Chúng ta ai cũng bố thí – cho hành khất, cho người nghèo, cho các tổ chức từ thiện. Nhưng thường nhất là các đại gia và công ty lớn cho tiền từ thiện để quảng cáo. Và các cá nhân thì bố thí vì cho rằng đó là việc công đức.
Kinh Kim Cang nói: Bồ tát không trụ tướng bố thí (Đoạn 4 Diệu hạnh vô trụ). Mọi thứ trong vũ trụ đều là tướng, nhưng Kinh Kim Cang gói tóm lại, và lập đi lập lại, 4 thứ tướng: tướng nhân (tướng người), tướng ngã (tướng ta), tướng chúng sinh (tướng con người và muôn loài sinh vật), tướng thọ giả (tướng của một đời sống có khởi đầu và chấm hết). Continue reading Bố thí như Bồ tát bố thí – Give as Bodhisattvas give→
Một phép lạ mà Chúa thường xuyên làm cho mình là nhắc nhở mình đang được sống khỏe mạnh. Cụ thể đó là cảm giác mỗi khi thức dậy, mình thấy hơi thở mình còn dễ dàng và thông suốt. Mình thấy đó là một điều may mắn Chúa cho đầu ngày. Continue reading Phép lạ hằng ngày 7→
Sáng thứ bảy ngày 11/01/2025, Lễ trao Học bổng Đọt Chuối Non lần thứ 18 đã được Quỹ Từ Tâm Đắk Lắk tổ chức tại trường THCS Lương Thế Vinh, TP. Buôn Ma Thuột, cho 100 học sinh giàu ý chí, hiếu học, hiếu thảo đến từ 15 huyện thành trên toàn tỉnh Đắk Lắk.
Từ chiều hôm trước, tập thể Ban giám hiệu, thầy cô giáo và học sinh trường THCS Lương Thế Vinh đã tích cực tham gia sắp xếp bàn ghế, làm đẹp không gian sân trường. Các khâu lễ tân, hậu cần, trang trí được Quỹ Từ Tâm Đắk Lắk phối hợp nhà trường và Công ty TTSK PRO chuẩn bị chu đáo.
Hôm nay mình giới thiệu đến các bạn nhạc phẩm “Chiều Tà” (“Serenata ‘Rimpianto’ ”), của hai nhạc sĩ Enrico Toselli và Phạm Duy.
Nhạc sĩ Enrico Toselli (ngày 13 tháng 3 1883 Florence – 15 Tháng Một 1926 Florence) là một nghệ sĩ dương cầm và nhà soạn nhạc người Ý.
Ông sinh ở thành phố Florence, học đàn Piano với Giovanni Sgambati và học hòa âm với Giuseppe Martucci & Reginaldo Grazzini. Trong giai đoạn đầu đời ông khởi nghiệp là một nhạc sĩ dương cầm tài năng thường trình diễn ở Ý, các thủ đô Âu Châu, Bắc Mỹ và địa phận Alexandria thời đó.
José Carreras Gala 1998 – “Serenata” (Toselli) André Rieu & Josep Carreras
Chúng ta đã được học yêu nước rất nhiều – từ bài quốc ca đến lá quốc kỳ, đến lịch sử chiến đấu của dân tộc, đến giúp đỡ đồng bào nghèo, hỗ trợ 54 dân tộc anh em, đến xóa đói giảm nghèo… Rất nhiều điều ta đã học. Nhưng chúng ta đã nhập tâm chưa vậy? Chúng ta có cảm nhận yêu nước thật sự? Như là yêu người yêu của mình thuở mới gặp nhau? Continue reading Yêu nước – Patriotism→
Mấy năm trước, có nhiều đêm mình bị khó đi vào giấc ngủ, cứ nằm trằn trọc mãi, tới 2 hay 3 giờ sáng mới ngủ được. Có lẽ là do ban ngày mình làm việc đầu óc nhiều quá nên khi nằm xuống, dù cơ thể đã nằm yên, nhưng đầu óc mình vẫn làm việc, suy nghĩ vẫn chạy lung tung và nhanh. Khi mất ngủ như vậy, sáng hôm sau sẽ rất mệt mỏi và căng thẳng. Nhiều khi mình sợ đi ngủ luôn. Continue reading Phép lại hằng ngày 6→
Để đỗ trạng nguyên, nho sinh thường phải trải qua quá trình học tập vất vả, thuộc lòng nhiều sách kinh nghĩa, thông thạo làm thơ phú, ứng đối.
