nhạc. Anh lấy thứ duy nhất anh có thể viết được vào lúc đó, những que điêm để viết nên những lời nhạc đầu tiên. Sau đó, cùng với sự giúp đỡ của ca sĩ Redd Stewart, bài hát đã được hoàn thành.
TennesseeWaltz

Tennessee Waltz được thu âm bởi rất nhiều nghệ sĩ, trong đó nổi tiếng nhất là bản thu âm của Patti Page vào năm 1950, bán được hàng triệu bản và một trong những bản thu âm bán chạy nhất thể kỷ 20. Bài hát đứng đầu danh sách bán chạy nhất của tạp chí Billboard 13 tuần liên tiếp vào năm 1950.

Sự phổ biến của Tennessee Waltz khiến bài hát được chọn làm một bài hát chính thức của tiểu bang Tennessee vào năm 1965.

Tại sao Tennessee Waltz đẹp, lãng mạn và xao xuyến quá vậy? Câu chuyện tình yêu? Giai điệu đẹp của bài hát? Điệu  Van xơ? Theo mình, còn một yếu tố nữa, đó chính là tiểu bang Tennesee mà bài hát hát về, một tiểu bang hoang vu vắng vẻ với cánh đồng bao la và đường chân trời trải dài ở vùng Mid West của Mỹ, như Mù Căng Chải đối với Việt Nam. Ở nơi đó, giai điệu Van xơ thật đẹp và lãng mạn.

Dưới đây là hai video bài hát. Video thứ nhất do Patti Page biểu diễn vào năm 1950 và video thứ hai do Eva Cassidy biểu diễn. Lời nhạc theo sau video.

Chúc các bạn một ngày nhẹ nhàng,

Hiển.

The Tennessee Waltz by Patti Page (1950)

.

Tennessee Waltz by Eva Cassidy
.

Tennessee Waltz
by Redd Stewart and Pee Wee King

I was waltzing with my darlin’ to the Tennesse waltz
when an old friend I happened to see.
I introduced him to my loved one,
and while they were waltzing
my friend stole my sweet-heart from me.

I remember the night and the Tennessee waltz.
Now I know just how much I have lost.
Yes I lost my little darlin’ the night
they were playing the beautiful Tennessee waltz.

I was waltzing with my darlin’ to the Tennesse waltz
when an old friend I happened to see.
I introduced him to my loved one,
and while they were waltzing
my friend stole my sweet-heart from me.

I remember the night and the Tennessee waltz.
Now I know just how much I have lost.
Yes I lost my little darlin’ the night
they were playing the beautiful Tennessee waltz.

Lòng trắc ẩn

socialjustice
Lòng trắc ẩn không chỉ là tung một đồng xu cho một người ăn xin; nó không thể bừa bãi và thiển cận. Nó phải nhìn ra rằng toà lâu đài sản sinh ra những người ăn xin cần được tái cấu trúc.

Hoàng Khánh Hoà dịch

.

True compassion is more than flinging a coin to a beggar; it is not haphazard and superficial. It comes to see that an edifice that produces beggars needs restructuring.

Martin Luther King

Thu Về

Mắt nai vàng ngơ ngác
Gió hiu thổi vi vu
Em có hay mùa thu
Bầu trời xanh trong vắt.
HồThu
Thoáng buồn trong ánh mắt
Nổi mong nhớ đợi chờ
Tình yêu sóng xô bờ
Êm đềm cùng năm tháng.
Thu về lá mênh mang
Rụng rơi đầy mùa nhớ
Trái tim hòa nhịp thở
Thổn thức tự bao giờ.
Trời thu xanh ước mơ
Hồ thu yên gợn sóng
Trúc gầy rũ soi bóng
Khắc ghi mỗi thu về.


