Tĩnh lặng để lắng nghe được mình

Chào các bạn,

Vài tháng trước, một người bạn của mình mới bắt đầu một công việc mới và rất nhiều khó khăn. Bạn mình đã chia sẻ rất nhiều với mình trong thời gian đầu về việc băn khoăn có tiếp tục công việc hay không vì mệt mỏi, vì vất vả quá. Rồi vì xa nhà, rồi bố mẹ đã nói ngay từ đầu là vất vả đừng có làm, rồi người này nói ra, người kia nói vào, rồi không có bạn bè, rồi lập gia đình muộn, rồi đủ thứ… Kể hết ra chắc muốn mệt nghỉ hết ngày!

Sau nhiều lần mình động viên bạn cố gắng khắc phục mọi khó khăn nếu cảm thấy vẫn muốn theo đuổi công việc. Và bạn mình hỏi mình cho bạn lời khuyên có nên tiếp tục làm hay không?

Mình nói mình không khuyên bạn được việc tiếp tục làm hay bỏ, mình cũng không muốn thêm ý kiến nào làm ảnh hưởng đến bạn lúc này. Bạn đang chưa có đủ tĩnh lặng, mình có nói gì, nói nữa bạn cũng không thấy được gì. Mình nói với bạn: Continue reading Tĩnh lặng để lắng nghe được mình

Nông dân luôn ở ‘kèo dưới’

VnExpressBị ép giá khi bán lúa non, doanh nghiệp thu mua thì ở “kèo trên” khiến người nông dân luôn chịu thiệt thòi.

Từ nhiều năm nay, ông Trương Văn Tài ở xã An Hòa, huyện Châu Thành (tỉnh An Giang) vẫn không có sự lựa chọn nào hơn là bán lúa non tại ruộng cho các thương lái. Ông Tài chia sẻ với VnExpress, dù Nhà nước có chỉ đạo các công ty thu mua tạm trữ lúa nhưng không giúp gì đáng kể cho bà con nông dân tại An Giang cũng như Đồng bằng sông Cửu Long hiện nay.

Theo ông Tài, nông dân có ký kết với một số doanh nghiệp, nhưng đến vụ họ không thu mua vì nhiều lý do, trong đó, gần như các doanh nghiệp không đầu tư vốn đầu vào cho nông dân nên dễ dàng đánh tháo. Chưa kể, các doanh nghiệp còn yêu cầu nông dân tự vận chuyển ra tận kho chứa, trong khi không có phương tiện. Do đó, khi có thương lái đến tận ruộng thu mua, bà con bán luôn mặc dù biết giá thấp hơn nhiều so với giá ký kết với công ty. “Chúng tôi đành chấp nhận bán để cho nhanh lẹ”, ông Tài nói.

anh-Gia-bao-3396-1413959123.jpg

Vị thế mặc cả của nông dân Việt Nam đang quá yếu trên thị trường. Ảnh: Gia Bảo

Continue reading Nông dân luôn ở ‘kèo dưới’

Người phụ nữ nối dài con chữ cho trẻ điếc

VnExpressCâu chuyện đẹp được cô Hòa viết lên giữa khuôn viên trường ĐH Đồng Nai hàng chục năm qua khi những học sinh khiếm thính đầu tiên cầm trên tay tấm bằng cao đẳng sư phạm ở Việt Nam.

Gắn bó với những đứa trẻ kém may mắn từ những ngày còn là sinh viên, 20 năm qua cô Nguyễn Thị Hòa – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu thúc đẩy văn hóa điếc (ĐH Đồng Nai) – vẫn cháy hết mình để nối dài ước mơ con chữ cho trẻ khiếm thính. Đây cũng là nơi duy nhất đào tạo bậc trung học cơ sở, phổ thông, trung cấp và cao đẳng của cả nước cho những em học sinh kém may mắn này.

Cô Nguyễn Thị Hòa hơn 15 năm gắn bó với các em học sinh điếc để giúp các em được học cao hơn. Ảnh: Hoàng Trường

Cô Hòa hơn 15 năm gắn bó với các học sinh khiếm thính để giúp các em được học cao hơn. Ảnh: Hoàng Trường.

Kể hành trình đến với các em và gắn bó cho đến giờ, cô Hòa cho nói mình vốn dĩ là giáo viên dạy Toán. Continue reading Người phụ nữ nối dài con chữ cho trẻ điếc

Xin dò con

Chào các bạn,

Mình gửi các bạn một bài Thánh vịnh với hai phiên bản như dưới đây.

