I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn.
.
I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC.
I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters.
I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law.
I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam.
In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship.
Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam.
I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN.
I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism.
In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net).
I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries.
I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi:
"Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011)
"10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013)
"Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023)
I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.
Dân Việt ta hầu như bất cứ dịp nào gặp nhau thì cũng lấy ăn uống làm đầu. Khách vào nhà thì trà nước hay ăn uống. Cưới nhau là ăn uống. Thi đậu là ăn uống. Đám tang cũng ăn uống. Vào Chùa cũng ăn uống thường xuyên. Tây gặp nhau thì uống và nhảy đầm. Ta gặp nhau thì ăn. Tây ngồi quanh bàn ăn thì thường yên lặng, ta mà ngồi quanh bàn ăn thì như cái chợ, nhất là nếu có vài chai bia.
Nếu quan sát việc ăn giữa Tây và ta, thì trong văn hóa ta, nói chung là đông phương, việc ăn là trung tâm. Chẳng thế mà trong ngôn ngữ ta rất nhiều động từ có chữ ăn đi đầu: ăn ngủ, ăn nói, ăn làm, ăn nằm, ăn chơi, ăn cướp, ăn trộm, ăn cắp, ăn hối lộ, ăn gian, ăn đòn, ăn tết, ăn tiệc, ăn mừng, ăn hỏi, ăn cưới… Vài động từ trong số trên đây, như ăn cưới, có liên hệ đến ăn, một số khác, như ăn cướp, chẳng liên hệ gì mấy đến ăn cả.
Sau khi quân thám kích Mỹ tấn công Bin Laden và mang về một số đĩa và memories vi tính, chính phủ Mỹ thông tin ra ngoài đủ mọi thứ tìm được trong các đĩa và memories đó. Nhiều người phát ngôn trên TV hỏi tại sao chính phủ không giữ bí mật các thông tin đó mà nói ra lung tung vậy. Một số cựu nhân viên và phân tích gia tình báo trả lời là làm như vậy để cho Al Qaeda hồi hộp. Al Qaeda sẽ nghĩ là Mỹ có rất nhiều thông tin về họ, nhưng không biết các thông tin đó là gì, cho nên sẽ hồi hộp, và vì hồi hộp sẽ làm chuyện stupid, và sẽ bị lộ diện. Còn nằm yên êm ru bà rù thì rất khó tìm.
Đây là bài học lớn cho chúng ta: Hồi hộp có khuynh hướng thúc đẩy chúng ta làm chuyện dốt không nên làm.
Nhân dịp Lễ Phật Đản, mời các bạn xem lại chương trình Kính Mừng Lễ Phật Đản 2010 tại chùa Hoằng Pháp, Sài Gòn, do ca nhạc sĩ Quý Luân biên tập và đạo diễn, tổng cộng 20 videos.
Xem chường trình này thì thấy là ca nhạc Phật giáo đã tiến một bước rất dài, từ thời xa xưa ngăn cấm nhạc, đến các bản cải lương và tân nhạc rất nhẹ, đến tân nhạc sống động tươi trẻ ngày nay.
Chúc các bạn và gia đình thân tâm an lạc.
Mến,
Hoành
01.Liên khúc Phật Đản (Nhạc sĩ Quý Luân Biên tập và Đạo diễn)
Chào các bạn,
Chúng ta đã nói rất nhiều lần, tư duy tích cực luôn bắt đầu bằng luyện tâm tĩnh lặng—khiêm tốn, thành thực, nhân ái. Cố gắng tĩnh lặng luôn luôn. Tập trung vào việc quản lý tâm mình, để tâm ta có thể tĩnh lặng trong mọi trường hợp. Nếu dùng Mười Bức Tranh Trâu để mình họa, thì đó là đoạn dắt trâu lên rừng luyện trâu từ đen thành trắng.
