Category Archives: trà đàm

Bồ câu, chim sẻ, đàn sóc và ông già “thuộc về” công viên

Ông già và chim bồ câu :-)
Ông già và chim bồ câu 🙂

Chào các bạn,

Chủ nhật vừa rồi, mình đi dạo bộ ở công viên New Haven Green, khuôn viên trường đại học Yale và gặp một cảnh tượng thú vị 🙂

Một đàn bồ câu, sẻ, và sóc dễ thương chạy nhảy quanh một ông già đang ngồi trên ghế đá. Ông mặc quần sóc, áo sơ mi hơi nhếch nhác, nhưng tươi tắn như làn gió và rất “thuộc về” công viên. Ông đang cho đàn chim ăn những viên lạc, cạnh ông có mấy tờ báo.

Mình ngạc nhiên đứng lại để ngắm. Ông đang mải mê cho chim ăn lạc và ngắm chúng. Mình không xa lạ với sự thân thiện giữa con người và chim bồ câu ở những nước Tây phương. pigeon2 Chim chóc tự do lắm, hồi trước mình cũng cho chim ăn bánh mỳ, thỉnh thoảng cũng bị chim mổ trộm nếu không để ý. 🙂  Nhưng lần này đúng là tuyệt thật khi được thấy rất gần và gần gũi với chim chóc.  🙂

Mình chào ông và xin ông mấy viên lạc, và bẻ nhỏ ra. Mình ném lạc xuống đất, chim xà tới mổ. Mình để lạc trên tay và hạ thấp tay xuống, chim bay tới mổ, mổ cả vào tay mình. Mình nâng tay cao dần lên, chim chấp cánh bay cao theo tay, đậu vào tay để ăn lạc. Mình ấp nhẹ tay kia vào đôi cánh chim nhưng không ôm chặt chúng vào đôi tay để rồi ném lên khoảng không vì chúng không thích như thế.  🙂

Mình nói chuyện với ông, ông kể tên những chim bồ câu, chim sẻ, con sóc mà ông đặt tên ở công viên này–Johny, Liz, Tiny, Peter… Ông nói lẩm bẩm “You’re camouflaged but I see you”, hóa ra có một con sóc đang đứng đầu ở dưới đuôi ở trên, dọc theo thân cây sồi phía trước. Ông gọi “kéc kéc kéc” và chú sóc chạy xuống từ từ từ thân cây, đi đến tay của ông, đứng bằng 2 chân sau, dùng hai chân trước giữ viên lạc và măm măm. Ông kể chuyện chuyển hóa tất cả bồ câu, chim sẻ và sóc từ ăn bánh mỳ sang ăn lạc như thế nào. Lúc đầu, chúng bị nhầm là ông sẽ cho chúng ăn bánh mỳ và sau đó nghiền ăn lạc luôn.

Chim bồ câu ở Nhật
Chim bồ câu ở Nhật

Ông kể chuyện, một lần có chú bồ câu gắp viên lạc nhưng viên lạc lại nằm ngang so với mỏ chim, mỏ chim lại mềm quá nên chú cứ loay hoay mãi không biết làm sao với viên lạc nằm ngang mỏ mình. Ông phải đánh trống lảng để chim buông mỏ và viên lạc rơi xuống, nếu không chú chim đó chắc chẳng biết làm sao. 🙂

Ông chỉ lên một chú chim đang bay một mình cao tít trên đỉnh của nhà thờ gần đó. Người  nói chuyện râm ran và chim đang măm măm, bồng òa một cái như có đợt gió nhẹ, cả đám chim nhất loạt bay đi và đậu lại ở đám cỏ ở phía xa. Mình hỏi ông sao thế, ông bảo “I wish I could know” 🙂

Bồ câu ở Ý.  Luật Ý cấm cho bồ câu ăn vì chúng tự do quá :-)
Bồ câu ở Ý. Luật Ý cấm cho bồ câu ăn vì chúng tự do quá 🙂

Mình hỏi, chắc nhiều người chụp ảnh ông lắm. Ông nói chắc đến mấy trăm người. Mình hỏi tên ông để mình kiếm ông trên Internet, vì mình không có máy ảnh mang theo để chụp ảnh ông. Ông cười, bảo là chẳng ai hỏi cả, chắc họ gọi ông là “bird man” hay “pigeon man” 🙂 Mình sau đó cũng chép lại tên ông. Ông tên là Bear Hilliker. 🙂

Rốt cuộc mình không tìm thấy hình ông trên Internet khi mình viết bài này. Mình đành lấy các hình bồ câu khác vậy 🙂

Bồ câu ở New York
Bồ câu ở New York

Ông là một người tàn tật, làm nghề nhặt ve chai để sống. Ông nhặt những vỏ chai mà các du khách đến thăm trường Yale bỏ lại trên các thùng rác. Câu chuyện của ông và mình trải dài từ chim sẻ, tên chim, đặc điểm của sóc, tới chuyện ngụ ngôn về chim sẻ trong thánh kinh, và cúm chim và ảnh hưởng tới môi trường của sự văn minh của con người. Vừa nói, cả hai vừa ngắm chim sẻ và sóc. 🙂

Thoáng chốc, mình hòa vào thế giới của động vật và cây cối xung quanh công viên. Mình nhận ra rằng, trước khi nói chuyện với ông già, mình đúng thật là một du khách. Thoáng sau đó, mình đã là người “thuộc về” công viên. 🙂 Tự nhiên mình để ý tới những du khách và những người “thuộc về” công viên trong khu vực này. Mình nghe thấy tiếng chim hót líu lo, của gió thổi qua cành cây, và nhìn thấy các con sóc chạy nhảy giữa một chủ nhật nắng dịu.  Hóa ra, có một bản giao hưởng nhạc nền đang ngân vang trải khắp công viên này, và có lẽ cũng ở bất kỳ đâu, nơi công sở, bệnh viện hay trường học. Nếu ta mở lòng mình, ngạc nhiên như một em bé, quan sát xung quanh và “tune in” (bắt tần số), ta sẽ “thuộc về” và không chỉ những người du khách. 🙂

Chúc các bạn một ngày “đúng tần số” 🙂

Hiển.

Vạn thọ hương

vantho-merigold
Có nhiều năm, tôi nán lại Sài Gòn đến tận hai mươi chín, ba mươi Tết, mặc dù mẹ cứ gọi điện thúc giục về mau.

Nán lại, để đợi lãnh hết các thứ tiền lương thưởng, rồi mới rộn rã chạy ra chợ Trần Hữu Trang mua mấy thứ bánh, mứt ở quê không có. Thứ mứt dừa non mềm và dẻo của Sài Gòn khác xa loại mứt dừa già tự sên ở nhà, chưa kể mứt me, mứt bí, hạt dẻ, các loại bánh kẹo “sang trọng” mà khi mời khách, bao giờ mẹ cũng thêm một câu “cái này mua tận Sài Gòn đó, ở đây không có đâu”. Xong lại chạy một vòng ra đường Hai Bà Trưng, Lê Văn Sỹ mua cho mấy đứa em chục chiếc áo sơ mi và quần jeans hàng thanh lý bán ở lề đường. Gom góp hết mấy tờ lịch treo tường được tặng. Vội vàng gói ghém cho kịp chuyến tàu tối.

Bình thường khi đi tàu, mạnh ai nấy ngồi. Những câu chuyện cảnh giác đầy rẫy trên báo khiến cho mọi người trở nên khép kín. Tôi thường trải qua những đêm trên tàu bằng cách ngủ co chân trên ghế, sao cho không phiền đến người bên cạnh.

Nhưng chuyến tàu Tết thì khác. Khi con tàu bắt đầu xình xịch lăn bánh ra khỏi ga Hòa Hưng, tôi nghe quanh mình bỗng đầy ắp những tiếng thở dài nhẹ nhõm. Về quê ăn Tết. Những lo toan thường ngày đã xếp lại. Mặc kệ những lo âu về việc phải tìm một chỗ ở mới hay thậm chí chỗ làm mới khi trở vào sau Tết. Tất cả đều thấy lòng xôn xao, chút tiền còm trong túi, chút quà mọn trong giỏ, và niềm vui được về quê kéo mọi người lại gần với nhau. Trong chốc lát, bỏ lại đằng sau những ánh đèn thành thị, tiếng nói chuyện bắt đầu tràn ngập toa tàu. “Quy Nhơn hả?” “Nha Trang cháu ở đường nào?” “Quê đâu mà nhìn mặt quen quen?”

Gần như tất cả những người bạn đường của tôi trên toa ghế cứng chật ních người đều đã qua một năm lao động mệt mỏi ở Sài Gòn. Những khó nhọc và bụi bặm của cuộc sống thường ngày vẫn vương bám trên vầng trán đầy nếp nhăn và những đôi bàn tay cáu bẩn. Nhưng trong khoé mắt họ ánh lên niềm vui. Những gói giấy, túi, giỏ nhét chật căng để chen chúc dưới gầm ghế.
vantho-merrigold
Một năm kia, dưới chân tôi là hai chậu vạn thọ.

Chàng trai đen sạm ngồi ngay lối đi cười ngượng nghịu: “Chật quá, chị làm ơn cho để ké chút…” rồi như phân bua, anh nói tiếp “bông thọ này ông bác ở Củ Chi tặng, chứ ở ngoài quê rẻ rề”

Tôi mỉm cười. Đúng rồi, rẻ rề. Cái thứ vạn thọ lùn, bông tròn, màu vàng chanh hay ngả sang màu nghệ, một chục ngàn mua được vài chậu.

Có một lần, tôi tình cờ nhấp vào trang web từ điển mở Wiktionary ở ngay từ vạn thọ. Thấy trong đó viết: “Loài cúc, hoa có nhiều cánh, màu vàng, trồng làm cảnh”, ở dưới chêm một câu xanh rờn “Hoa vạn thọ rẻ tiền”. Tự dưng thấy nhoi nhói.

Chợt nhớ cô bạn đi du học ở Úc, năm kia Tết không về được, ra chợ người Việt nhìn bông vạn thọ mà òa khóc. Cô bảo rằng chợ Tết ở xứ xa chỉ có độc hoa vạn thọ, đích thị cái thứ hoa nhà quê mà sao sang đến đó lại nao lòng quá vậy.

Bạn nức nở qua điện thoại kể một năm nào đó ở lại Sài Gòn ăn Tết, tối ba mươi đi chợ hoa muộn, nhìn thấy mấy chậu vạn thọ không bán hết bị người bán bỏ lăn lóc bên lề đường, chưa qua giao thừa mà cánh đã rụng tả tơi. Bạn tiện chân đá bụp cả chậu vô đống rác, miệng than: “Chời chời, cái thứ bông này mà ở Sài Gòn cũng bán nữa nè chời?”

Kể lại, để thấy thương làm sao. Vạn thọ ơi vạn thọ, nếu không vì cái tên chắc mày còn thiệt thòi nữa. Vì cái màu vàng tròn đầy quá phô phang hết cả cái duyên, vì cái mùi thơm nồng hắc quá khiến người ta phải nhăn mặt.

Trên chuyến tàu về Tết năm ấy, người bạn đồng hành còn cho tôi biết thêm nhiều bài thuốc từ hoa vạn thọ. Rằng hoa vạn thọ phơi khô dùng nấu nước uống rất mát. Lá và hoa tươi giã ra trộn với chút muối đắp vào những chỗ sưng sẽ tan máu bầm rất nhanh… Tôi tiếc không ghi lại, chỉ nhớ sơ sơ.
van tho3
Nhưng tôi vẫn nhớ rằng, người bạn đó là một sinh viên trốn vé, suýt nữa thì bị nhân viên tàu đẩy xuống cùng với hai chậu hoa và chiếc ba lô nhẹ tênh. Vài ba người ngồi quanh đó đã cùng tôi góp tiền mua vé cho anh tiếp tục cuộc hành trình. Đáp lại với đôi mắt long lanh và nụ cười ngượng nghịu, anh tặng tôi một chậu vạn thọ trước khi nhảy xuống ở một ga xép. “Chẳng có gì, chị nhận giùm cho tui khỏi áy náy”.

Ông cụ già ngồi cùng hàng ghế với tôi, vuốt chùm râu trắng bé xíu dưới cằm, khe khẽ đọc:

Nhất nhơn tác phước, thiên nhơn hưởng,
Độc thọ khai hoa, vạn thọ hương.*

Tàu lại xình xịch đi. Đêm mát và đen như thạch. Tôi nhìn xuống những bông vạn thọ chợt bừng sáng lạ lùng trong ánh điện mờ, mùi hương nồng tràn ngập toa tàu. Tết đang đến gần, gần lắm!