Hồng Phúc

Tình Thu

Bên hàng dương liễu bóng chiều
Lơ thơ quyến rũ một vầng mây xanh
Dòng sông trôi nhẹ yên lành
Lao xao làn gió mơn nhành tiếng thu

duonglieusong
*
* *
Dịu êm tình biển lời ru
Có bờ cát trắng nắng vàng nhẹ rơi
Có đoàn thuyền nhỏ ra khơi
Có hoa muống biển, tím màu thủy chung
*
* *
Yêu thương chờ đợi nhớ nhung
Họa thành nét vẽ, dệt thành lời thơ
Để người ngâm khúc giăng tơ
Dấu yêu tình nhỏ ngọt ngào vào thu.

Minh Tâm

Phép Màu Hết Bao Nhiêu

Khi nghe cha mẹ bàn về bệnh tình của cậu em trai Andrew, những gì cô bé Tess thông minh lên 8 tuổi biết được là em mình mắc bênh rất nặng và gia đình đã cạn kiệt tiền. Gia đình họ sắp chuyển đến một khu chung cư vào tháng tới vì cha không có đủ để trả tiền nhà và tiền thuốc của bác sĩ. Cần có một ca phẫu thuật với chi phí rất cao mới có thể cứu được em trai nhưng ngặt nổi không có ai cho gia đình em vay mượn. Em nghe cha tuyệt vọng nói nhỏ với mẹ đang đầm đìa nước mắt: “Chỉ có phép nhiệm mầu mới có thể cứu được thằng bé thôi!”.
penny-jar-
Tess về phòng mình và lôi ra từ chỗ giấu một hủ đựng kẹo bằng thủy tinh với số tiền em đã dành dụm bấy lâu nay. Cô bé đổ hết số tiền lẻ ra sàn đếm kỹ lưỡng, đến những 3 lần. Phải thật chinh xác về tổng số tiền. Không thể nhầm lẫn. Rồi cẩn thận bỏ số tiền xu vào hủ đậy nắp lại, em vội lẻn ra cửa sau và chạy thẳng đến một tiệm thuốc tây tên Rexall cách 6 khu nhà.

Em đứng trước cửa hiệu một cách kiên nhẫn để gợi sự chú ý của người dược sĩ, nhưng ông ta mãi chuyện với một người khác không buồn để ý đến một con bé 8 tuổi. Đoạn em dùng chân gõ lên sàn nhà. Không tác dụng. Em hắng giọng để tạo ra tiếng động khó chịu nhất nhưng vô ích. Cuối cùng em lấy một đồng 25 xu gõ mạnh lên tủ kính và người dược sĩ cất giọng một cách khó chịu: “Cháu muốn gì hả cháu bé? Ông ta nói ngay không đợi Tess trả lời. “Cháu không thấy ta đang nói chuyện với người anh từ Chicago xa cách bao nhiêu năm trời hay sao?”. Tess cũng trả lời với vẻ bực bội:

“Cháu cũng muốn nói chuyện với chú về em trai của cháu đây. Em ấy đang ốm, ốm nặng lắm, và cháu đến đây để mua … phép mầu nhiệm”.

“Cháu muốn mua gì?”. Người dược sĩ tròn mắt với vẻ không hiểu.

Em cháu tên là Andrew và em ấy chịu đựng cái gì đó đau lắm ở trong đầu. Cha cháu nói rằng chỉ có phép nhiệm mầu mới cứu được em. Vậy phép nhiệm mầu bán với giá bao nhiêu hả bác?”.
A_Miracle

“Ở đây không bán thứ đó cháu bé ạ. Chú rất tiếc không giúp cháu được.” – giọng người dược sĩ dịu lại.

“Nhưng thưa chú, cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ cháu sẽ đi mượn thêm. Xin cho cháu biết giá bao nhiêu ạ.” – giọng Tess van nài.

Người anh của ông dược sĩ ăn mặc rất đẹp. Ông nghiêng người xuống hỏi Tess: “Thế em cháu cần phép nhiệm mầu gì?” Tess trả lời như muốn khóc. ”Cháu không biết ạ,” Cháu chỉ biết em ốm nặng. Mẹ nói em cần được mổ. Nhưng bố không đủ tiền trả, vì vậy cháu muốn dùng tiền của cháu.”

