Category Archives: trà đàm

We shall overcome – Chúng ta sẽ vượt qua

Chào các bạn,

Hôm qua, ngày 17 tháng 8 chúng ta có một tin thật buồn: “Trẻ em nhiễm HIV bị từ chối đến trường”. Mình rất sốc và chắc chắn các bạn cũng rất đau lòng vì tin này.

Joan Baez trong Freedom March, Washington DC 1963
Joan Baez trong Freedom March, Washington DC 1963

Có lẽ thích hợp hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bài hát “We shall overcome”, bài hát mạnh mẽ nhất trong thế kỷ 20.

Bài hát khởi đầu là bản thánh ca do mục sư Charles Tindley sáng tác tại một nhà thờ người da đen ở Philadelphia năm 1901, hát về sự vươn tới sự tốt đẹp bằng trái tim sâu thẳm của con người, với sự giúp đỡ của Thượng đế, giữa nỗi thống khổ của cuộc sống.

Freedom March, Washington DC 1963
Freedom March, Washington DC 1963

Bài hát được hát vào cuối mỗi ngày đình công trong những năm tháng rét mướt để tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho công nhân nhà máy thuốc lá của Mỹ ở South Carolina vào năm 1945.

Tới những năm 1950s, bài hát là bản quốc ca của những người đấu tranh dân sự bình quyền cho những người da đen ở Mỹ, bằng phương cách bất bạo động.

Tháng 8 năm 1963, ca sĩ Joan Baez dẫn đầu đoàn 300 ngàn người đồng ca hát vang “We shall overcome” trong cuộc biểu tình dân sự lớn nhất thế kỷ 20, the March on Washington, đòi việc làm, hòa hợp trường học và chống kỳ thị với người da màu ở Mỹ.

Martin Luther King, Freedom March, Washington DC 1963
Martin Luther King, Freedom March, Washington DC 1963

Ở cuộc biểu tình này, mục sư Martin Luther King đã đọc bản diễn văn nổi tiếng  “I have a dream” về giấc mơ hòa hợp giữa những người Mỹ da đen và da trắng.

Năm 1972, Tổng thống Mỹ Lyndon Johnson dùng ngữ “We shall overcome” để nói với toàn nước Mỹ sau cuộc biểu tình bạo động “Bloody Sunday” đòi quyền dân sự, và hợp pháp hóa nhiều quyền lợi cho người da đen.

Ngày hôm nay, nước Mỹ đã có tổng thống đầu tiên người da đen, Barack Obama.

Bài hát đã đi vào dòng máu của dân Mỹ để vượt qua sự bất công, vượt qua những cơn bi kịch bằng sức mạnh của sự đoàn kết và trái tim trong sáng của con người. Khi đau buồn, từng câu từng chữ của bài hát mang sức mạnh ghê gớm. Có lẽ lời ngắn, đơn giản của bài hát là những từ ngữ mạnh mẽ nhất trong vốn tiếng Anh có thể có.

Tượng chúa Giêsu khóc, đài tưởng niệm nơi bị đánh bom ở Oklahoma, Mỹ
Tượng chúa Giêsu khóc, đài tưởng niệm nơi bị đánh bom ở Oklahoma, Mỹ

Sau vụ đánh bom khủng bố do một người da trắng ở Oklahoma năm 1995, nhiều nhà thờ khắp nước Mỹ hát “We shall overcome”.

Trong nhà thờ Unitarian Universalist ở Burlington Vermont vào năm 2007, mọi người nắm tay nhau hát bài hát này để chia sẻ sự cảm thông với đau buồn của chiến tranh ở Dafur, Sudan.

Bài hát cũng được dịch và hát lên ở Ấn Độ, phòng tráo chống kỳ thị ở châu Phi, Tiệp Khắc và nhiều nước khác trên thế giới.

Thánh giá tại đài tưởng niệm Oklahoma
Thánh giá tại đài tưởng niệm Oklahoma

Dưới đây là hai phiên bản của “We shall overcome” đều do ca sĩ Joan Baez hát.
Phiên bản 1 do chị hát ở đại hội nhạc Woodstock năm 1969, giữa đỉnh cao của phong trào phản đối cuộc chiến tranh Việt Mỹ.
Phiên bản 2 do chị hát rất ngẫu hứng vào tháng 7/2009 vừa rồi để gây quỹ cho ứng cử viên đảng Xanh. Ở bản 2, chị thay đổi lời bài hát thành các từ ngữ ủng hộ cho môi trường như “”We Do Not Need Disneyland”.

Lời nhạc theo sau videos.

Chúc các bạn một ngày khoan dung,

Hiển.

.

.

WE SHALL OVERCOME, Words and Music by Zilphia Hart., Frank Hamilton, Guy Carawan and Pete Seeger

We shall overcome,
We shall overcome,
We shall overcome, some day.

Oh, deep in my heart,
I do believe
We shall overcome, some day.

We’ll walk hand in hand,
We’ll walk hand in hand,
We’ll walk hand in hand, some day.

Oh, deep in my heart,

We shall live in peace,
We shall live in peace,
We shall live in peace, some day.

Oh, deep in my heart,

We shall all be free,
We shall all be free,
We shall all be free, some day.

Oh, deep in my heart,

We are not afraid,
We are not afraid,
We are not afraid, TODAY

Oh, deep in my heart,

We shall overcome,
We shall overcome,
We shall overcome, some day.

Oh, deep in my heart,
I do believe
We shall overcome, some day.

Kho báu quốc gia: Nụ cười Việt Nam

NATIONAL TREASURE

I once worked as an assistant for an American expert in the field of public health. She went across many countries in Africa and America for her work. One afternoon, while translating something in her house, I looked up and gazed at the room flooded with lovely souvenirs from many different countries. Thai puppets in sophisticated clothes, Chinese drama masks in grief, African dolls with open-wide eyes in a daze… Her house was so small but I could pointlessly travel from one country to another country.
chú tễu
Curiously, I asked what she would buy if leaving Vietnam after this mission. She made tea for me, with no many thoughts, saying: “ A Mr Teu ( Chú Tễu in Vietnamese ), girl!”. When I questioned why, she answered in a simple way: “After 5 years in Vietnam, I feel the Vietnamese nature in smiles. They are optimistic, humorous and friendly. Just only smile can represent those three features and Mr Teu always smiles”.

Thailand is named the leading tourist country in the world. But as asked for the Thais’ secret, they modestly regard themselves as “the Nation of Smile”. And they’re right because it’s the smile that beckons travelers to Thailand and pulls them back to this country.
VNcuoi
Vietnam also offered my American expert a smile, a humorous one of Mr Teu and, because of that smile, she wanted to return to Vietnam. On your face and in your heart lies one “national treasure”, a gift that our motherland gives each Vietnamese; although we sometimes forget it. That gift is the Smile of Vietnam!

Translated into English: Jun Q

.

KHO BÁU QUỐC GIA

Tôi đã từng làm trợ lý cho một chuyên gia người Mỹ về lĩnh vực y tế cộng đồng. Chị đã từng đi qua rất nhiều các quốc gia châu Phi, châu Mỹ để làm việc. Có một chiều ngồi dịch bài trong nhà chị, tôi ngẩng lên ngắm nhìn căn phòng ngập tràn những món đồ xinh xắn đến từ các quốc gia khác nhau. Những con rối Thái Lan với bộ trang phục tinh xảo, mặt nạ kịch Trung Hoa rầu rĩ, những con búp bê châu Phi mở đôi mắt to ngơ ngác… Ngôi nhà của chị nhỏ xíu nhưng tôi như được tha thẩn du lịch từ nước này sang nước khác.
chú tễu 2
Tò mò, tôi hỏi chị rằng chị mua gì nếu rời Việt Nam sau đợt công tác này. Chị vừa pha trà cho tôi, không suy nghĩ gì nhiều, và nói ngay: “Một chú Tễu, bé ạ!” Tôi hỏi vì sao, chị trả lời tôi đơn giản: :Sau 5 năm ở đây chị thấy người Việt trong những nụ cười. Họ lạc quan, hài hước và thân thiện. Chỉ có nụ cười mới thể hiện được cả ba tính cách đó và chú Tễu thì luôn mỉm cười”.

Người Thái được mệnh danh là quốc gia du lịch hàng đầu thế giới. Nhưng khi được hỏi về bí quyết, họ khiêm tốn nhận họ là đất nước của nụ cười. Và họ đã đúng, chính nụ cười là điều chào gọi khách du lịch đến Thái Lan và níu chân mọi người quay lại đất nước này.

Việt Nam cũng tặng chuyên gia người Mỹ của tôi một nụ cười, nụ cười hóm hỉnh của chú Tễu và chị ấy muốn trở lại Việt Nam cũng vì nucuoi thieununụ cười đó. Trên gương mặt và trong trái tim bạn đang chứa đựng một “kho báu quốc gia”, một món quà mà quê hương ban tặng cho mỗi người Việt Nam ta, dù có lúc chúng ta vô tình quên mất. Món quà đó là Nụ Cười Việt Nam!

Diên An

Báo Hoa Học Trò

Vòng ảnh hưởng của bạn rộng đến đâu?

Chào các bạn,

Trong tiếng Anh có từ circle of influence. Từ này có nhiều nghĩa rất khác nhau. Trong bài này chúng ta hiểu nghĩa “vòng ảnh hưởng” của bạn là tất cả những người mà bạn có thể có ảnh hưởng, nghĩa là lời nói của bạn có thể được họ nghe kỹ một tí, lời nói của bạn có được ảnh hưởng trên những người đó không ít thì nhiều.
circleofinfluence
Không cần nói dài dòng thì có lẽ chúng ta cũng có thể thấy ngay là người nào có vòng ảnh hưởng càng lớn thì càng dễ thành công trên đời. Nếu lời nói của mình có được nhiều người nghe thì gọi người hùn vốn cũng dễ, bán hàng cũng dễ, tìm partner khởi động một dự án cũng dễ… Nói chung là bàn chuyện gì cũng dễ hơn là người có vòng ảnh hưởng bé xíu.

Nhưng làm thế nào để có một vòng ảnh hưởng lớn?

Câu trả lời rất giản dị, phải không các bạn? Chỉ cần hai điều: Bạn chỉ cần làm cho nhiều người biết đến bạn, và những người đó trân trọng lời nói của bạn.

1. Làm cho nhiều người biết đến mình.

Ngồi ôm sách một mình cả ngày thì ít người biết đến. Nhất định là phải giao lưu với thế giới bên ngoài thôi. Chúng ta cần chung đụng với nhiều người để quen biết thêm nhiều người. Chẳng còn cách nào khác:

• Đi làm (bán thời gian nếu còn bận học). Tiếp viên nhà hàng là việc l‎ý tưởng nhất để sinh viên các lớp thấp khởi đầu. Công việc này gặp cả trăm người một ngày, và thường là thực khách chỉ cần nhìn phong cách một (sinh viên) tiếp viên làm việc là có thể biết được mình có muốn cô ấy làm kỹ sư cho mình khi cô ra trường không.

• Xung phong làm việc không lương cho các quí vị có thẩm quyền (như tìm tài liệu giúp một giáo sư đang viết về một đề tài)—vừa để học thêm kinh nghiệm vừa được các vị giới thiệu đường đi nước bước sau này.

• Xung phong trong các công tác thiện nguyện, thanh niên, sinh viên, học sinh v.v…

• Xung phong trong các công việc trong các tổ chức có sẵn: Nhà thờ, nhà chùa, trường học, v.v…

• Chơi thể thao và các hoat động văn hóa nghệ thuật (vũ, yoga, etc…)

• Thảo luận trong các diễn đàn.

• Post bài trong các diễn đàn, Internet site, hay các loại báo chí khác.

sue-circles-of-influence-one
2. Làm cho mọi người trân trọng lời nói của mình

Phần này là phần chính, phải không các bạn? Nếu mình quen 1000 ngưởi mà 1001 người không tin mình thì cũng vô ích. Thà là chỉ quen 5 người nhưng cả 5 người đều trân trọng lời nói của mình.

Nhưng làm thế nào để mọi người trân trọng lời nói của mình?

Câu trả lời cũng giản dị: Mọi người trân trọng lời nói của ta nếu lời nói của ta đáng tin cậy.

Nhưng làm thế nào để lời nói ta đáng tin cậy?

Thưa:

Điều thứ nhất, và là điều quan trọng nhất–Thành thật. Thành thật là kim cương trong thế giới thương mãi và chính trị. Không có gì có thể so sánh được với thành thật.

Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết. Xanh thì nói là xanh, đỏ thì nói là đỏ.
Chúng ta đã nói đến chuyện này trong bài Làm thế nào để thành thật ?

Điều thứ hai là nói năng rất chính xác và rõ ràng, dùng từ cẩn thận. Và điều này thường có nghĩa là nói chi tiết một tí: Ví dụ: “Em cũng không rành vụ này lắm, nhưng đã Google vào đến năm bảy websites vể thực phẩm và sức khỏe, và các sites này đều nói là Atisô làm sạch gan.” (Thay vì chỉ nói “Atisô tốt gan”). Hay “Em nghe loáng thoáng là cà phê có hại cho sức khỏe, nhưng em không rành mấy. Để mai mốt em research xem sao.” (Thay vì chỉ nói “Cà phê có hại cho sức khỏe”).

Nếu cần thì nói chậm lại, để tìm từ nói cho chính xác.

Nếu lỡ nói sai thì xin lỗi và chỉnh lại. Ví dụ: Hôm qua em nói với chị là Việt Nam đã có thuốc ngừa H1N1, hôm nay đọc lại thì thấy không đúng, đó là ở Anh quốc chứ không phải Việt Nam. Em nhớ nhầm.

Giữ lời hứa. Nếu hẹn ngày mai 8 giờ đến thì 8 giờ (tốt hơn làm 8 giờ kém 5) có mặt, dù là đang có động đất. Có trường hợp khẩn cấp thì gọi điện cáo lỗi, nhưng trường hợp khẩn cấp không có hơn một lần một năm. Cáo lỗi thường quá sẽ đồng nghĩa với không thành thật, không giữ lời hứa.

Lời hứa là lời hứa, nó chẳng lệ thuộc đến loại công việc hay tiền bạc. Ví dụ: Bạn hứa với một tổ chức từ thiện là sẽ xung phong làm việc không công 2 giờ một tuần, thì làm đúng 2 giờ một tuần, với phẩm chất như được trả lương 1000 đô một giờ. Đừng coi thường lời hứa của mình.

Đừng hứa hơn mình có thể giữ. Ví dụ: Em ủng hộ dự án của chị hết mình. Em hứa là sẽ cố gắng hết mình để thuyết phục sếp em. Nhưng em chưa nói chuyện với anh ấy nên không chắc anh ấy sẽ nghĩ thế nào. Không bảo đảm cho chị được. Nhưng chắc chắn là em sẽ cố gắng hết mình.
circleofinfluence1
Thông tin thường xuyên và chính xác. Ví dụ: Em đang trên đường đến nhà chị đây, nhưng ở Hai Bà Trưng và Trần Hưng Đạo đang bị kẹt xe dữ quá, em không nhúc nhích được, chắc phải trễ khỏang 20 phút. Em sẽ gọi lại chị khi đường thông.

