Category Archives: trà đàm

Lời cầu nguyện cho bình an

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một câu cầu nguyện cho sự an bình trong cuốn sách “Illuminated Prayers” của chị Marianne Williamson.
simple
Mình tình cờ được biết cuốn sách này trong khi đi dạo ở hiệu sách Strand Bookstore ở New York City. Thật ngỡ ngàng, như nói chuyện với một người bạn thân, những bài cầu nguyện mang đầy tinh thần trong trẻo an bình với những câu ngắn, xuống dòng lần lượt như từng dòng suy tư chảy chậm lắng đọng. Thật lạ lùng.

Về nhà, mình xem thêm trên Internet và được biết nhiều người buồn rầu và bị bệnh hiểm nghèo như ung thư tìm thấy trong cuốn sách của chị liều thuốc tinh thần quý giá.

Chúc các bạn một ngày bình an,

Hiển.

.

Thưa Chúa,

Hãy gửi đến cho con tinh thần an bình của Ngài.

Rồi gửi đi,
thưa Chúa,
tinh thần an bình
từ con
đến tất cả thế giới.
peace
Mong rằng mọi người con nghĩ đến
và tất cả những người nghĩ về con
chỉ nhìn thấy sự vô tội
và tình yêu,
bởi đó là con người
của chúng con.

Thưa Chúa,
hãy ban phước
cho mối liên hệ của con với mọi người.
Thánh hóa những mối quan hệ của con,
và ban binh an cho các giao tiếp giữa chúng con,
từ thân thể tới thân thể
và từ linh hồn tới linh hồn.
AMEN.

Nguyến Minh Hiển dịch

.

Dear God,

Please send to me the spirit of your peace.

Then send,
dear Lord,
the spirit of peace
from me
to all the world.
peace4
May everyone I think of
and all who think of me
see only innocence
and love,
for that is who
we are.

Bless,
dear God,
my bond with others.
Make holy my relationships,
and peaceful our communications,
body to body
and soul to soul.
Amen

Marianne Williamson
(Illuminated prayers)

Kiên Nhẫn là gì và làm sao để có kiên nhẫn

Chào các bạn,

Có lẽ đức tính được người đời ca tụng nhiều nhất là tính kiên nhẫn. Cato the Elder nói, “Kiên nhẫn là đức tính lớn nhất trong mọi đức tính.” Issac Newton nói, “Nếu tôi có được khám phá giá trị nào, đó là nhờ chú ‎y’ kiên nhẫn hơn là bất kỳ tài năng nào tôi có.” Vậy, kiên nhẫn là gì và làm sao ta có được kiên nhẫn?

Từ kiên nhẫn (patience) có nhiều nghĩa hơi khác nhau tùy theo từng ngữ cảnh. Khi thì nó có nghĩa kiên trì, không bỏ cuộc; khi thì không quá nóng lòng chờ kết quả, cứ bình tĩnh chờ thời gian đến; khi thì có nghĩa nhẫn nhục chịu đựng khó khăn. Tùy theo ‎ y’ nghĩa khác nhau, chúng ta có luyện tập kiên nhẫn khác nhau.

patience

1. Kiên nhẫn là biết thời gian tính. Đây là vấn đề timing. Đây là kiên nhẫn người ta nói đến thường nhất, thực tế nhất, và cần ít công phu nhất.

Bất cứ điều gì trên đời cũng cần thời gian. Nếu nấu cơm cần 20 phút để cơm chín, thì ta không thể tăng lửa cao gấp 5 lần và 4 phút sau thì xong nồi cơm… cháy. Kiên nhẫn là biết thời gian đòi hỏi cho một vấn đề, chờ thời gian đó đến. Đây thuần túy là kiến thức và kinh nghiệm.

Mỗi vấn đề, mỗi công việc, đều có những chu trình riêng và những mốc thời gian cho chu trình. Người hiểu vấn đề thì kiên nhẫn đợi thời gian, làm việc theo chu trình thời gian. Người không hiểu thì bồn chồn nóng nảy “Tại sao chưa thấy gì?” và làm thêm điều gì đó chưa nên làm, vì vậy mà hỏng chuyện. Cho nên, việc gì chưa biết chưa rành, thì học người có kinh nghiệm hơn chỉ lại.

Chú sư tử rình mồi, biết là dòng suối này thường có nai đến uống nước, cho nên cứ kiên nhẫn nằm trong bụi rậm, hết trưa đến chiều đến tối, hôm nay chưa có, ngày mai cũng phải có. Căn bản thời gian tính này mà còn không biết, và không hành động theo thời gian, thì nhất định là phải đói.

2. Kiên nhẫn là kiên trì cho đến lúc thành công. Đây là mức cao hơn của kiên nhẫn, và là yếu tố số một của thành công trong các dự án. Nếu ta có một mục đích, và mắt ta không rời mục đích đó, cứ gắng công đi đến mục đích dù mưa gió bão bùng hay động đất, thì ta sẽ đến mục đích một ngày nào đó. Đây thuần túy là vấn đề ‎y’ chí. Chúng ta đã nói đến vấn đề này trong bài Kiên trì—Yếu tố số một của thành công.

persistence4
Kiên trì ở đây, ngoài yếu tố “đi hoài cũng tới đích”, nó còn hàm ‎y’ nghị lực chiến thắng 3 lọai tiêu cực trên đường đi—tiêu cực từ chính mình, tiêu cực từ hoàn cảnh, và tiêu cực từ người khác.
.

  • Tiêu cực từ chính mình là không tự tin vào mình, không tin là mình có thể có tài năng, không tin là mình có thể thành công. Người không tin vào mình thì không bao giờ đến đích vì họ không bao giờ đi, vì họ tin là họ không đủ sức đi. Đây là chưa đánh đã thua.
  • Tiêu cực từ chính mình còn là ngượng ngùng, ngại ngùng, không dám đứng dậy nổi bật lên, chỉ muốn chìm vào đám đông cho thoải mái, cho nên không dám làm điều gì vượt trội.

    Muốn tự tin vào chính mình thì chỉ phải lăn vào chiến trận để biết là mình thực ra cũng không tồi. Như học trò học võ, cách duy nhất để tự tin là ra sân đấu. Mấy hôm đầu ăn đòn hơi nhiều, mấy hôm sau ăn đòn ít hơn, và lại thấy mình cũng cho đối phương ăn được vài đòn. Thế là có tự tin.

    Nếu cứ để sợ hãi trong lòng mình níu mình lại, không cho mình vào chiến trận, không cho mình ăn đòn, thì mình sẽ sợ hãi và thiếu tự tin cả đời.
    .

  • Tiêu cực từ hoàn cảnh là đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nhà tôi nghèo, tôi có tật, tôi không được thông minh… Cứ mang cái yếu của mình ra để biện minh cho sự thiếu thành công của mình.
  • Thành công không lệ thuộc vào cái yếu của mình, mà chỉ lệ thuộc vào cái mạnh của mình. Ví dụ: Giải vô địch toán không biết nhà mình nghèo hay giàu, mà chỉ biết cái đầu mình giỏi toán đến mức nào. Vậy thì, đừng nói nhà tôi nghèo, mà hãy nói tôi có cái đầu nhậy toán. Giải vật tay không biết bạn bị mất một chân, mà chỉ biết bạn có cánh tay vô địch. Vậy thì đừng nói tôi mất một chân, hãy nói tôi có cánh tay lực lưỡng.

    Đổ lỗi cho những yếu kém của hoàn cảnh là suy nghĩ thiếu luận l‎ý. “Thành công của bạn không biết đến các điểm yếu của bạn, và chỉ biết chiều theo sức mạnh của bạn.” Vậy thì, đừng nói đến các điểm yếu của hoàn cảnh của mình. Hãy chú tâm đến những điểm mạnh của mình mà phát triển.
    .

  • Tiêu cực từ những người khác là những chê bai, chế giễu, chống đối, cười cợt… Nếu bạn có một‎ ý tưởng thật siêu, thì chỉ có một mình bạn, và một thiểu số cực kỳ nhỏ, biết nó là ‎siêu. Đa số người còn lại không thể biết đó là ‎ý siêu, vì nếu đa số biết đó là ý siêu, nó nhất định phải là ý xoàng. Cái thật hay, chỉ một số nhỏ người có thể thấy. Vì vậy, bạn sẽ bị đám đông chế nhạo. Bạn có đủ tự tin để phe lờ họ và đi suốt con đường không?
  • humbleness5
    3. Kiên nhẫn là nhẫn nhục, nhẫn nhịn. Đây là ý nghĩa cao nhất của kiên nhẫn. Đây không còn là thành công trong vài dự án, và là hoàn toàn làm chủ tâm mình, làm chủ đời mình, thành công cho cả đời mình. Đây là nhẫn nhục mà ta đã nói trong bài Một sự nhịn là chín sự lành, là khiêm tốn và không còn cái tôi, là mẹ đẻ của tất cả các kỹ năng sống khác, mà ta đã nói trong bài Những kỹ năng sống, Làm thế nào để khiêm tốn.

    Khi không còn “cái tôi” thì ta khiêm tốn, ta nhẫn nhục, ta kiên nhẫn… ta làm chủ tâm mình. Ta có thể có được những kỹ năng sống khác một cách tự nhiên.

    Trong đa số các khóa học về tư duy tích cực trên thị trường ngày nay, chúng ta chỉ học được đến điểm thứ nhất và thứ 2 trên đây. Tuy nhiên, điểm thứ 3 này mới là nền tảng sâu nhất của tư duy tích cực.

    Chúc các bạn một ngày vui.

    Mến,

    Hoành

    © copyright TDH, 2009
    www.dotchuoinnon.com
    Permission for non-commercial use

    Thái độ nghiêm chỉnh

    insearchofGod

    Theo đuổi nghiêm chỉnh sẽ đưa ta tới đích mặc dù ta không chắc chắn về đường đi, Ramakrishna Paramahamsa nói như vậy. Với ao ước được biết Thượng đế, cùng với sự tận tụy, lối đi rốt cuộc sẽ hé lộ dẫn tới Thánh linh.

    Một người bắt đầu hành hương tới Puri để thờ thần Jaganatha yêu quý, mặc dù không chắc chắn về đường đi. Anh khởi đầu đi sai hướng. Tuy vậy, bằng những tìm kiếm nghiên chỉnh, anh vẫn đến được đích và sùng bái thần Jaganatha của anh.

    Một thái độ nghiêm chỉnh, cùng với tận tụy, đưa người ta tới đích.