Nhưng xong rồi thì lại cưỡi trâu về thành. Tức là giai đoạn chúng ta phải nhìn vào đời sống thật quanh ta để mà tích cực với nó. Và đây mới là giai đoạn chính của tư duy tích cực. Nếu lên rừng luyện tâm một mình, từ đen thành trắng, thì thật ra cũng chẳng nghĩa lý gì với ai cả, ngay cả với chính mình—chúng ta có thể tự hỏi, liệu tâm mình đen hay trắng có sự khác biệt gì cho mình không nếu mình đang ở trên rừng một mình?
Chào các bạn,
Mấy tháng trước đây mình có một chị bạn vong niên, gọi điện thoại và than vãn với mình là chị ấy quá lo lắng về sức khỏe vì người mệt mỏi nhức đầu thường trực, xuống cấp quá đỗi.
Mình hỏi chị ấy bị bệnh gì, chị ấy nói không biết. Mình hỏi có đi bác sĩ không; chị nói đã đi nhiều lần, được giới thiệu gặp nhiều bác sĩ khác nhau, không ông nào biết chị bệnh gì. Mình hỏi, vậy các bác sĩ làm gì; chị nói họ cho mình thuốc. Mình hỏi thuốc gì; chị nói khi mình nói mệt thì họ cho một ít thuốc chống mệt, nói bị thiếu ngủ họ cho một ít thuốc ngủ. Mình hỏi, vậy hiện nay chị đang uống thuốc gì. Chị ấy trả lời, mình không biết hết, nhưng tổng cộng 11 thứ thuốc mỗi ngày.
Phạm Duy và Ban hợp ca Thăng Long (thập niên 50 ?)
Trước 1975 ban hợp ca nổi tiếng nhất và có dấu ấn sâu đậm nhất trong văn hóa miền Nam là Ban Hợp Ca Thăng Long. Ban này thành lập năm 1949 ở Hà Nội, gồm Hoài Bắc, Hòai Trung, Thái Hằng, Khánh Ngọc và Thái Thanh. Năm 1951 di cư vào Nam và trình diễn tại Sài Gòn đến 1975, ban hợp ca Thăng Long được xem là ban hợp ca nổi tiếng nhất tại Sài Gòn trước năm 1975, gắn liền với phòng trà Đêm Màu Hồng, trình bày những nhạc phẩm bất hủ của các nhạc sĩ đã nổi danh từ thời tiền chiến, nổi bật là nhạc sĩ Phạm Đình Chương và Phạm Duy.
Bố của Phạm Đình Chương là Phạm Đình Phụng có 2 đời vợ. Đời vợ trước có hai người trai con là Phạm Đình Sỹ và Phạm Đình Viêm.
Phạm Đình Sỹ lấy kịch sĩ Kiều Hạnh, có con gái là ca sĩ Mai Hương.
Phạm Đình Viêm là ca sĩ Hoài Trung của Ban Hợp Ca Thăng Long.
Đời vợ sau của ông Phụng sinh ra ba người con:
Phạm Thị Quang Thái, trưởng nữ, là ca sĩ Thái Hằng trong Ban Hợp Ca Thăng Long, vợ Phạm Duy, mẹ của ca sĩ Thái Hiền, Duy Quang, Thái Thảo.
Phạm Đình Chương là nhạc sĩ, với tên ca sĩ là Hoài Bắc, của Ban Hợp Ca Thăng Long, chồng của ca sĩ Khánh Ngọc cũng trong ban Thăng Long.
Phạm Thị Băng Thanh, con gái út, là ca sĩ Thái Thanh của ban Thăng Long, mẹ của ca sĩ Ý Lan.
Ban Thăng Long gồm 5 người:
* Hoài Trung – Phạm Đình Viêm.
* Thái Hằng – Phạm Thị Quang Thái.
* Hoài Bắc – Phạm Đình Chương.
* Khánh Ngọc
* Thái Thanh – Phạm Thị Băng Thanh
Hoài niệm một thời nghệ thuật trong chiến tranh và chia cắt.