Ông ta hỏi, “Thế cháu có bao nhiêu?”

” 1 đô và 11 xu. Đó là những gì cháu có, nhưng cháu có thể mượn thêm được mà.” Tess nói to.

“Ồ, thật trùng hợp”, người đàn ông mỉm cười “1 đô và 11 xu – một số tiền chính xác để mua phép màu nhiệm cho em cháu”. Sau đó, ông cầm số tiền và nắm chặt bàn tay cô bé nói: “Cháu hãy dẫn ta dến nhà cháu. Ta muốn gặp em cháu và cha mẹ cháu. Để xem ta có phép màu mà cháu cần không nhé!”.
miracle2
Người đàn ông ấy chính là Carlton Armstrong, một bác sĩ chuyên về giải phẫu thần kinh. Cuộc phẫu thuật đã rất thành công mà không hề tốn kém bất cứ chi phí nào. Em trai Andrew hồi phục nhanh và sống khoẻ mạnh. Cha mẹ Tess vui hơn lúc nào hết về chuỗi sự việc đưa đẩy đến. Mẹ em thì thầm: ” Bác sĩ giải phẫu ấy, thật sự là một phép màu. Mẹ không biết mình phải trả bao nhiêu tiền? “.

Tess mỉm cười. Cô bé biết chính xác số tiền đó…1 đô và 11 xu… cộng thêm niềm tin chân thành của một đứa trẻ.

Mời các bạn xem file Power Point có tên Bao Nhiêu minh họa thêm cho câu chuyện này. Cám ơn bạn Thu Hà đã gửi fiile và Hồng
phúc chuyển tiếp. Các bạn click vào từ BAO NHIÊU ở bên dưới để xem và download

BAO NHIÊU

HOW MUCH DOES A MIRACLE COST?

Tess was a precocious eight years old when she heard her Mom and Dad talking about her little brother, Andrew. All she knew was that he was very sick and they were completely out of money. They were moving to an apartment complex next month because Daddy didn’t have the money for the doctor bills and our house. Only a very costly surgery could save him now and it was looking like there was no-one to loan them the money.She heard Daddy say to her tearful Mother with whispered desperation, “Only a miracle can save him now.”

Tess went to her bedroom and pulled a glass jelly jar from its hiding place in the closet. She poured all the change out on the floor and counted it carefully. Three times, even. The total had to be exactly perfect. No chance here for mistakes. Carefully placing the coins back in the jar and twisting on the cap, she slipped out the back door and made her way 6 blocks to Rexall’s Drug Store with the big red Indian Chief sign above the door.
Tess
She waited patiently for the pharmacist to give her some attention but he was too intently talking to another man to be bothered by an eight year old at this moment. Tess twisted her feet to make a scuffing noise. Nothing. She cleared her throat with the most disgusting sound she could muster. No good. Finally she took a quarter from her jar and banged it on the glass counter. That did it!

“And what do you want?” the pharmacist asked in an annoyed tone of voice. “I’m talking to my brother from Chicago whom I haven’t seen in ages,” he said without waiting for a reply to his question.

“Well, I want to talk to you about my brother,” Tess answered back in the same annoyed tone. “He’s really, really sick … and I want to buy a miracle.”

“I beg your pardon?” said the pharmacist, giving her a surprised look.

“His name is Andrew and he has something bad growing inside his head and my Daddy says only a miracle can save him now. So how much does a miracle cost?”

“We don’t sell miracles here, little girl. I’m sorry but I can’t help you.” the pharmacist said, softening a little.

”Listen, I have the money to pay for it. If it isn’t enough, I will get the rest. Just tell me how much it costs, ” Tess begged.

The pharmacist’s brother was a well dressed man. He stooped down and asked the little girl, “What kind of a miracle does you brother need?”

“I don’t know,” Tess replied with her eyes welling up. “I just know he’s really sick and Mommy says he needs a operation. But my Daddy can’t pay for it, so I want to use my money. “How much do you have?” asked the man from Chicago.