    (Nguyễn Minh Hiển dịch)

    .

    An Earnest Attitude

    Earnestness in pursuit leads one to the goal even if he is unsure of the path, says Ramakrishna Paramahamsa. With the desire to know God coupled by devotion, the path would reveal itself ultimately leading to the divine.

    A man set out on a pilgrimage to Puri to worship his beloved Jaganatha despite being unsure of the way. He set out on the opposite direction. However by making earnest enquirers, he reached the destination and worshiped his Jaganatha.

    An earnest attitude with devotion takes one to the goal.

    Priya Devi R

    Làm thế nào để khiêm tốn ?

    Chào các bạn,

    Hôm qua chúng ta nói về khiêm tốn như là mẹ của các kỹ năng sống khác. Hôm nay, chúng ta đến câu hỏi tiếp theo tự nhiên: Làm sao để chúng ta có được đức khiêm tốn?
    humbleness2
    Hỏi được câu này tức là chúng ta cũng thừa biết là không dễ dầu gì để khiêm tốn,vì hầu như toàn hệ thống giáo dục và văn hóa của thế giới chỉ nhắm đến làm phồng “cái tôi”—ca tụng người số một, ca tụng người nhiều tiền, ca tụng người có thế lực, ca tụng người thành công… Từ nhỏ đến lớn ta sống với đủ mọi giải thưởng—hoa hậu, học giỏi nhất, chạy nhanh nhất, xí nghiệp đầu tiên, người đầu tiên… Bố mẹ thầy cô, tất cả mọi người chung quanh, đều dạy ta từ tấm bé là phải cố để thành công, để chiến thắng, để “có danh gì với núi sông”, để trở thành ông này bà nọ… Chẳng ai, dạy là lớn lên hãy sống một cuộc đời không tên không tuổi, không ai biết mình là ai…

    Thế thì khiêm tốn sao được?

    Vì nhu cầu kinh tế xã hội thực tế, cũng như vì khuyến khích chúng ta phấn đấu chiến thắng hoàn cảnh khó khăn, chúng ta chỉ cho nhau tự tin, và hầu như trong tự tin có sẵn mầm tự cao đâu đó—tự tin và tự cao chỉ cách nhau một sợi chỉ, và tất cả chúng đều bước qua sợi chỉ đó. Cho nên, muốn khiêm tốn không phải là chuyện dễ. Nếu ta đủ can đảm để nói “Tôi khiêm tốn” thì trong câu nói đó đã có mùi không khiêm tốn rồi.

    Sau đây chúng ta nghiên cứu một số phương thức quen thuộc dùng để tự huấn luyện tính khiêm tốn:

    1. Những cái căn bản nhất ta có đều không do ta mà có. Nếu ta có được cái đầu thông minh, học đâu biết đó, tính đâu đúng đó, thì cái đầu đó không do ta mà có. Cũng không phải từ bố mẹ tạo ra, bởi vì bố mẹ chẳng có quyền năng gì vào việc đó cả. Ta có thể nói đó là may rủi, hay là trời cho, nhưng điều chắc chắn là ta chẳng có công cán gì trong việc có được cái đầu thông minh cả (dù là có một tí công trong việc mài dũa nó tốt hơn một tí). Vậy thì, hãy khiêm tốn cảm ơn ông trời hay cảm ơn “may rủi”, thay vì kiêu căng. Có được giọng ca tốt cũng thế, thân hình đẹp cũng thế… Vốn liếng trời cho, mình chẳng có công cán gì hết, thì đừng tự cao, mà hãy khiêm tốn cảm ơn.
    humbleness3
    2. Bất kỳ cái gì mình có, trong Sự Thật, chẳng quí hơn cái người khác có tí nào. Chẳng qua là vì hệ thống kinh tế (bất toàn) của con người bóp méo mà thôi. Giọng ca mang triệu đô la, chẳng có l‎y’ do gì mà qúy hơn khả năng còng lưng 10 tiếng một ngày trên cánh đồng, hay khả năng đánh một đôi giày bóng lưỡng trên hè phố. Chẳng qua là trong hệ thống kinh tế tiền nong của ta, mọi người thích mua CDs nhiều, cho nên ca sĩ giàu hơn thế thôi. Chẳng ly’ do gì mà người ca sĩ có thể xem mình cao hơn người nông dân hay em bé đánh giày (trừ khi người ca sĩ không biết suy nghĩ).

    Hệ thống kinh tế chính trị xã hội bất tòan của con người bóp méo mọi giá trị trên đời. Ta đừng để các bóp méo đó lừa lọc mình. Những cái gì người khác đang có, trong Sự Thật, trước khi các giá trị bị xã hội bóp méo, có giá trị ngang hàng với những cái mình có.

    3. Tất cả những gì mình có, có thể mất ngay trong một sớm một chiều. Nhà cháy một buổi, Thương mãi sụp rất nhanh trong một lúc khủng hoảng. Tình yêu thì khỏi nói, có thể bye-bye nhanh hơn hỏa tiễn. Cái đầu thông thái có thể mất đi trong một tích tắc đụng xe. Sức khỏe (là nền tảng của mọi sản nghiệp khác) có thể mất đi chỉ vì một cơn bệnh nan y. Cho nên, nói theo kiểu Mỹ là “Don’t be so hung up about them.” (Đừng treo dính cái đầu vào mọi thứ đó!).

    4. Nhìn vào bức tranh tổng thể, mình chỉ là một dấu chấm tí ti. So với lịch sử hàng triệu triệu năm của con người thì cuộc đời 60 hay 100 năm của mình chỉ là 1 dấu chấm tí ti. So với lịch sử vô thủy vô chung của vũ trụ, thì cuộc đời mình chưa đến một dấu chấm tí tí.

    So với 8 tỉ người của trái đất mình chỉ là một chấm. So với tòan thể loài người từ cổ chí kim, mình chưa là một chấm.

    So với trái đất mình chỉ là một chấm. So với thái dương hệ, trái đất chỉ là một chấm. So với Ngân Hà, thái dương hệ chỉ là một chấm. Cho với “vũ trụ đã biết”, Ngân Hà chỉ là một chấm. So với “vũ trụ chưa biết” thì có lẽ “vũ trụ đã biết” chỉ là một chấm. Thế thì, “Don’t be so hung up about yourself.”

    Chỉ cần một tí suy tư như thế cũng đủ để cho ta thấy ta chẳng có ly’ do gì mà kiêu căng và không khiêm tốn.
    humbleness4
    Nhưng dù là ta chẳng là cái gì cả như thế, ta cũng vẫn có ly’ do để tự tin và hạnh phúc vì:

    • Nói theo Phật gia, thì ta với vũ trụ bao la vô tận vô thủy vô chung đó là một–không có ta thì không có vũ trụ đó. Cũng như, mỗi chúng ta ta chỉ là một con số nhỏ xíu trong “quốc dân” 80 triệu nguời của nước ta. Nhưng mỗi chúng ta vẫn rất có ‎ y’ nghĩa bởi vì nếu không có mỗi chúng ta thì không có quốc dân.

    • Nói theo truyền thống Moses (Do thái giáo, Thiên chúa giáo, Hồi giáo) và các truyền thống tâm linh khác, thì con người được Thượng đế tạo nên, là con của thượng đế, cho nên dù là rất nhỏ bé, vẫn có một y’ nghĩa lớn trong toàn thể tạo vật.

    Đây là những cái nhìn rất quân bình, một mặt cho chúng ta thấy cái nhỏ bé của mình, để mình có thể khiêm tốn, một mặt cho mình thấy vai trò tích cực của mình trong việc tạo dựng toàn thể và, do đó, trong việc tiếp tục làm cho toàn thể tốt đẹp hơn.

    Dù sao đi nữa thì khiêm tốn là một kỹ năng đòi hỏi ta suy tư sâu sắc và, quan trọng nhất là, thực hành hàng ngày cho đến khi ta thuần thục, và sau đó tiếp tục như là một phần tự nhiên trong máu của mình. Tuy nhiên, “thực hành” ở đây phần lớn là “thực hành” ở trong tâm, trong cái nhìn của ta về người khác, vật khác. Thực hành trong tâm sẽ khiến ta thực hành ra ngoài đúng cách, tùy theo những điều kiện đặc biệt của mỗi sự việc bên ngoài.

    Chúc các bạn một ngày vui.

    Mến,

    Hoành

    © copyright TDH, 2009
    www.dotchuoinnon.com
    Permission for non-commercial use

    Bản thân chúng ta là giá trị có sẵn

    Lâu rồi, tôi có đọc được bài phỏng vấn Ngô Thị Giáng Uyên, tác giả cuốn sách được nhiều bạn trẻ yêu thích- “Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương”. Trong đó cô kể rằng khi đi xin việc làm ở công ty Unilever, có người hỏi nếu tuyển vào không marketing mà làm sales thì có đồng ý không. Uyên nói có. Nhà tuyển dụng rất ngạc nhiên bởi hầu hết những người được hỏi câu này đều nói không. “ Tại sao phỏng vấn marketing mà lại làm sales?”. Uyên trả lời: “Tại vì tôi biết nếu làm sales một thời gian thì bộ phận marketing cũng sẽ muốn đưa tôi qua đó, nhưng đã quá muộn vì sales không đồng ý cho tôi đi.”
    believeinyourself
    Chi tiết này khiến tôi nhớ một câu chuyện khác về diễn viên Trần Hiểu Húc. Khi cô đến xin thử vai Lâm Đại Ngọc, đạo diễn Vương Phù Lâm đã đề nghị cô đóng vai khác. Hiếu Húc lắc đầu: “ Tôi chính là Lâm Đại Ngọc, nếu ông để tôi đóng vai khác, khán giả sẽ nói rằng Lâm Đại Ngọc đang đóng một vai khác”.

    Đâu là điều giống nhau giữa họ? Đó chính là sự TỰ TIN. Và tôi cho rằng họ thành công là bởi vì họ tự tin.
    Có thể bạn sẽ nói “Họ tự tin là điều dễ hiểu. Vì họ tài năng, thông minh, xinh đẹp, học giỏi…bla…bla … Còn tôi, tôi đâu có gì mà tự tin?”

    Tôi không cho là vậy. Lòng tự tin thực sự không bắt đầu bởi những gì người khác có thể nhận ra, như gia thế, tài năng, dung mạo , bằng cấp, tiền bạc, quần áo,…Mà nó bắt đầu từ bên trong bạn, tự sự BIẾT MÌNH. Biết mình có nghĩa là biết điều này: Dù bạn là ai thì bạn cũng luôn có sẵn trong mình những giá trị nhất định.
    Gốc rễ vấn đề là ở chỗ đó, bản thân bạn không đủ để bạn tự tin sao?