Theo “Đại Việt sử ký toàn thư”, nền khoa cử nước ta bắt đầu từ năm 1075, dưới thời vua Lý Nhân Tông.
Trong buổi đầu, thể lệ thi cử chưa ổn định. Về sau, theo sự phát triển của giáo dục và khoa cử, thể lệ thi cử ngày càng đi vào nền nếp, khuôn khổ, gồm 3 kỳ thi là Hương, Hội, Đình.
Nhiều vòng thi nghiêm ngặt
Thi Hương được tổ chức quy mô tỉnh hoặc liên tỉnh để chọn người vào thi Hội. Theo sách “Khâm Định Đại Nam Hội điển sự lệ”, kỳ thi Hương thời Nguyễn có ba vòng (tam trường) hoặc bốn vòng (tứ trường).
Hôm nay mình giới thiệu đến các bạn nhạc phẩm “Trở Về Mái Nhà Xưa” (“Torna a Surriento”) của đôi anh em Ernesto De Curtis, Giovanni Battista De Curtis (Giambattista) và Nhạc sĩ Phạm Duy.
Thi sĩ Giambattista De Curtis (20 tháng 7 năm 1860 – 15 tháng 1 năm 1926) là một họa sĩ và nhà thơ người Ý, ngày nay được tưởng nhớ đến qua các phần lời đặt cho bài hát.
Ông sinh ra trong một gia đình quý tộc ở Napoli, là con đầu lòng của Giuseppe De Curtis – họa sĩ vẽ bích họa – và Elisabetta Minnon. Ông là chắt của nhà soạn nhạc Saverio Mercadante. Ông thể hiện niềm đam mê đầu tiên là hội họa mà ông học từ người cha, và tài nghệ của ông đạt đến mức mà người ta gọi ông là “Salvator Rosa đương thời”. Ông dành toàn tâm vẽ tranh, làm thơ và sáng tác các tác phẩm dành cho nhà hát cũng như đặt lời cho các ca khúc phổ thông; bên cạnh đó, ông còn là một điêu khắc gia.
Tình yêu dành cho những bài hát tiếng Napoli dẫn dắt ông đến sự cộng tác với nhà soạn nhạc Vincenzo Valente – lúc đó là người ở trọ trong dinh thự nhà De Curtis. Năm 1889, Valente soạn nhạc cho ca khúc đầu tay “A Pacchianella”, sang năm sau (1890) ông phổ nhạc tiếp bài “Muglierema come fa?”, rồi “‘I Pazziava” (1890), “Ninuccia” (1894) và “Tiempe Felice” (1895). Giambattista De Curtis chưa bao giờ ngưng đặt lời cho bài hát và làm thơ. Tuy nhiên, có vẻ vai trò của những việc ấy chưa bao giờ vượt qua mức là chỉ để giết thời gian của ông.
Torna a Surriento – The Three Tenors (Luciano Pavarotti, Spaniards Plácido Domingo, José Carreras. Paris 1998)
Mấy hôm nay sau khi mình viết bài Luật phải bảo vệ người vợ và gia đình, có nhiều tranh luận. Nói chung thì chúng ta quan tâm về luật pháp hơn là vấn đề căn bản: tình yêu đứng trên vật chất.
Tình yêu đứng trên tất cả, các bạn.
Khi vợ chồng (bố mẹ con cái, bạn bè, thân quyến, thầy trò …) phải tính toán và chơi trò tiền bạc với nhau, khi đó tình yêu đã chết, và nếu còn sống chung thì đó là một cuộc sống giả tạo, chết khô. Continue reading Tình yêu trên vật chất – Love over material→
Nhiều năm nay mình được Chúa chỉ dạy rất nhiều điều khi mình học ngành y, và cách Chúa dạy mình cũng rất tài tình và sâu sắc.
