Chào các bạn,

Đây là một bài tập Thiền giản dị, rất thông dụng trong các thiền viện, có thể giúp các bạn tìm được an lạc thường xuyên trong lòng. Đó là quán một bông hoa. Bài này có 2 phần hơi khác nhau: phần 1 là hoa bên ngoài, phần 2 là hoa trong tâm.
1. Hoa bên ngoài
• Ngồi thẳng lưng (xếp bằng, hay bán già, hay kiết già để thiền, hay ngồi trên ghế nơi bàn làm việc, ngồi cách nào cũng được, nhưng cần thẳng lưng, tay buông thỏng, hai bàn tay trên vế, cách nào cũng được).
• Thở đều đặn. (Ngồi thẳng lưng và thở đều đặn là để khí huyết lưu thông tốt và đều hòa, giúp tâm dễ tĩnh lặng).
• Một tay (phải hay trái đều được) cầm một bông hoa, hoa gì cũng được, đưa lên ngang mặt, thấp hơn tầm mắt một chút để có thể nhìn xuống, cách mắt chừng 3 tấc để dễ nhìn.
• Miệng hơi mỉm cười (để tạo cảm giác an lạc trong tâm).




Không một vùng đất nào trên trái đất, có được kho tàng văn học dân gian truyền miệng phong phú về giai điệu, giàu có về nội dung, đồ sộ về khối lượng, độc đáo về hình thức trình diễn , như thể loại trường ca – sử thi của các dân tộc thiểu số khu vực Trường Sơn – Tây Nguyên. Cho dẫu trải qua nhiều biến động của thời gian, của lịch sử xã hội, của phương thức sản xuất du canh, luân canh; của sự chuyển đổi tín ngưỡng, tôn giáo, có làm cho đứt gãy , thì thuở xa xưa, có thể tộc người thiểu số bản địa nào của Tây Nguyên, cũng có trường ca, sử thi.