Điều cuối cùng, nhưng quan trọng số hai. Nghe cho kỹ, và hỏi lại cho kỹ. Không nghe cẩn thận và không hỏi lại để chắc chắn ta hiểu ‎y’ người nói, thường làm cho ta gây nên nhiều hiểu lầm. Ví dụ: Bạn mình nói “Ngày mai nếu trời không mưa em đến nhà chị”. Ngày mai trời mưa nhưng mình đợi cả ngày, không thấy gì, gọi đến thoại đến trách bạn, “Sao nói đến không đến, tớ ngồi đợi cả ngày?”

Người nghe không kỹ, và không hỏi lại cho kỹ, thường có tác phong gần giống như người hay nói dối, dù là họ không nói dối.

Tóm lại, các chi tiết thì nói ra hơi nhiều, nhưng chủ đích thì rất giản dị: Làm cho lời nói của mình đáng tin cậy đối với người nghe.

Trong thế giới thương mãi, kinh tế và chính trị, không có gì đáng giá bằng lời nói đáng tin cậy–lời nói đáng tin cậy quí và hiếm hơn kim cương trong các thế giới đó, vì vậy nó rất được trân trọng.

Nếu có được nhiều người quen biết và ai cũng tin lời nói của bạn, tin bạn ngay cả khi người ta không đồng ‎ý với bạn, thì làm sao bạn có thể không thành công được?

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Việc chung của mọi người

Chào các bạn,

Hôm nay, mình chia sẻ với các bạn một quan sát nhỏ, nhưng có thể là một cách tư duy lớn trong cuộc sống, từ một tập thể nho nhỏ nhé 🙂

Về vấn đề: (1) việc chung của cả nhóm (2) cách thông tin cho mỗi người và (3) thái độ và hành động của cá nhân cho cộng đồng.

Ở các nơi công cộng bên Mỹ như trường học, thư viện địa phương, khu chợ trung tâm, có các bảng tin công cộng. Đó là nơi thông báo các hoạt động, sự kiện của địa phương cho cả thị trấn đều biết.
board1

Những thông báo công cộng đó rất hay, giúp quảng bá thông tin công cộng đến với mọi người.

Một đại hội âm nhạc jazz về chủ đề giữ gìn đường phố sạch đẹp sắp diễn ra ở công viên trung tâm. Một nghệ sĩ piano chưa tên tuổi loan tin về buổi trình diễn đầu tiên miễn phí ra mắt công chúng của mình ở hiệu sách Borders. Về một vấn đề chung như một số người bị mất xe đạp gần đây.

Tất cả đều được đưa ra bảng tin công cộng dưới ảnh sáng mặt trời.

Lớp Aikido ở Burlington Vermont hồi trước mình học có nhu cầu quảng bá thông tin về lớp học đến với mọi người ở thị trấn. Thầy giảo rất giỏi nhưng lớp học lúc đó chưa đông. Kế hoạch là mời các bạn quan tâm đến xem và học thử miễn phí đã, nếu các bạn thích thì tham gia lâu dài.
board2
Cách thầy và bạn giúp việc thông tin về nhu cầu chung của lớp đó rất đơn giản. Chúng ta cần đăng tin về lớp học ở một số nơi công cộng trong thị trấn. Có một tờ giấy tình nguyện giúp đỡ gồm 2 cột:

Cột đầu gồm danh sách tất cả những nơi cần dán truyền đơn.
Cột hai gồm chữ ký. Ai tình nguyện đăng ký ở đâu thì ký tên vào đó.

Các bạn đến đăng ký tự nguyện và mọi người có thể chọn điểm truyền đơn phù hợp nhất với mình vì các học viên là thường dân sinh hoạt ở khắp các nẻo của thị trần.

Trong khoảng một tuần tất cả việc truyền đơn được hoàn tất. Và nhiều bạn mới tới lớp học xem thử, một số quyết định học lâu dài.

Mình thật sự ấn tượng bởi cách quản lý hiệu quả cũng như tư duy và ý thức cộng đồng đằng sau công việc của nhóm đó.

+ Công việc truyền tin của nhóm là của chung.
+ Việc chung của nhóm được đưa ra cộng cộng cho tất cả mọi người có thể tham gia.
+ Cách thông báo ngắn gọn.
+ Việc được thực hiện dựa trên tinh thần tình nguyện. Không có sự bắt ép ai cả.
+ Ký tên để thể hiện cam kết công cộng trước cộng đồng.
+ Không có sự chồng chéo công việc của mỗi cá nhân.

Và công việc đó cũng mang tính chất “dân chủ” rất cao 🙂
board3
Đó thật là một cách quản lý tốt trong một công việc tình nguyện xã hội, được nghĩ ra bởi một tư duy hướng về mỗi thành viên của nhóm và tinh thần tình nguyện rất hay.

Phải chăng, cách suy nghĩ như vậy là tiền thân của bộ từ điển bách khoa lớn nhất thế giới Wikipedia bây giờ?

Phải chăng cách đóng góp “dân chủ” từ mỗi thành viên là cội nguồn thành công của những phong trào tình nguyện lớn như giúp đồng bảo bị lũ lụt? Quyên góp sách vở giúp các trẻ em nghèo?

Trên tinh thần chia sẻ những vấn đề chung ra nơi công cộng, đặt ra câu hỏi, đưa ra các gợi ý về giải pháp, đặt ra câu hỏi mỗi người làm được gì?

Thể hiện cam kết của mình nơi công cộng.

Chỉ cần một số người ký tên vào tờ giấy, tự nhiên sẽ thành một ý thức tâp thể về công việc chung. Và những người khác cũng tham gia.

Phải chăng, chúng ta cũng có thể mang tư duy tích cực tới mọi lớp học, đường phố, khu chợ?

Bạn  làm được gì?

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

Tôi và không tôi

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta dành một tí thời gian nói lại một điểm mâu thuẫn mà chúng ta đã, đang và sẽ tiếp tục nghe thường xuyên trong tiến trình giải thích tư duy tích cực. Đó là một mặt chúng ta nói không nên có cái tôi, một mặt chúng ta lại bảo ta phải tự tin, phải yêu mình, phải yêu những cái hay cái tốt mình có. Thực là rất rối rắm. Vì vậy, lâu lâu chúng ta cần phải nói đến vấn đề này, để không ai trong chúng ta bị lạc đường.
confidence2
Thật ra nếu ta quan sát tâm l‎ý con người, chúng ta sẽ thấy rất rõ là người ta chỉ sẵn sàng hy sinh cuộc đời của mình, bỏ cuộc đời của mình cho một l‎ý tưởng cao cả, khi người ta thấy cuộc đời mình quan trọng. Người hy sinh mạng sống cho đất nước, như bao anh hùng trong lịch sử nước ta, sẵn sàng hy sinh mạng sống vì người ấy biết là mạng sống và cái chết của mình có giá trị đối với đất nước, có ảnh hưởng đến sự tồn vong của đất nước, không ít thì nhiều, nhưng nhất định không phải là số zero.

Người cứ nghĩ rằng cuộc đời mình, mạng sống mình hoàn toàn là con zero, chẳng ảnh hưởng gì đến ai, chẳng ảnh hưởng gì đến đất nước nào, thì chắc là không hề nghĩ đến hy sinh đời sống của mình cho điều gì cả, vì đã là zero thì có nghĩa ly’ gì mà phải chết vô ích cho uổng mạng.

Thế nghĩa là sao?

Thế nghĩa là chỉ người biết quí trọng chính mình, mới có thể bỏ đi chính mình. Người biết quy’ “tôi” mới có thể bỏ “tôi” đi. Người không biết qu‎y’‎ chính mình thì không thể bỏ cái tôi của mình được.

Trước khi muốn bỏ cái tôi, ta phải thấy cái tôi và quý nó trước.

Bởi vậy trong Phật giáo có dạy đời sống con người của chúng ta qu‎ý giá vô cùng. Được làm người khó như một con rùa mù, cứ mỗi trăm năm mới ngóc đầu lên khỏi mặt biển một lần, và tìm cách chui đầu vào lỗ nhỏ của một khúc gỗ trôi lềnh bềnh trên mặt nước. Mà khúc gỗ này thì bị gió Ðông, gió Tây, gió Nam, gió Bắc thổi trôi dạt hết phương này đến phương khác. Cơ hội làm người khó như cơ hội con rùa này chui vào được khúc gỗ đó. Vậy thì ta phải biết con người của ta qu‎ý hóa bao nhiêu. Hãy mừng vui mà ca tụng đời sống của mình.

Và khi thấy được cái tôi quý hóa của mình rồi, ta mới có thể bắt đầu học cuộc sống “không tôi”, sống xả bỏ cái tôi của mình, sống cho cuộc đời lớn hơn (có mình trong đó).

Trong Thiên Chúa Giáo thì ta phải biết ta là con của thượng đế, rất là quý hóa, trước khi ta có thể bỏ cái tôi của mình để hòa nhập làm một cùng thượng đế.

Chúng ta không cần phải theo tôn giáo nào, cũng có thể hiểu được sự thông thái của các tôn giáo trong việc am tường quả tim con người, và dùng sự am tường đó để huấn luyện quả tim con người.

Nhưng đó là l‎ý thuyết, trong thực tế làm thế nào để chúng ta có thể thực hành những điều có vẽ như là mâu thuẫn này?

Thưa, nếu chưa thuần thục thì ta phải đi từng bước một, theo từng cấp độ mà đi lên:
selfless gene
1. Mức thấp nhất là tự tin vào mình, vào những giá trị mình đang có. Không cần phải thêm thắt gì hết, thì ngay lúc này, những cái mình đang có cũng rất là qu‎ý hiếm, đáng yêu, đáng trọng, vì “mình là người.”

2. Mức suy tư cao hơn: Những gì trời cho mình cũng đáng giá và cũng mang đến cho mình thành công như những cái mà các đại gia khác trong thiên hạ có. Mình phải biết nhận diện những vốn liếng mình có và nghiên cứu cách phát triển các vốn liếng đó thành lợi tức.

3. Mức cao hơn nữa: Mình đã và đang thành công. Đời sống của mình, công việc của mình có ảnh hưởng đến những người xung quanh, có ảnh hưởng đến xã hội này, đời sống này.

4. Mức cao hơn: Con người mình còn rất nhiều tiềm năng cao hơn là chỉ làm thương mãi, làm chính trị hay làm kinh tế thành công. Mình có thể cảm nhận được thế giới này, đời sống này, và mình là một phần của sự sống vô cùng, sự sống bàng bạc trong vũ trụ.

Đây là những bước trưởng thành về tư duy và độ chín mùi của con tim. Trưởng thành được bước nào, ta biết được bước đó, không biết bước sau đó được, cho đến khi đủ chín mùi để lên cấp. Có người chỉ cần một giây, có người phải cần một đời. Không nói trước được.

Tuy nhiên, dù là có nói đến vô ngã hay không tôi, tiến trình trưởng thành vẫn là nhận thức được cái tôi, biết qu‎ý trọng tôi, nuôi dưỡng huấn luyện tôi, để tôi trưởng thành và thuần thục từng bước, cho đến khi tôi vượt thoát được cả giới hạn của tôi và suy tư như là một phần mật thiết của Đời Sống.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ:

Yêu mình và vô ngã, Yêu mình

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Bảo tồn và phát huy cá tính

Chào các bạn,

Cá tính là tính tình, thái độ và phong cách riêng của mỗi người. Những nền văn hóa bảo thủ và áp bức luôn luôn có hàng ngàn điều luật và phương cách để đàn áp cá tính mọi người, không cho cá tính của ai trỗi dậy mạnh mẽ, để tất cả mọi người đều giống nhau như đúc, để không có ai nỗi bật lên giữa đám đông, để đám đông không có lãnh đạo, để đám đông có thể bị kiểm soát, chỉ dạy và đàn áp dễ dàng.
travelALONE
Cá tính là sáng tạo cá nhân, là trăm hoa đua nở, là tạo sinh lãnh đạo các cấp ở mọi nơi.

Muốn cho mỗi cá nhân được phát triển tối đa tiềm năng của mình, mỗi cá nhân phải phát triển tối đa cá tính của mình. Muốn quốc gia phát triển tối ta tiểm năng của quốc gia, mỗi cá nhân phải phát triển tối đa cá tính của mình.

Nhưng làm thế nào để mỗi người có thể phát triển tối đa cá tính của mình?

1. Mỗi người chúng ta phải tin rằng mọi cá tính trên đời đều tốt nếu ta biết huấn luyện và sử dụng nó. Cá tính mạnh như hùm, hiền như trừu, nhanh như báo, cần cù như rùa… chẳng có cá tính nào hay hơn cá tính nào. Cái nào cũng có cái hay và điểm yếu tự nhiên của nó. Trời sinh ra mình là loại người cực hiền thì không l‎y’ do gì phải cố gắng để trở thành Hitler. Nếu mình có giọng ca nhạc slow nhức nhối thì chẳng l‎y’ do gì phải cố la hét như ca sĩ nhạc “rock kim khí”.

Sống với cá tính của mình và thuần thục nó như sư phụ hàng đại cao thủ. Đến mức đại cao thủ, một lời nói nhẹ như gió thoảng cũng có thể khiến một đoàn quân vĩ đại ào lên như thác lũ.

2. Phát triển cá tính của mình và đừng cố rập khuôn, bằng các câu hỏi làm sáng tỏ trí tuệ. Không hiểu điều gì thì hỏi. Không đồng y’ ‎điều gì thì hỏi. Hỏi cho đến khi nào mình cảm thấy đã đủ, không cần hiểu thêm nữa, và làm quyết định cho riêng mình là điều nào mình chấp nhận, điều nào không. Đừng làm quyết định chỉ vì Khổng tử nói thế, Chúa nói thế, Phật nói thế, thầy giáo nói thế, bố mẹ nói thế, chính phủ nói thế, đảng ta nói thế, linh mục ta nói thế… Chẳng có cái gì trên đời tệ bằng nghe theo một cách mù quáng. Đó là con đường đưa đến dốt nát và trì trệ.

Dĩ nhiên là trong đời đôi khi ta phải làm quyết định ngay lập tức, dù là chưa đủ kiến thức. Trong trường hợp đó, nên lấy kiến thức của những người được xem như là biết vấn đề để làm kiến thức tạm của mình, cho đến khi mình thực sự hiểu. Ví dụ: Ta không chắc hút thuốc có hại không, nhưng hiện thời ta cần có qu‎yết định ngay “hút hay không?” Vậy thì tạm thời cứ nghe theo các quí vị bác sĩ nói là thuốc lá có thể gây ung thư, rồi theo đó mà quyết định, cho đến lúc ta đã nghiên cứu thêm và làm quyết định cuối cùng.

3. Phát triển cá tính của mình có nghĩa là mình cũng khuyến khích người khác phát triển cá tính của họ, và kính trọng cá tính của họ, dù là cá tính đó chỏi với cá tính của mình. Ví dụ: Mình là người nói nhỏ nhẹ, bạn mình là người nói rổn rãng nghe muốn lủng lỗ nhĩ, thì vẫn cứ khuyến khích bạn mình sống với cá tính của bạn.
andean-hikers

Người không khuyến khích người khác phát triển cá tính, đương nhiên là người thích đóng khuôn, như vậy thì chính người đó cũng không thể phát triển được cá tính của mình (ngoại trừ cá tính “đóng khuôn”).