    Bạn thân bạn-con người độc đáo nhất trên thế gian này. Bạn biết chăng, thế gian này có điều kỳ diệu, đó là không ai có thể là bản sao 100% của ai cả. Bởi thế, bạn là độc nhất, tôi cũng là độc nhất. Chúng ta đều là những con người độc nhất vô nhị, dù ta đẹp hay xấu, có tài hay bất tài,cao hay thấp, mập hay ốm, có năng khiếu ca nhạc hay chỉ biết hát lào khào như con vịt đực….

    Vấn đề không phải là vịt hay thiên nga. Vịt có giá trị của vịt, cũng như thiên nga có giá trị của thiên nga. Vấn đề không phải là hơn hay kém, mà là sự riêng biệt. Và bạn phải biết trân trọng chính bản thân mình. Người khác có thể đóng góp cho xã hội bằng tài kinh doanh hay năng khiếu nghệ thuật,thì bạn cũng có thể đóng góp cho xã hội bằng lòng nhiệt thành và sự lương thiện.

    Without a humble but reasonable confidence in your own powers you cannot be  successful or happy.
    Without a humble but reasonable confidence in your own powers you cannot be successful or happy.

    Bạn có thể không bẩm sinh mà học giỏi, nhưng bạn luôn chuyên cần và vượt qua bản thân từng ngày một. Bạn có thể không hát hay, nhưng bạn là người không bao giờ trễ hẹn. Bạn không là người giỏi thể thao nhưng bạn có nụ cười ấm áp. Bạn không có gương mặt xinh đẹp, nhưng bạn rất giỏi thắt cà vạt cho ba, và nấu ăn rất ngon. Chắc chắn, mỗi một người trong chúng ta đều được sinh ra với những giá trị có sẵn. Và chính bạn hơn ai hết, trước ai hết, phải biết mình, phải nhận ra những giá trị đó.

    Hơn thế nữa, nếu bạn thực sự tự tin, bạn cũng sẽ biết tôn trọng người khác. Bởi nếu bạn đã hiểu được giá trị của bản thân mình, chắc chắn bạn sẽ hiểu được giá trị của mỗi người bạn gặp . Bạn sẽ nhìn thấy sự giống nhau giữa một ca sĩ nổi tiếng và một người quét rác vô danh, giữa một danh nhân xuất khẩu hàng nghìn tấn thuỷ sản đi nước ngoài và một bà cụ bán cá tươi trong chợ. Bạn sẽ trân trọng những người đó như nhau.

    Bản thân mỗi chúng ta là giá trị có sẵn. Nếu bạn muốn có một cơ sở để xây dựng lòng tự tin thì hãy bắt đầu từ đó. TỪ CHÍNH BẢN THÂN MÌNH.

    Đông Vy & Phạm Công Luận

    Những kỹ năng sống

    Nếu đọc về các kỹ năng sống, kỹ năng làm cho mình vui vẻ hạnh phúc, kỹ năng đắc nhân tâm, kỹ năng tăng hiệu năng công việc, kỹ năng ngoại giao, rồi đến các kỹ năng làm việc quản l‎y’ dự án, quản lý nhân viên, … thì có lẽ chúng ta sẽ ngợp thở hầu như có quá nhiều điều để học, và hầu như không nhớ hết để học. Đó là chưa kể mỗi thầy nói một đường. Rốt cuộc học trò như lạc vào mê hồn trận, không biết đường nào mà mò.
    simplicity1
    Cuộc sống như thế là quá khó khăn và phức tạp. Phải có cách nào giản dị hóa cuộc đời. Hơn nữa, học cả một đám rừng như thế thì cơ hội đi lạc cao hơn là cơ hội hiểu biết. Nguyên cả một rừng nhạc thì cũng chỉ 7 nốt chính, cộng 5 nốt thăng giáng, là 12 nốt. Người học nhạc là học 12 nốt rồi tự biến hóa chúng thành nhạc, chứ không ai phải học cả rừng nhạc của nhân loại. Học vẽ cũng thế, tổng cộng là 3 mầu chính, vàng xanh đỏ và 2 màu trắng đen, vài quy luật về quân bằng, và bối cảnh, vậy thôi. Từ đó mà biến hóa ra hình ảnh gì là do sức sáng tạo của người nghệ sĩ.

    Khi chúng ta học chỉ một vài điều căn bản, rồi từ đó tập biến hóa, đó là học đúng đường. Khi chúng ta phải học hàng trăm công thức ứng xử cho cả hàng chục trường hợp khác nhau, là chúng ta đã bắt đầu học như vẹt. Học vẹt thì không thể hiểu được, và có áp dụng thì cũng không thể áp dụng nó như hạng thầy.

    Thế thì, về cuộc sống, đâu là vài nguyên l‎ý, từ đó chúng ta có thể biến hóa sáng tạo?

    Tất cả những điều quan trọng nhất cho đời sống đều được dạy ở cấp tiểu học và ta đã học hết hồi tiểu học. Ví dụ: Toán thì cộng trừ nhân chia, phân số, căn bản hình học, căn bản toán đố. Bao nhiêu đó là đủ sống cả đời cho 98 phần trăm dân số, kể cả luật sư, nhà văn, nhà báo… Chỉ hai phần trăm còn lại có nghề chuyên môn đòi hỏi biết nhiều hơn thế. Viết văn cũng thế, học xong tiểu học là biết viết đúng chính tả, viết câu rõ ràng, làm luận có 3 phần một bài. Cao hơn thì cũng chỉ như thế mà thành thạo hơn mà thôi.

    Căn bản kỹ năng sống ta cũng đã học hết thời tiểu học: Khiêm tốn, lễ độ, biết ơn, yêu người nghèo khổ, đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau, thờ cha kính mẹ, yêu anh em, yêu bạn bè, thành thật, không trộm cắp gian tham, không giết người, không hút sách … Có cần gì để học thêm nữa? Ta tìm đọc hết sách này đến sách kia, chẳng qua là vì ta không chịu thuần thục các căn bản này, rồi cứ nghĩ là mình cần thêm.

    Và nếu nghiên cứu kỹ hơn một tí, tất cả các nguyên ly’ căn bản tiểu học kể trên lại có thể thu vào một nguyên l‎y’ duy nhất—khiêm tốn. Nếu ta khiêm tốn thực sự, khiêm tốn sẽ đẻ ra mọi đức hạnh và kỹ năng khác.
    humbleness
    * Nếu bạn khiêm tốn, bạn vào bất cứ nơi nào trên thế giới và chào hỏi bất cứ cách nào người ta cũng thương bạn, dù là bạn chào không đúng kiểu của dân vùng đó, và cách chào của bạn có thể làm người ta buồn cười. Nhưng người ta có thể thấy được bạn là người khiêm tốn dịu dàng, vì người thực sự khiêm tốn ai gặp cũng biết. Bạn không cần học đù kiểu bắt tay và chào hỏi, bạn vẫn thành công trong ngoại giao. Và nếu bạn học thêm đủ cách bắt tay và chào hỏi, thì bạn sẽ biến chúng thành kỹ năng tự nhiên thành thục của riêng bạn, mà không cần phải tốn công nhiều.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn biết lắng nghe.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn biết nhỏ nhẹ khi nói chuyện hoặc tranh luận.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn chiến đấu tốt, vì bạn không khinh địch, và cũng không khinh thường giám khảo hay bồi thẩm đoàn.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn phân tích giỏi và học giỏi, vì bạn sẽ không ngần ngại hỏi bất kỳ người nào, bất kỳ nơi nào, để học hỏi thêm bất kỳ điều gì mình chưa biết.

    * Nếu bạn khiêm tốn, bạn sẽ rất giỏi, vì bạn luôn luôn biết được điều gì mình chưa biết, và không lừa thiên hạ và tự lừa mình là mình đã biết.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn kính trọng suy nghĩ của người khác, cho nên bạn ít thành kiến và ít tranh cãi, và hòa giải tốt với mọi người.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên bạn sẽ thành thật, vì chẳng có l‎ý do nào để nói dối để làm tốt cho mình.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn biết tri ân và biết cách tỏ lòng tri ân, và vì vậy là rất giỏi ngoại giao.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn can đảm, vì chẳng sợ mất gì, từ danh tiếng, địa vị, đến quyền lợi.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn lãnh đạo giỏi, vì mọi người dưới trướng đều yêu bạn, và bạn nghe được lời nói của tất cả mọi người để biến sự thông thái của tất cả mọi người thành thông thái của mình.

    * Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là ngọai giao giỏi, vì đi đâu ai cũng yêu.

    * Nếu bạn khiêm tốn, thì bạn sẽ có ít stress và vui vẻ nhiều, vì chẳng có ai và điều gì có thể làm bạn bị đụng chạm căng thẳng.
    humbleness1
    Chúng ta có thể kể ra rất nhiều. Chỉ một tính “khiêm tốn” nếu ta thực sự thuần thục nó thì ta có đủ mọi đức tính và kỹ năng sống khác. Và khi học các kỹ năng khác, ta cũng tiếp thụ tự nhiên rất nhanh mà không lẫn lộn.

    Cũng chính vì thế mà các trường phái tâm linh lớn của thế giới đều lấy khiêm tốn làm gốc—đó chính là “vô ngã” (không có cái tôi) của nhà Phật, hay “giao phó tất cả đời mình vào tay Thượng đế” (total submission) trong truyền thống Moses (Do thái giáo, Thiên chúa giáo, và Hồi giáo).

    Đó cũng chính là l‎y’ do tại sao khi nói đến tư duy tích cực ở đây, chúng ta không muốn nói nhiều đến hàng trăm công thức, mà chỉ muốn nhấn mạnh vào một vài điểm—khiêm tốn, thành thật, yêu đời, yêu người, yêu mình.

    Thực ra nếu ta khiêm tốn thực sự, đương nhiên ta sẽ đạt được những thứ còn lại: Thành thật, yêu mình, yêu người, yêu đời. Nhưng nếu bạn hơi lo lắng rằng chỉ có một điều thì quá ít, bạn có thể nhớ 5 kỹ năng căn bản này: “Khiêm tốn, thành thật, yêu mình, yêu người, yêu đời.” Các kỹ năng căn bản này sẽ đẻ ra tất cả các kỹ năng sống khác, ngoại trừ một vài kỹ năng về kỹ thuật nghề nghiệp, trong đời.