“One dollar and eleven cents,” Tess answered barely audibly. “And it’s all the money I have, but I can get some more if I need to.”
miracle

“Well, what a coincidence,” smiled the man. “A dollar and eleven cents — the exact price of a miracle for little brothers.” He took her money in one hand and with the other hand he grasped her and said, “Take me to where you live. I want to see your brother and meet your parents. Let’s see if I have the kind of miracle you need.”

That well dressed man was Dr. Carlton Armstrong, a surgeon, specializing in neuro-surgery. The operation was completed without charge and it wasn’t long until Andrew was home again and doing well. Mom and Dad were happily talking about the chain of events that had led them to this place. “That surgery,” her mom whispered. “was a real miracle. I wonder how much it would have cost?”

Tess smiled. She knew exactly how much a miracle cost… one dollar and eleven cents….plus the faith of a little child.
Author unknown

Tôi muốn

Chào các bạn,

Chúng ta có rất nhiều ước muốn, mong muốn, yêu cầu, đòi hỏi ở đời. Ta muốn có tiền, có công việc tốt. Ta muốn anh chàng này cùng phòng phải làm việc cách này và tác phong như thế này. Ta muốn cậu em phải thông thái và tử tế thế này. Ta muốn ông bố phải nói năng cách này. Ta muốn bà vợ phải nên như thế này. Ta muốn đường phố phải sạch thế này, xã hội phải tốt thế này, thế giới phải đáng yêu thế này… Và rất nhiều thứ ta muốn, ta không có được, thế là ta stress, ta giận dữ, ta trầm uất, ta chửi đời, ta bạo loạn…
wishlist
Ước muốn của mình chính là sự khai phóng cái tôi của mình ra thế giới bên ngoài. Ước muốn của mình chính là mình, là động lực cho mình bước tới, và là bằng chứng của trái tim và sự sống của mình.

Nhưng đằng khác, ước muốn của mình cũng đâm từ mình ra ngoài như những thanh giáo nhọn, biến cái tôi của mình thành một trái cầu gai khổng lồ lăn trên đường phố, lăn đến đâu là gây thương tích cho người khác và, như thế là, cho chính mình, đến đó.

Thế thì làm sao ta vẫn giữ được ước muốn trong lòng nhưng không bị ước muốn của ta gây đau khổ cho ta và cho người khác?

Tiếng Anh có vài câu rất hay. Take it easy! Từ từ thoải mái thôi! Don’t be so hung up about it! Đừng có dính cứng vào đó! “Dính cứng, mắc cứng, hung up” ở đây có cùng nghĩa với từ “chấp” của nhà Phật. Đừng chấp vào đó. Đừng chấp trước. Đừng cố chấp. Hãy sống vô chấp.

Tức là, ước muốn thì vẫn ước muốn, nhưng cứ take it easy, cứ từ từ thoải mái thôi, đừng cố chấp, đừng đòi hỏi thế giới và người khác phải sống theo ý mình, bởi vì thế giới có lối sống của thế giới, người khác có lối sống của người khác, mình có ước muốn của mình…

Muốn thì nhiều, được thì ít, đó là lẽ đương nhiên.

Không có lý do gì ta phải stress vì có vài sự khác ý muốn mình. Ai trong chúng ta cũng muốn thế giới này là thiên đường, chẳng lý do gì phải stress khi thế giới là thế giới và không là thiên đường.
uocmo
Phật gia thường nói “loại bỏ” ước muốn (ái dục) thì chấm dứt được vòng lẩn quẩn thập nhị nhân duyên, và có được niết bàn tĩnh lặng, hạnh phúc thật sự. Người ta thường hiểu lầm rằng “loại bỏ” là chấm dứt hết mọi ước muốn như xác chết. Nhưng “loại bỏ” đây có chỉ có nghĩa là loại bỏ các ước muốn mà mình thấy không cần cho mình—như ước muốn say mèn mỗi đêm—và những ước muốn tốt mình có thì mình cũng không stress nếu không đạt được. Các đại tăng và thiền sư vẫn thuyết giảng giáo pháp hàng ngày, thế không phải là vẫn có ước muốn mọi người thấu hiểu giáo pháp hơn sao? Nhưng các vị chân tu dù là vẫn thuyết giảng thì vẫn chẳng stress nếu giảng mà vô số người không nghe theo. Nói là việc của mình, nghe là việc của người. Sao lại stress?