4. Có thể đi một mình. Nếu bạn có một cung cách riêng và cách suy nghĩ riêng, và mọi người chung quanh suy nghĩ một cách khác, họ sẽ muốn lèo lái bạn vào con đường sống của họ, và bạn phải đủ vững tin để cứ sống cách của mình. Đây là chuyện rất thường xảy ra. Đám đông thường có mass mentality (tư duy của đám đông), đôi khi còn trở thành mob mentality (tư duy điên rồ kiểu băng đảng tội phạm) hay herd mentality (tư duy như một đoàn thú).

Người thực sự tĩnh thức không cần phải chạy theo đám đông. Họ ngồi yên suy nghĩ chính chắn, rồi đi theo quyết định riêng của mình–hoặc đồng y’‎ với đám đông hoặc đi đường khác.

Điều này nói thì dễ làm thì khó, vì đại đa số người trên thế giới không có suy nghĩ độc lập mà chỉ chạy theo đám đông. Chính vì vậy mà ta mới có mass mentality. Cho nên bảo vệ cá tính của mình đòi hỏi ta phải tĩnh thức và can đảm đi một mình đôi khi.

5. Phát triển cá tính không có nghĩa là coi thường mọi người khác. Đó chỉ là thiếu hiểu bíết, kiêu căng, và thiếu tự tin. Người có cá tính mạnh thì rất gần gũi và thân thiết với những người chung quanh, vì họ quí‎ trọng và thích thú cá tính của mỗi người chung quanh.

Nguyên ly’ vận hành chỗ này rất dễ hiểu: Người có cá tính mạnh và muốn phát triển cá tính mạnh của mình, đương nhiên là hiểu và muốn những người chung quanh cũng phát triển cá tính của họ, như mình đang làm cho mình.

Ngược lại, người có cá tính yếu, thích đóng khuôn, thường không biết tôn trọng cá tính của người khác, và cũng muốn người khác đóng khuôn như mình.
hikers
Phát triển cá tính là cội nguồn của sáng tạo. Người có cá tính đóng khuôn đương nhiên cũng chí có thể sáng tạo kiểu đóng khuôn, nghĩa là chẳng sáng tạo gì cả. Vì vậy, mỗi người chúng ta hãy tự phát triển cá tính của mình và khuyến khích mọi người chung quanh cùng làm thế.

Và bắt đầu bằng một chữ — HỎI.

Hỏi về bất kỳ điều gì cho đến khi mình thỏa mãn là đã hiểu và đã nắm vững vấn đề đủ để làm quyết định cho riêng mình. Đừng tự động dạ vâng với lời dạy của ai cả. Nhưng cũng đừng coi thường kiến thức của người đi trước, người có kinh nghiệm hơn. Học tạm của người đi trước, và tiếp tục hỏi thêm, cho đến khi mình có kiến thức của riêng mình.

Và cũng đừng suy tư theo kiểu không suy tư, “Ồ, cái này tồi, tôi không thích” và không giải thích được tại sao tồi khi bị người hỏi vặn lại. Đó là nói lảm nhảm, không phải là suy tư.

Mỗi chúng ta nên không bao giờ quên một sự thật rất căn bản: Đất nước ta chỉ có thể thông minh, mạnh mẽ, và sáng tạo nếu mỗi chúng ta thông minh, mạnh mẽ và sáng tạo. Không có cách khác.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Biết Người

Câu chuyện Dự Nhượng đã trở nên quen thuộc với mọi người qua lời tuyên dương của Trần quốc Tuấn ở Hịch tướng sĩ văn:TranQuoc Tuan

“ Dự Nhượng thốn than nhi phục chủ thù”
( Dự Nhượng nuốt than để báo thù cho chủ)

Nhượng người nước Tấn, theo phò Phạm Trung Hàn. Trí Bá diệt Phạm, Nhượng theo hầu Trí Bá. Triệu Tương Tử diệt Trí Bá, Nhượng tìm cách báo thù. Triệu Tương Tử tìm cách thu phục Nhượng mà không đặng. Thù chủ không trả được, Nhượng phải tự hủy. Trước khi chết còn để lại câu nói nổi tiếng:

“ Trước ở với Phạm Trung Hàn, Hàn xem tôi là hạng tầm thường nên lấy cách hạng tầm thường mà trả. Khi theo Trí Bá, Trí Bá đãi tôi vào hàng quốc sĩ nên lấy lễ của hàng quốc sĩ mà đền trả.”

Trí Bá, nhân vật chìm khuất trong câu chuyện cắt ngắn này lại là người đáng phục nhất.
Từ một Dự Nhượng hèn kém mà rèn thành hàng quốc sĩ nổi tiếng cổ kim, Trí Bá đáng xếp hàng vương đạo.

Và một chút băn khoăn, sống ở trong đời, ta có đủ cái đảm lược để đãi người bằng cả cái chí thành?
Thường thì một chút ích kỉ, một chút băn khoăn, thường thì yêu mình nên mãi đo lòng người. Một chút băn khoăn cẩn trọng đôi khi vụt mất người tri kỉ.
Giá mà đủ cái tâm để sống chí thành với tình bạn, tình yêu, và dồng nghiệp. Và giành đãi mọi người. Cuộc sống sẽ dễ chịu biết mấy với lòng tin cẩn.

Và mong sao đời còn nhiều Dự Nhượng.
Thêm một Trí Bá, xã hội thêm một nhà lãnh đạo có tài.
lễ
Thêm một Dự Nhượng, cũng cố thêm lòng tin của con người vào cuộc sống.
Biết người là một Đức sống, mà cũng là cái Lễ của thời hiện đại.

Chúc các bạn của Đọt Chuối Non thêm một chút suy tư trong cái kinh nghiệm sống của mình qua câu chuyện ngày xưa. Và một ngày mới thật lạc quan vào con người.

Nguyễn Tấn Ái

Bài nói chuyện của tổng thống Corazon C. Aquino, Tổng thống Phi Luật Tân, tại buổi Điềm Tâm Cầu Nguyện Quốc gia, 11 tháng 12 năm 1986

Chào các bạn,

Cách đây hai tuần, hôm mồng 1 tháng 8, 2009, chúng ta có đưa tin là cựu tổng thống Phi Luật Tân, Cory Aquino, qua đời.

Câu chuyện Cory Aquino là một trang sử rất quan trọng cho lịch sử Phi Luật Tân, và là một kích thích lớn cho phong trào dân chủ trên thế giới.
PHILIPPINES-AQUINO/
Trước Cory Aquino là Fernando Marco, làm tổng thống độc tài tổng cộng 22 năm. Anh này xiết chặt nước Phi Luật Tân đến nỗi tham nhũng lan tràn và gia đình ông ta vơ vét những khối tài sản khổng lồ của dân Phi, nhưng chẳng ai dám hó hé. Gia nô của Marcos nắm hết quyền hành ở Phi.

Chồng của Cory Aquinos là thượng nghĩ sĩ Ninoy Aquino can đảm lên tiếng phê phán Marcos nên bị bắt và bị tuyên án tử hình. Ông bị giam 7 năm, cho đến năm 1980 khi ông bị bệnh tim nặng, dù Marcos không đồng ‎ý, nhưng tổng thống Mỹ Jimmy Carter áp lực dữ dội, cho nên Marcos bằng lòng cho Ninoy qua Mỹ chữa bệnh, và cả vợ con cùng đi theo.

Ngày 21 tháng 8 năm 1983, Ninoy và gia đình trở về Phi Luật Tân và Ninoy bị ám sát ngay khi đang bước xuống máy bay ở phi trường Manila, còn trên bục thang.

Dân Phi Luật Tân nổi giận và xoay quanh Cory Aquino, yêu cầu bà tranh cử tổng thống. Cory, dù đã tốt nghiệp đại học tại Mỹ, luôn luôn gọi mình là “người nội trợ đơn giản” (a simple housewife), trở thành biểu tượng đoàn kết và tranh đấu cho dân Phi Luật Tân.

Năm 1986 Cory tranh cử với Marcos. Mọi người tuyên bố là Marcos dùng nhiều trò gian lận. Hai bên đếm phiếu, bên nào cũng tuyên bố mình nhiều phiếu hơn. Ngày 25 tháng 2 năm 1986, cả hai bên đều làm lễ nhậm chức tổng thống riêng, cho cả hai người. Đó là khởi đầu của cuộc “Cách mạng vàng” của Cory, cuộc cách mạng dân chủ không đổ máu, nhờ toàn dân Phi hỗ trợ và các tướng lãnh quân đội cũng từ từ đồng ý hỗ trợ Cory. Marcos từ chức.

Cory Aquino là nữ tổng thống đầu tiên ở Á châu.
coryaquino1
Vài tháng sau đó, ngày 11 tháng 12 năm 1986, chúng ta có bài nói chuyện dưới đây. Đây là bài nói chuyện riêng tư trong một nhóm lãnh đạo nhỏ của Phi Luật Tân. Bài này chưa từng xuất bản ở đâu cả. Có lẽ ĐCN là nơi đầu tiên trên thế giới có nó.

Bài này Cory nói trong Buổi Điểm Tâm Cầu Nguyện Quốc Gia tại một khách sạn ở Manila, Phi Luật Tân, gồm có một số lãnh đạo Phi và vài bạn bè từ các nước. Một người bạn của mình có mặt hôm đó, giữ bài nói chuyện này 23 năm. Và hôm Cory qua đời, mang ra gởi cho một số bạn bè.

Khi đọc bài này, các bạn hãy nghĩ đến khung cảnh chính trị Phi Luật Tân và cuộc đời của Cory lúc đó, chỉ 3 năm sau khi chồng bị ám sát, và chính trị Phi Luật Tân lúc đó thật là hỗn loạn và nguy hiểm. Ai biết được những biến chuyển chính trị Phi Luật Tân lúc đó sẽ nhận ra là các danh từ rất chung chung dùng trong bài này là nói về các biến cố lớn tại Phi và dĩ nhiên là mọi người nghe hôm đó đều hiểu.

Điểm rõ ràng nhất ai cũng thấy là lòng sùng kính mộ đạo sâu thẳm của Cory. Nhưng điểm quan trọng cho chúng ta trên ĐCN là:

(1) sự vắng mặt của tất cả mọi từ ngữ nói đến thù hận, ghen ghét, nghi kỵ, lo lắng, phê phán… trong bài này, và

(2) sự khiêm tốn cực kỳ của Cory.

Trong bài này cũng có một câu quote mình hay đọc mỗi khi có quá nhiều gánh nặng trong lòng:


    “Hãy đến với ta, tất cả các con những người nhiều gánh nặng trong lòng, và ta sẽ cho các con được nghỉ ngơi…”

Ngoài việc chia sẻ bài này với tất cả các anh chị em đọc ĐCN, mình đặc biệt gởi tặng câu quote này đến các bạn ĐCN đang có nhiều gánh nặng trong lòng—mình vẫn cầu nguyện cho các bạn hàng ngày.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

.

Bài nói chuyện của tổng thống Corazon C. Aquino, Tổng thống Phi Luật Tân, tại buổi Điềm Tâm Cầu Nguyện Quốc gia, 11 tháng 12 năm 1986

Trong những tháng qua, trong những lúc hiểm nguy và khủng hoảng, chúng ta cầu xin sự khoan hồng, can thiệp, ân phước và nhân từ của Chúa. Dù là chúng ta thiếu sót, Chúa đã luôn luôn trả lời. Như các Tỉên Tri đã kinh ngạc:

    “Lòng từ nhân của Chúa không bao giờ ngừng. Tình thương của Chúa không bao giờ thất bại. Chúng thành mới mỗi buổi sáng…”

Cory-Aquino
Vì vậy tôi muốn dùng dịp này để tạ ơn Chúa Giêsu Christ, Người Cứu chúng ta và là sức mạnh của ta, Người dẫn đường và là lãnh đạo thật của nước ta. Tình thương của Chúa –qua suốt thời nô lệ, cuộc đấu tranh, và thành quả tự do của chúng ta và cuộc chiến của chúng ta để gìn giữ tự do và mang lại ‎y’ nghĩa cho tự do – đã thành mới mỗi buổi sáng. Khi chúng ta đau đớn, Ngài đã gọi:

    “Hãy đến với ta, tất cả các con những người nhiều gánh nặng trong lòng, và ta sẽ cho các con được nghỉ ngơi…”

Và thuở chúng ta tìm được an bình trong tâm với quyết tâm mới, và bước khỏi vòng nô lệ với kẻ thù bủa vây tứ phía, Ngài đã bảo đảm với chúng ta là nếu Ngài ở cùng chúng ta, không ai có thể thắng chúng ta. Và bây giờ khi chúng ta chiến đấu chống kẻ thù bên ngoài, và kẻ thù trong chúng ta, lời hứa vẫn còn đó không lung lay:

    “Hãy tìm trước hết Nước Chúa và sự công chính của Chúa, và tất cả những điều này sẽ được trao tặng cho con.”

Và ngay cả trong sự tìm kiếm ngập ngừng của ta, Ngài cũng bảo đảm với chúng ta rằng ai sốt sắng trong sự tìm kiếm sẽ “tìm thấy”, và cửa sẽ mở; vì chỗ nào chúng ta yếu, Ngài mạnh.

Vì vậy, lập đi lập lại, chúng ta tạ ơn Giêsu, Chúa chúng ta. Chúng ta tạ ơn Ngài đã có mặt khi chúng ta kêu cầu trong khốn cùng. Chúng ta tạ ơn Ngài đã nâng chúng ta lên khi chúng ta mệt mỏi và nao núng. Chúng ta tạ ơn Ngài đã với tay và chụp chúng ta ngay trên bờ vực thẳm và đặt chúng ta xuống trong chiến thắng và tự do. Chúng ta tạ ơn Ngài vì lòng khoan dung của Ngài với người Phi Luật Lân. Chúng ta tạ ơn Ngài vì cơ hội để gặp gở cầu nguyện sáng nay và hân hoan với sự có mặt của Ngài. Vì Chúa Giêsu đã hứa bất kỳ nơi nào và lúc nào hai hay ba người họp lại trong tên Ngài, Ngài cũng sẽ có mặt ở đó.

Chúng ta hãy dùng cơ hội này để đếm các ân phước chúng ta đã có, dù là chúng ta vẫn dám xin thêm. Nhưng chúng ta không bao giờ nên quên công đức thuộc về Ai — và Ai là người chúng ta nên tin vào. Như tông đồ Phaolô viết cho các tín hữu hãnh diện của thành Corinth:

    “Nhưng Chúa Trời đã chọn những ngớ ngẩn của thế giới để làm hổ thẹn người thông thái. Ngài chọn những yếu kém của thế giới để làm xấu hổ người mạnh mẽ, để không ai có thể khoe trương trước mặt Ngài. Bời vì chỉ từ Chúa Trời mà chúng ta có sự sống qua Chúa Giêsu Christ, người đã làm cho chúng ta thành chấp nhận được đối với Chúa Trời. Vì vậy, như lời đã viết, “Hãy để ai khoe trương, khoe trương trong tên Chúa.”