Cách của Chúa đó là mình sẽ được học lý thuyết về triệu chứng này hay bệnh kia trên sách vở và trường lớp. Rồi thường thời gian rất ngắn sau đó, chắc tính bằng ngày, bằng tuần, mình sẽ được thấy các triệu chứng hay bệnh đó trên thực tế thông qua những người mà mình gặp trong cuộc sống và công việc. Mình nhận ra, nhờ gặp thực tế mình mới thật sự hiểu được kiến thức đó, chứ nếu chỉ là lý thuyết thì thật mình chưa hiểu gì về kiến thức đó cả. Minh xin chia sẻ một ví dụ: Continue reading Phép lạ hằng ngày 5→
How 2nd-Gen Vietnamese Are Settling Into Czech Republic With New Careers | The New Locals – Part 5/8
CNA Insider – 10-1-2025
The 83,000-strong Vietnamese community in the Czech Republic represents the third largest ethnic-minority in the country. The first generation of Vietnamese were sent here as indentured workers, as a form of payment for the country’s help in the war. Following the fall of communism, these Vietnamese began establishing their own businesses. They made their children learn Czech and gave them new opportunities. A whole new generation of Czech-Vietnamese is breaking new ground, veering away from the traditional jobs, embracing their heritage and showcasing the best of diversity and integration.
Hôm nay mình giới thiệu đến các bạn nhạc phẩm “Dòng Sông Xanh” (Le Beau Danube Bleu) của hai nhạc sĩ Johann Strauss II và Phạm Duy.
Nhạc sĩ Johann Strauss II (25 tháng 10, 1825 – 3 tháng 6, 1899, tiếng Đức: Johann Baptist Strauß; còn được biết đến với các tên khác như: Johann Baptist Strauss, Johann Strauss, Jr., hay Johann Strauss the Younger) là một nhà soạn nhạc người Áo. Ông chủ yếu sáng tác nhạc nhẹ, đặc biệt là nhạc khiêu vũ và Operetta. Ông đã sáng tác hơn 400 Waltz, Polka, Quadrille và các loại nhạc khiêu vũ, cũng như một số Operetta và Ballet Dancing. Trong cuộc đời của mình, ông được gọi là “Vua nhạc Waltz”, và sau đó phần lớn chịu trách nhiệm phổ biến điệu Waltz tại Wien trong thế kỷ 19.
Slogan của ĐCN là “Khiêm tốn, Thành thật, Yêu người.” Khiêm tốn đứng đầu vì đó là đức hạnh quan trọng nhất ngay từ đầu để giữ con người khỏi rơi rụng – cái làm cho con người rơi rụng đầu tiên là kiêu căng.
Thánh kinh nói God bảo Adam và Eve không được ăn trái của cây, gọi là Cây Kiến Thức – Tree of Knowledge, đứng giữa vườn Địa đàng. Nhưng con rắn, (có lẽ là quỷ vương, nhưng thánh kinh không có nói là God tạo ra quỷ vương. Vậy thì quỷ vương từ đâu mà tới? Mình nghĩ rằng quỷ vương chính là cái thèm muốn của chính ta, cám dỗ ta). Con rắn cám dỗ Eve: “Chúa biết khi cô ăn trái cây cấm thì mắt cô sẽ được mở ra, và cô sẽ như Chúa, biết lành và dữ.” Khi Eve thấy trái của cây cấm tốt để ăn và nhìn rất bắt mắt, và cô cũng muốn được khôn ngoan, cô hái vài trái và ăn. (Genesis 3:5-6).
Chiều nay, sau khi làm việc và học rất tập trung, cơ thể mình có phần xuống sức, khá là mệt. Cảm giác cơ thể lúc đó rất là thèm đồ ăn nước như cháo, bún, phở, hủ tiếu… Chúa đã dẫn mình đến một quán phở rất nhanh. Thế là mình đi ăn một tô phở gà, bỏ thêm nhiều hành lá.
Trước khi ăn, mình có cầu nguyện: “Mời Cha ăn cùng con nhé”. Và mình ăn rất ngon miệng. Mình ăn bánh phở và thịt gà không nhiều, chủ yếu là húp phần nước của phở, vì biết cơ thể mình cần phần đó hơn. Continue reading Phép lạ hằng ngày 4→