Ước muốn là việc của mình. Rất nhiều điều ta muốn cũng không được, như là muốn người khác phải sống theo cách của mình, hay thế giới phải đẹp theo cách của mình. Số ước muốn còn lại có thể đạt được thì lại còn lệ thuộc nhiều yếu tố, như là thời gian (i.e., mình muốn có dư tiền ngay bây giờ nhưng có thể 5 năm nữa mới có), hay may mắn (i.e., muốn lấy chàng nhưng chàng tử nạn trong tai nạn lưu thông), hay khả năng của mình (i.e., nhiều khi mình đẩy dữ dội quá lại bị sức phản động chống lại, nhưng cứ thong thả đẩy nhè nhẹ từ từ thì mọi ngưòi chung quanh lại đâm ra vui vẻ và hoà ái cùng đẩy với mình)…
Uocmo3
Dù gì đi nữa thì điểm chính của bài này là: Uớc muốn của ta là đời sống của ta, là hy vọng của ta, là động lực thúc đẩy ta tiến bước. Nhưng ước muốn của ta cũng rất có thể không đạt được hay chưa đạt được lúc này. Trong liên hệ giữa ta và mọi người và thế giới chung quanh, nếu ta quá cố chấp vào ước muốn của mình, ta trở thành nô lệ của ước muốn, ta không thể thoải mái take it easy được, thì ta sẽ tự gây stress và đau khổ cho chính mình và cho mọi người chung quanh.

Uớc muốn là một con dao hai lưỡi, rất hữu dụng cho đời sống, nhưng cũng có thể làm chảy máu mình.

Cái tôi có thể là trái cầu gai khổng lồ hay quá bóng bằng xốp mềm lăn trên đường phố.

Hãy kiên nhẫn một tí. Và vui vẻ yêu đời một tí.

Take it easy!

Hoành

© copyright 2009, TDH
Permitted for non-commercial use

Thứ tư, ngày 7 tháng 10 năm 2009

Bài hôm nay:

Huyền Thoại ABBA , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Huỳnh Huệ.

Trở Về Nhà, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến.

Chiếm Hữu Tình Yêu, Danh Ngôn, song ngữ, chị Zen dịch.

Thơ Nói , Thơ, chị Tôn nữ Ngọc Hoa.

Ta – Mình, Thơ, anh Đinh Đức Dược.

Sống Là để Nâng Niu, Gìn Giữ Những Gì Mình Có Được, Chuyện Phố, Văn,chị Nguyễn thị Phương Thảo.

Ba Cái Cây, Trà Đàm, Kỹ Năng Sống, song ngữ, chị Phương Thảo Vy.

Vứt Bỏ Là Cách Lựa Chọn Tốt cho Tình Yêu, Chuyện Uyên Ương, Chuyện Phố, Văn Hóa, chị Kiều Tố Uyên.

Vài Nhận Xét về Quê Nhà sau Chuyến Đi Ngắn, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.

.Tin sáng quốc tế, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

Nước Mỹ được ngưỡng mộ nhất thế giới. Nước Mỹ trở thành quốc gia được ngưỡng mộ nhất trên toàn cầu phần lớn nhờ vào năng lực của Tổng thống Obama và chính quyền mới của ông.

Giải Nobel Vật lý đã có chủ. (TNO) Ngày 6.10, theo website của Hội đồng Nobel là www.nobelprize.org, giải Nobel Vật lý năm nay đã thuộc về 3 nhà khoa học là Charles Kao, Willard Boyle và George Smith.