Chúng ta hãy hãnh diên sáng nay trong Chúa cao cả, Chúa của chiến thắng và tự do của chúng ta. Tôi biết rằng mỗi người chúng ta có gánh nặng và những thử thách riêng khi chúng ta làm việc để làm mới quê hương và đồng bào ta. Nhưng chúng ta có thể mang trong lòng những dòng này từ một bản nhạc ngợi ca, viết ra để diễn tả chúa Giêsu, Chúa và là Khách Danh Dự của chúng ta trong buổi họp mặt hôm nay:

    “Nếu Ngài mang gánh nặng của cả thế giới trên vai Ngài, tôi biết, hỡi các anh chị em, là Ngài cũng sẽ mang các anh chị em.”

Cám ơn các bạn và chúc các bạn một buổi sáng đẹp.

(Trần Đình Hoành dịch)

.

Remarks of President Corazon C. Aquino, President of the Republic of the Phillipines, at National Prayer Breakfast, Dec. 11, 1986

“In the past months, in times of danger and crisis, we have prayed for our Lord’s mercy, intervention, blessing and grace. Despite or failings, He has always answered. As the Prophets would marvel:

    ‘The Lord’s loving kindnesses indeed never cease; His compassion never fails; they are new every morning…’

coryaquinopeoplepower
I therefore would like to take this opportunity to thank our Lord Jesus Christ, who is our Savior and our strength, our Guide and the true Leader of our nation. His compassion – thoughout our bondage, our struggle, out attainment of freedom and out battle to keep and give it meaning—has been new every morning. As we suffered, He called to us:

    ‘Come to me, all of you who are heavily laden, and I will give you rest.’

And as we found inner peace through our new resolve, and marched away from slavery with the enemy on every side, He assured us that if He was with us, no one could prevail against us. And now as we battle the enemy without, and the enemy within ourselves, the promise is there unwavering:

    ‘Seek you first the Kingdom of the God and His righteousness, and all these things will be added unto you.’

And even in our uncertain seeking, He assures us that thoese who are earnest in their search shall ‘find’, and the doors will be opened; for where we are weak, He is strong.

And so, again and again, we thank Christ our Lord. We thank Him for being there when we called in our distress. We tahnk Him for holding us up when we were tired or faltered. We thank Him for reaching out and snatching us from the edge of the precipice and setting us down in triumph and freedom. We thank Him for His mercy upon Filipinos. And we thank Him for the opportunity to gather in prayer this morning and for the pleasure of His company. For Christ has promised that wherever and whnever two or three are gathered together in His name, He will also be there.

Let us take this opportunity to count our blessings, even as we dare to ask for more. But let us never forget to Whom the credit should go – and in Whom we should trust. As the Apostle Paul wrote to the proud Corinthians:

    ‘But God chose the foolish things of the world to shame the wise; He chose the weak things of the world to shame the strong so that no one may boast before Him. For it is from God alone that we have life through Jesus Christ, who made us acceptable to God. Therefore, as it is written, “Let him who boasts, boast in the Lord.”’

May we thus take pride this morning in the greatness of our God, the God of our victory and freedom. I know we each carry our burdens and face our individual trials as we work for the renewal of our land and our people. But we may take heart in these lines froma contemporary song of praise written to describe Christ, our Loard and Honored Guest of this morning’s gathering:

    ‘If He carried the weight of the world upon His shoulders, I know, dear brothers and sisters, that He will carry you.’

Thank you and good morning.”

Kể với mình nhiều hơn đi — Về nghệ thuật nghe tinh diệu

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một bài viết dài lắm, bốn trang in A4 về nghệ thuật nghe của chị Brenda Ueland, tác giả của cuốn sách nổi tiếng – “If You Want to Write: A Book about Art, Independence and Spirit” về viết và sáng tạo.

Cuốn sách mà nhà văn Mỹ Carl Sandburg gọi là “the best book ever written on how to write.”

Viết, sáng tạo, theo cách chị Brenda gọi là “Try to discover your true, honest, untheoretical self”.

Viết thoải mái, viết thư giãn, viết thả lỏng, viết vui vẻ. Không có gì phải nghiêm trọng. Viết, đơn giản là thấy có gì hay, có gì đẹp, có gì có ích thì viết để chia sẻ với các anh chị em thôi.

Viết không có ai đọc cũng được, không có ai khen cũng được, không có ai trả tiền cũng được, đơn giản là vì ưa thích. Có khi, 20 năm sau người ta thấy ở tác phẩm, lạc thị hiếu tạm thời của 20 năm trước, những giá trị sống mãi với thời gian sau đó.

Sau khi đọc hết mấy chương của cuốn sách, mình rất thích nên lên mạng tìm kiếm thêm thông tin về chị Brenda. Khi đọc trang wikipedia về chị, mình tim thấy bài viết về nghệ thuật nghe rất hay này.

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.

Kể với mình nhiều hơn đi
Về nghệ thuật nghe tinh diệu

    Brenda Ueland

ListeningToTheBird

Tôi muốn viết về điều vĩ đại và mạnh mẽ của lắng nghe thực sự. Và chúng ta lãng quên chuyện đó như thế nào. Và chúng ta không nghe thấy con cái chúng ta, hay những người ta yêu thương như thế nào. Và điều ít nói đến nhất – điều cũng thật là quan trọng – lắng nghe những người ta không yêu thích. Nhưng chúng ta nên lắng nghe. Bởi lắng nghe là một điều kỳ lạ và đầy hấp lực, một lực sáng tạo. Nghĩ thế nào, nhưng những người bạn thực sự lắng nghe chúng ta là những người chúng ta đến gần, và chúng ta muốn ngồi trong bán kính của họ, như thể như vậy là tốt cho ta, như những tia cực tím.

Đây là lý do: khi chúng ta được lắng nghe, sự lắng nghe sáng tạo ra chúng ta, khiến ta hé mở và trải rộng ra. Những ý tưởng bắt đầu lớn lên trong lòng chúng ta và đi đến sự sống. Bạn biết thế nào mà khi một người cười với câu đùa của bạn, bạn trở nên hài hước và hài hước thêm, và nếu anh ý không cười, mọi chút đùa vui bé tí trong bạn yếu đi và chết. À, đấy là nguyên lý của vấn đề. Mọi người hạnh phúc và tự do khi được lắng nghe. Và nếu bạn là một người lắng nghe, đó là bí mật để có một thời gian hạnh phúc trong xã hội (bởi mọi người quanh bạn trở nên sống động và thú vị), làm người khác yên ổn, làm người khác tốt đẹp.

Ai là những người bạn đến để xin lời khuyên? Không phải đến những người cứng rắn, thực tế, người có thể nói với bạn chính xác điều cần làm, mà đến những người lắng nghe; đó là, những người tử tế nhất, ít chỉ trích nhất, ít ông chủ nhất mà bạn biết. Đó bởi vì khi rót vấn đề của bạn ra cho họ, tự chính bạn sẽ biết làm gì với vấn đề đó.

Khi chúng ta lắng nghe người khác, có một dòng điện xoay chiều, và dòng điện này sạc điện chúng ta, và chúng ta không bao giờ cảm thấy mệt vì nhau. Chúng ta luôn luôn được tái tạo. Bây giờ, có những người xuất chúng, nhưng không thể lắng nghe được nhiều. Họ không có đường dây chạy vào trên cỗ máy của họ. Họ rất vui thú, nhưng cũng làm kiệt sức. Tôi nghĩ đến những người giảng bài, những người trình diễn thật xuất sắc, bằng cách không cho chúng ta một cơ hội để nói, không để cho chúng ta diễn tả ý nghĩ và lớn lên. Chính dòng suối sáng tạo nhỏ bé trong chúng ta bắt đầu lớn lên và cân nhắc những ý tưởng mới, với những nụ cười và trí tuệ bất ngờ.
art-conversation
Dòng suối sáng tạo nhỏ bé này ở trong mỗi chúng ta. Đó là linh hồn, hay trí thông minh, hay trí tưởng tượng – dù bạn gọi nó với tên nào. Nếu bạn rất mệt mỏi, căng thẳng, không có thời gian một mình, làm nhiều việc vặt quá, nói với quá nhiều người, uống quá nhiều rượu, dòng suối nhỏ bé này bị vẩn đục và bị che phủ bởi rác rưởi. Kết quả là bạn dừng lại không sống từ trong tâm, tức là dòng suối sáng tạo, và bạn sống trên vùng chu vi, từ những thứ bên ngoài. Đó là, bạn tiếp tục chỉ dựa thuần túy trên lực của ý trí mà không có trí tưởng tượng.

Khi người khác lắng nghe chúng ta, với sự chú ý yên lặng và cuốn hút, dòng suối nhỏ bé đó mới bắt đầu làm việc lại, tăng tốc lên theo một cách bất ngờ.

Tôi khám phá ra điều này khoảng ba năm về trước, và thực sự nó tạo ra một thay đổi mang tính cách mạng trong cuộc sống của tôi. Trước đó, khi tôi đi đến một bữa tiệc, tôi nghĩ một cách bồn chồn, “Bây giờ cố gắng thật nhiều. Sống động lên. Nói những điều thật sáng. Nói. Không nghỉ.” Và khi mệt rồi, tôi phải uống thật nhiều café để giữ phong độ.

Bây giờ trước khi đi đến một bữa tiệc, tôi đơn giản bảo với chính mình là lắng nghe với sự yêu mến tới bất kỳ ai nói chuyện với tôi, đứng trong đôi giầy của họ khi họ nói, cố biết về họ mà không để trí óc tôi áp đặt trí óc họ, hay tranh luận, hay đổi chủ đề. Không, thái độ của tôi là “Kể với mình nhiểu hơn đi. Người này đang cho tôi thấy tâm hồn của anh ấy. Cuộc nói chuyện có một chút khô khan, và nhàm và trệu trạo bây giờ, nhưng hiện thời anh ấy bắt đầu nghĩ, không chỉ tự động nói. Anh ấy sẽ trình bày con người thật của chính anh ấy. Rồi anh ấy sẽ sống động một cách tuyệt vời”.

Đôi khi, tôi không thể lắng nghe cũng như những người khác. Nhưng khi tôi có năng lực lắng nghe này, người ta quây lấy tôi và đầu họ hướng về phía tôi như thế bị kéo không thể cưỡng lại nổi. Không phải bởi mọi người tự cao và họ muốn khoe khoang mà họ bị kéo về phía tôi. Đó bởi vì bằng cách lắng nghe, tôi đã kích hoạt dòng suối sáng tạo của họ. Tôi làm họ hạnh phúc.
listening
Bây giờ, tại sao lắng nghe làm họ hạnh phúc? Tôi có một khái niệm huyền bí về chuyện này. Tôi nghĩ chỉ bằng cách biểu cảm ra ngoài tất cả những gì ở trong mà những dòng suối trong trẻo hơn và trong trẻo hơn chảy đến. Cũng như vậy với viết lách. Bạn được dạy ở nhà trường là viết xuống giấy những điều tươi sáng. Sai. Đổ xuống giấy những thứ tẻ nhạt nữa – bạn sau đó có thể xé chúng đi – bởi chỉ khi đó những điều tươi sáng mới tới. Nếu bạn giữ lại những điều tẻ nhạt, bạn cũng chắc chắn giữ lại những điều trong trẻo, đẹp đẽ và chân thật và sống động. Cũng như vậy với những người không được lắng nghe theo cách đúng – với sự yêu mến và một chút hứng khởi vui vẻ. Dòng suối sáng tạo của họ đã bị đóng kín. Chỉ những câu nói hời hợt đi ra ngoài – nhưng cái khách sáo hay tuôn trào hay thuần túy bồn chồn. Chẳng ai đã kêu chúng ra ngoài, bằng lắng nghe tuyệt vời, những cái chân thật và sống động.

Tôi nghĩ phụ nữ có năng lực lắng nghe tốt hơn nam giới. Đấy không phải là lỗi của nam giới. Họ thua về lắng nghe bởi thói quen lâu dài của họ trong nỗ lực kinh doanh, xác định bản thân. Và những người đàn ông càng mạnh mẽ, càng ít hơn khả năng lắng nghe khi họ lớn tuổi. Và đó là tại sao phụ nữ nói chung vui vẻ hơn nam giới, thư thái hơn và hứng khởi hơn.

Bây giờ, khả năng không lắng nghe được của những người đàn ông có năng lực là nguyên nhân của những điều buồn rầu nhất trên thế giới – sự cô đơn của những người cha, của những người đàn ông trầm lặng buồn, người di chuyển quanh những đứa con đã trưởng thành như những bóng ma xa xôi. Khi cha tôi hơn 70 tuổi, ông là một người đàn ông rực lửa, hài hước và đáng ngưỡng mộ, một học giả, một người đàn ông đầy uy lực. Nhưng ông nằm sâu thẳm trong nỗi cô đơn của tuổi giả và của một thế hệ khác. Ông ấy rất thích tôi. Nhưng ông ấy không thê nghe thấy tôi – không từ nào tôi nói ra, thật đấy. Tôi chỉ là một khán giả. Tôi có thể quanh hồ với ông vào một buổi chiều đẹp và ông có thể nói với tôi về Đác uyn và Huxley và những phê phán cấp cao về Kinh Thánh.

“Vâng, con thấy rồi, con thấy rồi” tôi liên tục nói vậy và cố giữ cho trí óc níu chặt vào điều đó, nhưng tôi bồn chồn và chán. Có một cảm giác không thể làm gì khác được bởi vì ông không thể nghe thấy cái tôi có để nói về chủ đề nói chuyện. Khi tôi nói tôi thấy chính tôi la to, như một người nói với một người nước ngoài, và trong một trạng thái kiểu tuyệt vọng rằng ông không thể nghe thấy tôi. Sau chuyến đi dạo, tôi cảm thấy rằng tôi đã rũ xong trách nhiệm và tôi háo hức muốn để ông ổn định và ngồi tựa trên chiếc ghế kiểu Morris của ông, để tôi có thể đi ra ngoài và có một thời gian sống động hơn với những người khác. Và ông thở dài và nhìn theo tôi lơ đãng với sự cô đơn không hiểu rõ được.
listening1
Gần đây, một người đàn ông tôi không gặp tới 20 năm nay viết thư cho tôi: “Chú có một gia đình với những đứa con trưởng thành cả. Cũng như cha cháu đã có. Những đứa con chẳng bao giờ gặp ông ấy. Không phải trong những ngày ông còn sống. Không phải trong những ngày ông là người đàn ông sâu sắc và đáng ngưỡng mộ và chúng ta đều biết. Đó là cuộc đời của đàn ông. Lần sau cháu gặp chú, cháu sẽ biết mọi chuyện. Đơn giản là đến với cha cháu lần nữa, cố với tới, trở lại với thế giới của những người ông yêu.”