    Chúc các bạn một ngày vui.

    Mến,

    Hoành

    © copyright TDH, 2009
    www.dotchuoinnon.com
    Permission for non-commercial use

    Cầu nguyện cho lãnh đạo

    Chào các bạn,
    stained glass
    Trong những dịp bầu cử tổng thống Mỹ hay bầu cử lãnh đạo, người dân Mỹ thường cầu nguyện tập thể trong các nhà thờ, nơi công cộng để lắng lòng xuống, cùng nhìn vềThượng đế để cầu xin sự che chở cho dân tộc, sự khôn ngoan để tìm được người lãnh đạo tốt nhất cho đất nước hay tổ chức.

    Người Mỹ tin rằng, quyền chọn lựa người lãnh đạo thực sự cho đất nước thuộc về Thượng Đế. Hoạt động bầu cử là hình thức thi đua để tìm ra người lãnh đạo tốt nhất.

    Bởi vậy, nếu ai đã được bầu làm lãnh đạo, thì dù trước đó mình đã bầu cho ứng cử viên đối thủ, nhưng bây giờ “He’s my President and I will serve him”, như những người dân Mỹ trên một góc phố nói.

    Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bài Cầu nguyện cho Lãnh đạo của chị Joan D. Chittister, một nữ tu sĩ thuộc dòng Benedictine.

    Bài cầu nguyện này được cầu nguyện ở nhiều nhà thờ mỗi dịp bầu cử, và đăng trên nhiều website cộng đồng của nước Mỹ, bất kể tôn giáo (interfaith).

    Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

    Hiển.

    .

    CẦU NGUYỆN CHO LÃNH ĐẠO

      (trong dịp bầu cử và những dịp khác)
      Joan D. Chittister, OSB

    praying-hands
    Hởi Chúa, hãy cho chúng con
    những nhà lãnh đạo có trái tim đủ lớn
    để rộng đủ cho tâm hồn chúng con
    và cho tâm hồn chúng con đủ sức mạnh
    để đi theo nhà lãnh đạo có tầm nhìn và trí tuệ

    Trong khi tìm kiếm nhà lãnh đạo,
    hãy cho chúng con tìm kiếm điều lớn hơn sự phát triển
    của chúng con –
    mặc dù chúng con hy vọng có phát triển –
    lớn hơn an ninh cho chính mảnh đất của chúng con –
    mặc dù chúng con cần an ninh –
    lớn hơn sự thỏa mãn cho những nhu cầu của chúng con –
    mặc dù chúng con muốn có nhiều điều.

    Hãy cho chúng con trái tim để chọn lựa
    nhà lãnh đạo sẽ làm việc
    với những nhà lãnh đạo khác để đem đến an toàn
    cho toàn thế giới

    Cho chúng con những nhà lãnh đạo
    sẽ dẫn dắt đất nước này tới đức hạnh
    mà không tìm cách áp đặt kiểu đức hạnh của chúng con
    lên trên đức hạnh của người khác

    Cho chúng con một chính phủ
    tạo nên sự phát triển
    cho đất nước này
    mà không lấy đi tài nguyên của nước khác
    để đạt được điều đó.

    Cho chúng con hiểu biết đủ chính mình
    để chọn nhà lãnh đạo có thể phân biệt
    sức mạnh với quyền lực,
    sự tăng trưởng với lòng tham,
    lãnh đạo với áp bức,
    và sự vĩ đại thật sự với những cái bẫy
    của sự hoành tráng rởm.

    Chúng con tin ở Chúa, hởi Chúa Cao Cả,
    hãy mở lòng chúng con để chúng con học hỏi từ những người
    mà Chúa nói chuyện bằng những ngôn ngữ khác nhau
    và kính trọng cuộc đời và lời nói
    của những người Chúa đã ủy thác
    nhiệm vụ làm tốt những phần còn lại của trái đất này.

    Chúng con nài xin ngày, hởi Chúa Cao Cả,
    cho chúng con tầm nhìn của một dân tộc
    để biết sự lãnh đạo toàn cầu thực sự nằm ở đâu,
    để cần mẫn theo đuổi sự lãnh đạo đó,
    để yêu cầu bảo vệ nhân quyền
    cho mọi con người khắp mọi nơi.

    Chúng con cầu xin nhiều điều này, hởi Chúa Cao Cả
    với trí óc chúng con mở rộng cho lời Chúa
    và trái tim tin tưởng vào sự chăm sóc vĩnh cửu của Chúa.
    Amen

    .

    PRAYER FOR LEADERSHIP

      (On Election Day and Other Times
      Joan D. Chittister, OSB)

    silhouette-of-woman-praying
    Give us, O God,
    leaders whose hearts are large enough
    to match the breadth of our own souls
    and give us souls strong enough
    to follow leaders of vision and wisdom.

    In seeking a leader,
    let us seek more than development
    for ourselves —
    though development we hope for —
    more than security for our own land —
    though security we need —
    more than satisfaction for our wants —
    though many things we desire.

    Give us the hearts to choose
    the leader who will work with other
    leaders to bring safety
    to the whole world.

    Give us leaders
    who lead this nation to virtue
    without seeking to impose our kind of virtue
    on the virtue of others.

    Give us a government
    that provides for the advancement
    of this country
    without taking resources from others
    to achieve it.

    Give us insight enough ourselves
    to choose as leaders those who can tell
    strength from power,
    growth from greed,
    leadership from dominance,
    and real greatness from the trappings
    of grandiosity.

    We trust you, Great God,
    to open our hearts to learn from those
    to whom you speak in different tongues
    and to respect the life and words
    of those to whom you entrusted
    the good of other parts of this globe.

    We beg you, Great God,
    give us the vision as a people
    to know where global leadership truly lies,
    to pursue it diligently,
    to require it to protect human rights
    for everyone everywhere.

    We ask these things, Great God,
    with minds open to your word
    and hearts that trust in your eternal care.
    Amen.

    Lãnh đạo–Chính sách mở cửa

    Chào các bạn,

    “Chính sách mở cửa (open door policy)” hàm y’ chính sách lãnh đạo trong đó người lãnh đạo để cửa văn phòng của mình mở, để tất cả mọi nhân viên lớn bé đều có thể gặp mình bất kỳ lúc nào một cách dễ dàng. Dĩ nhiên, là trên thực tế lãnh đạo rất bận rộn, không phải lúc nào bước vào phòng là có thể nói chuyện ngay được. Nhưng hàm y’ của chính sách rất rõ: Anh gặp tôi lúc nào cũng được, cũng như là vào phòng bạn của anh thôi.
    opendoor
    Đó là chính sách dựa trên căn bản tình bạn và bình đẳng. Chính sách này có cũng đã lâu nhưng chỉ thực sự phát triển mạnh khoảng hai thập niên nay, với sự bùng nổ của cuộc cách mạng thông tin. Email cho phép các đại công ty rút gọn sơ đồ tổ chức (organization chart) thực sự thành hai hàng: Hàng đầu là tổng giám đốc, hàng thứ hai là tất cả mọi người còn lại. Tổng giám đốc ngày nay có thể nói chuyện trực tiếp với toàn thể nhân viên qua emai mà không cần phải rải lời nói từ trên đỉnh kim tự tháp, xuống nhiều bậc cấp, trước khi xuống đến hàng nhân viên cuối cùng như khi xưa. Điều này làm gia tăng khả năng truyển thông và hiểu biết giữa mọi người trong công ty, và tránh hiểu lầm gây ra do truyền thông qua quá nhiều cấp trung gian.

    Đây là chiều hướng phát triển kỹ năng lãnh đạo, quản ly’, và tổ chức, của thế giới, đã bắt đầu từ cuộc chiến dành độc lập và hiến pháp Mỹ 1776, rồi cách mạng dân quyền của Pháp năm 1789, trong đó ‎y’ niệm bình đẳng và dân chủ là nền tảng triết lý sâu xa, và là kim chỉ nam cho tất cả các l‎y’ thuyết quản ly’—từ chính trị, đến kinh tế, thương mãi, phát triển công đồng– từ đó đến nay. Và với phát triển tin học, mà ta thể chưa mường tượng hết được, thì ta có thể tin rằng tiện nghi về truyền thông sẽ giúp thế giới khám phá thêm nhiều hình thức quản l‎y’ bình đẳng và dân chủ hơn cả những gì ta có thể thấy ngày nay.

    Điều này đặt Việt Nam chúng ta trong một vị thế phải tự điều chỉnh rất khó khăn. Chúng ta có hai trở ngại rất căn bản trong thực hành y’ niệm bình đẳng.

    1. Trên cơ cấu xã hội, chúng ta là một xã hội rất giai cấp trong tư tưởng: Ông versus thằng, quan v. dân, nhà nước v. dân, ông chủ v. cu li… Người Việt chúng ta khi nói đến các từ này là hiểu ngay ta muốn nói gì, Nhưng so với người Mỹ chẳng hạn, Mỹ không có cách để dịch “ông v. thằng”. Ta có thể dùng hai từ nào đó để dịch, ví dụ, Mister v. Boy, nhưng chẳng ai có thể hiểu được hai từ đó là gì cả, trừ phi ta tốn mấy phút giải thích lòng vòng cho thiên hạ hiểu ‎ ta muốn ám chỉ hai giai cấp được kính trọng và bị khinh rẻ trong xã hội Việt Nam, mà ở Mỹ thì hoàn toàn không có y’ niệm đó để hiểu.

    Nhà nước v. dân cũng vậy. Dịch ra tiếng Anh là government v. citizens thì chẳng ai có thể nghĩ ra nó có hệ cấp như bố với con ở Việt Nam ta. Còn nếu nói “đảng ta v. ta” thì hệ cấp đó còn nhân thêm vài mươi lần. Các bạn cứ tự nhiên tìm từ để điền vào chỗ trống.

    Open door policy :-)
    Open door policy 🙂

    2. Tuy nhiên đó vẫn là chuyện nhỏ, vì vấn đề cơ cấu xã hội còn có gốc rễ sâu xa từ trong văn hóa—cách xưng hô cùa người Việt. Trong ngôn ngữ Việt chẳng có từ nào thực sự thay thế trọn vẹn I và you trong tiếng Anh, je and tu/vous trong tiếng Pháp, và ngộ và lị trong tiếng Hoa cả.