Những phụ nữ đoạt giải Nobel. (TNO) Đến hẹn lại lên, mùa giải Nobel năm 2009 đã mở màn vào ngày 5.10 với sự kiện 3 nhà khoa học Mỹ, trong đó có hai nhà khoa học nữ, đã nhận giải thưởng về y học với công trình khám phá mới về cơ chế bảo vệ của nhiễm sắc thể.

5.000 người Indonesia chết vì động đất. Lực lượng cứu hộ ngừng tìm kiếm người sống sót tại khu vực động đất ở thành phố Padan trên đảo Sumatra, trong khi số người chết có thể lên đến 5.000.

Kêu cứu dưới lòng đất sau 6 ngày bị vùi. Các nhân viên cứu hộ ở Indonesia hôm nay nghe thấy tiếng khóc của một phụ nữ vọng lên từ dưới đống đổ nát của một khách sạn. Họ lập tức ngừng việc thu dọn và mang máy dò âm thanh tới hiện trường.

Phó tướng al-Qaeda công kích Obama, đe dọa tấn công nước Mỹ. (Dân trí) – Trong một đoạn băng video mới nhất được tung lên mạng, Phó tướng al-Qaeda đã kịch liệt công kích Tổng thống Obama và đe dọa tấn công nước Mỹ.

“Triều Tiên đang phục hồi lại các cơ sở hạt nhân”. (Dân trí) – Hãng tin Yonhap hôm nay tiết lộ Triều Tiên đang ở trong giai đoạn cuối phục hồi các cơ sở hạt nhân. Thông tin được đưa ra trong bối cảnh nhà lãnh đạo Kim Jong-il bày tỏ thiện chí quay trở lại bàn đàm phán 6 bên.

Cơ quan tình báo MI5 – 100 năm nhìn lại. (Dân trí) – Nhân kỷ niệm tròn 100 năm thành lập, cơ quan tình báo Anh, thường được gọi là MI5, lần đầu tiên công bố tài liệu chính thức về mình. Đây thực chất là cơ quan chống tình báo, gián điệp và đảm bảo an ninh của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.

Cậu bé 14 tuổi nhảy hip hop “cực siêu”. (Dân trí) – Chỉ tập hip hop chưa đầy hai năm, Levon De Silva, 14 tuổi, ở Oxford (Anh) đã “rinh” huy chương vàng giải Vô địch Hip hop Thế giới diễn ra tại Ba Lan. Vượt qua 24 đối thủ, Levon chiến thắng tại hạng mục vũ điệu Electric Boogie dành cho các nghệ sĩ nhỏ tuổi.

Diễu hành xe phân khối lớn ở Mỹ. Hàng nghìn chiếc xe phân khối lớn với đủ màu sắc kiểu dáng tham dự bữa tiệc dành cho những tay mê tốc độ tại thành phố Fayetteville, bang Arkansas, Mỹ.

Những phát minh “tức cười” nhất trong năm. (Dân trí) – Giải thưởng Ig Nobel, giải thưởng dành cho những phát minh kỳ quặc khiến mọi người “cười vỡ bụng”, đã được công bố ngay trước khi giải Nobel chính thức mở màn.

Chùm ảnh: 20 quốc gia tuyệt vời nhất thế giới. (Dân trí) – Na Uy đứng đầu bảng xếp hạng Chỉ số phát triển con người của LHQ trong năm 2009, nhưng đất nước nhỏ bé Liechtenstein mới là nước có GDP/đầu người cao nhất thế giới, $85.383, trong khi Trung Quốc là nước đạt nhiều tiến bộ nhất, dù không ở top 20.

Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.

‘Truy cứu đúng sai không còn cần thiết’. Người chết cũng đã chết, nhà sập cũng đã sập. Việc truy cứu ai đúng, ai sai không còn cần thiết bằng khắc phục thiệt hại và ổn định cuộc sống”, Trưởng ban phòng chống lụt bão tỉnh Quảng Ngãi Trương Ngọc Nhi bày tỏ.