Mời các bạn nghe hai video của ban Thăng Long gồm các bản nhạc trình diến rất cũ, của các thập niên 5x, 6x, và 7x.
Sau các video là câu chuyện về sự đổ vỡ của vợ chồng Khánh Ngọc-Phạm Đình Chương, và sự ra đời của bản Nửa Hồn Thương Đau.
Chào các bạn,
Dĩ nhiên là những “kẻ chợ” như chúng ta đều biết rằng tu chợ mới là thử thách lớn. Tu chùa chỉ là một phiên bản lý thuyết của tu chợ. Tu chợ mới là thực hành thứ thiệt, với tất cả mọi thử thách gai góc của nó.
Nhưng có lẽ là chúng ta lại hay xem thường chính mình, xem mình như là phàm phu tục tử, và xem các vị tu chùa, tu núi, mới là người thanh cao thoát tục, người cứu nhân độ thế. Thực sự là các Bồ tát, dù có tu ở đâu, thì lúc cuối cùng cũng phải về chợ, trở lại cuộc đời phàm tục để cứu độ thế nhân. Cuộc đời ta bà này là bụi bặm và là niết bàn. Không có nơi khác.
Chào các bạn,
Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã gặp trường hợp mình có hai người bạn, đứa nào cũng rất dễ thương và đứa nào cũng rất thân với mình, nhưng hai đứa hắn thì lại như chó với mèo, không thể gần nhau, không thể nói chuyện với nhau, và chúng hắn ghét nhau như là kẻ thù không đội trời chung.
Có nghĩa là, hai người rất dễ thương vẫn có thể cư xử rất tồi tệ với nhau. Dân Mỹ nói là “the chemistry between them doesn’t work well” (hóa tính giữa hai người không hoạt động tốt) hay là “Their chemistries don’t mix well” (hóa tính của mấy người này không hòa trộn được).
Chào các bạn,
Chúng ta sống ở đời hầu như là phải cố gắng điều chỉnh tác phong liên tục, như là—nói ít hơn, nói nhẹ nhàng hơn, nói rõ ràng hơn, ít nói đùa hơn, không vất rác bừa bãi, tế nhị hơn, bình tĩnh hơn… Nói chung là ta có hằng trăm thứ ta phải “hơn” như thế mỗi ngày, bắt đầu từ ngày đầu tiên vừa oa oa lọt lòng mẹ cho đến khi mấp máy bye-bye cuộc đời. (Và có thể là tiếp tục cải tiến tác phong trong các kiếp tới, cho đến vô lượng kiếp, nếu các bạn tin có nhiều kiếp sống).
Nhưng, đây là một lỗi lầm đa số chúng ta đều làm: Chúng ta nhìn đến các cử chỉ và hành vi của chúng ta, hàng trăm thứ, và cố gắng cải tiến từng thứ mỗi ngày. Đây là một chiến lược rất mệt, giống như người ngồi giữa bụi rậm với hằng trăm vòng dây leo gai góc quanh mình, và tìm cách cải tiến từng vòng.
Chào các bạn,
Khi nói đến thu thập và phát triển kiến thức, chúng ta nói nhiều đến trãi nghiệm, đọc sách, suy tư, trao đổi, thảo luận… Chẳng bao giờ nghe ai nói đến cái thứ nghe ra chẳng ăn nhập gì đến kiến thức như là … can đảm cả. Cái gì? Can đảm? Can đảm mà ăn nhập gì đến kiến thức? Chẳng lẽ cao bồi đấu súng không sợ chết thì có kiến thức cùng mình hay sao?
Sự thực là, can đảm tự nó có thể không mang đến kiến thức mới cho ta, nhưng can đảm cho phép ta mở cánh cửa để nhìn vào kiến thức mới. Người không có can đảm luôn đóng kín cửa và chẳng muốn thấy gì bên kia cánh cửa.