Vậy khi tôi gặp lại người đàn ông này, điều gì đã xảy ra với ông sau 20 năm? Ông là một người đàn ông mạnh mẽ một cách không bình thường và đã kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng ông đã mất khả năng lắng nghe. Ông nói nhanh và kể những câu chuyện tuyệt vời và thật tuyệt làm sao khi được nghe chúng. Nhưng khi tôi nói – vì không thể ngồi yên được, “Cháu truyền tay cho chú cái đó chứ?… Cái tẩu của chú đâu?” Đó chỉ là một thói quen. Ông đọc nhiều sách không kể xiết và hào hứng đón nhận những ý tưởng mới, nhưng ông đơn giản không thể lắng nghe ai.

Vậy đây là điều tôi làm. Tôi đã kiên nhẫn hơn – tôi không kháng cự bài nói chuyện một chiều của ông như tôi làm với bố tôi. Tôi lắng nghe và lắng nghe ông, không khi nào ấn ngược lại ông, ngay cả trong ý nghĩ, với sự xác nhận của tôi, tôi nói với chính mình “Ông ấy đã ở dưới áp lực đẩy lái hàng năm ròng. Gia đình ông đã chống lại cách nói của ông. Nhưng bây giờ, bằng cách lắng nghe. Mình sẽ kéo tất cả ra khỏi ông. Ông phải nói tự do liên tục và liên tục. Khi ông đã được thực sự lắng nghe đủ đầy, ông sẽ trở nên thanh tĩnh hơn. Ông sẽ bắt đầu muốn nghe thấy tôi.”

Và ông đã, sau vài ngày. Ông bắt đầu đặt câu hỏi cho tôi. Và chỉ ngay sau đó tôi nói nhẹ nhàng, ‘Chú thấy đấy, đã trở nên khó để chú lắng nghe”.

Ông ngừng lại chết cứng và trừng mắt nhìn tôi. Và bởi vì tôi đã lắng nghe với sự thông cảm hoàn toàn, bị thu hút hoàn toàn, không chỉ trích, không có chút dấu vết nào của sự chán hay thiếu kiên nhẫn, mà ông bây giờ tin tưởng và tin cậy tôi, mặc dù ông không biết điều này.

“Nói đi”, ông nói. “Kể với chú về điều đó. Nói với chú về điều đó”.

À, chúng tôi đi dạo tới dạo lui qua bãi cỏ và tôi nói với ông ý kiển của tôi về chuyện này.

“Chú yêu các con chú, nhưng có lẽ chú không để chúng vào lòng. Trừ khi chú lắng nghe, mọi người bị khô héo đi trong sự hiện diện của chú; họ trở nên một phần ba của chính họ. Trừ khi chú lắng nghe, chú không thể biết ai cả. Ồ chú sẽ biết về những dữ kiện và những gì trên báo và tất cả lịch sử, có lẽ, nhưng chú sẽ không biết một con người nào cả. Chú biết đấy, cháu đã đi đến chỗ nghĩ rằng lắng nghe là tình yêu, đó là điều lắng nghe thực sự là.”
artoflistening
À, tôi không nghĩ tôi đã viết bài viết này nếu những ý kiến của tôi không có một tác động khủng khiếp với người đàn ông này. Bởi ông nói những ý kiển của tôi đã thay đổi toàn bộ cuộc đời của ông. Ông viết cho tôi rằng đám con của ông ngay lập tức đến gần với ông hơn; ông kinh ngạc thấy chúng ra sao, độc đáo làm sao, độc lập và can đảm làm sao. Vợ của ông có vẻ thực sự quan tâm tới ông trở lại, và họ thực sự nói với nhau về đủ loại chuyện và làm nhau cười ồ.

Cũng như bi kịch của cha mẹ và con cái là không lắng nghe, cũng bi kịch đó với vợ và chồng. Nếu họ không đồng ý họ la hét ngày càng to hơn – nếu không ở bên ngoài, ít nhất ở trong lòng – níu chặt một cách dữ tợn và câm điếc vào ý kiến của chính họ, thay vì lắng nghe và trở nên lắng yên hơn và lắng yên hơn và chịu hiểu hơn. Nhưng kết quả nghiêm trọng nhất của không lắng nghe là điều tồi tệ nhất thế giới, buồn chán tẻ nhạt; bởi đó thực sự là cái chết của tình yêu. Nó ngăn cách con người xa nhau hơn bất kỳ điều gì khác. Tôi nghĩ đó là lý do những cặp lấy nhau cãi lộn. Cãi lộn cắt xuyên qua chuyện không giao tiếp và buồn chán. Bởi vì khi những cảm xúc bị tổn thương, họ bắt đầu thực sự lắng nghe. Cuối cùng, cuộc nói chuyện của họ là trao đổi qua lại thực sự. Nhưng tất nhiên, họ đang gây thương tích cho hôn nhân của họ mãi mãi.

Ngoài chuyện lắng nghe phê phán, có một loại lắng nghe nữa cũng chẳng tốt, lắng nghe thụ động, chỉ trích. Đôi khi những ông chồng có thể là loại người nghe này, một kiểu người nghe trộm keo kiệt, người mà trong đầu (hay nói ra ngoài) liên tục nói khi bạn nói “bùm chíu chát bùm”.

Bây giờ, lắng nghe như thế nào? Nó khó hơn bạn tưởng. Tôi không tin gì vào lắng nghe phê phán, bởi điều đó đặt một người vào chiếc áo khoác bệnh điên của sự do dự. Anh ấy bắt đầu chọn lựa từ ngữ nghiêm trọng hay chải chuốt. Dòng suối nhỏ của anh không thể tuôn trào. Những người lắng nghe phê phán làm khô héo bạn. Nhưng những người lắng nghe sáng tạo là những người muốn chính bạn mạo hiểm bất cần, ngay cả ở tình trạng xấu nhất của bạn, ngay cả chửi rủa phí báng, tâm trạng tồi tệ. Họ cười và chỉ vui vẻ với bất kỳ biểu lộ nào của chính bạn, xấu hay tốt. Bởi những người lắng nghe thực sự biết rằng nếu bạn ở tâm trạng xấu, điều đó không có nghĩa là bạn sẽ luôn như vậy. Họ không yêu bạn chỉ khi bạn dễ chịu; họ yêu tất cả của bạn.

Để học lắng nghe, đây là một số gợi ý: cố học sự thanh tĩnh, sống trong thực tại một phần thời gian mọi ngày. Đôi khi nói với chính mình, “Bây giờ, cái gì đang xẩy ra? Người bạn này đang nói. Tôi yên lặng. Có một khoảng thời gian bất tận. Tôi nghe thấy, từng câu chữ.” Và rồi bất chợt bạn bắt đầu nghe thấy không chỉ những gì người ta nói, mà những gì họ đang cố nói, và bạn cảm giác được sự thật toàn bộ về họ. Và bạn cảm giác được sự hiện hữu, không phải một mẩu, không phải đối tượng này và kia, mà như một tổng thể.

Và quan sát sự khẳng định chính mình. Và rũ bỏ nó đi. Cố đừng uống quá nhiều ly rượu cocktail đẻ bỏ đi cái năng lượng bồn chồn mà cứ cảm giác như náng lượng và trí khôn nhưng có lẽ chẳng là cái nào.Và nhớ rằng không đủ chỉ là ý chỉ muốn lắng nghe người khác. Người ta phải thực sự lắng nghe. Chỉ khi đó, phép lạ mới bắt đầu.

Đôi khi người ta không thể lắng nghe bởi vì họ nghĩ nếu họ không nói, họ chẳng là gì về mặt xã hội. Có những phụ nữ với kiểu luyện khiêu vũ ballroom cổ điển mà luôn đòi hỏi rằng phải có sự hào hứng không nghỉ và cuộc nói quay tròn. Nhưng đây thực sự là sự căng thẳng với mọi người.

Không. Chúng ta tất cả nên biết điều này: rằng lắng nghe, không phải nói, là vai trò đầy năng khiếu và vĩ đại,và vai trò đầy tưởng tượng. Và người lắng nghe thực sự đáng tin hơn nhiều, cuốn hút nhiều hơn người nói, và anh ấy hiệu quả hơn, và học được nhiều hơn và làm người khác vui tốt đẹp hơn. Và do đó thử lắng nghe. Lắng nghe vợ bạn, chồng bạn, cha bạn, mẹ bạn, con cái bạn, bạn bè bạn, nghe những người yêu quý bạn và những người không như vậy, nghe những người làm bạn chán, nghe kẻ thù của bạn. Lắng nghe sẽ tạo ra sự kỳ diệu nhỏ. Và có lẽ một sự kỳ diệu vĩ đại.

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

Làm thế nào để sáng tạo ?

Chào các bạn,

Dưới đây là danh sách 30 quy luật để giúp chúng ta sáng tạo. Rất thực tế. Các bạn có thể đọc thêm chi tiết ở đây.
one-of-a-kind
1. Phe lờ mọi người: Ý tưởng của bạn càng mới mẻ, càng có ít người có thể cố vấn cho bạn.

2. Ý tưởng không cần phải lớn, chỉ cần có thể thay đổi thế giới: Đây là hai điều khác nhau.

3. Tiêu thời gian: Bất kỳ điều gì đáng giá cũng tốn thời gian vô hạn. 90% cái phân biệt người thành công và người thất bại là thời gian, cố gắng và sức lực.

4. Nếu kế hoạch kinh doanh của bạn lệ thuộc vào việc bạn bỗng nhiên được đại gia nào đó “khám phá” ra , thì có lẽ là kế hoạch của bạn sẽ thất bại: Chẳng có ai bỗng nhiên khám phá ra cái gì hết. Mọi thứ đều được tạo dựng chậm rãi với nhiều nhức mỏi.

5. Bạn phải chịu trách nhiệm về thử nghiệm của mình: Con đường càng nhiều thúc đẩy, bạn càng cô đơn.

6. Mọi người đều sinh ra với óc sáng tạo: Mỗi người được cho một hộp bút chì màu lúc còn trong vườn trẻ.

7. Giữ công việc ban ngày: Bởi vì các thử nghiệm của bạn thường bị hỏng, và bởi vì đói thì không thử nghiệm tiếp được.

8. Các công t‎y đè bẹp sáng tạo không thể cạnh tranh với các công ty vinh danh sáng tạo: Nhưng bạn cũng không thể ép uổng nhân viên biến thành thiên tài.

9. Ai cũng có một Đỉnh Everest riêng mà mình được sinh ra để leo: Bạn có thể không bao giờ đến đỉnh, điều đó có thể tha thứ được. Nhưng nếu bạn không cố gắng nghiêm chỉnh ít ra là một lần để leo cao hơn mép tuyết, thì nhiều năm sau, khi nằm chờ chết trên giường, bạn chỉ có thể cảm thấy trống rỗng.

10. Ngươi càng tài giỏi, càng ít cần được kê cao thêm: Gặp một người viết một tác phẩm siêu phàm phía sau thực đơn của nhà hàng, điều đó không làm tôi ngạc nhiên. Nhưng gặp một người viết một tác phẩm siêu phàm với bút Cartier bằng bạc đặt trên một bàn viết cổ kính trong một căn gác SoHo khoáng đãng trên sân thượng, điều này sẽ làm tôi vô cùng ngạc nhiên.

11. Đừng cố đứng vượt trội hơn đám đông, tránh xa các đám đông luôn: Kế hoạch để trình bày sản phẩm của bạn cho công chúng cũng phải sáng tạo mới mẻ như chính sản phẩm của bạn. Công việc của bạn là kiến tạo một thị trường hoàn toàn mới. Chẳng ly’ do gì mà phải làm điều mà 250 nghìn anh chàng “đang hy vọng” khác cũng đang làm—đợi phép lạ. Tất cả các mô hình kinh doanh đã có đều sai. Bạn phải tìm mô hình mới cho bạn.
aloneonthepath
12. Nếu bạn chấp nhận đau đớn, đau đớn không thể làm bạn đau: Đau đớn vì những hy sinh cần thiết thường đau hơn là bạn tính trước. Phiền thế! Nhưng dù là nói thế, thì làm một điều gì rất sáng tạo là một trong những kinh nghiệm kỳ diệu nhất mà một người có thể có trong đời. Nếu bạn thành công, mọi hy sinh đều đáng. Ngay cả khi bạn thất bại, bạn cũng sẽ học được nhiều điều giá trị lạ lùng. Nếu bạn không làm khi bạn biết rõ là bạn có cơ hội, chính điều này sẽ đau đớn hơn cả thất bại rất nhiều.

13. Đừng bao giờ so sánh nội tâm của bạn với bên ngoài của người khác: Bạn càng theo đuổi việc của bạn, bạn càng ít bị lẫn lộn giữa phần thưởng vật chất và phần thưởng tinh thần. Ngay cả khi con đường bạn đi không bao giờ làm ra tiền hay giúp bạn thăng tiến trong nghề nghiệp, nó vẫn có giá trị hàng tấn.

14. Chết yểu được đánh giá quá cao: Tôi nghe nhiều người trẻ nói “Phải hút sách hay uống rượu để trở thành nghệ sĩ hay.” Đây là lựa chọn không hiệu quả, không mạnh khỏe, không thông minh, không sáng tạo, và không có kết cuộc vui.

15. Điều quan trọng nhất mà một người sáng tạo có thể học chuyên nghiệp là vẽ một lằn mực đỏ giữa cái gì bạn sẵn sàng làm và cái gì bạn sẽ không làm: Nghệ thuật bắt đầu bị thiệt hại khi người ta bắt đầu trả tiền cho nghệ thuật. Bạn càng cần tiền, người ta càng bảo bạn phải làm gì, bạn càng có ít tự chủ và càng phải nuốt chửng những điều không thích, và nghệ thật càng mang lại ít hạnh phúc. Biết điều này để đặt kế họach phù hợp cho bạn.

16. Thế giới đang thay đổi: Có người thì mê thay đổi, có người thì không thích. Nếu bạn muốn đủ tiền trả tiền ăn trong vòng 5 năm tới, thì hãy lắng nghe những người mê thay đổi, và tránh loại người kia.

17. Tài năng có thể mua, nhưng đam mê thì không thể mua: Những người duy nhất có thể đổi thay thế giới là những người muốn đổi thay thế giới. Và không phải là ai cũng muốn làm vậy.

18. Tránh đám bạn tụ tập quanh bình nước uống trong văn phòng: Họ là bạn tốt, nhưng một lúc nào đó họ sẽ cản đường.

19. Hát giọng riêng của mình: Picasso rất tồi về màu sắc. Turner chẳng vẽ được hình người. Saul Steinberg vẽ kỹ thuật rất tồi. TS Eliot có công việc ban ngày (và làm thơ ban đêm). Henry Miller viết rất bất quân bình. Bob Dylan hát cũng dở mà chơi guitar cũng dở.

20. Sự lựa chọn các phương tiện truyền thông không quan trọng: Phương tiện nào cũng có cái hay và cái dở của nó.

21. Bán rẻ mình, khó hơn là bạn nghĩ: Làm loãng sản phẩm của bạn ra để bán rẻ hơn chỉ làm cho người ta ít thích nó hơn.
triumph
22. Không ai quan tâm. Bạn phải tự làm lấy: Mọi người đều bận rộn, chẳng ai quan tâm đến quyển sách bạn đang viết, hay bức tranh, vở kịch, nhất là khi bạn chưa bán được. Và những người không bận rộn thì bạn lại không cần họ.