    * Cách xưng hô chính của người Việt là hệ cấp gia đình: chú cháu, cô cháu, em anh v.v… Thực sự đây là cách xưng hô rất hay và mình rất thích, vì làm cho người cả nước xưng hô với nhau như người cùng một nhà. Đúng là một mẹ trăm con, và tình thân của người cùng nòi giống thật là khắng khít.

    Nhưng cũng cách xưng hô hệ cấp đó gây ra nhiều hệ cấp xã hội và khó khăn trong giao tiếp, nhất là trong các tranh luận chính trị kinh tế cần bình đẳng. Trước hết, người Việt khi mới quen chưa biết tuổi tác nhau, thường rất lọng cọng khó khăn khi nói chuyện. Kiểu nói trống không, không có chủ từ trong câu văn như, “À, sẽ đêm cái đó đên ngày mai” nghe rất tức cười.

    Và trong các tranh luận, người nhỏ hơn, trong cách xưng hô truyền thống, không thể nào có tranh luận bình đẳng với người lớn tuổi hơn một tí, trừ phi anh chàng trẻ tuổi muốn mọi nguời gọi là “hỗn.”

    Tất cả mọi sinh viên du học mình đã gặp (và mình chưa được hân hạnh gặp người ngoại lệ) đều nói với mình là các bạn thoải mái khi tranh luận bằng tiếng Anh hơn tiếng Việt, dĩ nhiên là vì I với you thì rất bình dẳng.
    opendoor1
    • Ngoài cách xưng hô gia đình, trong một số các ngành nghề, sự xưng hô được đặt ra để xây dựng một hệ cấp rất rõ ràng.

    Ví dụ: Trong nhà thờ, người ta gọi linh mục là cha xưng con, kể cả khi vị linh mục dưới 30 tuổi và người “con” 65 tuổi. Điều này nghe không được. Ở các nước Âu Mỹ, từ “Father” coi như là một chức danh, khi nói chuyện thì người ta dùng I và you, chứ không như ở nước ta chỉ thuần túy cha/con, kể cả khi “cha” đáng tuổi con cháu của “con.” Đây là vấn đề lớn cho sự phát triển dân chủ trong giáo hội (và dĩ nhiên là trong quốc gia, vì giáo hội là một phần của quốc gia). Đó là chưa kể nó có vẻ không phù hợp với văn hóa Việt Nam—người nhỏ tuổi thì phải tự xưng là con/cháu và gọi người lớn tuổi hơn là cô/dì/chú/bác.

    Trong các tôn giáo khác thì cũng thế, “thầy và con” tạo ra một hệ cấp xuyên tuổi tác và không bình đẳng, và không phù hợp văn hóa Việt.

    (Trong học đường, thầy/cô và em thì được vì trong đa số trường hợp, thầy/cô lớn tuổi hơn các em rất nhiều).

    * Thực sự là chúng ta khó có giải pháp cho vấn đề này, vì nó là văn hóa. Nhưng chúng ta cần phải quan tâm đến các vấn đề này vì hệ cấp là đương nhiên không bình đẳng, mà không bình đẳng là phản dân chủ, mà phản dân chủ là sẽ làm cho nước ta phát triển dân chủ chậm chạp và khó khăn.

    opendoors
    Theo mình nghĩ chúng ta, nhất là những người ở “cấp” cao, cần xung phong tìm những cách xưng hô càng giảm hệ cấp càng tốt, để mang đến bình đẳng càng nhiều càng tốt trong cách giao tiếp của ta. Thực sự là nhiều người ở “cấp” cao chỉ muốn bảo vệ “cấp” như vậy, vì quyền lợi riêng của mình.

    • Ngôn ngữ hệ cấp gia đình làm cho chúng ta đoàn kết, dù là đôi khi gặp lúng túng. Và thay đổi ngôn ngữ thì không phải dễ dàng, gần như là không thể. Vậy thì, trong quản l‎y’ chúng ta phải biết thông minh để mang văn hoá của mình vào quản ly’.

    Trở lại, vấn đề quản ly’ với chính sách mở cửa. Ở Âu Mỹ, mở cửa là bình đẳng. Ở nước ta, chính sách mở cửa dĩ nhiên là đem thêm rất nhiều bình đẳng. Nhưng, đây là điểm quan trọng, dù là có mở cửa thì chúng ta vẫn còn hệ cấp trong cách xưng hô gia đình. Vậy thì hãy mang khái niệm gia đình đó vào quản ly’.

    Nghĩa là, cấp trên phải tự động hiểu vấn đề của người cấp dưới, không cần phải đợi người ta bước vào phòng mình. Người Âu Mỹ hay nói, “Bạn phải cho tôi biết bạn muốn gì, nếu không tôi không biết.” Ở nước ta, người là chú, là cô, là anh, thì PHẢI biết cháu/em muốn gì mà không cần cháu/em phải nói. Nguời nhỏ rất ngại gặp người lớn để tranh luận hay đòi hỏi điều gì. Nghĩa là nhiệm vụ phải nhậy cảm, phải tự tìm hiểu, phải tự hỏi chuyện, nằm trong tay của cấp lãnh đạo. Không thể cứ mở cửa để đó rồi đợi nhân viên bước vào là xem như xong. Người lớn thì phải lo cho người nhỏ, mà không cần người nhỏ phải hỏi. Anh lo cho em mà không đợi em phải hỏi. Đây là đặc điềm của cư xử và xưng hô gia đình trong văn hóa Việt, khác với quản l‎y’ kiểu mỗi người phải tự tranh đấu cho quyền lợi của mình trong văn hóa Âu Mỹ.

    Bình đẳng của người Việt, trong thực tế quản ly’, phải là bình đẳng kiểu này: “Anh và em bình đẳng như anh và em.”

    Rất nhiều ly’‎ thuyết chính trị, kinh tế, thương mãi của Âu Mỹ rất hay. Nhưng khi muốn áp dụng vào xã hội ta, ta phải hiểu rõ đủ để làm một vài điều chỉnh chỗ này chỗ kia cho phù hợp.

    Chúc các bạn một ngày vui.

    Mến,

    Hoành

    © copyright TDH, 2009
    www.dotchuoinnon.com
    Permission for non-commercial use

    An bình nội tâm slideshow

    Con đường tìm đến an bình nội tâm không quá đơn giản, không phải một sớm một chiều. Chúng ta không thể một sáng đẹp trời thức dậy và tư nhủ với mình rằng ta sẽ có an bình nội tâm từ hôm nay.

    Nói như thế không có nghĩa là ta không tìm được an bình nội tâm

    An bình nội tâm là một quá trình, một cuộc hành trình.

    Để làm được trước hết phải nhận diện chính mình và những cảm xúc tiêu cực thường chế ngự mình, và tập kiểm soát chúng , chuyển hóa chúng để cho những cảm xúc tích cực sẽ thay thế. Không ai có thể làm thay bạn việc đó. Chính bạn phải nhận thức được những cách mà bạn phải làm để cải thiện cách tư duy, cách hành động, và ứng xử nhằm làm cho cuộc sống của bạn tốt đẹp hơn.

    Và bài học lớn với mọi người vẫn là buông xả và tha thứ, yêu thương và trách nhiệm, sống cho hiện tại…

    Xuất phát điểm cho những tư tưởng trên là tư duy tích cực, yêu đời.

    Mời các bạn xem file Power Point dưới đây để có thêm một số ý tưởng về an bình nội tâm. Chúc các bạn an lạc .

    Thảo luận về leadership

    profilepic2

    Chào các bạn,

    Hôm nay mình rất vui được giới thiệu với các bạn bài viết chia sẻ kinh nghiệm của chị Hoàng Khánh Hòa về một trại hè tuyệt vời mà chị mới tham gia, chỉ mới mấy hôm trước.

    Trại hè “Take Flight Retreat 2009!” về nghệ thuật lãnh đạo tại Camp Joy, Centerville, Ohio.

    Chị Hòa ngay sau đó đã viết bài để chia sẻ với các bạn trên forum của Usguide.

    Mình được đọc bài viết của chị Hòa mấy hôm trước và ngay lập trức bị ấn tượng mạnh bởi không khí hứng khởi của hội trại và cảm xúc rất tự nhiên của Hòa.

    Khánh Hòa hiện nay đang theo học và sắp tốt nghiệp khóa học Master of Social and Applied Economics tại Wright State University ở Dayton, tiểu bang Ohio, Mỹ.

    Đồng thời, chị cũng tham gia các hoạt động tình nguyện trợ giúp các sinh viên ở Việt Nam xin học bổng để đi du học Mỹ qua Usguide. Chị Hòa là một admin của tổ chức Usguide.

    Usguide là tổ chức phi lợi nhuận hướng dẫn các bạn học sinh ở Việt Nam xin học bổng để đi học đại học và sau đại học ở Mỹ từ năm 1997 tới nay. Website của Usguide ở tại http://usguide.org.vn/index.php

    Câu quote yêu thích của chị Hòa là: It’s big world and there’s a lot to be done 🙂

    Chúc các bạn một ngày tươi hồng,

    Hiển

    .
    camp1
    Thảo luận về leadership

    1. Ngày 24-26/7 cuối tuần vừa rồi mình tham gia trại hè Take Flight 09 tại Camp Joy, Centerville, OH. Khu trại hè này thành lập từ năm 1938, là nơi thường xuyên tổ chức các hoạt động ngoại khóa cho trường học, doanh nghiệp và cá nhân.
    Mình chia sẻ với các bạn về những cảm nhận từ trại hè này, và mọi người cùng đóng góp ý kiến xây dựng văn hóa hoạt động cộng đồng và phát triển kĩ năng leadership nhé.

    2. Take Flight Retreat lần này là lần đầu tiên Wright State tổ chức dã ngoại, gồm leaders của tất cả 17 association/organization trong trường bao gồm (list ra đây làm ví dụ về tính diversity của trường ĐH Mỹ, trường mình bé tí tị có khoảng 17,000 sv mà đã có từng ấy hội, tính ra khoảng 1,000sv/organization):
    first time on stage to sing a song
    AFU: African Student Union
    ASA: Asian Student Association
    ANAS: Association of Native American Student
    BSU: Black Student Union
    BMOTM: Black Men on the Move
    BWSF: Black Women Striving Forward
    FMLA: Feminist Majority Leadership Alliance
    GAC: Greek Affairs Council
    IFC: Interfraternity Council
    LIFE: Latinos Involved in Further Education
    NAACP: National Association for the Advancement of Colored People
    NPHC: National Pan-Hellenic Council
    RCA: Residential Community Association
    SG: Student Government
    SHABA: Self Health and Beauty Alliance
    UAB: University Activities Board

    Tổng cộng Retreat lần này có khoảng 60 thành viên tham dự, và 5 facilitators chia thành 9 group (Blue, Brown, Red, Green, Yellow, Neon Green, Hot Pink, Black và Orange). Mỗi nhóm có 1 nhóm trưởng gọi là Pilot của crew, facilitator là crew attendant.
    camp10
    3. Đây là một khóa huấn luyện về teamwork và leaddership dựa trên cuốn sách “The Student Leadership Challenge” của James M. Kounez và Barry Z. Posner (http://www.leadershipchallenge.com/WileyCDA/), xây dựng thành 5 practices:

    1. Model the way
    2. Challenge the process
    3. Encourage the heart
    4. Enable others to act
    5. Inspire a shared vision

    Mỗi chủ đề được giới thiệu bởi 1 facilitator, đưa ra case studies cho các nhóm giải quyết, và sau đó áp dụng vào các physical activities, rất mệt nhưng cũng rất thú vị.