ĐặngNguyễn Đông Vy

* Câu này nguyên là “Nhất nhân tác phúc thiên nhân hưởng/ Độc thụ khai hoa vạn thụ hương”(Một người làm phúc, ngàn người được hưởng; một cây trổ hoa, vạn cây được thơm lây).

Tích cực hay tiêu cực nhìn từ bên ngoài

gratitude
Chào các bạn,

Chúng ta luôn luôn nói đến tư duy tích cực và hành động tích cực như là một hoạt động phát xuất từ tâm ta. Nghĩa là, y’ nghĩa thực sự của một hành động thì chỉ có người làm nó mới biết. Các phê phán và kết luận từ bên ngòai đều không chính xác. Vậy có nghĩa là ta không thể dùng bên ngoài để định giá tích cực tiêu cực hay sao?

Thưa, vấn đề lệ thuộc vào ta là ai—người làm hành động? hay người nhận hành động? Giả sử một người hành khất được một người phụ nữ cho 20 nghìn đồng. Ông ta có cần phải biết người phụ nữ đó nghĩ gì trong đầu không? Có cần biết bà ta cho vì lòng thương người hay vì muốn nổi tiếng không? Nếu cần phải biết như vậy thì có thể người hành khất này sẽ sớm nghỉ làm hành khất, vì anh ta sẽ chết đói rất nhanh. Hơn nữa, không ai có thể biết được trong đầu người khác, vậy thì đừng đoán mò mất công vô ích. Cứ phán đoán theo bên ngoài—bà ấy giúp mình một số tiền, cứ nhận và cám ơn bà ấy thật tình. Vậy là đủ.

Ngay cả khi nguời làm không thực sự có lòng tốt, nhưng việc làm đó tốt đối với người nhận, thì người nhận cứ nhận và cám ơn nồng nhiệt thật tình. Ví du: Người phụ nữ trên thực sự muốn nổi tiếng khi cho tiền, và người hành khất cũng biết được điều đó, nhưng 20 nghìn đồng đến tay anh ta là một hành động thiện, nó giúp cho anh và con cái được một bữa ăn. Vậy thì, anh nhận nó như là một cử chỉ thiện hảo và cám ơn thật tình. Việc bà ấy muốn nổi tiếng chẳng ăn nhập gì đến lợi ích và suy tưởng của anh hành khất cả.

Ví dụ khác. Mỹ viện trợ giáo dục cho Việt Nam là để giúp Việt Nam đào tạo nhân tài, nhưng với mục đích xa hơn là để Việt Nam thành một quốc gia thân Mỹ với lãnh đạo đào tạo từ Mỹ. Cứ coi như là mục tiêu ích kỷ đi. Nhưng Việt nam vẫn được lợi ích rất nhiều từ những viện trợ giáo dục đó, vậy thì ta cứ hăng hái nhận lãnh và cám ơn rất thật tình. Và nếu Việt Nam có thân Mỹ thì cũng chẳng sao, vì chính sách ngọai giao của Việt Nam hiện nay là thân thiết với mọi quốc gia trên thế giới.
gratitude1
Nói tóm lại, khi thụ nhận một hành động, chúng ta chỉ có thể và chỉ nên xem xét bên ngoài và những lợi lộc mà hành động đó mang đến cho ta, và cám ơn thật tình. Không nên suy đoán điều không thể biết và cũng không cần thiết—là người làm hành động đó thực sự nghĩ gì—để rồi có những hành động rất vô ơn như là: “Ối, tiền chùa không lấy thì uổng. Chứ cái đám đó thì ân nghĩa phúc đức gì!” Vô ơn bạc nghĩa như thế chỉ vì ngồi suy đoán lung tung, là một tội với trời đất và với con người. Thà là không nhận. Nếu nhận là phải tri ân.

• Đó là về người nhận.—người nhận không thể biết tâm ‎ y’ của người cho, vì vậy không nên suy xét lăng nhăng mà chỉ nên thấy lợi ích cho mình và cám ơn. Tuy nhiên, nếu ta là người cho, thì ta biết rất rõ tâm ‎ của mình. Vậy thì ta phải có được tâm ‎y’ tốt và không thể làm việc chỉ vì những hào nhoáng—cám ơn, nổi tiếng, ghi danh—bên ngoài. Nếu làm việc tốt chỉ vì bên ngoài thì chẳng được phúc đức gì cả mà chỉ gây nên tội. Tại sao? Vì chạy theo hào nhoáng tiếng tăm bên ngoài là nuôi dưỡng thêm “cái tôi” của mình cho thêm trương phình. Mà cái tôi càng lớn thì cơ hội cho mình làm thêm bao nhiêu điều xấu xa càng tăng. Các việc thiện mình làm, có thể thiện cho người khác, nhưng đối với mình thì chúng đã biến thành thực phẩm nuôi nấng cái tôi của mình; đó là nuôi dưỡng mầm ác.

• Tóm lại, ta có 2 qui luật suy tư ngược chiều nhau tùy theo ta là ai. Nếu ta là người nhận hành động, ta phán đoán theo bên ngoài và tri ân mà không nên đoán mò tâm y’‎ của người làm (ngọai trừ một vài trường hợp đặt biệt cần biết tâm y’‎ người làm, như khi tòa án nhìn bằng chứng bên ngòai để quyết đoán là thủ phạm cố y’ giết người hay đó chỉ là tự phòng vệ).
lookintoyourheart
• Người tư duy tích cực hầu như luôn luôn có 2 qui luật trái ngược nhau trong mỗi trường hợp—một cho mình và một cho người:

    — Không quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình, nhưng quan tâm đến mang lợi ích an vui đến cho người khác.
    — Không cầu nguời yêu mình, nhưng cầu mình yêu người.
    — Không có cái tôi cho mình, nhưng nâng cao phẩm tính của người khác.
    — Không đòi công l‎y’ cho mình, nhưng mang công l‎y’ đến cho mọi người.

Hai bộ qui luật gần như đối chọi nhau tùy theo đối tượng là mình hay người. Nhưng cả hai rốt cuộc phục vụ cùng một mục đích—mang đến an lạc cho mình cũng như cho người khác.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Lắng nghe

askUtolisten
Khi tôi hỏi bạn lắng nghe tôi
Và bạn bắt đầu đưa cho tôi lời khuyên
Bạn đã không làm điều tôi hỏi

Khi tôi hỏi bạn lắng nghe tôi
Và bạn bắt đầu bảo tôi tại sao tôi không nên cảm xúc như vậy
Bạn đang giẫm đạp lên cảm xúc của tôi

Khi tôi yêu cầu bạn lắng nghe tôi,
Và bạn cảm thấy bạn phải làm gì đó để giải quyết những vấn đề của tôi,
Bạn thất bại với tôi, lạ lùng như thế đó.

Nghe.
Tôi chỉ hỏi là bạn lắng nghe,
Không phải nói hay làm – chỉ nghe tôi thôi.

Khi bạn làm gì đó cho tôi
Mà tôi cần phải chính tôi làm điều đó,
Bạn góp thêm vào nỗi sợ và cảm giác yếu kém của tôi.

Nhưng khi bạn chấp nhận một thực tế giản đơn.
Rằng tôi thực sự cảm thấy điều gì tôi cảm thấy,
Dù là vô ly’ đến thế nào,
Thì tôi có thể dẹp qua chuyện cố gắng thuyết phục bạn
Và tôi có thể vào việc
Tìm hiểu những gì bên sau cảm xúc của tôi.

Vậy, hãy lắng nghe và chỉ nghe thôi
Và, nếu bạn muốn nói
Đợi một phút để đến lượt bạn – và tôi sẽ lắng nghe bạn

.
desperate
Listen

When I ask you to listen to me,
And you start giving me advice,
You have not done what I asked.
When I ask that you listen to me,
And you begin to tell me why I shouldn’t feel that way,
You are trampling on my feelings.
When I ask you to listen to me,
And you feel you have to do something to solve my problems,
You have failed me, strange as that may seem.
Listen.
All that I ask is that you listen,
Not talk or do – just hear me.
When you do something for me
That I need to do for myself,
You contribute to my fear and feelings of inadequacy.
But when you accept as a simple fact
That I do feel what I feel, no matter how irrational,
Then I can quit trying to convince you
And go about the business
Of understanding what’s behind my feelings.
So, please listen and just hear me
And, if you want to talk,
Wait a minute for your turn – and I’ll listen to you.

Dư vị từ những tình bạn đã nhạt nhòa

daysgoneby

Này Bi ơi này Lữ ơi
hồi tụi mình còn học lớp ba
nắng chắc vàng hơn bây giờ nhỉ?
(Thơ Nguyễn Hồi Thủ)

Tôi có một người bạn rất thân khi học cấp hai. Rồi không hiểu vì sao, do đâu và từ bao giờ, chúng tôi không gặp mặt nhau nữa, không trò chuyện với nhau. Chúng tôi mất hút nhau trong cuộc đời.

Một hôm kia, tôi chợt nhìn thấy bạn khi đang trên đường đi làm về. Tôi không kìm được mừng rỡ đến chào hỏi bạn, bắt tay bạn và nhắc lại thời thơ ấu xưa. Nhưng bạn có vẻ ngại ngần…Và tôi, sau mấy câu xã giao bỗng dưng không còn gì để nói. Chia tay bạn ra về, tôi chợt nhận ra rằng tình bạn ấy đã phai nhạt từ lâu lắm. Tôi vẫn yêu quý bạn như ngày cũ, vẫn nhớ về bạn dù bao năm trời không gặp. Và bạn, có lẽ không đến nỗi hững hờ. Nhưng những ngã rẻ cuộc đời đã khiến chúng tôi không còn gì chung để chia sẻ với nhau…

Người ta thường nói tình bạn khởi đầu từ tuổi hoa niên luôn rất đẹp. Nhưng người ta quên không nói rằng tình bạn ở tuổi hoa niên cũng có thể là một bước ngoặt.

Đó là thời điểm của những đổi thay về thể xác, tâm lý, nhận thức và tình cảm…Những thay đổi đến từ từ và không hề theo trình tự nào, không giống nhau ở từng người một. Đó là lúc ta nhận ra mình thay đổi, ta khám phá ra hình ảnh của mình, ngày một rõ ràng hơn. Và rồi, cả những người bạn vốn rất thân thiết của ta cũng thay đổi.

Những người bạn đồng hành cùng em đi qua thời mới lớn chông chênh này nhiều khả năng sẽ là những người bạn thân thiết và chân thành nhất mà em có được trong suốt cuộc đời. Đó là những người đã nhìn thấy em trong quá trình lột xác, có khi từ một người hiền lành bỗng dưng trở nên cục cằn, có khi từ xấu xí trở nên xinh đẹp, từ yếu đuối trở nên mạnh mẽ, hoặc ngược lại. Người đã chứng kiến những thay đổi lạ kỳ nhưng vẫn ở bên cạnh em, và người đã thay đổi nhưng em vẫn cảm thấy thân quen.

Có nhiều khả năng đó sẽ là một người bạn thiết.

Giai đoạn thơ ngây và thường vô vị lợi này là cơ hội tốt nhất để tìm được một tình bạn thân thiết. Em có thể có nhiều mối quan hệ trong đời được mệnh danh tình bạn, nhưng những người bạn thiết thì thật sự hiếm hoi. Vì thế, hãy cố giữ chặt lấy họ.

Nhưng nếu…
childhoodfriends
Nếu em không thể nào giữ được tình bạn thì sao? Trong quá trình thay đổi không gì ngăn cản được ấy, có những người bạn ngày càng trở nên gắn bó, nhưng cũng có khi, em đột nhiên nhận ra rằng có những người bạn từ thời ấu thơ giờ bỗng trở nên xa lạ. Có thể đó là lỗi của em, có thể đó là lỗi của bạn, có thể là lỗi cả hai, nhưng có thể (và cũng thường như thế) là không ai có lỗi.

Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và bạn cũng đổi thay. Sự chia xa âu cũng là lẽ thường tình của đời sống, có rồi lại mất, đến rồi lại đi. Vì thế sẽ có những tình bạn keo sơn kéo dài đến tận khi ta xa lìa cuộc đời với mái đầu bạc trắng, nhưng cũng có những người chỉ gắn kết với nhau trong một đoạn đời nào đó rồi thôi. Những người bạn của cuộc đời/ Có người như tấm gương/ Có người như cái lược/ Có người như con dao/ Có người như ngụm nước…(*) Theo sự đưa đẩy của cuộc đời (và đôi khi của cả lòng người), ta có thể kết thân rồi sau đó phải giã biệt không ít tình bạn qua mỗi chặng đường.

Người ta vẫn viết trong sách rất nhiều cách để giữ cho tình bạn lâu bền. Nhưng dường như chẳng mấy khi người ta nói cho chúng ta biết cách để tình bạn ra đi đúng lúc. Giữ được tình bạn đẹp là một nghệ thuật. Nhưng biết cách chia tay tình bạn (đã từng) đẹp cũng là một nghệ thuật. Đó là phải làm sao để dù không còn cà phê cà pháo, hẹn hò hàn huyên hay quan tâm sâu sắc đến nhau nữa, nhưng vẫn không hề ghét bỏ nhau.

Nếu sống chân thành, em sẽ hiểu là đôi khi phải buông tay để tình bạn ra đi – nhẹ nhàng trong luyến tiếc. Bởi sự thân mật một cách gượng ép – cốt để níu kéo một mối quan hệ đã nhạt nhòa – sẽ chỉ tạo nên những vết hằn xấu xí trên gương mặt hồn nhiên của kỷ niệm.

Chi bằng cứ trả tình bạn ấy về đúng chỗ của nó – trong một ngăn ký ức của ta – để mỗi lần nhớ đến ta đều thấy lòng mình rung lên bởi chút bồi hồi rất nhẹ: “Về đâu dăm người bạn nhỏ/ tựa những vì sao đêm/ lấp lánh trong dòng Ngân Hà của trí nhớ?”(*)

Và điều đáng kể nhất, chính là những dư vị còn lại trong trái tim ta, làm đầy ắp tâm hồn ta. Những dư vị ngọt ngào từ một tình bạn – dù đã nhạt nhòa.

Phạm Lữ Ân

(*) Thơ Nguyễn Hồi Thủ.

Năng Lượng và Các Định Luật

Trong quyển sách “ The Light Shall Let You Free “, hai Tiến sĩ Milanovich và McCune, giải thích rằng có 12 định luật phổ quát, diễn tả mối quan hệ giữa nguyên nhân và hậu quả. Hiểu những định luật này có thể giúp ta thêm kinh nghiệm sống và tăng trưởng đời sống tinh thần tốt đẹp hơn.

Các định luật này dựa trên sự nhận thức rằng mọi cái trong vũ trụ này đều là năng lượng, kể cả chúng ta, và rằng năng lượng chuyển động theo đường tròn. Nhìn qua kính hiển vi, ta thấy năng lượng gồm một khối lượng lớn các điện tử và nguyên tử năng quay với vận tốc rất nhanh; ta thấy các hành vi của ta có quan hệ mật thiết với năng lượng.electro

Mọi điều ta nghĩ, cảm nhận, và nói năng đều có chứa năng lượng. Năng lượng ta phát ra kiểu nào sẽ quay trở lại ta theo dạng ấy như chiếc boomerang, vì thế chúng ta có khả năng tạo ra an bình, hòa hợp, và sự thịnh vượng tốt đẹp hay ngược lại căm ghét, hỗn loạn, mất mát đau khổ….

Mười hai định luật phổ quát gồm:

1. Định luật Hòa Hợp;harmonious_tree_coloring
Định luật Hòa hợp giúp con người nhận thức được mình đang sống trong một thế giới mà mọi cái đều gắn kết với nhau. Mọi việc ta làm, nói, nghĩ và tin đều tác động lên những người khác và thế giới quanh ta. Luật này được lý giải rõ ràng. Loài người là một sinh vật bậc cao trên trái đất nhưng còn có muôn loài động, thực vật cùng quyền sống trên trái đất này. Chúng ta phải chung sống hòa hợp với nhau và với các loài sống khác.

2. Định luật Chuyển Động:
Định luật này cho rằng vạn vật trong vũ trụ chuyển động, rung động và di chuyển theo các kiểu đường tròn. Cùng những nguyên tắc chuyển động trong thế giới vật lý áp dụng vào tư duy, cảm xúc, ước muốn, và ý chí của chúng ta trong thế giới tinh thần của ta. Mỗi âm thanh,. sự vật và ngay cả ý nghĩ cũng có tần số rung động riêng, độc đáo của nó.

3. Định luật Hành Động:
Áp dụng luật này để chúng ta biểu thị các sự vật trên trái đất, và khẳng định mình là ai.
Vì thế, ta phải tham gia hành động để đi đôi với suy nghĩ, ước mơ, xúc cảm, và ngôn từ.
Hành động để hiện thực hóa mọi suy nghĩ, kế hoạch và ước mơ….

4. Định luật Giao Tiếp:
Theo định luật này , các nguyên lý hay qui luật vật lý giải thích thế giới vật chất – năng lượng – Ánh sáng, Chuyển động và rung động. – đều có những nguyên tắc tương hợp với vũ trụ “Trên sao Dưới vậy”
5. Định luật Nhân Quả:
Luật này khẳng định rằng không có gì xảy ra tình cờ hay vượt ra khỏi nhân quả. Mỗi hành động đều mang lại sự đáp ứng, hay hậu quả, và chúng ta “ gieo gì gặt nấy”

6. Định luật Bù Trừ
Định luật phổ quát này là về Nhân và Quả ứng dụng vào các ân phúc và các lợi lộc ta được ban cho. Những kết quả về các hành động ta được đền đáp có thể trông thấy là quà tặng, tiền, thừa kế, tình bạn và ơn phúclaw-of-attraction

7. Định luật Hấp Dẫn
Định luật này minh chứng cách chúng ta tạo ra các sự việc, sự kiện, và những con người có mặt trong cuộc sống của ta. Ý nghĩ, cảm xúc, ngôn từ và hành động tạo ra năng lượng, mà năng lượng này hấp dẫn những thứ khác như năng lượng. Ta có thể thấy năng lượng tiêu cực thu hút năng lượng tiêu cực, và ngược lai

8. Định Luật Chuyển Hóa Năng Lượng Không Ngừng

Định Luật này khẳng định rằng tất cả mọi người đều có khả năng tự bản thân để thay đổi các điều kiện sống. Các xung động cao hơn phá hủy và chuyển hóa các xung động thấp hơn , vì thế, mỗi người có thể thay đổi năng lượng trong đời mình bằng sự hiểu biết các định luật phổ quát này và áp dụng chúng theo một cách nào đó để đem lại thay đổi tốt hơn

9. Định Luật Tương Đối:
Định Luật này cho rằng mỗi người sẽ nhận được một loạt các vấn đề ( Các kiểm tra sơ bộ) nhằm mục đích làm mạnh Ánh sáng nội tâm. Chúng ta phải xem mỗi kiểm tra này như một thách đố và vẫn gắn kết với trái tim mình khi tiến hành giải quyết các vấn đề. Luật này cũng dạy chúng ta so sánh vấn đề của mình với những người khác và đặt mọi cái vào đúng vị trí. Với định luật này ta được dạy rằng : Dẫu chúng ta có thể nhận thức tình thế của mình tệ đến đâu, luôn có một ai đó ở vào cảnh ngộ tệ hơn mình. Đó là luật tương đối

10. Định Luật Phân Cực:
Theo định luật này, mọi cái đều nằm trong một chỉnh thể và có mặt đối lập. Chúng ta có thể khống chế và chuyển hóa những tư tưởng tiêu cực bằng cách tập trung vào đối cực. Nó là định luật của các xung động tinh thầnrhythm
11. Định Luật Nhịp Điệu
:

Với định luật này, mọi cái đều rung và chuyển động theo các nhịp điệu nào đó. Các nhịp điệu này tạo ra mùa, chu kỳ, các giai đoạn phát triển, và khuôn mẩu. Mỗi chu kỳ phản ánh tính quy tắc trong vũ trụ của Thượng đế. Các bậc thầy biết cách vượt lên trên các phần tiêu cực của một chu trình bằng cách không bao giờ quá kích động hay để cho các thứ tiêu cực đi vào ý thức họ

12. Định Luật Giới Tính:
Định luật này mọi cái đều có nguyên tắc âm dương của nó, và đây là cơ sở của tất cả sự sáng tạo. Chúng ta phải cân bằng các năng lượng âm dương trong chúng ta để thành bậc thầy

Luật Phụ _Aspiration
• Ngoài 12 định luật ra , theo tiến sĩ Milanovich and McCune còn có 21 luật phụ của vũ trụ do Thuợng Ngã điều khiển. 21 luật phụ là các tính cách con người có liên quan đến các qui luật phổ quát. Các luật phụ bao gồm:
• Khát vọng vươn lên quyền lực cao hơn
• Nhân hậu, Từ tâm
• Dũng cảm, Đức tin dâng hiến
• Tha thứ
• Khoan dung
• Đức hạnh
• Trung thực
• Niềm vui
• Tử tế
• Khả năng lãnh đạo
forgiveness2• Bất can thiệp
• Kiên nhẫn
• Biết ca ngợi
• Yêu mình
• Biết ơn
• Yêu vô vụ lợi
• Hi vọng

Bạn nghĩ sao về các qui luật phổ quát này? Chúng có chứa đựng chân lý? Bạn có nghĩ rằng còn nhiều hơn những gì đã liệt kê?
Nếu có xin các bạn giúp mình kể tiếp vào đây.

Thân ái chúc các bạn chuyển hóa được nhiều năng lượng tinh thần tích cực, trước hết niềm vui

Bạn là con Thượng đế

childofGod
Nỗi sợ sâu thẳm nhất của ta không phải rằng ta kém cỏi.
Nỗi sợ sâu thẳm nhất của ta là chúng ta mạnh mẽ vượt quá mọi thước đo.
Ánh sáng của ta, không phải bóng tối, khiến ta sợ hãi.
Ta tự hỏi, mình là ai mà
sáng láng, lộng lẫy, tài năng và kỳ diệu vậy?
Thật ra, bạn là ai mà lại không như vậy?
Bạn là con Thượng đế.
Chơi kiểu cò con chẳng giúp gì thế giới.
Chẳng có gì sáng suốt từ chuyện co vòi để những người khác không cảm thấy bất an quanh bạn.
Chúng ta sinh ra để biểu hiện vinh quang của Thượng đế ở trong chúng ta.
Điều này không chỉ ở trong một vài chúng ta, điều này ở trong mọi người.
Và khi chúng ta để ánh sáng của ta tỏa sáng, chúng ta vô thức cho phép người khác cũng làm vậy.
Khi chúng ta được giải thoát khỏi nỗi sợ của chính mình, sự hiện diện của chúng ta tự động giải phóng những người khác.

Nguyễn Minh Hiển dịch

.
child_of_god
You are a child of God

Our deepest fear is not that we are inadequate.
Our deepest fear is that we are powerful beyond measure.
It’s our light, not our darkness, that frighten us.
We ask ourselves, who am I to be
brilliant, gorgeous, talented, and fabulous?
Actually, who are you not to be?
You are a child of God.
Your playing small doesn’t serve the world.
There is nothing enlightened about shrinking so that other people won’t feel insecure around you.
We were born to manifest the glory of God that is within us.
It is not just in some of us, it is in everyone.
And as we let our light shine we unconsciously give other people permission to do the same.
As we are liberated from our fear, our presence automatically liberates others.

– Marianne Williamson

Lúc lắc trí óc

livdreampic

Ông lão xuất hiện trong sân trường với bộ quần áo cũ kỹ và hàng ria mép đen vểnh lên như lão phù thủy trong truyện Aladin. Trên yên sau của chiếc xe đạp là một chiếc thùng gỗ chứa đầy những điều kỳ diệu.

Một thằng bạn tôi sau khi đưa cho ông một đồng bạc mới đã được ghé mắt vào hai lỗ nhỏ trên thành thùng gỗ, cái miệng nó há ra đầy kinh ngạc và khoái trá. Rồi nó tung tăng chạy về lớp, kéo theo một dây những đứa tò mò như tôi: “Có gì trong đó hả mày?”. Không may, đó lại là thằng dở văn nhất lớp, nó chỉ có thể cười ngất ngây: “Đẹp… kinh dị luôn. Đẹp lắm! Y như xi nê” . Hết.