23. Lo lắng về “Thương mãi hay Nghệ thuật?” là phí thời gian. Người ta lải nhải chuyện này hồi 1950 và sẽ tiếp tục lải nhải năm 2050. Đây là con đường đã rất mòn, bạn sẽ chẳng tìm thêm được ‎ý mới nào gây chấn động trái đất cả.

24. Đừng lo lắng tìm kiếm hứng khởi. Nó sẽ đến: Hứng khởi đi trước thèm muốn sáng tạo, chứ không phải thèm muốn sáng tạo đi trước.

25. Bạn phải tìm ra thị trường riêng cho mình: Ảnh Picasso luôn giống Picasso vẽ. Truyện Hemingway nghe như Hemingway viết. Nhạc giao hưởng Beethoven nghe như của Beethoven. Một phần chính để trở thành sư phụ là làm thế nào để không hát giọng của ai cả, mà chỉ hát giọng của mình.

26. Viết từ quả tim: Chẳng có viên đạn bạc nào hết. Chỉ có tình yêu mà Chúa đã cho bạn.

27. Cách hay nhất để được chấp thuận là không cần chấp thuận: Điều này đúng cả trong nghệ thuật lẫn kinh doanh.

28. Quyền lực không bao giờ được cho, mà chỉ được nắm lấy: Người “sẵn sàng” (chuyển quyền lực) truyền đi một làn sóng khác với người chưa sẵn sàng. Có lẽ đó là l‎y’ do tại sao thú vật có thể đánh mùi sợ hãi.

29. Dù là quyết định cách nào, thì Chúa Quỷ cũng phải có phần: Bán rẻ mình cho Hollywood cũng phải trả giá. Không bán rẻ mình, cũng phải trả giá. Đằng nào thì cũng phải trả giá đầy đủ, vâng, đau ná thở.

30. Phần khó nhất của tính sáng tạo là làm quen với tính sáng tạo: Nếu bạn đang có thèm muốn sáng tạo điều gì đó, cơn thèm này sẽ nằm ì đó, chẳng đi đâu cả. Phải một thời gian bạn mới quen được với tính lì này.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Giải phóng khỏi nghèo đói

Chào các bạn,

Nếu tin nước Mỹ giàu có, mọi người có mức sống cao và điều kiện làm việc tốt, thì có lẽ phim ảnh chưa chiếu kỹ vào một góc trong mỗi thành phố lớn của Mỹ, vùng người nghèo và nhiều nguy hiểm về an ninh.

Những khu nhà ổ chuột và các tổ chức Mafia trong khu Harlem của New York, nơi cảnh sát không màng tới, đơn giản vì không có lợi ích đô la gì từ việc trông nom họ.
clintonandbryant
Nếu không có cơ hội khác, những người ở một góc thành phố New Haven, Connecticut tiếp tục sống bằng nghề điếu hút và kinh doanh điếu hút. Một chiếc xe ô tô đỗ rất nhanh trước cửa một căn nhà ở phố Lilac, một trao đổi ngắn chừng 3 phút và chiếc xe đó phóng đi.

Xóm liều ở Thanh Nhàn và những người trở về từ các nhà tù của Việt Nam?

Những người nghèo đó cần tiếp sức để đi vào dòng chảy chung của xã hội, họ cần lửa và ánh sáng của hy vọng để nhấc đi ám ảnh tinh thần què quặt, họ cần ai đó đưa họ ra phía ánh sáng, cho họ niềm tin.

Ánh sáng đó đến từ những tấm gương người thực việc thực, nhìn thấy được của người thân, của bạn bè, của bạn, của tôi.

Họ cần cơ hội để làm lại cuộc đời tù tội. Cần giáo dục. Cần vay tiền để mở mang làm ăn, cần việc làm, cần giới kinh doanh nhìn họ như một thị trường tốt và đầu tư vào họ. Cần ai giúp họ nhìn thấy những giấc mơ bên ngoài cửa sổ và đặt vào tay họ chiếc xẻng cuốc đất.

Sau một vụ ẩu đả dân sự ở Los Angeles năm 1992, nhà khởi nghiệp trẻ John Hope Bryant đã thành lập tổ chức Operations Hope để cung cấp các công cụ kinh tế và dịch vụ để tiếp năng lực cho những người nghèo, tạo ra dòng hy vọng chảy liên tục trong cộng đồng.

Liên tục cho đến nay, anh John và Operations Hope đã có tác động rất lớn vào xã hội Mỹ, và được cựu tống thống Bill Clinton đề cao trong cuốn sách “Giving, How each of us can change the world” của ông. Có lẽ chúng ta sẽ quay lại với Operations Hope vào một dịp khác.

Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bản sứ mệnh của anh John Hope, người sáng lập và CEO của tổ chức Operations Hope. Anh John có tầm nhìn thật sáng và hiểu sâu sắc về người nghèo.

Dưới bối cảnh nhiều người thất nghiệp và kinh tế thế giới hiện nay, có lẽ chúng ta lại càng thấm thía thông điệp này của anh John hơn. 🙂

Nghèo khác với không có tiền. Và một cánh tay kéo người khác lên, chứ không chỉ một cánh tay cho cứu trợ xã hội.

Chúc các bạn một ngày tiếp lực,

Hiển.

.

Giải phóng khỏi nghèo đói
bryant
Có một sự khác biệt giữa không có tiền và nghèo. Không có tiền là một tình trạng kinh tế tạm thời, nhưng nghèo là một cái khung trí óc tê liệt hóa và một trạng thái kiệt quệ của tinh thần của bạn, và bạn phải thề không bao giờ bị nghèo nữa.

Tầm nhìn của tôi cho những người nghèo, thiếu phục vụ, và những người không có tiền của thế giới là giúp họ thấy chính họ — khác đi. Chúng ta có thể làm điều này bằng cách giúp đưa họ ra ánh sáng, giáo dục, truyền năng lực, và cuối cùng là khơi cảm hứng cho họ. Giúp họ trở thành “những người mơ ước, với xẻng trong chính đôi bàn tay của họ”, trích lời bạn tôi, tiến sĩ Dorothy Height.

Nhìn thấy chính họ như là con người thật của họ; giàu có về tinh thần. Như là tài sản, và không phải là những khoản nợ trên bản thanh toán toàn cầu của thế giới.

Bởi vì, tôi đã thấy, thấy đi thấy lại, rằng nếu cho một lựa chọn với đầy đủ thông tin, những người nghèo không muốn nhận bố thí, mà đơn giản là một bàn tay kéo lên. Họ muốn nhân phẩm đến từ việc tự lo lắng cho mình.

Giáo dục là công cụ xóa nghèo đói tối hậu, và khi bạn biết tốt hơn, bạn sẽ làm tốt hơn.
bryant2
Đi từ quyền dân sự tới quyền tiền bạc. Từ cùng hòa hợp (đen trắng) tại quầy ăn trưa, tới cùng hòa hợp với những đồng đô la.

Những cộng đồng nghèo, khắp thế giới, đại diện cho những thị trưởng đang lên của thế giới. Một người có thế tạo ra sự khác biệt, và chúng ta là người đó. Chúng ta có trách nhiệm với thế giới chúng ta đang sống, bởi vì thực sự đó là thế giới chúng ta tạo ra. Một chút hy vọng có thể tạo ra sự khác biệt.

.

John Hope Bryant Mission Statement

“There is a difference between broke and being poor. Being broke is a temporary economic condition, but being poor is a disabling frame of mind and a depressed condition of your spirit, and you must vow to never, ever be poor again.”
bryant1
My vision for the poor, the under-served, and the wealthless of the world is to help them see themselves — differently. We can do this by helping to expose, to educate, to empower, and ultimately to inspire them. To help them become “dreamers, with shovels in their own hands,” quoting my friend Dr. Dorothy Height.

To see themselves for what and who they truly already are; rich in spirit. Assets, and not liabilities on the world’s global balance sheet.

Because, I have seen, time and again, that given an informed choice, the poor do not want a hand out, but simply a hand up. They want the dignity that comes from doing for self.

That education is the ultimate poverty eradication tool, and when you know better, you tend to do better.

Moving from civil rights to silver rights. From integrating the lunch counter, to integrating the dollar too.

That low-wealth communities, the world over, represent future emerging markets waiting to be born. That one person can make a diference, and we are that one person. That we are all accountable and responsible for the world we live in, because it is literally the world we create. A little hope can make the difference.

John Hope Bryant
Chairman, Chief Executive Officer

Gia tăng sáng tạo

Chào các bạn,

Trong bài Không giống ai! chúng ta đã nói đến vấn đề rất căn bản cho văn minh Đại Việt là, văn hóa của chúng ta không những không sáng tạo mà còn tích cực chống lại sáng tạo, vì trong cuộc sống hàng ngày, văn hóa của ta nhắm diệt cá tính và ép mọi người giống nhau. Sáng tạo là cá tính; cái mới nhất định là phải “không giống ai” mới là mới.

creativity1

Hôm nay ta tiếp tục nghiên cứu, làm cách nào để chúng ta gia tăng sáng tạo cho mỗi cá nhân chúng ta và, như vậy, dĩ nhiên là cho cả quốc gia.

Hiện nay chúng ta có 3 điều lợi cho việc biến văn hóa của ta thành văn hóa sáng tạo. Thứ nhất là Internet. Internet giúp cho mỗi người Việt tiếp xúc với tư tưởng mới lạ hoặc xa lạ hàng ngày. Điều này làm cho cách suy nghĩ của chúng ta trở nên rộng rãi hơn, và bớt bảo thủ.

Điều thứ hai là chúng ta có người Việt trên khắp thế giới, liên lạc với quê nhà nhà 24 giờ một ngày qua Internet. Mấy anh chàng và cô nàng “lai Tây, lai Mỹ, lai Hoa, lai Nhật , lai Đức…” này đương nhiên là có những tư tưởng không giống ai mỗi ngày. Điều đó làm cho văn hóa của ta có cơ hội tiếp nhận tư tưởng mới mỗi ngày. (Hay hoặc dở, để đó tính sau. Việc trước mắt là tư tưởng mới mỗi ngày).

Điều thứ ba là chúng ta hiện có một dân số rất trẻ trung. Tuổi trẻ cộng với Internet, đó là công thức rất tốt cho sáng tạo.

Với những điều kiện thuận tiện như vậy, mỗi chúng ta cần quan tâm đặc biết đến sáng tạo một tí, để năng lực sáng tạo có thể sống tốt sống mạnh.
creativity2
1. Điều thứ nhất là tư duy: Sống là sáng tạo. Sống là mọc thêm chồi non, lá mới, cành mới mỗi ngày. Sáng tạo không phải là ‎y’ thích. Sáng tạo chính là sống. Không còn sinh ra được cái gì mới nữa là đã chết hay sắp chết. Giản dị thế thôi.

2. Sáng tạo là suy nghĩ không giống ai, làm cái không giống ai. Cho nên hãy ca ngợi những cái không giống ai của người khác, dù cái đó mình không cần, và không mấy thích (miễn là không thực sự phải chống vì l‎y’ do cụ thể nào đó về vệ sinh, hay đạo đức, hay l‎y’ do quan trọng nào đó).

3. Khuyến khích con cái, học trò, bạn bè, và những người quanh ta thể hiện cá tính của họ, thể hiện các suy tưởng và hành động mới lạ của họ.

4. Dĩ nhiên không phải tư tưởng mới hành động mới nào cũng tốt, nhưng nếu có 100 cái mới, sau đó thời gian đào thải hết 70 còn 30 là vừa, Thay vì, có chỉ 2 cái mới và thời gian đào thải 1 chỉ còn lại 1.

5. Có tư tưởng mới có nghĩa là bạn nằm trong thiểu số chỉ có một người. Cho nên phải có cam đảm đi một mình, đừng sợ ma. Nếu ta chia sẻ ‎y’ tưởng với các bạn, thì cũng chỉ có một số rất nhỏ có thể thấy được điều ta nói (vì tư tưởng mới lạ thường là thế). Lại nữa, trong môi trường chống “không giống ai” của văn hóa Việt, ta có thể lại càng cô đơn. Phải can đảm vả chấp nhận chuyện đó. Thiên tài thường phải lặn lội một mình. Những vẫn cứ chia sẻ ra ngoài, biết đâu hàng xóm thì không hiểu được, nhưng một người bạn bên kia quả địa cầu lại hiểu được.
Creativity3
6. Một phát mính mới không có nghĩa là một việc cực kỳ mới lạ và lớn lao, như… làm con đường đi bộ lên mặt trăng. Đại đa số phát minh trên thế giới chỉ là một tí cải tiến trên cái cũ. Ví dụ: Lon Coca Cola có đáy nhỏ hơn đầu, là một cải tiến nhỏ xíu, từ lon cũ đầu bằng đáy. Nhưng tiện nghi kinh tế của phát minh nhỏ xíu này lại rất lớn. Hầu hết tất cả các máy móc dụng cụ mà ta đang sử dụng là kết quả của cả trăm phát minh nhỏ trong nhiều năm dồn lại, chứ không phải 1 phát minh lớn.

7. Tư tuởng cần hành động mới trở thành hiện thực. Cho nên có ‎y’ tưởng rồi thì hãy tìm cách thực hiện nó.

8. Đừng lo thắng bại. Tất cả các thí nghiệm về tất cả mọi vấn đề, từ hóa học, đến IT, đến kinh tế, đến thương mãi, do bất kỳ ai làm, tại bất kỳ nơi nào trên thế giới, luôn luôn bị thất bại nhiều lần, rồi mới được thành công. Cho nên bạn sẽ phải hỏng nhiều lần trước khi thành. Nhưng bị hỏng là bước đường bắt buộc phải có trước khi thành. Hỏng là một đoạn đường có ổ gà trên toàn đoạn đường đi đến thành công. Không đi đoạn này thì không có đoạn sau. Người sợ hỏng là người không hiểu đời một tí nào cả, như là lái xe mà đòi đường không có ổ gà hay nước lụt hay chướng ngại gì đó.
creativity4
9. Ngày xưa ta cần sáng tạo để tìm ra giải pháp cho một vấn đề, để đáp ứng một nhu cầu của thị trường. Nói chung, ngày xưa sáng tạo là phản ứng. Ngày nay, ta sáng tạo không phải chỉ để đáp ứng nhu cầu có sẵn, mà là để tạo ra nhu cầu khi nhu cầu đó chưa có. Ví dụ: Những người tạo ra computer đã tạo ra cho chúng ta một nhu cầu, dù là mấy mươi năm trước đây, trước khi computer ra đời, chẳng ai cần computer cả. Điện thọai di động, lò vi sóng.. cũng thế. Tất cả đều là do các chuyên viên IT tạo ra nhu cầu.

Trong khung cảnh kinh tế thế giới ngày nay, nếu chỉ sáng tạo để đáp ứng một nhu cầu có sẵn, là ta đã đi lẹt đẹt đằng sau rất chậm. Ta phải đi trước, phải tạo ra nhu cầu khi nhu cầu chưa có. Ta phải mường tượng được thế giới đang đi về hướng nào, để sáng tạo ra giải pháp khi nhu cầu chưa kịp đến, vấn đề chưa kịp hiển lộ, và đa số người không ai biết tại sao ta làm thế.