Chúc các bạn một ngày tốt lành.

Thu Hương,

*****

Thánh Vịnh 139:23-24 New International Version 

23 Xin dò con, Chúa ơi, và xin hiểu lòng con;
xin kiểm tra con và xin hiểu những nghĩ suy âu phiền của con.
24 Xin xem có đường phiên lụy nào trong con,
xin dẫn con trong con đường đời đời. Continue reading Xin dò con

Nhuần nhuyễn một nghệ thuật

Chào các bạn,

Mỗi nghệ thuật chỉ có một số rất ít các điều bạn phải làm.

Guitar thì chỉ có 5 ngón tay trái bấm các nốt trên cần đàn và các ngón tay phải khảy đàn, và chỉ có 7 nốt nhạc chính.

Võ thì chỉ có 4, 5 thế đứng, 4 hướng di chuyển, vài kiểu đấm, vài kiểu đá, vài kiểu đỡ.

Vẽ thì chỉ có 3 màu chính, 2 màu phụ, cách pha màu, và các đường nét.
Continue reading Nhuần nhuyễn một nghệ thuật

Ăn hạnh phúc

Chào các bạn,

Mình lầm lẫn khi ở với các em học sinh Lưu trú sắc tộc khi nghĩ không cho các em ăn cá khô, ăn mắm như các em thích, vì những thứ đó không mang lại dinh dưỡng cho sức khỏe và trí tuệ. Cho đến một hôm tình cờ nói chuyện với em Đen, anh của em Mươi học sinh lớp Mười một, khi mình hỏi em Mươi mỗi cuối tuần về gia đình nghỉ có biết giúp đỡ gia đình nấu nướng, dọn dẹp gì không? Em Đen cười nói:

– “Em Mươi lần nào sau một tuần ở Lưu trú về, vừa dựng xe đạp vào nhà là hối mẹ Đê: ‘Đi mua mắm, đi mua mắm, mình thèm mắm quá!’ Có lần lại đòi mẹ Đê: ‘Đi mua cá khô, đi mua cá khô!’” Continue reading Ăn hạnh phúc

Kinh Chuyển Pháp Luân — Bát Chánh Đạo: Chánh Tinh Tấn

Chào các bạn,

Hi vọng các bạn còn nhớ loạt bài Kinh Chuyển Pháp Luân, bài Kinh đầu tiên Đức Phật Thích Ca giảng cho 5 anh em Trần Kiều Như trong vườn Lộc Uyển. Đây chính là thời điểm Đức Phật “quay bánh xe pháp” lần đầu tiên sau 49 ngày thiền định dưới gốc một cây Bồ-đề và đạt đến giác ngộ hoàn toàn.

Bài pháp này có hai phần: (1) Sự thật tuyệt đối về Khổ, Khổ Tập, Khổ Diệt để những người đã trải nghiệm qua những điều này có thể chứng thực, phát khởi lòng tin và ước muốn được đi trên con đường Chánh đạo, (2) “Con Đường đưa đến Khổ diệt” – Bát Chánh Đạo được chia thành ba nhóm có liên hệ mật thiết với nhau: Tuệ – Giới – Định.

Mình đã giới thiệu đến các bạn những lời dạy ghi trong những bài Kinh gốc do chính Đức Phật giảng, về hai nhóm Tuệ (Chánh kiến và Chánh tư duy) và Giới (Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng) trước đây. Continue reading Kinh Chuyển Pháp Luân — Bát Chánh Đạo: Chánh Tinh Tấn

‘Công xưởng’ heo bơm nước: ‘Ai cũng rõ chỉ mình thú y không biết’

21/10/2014 14:45

(TNO) Đó là lời của một chủ trang trại chăn nuôi ở Đồng Nai sau khi đọc thông tin ‘gần 1 năm phát hiện được 6 con heo bị bơm nước‘ đăng trên Thanh Niên Online ngày 21.10.

>> Đột nhập ‘công xưởng’ heo bơm nước
>> Clip: Đột nhập ‘công xưởng’ heo bơm nước
>> Gần 1 năm phát hiện 6 con heo bị bơm nước


Khi bơm heo la thét vang khắp một vùng

“Tình trạng heo bơm nước tồn tại bao năm qua mà không dẹp được. Trái lại thời gian gần đây có dấu hiệu bùng phát dữ dội khiến người chăn nuôi chân chính gặp nhiều khó khăn. Nhiều người nuôi phải co cụm quy mô vì cạnh tranh không lại, một số người chấp nhận làm liều bơm nước để tồn tại. Cạnh tranh như thế làm sao chăn nuôi phát triển được. Ai cũng rõ tình trạng bơm nước bùng phát mức nào, chỉ có thú y không biết”, chủ trang trại này nói.