Tôi gần như điên lên vì tò mò. Giờ ra chơi, bao giờ tôi cũng là đứa đầu tiên chạy như bay đến bên cạnh ông, nhưng ngay sau đó, bị đẩy bật ra bởi những đứa có tiền: “Ông ơi, cháu coi “Người đẹp và quái vật”, cháu coi “Gullivơ phiêu lưu ký”… cháu coi “Bạch Tuyết bảy chú lùn…”

Rồi tôi cũng nghĩ ra cách kiếm tiền để coi cổ tích. Sắp đến mùa hoa lê-ki-ma rụng đầy gốc, xanh biếc, óng ánh như ngọc. Tôi nhặt đầy một bụng áo, buổi trưa bỏ cơm ngồi lui cui xỏ chỉ, xâu hoa… làm thành những sợi dây chuyền, vòng đeo tay, nhẫn, vương miện rồi mang lên trường, bán cho những con bé lớp dưới. Khấp khởi đếm những đồng tiền lẻ, tôi chạy ngay đến chỗ ông lão : “Cháu muốn xem…”

Ông lão, vốn đã quan sát tôi ngồi bán cả buổi chiều, tủm tỉm gật đầu: “Được rồi… để xem nào… Bạch Tuyết nhé”.
dreams2
Tôi ghé mắt vào hai lỗ nhỏ trên thành thùng gỗ, dõi theo những tấm slide hình ảnh lên màu rực rỡ khi được ánh sáng chiếu qua trong thùng tối. Những hình ảnh tôi vẫn tưởng tượng hiện lên trứơc mắt tôi rực rỡ và đầy màu sắc. Giọng thì thầm của ông lão như đưa tôi trôi vào giấc mơ, lạc vào cánh rừng đầy hoa cỏ, với cô công chúa xinh đẹp và những chú lùn đáng yêu, Khi những hình ảnh cuối cùng biến mất, tôi ngẩng lên, ngơ ngẩn vì tiếc nuối.

“Cháu muốn xem nữa không?” “Nhưng cháu… hết tiền rồi! Để mai ạ!” và tôi tự hỏi ngày mai lũ nhóc lớp dưới có còn thích những chuỗi hạt Lê-ki-ma nữa hay không? Ông lão nói nhanh: “Ngày mai ông đi nơi khác rồi!”. Tôi đã thấy nước mắt trào lên mi, còn bao nhiêu chuyện cổ tích nữa tôi chưa được xem. Ông lão bối rối thật sự. “Thôi đừng khóc cháu, ông sẽ cho cháu xem hết những phim ông có”.

Và chiều đó, bên gốc dương liễu sần sùi trong sân trường, với trái tim hầu như ngừng đập vì vui sướng, tôi nhón chân dán mặt vào vách thùng gỗ, xem tất cả những cuốn phim mà tôi từng mơ ước.

Khi đã xem xong tất cả, tôi lại thẫn thờ vì tiếc nuối, mai ông lão sẽ đến những ngôi trường khác, với những đứa học trò khác và mang theo chiếc thùng gỗ kỳ diệu của mình. Bỗng ông lục trong chiếc thùng và lấy ra cho tôi một vật rất kỳ lạ, một chiếc kính vạn hoa. Tôi sững sờ hơn khi nhìn những bông hoa ánh sáng trong đó, và càng sững sờ hơn phát hiện ra mỗi lần tôi lúc lắc cái ống, những bông hoa khác lại hiện ra, muôn hình muôn vẻ. Ông lão âu yếm nhìn tôi trước khi đạp xe đi: “Nếu cháu chịu khó “lúc lắc trí óc” thì cháu sẽ làm nên nhiều điều kỳ diệu giống như cái kính vạn hoa này vậy”.

Đó là những gì một ông lão lang bạt với chiếc thùng kỳ diệu nói với tôi từ thời thơ ấu, chẳng ai có thể mang đi điều kỳ diệu của bạn, chỉ có điều là bạn có chịu “lúc lắc trí óc” để nhìn thấy nó không mà thôi.

Đông Vy

Cần quan tâm người khác nghĩ gì về mình ?

whatpeoplethink
Có lẽ đây là câu hỏi khó trả lời chính xác nhất, bởi vỉ “ừ “hay “không” gì thì cũng không ổn. Câu trả lời chính xác nhất chỉ có thể đến trong hoàn cảnh thực tế của cuộc sống. Các khảo sát l‎y’ thuyết thường không giúp được mấy.

* Rõ ràng là cả đời ta được dạy là hãy làm người khác yêu mến và tôn trọng ta. Từ tấm bé đã học ăn nói tử tế lễ độ, áo quần tề chỉnh, tác phong có giáo dục. Lớn thì cũng học giao tiếp, ngoại giao, đắc nhân tâm… cho nên nói rằng ta không quan tâm đến người khác nghĩ gì là không đúng.

Thực ra thì con người là một loài sống tập đoàn. Các sinh vật sống trong một tập đoàn, như một bầy trâu, một bầy chim, thường có tác phong rất giống nhau. Con người đương nhiên cũng có khuynh hướng đó. Mà đã “giống nhau” có nghĩa là suy nghĩ như nhau, và rất quan tâm đến việc làm cho những người khác phật lòng, chống đối, vì các khác lạ của mình.
whatpeoplethink-puppet
* Nhưng chúng ta cũng đều biết là nếu ta quan tâm quá đáng đến việc người khác không đồng ‎y’, không chấp thuận, thì ta không bao giờ có thể sáng tạo, không bao giờ có thể đổi mới, và trong nhiều trường hợp trở thành tù nhân của chính tư tưởng của mình.

— Điều thông thường nhất ta thấy là nói chuyện trước đám đông, dù là trong một căn phòng hay trong một diễn đàn Internet: “Thôi, ghê lắm, nói bậy bạ người ta cười thúi đầu.”

— Mức tệ hại hơn, có thể thành một bệnh tâm ly’ nặng, lúc nào cũng sợ mọi người mất lòng, lúc nào cũng muốn làm tất cả mọi người khác vui lòng, đến nỗi mình biến thành cái mền rách đầy stress thường xuyên.

— Ở một mức cao hơn, như chúng ta đã nói trước đây, ngay khi bạn có một tư tưởng mới bạn trở thành nhóm thiểu số chỉ có một người. Đương nhiên là nhiều người sẽ chống đối tư tưởng mới của bạn và muốn dập tư tưởng đó hoặc chính bạn. Nếu chúng ta quan tâm đến sự đồng ‎y’ của đám đông thì ta sẽ không bao giờ có thể có một tư tưởng mới, một tư tưởng sáng tạo nào cả.

* Thế thì, đứng giữa giằng co giữa nhu cầu làm các bạn vui vẻ quanh ta và nhu cầu sáng tạo của ta, ta phải làm thế nào?

Theo mình nghĩ, người tư duy tích cực suy tưởng ở tầng cao hơn, vượt lên trên tầm mức “mọi người nghĩ gì về tôi?” Người tư duy tích cực không thực sự quan tâm về việc người khác nghĩ về mình, và chỉ thực sự quan tâm lo lắng cho người khác. Đây chính là “vô ngã” (“không có cái tôi”) và “vị tha” (yêu người). Vì “không có cái tôi” nên ta không quan tâm đến việc người khác nghĩ thế nào về mình. Vì “vị tha” nên ta luôn làm cho mọi người vui và tốt.
whatpeoplethink1
Nhưng làm tốt cho người nào đó đôi khi cũng có nghĩa là khuyên vài câu hơi thẳng ,và mình biết là người đó sẽ buồn, nhưng mình cũng biết là mình vẫn nên làm thế. Tức là mình lo cho người, và không để cái khả năng bị người giận làm cho mình chùn bước.

Dĩ nhiên, theo lẽ thường nếu ta thực sự yêu người và lo lắng cho người, thì thường thường là được người yêu lại. Nhưng không hẳn thế, yêu người và bị người đóng đinh cũng là chuyện rất thường tình. Nhưng đóng đinh ta còn không ngại, huống chi là vài câu hiểu lầm chê bai hay chưởi bới.

Ngay khi là làm việc gì cho ai đó, mà ta vẫn không ngại bị chống đối chê bai, thì huống chi là khi ta dùng ánh sáng sáng tạo để tạo ra một điều gì mới, mà không đụng chạm đến ai, và còn làm cho cuộc đời đẹp hơn một tí. Sáng tạo là dùng tối đa tiềm năng của ta để làm cho cuộc đời khá thêm, với một ‎y’ tưởng mới hay một sản phẩm mới. Nếu có người đả phá tư tưởng sáng tạo của ta, tại sao lại phải quan tâm đến các đả phá đó?

* Nhưng bên trên là ta chỉ nói đến khi ta tích cực làm một việc gì đó tốt cho người cho đời. Ý chí ta vững mạnh trong các trường hợp đó cũng là chuyện đương nhiên. Có một trường hợp gây khó khăn thường xuyên hơn: Đó là lúc ta bị ai phê phán, hoặc chỉ tưởng tượng trong đầu là bị ai phê phán, về một điểm nào đó như là điểm yếu của ta. Ví dụ: Ta đang nói điều gì đó và bị ai phê phán là ta sai hoặc kiêu căng khi ta nói điều đó. Ta có thể về nhà và đau nhức hoài về chuyện này rất lâu.

— Nếu người phê phán đúng: thì cám ơn và vui vẻ.

— Nếu người phê phán sai, thì hơi đâu mà để ‎y’.

— Dù là gì đi nữa thì có thể là sau 5 phút mọi người không ai còn nhớ đến chuyện đó nữa và chỉ còn bạn là ấp ủ nó cả ngày. Bạn có rảnh rỗi để cứ suy nghĩ về người khác cả ngày không? Không? Thê thì tại sao bạn nghĩ là người khác rảnh rỗi để suy nghĩ về bạn cả ngày? Hơi chủ quan đấy.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Tự Khúc Đời Sông

Bởi tôi người trong cuộc sông ơi!
(Nguyễn Mậu Hùng Kiệt)

Có lang thang giữa trời trung du vào những ngày giữa hạ, khi phía trước là nắng, sau lưng là nắng và trên đầu lồng lộng gió ngàn, dưới kia thăm thẳm dòng xanh mới cảm được thiên nhiên thật hào phóng và khoáng đạt, cái sự hào phóng pha lẫn hoang dại núi rừng và hồn hậu đồng bằng làm nên một lịch lãm trung du.

Lịch lãm trung du chỉ cần tải trong hơn chục ngàn mét tuổi đời mình đã đủ cả oai linh rừng núi, đủ cả màu mỡ phù sa, đủ cả thông thoáng mây trời, đủ cả làng xóm thôn quê, đủ cả hàng quán pha màu chợ búa.

Và tôi cứ ngờ ngợ tưởng rằng chỉ sông nước trung du mới là đại diện đầy đủ và trọn vẹn cho văn hóa trung du.

Lang thang giữa ngày trung du, có lần tôi hỏi vọng:

– Sông ơi, người mãi mãi tóc xanh, có bao giờ người hiểu tuổi đời mình?

Sông nước nghiêng mình, kí ức hiện lên uy nghiêm núi rừng soi bóng. Non cao bao tuổi mà già, mà những chiều tà nghiêng mái đầu phơ bạc? Người bằng hữu ấy của đời sông đã sừng sững triệu năm qua.

Lang thang giữa ngày trung du, có lần tôi hỏi vọng:

-Sông ơi, một đời thầm thỉ trò chuyện với mình, có tủi hờn vì chưa một lần rời bỏ chuyện mình mà đối thoại với nhân gian?

2Sông nước nghiêng mình, kí ức soi mình hiện lên lồng lộng mây trời, ngưòi tình lữ ấy một đời lãng du chung tình với lũ lượt nhân gian, rồi sau những phút giây bạo tàn hiến đời cho bão gió, sau những mỏi mệt đợi chờ những cơn mưa, người tình nổi tiếng phù du ấy lại chung thủy quay về úp mặt vào sông, và nước mắt rửa trôi những nỗi niềm, và sông nước lại lặng thầm lưu giữ chuyện nhân gian.

Tôi hỏi dòng sông:

-Thầm lặng một đời, khiêm nhượng một đời, người có bao giờ khao khát sẻ chia, có bao giờ như nhân gian kiêu ngạo tự hào phù phiếm về lẽ tri âm tri kỉ?