10. Tất cả chúng ta cần biết rằng “sáng tạo” là yếu tố quyết định thắng hay bại, cho mỗi cá nhân ta, và cho tổ quốc ta trên chính trường và thương trường quốc tế. Đầu óc lờ đờ không tìm ra cái gì mới thì phải thua, càng nghĩ ra được nhiều cái mới ta càng thắng.

Tất cả hệ thống giáo dục, chính trị, kinh tế, xã hội của ta phải nhắm vào mục tiêu gia tăng mức sáng tạo mỗi cá nhân trong nước. Các hình thức bóp nghẹt sáng tạo phải được dẹp bỏ. Chúng ta là một quốc gia vô địch. Ta đã thắng những cường quốc mạnh nhất thế giới trong nhiều cuộc chiến. Hãy sống và làm việc như những người vô địch.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Nghệ thuật, Trái tim và Tương lai

Chào các bạn,

Tương lai kinh doanh của thế giới đang đi về hướng nào?

Trong bài viết hôm nay, mình giới thiệu với các bạn xu hướng các việc làm về nghệ thuật và thiết kế trong kinh doanh ở Mỹ, qua trao đổi của anh Daniel Pink, một biên tập viên cho tạp chí Wired nổi tiếng, và là người từng viết diễn văn cho phó tổng thống Al Gore.

Đồng hồ báo thức trong gối
Đồng hồ báo thức trong gối

Theo anh Daniel, máy tính và toàn cầu hóa đang lấy đi các việc làm có nhiều ở các thập niên trước như kỹ sư, luật sư, kế toán viên; các công việc có thể lập trình tự động được.

Bây giờ, một người bình thường có thể mở được trang web với các công cụ tự động, một dây chuyền sản xuất có thể chế tạo quần áo, đóng gói rau quả, sản xuất máy tính, với ít kỹ sư và nhân công như trước.

Một chiếc máy tính laptop dần dần sẽ bình thường như một quyển sách hay chiếc bút bi.

Và công việc được trả giá cao và cần thiết hiện nay là nghệ thuật, thiết kế, âm nhạc,… những gì thổi ý nghĩa vào sản phẩm, đổng cảm với tâm hồn con người trong một thế giới được cơ khí quá.

Sản phẩm được trả giá cao hơn sẽ là các sản phẩm đẹp và đồng cảm chứ không chỉ dùng được. Nhà hàng mang phong cách một ốc đảo ở châu Phi, chiếc đĩa mang cảnh làng quê Việt Nam, tranh tường mang vẻ cổ kính của các nhà thờ ở Ý.

Vậy mối liên hệ giữa các sản phẩm có tính nghệ thuật cao và tư duy tích cực như thế nào nhỉ?

Các sản phẩm đẹp cũng giúp cho con người có cái nhìn hướng thượng và tích cực với cuộc sống, trồng nhiều cây xanh, yêu nụ cười của những người nông dân, đồng cảm với ước mơ được đến trường của trẻ em châu Phi.

Đồng thời, sản phẩm đẹp có giá trị kinh doanh cao hơn một sản phẩm chỉ dùng được. 🙂

Tư duy tích cực, thành thật và khiêm tốn giúp con người có được sự tự do tinh thần để tha hồ tưởng tượng và sáng tạo ra những sản phẩm đẹp nhất và chất lượng cao nhất. Tất cả những tác phẩm orgininal được tạo ra dựa trên một điều căn bản: tác giả trung thực với chính mình 🙂

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.

Nghệ thuật, Trái tim, và Tương lai

Bàn đánh pingpong
Bàn đánh pingpong

Tôi muốn bắt đầu bằng kể với các bạn về một trong những sai lầm lớn nhất mà tôi từng mắc phải.

Hơn một thập kỷ rưỡi về trước, tôi làm một chuyện tôi rất tiếc – một chuyện tôi đôi chút xấu hổ, một chuyện tôi ước là không ai biết. Tôi muốn nói với bạn ngày hôm nay – Nếu bạn hứa giữ điều này chỉ ở trong phòng này thôi, giữa bạn và tôi.

Khi là một cậu trai trẻ, trong giây phút thiếu chín chắn của tuồi trẻ, tôi đi học luật. Tôi không học tốt ở trường luật. Thực tế, tôi tốt nghiệp trong nhóm 10% dưới đáy lớp. Tôi đã không thích trường luật. Tôi chưa từng hành nghề luật ngày nào trong đời tôi cả. Nếu tôi có thể ấn nút tua lại và làm lại khác hoàn toàn, tôi sẽ ấn.

Vậy, tại sao tôi làm điều đó? Tại sao tôi đi học trường luật? Tại sao, ồ, tại sao tôi đi vào trường luật?

Câu trả lời thực tế rất đơn giản. Đó là câu trả lời một số các bạn có trước đây. Đó là câu trả lời một số các bạn từng nghe trước đây.

Đó là lỗi của cha mẹ tôi.

Để tôi giải thích.

Khi tôi là một đứa trẻ – lớn lên trong một gia đình trung lưu, trong giữa nước Mỹ trong giữa thập kỷ 70s, mỗi cha mẹ đưa ra một đĩa lời khuyên như nhau cho con cái. Có điểm tốt, đi vào đại học, và theo một nghề cho mức sống tốt và có lẽ một chút danh tiếng. Nếu bạn giỏi toán và khoa học, làm bác sĩ. Nếu bạn giỏi tiếng Anh và lịch sử, làm luật sư. Nếu máu làm bạn kinh sợ và khả năng ngôn ngữ của bạn cần nhiều tiến bộ, làm kể toán viên.

Đó là lời khuyên cha mẹ cho tôi. Đó là lời khuyên hầu hết các cha mẹ trung lưu cho con cái. Bác sĩ. Luật sư. Kế toán viên. Kỹ sư. Đó là những công việc lẫn đến mảnh đất hứa của an toàn nghề nghiệp, danh tiếng nghề nghiệp và hạnh phúc.

Lời khuyên này được tin thật nhiều đến nỗi nếu bạn lệch khỏi lối đi này, mọi người cố chen vào và lái bạn về quỹ đạo. Ví dụ, trong trường học, tôi tập trung vào ngữ văn. Và tôi có cùng câu hỏi lặp đi lặp lại. Đó là câu hỏi một số các bạn đã hỏi từ trước. Đó là câu hỏi một số các bạn dã nghe từ trước.

Bạn sẽ làm gì với cái này?
Ngữ văn? Bạn sẽ làm gì với cái này?
Nghe quen không?

Đi học trường luật, cha mẹ tôi nói. Đó là cái gì có thể đở ta cùng đường. Đi học trường luật, mọi người nói. Nó sẽ cho các nhiều cơ hội lựa chọn. Bây giờ, để công bằng, lời khuyên đó có ý tốt. Và ở thời điểm đó, nó không hẳn là sai. Thời đó, đi học trường luật là một lối đi khôn ngoan vào thế giới đáng được tôn trọng.

Nhưng ngày hôm nay, lớp tốt nghiệp 2004, điều đó không còn đúng nữa. Những ngày này, lời khuyên đó không chỉ tẻ nhạt. Nó nguy hiểm. Bởi lẽ tương lai bạn đang nhìn đến rất khác tương lai tôi đối diện khi tôi tốt nghiệp cách đây 18 năm.

Quảng cáo bộ đồ lặn Bare
Quảng cáo bộ đồ lặn Bare

Ngày hôm nay, tương lai không thuộc về kỹ sư, luật sư, và kế toán. Tương lai thuộc về một loại người khác với kiểu trí óc khác. Tương lai thuộc về nghệ sĩ và người thiết kế, người chụp ảnh, và người minh họa. Tương lai thuộc về người sáng tạo, người đồng cảm, người nhận ra khuynh hướng, người tạo ra ý nghĩa.

Theo cách nói khác, nó thuộc về những người như bạn.

Ở nước Mỹ, số lượng những người thiết kế hình họa đã tăng 10 lần trong một thập kỷ; nhưng người thiết kể nghệ hình họa đã vượt số kỹ sư hóa học gấp bốn lần. Từ năm 1970, nước Mỹ đã có nhiều hơn 30% số người kiếm sống bằng soạn nhạc hay trình diễn nhạc.

Nhiều người Mỹ ngày hôm nay làm về nghệ thuật, giải trí và thiết kế hơn công việc như luật sư, kế toán và kiểm toán.

Đó chỉ là khởi đầu. Bởi lẽ một số lực mạnh mẽ đang hội tụ để làm lời khuyên của cha mẹ tôi lỗi thời – và làm bằng cấp của bạn từ trường Ringling giá trị hơn bạn từng tưởng tượng khi bạn nhập học cách đây bốn năm.

Một trong những lực đó là tự động hóa. Máy tính đã bắt đầu làm rung chuyển cuộc sống của những công nhân cổ trắng trong thế hệ này nhiều như chúng làm ngắt đứt cuộc sống của những công nhân cổ xanh thế hệ trước. Máy tính bây giờ có thể làm nhiều tác vụ lặp lại – xử lý đơn kiện, thêm các con số, tìm kiếm dữ liệu – nhanh hơn, rẻ hơn, và tốt hơn con người. Do đó kế toán viên mất việc cho Turbo Tax và những phần mềm kế toán khác. Cũng như thế với luật sư. Luật sư bình thường tính 180 đô một giờ. Nhưng bây giờ bạn có thể có những văn bản pháp luật đơn giản trên mạng giá 15 đô. Bạn có thể lên mạng và li dị chỉ với 249 đô. Điều đó sẽ làm cho nhiều luật sư mất việc.

Và rồi toàn cầu hóa. Như chúng ta thấy trong năm này, có hàng triệu công nhân cổ trắng có khả năng ở Ấn Độ, Phi Luật Tân, và những nơi khác sắn sàng làm những việc như lập trình đơn giản và phân tích tài chính với giá chỉ bằng một phần nhỏ của lương công nhân ở tây phương. Điều đó sẽ làm cho nhiều người làm việc với code và các con số thất nghiệp.

Hai lực này – tự động hóa và toàn cầu hóa – đang thay đổi sâu sắc thế giới việc làm. Có nghĩa là bất kỳ công việc nào chỉ dựa đơn giản trên việc đi theo một loạt quy luật – công việc có thể viết xuống thành một trang thủ tục, hay có thể được cấu hình để đưa đến một câu trả lời đúng duy nhất – sẽ bị mất. Và điều đó có nghĩa là những công việc còn lại là những việc mà máy tính không thể làm nhanh hơn và công nhân trí thức ở nước ngoài lương thấp không thể làm rẻ hơn.

Những việc còn lại bao gồm các việc tạo ra vẻ đẹp và chạm vào tâm hồn con người. Chúng sẽ dựa ít hơn vào não trái, kiều thông minh SAT chúng ta đã được dạy để kính trọng và tôn thờ – và nhiều hơn về những yếu tố của não phải về nghệ thuật và trái tim.

Nghệ thuật và trái tim. Tạo ra điều gì đó mà thế giới không biết rằng nó đã mất đi. Tạo ra những mối liên hệ đầy ý nghĩa và đồng cảm với người khác. Đó là những tính chất khó sao bản được. Và những cái này, tôi vui vẻ mà nói, đúng là những yếu tố bạn đang thuần thục ở đây tại trường Ringling.

Bàn chải nhà vệ sinh do Michael Graves thiết kế
Bàn chải nhà vệ sinh do Michael Graves thiết kế

Nhưng đợi chút, còn nữa. Bạn thấy đấy, nền kinh tế đầy những công nhân não trái đã làm việc tốt. Đất nước này, và hầu hết những nước đã phát triển, trở nên giàu mạnh hơn bất kỳ nhóm dân tộc nào trong lịch sử thế giới. Điều này đã thay đổi bản chất của kinh doanh – và nó sẽ thay đổi tiến trình của đời sống lao động của chúng ta. Và nếu bạn không tin tôi, nhìn vào đây. Đây là một chiếc bản chải trong nhà vệ sinh – nhưng không phải là một bàn chải như bao bàn chải nhà vệ sinh khác. Đây là một bàn chải thiết kế cao cấp — do Michael Graves thiết kế — một trong những kiến trúc sư và nhà thiết kế sản phẩm nổi tiếng nhất thế giới. Nó đáng giá 5.99 đô ở Target [công ty bán hàng giá rẻ]. Đúng rồi, khi chúng ta có bàn chải nhà cầu thiết kế cao cấp, cuộc sống ở Mỹ phải rất tốt.

Nhưng, có một điểm quan trọng ở đây – một điểm rất quan trọng. Trong kinh doanh, không đủ để cho một công ty hay một cá nhân bán ra một sản phẩm chỉ đơn giản là làm được việc. Bất kỳ ai cũng có thể tạo ra sản phẩm như vậy. Trong thị trường ngày nay tràn ngập đủ mọi thứ, sản phẩm và dịch vụ [của ta] phải đẹp đẽ về hình thức và vượt trội về tình cảm. Bây giờ, ở đâu bạn học về vẻ đẹp hình thức và thăng hoa tình cảm? Ở trường luật? Không, ở trường nghệ thuật.

Và điều đó giải thích tại sao một bằng về nghệ thuật bây giờ có lẽ là bằng quan trọng nhất trong kinh doanh.

(Nguyến Minh Hiển dịch)

.

Art, Heart & the Future

Quảng cáo của Pepsi
Quảng cáo của Pepsi

I’d like to begin by telling you about one of the biggest mistakes
I’ve ever made.

A decade and a half ago, I did something that I very much regret – something that I’m slightly ashamed of, something that I wish nobody would ever know. I’m willing to tell you tonight – if you promise to keep it in this room, just between you and me.

When I was a young man, in a moment of youthful indiscretion, I went to law school. Now, I didn’t do very well in law school. In fact, I graduated in the part of my class that made the top 90 percent possible. I didn’t enjoy law school. I never practiced law a day in my life. If I could press the rewind button and do it over differently, I would.

So why did I do it? Why did I go to law school? Why, oh why, did I go to law school?

The answer is actually quite simple. It’s an answer some of you have given before. It’s an answer some of you have heard before.

It’s my parents’ fault.

Let me explain.

When I was a kid—growing up in a middle class family, in the middle of America in the middle of the 1970s—most parents dished out the same plate of advice to their kids. Get good grades, go to college, and pursue a profession that would offer a decent standard of living and perhaps a dollop of prestige. If you were good at math and science, become a doctor. If you were better at English and history, become a lawyer. If blood grossed you out and your verbal skills needed work, become an accountant.

That’s the advice my parents gave me. That’s the advice most middle-class parents gave their kids. Doctor. Lawyer. Accountant. Engineer.

Those were the jobs that led to the promised land of financial security, professional prestige, and overall happiness.

The advice was so widely believed that if you deviated from the path, everybody tried to step in and steer you back on course. For example, in college, I majored in linguistics. And I got the same question over and over again. It’s a question some of you have asked before. It’s a question some of you have heard before.

Các lọai ly
Các lọai ly

What are you going to do with that?
Linguistics? What are you going to do with that?
Sound familiar?

Go to law school, my parents told me. It’s something to fall back on.
Go to law school, everyone said. It will keep your options open.
Now, to be fair, that advice was well-intentioned. And at the time, it wasn’t exactly wrong. Back then, going to law school was a wise pathway into the respectable world.