    Một vài activities mà mình ấn tượng nhất:
    group2
    Food for thought: Mr Joe có một bài lecture về Encourage the Heart thật tuyệt vời. Ông nói rằng “Nhìn tôi, các bạn có thể biết tôi là người thế nào không?”. Tất nhiên có chứ, ông cao này, già hơn chúng tôi này, nhìn khỏe mạnh này…Nhưng Joe nói “Các bạn có tin là cách đây 4 năm tôi được chuẩn đoán là mắc bệnh ung thư không?”. Cả lớp rất ngạc nhiên về điều này, và Joe nói, quả thật nếu chỉ nhìn bề ngoài một con người thật khó mà nói được họ là người như thế nào. Cách mà chúng ta đối xử với những người khác phải rất personally, vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, có những nỗi sợ hãi, có điểm mạnh điểm yếu, có cá tính khác biệt. Communicate và understand từng cá nhân sẽ giúp mình treat mọi người một cách đúng đắn. Hơn nữa là phải luôn cổ vũ động viên họ, vì điều đó đem lại positive impact on them. Mỗi người ai trong chúng ta đều muốn mọi người công nhận thành quả, nỗ lực của mình. Dù đối với người khác điều đó là nhỏ bé, nhưng đặt vào vị trí của cá nhân đó thì họ đáng được khen ngợi nếu như họ đã thực sự cố gắng hết sức mình.
    activity1
    Học cách say “thank you” và appreciate others’ efforts, give a gift or greet people…

    Trước mỗi bữa ăn, Joe phát cho mỗi người một cái voucher Food for thought với những lời chia sẻ mình thấy rất tâm đắc như là “Respect other people even someone that you don’t know”, “Everything in life is a choice”…Mình vốn đã thích câu “Live to make a difference”, Joe cũng có nhắc đến, nhưng thêm chữ “positive” thì thấy đúng quá. Tất nhiên là chúng ta encourage sự đổi mới, khác biệt, diversity, nhưng những thay đổi đó phải bring positive impacts to our community.

    Joe phát cho mỗi người một chiếc phong bì và một tờ giấy với dòng chữ ” A smile for you” để mọi người viết tặng những lời encouragement cho người thân, bạn bè, hay bất cứ ai mà mình muốn chia sẻ. Không cần một món quà giá trị, chỉ một câu nói, một vài dòng động viên khích lệ là đủ để đem lại niềm vui cho một người rồi.
    jump
    Như thế nào là thành công?: Đây là câu chuyện của Sherry, phụ trách nhóm của mình (nhóm mình là yellow, mọi người đặt tên mới là Bling ^^). Ngày chủ nhật, buổi physical activity cuối cùng trước khi tổng kết khóa huấn luyện, nhóm mình và 2 nhóm nữa tham gia trò đu dây (swing). Cũng không có gì phức tạp lắm, chỉ là treo người lên một cái dây giữa nhà rồi mọi người kéo lên gần sát góc trần, sau đó tự người chơi thả dây để đu qua đu lại giữa hai bên tường nhà. Nghe thì chỉ có vậy, nhưng thực sự là một thách thức đối với tất cả mọi người. Điều ngạc nhiên đó là không phải đấng nam nhi nào cũng anh hùng như mình vẫn nghĩ, có cậu Sean, sợ độ cao nỗi chỉ treo mình lơ lửng thôi, chưa kéo lên được tí cm nào đã xin stop rồi. Có những em gái sv năm nhất thì lại rất thích thú và không có vẻ gì sợ hãi cả. Với Sherry, câu chuyện còn kì lạ hơn, vì chị nói rằng chị là người sợ độ cao, đến nỗi chỉ leo lên được …2 bậc của cái thang là sợ lắm rồi. Nhưng ngày hôm đó, Sherry đã chia sẻ rằng “Tôi thấy các bạn ngày hôm nay thật can đảm, ai cũng cố gắng hết sức mình, vì thế, dù tôi rất sợ nhưng hôm nay tôi sẽ leo lên đến bậc thứ 3 để các bạn thấy tôi đã vượt qua thách thức của chính mình”. Theo yêu cầu của facilitator, mọi người đứng phía dưới làm supporter xung quanh chiếc thang, và liên tục cổ vũ Sherry. Chị đã leo lên bậc thứ 3, đứng trong 3 giây. Sherry đã khóc vì xúc động trước sự cổ vũ của mọi người, và có lẽ vì niềm vui vượt qua nỗi sợ hãi. Chị, cũng như tất cả mọi người trong nhóm, khi hoàn thành nhiệm vụ của mình, đều xứng đáng nhận được một chiếc huy hiệu “wing” từ nhóm trưởng.

    Và kết luận lại, ai là người chiến thắng trong trò chơi? Tất cả mọi người, dù là đu từ trên đỉnh, hay chỉ mới leo được 3 bậc thang như Sherry, đều xứng đáng là được công nhận vì họ đã vượt qua thách thức của chính mình, đó là chiến thắng lớn nhất.
    award
    4. Mình đã tham gia với ASA nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên join với toàn bộ sinh viên trong trường và trong một chương trình được tổ chức rất khoa học, quy củ. Một trong những điều ai cũng phải công nhận đó là sv Mỹ được giáo dục kĩ năng làm việc nhóm cực tốt:

    Respect: tôn trọng schedule chương trình (các hoạt động gần như chỉ xê dịch so với lịch trình 2-5 phút), lắng nghe (khi cả nhóm thảo luận, chỉ 1 người nói, không chỉ trích mà chỉ đưa ra quan điểm của cá nhân để convince), say thank you liên tục khi được giúp đỡ, hay đơn giản là appreciate ngưởi tổ chức (dù đôi khi chúng ta nghĩ đó là nhiệm vụ của họ, nhưng rõ ràng là mức độ hoàn thành nhiệm vụ thì rất định tính, lí do để thank you là để appreciate thái độ làm việc tích cực chứ không phải là làm cho xong)…

    Disciplined: tính kỉ luật thể hiện ở chỗ tuân thủ thời gian làm việc, cũng như khi đã thống nhất rồi thì tất cả mọi người đều răm rắp nghe theo hướng dẫn của leader.

    Positive: mọi người cho rằng nói điều gì đó negative chỉ khiến tổn thương người khác, và làm họ thui chột ý chí, vì vậy chẳng có lí gì để trách móc cả, thay vào đó hãy động viên họ nếu họ gặp thất bại, sai lầm, đó là cái mà mỗi người chúng ta cần để làm tốt hơn, và đóng góp cho tổ chức nhiều hơn nữa.

    Communicate: liên tục trò chuyện trao đổi với mọi người trong nhóm để nắm bắt thay đổi, nhận ra những effort của họ để có thể encourage kịp thời. Communicate giúp mọi người hiểu rõ nhau hơn, và dễ dàng chia sẻ a shared vision of the organization để đi đến đích.
    group8
    5. Cuối cùng, “Is leadership everyone’s business?”. Trong buổi tổng kết, mọi người được yêu cầu chia sẻ 3 điều shaped your life. Đây là session đem lại nhiều cảm xúc nhất đối với mọi người trong suốt khóa học. Các bạn sv, mỗi người một hoàn cảnh, người thì mất phương hướng lựa chọn ngành học, người thì gặp vấn đề gia đình như bố nghiện rượu, cha mẹ li dị vvv. Các bạn đã struggled như thế nào, và đã làm gì để vượt qua điều đó, để ngày hôm nay đứng ở đây một cách tự tin để chia sẻ? Điểm mấu chốt, đó là hãy tự tin với những giá trị của chính mình, challenge, honesty, success, flexibility…và chia sẻ với mọi người để tự tìm cho mình một lối đi và làm chủ cuộc sống của chính mình. Một khi bạn thấy hạnh phúc với bản thân, bạn sẽ tiếp tục có những đóng góp tích cực cho cộng đồng- đó cũng là trách nhiệm của mỗi cá nhân trong xã hội, giống như khi bạn nhận được một lời khích lệ và vì thế mà bạn đã đạt được một mục tiêu nào đó, bạn sẽ cảm ơn lại bằng cách giúp đỡ, khích lệ những người khác.

    6. Tất cả những điều này không mới, nhưng làm thế nào để chính mỗi chúng ta thực sự cảm nhận sâu sắc, và ngày càng hoàn thiện leadership skills thì không bao giờ cũ.

    7. Bạn nào tìm được bản soft cuốn sách thì share lên forum nhé, mình mới thấy ebook thôi mà cũng chưa kịp đọc. Các bạn cũng hãy chia sẻ những kinh nghiệm của mình như là bạn đã gặp khó khăn như thế nào, đã được inspired như thế nào, hoặc bạn học được từ một hành động rất nhỏ của ai đó và điều đó đã impact đến bạn ra sao. Mình rất mong các bạn cùng thảo luận, chia sẻ để cùng giúp nhau hoàn thiện các kĩ năng về communication, problem-solving, supporting, giving encouragement vv…nhằm đạt được mục tiêu của bản thân và các nhóm/tổ chức mà mình đang tham gia.
    __________________

    Hoàng Khánh Hòa
    It’s big world and there’s a lot to be done :-)

    Lời cầu nguyện cho cảm thông

    Chào các bạn,

    Hàng ngày ở ngoài đường có bao nhiêu người, những em bé bán vé số, những người thồ rau quả qua cầu Long Biên qua Hà Nội từ sáng sớm để bán, những người phu quét đường, những người vá yếm trên vỉa hè, ta có “thấy” họ không?