Sông nước kể cho tôi nghe câu chuyện lũ thằng tôi ngày hãy còn ấu thơ. Những ngày cắt cỏ chăn trâu, những hôm mưa dầm gió bấc, lũ nhỏ bằng cái kinh lịch nhà quê đã dầm mình vào sông nước để tìm hơi ấm. Dường như nắng trời đã đem hết cái nhiệt tình của mình mà tải xuống lòng sâu. Sẻ chia hết mình, trao gửi hết mình của người bạn tự trời cao đã đem lại cho đời sông niềm tự hào bảo bọc cho lũ nhỏ những hôm rét buốt trái trời.

Tôi hỏi đời sông:

-Một đời mãi miết mỏi mệt đổ xuôi, một đời làm cuộc chia tay có lẽ cũng một đời hổ thẹn với lòng bội bạc?

Như một nụ cười đôn hậu từ lăn tăn sóng nước. Rằng ra đi là nhường lại. Rằng ra đi là không chiếm giữ. Rằng chia tay là rủ bỏ những bận lòng. Rằng mãi miết chia tay để làm nên trong vắt, làm nên tinh lọc, làm nên sâu thẳm.

Và ấy là một đời sông. Mềm mại. Trao gửi. Thỏa lòng. Không chiếm giữ. Không cố vị.

Rửa lòng quên đi những gì không cần nhớ,không đáng nhớ.

Sông nước kể với tôi về những kỉ niệm buồn.

Nhiều lắm. Đào hào dẫn nước dìm thành, xẻ mình đóng cọc giăng bẫy, những chiến trận kinh hoàng thảm khốc. Nhân gian thành công thần danh tướng, chỉ riêng sông nước nghìn đời lưu giữ kí ức nghẹn ngào.

Sông nước kể với tôi về những tự hào.

Hai ngàn năm trước, bằng cái tên Giô- đanh, thánh Giăng đã dùng tôi làm báp têm cho loài người tội lỗi.

Sông nước kể với tôi về những cống hiến cho đời.

Rằng trên những bờ bãi phù sa đã nghìn năm làng mạc, nghìn năm văn hóa loài người.

Ngay trên dải đất hình dải lụa điều mà tôi đang sống đã bao nhiêu là văn minh nguồn cội: Văn minh sông Hồng, sông Đuống.

Thẳm sâu dòng Hương góp nên lễ nghĩa kinh kì.

Cuồn cuộn thác ghềnh dòng Thu Bồn tính cách Quảng Nam bạo liệt.

Rồi Trà Bồng, Trà Khúc.

Rồi chín con rồng xanh thắm miền Nam.

Bao miền đất bấy sắc màu văn hóa mọc lên từ người mẹ phù sa.

Và trong một linh cảm thi ca hay một đốn ngộ thẳm sâu mà một thi nhân đã hát lời sang trọng;

Ơi những dòng sông bắt nguồn từ đâu
Mà khi về đất nước mình thì bắt lên câu hát
Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vược thác
Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi.
(Nguyễn Khoa Điềm)

Rồi xa hơn, rồi lớn hơn, rồi đầy đặn hơn, rồi cất giấu những chấp nhất thành kiến mà thành kính ngưỡng mộ một văn minh sông Nin, một văn hóa sông Hằng, một văn hóa Hoàng Hà.

Đã có lúc tôi thành kính lễ bái đời sông xin làm môn đệ để một đời lang thang mà không uổng phí, mà không cùng đường để yên cái chí không về lại, không lặp lại mình.

Sông nước nghiêm trang trả tôi về nơi cũ với đĩnh đạc lời răn:

-Hãy trở về trả cho xong nợ nhân gian, trả đủ ba vạn sáu nghìn ngày, rồi trở lại đây. Cuộc thủy táng sẽ đem ngươi vào cuộc du hành vĩnh viễn, rồi sẽ vĩnh viễn một đời sông nước ruổi dong.

Thọ giáo lời sông, tôi lại trở về ngôi nhà nhỏ ven sông, thằng bạn thi nhân đã ngồi đợi tự bao giờ, nheo nheo một nụ cười, nheo nheo một lời thơ:

Nhà tôi vắng đêm thừa tiếng thở
Cha trở mình vẹo nhánh sông sâu
Mẹ thao thức. Bờ sông cả gió
Tôi cạn đêm… chưa hiểu lẽ đời.
Nguyễn Mậu Hùng Kiệt

Quế Sơn mùa hạ
NguyễnTấn Ái.

Chọn Cách Sống

CHÚNG TA CHỌN CÁCH SỐNG CỦA MÌNH

Tất cả chúng ta đều sinh ra, sống, chịu đựng và từ giã cuộc đời
Điều phân biệt mỗi chúng ta là ước mơ
Dẫu những ước mơ của ta thuộc thế tục hay tinh thần và những gì ta làm để thực hiện ước mơ

Chúng ta chẳng chọn đời này để sinh ra
Chúng ta chẳng chọn cha và mẹ
Chúng ta chẳng chọn thời đại lịch sử, bản quán quê hương
hay hoàn cảnh xuất thân
Singing Flower Girl
Hầu hết chúng ta, chẳng chọn sự ra đi,
cũng chẳng chọn giờ và điều kiện tử biệt
Nhưng trong phạm vi của những gì không có chọn lưa, chúng ta CHỌN CÁCH MÌNH SỐNG

All men and women are born, live, suffer and die;
What distinguishes us one from another is our dreams.

Whether they be dreams about wordly or unworldly things,
and what we do to make them come about…

We do not choose to be born.
We do not choose our parents.
We do not choose our historical epoch, the country of our birth,
or the immediate circumstances of our upbringing.
We do not, most of us, choose to die; nor do we choose the time and conditions of our death.

But within this realm of choicelessness , We do choose how to live.

~ Joseph Epstein ~

SỐNG THẾ NÀO LÀ GIÁ TRỊ?

Bạn có đồng ý rằng sống một cuộc sống giá trị bao gồm việc thực hành các nguyên tắc đạo đức, điều này có nghĩa là bạn không chỉ làm tăng lên tối đa các lợi ích tinh thần và vật chất cho chính mình mà còn cho những người xung quanh?
Các nguyên tắc đạo đức xoay quanh một nhân cách đạo đức, và một nhân cách đạo đức rất cần thiết để làm cho thân và tâm thoát khỏi đau khổ và lo âu, sống điều độ, quan tâm đến bạn hữu và gia đình hơn các của cải vật chất, và sau cùng đồng thời quan trọng hơn cả là tư duy tích cực và hợp lý. Những ý kiến trên đây là căn bản cho một cuộc sống có ích.
Theo Louise Rousseau, một khía cạnh khác của cuộc sống giá trị là sống với bàn tay rộng mở, đây chính là một quá trình suốt đời. Đó cũng chính là cuộc hành trình kiếm tìm hạnh phúc. Về cơ bản, những bước chính bạn phải tuân theo là nuôi dưỡng lòng biết ơn, sự hài lòng và sự hào phóng.
my-gratitude-heart
Về lòng biết ơn :

“ Quá nhiều người bỏ phí lớp lót bạc vì họ mong đợi vàng” ( Maurice Setter)

Bạn không đủ trang sức cho ước mơ của bạn? Bạn không có tiền cho những thứ thặng dư, xa hoa? Tập trung vào những cái bạn thiếu sẽ khiến bạn cảm thấy mình nghèo khổ. Nhưng nếu bạn chọn cách thay thế hãy biết ơn cái bạn đang có, bạn sẽ sớm thấy mình giàu hơn.

Nếu bạn thiếu tiền, có thể cần có thêm ý chí để nhìn theo hướng lạc quan. Nhưng điều này thực giá trị. Lòng biết ơn có thể làm thay đổi quan điểm của bạn và khiến bạn nhìn thấu sự phong phú của cuộc sống. Nó có thể khiến một món nữ trang loại thường thành một báu vật, một bữa ăn bình thường thành một bữa tiệc, một sự thiếu hụt thành một lợi ích.

Hãy thừa nhận rằng nhiều thứ tốt đẹp nhất không phải do mua bằng tiền:
Mùa xuân, Tình bạn, Tiếng cười trẻ thơ. Những thứ này chẳng tốn đồng nào. Thực vậy, bạn không thể mua được chúng.- nhưng chúng làm giàu cuộc sống của bạn một cách vô giá. Hơn thế, còn có tự do trong việc tận hưởng những thứ đó mà không chiếm hữu. Bạn có thể thích thú dạo chơi trên bãi biển mà không cần phải sở hữu một bãi tắm riêng, hoặc ngắm xem các tác phẩm nghệ thuật ở nhà bảo tàng mà không phải lo tiền bảo hiểm.

Sự Hài Lòng

Ngạn ngữ Nhật có câu :” Kẻ nào không biết hài lòng thì suốt đời nghèo”

Hãy phân biệt giữa những cái thiết yều và những cái không cần thiết:

Nếu bạn nhầm lẫn giữa cái bạn muốn với cái bạn cần, có lẽ bạn đã chạy theo văn hóa tiêu dùng. Các nhà quảng cáo muốn bạn tin rằng cuộc sống chẳng giá trị nếu bạn không mua những gì họ đang bán. Nhưng họ đang dối lừa bạn đấy. Cuộc sống giá trị không phải ở chỗ sỡ hữu nhiều của cải, mà ở chỗ biết bằng lòng với những gì mình có.
Nhận thức được mình không cần một chiếc TV LCD mới, hay một chiếc xe đời mới sang trọng nhất giúp bạn tự do thoát khỏi ngục tù của chế độ tiêu dùng. Bạn có một sự chọn lựa, bạn có thể chọn mua cái bạn muốn, nhưng bạn biết hạnh phúc của bạn không phụ thuộc vào điều đó.

Đừng để của cải định danh bạn
.
Giá trị của bạn không tương ứng theo số dư tài khoản ngân hàng của bạn. Nhà cửa, ô tô và quần áo là những thứ phản ánh dở nhất bạn là ai. Con người bạn còn nhiều thứ đáng giá hơn các vật sở hữu của bạn. Bạn được ban cho một tâm hồn. Bạn sẽ thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống giá trị bắng cách nuôi dưỡng tâm hồn hơn là gửi vào ngân hàng số tiền tỉ. Bạn sẽ chẳng bao giờ hài lòng chừng nào bạn hạnh phúc với việc bạn là ai. generosity

Hãy hào phóng cho đi :

Winston Churchill nói : “Bạn kiếm sống bằng những gì bạn lấy, nhưng bạn tạo dựng cuộc đời bằng những gì bạn cho đi”

Hãy cho đi ở nơi mà trái tim của bạn có mặt.

Điều gì khiến bạn xúc động? Cảnh khốn cùng của cô nhi Rwanda, ở châu Phi? Phụ nữ ở Afghanistan? Nạn nhân của các trận động đất? Hãy cho vì những gì lay động từ tâm của bạn. Lòng thương người- tình nhân ái sẽ khiến bạn luôn muốn cho đi.
Cho những ai gần gũi mình:
Một mặt giúp những người khốn khó ở các nơi khác, mặt khác hãy luôn tìm cơ hội giúp những người ở gần mình. Bạn có biết một bà lão neo đơn thiếu gạo? Một người hàng xóm thất nghiệp túng cùng? Mang cho bà cụ ít gạo cơm, trả cho cho anh hàng xóm hóa đơn điện? Bạn sẽ thấy món quà của bạn làm sáng lên niềm vui của họ, bạn sẽ thấy rằng chắc chắn sự hào phóng cho đi có thể biến thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn hand.

Đừng đợi đến khi có nhiều, thật nhiều mới là người cho. Hãy cho theo khả năng của bạn dựa vào túi của bạn. Còn điều này nữa về sự cho xin bạn nhớ cho:

Có ba thứ bạn có thể cho đi thật hào phóng và không giới hạn, với ai, bất cứ lúc nào, và luôn cần thiết, với tác dụng không ngờ mà chẳng bao giờ khiến bạn hao hụt. Đó là nụ cười, cái ôm, và ái ngữ. Hãy cho đi từ lúc bắt đầu một ngày mới đến khi bạn kết thúc một ngày và đi vào giấc ngủ an bình.

Hãy cho thường xuyên. Càng cho nhiều lần, càng dễ cho đi. Như thế có nghĩa là bạn đang sống với bàn tay rộng mở.
Và bàn tay rộng mở luôn nhận lại được nhiều ơn phúc.