But today, class of 2004, that’s no longer true. These days, that advice is not just boring. It’s dangerous. Because the future you’re facing looks very different from the future I faced when I graduated from college 18
years ago.

Today, the future doesn’t belong to those engineers, lawyers, and accountants. It belongs to a very different kind of person with a very different kind of mind. The future belongs to artists and designers, photographers and illustrators. It belongs to creators and empathizers, pattern recognizers and meaning makers.

In other words, it belongs to people like you.

In the U.S., the number of graphic designers has increased tenfold in a decade; graphic designers outnumber chemical engineers by four to one. Since 1970, the U.S. has 30 percent more people earning a living as writers and 50 percent more earning a living by composing or performing music.

More Americans today work in arts, entertainment, and design than work as lawyers, accountants, and auditors.

And that’s just the beginning. Because several powerful forces are converging to make my parents’ advice obsolete—and to make your degree from Ringling more valuable than you ever imagined when you enrolled
here four years ago.

One of those forces is automation. Computers have begun to shake up the lives of white-collar workers this generation much as they disrupted the lives of blue-collar workers last generation. Computers can now do many routine tasks—processing claims, adding figures, searching data—faster, cheaper, and better than humans can. So accountants lose work to TurboTax and other accounting software. The same thing is happening to lawyers. The typical lawyer charges $180 an hour. But now you can get basic fill-in-the-blank legal forms on the web for 15 bucks. You can even go online and
get a divorce for a mere $249. That will leave a lot of lawyers unemployed.

Then there’s globalization. As we’ve seen this year, there are millions of capable white-collar workers in India, the Philippines, and elsewhere willing to do work like basic computer programming and financial analysis for a fraction of the pay of workers in the west. That will leave a lot of code slingers and number crunchers unemployed.

Xe đạp
Xe đạp

These two forces—automation and globalization—are profoundly changing the world of work. They mean any job that is based on simply following a prescribed set of rules—that can be reduced to a spec sheet or configured to produce a singe right answer—is a goner. And that means that the jobs that remain will be the sort of things that computers can’t do faster
and low-wage overseas knowledge workers can’t do cheaper. The jobs that remain will involve creating beauty and touching the human soul. They’ll rely less on the sort of left brain, SAT kind of intelligence we’ve been schooled to respect and hectored into worshipping – and more on the right brain qualities of art and heart.

Art and heart. Creating something the world didn’t know it was missing. Forging meaningful relationships and empathizing with others. These are qualities that are difficult to replicate. These are qualities that will define the workforce of the future. And these, I’m happy to say, are the very qualities you’ve been mastering here at Ringling.

But wait, there’s more. You see, that economy filled with left-brain workers did pretty well. This country, and most of the developed countries, became wealthier than any group of people in the history of the world. This has changed the nature of business – and it will change the course of your working lives. And if you don’t believe me, look at this. This is a toilet brush – but not just any toilet brush. It’s a designer toilet brush – designed by Michael Graves, one of the world’s most famous architects and product designers. It costs $5.99 at Target. Yes, when we’ve got designer toilet brushes, life in America must be pretty good.

But there’s a serious point here – a very serious point. In business, it’s no longer enough for a company or an individual to offer a product or a service that’s simply functional – that merely works. Anybody can do that. In today’s overstocked, materially abundant marketplace, that product or service also has to be physically beautiful and emotionally transcendent.

Now, where do you learn about physical beauty and emotional transcendence? At law school? No, at art school.

And that explains why an art degree is now perhaps the most valuable
degree in business.

Daniel H. Pink at Ringling School of Art and Design
May 2004

Không giống ai !

Chào các bạn,

Các bạn chắc là đã từng gặp mấy anh chàng ăn nói không giống ai, tác phong không giống ai, suy nghĩ không giống ai. Và có lẽ là cũng đã mắng thật hoặc mắng đùa nhiều nguời: “Không giống ai!”
conformity
Trong nền văn hóa của ta “không giống ai” là một cái tội, và là một câu mắng. “Không giống ai” là lạc chuồng, là ngớ ngẩn, là… không gíống ai!

Nhưng, đó chính là trở ngại lớn cho nền văn minh Đại Việt của chúng ta, phải không các bạn?

Không giống ai thì mới sáng tạo, mới khá. Chứ giống ai thì ngóc đầu lên sao được?

Bán phở mà tô phở của mình giống như tô phở của mọi người, thì khách hàng chỉ cần bước ra khỏi cửa ăn tô phở ngay trước nhà họ, việc gì phải chạy tới 5km đến tiệm của mình? Đóng cái ghế, mà ghế của mình giống ghế của hàng chục tiệm bàn ghế khác, thì còn ai có thể biết tiệm mình là ai để ghé vào? Mỹ Linh mà cũng hát gíống như Nguyễn Thị Cúc ở chợ Đồng Xuân, thì làm sao có được Mỹ Linh trên đời?

Như vậy để chúng ta thấy được vấn đề của chúng ta lớn đến mức nào. Chúng ta không những không sáng tạo, mà nền văn hóa chúng ta, qua cách sống hàng ngày, còn tích cực chống sáng tạo, tích cực ép mọi người vào một khuôn, phải giống nhau, như một đoàn người máy.

Các bạn có tự hỏi “Tại sao chúng ta có đến 4 ngàn năm văn hiến mà vẫn lẹt đẹt gần chót của thế giới?”

Sáng tạo. Sáng tạo. Và sáng tạo. Đó là điều duy nhất để một quốc gia tiến bộ. Nếu ta sáng tạo ta tiến, không sáng tạo ta lùi. Không có công thức khác.

Sáng tạo là tạo thêm cái mới.

Cái mới đó có thể là để giải quyết một vấn đề, một nhu cầu, ta đang gặp phải.
uniformity
Nhưng đó chỉ là sáng tạo kiểu học trò. Sáng tạo kiểu thầy là tạo cái mới ngay cả khi mình không cần cái mới. Ví dụ làm một bản nhạc mới, một kiểu áo mới, một bài thơ mới, một kiểu nhà mới… Chẳng ai có nhu cầu có mấy thứ mới nầy cả, nhưng ta vẫn thích làm mới, vì có mới mới vui, vì có mới mới không giống ai, vì có mới mới sáng tạo.

Sáng tạo là đam mê đi tìm những cái mới. Là dấn thân, dấn tư tưởng, dấn cảm giác vào vùng chưa ai biết, chưa ai khai phá, để tìm ra những cái gì chưa ai thấy, chưa ai biết, chưa ai nghĩ tới, để làm cho đời sống tinh thần và vật chất của chính mình và của xã hội của mình sung túc hơn, hấp dẫn hơn, thích thú hơn.

Người Việt Nam ta rất ‎yếu về sáng tạo. Đó không phải vì ta thiếu thông minh (dân Việt đi học ở nước ngoài thường là học khá hơn mọi người), mà vì ta không khuyến khích sáng tạo.

Và chúng ta thường nghĩ rằng yếu kém về sáng tạo là vấn đề của các cá nhân chúng ta. Nhưng, không phải thế các bạn. Đó là vấn đề văn hóa xã hội của ta.

Văn hóa của ta chống sáng tạo. Chúng ta sống hàng ngày kiểu chống sáng tạo. Chúng ta phải thay đổi tư duy và cách sống. Chúng ta phải khuyến khích mỗi người phát triển cá tính riêng của mình, nên có những cái khác lạ, “không giống ai” (miễn là đừng “không giống ai” kiểu phi pháp và vô đạo đức như đi ăn trộm). Thấy ai ăn mặc kiểu lạ mắt thì tìm hiểu nó hay chỗ nào, thay vì phán ngay “không giống ai.” Thấy ai làm một bài thơ kiểu quái dị, thì để đó nghiên cứu từ từ xem hay chỗ nào. Thấy ai nấu một món ăn mới lạ, thử trước, phê phán sau.

Có lẽ cách hay nhất là tất cả chúng ta nên cố tình biến câu “không giống ai” thành một câu khen, ngợi ca tính sáng tạo và cá tính. Ở Mỹ, từ “unique”– độc nhất, không giống ai – là một câu khen rất thường xuyên. Nếu bạn đưa cho ai xem một cái gì đó rất lạ, chắc chắn 100% là bạn sẽ được câu khen, “Oh, it is so unique!” Tất cả các đặc tính khác, để đó tính sau, nhưng trước hết, chắc chắn là bạn sẽ có câu khen “unique.” Và unique có giá trị hơn cả beautiful, hay gorgious, hay artistic… Điểm unique, hay original, luôn luôn chiếm một tỉ số lớn trong tổng số điểm trong các cuộc thi về nghệ thuật—âm nhạc, vũ, vẽ, điêu khắc, v.v….
individuality
Hệ thống giáo dục và chính trị của ta cũng rất hạn chế sáng tạo. Về giáo dục thì học vẹt là chính. Suy nghĩ, phân tích, bình phẩm tự do và sáng tạo không phải là phần chính của giáo dục. Về văn hóa chính trị thì tự do sáng tạo, tự do viết văn và tự do xuất bản, bị hạn chế đến mức truyện Việt thường là chán phèo và rất ít truyện có tính khai phá.

Chúng ta không nói tự do là không có kỹ luật. Nhưng loại kỹ luật chúng ta đang có trong hệ thống văn hóa chính trị rất bóp nghẹt sáng tạo.

Làm thế nào để chúng ta biết kỹ luật thông thoáng đủ cho tự do sáng tạo? Thưa, có lẽ dùng thị trường quốc tế làm thước đo thì khách quan nhất. Nếu chúng ta thông thoáng đủ, chúng ta sẽ có những tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng, cho người nước ngoài và du khách thưởng thức.

Ta có đủ mọi chính sách phát triển kinh tế, thương mãi, luật pháp, môi trường… Nhưng những thứ đó vẫn là số hai. Số một là sáng tạo. Có hệ thống pháp l‎y’ tối tân nhất thế giới mà cái đầu của mọi nguời không sáng tạo thì hệ thống đó cũng hoạt động kiểu hạng bét, và chỉ trong một hay hai năm hệ thống sẽ thành lỗi thời vì không đủ sáng tạo để cập nhật và bảo trì.

Trong nền kinh tế cạnh tranh toàn cầu ngày nay, sáng tạo là yếu tố qu‎yết định. Nếu ta quan tâm ‎ những chuyện khác mà không chú trọng sáng tạo là ta chú tâm đến suờn xe cho tốt cho đẹp, mà không lo cho có máy xe.

Chúc các bạn một ngày vui!

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Sao Chẳng Về Đồng Cỏ Ơi

Ngày xưa có cô Tấm hiền lành.
tamtanthoi
Tấm ngoi lên từ chiếc ao làng, đầu tóc áo quần lấm lem buồn đất, quà tặng cho Tấm là chị Bống tâm tình.
Ừ thì ta tắm ao ta
Ừ thì trong đục ao nhà vui lắm Tấm ơi!
Đồng quê sẵn rồi con rô con rạch, đồng quê sẵn rồi rau má rau sam. Tấm ngồi hóng mát bờ tre, Tấm đi bờ ruộng Tấm về bờ kênh, gió nồm ru Tấm ngủ quên…
Hây hây má thắm đồng tiền tặng anh, anh cho Tấm giấc mộng lành.

Rồi làng mở hội. Rồi Tấm đua chen. Rồi đời phù du cám dỗ, rồi Tấm giữ mộng phù hoa.
Tấm đánh rơi giày đôi chân khập khiễng. Rồi nòi con ghẻ đánh ghen. Té lên té xuống mệt nhoài. Tấm chết giữa ngày, chết giữa chiêm bao. Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm!
Nhà quê mặc áo nhà quê, mang chi áo thắm xun xoe với đời, sao chẳng trở về đồng cỏ Tấm ơi!

Ngày xưa có cô Tấm hiền lành.
Tấm bước ra từ quả thị. Thơm!
Quà tặng cho Tấm là bát nước bà hàng phúc đức. quảthị
Bà có nồi cơm tám. Bà có cơi trầu đầy. Lòng bà hạt gạo làng ta. Lòng bà lòng trầu thắm đỏ. Bà kể chuyện cổ tích Tấm nghe. Bà vắt sữa ca dao nuôi Tấm lớn .
Bà mừng tóc Tấm dài mượt mà hương bưởi. Bà vui răng Tấm nhưng nhức hạt na.
Tấm chăm tưới cải trồng cà, tay chai da sạm mới là Tấm ngoan.

Rồi vướng bùa yêu. Rồi võng tía lọng vàng.
Tấm ngồi chỗ cao, Tấm ngồi chỗ sang.
Bà mừng cô Tấm trổ hoa, bà lo cô Tấm bôn ba xứ người, bà kêu ơi Tấm về thôi!

Mà Tấm không về.
Chuyện xưa cô Tấm một ngày rủ áo lên ngôi hoàng hậu.
Sao chẳng giữ yêu thương, sao chỉ có hận thù.
Tấm giết Cám rồi. Cái ác Cám trả nợ đời. Nợ đời cái ác còn nơi cô Tấm.
Sao chỉ vừa thay bậc đổi ngôi đã vội bạc lòng đến thế.
Bà hoàng soi gương.
Gương kia ngự ở trên tường, nữ lưu ai độc ví dường như ta.
Bà hoàng sưởi nắng ngả chiếc bóng đen. Bà hoàng hóng mát ao sen, ngả chiếc bóng hồng diêm dúa.
tấm cám

Tấm bỏ Tấm rồi. Tấm đem cái ác Tấm trả nợ đời. Cái Tấm – Bà hoàng sinh đôi khác mặt.
Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm, thề chẳng gặp Tấm nữa đâu!
Anh về nhà quê qua chiếc ao làng, ao làng rưng rưng.
Anh về nhà quê qua lối bờ tre, bờ tre thút thít.
Anh về nhà quê anh ngắm bóng trăng, bóng trăng mây che.

Anh về nhà quê vục mặt vào rượu, rượu đắng.
Anh về nhà quê anh hát câu ca, thơ buồn:
Đói từ bờ rơm gốc rạ
Mẹ đâu hay
Chắt chiu gửi ác cho đời.
Sao chẳng trở về đồng cỏ Tấm ơi!

Chuyện xưa cô Tấm nhắc người, yêu thương nghìn lần chưa đủ, cái oán uất kết một lần cái oán khó tan.
Tấm nhớ giữ mình lòng lành như nước, lắng đục thành trong.
Tấm gắng giữ mình hồn thơm cỏ hoa, đẹp đời một chốc.
Mùa hè Tấm về giỗ bà, anh còn Tấm hiếu thảo.
Mùa xuân Tấm về thăm họ hàng, anh còn Tấm trong veo.
Sự người chín bỏ làm mười, đừng giận đừng hờn.
Mà Tấm chưa về. Anh thương Tấm lắm, anh giận Tấm lắm!
hoilang

Chuyện xưa cô Tấm một lần bỏ quê trẩy hội. Anh lo cho Tấm giữa đời phù du.
Anh ngồi anh ru:
Ru hời ru hỡi là ru
Tấm đi có hứa thiên thu Tấm về?
Tấm mau trở về đồng cỏ Tấm

Nguyển Tấn Ái