    Mình cả hồi bé cho tới trước khi vào đại học lớn lên trong một xóm lao động, có những người đi tù về ở trong xóm, học những nghề như vá yếm xe máy, sửa xe đạp trên vỉa hè để sống. Thỉnh thoảng mọi người có “choảng” nhau cũng vì những thứ lặt vặt hay tranh nhau miếng cơm manh áo.

    Hồi đó mình thấy phát điên vì bản tánh tự nhiên, sách vở và nhà trường một kiểu, thực tế nhìn thấy ngay ở hàng xóm nhà mình lại một kiểu.
    empathy
    Về sau mình sống ở môi trường khác đi, nghĩ lại, và thường chạnh lòng khi đi qua phố Nguyễn Công Trứ thấy những người hàng xóm cũ, dù chỉ thoáng qua. Các bác ý vẫn nhìn mình cười vui như không. 🙂

    Ai cũng có nỗi khổ riêng và đáng thông cảm. Nghĩ lại, thay vì “đánh nhau” với họ về ý nghĩ, mình đã có thể nhìn mọi thứ theo cách “mình hiểu anh có nỗi khổ là như thế này, mình cũng thế, ai cũng có nỗi khổ riêng”.

    Mình tư duy tích cực, yêu người và thông cảm với nhau một tý, sẽ giảm được nhiều sự bực tức không cần thiết.

    Người ta, ai cũng yêu một cái gì đó, cũng nhiều như mình yêu một cái gì đó. Có thể người ta yêu cái đó khác cách mình yêu. Nhưng có khi, người ta yêu cái đó còn tha thiết mãnh liệt hơn mình. Đấy là cách mình dần dần tìm được sự thông cảm và đỡ được “đau” trong cuộc sống. 🙂

    Sau đây, là một lời cầu nguyện về sự cảm thông rất hay, đầy khoan dung tình cảm. Xin giới thiệu với các bạn.

    Chúc các bạn một ngày khoan dung,

    Hiển.

    .
    buildingempathy

    Hỡi Cha, giúp chúng con nghi nhớ, rằng đứa khốn cắt ngang đường chúng con hôm qua là một người mẹ đơn thân, làm việc chín tiếng đồng hồ ngày hôm đó và đang lao vội về nhà để nấu cơm, giúp đám con làm bài tập, giặt giũ, và dành một chút thời gian quý giá với con của chị.

    Giúp chúng con ghi nhớ, rằng cậu thanh niên người khoen lỗ, xăm mình, và thờ ơ, không đếm được tiền thối lại, là một cậu sinh viên đại học 19 tuổi, đang cân bằng nỗi lo lắng của cậu về bài thi cuối kỳ và nỗi sợ không có được khoản tiền vay cho kỳ học sau.

    Nhắc nhở với chúng con, Chúa ơi, rằng đứa bụi đời đáng sợ, ăn xin tiền mỗi ngày tại đúng một chỗ (lẽ ra là nên có việc làm!) là một nô lệ của nghiện ngập mà chúng con chỉ có thể tưởng tượng được trong cơn ác mộng kinh khủng nhất.

    Giúp chúng con ghi nhớ, rằng đôi vợ chồng già đi bộ chậm đến bực mình giữa hai quầy hàng và chắn đường mua sắm của chúng con, đang hưởng thụ khoảnh khắc này, vì biết rằng, dựa theo kết quả chẩn bệnh bà lão nhận được tuần trước, đây sẽ là năm cuối cùng họ đi mua sắm cùng nhau.

    Hỡi Cha, nhắc nhở chúng con mỗi ngày rằng, trong tất cả những món quà Cha ban cho chúng con, món quà vĩ đại nhất là tình yêu. Chia sẻ món quà đó với những người chúng con yêu quý mà thôi, thì không đủ. Hãy mở lòng chúng con, không chỉ với những người thân cận với chúng con, nhưng với cả nhân loại. Hãy để cho chúng con chậm chạp khi phê phán, nhanh chóng khi tha thứ và khi biểu hiện kiên nhẫn, đồng cảm, và tình yêu.

    .
    empathy-bear
    Heavenly Father, Help us remember that the jerk who cut us off in traffic last night is a single mother who worked nine hours that day and is rushing home to cook dinner, help with homework, do the laundry and spend a few precious moments with her children.

    Help us to remember that the pierced, tattooed, disinterested young man who can’t make change correctly is a worried 19-year-old college student, balancing his apprehension over final exams with his fear of not getting his student loans for next semester.

    Remind us, Lord, that the scary looking bum, begging for money in the same spot every day (who really ought to get a job!) is a slave to addictions that we can only imagine in our worst nightmares.

    Help us to remember that the old couple walking annoyingly slow through the store aisles and blocking our shopping progress are savoring this moment , knowing that, based on the biopsy report she got back last week, this will be the last year that they go shopping together.

    Heavenly Father, remind us each day that, of all the gifts you give us, the greatest gift is love. It is not enough to share that love with those we hold dear. Open our hearts not to just those who are close to us, but to all humanity. Let us be slow to judge and quick to forgive, show patience, empathy and love.

    Author Unknown

    Hạnh Phúc Thật

    Chào các bạn,

    Mỗi khi mình cùng đường, xuống tinh thần đến độ tuyệt vọng, không còn biết phải làm gì, thì mình hay lấy đoạn văn ngắn này ra đọc. Và khi một người bạn nào của mình có chuyện không vui, mình gởi đoạn văn này đến bạn.

    Mount of Beatitudes, Đồi cùa (bài giảng) Hạng Phúc Thật, Capernaum và Biển Galilee (Do Thái)
    Mount of Beatitude, Đồi cùa (bài giảng) Hạnh Phúc Thật, Capernaum và Biển Galilee (Do Thái)

    Đoạn văn này, lúc bình thường thì đọc nghe rất tầm thường, chẳng có gì là đặc sắc cả. Nhưng khi mình rất buồn , khi mình tuyệt vọng, khi mình không còn biết phải làm gì cả, mang nó ra đọc, thì nó sống dậy như một hơi thở ấm, luồn qua được những kẻ hở li ti trên vách núi, vào tận đáy hang sâu, vào tận đáy quả tim lạc lõng trống vắng của mình.  Thật là lạ lùng.

    Trong Thánh kinh, Chúa Giêsu có một bài giảng dài rất nổi tiếng, giảng cho mấy ngàn người nghe trên đồi cao, gọi là Bài giảng trên đồi cao (The sermon on the mount). Đoạn văn ngắn này là đoạn mở đầu của Bài giảng trên đồi cao, và có tên là Beatitudes (Hạnh Phúc Thật).

    Hôm nay mình dịch và post bài Beatitudes ở đây, đặc biệt cho Sesame và Leo Pretty, và các bạn đang nhiều đau khổ trong lòng. Bởi vì mình không biết có gì hay hơn để gởi gấm.

    Chúc các bạn môt ngày an bình.

    Mến,

    Hoành

    .
    beatitude
    Hạnh Phúc Thật

    Phúc cho người nghèo khổ trong tâm linh
    vì nước thiên đàng là của họ.


    Phúc cho người than khóc,
    vì họ sẽ được an ủi.


    Phúc cho người khiêm nhu
    vì họ sẽ thừa hưởng trái đất.


    Phúc cho người đói khát sự công chính
    vì họ sẽ no đủ.

    Phúc cho người nhiều thương xót
    vì họ sẽ được xót thương.

    Phúc cho người có trái tim tinh khiết
    vì họ sẽ thấy Thượng đế.


    Phúc cho người xây dựng hòa bình
    vì họ sẽ được gọi là con Thượng đế.


    Phúc cho người bị bách hại khi làm điều công chính
    vì nước thiên đàng là của họ.

    .
    beatitude2
    Beatitudes

    Blessed are the poor in spirit,
    for theirs is the kingdom of heaven.


    Blessed are those who mourn,
    for they will be comforted.

    Blessed are the meek,
    for they will inherit the earth.

    Blessed are those who hunger and thirst for righteousness,
    for they will be filled.

    Blessed are the merciful,
    for they will be shown mercy.

    Blessed are the pure in heart,
    for they will see God.

    Blessed are the peacemakers,
    for they will be called sons of God.

    Blessed are those who are persecuted because of righteousness,
    for theirs is the kingdom of heaven.

    Hãy nhớ rằng, Đời thuộc về loài động vật hai chân

    Chào các bạn,

    Các bạn có bao nhiêu bạn trên facebook, 360 độ yahoo và twitter followers nhỉ?

    Những công cụ truyền thông Internet thật tuyệt để gửi thông điệp của ta đến nhiều người, chia sẻ và nhận những ý tưởng với tận đầu bên kia thế giới.

    Nhưng, có nhiều yếu tố mà công nghệ không thể truyền đạt được, như  khát vọng, khí chất của con người đằng sau bản kế hoạch kinh doanh, tính cách và con người thật đằng sau những cái nick, những địa chỉ email…

    Trong bài viết này, thương gia Larry Bock chia sẻ với các bạn sinh viên trường Berkeley về bí quyết thành công trong kinh doanh – Tập trung vào Con Người!

    Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

    Hiển

    .

    people
    Hãy nhớ rằng, Đời thuộc về loài động vật hai chân

    Đối tác kinh doanh của tôi thường nói với những người muốn biết tại sao anh ta kiếm được rất nhiều tiền: “Tôi đầu tư vào LOÀI 2 CHÂN”. Trong sự nghiệp của tôi, một nhà khởi nghiệp công ty con, tôi chủ định giữ vững sự chú ý của tôi vào giá trị con người, ngay cả giữa sự tôn thờ ngày càng cao của chúng ta về công nghệ. Tôi không tìm kiếm những ý tưởng vĩ đại và công nghệ xì tin; quan trọng hơn, tôi tìm kiếm trước tiên những con người có can đảm và động lực để phát triển những ý tưởng vĩ đại.
    Tôi luôn bị choáng váng bởi những người lợi dụng quá khả năng (của công nghệ) để tăng cường giao tiếp và nuôi dưỡng những mối quan hệ. Những công nghệ như là:

    – Email
    – Chat
    – Second Life
    – Và, đúng rồi, tường facebook

    Theo quan điểm của tôi, không có gì thay thế giao tiếp trực tiếp, để vượt quá cái hời hợt, và liên hệ với tâmhồn của một người khác. Thực tế, tôi thấy rằng những công cụ truyền thông công nghệ cao có thể phản hiệu năng… Ước gì tôi được 10 xu cho mỗi cái thư điện tử bị hiểu sai ý mà tôi nhận được hay gửi đi. Vợ tôi thường hỏi tôi, “Larry, tại sao anh không làm việc bằng điện thọai nhiều hơn và đi ít hơn?” Và, câu trả lời của tôi luôn luôn rất rõ ràng, “Anh không làm vậy được”

    Tôi không thể làm thế bởi vì đọc đơn xin việc và kế hoạch kinh doanh thì không đủ. Những báo cáo và phân tích đơn giản không thể truyền đạt các phẩm chất như là đam mê, cảm hứng, trí tưởng tượng, và, nhất là, cơn đói khát quặn ruột muốn thành công .