Thân ái chúc các bạn một ngày đầy ắp tiếng cười, có những cái ôm, những lời đẹp và bàn tay rộng mở

Huỳnh Huệ

Ký ức đồng dao

Cá rô cá rạch/ Gặp trận mưa rào/ Mày chẳng ở ao/ Mày lên rãnh nước/ Nước xuôi mây ngược/ Mày thích ra sông/ Thoả chí vẫy vùng…
Playground
Bài đồng dao này tôi nghe mẹ hát vào một chiều mưa, khi một con cá rô nhỏ xíu lạc theo dòng chảy lách tách rơi vào sân nhà tôi. Mẹ bắt nó thả vào thau nước, để ngày mai tôi đem thả nó về lại ruộng đồng.

Ấu thơ tôi lớn lên cùng đồng dao. Những câu hát ngô nghê dù có nghĩa hay vô nghĩa cũng chứa đựng một tâm hồn trong trẻo, một cái nhìn hồn nhiên trước cuộc đời. Những chiều mưa dầm ngồi trước hiên nhà nhìn bong bóng mưa lần lượt vỡ tan ra, tôi lại lẩm nhẩm: Lạy trời mưa xuống/Lấy nước tôi uống/Lấy ruộng tôi cày/Lấy đầy bát cơm/Lấy rơm đun bếp.

Những đêm trăng sáng, chúng tôi thường tập trung trên bãi cát để chơi trò “Rồng rắn lên mây, có cây lúc lắc…” hay túm tụm lại và thay nhau đọc từng câu: Ông trăng xuống chơi cây cau thì cau sẽ cho mo/Ông trăng xuống chơi học trò thì học trò cho bút/Ông trăng xuống chơi ông Bụt thì ông Bụt cho chùa/Ông trăng xuống chơi nhà vua thì nhà vua cho lính, cho đến khi không tìm ra người bạn nào cho ông trăng nữa thì thôi. Rồi trò Chi chi chành chành/ Cái đanh thổi lửa/ Con ngựa chết trương/ Ba vương ngũ đế. Cả những trò chơi đơn giản nhất cũng có câu hát : Tập tầm vông tay nào không, tay nào có? Tập tầm vó, tay nào có, tay nào không?

… Lâu rồi không nghe ai hát đồng dao. Cả những đứa trẻ ở miền quê xa cũng đã bắt nhịp được với cuộc đua của những con số trong sổ điểm. Bây giờ, những đứa trẻ sinh ra đều phải là thiên tài. Khi tôi lớn lên, “trẻ con” xa lạ với “thiên tài”. Những đứa trẻ quanh tôi chỉ quen với những bài đồng dao mỗi sáng và mỗi tối, với đất đai và cỏ cây. Bây giờ, mười lăm năm sau, những đứa trẻ ấy đang học tiến sĩ ở nước ngoài, khi chưa đầy 30 tuồi. Bây giờ, những đứa trẻ ấy là kiến trúc sư, giảng viên đại học, nhà báo và nhạc sĩ, vẫn sống hạnh phúc với mỗi ngày đang đến và những câu đồng dao trong kí ức.
trungthuruocden
Cũng như tôi, họ vẫn nhớ bài đồng dao về chiếc đồng hồ: Lúc la lúc lắc/Tích ta tích tắc/Ngày ngày đêm đêm/Chỉ giờ chỉ khắc Người đời nhờ tôi/ Lúc làm lúc chơi/ Có giờ có giấc/ Ngày thức đêm ngơi (nghỉ)

Khi nhìn vào chiếc đồng hồ, bạn nhìn kim nào trước? Kim giờ hay kim phút? Tôi thì nhìn kim giây. Tôi thích những chiếc đồng hồ có kim giây. Khi chiếc đồng hồ còn chạy tốt, đó là chiếc kim duy nhất chuyển động bất cứ lúc nào ta nhìn vào mặt đồng hồ. Nó báo hiệu sự sống. Bây giờ, người ta ngày càng thích giản đơn, và những nhà sản xuất đồng hồ nhiều lúc bỏ quên mất chiếc kim giây.

Tôi thấy buồn vì người ta đã bỏ quên những khúc đồng dao đâu mất, loại chúng khỏi cuộc sống của trẻ con, xoá chúng khỏi ký ức của người lớn. Có ai đó đã nói rằng, khi người ta còn nhớ về tuổi thơ, là người ta còn có thể sống tốt đẹp. Trở về với đồng dao, là trái tim ta trở về với niềm hứng khởi nguyên sơ và ngời sáng. Tình yêu cuộc sống bỗng trỗi dậy và được thanh lọc khỏi những bộn bề rác rưởi của bao nhiêu năm tháng bon chen.

Cuộc đời bắt đầu từ những điều nhỏ bé, thời gian bắt đầu từ một giây. Và nhân loại, chẳng phải bắt đầu từ trẻ con đó sao?!

Đông Vy

Tuyên ơi, đừng tuyệt vọng

Chào các bạn,

Hôm nay tình cờ mình chạy đụng một câu chuyện cũ trên Internet 3 năm về trước, có lẽ là một số bạn đã biết. Đó là những dòng nhật ký của Trần Tuyên trên site.gentlefund.org. Người chuyên viên kỹ thuật 25 tuổi này gặp cơn bệnh máu trắng quái ác, vẫn rất yêu đời viết những dòng nhật ký làm rung động bao con tim trên mạng và mang sức mạnh đến bao nhiêu người. Hôm nay đọc lại chuyện cũ mà lòng thấy bồi hồi, thương mến, cảm phục.

Hãy cùng nhau ôn lại chuyện cũ một tí nhé các bạn.

Báo chí, năm 2006, đăng lại những dòng nhật ký đó. Báo Dân Trí ngày 7.9.2006 viết:
Tran-Tuyen070906.1
Tuyên ơi, đừng tuyệt vọng!

Ở đúng vào cái tuổi đẹp nhất của đời người – 25 tuổi, chàng thợ kỹ thuật máy bay của Vietnam Airlines Trần Tuyên nhận được hung tin: Anh mắc căn bệnh máu trắng quái ác. Quyết định khó khăn nhất đối với anh lúc đó là chia tay người vợ sắp cưới.

Cùng bố mẹ, em trai và những người thân khác, Tuyên đang chống chọi với thử thách khắc nghiệt nhất của số phận.

“Làm thế quái nào mà mình lại đẹp trai thế nhỉ?” – đó là câu giới thiệu đầu tiên trong blog (nhật ký trên Internet) của Trần Tuyên với biệt danh “cuoihk”.

“Khi mình học Trường Hàng không TPHCM, có lần đi cắt tóc bị hỏng phải cạo trọc, bạn bè thấy giống chú Cuội do nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân đóng, nên gọi là cuội, cuội hàng không” – Tuyên kể.

Tốt nghiệp, Tuyên ra Hà Nội làm việc tại sân bay quốc tế Nội Bài. Nghề của anh rất vất vả, đòi hỏi học cả đời, liên tục cập nhật kiến thức, năm nào cũng phải thi cử, nếu thi trượt thì không thể tiếp tục làm việc được.

Tuyên cố gắng trụ trong vòng quay ấy và mơ về một tương lai. “Tôi thích trẻ con lắm” – Tuyên tâm sự.

Nhưng cuộc đời đã không êm ả như anh muốn. Khi biết tin mình bị bệnh, Tuyên buồn nản và tuyệt vọng. Ngày 6/6/2006, anh bắt đầu ghi nhật ký trên mạng:

“Sao tự nhiên hôm nay mình thấy chán thế nhỉ??? Tự dưng thèm có một người để mình ôm vào lòng, thủ thỉ trò chuyện. Cảm thấy mệt mỏi mặc dù vừa lĩnh được một khoản tiền kha khá. Tiền bây giờ thì làm được điều gì nhỉ??? CHAÁN. Đúng là đời “củ chuối” thật. Chẳng nhẽ lại tung hê hết thảy mọi thứ đi?

Thôi thì bây giờ cố gắng giữ gìn sức khoẻ để bố mẹ và những ai lo lắng cho mình được sống thoải mái và vui vẻ. Đành phải cố thôi chứ thật ra mình đang chán lắm rồi, chẳng nhẽ lại buông xuôi. Thế thì phụ lòng mọi người quá. Cố lên nào… Cố lên nào…”.

Ngày 3/7: I’m comming back (Tôi trở lại)

“Cho TÔI: Sau mấy ngày nằm bệt mới lại ngóc đầu dậy được một tý. Bố mẹ thì luôn lo lắng cho sức khoẻ của mình, còn mình thì sao nhỉ? Chỉ muốn giải thoát đi cho rảnh nợ, cho mọi người đỡ khổ.

Thà rằng đau một lần rồi mọi người sẽ nguôi ngoai, chứ đằng này cứ hàng ngày nhìn thấy mình đau đớn quằn quại thế này các cụ buồn lắm. Biết rằng ai cũng hy vọng vào ngày mai tươi sáng hơn, nhưng cứ mỗi lần bị hành hạ như thế này thì còn ai dám tin vào ngày mai nữa đây.

Mà chết thật, mọi loại thuốc giảm đau đều không còn tác dụng là sao nhỉ? Dẫu biết rằng cuộc đời là một chuỗi những thử thách, nhưng thử thách với mình sao lại gay go thế không biết, kéo dài thế không biết, làm khổ nhiều người thế không biết.

Lúc đầu thì nghĩ đến cái chết, nhưng khi hết đau lại muốn sống. Đúng là phải sống để còn báo hiếu với bố mẹ nữa chứ, còn phải chăm lo cho các cụ khi về già nữa chứ. Phải cố gắng lên thôi, phải chiến đấu với mọi đau đớn, bệnh tật. Cố lên nào…
leavingtownalone
Cho EM: Chẳng hiểu sao những lúc đau đớn nhất, khủng hoảng nhất thì hình bóng em lại trở về trong tôi. Cuộc sống thật trớ trêu phải không em…

Biết rằng em chia tay tôi là tất yếu, nhưng tại sao tôi cứ phải cố tỏ ra rằng mình cứng cỏi và có thể vượt qua được nỗi đau đó nhỉ? Để rồi đến lúc đau đớn không thể chịu nổi thì hình bóng của em lại về bủa vây trái tim tôi.

Vâng, tôi yếu đuối lắm. Tôi không thể giải thích đó là vì tôi còn yêu em hay tôi đang tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh còn sót lại trong tâm trí tôi. Giải thích với tôi bây giờ thật quá khó.

Chỉ biết rằng khi em đứng trước mặt tôi, tôi đã phải dùng hết lòng tự trọng, lòng tự ái và cả cái sĩ diện hão của thằng con trai để không bật dậy và ôm em vào lòng. Thôi hãy cứ để mọi chuyện trôi qua như mọi người mong muốn đi nhé.

Riêng phần tôi cũng dễ thôi, vì dù sao tôi cũng đã quen với điều đó rồi. Phải cố gắng dành mọi sức lực vào việc khác thôi, dù biết rằng rất khó. Luôn cầu mong cho em được hạnh phúc”.

Được sự giúp đỡ của Hội Mái ấm của trẻ mồ côi (GFO) do ông Nguyễn Đắc Thắng, Việt kiều tại Canada, hiện đang làm việc tại Singapore, đứng đầu, Tuyên và mẹ đã đến Singapore chữa trị tại Bệnh viện Gleneagles.

Một ngày điều trị nội trú ở đây tiêu tốn đến 21 triệu đồng, nên Tuyên và mẹ xin ở nhờ nhà một người bạn và điều trị ngoại trú. Chỉ những ngày phải xạ trị, Tuyên mới nằm trong bệnh viện.

26/7: Tình hình khá tốt

… và bây giờ.

“Vậy là sáng nay bác sĩ đã có hướng đi cho mình rồi. Xét nghiệm tuỷ và máu khá tốt, chỉ có điều bác sĩ cũng thắc mắc về vụ dây thần kinh mắt.

Ông nói có thể có những tế bào rất nhỏ nằm trong dây thần kinh ở mắt gây ra vụ đau đầu và sụp mí. Hiện tại sẽ điều trị bằng tia X trong vòng 12 ngày và uống thuốc kèm theo.

Chiều nay bị một cú đau đầu ở bệnh viện cũng ghê. Họ tiêm vào bắp một phát, vào ven một phát thế là im luôn, nhưng cả người bải hoải”.

27/7: Ngày xạ trị đầu tiên

“Ngày đầu tiên cũng ổn cả. Công nhận họ làm kỹ lưỡng thật. Chạy tia có 10 phút thôi mà họ chuẩn bị đến 20 phút để tia cho chính xác. Đó còn chưa kể ngày hôm qua mất gần một giờ để làm mặt nạ để mặt và cổ không bị cháy.

