Category Archives: Văn

Mèo hoang

Trần Phương Thủy

Tôi lớn lên ở khu phố nằm trong một đô thị nhỏ. Nhà gần ga nên tuổi thơ gắn liền với những chuyến tàu.

Khu Ga – 1 xã hội thu nhỏ với đầy đủ các giai tầng trong xã hội. Mẹ tôi là Bác sĩ, bố tôi là CB đường sắt trong Đội Liên ngành chống buôn lậu. Họ say nghề và bận mưu sinh nên chị em tôi tự do trong ngôi nhà nhỏ chỉ giao tiếp với thế giới ngoài kia qua ô cửa sổ. Tiếng í ới của lũ trẻ trong xóm khiến chúng tôi đã có cuộc vượt ngục qua những chấn song. Tôi và em trai kết bạn với trẻ bụi đời, chơi các trò của lũ trẻ trâu, trộm trái cây trong vườn của một bà hàng xóm goá bụa hay cáu kỉnh. Tôi cùng những chú mèo hoang đã lớn lên như thế. Continue reading Mèo hoang

Làm phụ bếp: Khiêm tốn, tập trung và học làm việc nhóm

Chào các bạn,

Vừa rồi mình đi phụ bếp cho bạn mình, là đầu bếp chuyên nghiệp, để nấu phở và một số món Việt Nam cho khoảng 80 người ở một social kitchen ở Lisbon – tạm gọi là bếp cộng đồng. Sau bữa ăn, khách đến ăn đều rất happy.

Chia sẻ với các bạn một chút về social kitchen này. Đây là một bếp ăn và “nhà hàng” với ý tưởng tạo cơ hội cho ai cũng có thể là bếp trưởng để nấu các món ăn cho cộng đồng. Từ người bình thường cho đến các đầu bếp mới ra trường hay các đầu bếp nổi tiếng đều có thể và từng đăng ký nấu ăn ở đâu.

Continue reading Làm phụ bếp: Khiêm tốn, tập trung và học làm việc nhóm

Bữa rượu buồn tháng Tư

Tạp văn

1.
Cuối tháng 3, trời chuyển mùa nóng bức. Anh Bảy rủ tôi qua nhà anh làm bậy vài chai bia cho mát. Sau khi sai thằng con chạy mua thêm nước đá, anh vô đề chuyện thời sự, rằng mấy năm trước, công ty anh cho lãnh thêm tiền lễ 30-4 khoảng trên dưới ba trăm ngàn, thiệt không nhiều nhặn gì so với mức lương “cứng” một triệu mốt của anh. Đã vậy, năm nay tiền lễ ấy chắc chắn còn bèo hơn nữa vì công ty đã chuyển thành công ty cổ phần, phải “liệu cơm gắp mắm” kỹ hơn thời còn bao cấp, tức thẳng tay xiết lại tất cả các khoản lương, thưởng. Nhưng vì sang năm anh Bảy nghỉ hưu nên đối với anh, tiền lễ sắp lãnh dù có bèo bọt vẫn là món bổng lộc cuối cùng của đời công nhân, sẽ ý nghĩa lắm. Anh kết luận vậy mình phải xài thiệt là có lý, có tình – đó là anh em mình sẽ nhậu một bữa thiệt “chất lượng”.

Đọc tiếp trên CVD