    Bí mật để thành công trong những công ty khởi nghiệp, hay bất kỳ hợp tác nào, là tìm ra và làm việc với những người sẽ đẩy và kéo bạn tới thành công! Và không có lối đi tắt kỹ thuật nào cho việc đó được cả.

    .
    people1
    REMEMBER THAT LIFE IS ABOUT TWO-LEGGED MAMMALS

    My former business partner used to say to those who wanted to know how he made so much money: “I invest in ‘TWO-LEGGED MAMMALS.'” In my career as a start-up entrepreneur, I have deliberately remained focused on the value of people even amidst our ever-rising worship of technology. I don’t look for great ideas and cool technology; more importantly, I look first for people who have the courage and drive to develop great ideas.

    I’m always dumbfounded by people who over-utilize in order to enhance communication and foster relationships. Technology such as:

    * email
    * instant messaging
    * Second Life
    * and, yes, the Face Book Wall

    In my view, there just is no substitute for direct communication in order to get past the superficial and connect with the soul of another human. In fact, I’ve found that these high-tech communication tools can be counter-productive…I wish I had a dime for every miss-construed email I’ve sent or received. My wife used to ask me, “Larry, why don’t you do more of your work over the phone and travel less?” And, my answer to that was an unequivocal, “I just can’t!”

    I just can’t because it’s not enough to read the resumes and business plans. Reports and analyses just can’t communicate qualities such as passion, such as inspiration, such as imagination, and, especially, that overwhelming hunger to succeed.

    The secret to success in start-ups, or any other collaboration, is to find and team up with people who will drive and drag you to success! And there’s just no technological short cut for that.

    Larry Bock –
    Businesmann

    University of California – Berkeley, College of Chemistry
    Berkeley
    May 19, 2007

    Tôi đơn giản là không thể bởi không thể đủ việc đọc đơn xin việc và kế hoạch kinh doanh. Những báo cáo và phân tích đơn giản không thể truyền đạt những yếu tố như là sự đam mê, như là nguồn cảm hứng, như là trí tưởng tượng, và, đặc biệt, sự đói khát muốn thành công ngập tràn. Bí mật để thành công trong những công ty khởi nghiệp, hay bất kỳ sự hợp tác nào, là tìm và phối hợp nhóm với những người sẽ lái và kéo lê bạn tới thành công! Và không có lối đi tắt kỹ thuật nào cho việc đó cả.

    Làm thế nào để bớt đau khổ ?

    Chào các bạn,

    Đau khổ là đau và khổ. Nếu đau thì khổ. Nếu bỏng tay, gãy chân thì đau khổ. Nhưng đau và khổ là hai điều khác nhau. Đau là nguyên nhân và khổ là hậu quả. Trong ví dụ gãy chân, đau là hiện tượng sinh học do gãy xương, khổ là hiện tượng tâm l‎y’ trong đầu–cái tâm buồn rầu, gắt gỏng, phàn nàn vì đau.
    girl in worship
    Đau thì trong một số trường hợp không thể chận được—nếu bị đụng xe gãy tay là phải đau. Nhưng khổ thì có thể chận được vì ta có thể điều khiển cách suy tư của tâm mình.

    Vì đau và khổ liên hệ nhân quả mật thiết với nhau, nên công thức chấm dứt, hay ít ra là giảm bớt khổ, cũng khá giản dị:

    1. Tránh đau

    Nếu lái xe cẩn thận, thì khó bị đụng xe, có nghĩa là cơ hội bị gãy xương và đau đớn bị giảm xuống còn rất nhỏ. Thế có nghĩa là tránh khổ bằng cách tránh đau, tránh những gì có thể mang đến nỗi đau cho mình.

    – Đừng ăn trộm, thì tránh được ăn đòn khi bị bắt.
    – Đừng nói dối, thì tránh được bị xỉ vả hay bị phạt khi lòi ra tội nói dối.
    – Đừng giết người thì tránh được bị người tùng xẻo trả thù.
    – Đừng say rượu thì tránh được đụng xe.
    – Đừng nói xấu người thì tránh được bị người đánh.
    – Nói chung là đừng làm những chuyện sai quấy thì cơ hội bị đau sẽ ít đi rất nhiều.

    2. Tập luyện để khi bị đau thì thấy ít đau

    Như là người học võ bị đấm không thấy đau, chúng ta có thể huấn luyện để gia tăng khả năng chịu đau của mình:

    – Nghe người nói xấu, thì mỉm cười bỏ ngoài tai, vì đó chỉ là chuyện ăn cơm bữa, nhất là khi bạn nổi tiếng vì giỏi, vì đẹp, vì thành công. Ghen tương là điểm yếu của con người. Tha thứ cho họ.

    – Bị người chơi xấu, thì bỏ qua, cho đó là chuyện yếu kém tự nhiên của con người, và tha thứ cho họ.

    – Làm ăn thua lỗ, thì xem đó là chuyện thường—đã làm ăn là phải có lên có xuống.

    – Bị vấp ngã trên đường đời vì bất kỳ l‎ý do gì đó, thì coi như đó là chuyện thường. Đã có hai chân để đi thì nhất định phải có lúc vấp ngã, nhất là trên những quảng đường khó khăn.

    – Không đạt được mục đích nào đó, thì coi như đó là chuyện thường, vì nếu mục đích trên đời nào mình cũng đạt được hết thì chắc đó không phải là mục đích. Đã là mục đích thì đương nhiên là phải có thử thách khó khăn và nhất định là phải có lúc không đạt được.
    placeholder
    3. Nếu phải bị đau rất đau, thì phải biết làm qu‎yết định khôn ngoan để không khổ, hay ít ra là bớt khổ

    Đây thường là những trường hợp mình bị rất đau, hầu như không giảm đau được, như một người vợ rất yêu chồng tự nhiên bị chồng bỏ ngang vì chồng bị “người khác quyến rũ”; hay một người làm ăn khó nhọc lâu năm bỗng nhiên bị partner hất chân ra khỏi thương mãi; hay một người rất yêu quí bạn bè đột nhiên bị bạn đâm một nhát chí tử sau lưng…

    Đây là những trường hợp chúng ta hoàn toàn không ngờ tới, và cảm thấy bị phản bội và tổn thương tột cùng, và chẳng cách nào giảm đau được.

    Đây là những trường hợp khó khăn nhất, và cũng là nguồn gốc của những bi kịch lớn nhất của con người.

    Cơn đau quá lớn và quá mãnh liệt đến nỗi nó ảnh hưởng như là một quả đấm knock out, lăn quay ra ngất xỉu ngay và chẳng còn tính toán suy nghĩ gì được. Ai đã từng bị knock out hay chứng kiến cảnh knock out mới hiểu được tác dụng đo ván trong vòng 1/10 giây đồng hồ.

    Nếu so sánh với knock out, thì khi ta bị cú sốc kinh khủng, ít ra cũng phải có một thời gian toàn thân toàn tâm tê liệt không biết phản ứng thế nào. Bất tĩnh. Ai cũng thế thôi.
    peace dove
    Câu hỏi là khi bắt đầu lai tĩnh lại một tí, thì làm gì đây?

    Phản ứng tự nhiên của nhiều người là nhào vô đánh tiếp, và lúc này là đánh theo kiểu nổi điên. Nhưng, đã bị knock out rồi thì thường là càng đánh càng thua, càng bị ăn đòn.

    Người võ sĩ kinh nghiệm và không tự ái biết là mình đã thua, mỉm cưòi và chịu thua. Người thiếu kinh nghiệm và nhiều tự ái thì phải đợi bị knock out thêm vài lần nữa mới bỏ cuộc. Khỗ nỗi, càng đau nhiều thì tự ái càng cao–hình như các cơn đau có năng lực thổi phồng cái tôi rất nhiều. Mà tự ái càng cao thì lại càng khó bỏ đi.

    Người có con tim nhẹ nhàng thì coi thắng thua là lẽ thường, và vui vẻ ra đi. Người có tâm sân hận sẽ nuôi thù mười năm, hai mươi năm, cho đến khi rửa được hận.

    Đây là lúc cái tâm của mình quyết định đời mình—hoặc là thong dong tự tại, thua thì cười ha hả, “bái phục bái phục”, và vui vẻ ngày tháng giang hồ; hoặc là bị cầm tù trong con tim sân hận, tức tối, nhiều stress của mình vài mươi năm nữa.

    Đây là ngã rẽ lớn của cuộc đời, môt tích tắc quyết định có thể làm khác nhau mấy mươi năm sống.

    Đây là ngã ba giữa tự do và tù ngục.

    Nếu rất đau, thì có lẽ lúc này phải nhờ vào trí tuệ căn cơ. Đau nhiều thì cảm xúc mạnh, dễ làm trí óc lu mờ. Nhưng người có căn cơ trí tuệ sẽ thấy được quả tim có thể bị ngục tù như thế nào và mấy mươi năm ngục tù sẽ đau khổ như thế nào. Người không có trí tuệ không thấy được điều đó.

    Rốt cuộc sự lựa chọn lúc này tùy thuộc vào cái mà nhà Phật gọi là xả bỏ–dùng sức mạnh của toàn tâm toàn trí, và trí tuệ của toàn tâm toàn trí, để chiến thắng sự cai trị của nỗi đau thế kỷ–đau thì đau, nhưng xả bỏ thì vẫn xả bỏ.

    Xả bỏ cả một núi Thái Sơn sân hận, để tâm trí có thể tự do. Và hạnh phúc.

    Xả bỏ, người ta thường tưởng lầm rằng đó là vì mình yêu người. Có thể như thế lắm. Nhưng trước hết, xả bỏ không phải là vì người, mà vì mình.

    Xả bỏ là cái giá mình phải trả cho tự do, và hạnh phúc, của chính mình.

    Chúc các bạn một ngày vui.

    Mến,

    Hoành

    © copyright TDH, 2009
    www.dotchuoinnon.com
    Permission for non-commercial use