Họ định hình khuôn mặt rồi chụp hình sọ não lên, sau đó xác định sẽ phải chạy tia vào dây thần kinh nào, đánh dấu và chạy đúng chỗ đã định sẵn. Ngày đầu tiên chưa mệt, nhưng những ngày tới sẽ ngấm và mệt hơn.

Bác sĩ đã doạ rằng đầu mày sẽ chia làm hai màu: Trắng và đen (hoặc đỏ). Nhìn mình sắp tới sẽ giống thằng cha hai mặt trong phim Batman quá, còn gì là vẻ đẹp trai trời phú nữa hả trời.

Mà cái mặt nạ họ làm cho mình đẹp ra phết. Hôm nay đã hỏi em y tá rồi, khi nào hết đợt điều trị sẽ mang về làm kỷ niệm. Về nhà kiếm thạch cao đổ vào rồi bày ở phòng khách doạ trẻ con chơi”.

Ngày 28/7: Buồn quá

“Ơ đời mình đâu có sống bạc bẽo lắm đâu, hoàn hảo thì không ai dám nhận rồi, nhưng cớ sao ông trời lại đối xử như vậy với mình nhỉ? Thôi mặc kệ ông vậy, ông muốn làm gì em thì ông cứ làm, miễn sao ông để cho những người sống quanh em được hạnh phúc vui vẻ là em cảm ơn ông rồi…

Bây giờ chỉ thèm được tụ tập cùng đám bạn thân, rồi đi ăn uống buôn dưa lê với nhau cười nói thoải mái là vui nhất xứ này rồi. Ở bên này cũng chẳng biết nói chuyện với ai nữa, đâm ra lại cứ hay suy nghĩ lung tung. Đúng là dở hơi thật rồi!

Viết blog một lúc cảm thấy yêu đời lại rồi. Có cái blog này hay thật đấy. Xin cảm ơn em Thanh đã dẫn dụ mình vào cái trang này”.

Từ một chàng trai tràn trề sức sống với nụ cười rạng rỡ tinh nghịch luôn nở trên môi, Tuyên trở thành người có bộ dạng “khủng khiếp” với cái đầu trọc lốc, mặt bự ra và mí mắt sụp xuống.

Anh tăng đến 10kg và mặc dù nhiều khi không muốn ăn, vẫn cố gắng nuốt để mẹ vui lòng và lấy sức đấu tranh với bệnh tật.
palms-silhouette
2/8: Sinh nhật mẹ

“Mẹ ơi, con biết hôm nay mẹ cũng không được vui lắm, vì gia đình mình mỗi người ở một nơi, trong khi bệnh tật của con vẫn luôn là nỗi ám ảnh của bố mẹ.

Con biết giờ đây mọi cố gắng của gia đình mình đều đặt hết vào con rồi. Mẹ hãy cứ an tâm rằng con trai sẽ vững vàng trước mọi thử thách vì con biết rằng sau lưng con có bố, mẹ, Quang và người người yêu thương con.

Một lần nữa xin chúc mẹ yêu của con luôn được hạnh phúc, khoẻ mạnh để được nhìn thấy những bước chân vững vàng của hai thằng con trai mẹ ngày một trưởng thành thêm”.

19/8: Viết cho chính mình

“Mình đã thức trắng đêm để suy nghĩ về những chuyện đã trải qua trong quãng thời gian khó khăn vừa qua. Và không ngờ kết quả đã thành công ngoài mong muốn.

Sáng ra mở cửa đón làn gió mát của một đất nước xa lạ, nhưng mình vẫn cảm nhận được luồng sinh khí mới tràn vào tận cùng mọi ngõ ngách của thể xác và tâm hồn.

Đến phòng mạch của bác sĩ với đôi mắt đỏ quạch làm ông ấy tưởng mình tập mắt dữ quá nên còn nhắc đừng vội vàng. Không phải thế đâu, bác sĩ Teo ơi! Nó chữa được bệnh trong lòng nó rồi.

Nó cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều lắm và điều đó sẽ giúp cho bệnh của nó tốt hơn nhiều đấy, bác sĩ Teo ạ. Giờ đây nó muốn hét lên cho tất thảy mọi người biết rằng nó cảm thấy cuộc sống tươi đẹp quá, nó thấy yêu đời quá đi mất.

Mình còn yêu đời lắm, mình còn hy vọng vào đời lắm mà. Tôi ơi đừng tuyệt vọng! Bác Trịnh Công Sơn “hơi bị đúng” đấy nhỉ. Không được mất niềm tin vào cuộc sống, dù có thế nào đi chăng nữa!”.

2/9: Lễ Quốc khánh

“Có lẽ đây là lễ Quốc khánh đẹp nhất, ấn tượng nhất và ý nghĩa nhất mà tôi được tham dự. Trong không khí thân mật của những đứa con sống xa nhà, xa tổ quốc tự dưng cảm thấy lòng mình lâng lâng đến lạ. Cùng cất cao lời ca bài Quốc ca dù rất quen thuộc nhưng lồng ngực như có ai chặn lên vậy.

Vậy là tổ chức từ thiện đó đã chính thức ra mắt. Chú Thắng đã khóc khi nghe những gì cậu sinh viên dẫn chương trình nói và mình cũng khóc. Nước mắt cứ chảy như muốn trải tấm lòng biết ơn của mình ra vậy.

Họ, những con người bình dị, không quen biết (chỉ tồn tại khái niệm này 1 phút thôi) nhưng sao gần gũi và thân thiện đến vậy? Vâng, chính họ đã giúp những người như mình cảm thấy rằng cuộc đời còn nhiều ý nghĩa lắm, hãy cùng nhau cố gắng vượt qua thử thách của cuộc sống.

Xin cảm ơn tất cả những tấm lòng đang hướng về chúng tôi – những người bệnh. Cầu chúc cho mọi người luôn mạnh khoẻ và đạt được những điều mà mình mong ước. Tôi yêu mọi người lắm!”.

Mặc dù khả năng qua khỏi của Trần Tuyên giờ đây chỉ là 50/50, song anh tỏ ra lạc quan hơn bao giờ hết. Anh sẽ phải đấu tranh với căn bệnh nhiều tháng ròng nữa trước khi chế ngự được nó.

Và trong lúc này, anh đang viết lại cuộc đấu tranh gian khổ của mình trên trang web của GFO (http://site.gentlefund.org/) để tiếp thêm khát vọng sống cho những bệnh nhân khác.

* Các bạn đọc nhật ký của Tuyên phản hồi rất nhiều. Sau đây là một ví dụ:

9.9.2006 Visitor viết: Em là một cô bé vừa tròn 20t, nhận được nhiều tình cảm mà mọi người dành cho em, em cảm thấy hạnh phúc, chưa bao giờ em biết đến nỗi khổ đau, cuộc sống của em toàn màu hồng, khi em đọc những dòng này của anh em chợt hiểu ra mình thật vô tâm, ngoài cuộc sống kia còn bao nhiêu nỗi khổ đau mà con người cần sẻ chia, chỉ cần họ không vô tâm mà hãy giúp nhau vượt qua những khó khăn, tạo cho nhau niềm tin, sức mạnh mà chỉ có sự sẻ chia tình yêu thương mới có thể làm được. Em hiểu rằng mình không phải là kẻ vô dụng như mình đã từng nghĩ, sống hết mình để đến lúc chết không phải ân hận. Dú khi anh tuyệt vong nhất anh cũng vẫn có những lời nói hài hước và lạc quan, không phải mọi người tạo niêm tin cho anh mà anh đã tạo niềm tin giúp mọi người vượt qua những khó khăn của mình, sức mạnh chiến thắng bệnh tật của anh đã làm mọi người thức tĩnh, em cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều vì anh đã cho em biết giá trị thật sự của cuộc sống. Chúc anh mọi điều tốt lành nhất… Nam mô cứu khổ cứu nạn đại từ bi Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam mo A-di-đà Phật!

* Ngày 18.3.2007 Tuyên qua đời. Báo Kinh Tế ngày 19.3.2007 đăng lời tưởng niệm của hai bloggers.

VMC viết: “Cuộc chiến ngoan cường chống lại căn bệnh ung thư máu của Trần Tuyên đã dừng lại lúc 10.02 phút sáng nay 18.3.

Chàng trai tràn đầy nghị lực sống, lạc quan đến tận giây phút cuối của cuộc đời, đã vĩnh biệt chúng ta.

Em ra đi, không phải vì không thể chống lại được căn bệnh quái ác đó.

Em chỉ tạm ngừng cuộc chiến thôi. Để vĩnh viễn không cho căn bệnh cơ hội để hành hạ thể xác và tinh thần em được nữa.

Như thế cũng là chiến thắng phải không?

Em vẫn còn ở lại trong lòng của rất nhiều người mà em đã tiếp cho họ sức mạnh.

Những trang blog của em cũng vẫn còn lại, như một minh chứng rõ nét nhất về cuộc đời của em, tinh thần của em, tình yêu của em.

Đối với tôi và nhiều người khác thì em vẫn sống. Mọi ký ức về em sẽ được lưu giữ và em sẽ còn nâng chúng tôi dậy mỗi khi ngã lòng…”
Sunset
BSTEREXA, Y sinh thực tập tại Viện Huyết học (nơi Tuyên chữa bệnh) viết: Hôm nay, đi trực Viện Huyết học.

Bệnh nhân nặng mà mình phải theo dõi là một chàng trai 28 tuổi, hơn mình chỉ đúng một tuổi mà thôi. Trần Tuyên, môt bệnh nhân ung thư máu Lexemi cấp dòng lympho, một bệnh rất nặng.

Tuyên còn quá trẻ. Mang ống nghe và huyết áp và theo dõi toàn trạng cho Tuyên, mình rất bất ngờ vì trước mắt mình là một chàng trai trẻ, cao lớn và rất dễ thương nhưng đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh.

Bất ngờ và thấy hơi shock. Mình đã từng thấy rất, rất nhiều bệnh nhân mắc bệnh rất nặng, họ hàng giờ đối mặt với nguy cơ tử vong nhưng chưa gương mặt bệnh nhân nào làm mình ấn tượng như Tuyên.

Dù bệnh nặng nhưng dường như Tuyên chỉ đang nằm ngủ trên giường bệnh, gương mặt ánh lên sự thông minh và tràn đầy sức sống làm mình thấy thực sự đau xót.

2006 Tuyên phát hiện ra có một chuỗi hạch nhỏ ở cổ, đã phẫu thuật ở bệnh viện nội tiết nhưng sau khi ra viện Tuyên ngày càng mệt mỏi hơn. Tuyên đã được khám tại bệnh viện Bạch Mai và chẩn đoán là Loxemi cấp dòng lympho. Chỉ có những người học y mới hiểu được bệnh này nghiêm trọng đến thế nào.

Tuyên đã được ghép tuỷ tai Singapore nhưng sau khi về Việt Nam, tình trạng của Tuyên ngày càng nặng. Tế bào ác tính đã xâm nhiễm vào thần kinh, vào xương nên những lúc tỉnh hơn, Tuyên rất đau đớn.

Hiện nay Tuyên lơ mơ, gọi hỏi tỉnh rất rất chậm, đại tiểu tiện không tự chủ, sốt rất cao. Các bác sỹ đang chẩn đoán: TD shock nhiễm khuẩn/LA – xâm nhiễm thần kinh. Tình trạng rất nặng!

Hôm qua, Tuyên đã được hội chẩn với các bác sỹ bên khoa cấp cứu. Sáng nay khi mình khám, Tuyên vẫn sốt rất cao, công thức máu của Tuyên: hồng cầu, bạch cầu và tiểu cầu đều giảm rất nặng.

Một người đã và đang học y như mình, hiểu về bệnh nhiều hơn những người khác, được đọc trực tiếp bệnh án của Tuyên, không khỏi lo lắng và chua xót.

Sự đau xót cao hơn rất nhiều khi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của mẹ Tuyên. Dường như bác ấy không còn sức chăm sóc cậu con trai cưng nữa. Mình thật phục bác ấy, một người phụ nữ bình thường mà lại có sức mạnh bền bỉ, dai dẳng và mạnh mẽ đến vậy.