Chào các bạn,
Nếu một ngày nào đó bạn ra cạnh bờ rạch vắng vẻ, treo võng, nằm ngủ và nghe nhạc cả ngày, hoặc lên núi dựng lều nằm nghỉ một ngày, bạn sẽ thấy tất cả mọi bức xúc, khó chịu, trầm cảm, lo lắng hàng ngày hầu như biến mất hoàn toàn. Tai sao?
Thưa, tại vì khi ta ở một mình, chẳng có ai và chẳng có gì “chọc” ta cả.
Chào các bạn,
Chúng ta dùng từ “dân chủ” cho đủ mọi thứ trên đời—chính trị công quyền, đời sống trong gia đình, cung cách làm việc trong một văn phòng, đời sống tại thôn làng, xí nghiệp, v.v… “Dân chủ” luôn bao hàm một ý niệm bình đẳng giữa mọi người. Nhưng sự thực là Việt Nam có rất ít dân chủ, tại mọi nơi, từ gia đình ra đến đường phố, vì Việt Nam có một hệ cấp lễ nghĩa rất là… hệ cấp, không bình đẳng chút nào. Và đây chính là điều làm cho chúng ta gặp rất nhiều khó khăn khi cố gắng thực hành cách sống dân chủ.
Sóng thần chực chờ tấn công vùng ven biển Việt Nam
Vùng ven biển và hải đảo Trung Trung Bộ từ Đà Nẵng đến Quảng Ngãi, vùng ven biển Bắc Trung Bộ từ Nghệ An đến Quảng Trị, vùng ven biển Nam Trung Bộ đều có nguy cơ sóng thần.
Theo tài liệu do Viện Khoa học – Công nghệ Việt Nam công bố gần đây cho thấy, các vùng nói trên có mức độ nguy hiểm sóng thần hiện hữu với độ cao sóng cực đại từ 4 – 6m trong chu kỳ 475 năm hoặc 950 năm. Điều may mắn, không phải tất cả các vùng ven biển Việt Nam đều có nguy cơ sóng thần và càng không phải là nguy cơ cao như nhau.
Chào các bạn,
Tất cả những người khoảng 40, 50 đều có một lúc nào đó nghĩ đến câu này: “Làm sao mà mình có thể truyền các kinh nghiệm của mình cho em cháu, các cô cậu nhỏ, để các cô cậu không làm những lầm lỗi mình đã làm nhỉ?”
Câu trả lời là chẳng có cách nào cả.
Tại sao ta không thể truyền kinh nghiệm cho nhau được?
Hôm nay (Chúa nhật, 8.5.2011), nhân ngày Mother’s Day ở Mỹ, mình đăng lại bài này, viết vào Ngày Của Mẹ năm 1994, đã phát thanh lúc đó trên Đài Tiếng Nói Việt Nam (Sài Gòn) và báo Phụ Nữ TPHCM.
Đây là “thiệp chúc” duy nhất mình gời cho mẹ mình cả đời, cho đến khi mẹ mất. Lúc đó mình đưa một bản viết cho mẹ mình.
Đăng lại hôm nay đế chia sẻ với các bạn. Chúc mọi người một ngày vui.
Mến,
Hoành
Ngày Của Mẹ
Chúa nhật đầu tháng 5 bên này là ngày của mẹ. Mỗi năm mẹ chỉ được một ngày để đám con tặng hoa, gởi thiệp, tặng những món quà nho nhỏ, gởi những lời thăm vụng về, làm những thiết thân vụn vặt để tỏ tình yêu mẹ. Với những gian nan mẹ đã chịu đựng trong đời, một ngày một năm để con nhớ mẹ thật vẫn không là thiếu thốn lắm sao? Nhưng mẹ là mẹ của con. Con vẫn nhiều miệt mài dong ruỗi, nếu một năm con chỉ dành cho mẹ được một ngày, hẳn là mẹ vẫn cười xí xóa phải không?