Kêu gọi quốc tế hỗ trợ dân vùng bão gần 5 triệu USD. Hội chữ thập đỏ Việt Nam vừa kêu gọi cộng đồng quốc tế hỗ trợ khẩn cấp 4,75 triệu USD bằng tiền mặt, hàng hóa nhằm cứu trợ 50.000 hộ gia đình bị thiệt hại nặng nề trong bão Ketsana (bão số 9).

Sẽ phạt người Hà Nội thiếu “văn minh – thanh lịch”? Đề nghị này được đưa ra sáng nay (6/10) tại buổi họp bàn về xây dựng người Hà Nội văn minh – thanh lịch do Mặt trận Tổ quốc và Sở Văn hóa – Thể Thao & Du lịch Thành phố Hà Nội tổ chức.

Hà Nội: Đền bù… 50.000đ một mét vuông đất. (Dân trí) – Đất ở thủ đô Hà Nội thuộc loại đắt nhất thế giới, có nơi giá đất đến cả trăm triệu đồng/1m2. Nhưng nghịch lý lại xảy ra ở quận Long Biên, giá đất mà UBND quận áp giá “hỗ trợ” cho người dân chỉ 50 nghìn đồng/1m2.

Gom xương động vật từ bãi rác về chế biến. (Dân trí) – Ngày 5/10, Phòng Cảnh sát môi trường – Công an thành phố Đà Nẵng phối hợp với Phòng Thanh tra Chi Cục Thú y Đà Nẵng đã tiến hành kiểm tra và đình chỉ cơ sở chế biến xương của bà Nguyễn Thị Ngãi (tổ 2 Khánh Sơn, phường Hoà Khánh Nam, quận Liên Chiểu).

Công ty chiếu sáng chối trách nhiệm vụ điện giật chết học sinh. Chiều 5/10, Công ty chiếu sáng công cộng TP HCM đến nhà em Cồ Quốc Duy, học sinh lớp 8 bị điện giật chết, để xin lỗi gia đình nhưng từ chối nhận trách nhiệm với lý do: “Chờ kết quả điều tra”.

‘Thu phí với xe máy là không công bằng’. “Phương án thu phí ôtô hằng năm và xe máy đăng ký mới là không công bằng vì xe đi nhiều hay ít đều đóng như nhau”, ông Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch Hiệp hội Vận tải VN bày tỏ quan điểm.

“Cậu ấm” của Westlife thích đùa. (Dân trí) – Xuất hiện tại buổi ra mắt báo chí Hà Nội ngày 5/10, Brian Mc Fadden khiến khán phòng rộn tiếng cười với những câu nói rất hóm và nụ cười duyên dáng.

Sáng tác đầu tay của Phạm Duy được cấp phép. “Cô hái mơ”, bài hát phổ thơ Nguyễn Bính của người nhạc sĩ tài hoa vừa được Cục Nghệ thuật biểu diễn, Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch cấp phép phổ biến tại Việt Nam. Đây là sáng tác đầu tay của Phạm Duy, ra đời năm 1942.

Kỹ sư nông dân trong phòng lạnh. Ở Trung tâm Nghiên cứu phát triển nông nghiệp công nghệ cao (ấp 1, xã Phạm Văn Cội, Củ Chi, TP.HCM) có hơn 40 kỹ sư nông nghiệp trẻ. Họ đã ngày đêm lặng lẽ “bơm nhựa sống” vào cành lan, con cá, quả dưa…

Nữ giám đốc nặng…14kg. “Giàu đâu phải là có cái túi tiền to mà là cái đầu biết làm ra tiền”. Đó là khẳng định của một vị giám đốc nặng chưa đầy 14kg của tổ hợp may Vầng Trăng Khuyết tại thôn Vãng Sơn, xã Tân Sơn, huyện Kim Bảng, Hà Nam.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Tư duy tích cực mỗi ngày