Mình tin chắc rằng bất kỳ một người mẹ nào đều ẩn chứa bên trong tình yêu con vô bờ bến. Tình yêu ấy đã giúp các mẹ thêm sức mạnh đối mặt với những điều tưởng chừng như tuyệt vọng nhất. Không biết là mình, mình có chịu đựng được không.

So với những gì người mẹ đó đang phải trải qua, những khó khăn mình gặp chỉ là hạt cát trong sa mạc.

Mỗi lần thế này, mình lại thấy mình thật may mắn. Những khó khăn mình gặp phải, những nỗi buồn của mình so với sự đau đớn của bệnh nhân, của những người mẹ chỉ là hạt cát trong sa mạc. Nhờ những lần gặp gỡ thế này mà mình thêm mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, vui vẻ yêu đời hơn.

Mỗi người thường nghĩ rằng mình sẽ sống rất, rất lâu, ít nhất là đến 60 năm, còn quá nhiều thời gian nên dùng phần lớn cuộc đời để buồn chán, thất vọng, giận hờn… Trước đây mình cũng vậy.

Nhưng nhờ những cuộc gặp tình cờ này,mình thêm trân trọng hơn những gì mình đang có. Sống vui vẻ hơn, yêu đời hơn và trưởng thành hơn.

Mình thật biết ơn cuộc đời đã đem mình đến với nghề y, nhờ đó mình có thêm những người bạn, trưởng thành hơn và sống tốt đẹp hơn.

Mai mình sẽ lại vào viện!”

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoành

101 cách khen bé

Chào các bạn,

Bé thích ăn kẹo 🙂

Các bạn tặng những viên kẹo khen cho con cái và trẻ em như thế nào? Ôm con xuýt xoa? Mua cho bé cái gì bé thích? Khen ngợi tại chỗ? Các bạn cùng chia sẻ nhé 🙂

Người Mỹ vui lắm, mọi người khen nhau suốt, khen trẻ em, mua đồ chơi, lúc nào cũng như một bữa tiệc sinh nhật, hào hứng lắm. Với trẻ, trẻ sẽ vui và phát triển lành mạnh, không có những vết bầm tâm lý, trẻ vui học, học chơi hào hứng. Với người lớn, làm việc vui vẻ nhiều nụ cười tiếng cười cả ngay, công việc rất xuôi 🙂

Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bài viết “101 cách khen bé”. Các bạn đóng góp thêm các tình huống và cách khen bé hay nhé 🙂

Chúc các bạn một ngày tươi sáng,

Hiển.

.

Hoc-cach-khen-con-2
101 Cách Khen Bé

Ồ! | Đúng lối rồi | Tuyệt | Con thật đặc biệt | Xuất sắc | Tuyệt vời | Siêu quá | Tốt | Gọn lắm | Làm tốt lắm | Thật đáng kể | Mẹ biết con có thể làm được điều đó | Mẹ tự hào về con | Thật kỳ diệu | Siêu sao | Làm tốt lắm | Trông đẹp đấy | Con nắm được tất cả mọi thứ | Đẹp lắm | Bây giờ con đang bay | Con nắm vấn đề nhanh đấy | Bây giờ con hiểu hết rồi | Con thật đáng kinh ngạc | Hoan hô | Con tuyệt vời | Con chiến thắng | Con đúng đích rồi | Con đúng hướng rồi | Đẹp làm sao | Thông minh quá | Làm hay lắm | Thật không thể tin được | Xúc xích | Năng động | Con đẹp lắm | Con thật độc đáo | Chẳng có gì có thể cản con được bây giờ | Tốt cho con | Mẹ thích con | Con là người chiến thắng | Công việc thật đáng kể | Tác phẩm đẹp tuyệt | Thật ngoạn mục | Con thật ngoạn mục | Con yêu dấu | Con yêu quý | Khám phá tuyệt vời | Ồ, con đã khám pha ra bí mật | Con khám phá ra điều đó rồi | Công việc tuyệt vời | Tèn ten chiến thắng! | Trúng phóc | Đẹp quá | Kỳ diệu thay | Thật hoành tráng | Con thật quan trọng | Đúng là một hiện tượng | Con là niềm sáng khoái | Việc làm siêu lắm | Việc làm rất sáng tạo | Siêu | Tuyệt vời | Công việc tuyệt vời | Con đúng là anh lính thật sự | Con thật trách nhiệm | Con đầy phấn khích | Con học điều đó đúng rồi | Trí tưởng tượng tuyệt vời! | Đúng là một người lắng nghe tốt | Con vui lắm | Con đang lớn | Con cố gắng thật nhiều | Con quan tâm | Chia sẻ tuyệt đẹp | Việc làm xuất sắc | Con thật có ý nghĩa lớn với mẹ | Con làm mẹ hạnh phúc | Con “người nhà” | Con đã có một người bạn | Con làm mẹ cười | Con làm sáng ngày của mẹ | Mẹ tôn trọng con | Con là cả thế giới của  ta | Đúng rồi đấy | Con là một niềm vui | Con là một kho báu | Con thật tuyệt vời | Kinh khủng (tuyệt vời) | Một công việc tốt lắm | Con giỏi nhất | Một cái ôm chặt | Một cái hôn to | Mẹ yêu con.

.
motherandboy

101 Ways to Praise A Child

Wow  |  Way To Go  |  Super  |  You’re Special  |  Outstanding  |  Excellent  |  Great  |  Good  |  Neat  |  Well Done  |  Remarkable  |  I Knew You Could Do It  |  I’m Proud Of You  |  Fantastic  |  Super Star  |  Nice Work  |  Looking Good  |  You’re On Top Of It  |  Beautiful  |  Now You’re Flying  |  You’re Catching On  |  Now You’ve Got It  |  You’re Incredible  |  Bravo  |  You’re Fantastic  |  Hurray For You  |  You’re On Target  |  You’re On Your Way  |  How Nice  |  How Smart  |  Good Job  |  That’s Incredible  |  Hot Dog  |  Dynamic  |  You’re Beautiful  |  You’re Unique  |  Nothing Can Stop You Now  |  Good For You  |  I like You  |  You’re A Winner  |  Remarkable Job  |  Beautiful Work  |  Spectacular  |  You’re Spectacular  |  You’re A Darling  |  You’re Precious  |  Great Discovery  |  You’ve Discovered The Secret  |  You Figured It Out  |  Fantastic Job  |  Hip, Hip, Hurray  |  Bingo  |  Magnificent  |  Marvelous  |  Terrific  |  You’re Important  |  Phenomenal  |  You’re Sensational  |  Super Work  |  Creative Job  |  Super Job  |  Fantastic Job  |  Exceptional Performance  |  You’re A Real Trooper  |  You Are Responsible  |  You Are Exciting  |  You Learned It Right  |  What An Imagination  |  What A Good Listener  |  You Are Fun  |  You’re Growing Up  |  You Tried Hard  |  You Care  |  Beautiful Sharing  |  Outstanding Performance  |  You’re A Good Friend  |  I Trust You  |  You’re Important  |  You Mean Alot To Me  |  You Make Me Happy  |  You Belong  |  You’ve Got A Friend  |  You Make Me Laugh  |  You Brighten My Day  |  I Respect You  |  You Mean The World To Me  |  That’s Correct  |  You’re A Joy  |  You’re A Treasure  |  You’re Wonderful  |  You’re Perfect  |  Awesome  |  A Plus Job  |  You’re The Best  |  A Big Hug  |  A Big Kiss  |  I Love You!

Còn tiếng ve sầu

Cả tôi và Đăng đều thích ve sầu. Nhưng Đăng thích ve sầu còn sống, còn tôi chỉ thích những cái xác. Chúng tôi cãi nhau mãi về điều đó. boygirlĐăng bảo: “Còn sống ve sầu mới đẹp, vỏ bóng, cánh còn óng ánh, mắt long lanh, xanh biếc”. Tôi thì nghĩ, khi những con ve còn hát được, phải để chúng hát cho hết cuộc đời ngắn ngủi của chúng. Tại sao không đi tìm những xác ve sầu lột vỏ để giữ chúng lại như lòng biết ơn.

Ve sống thì kêu inh ỏi và Đăng biết chúng đang đậu ở đâu. Còn tôi, suốt mùa hè cứ phải chuyền như vượn trên những cành cây để tìm nhặt những cái xác rỗng không, trong suốt và giòn tan, dễ vỡ như giấy bóng gói kẹo, chỉ động một chút là nát như vỏ hạt đậu phộng đã rang.

Chúng tôi yêu ve sầu vì chúng không bao giờ hát một mình. Bạn rất hiếm khi được nghe một tiếng ve lẻ loi. Khi không thấy ai hoà theo, chúng im bặt và bay tìm chốn khác. Khi một con ve cất tiếng, cả đàn ve không biết nấp từ đâu trong những vòm lá sẽ hòa theo. Với tôi và Đăng, ve là biểu tượng của tình bạn.

Nhưng tôi thấy ghét Đăng khi nó vác cây sào tre có bôi mủ mít trên đầu để bắt dính những con ve sầu đang ra rả hát. Còn Đăng thì cười nhạo khi nhìn thấy những cái vỏ tội nghiệp, mỏng tanh và giòn tan mà tôi nâng niu giữ trong hộp. Một lần, Đăng lỡ tay bóp vỡ một xác ve của tôi, hai đứa giận nhau từ đó.

Trải qua nhiều chuyến đi, những cái xác ve tôi mang theo không còn nguyên nữa, cái thì bị nát từ trong vali, cái thì tự vụn vỡ ra theo thời gian. Nhưng tôi vẫn giữ lại những mảnh vụn. Mỗi khi nhìn chúng, tôi lại nhớ đến ngày chúng còn ca hát, nhớ đến những buổi trưa cùng Đăng nằm dưới vòm cây đoán xem dàn đồng ca kia được tạo nên bởi bao nhiêu “nghệ sĩ ve”. Đôi khi, tôi thèm được nhìn thấy lại màu xanh biếc trên những đôi cánh mỏng.

***
locust
Từ quê nhà, Đăng gửi cho tôi một con ve sầu ép khô của mùa hè cũ: “Tôi muốn gọi thời gian trở về thời thơ ấu, những ngày tháng đầy niềm vui. Khi còn nhỏ, chúng ta chưa biết gì về những ganh đua và tham vọng. Yêu thương và chơi đùa là tất cả những gì ta biết về cuộc đời. Và những con ve sầu còn tượng trưng cho tình bạn. Tôi biết bạn giận vì tôi đã cố giữ lấy cho riêng tôi những màu sắc đẹp, những con ve sầu còn đang ca hát. Nhưng từ khi bạn đi, bộ sưu tập của tôi vĩnh viễn không có thêm một con ve sầu nào nữa. Tôi biết mình có lỗi. Nhưng chúng ta cũng đánh mất tình bạn rồi sao? Tôi nhớ bạn.”

Tôi đọc ở đâu đó rằng “Chúng ta thường đi qua cuộc đời mà không nhận biết sự khác nhau giữa tình bạn và sự quen biết. Người quen là người ta biết tên và thường hay gặp. Ta có thể chia sẽ nơi ở, bàn làm việc, những bữa ăn, kể cả thời gian. Nhưng họ không phải là người để ta chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt trong đời. Và ta cũng không biết được đâu là những khoảnh khắc quan trọng trong đời họ. Còn bè bạn là những người ta nhớ đến khi nhìn thấy điều gì đó mà ta biết là họ thích, có liên quan đến họ, hay gợi đến những giờ phút đã chia sẻ cùng nhau.” Tình bạn bắt đầu từ đó. Tôi với Đăng cũng vậy.

Tình bạn đầu tiên ấy, đối với tôi, cũng giống như lần đầu tiên được chiêm ngưỡng cầu vồng sau một cơn mưa phùn mùa xuân. Như vẻ đẹp của nụ hôn đầu tiên, của một đoá hồng leo lẻ loi trên tường nhà, của một lớp vỏ óng ánh sức sống của một con ve sầu còn biết hát. Có những vẻ đẹp bạn không nhận ra cho đến khi đã đánh mất nó, không phải như người yêu đã chia tay, không phải như nụ hoa đã tàn héo, mà như một phần cuộc đời bạn, không gì thay thế nổi.

Tôi gửi lại cho Đăng con ve sầu và viết : “Không nhớ sao, ve sầu tượng trưng cho tình bạn. Nó không bao giờ ca hát một mình. Ở đây không có ve sầu. Hãy để nó trở lại với Đăng, và tôi cũng vậy!”

Đông Vy