Việc bơm nước vào heo không chỉ giết ngành chăn nuôi mà còn rất có hại cho sức khỏe cho người tiêu dùng. Thường nước bơm cho heo không phải nước sạch mà thường là nước phèn có độ pH cao thì nước mới thẩm thấu và giữ lâu trong thịt heo được. Nếu bơm nước sạch thì thịt không giữ được nhiều nước.
Ông Văn Đức Mười, Tổng giám đốc Vissan

Continue reading ‘Công xưởng’ heo bơm nước: ‘Ai cũng rõ chỉ mình thú y không biết’

Trào lưu cho con đi học thể thao từ nhỏ

21/10/2014 09:56

TNMong con khỏe mạnh, có tinh thần đoàn kết, kiên nhẫn và sống bao dung, nhiều phụ huynh ở Hà Nội đã cho con tham gia các môn thể thao từ khi các cháu còn rất nhỏ.

Trào lưu cho con đi học thể thao từ nhỏ
Các cầu thủ nhí còn được học cách nhường nhịn và tình đoàn kết – Ảnh: Thúy Hằng

Trung tâm huấn luyện thể thao 14 Trịnh Hoài Đức, quận Ba Đình, từ 17 giờ đến 21 giờ luôn tấp nập các lớp phụ đạo cho trẻ em đủ các lứa tuổi, đủ các bộ môn thể thao…

Trước cửa một lớp học wushu, gần chục phụ huynh đứng, ngồi chờ đợi con tan học. Trong lớp, có trên 20 cháu nhỏ, nhỏ nhất 4 tuổi, lớn nhất 16 tuổi đang chăm chú dõi theo các động tác của hai huấn luyện viên (HLV).

Hà Vy, bé gái nhỏ tuổi nhất trong lớp khi mới tròn 4 tuổi, nhưng được các HLV đánh giá cao ở độ tập trung và sự chuẩn xác trong các động tác. Bùi Lê Sơn Nam cũng là một thành viên nhỏ tuổi nhưng đã học xuất sắc. Continue reading Trào lưu cho con đi học thể thao từ nhỏ

8 người phụ nữ săn thần chết

19/10/2014 16:11 GMT+7

TT – “Bom mìn là thần chết, nhưng công việc của chúng tôi là đi tìm thần chết ấy.

Rà phá bom, mìn luôn đầy rẫy hiểm nguy
Rà phá bom, mìn luôn đầy rẫy hiểm nguy

14 năm lăn lộn khắp vùng rừng rú của tỉnh Quảng Trị này, chúng tôi đã phát hiện và phá hủy hàng ngàn quả bom, quả đạn, mìn và các vật liệu chưa nổ” – chị Trần Thị Thảo, 39 tuổi, đội trưởng đội 1 của dự án MAG Quảng Trị (viết tắt của Mines Advisory Group – nhóm cố vấn bom mìn do Vương quốc Anh tài trợ), nói.

Trước khi ra hiện trường thực hiện phóng sự này, quy định bắt buộc chúng tôi phải đăng ký nhóm máu của mình với nhân viên y tế để xử lý cấp cứu nếu xảy ra rủi ro. Trên tấm bảng thông tin ở các điểm rà phá bom mìn luôn nổi bật sơ đồ chuyển thương ngắn nhất đến các bệnh viện.

Công việc được xếp vào hạng nguy hiểm bậc nhất thế giới này tưởng chừng chỉ dành cho đàn ông, nhưng ở dự án rà phá vật liệu còn sót lại sau chiến tranh MAG Quảng Trị có tám nữ kỹ thuật viên trực tiếp rà tìm bom mìn, vật liệu chưa nổ, gồm các chị Trần Thị Thảo, Trần Thị Lý Vân, Dương Thị Hồng, Trần Thị Hạnh, Hoàng Thị Hải Lý, Trần Thị Lý, Lê Thị Bích Ngọc và Nguyễn Thị Bảo Nhi. Continue reading 8 người phụ nữ săn thần chết

Gia đình có thể ở cùng nhau mãi mãi

Chào các bạn,

Dù bộ phim Hotel Rwanda nêu lên một thảm sát khủng khiếp trong lịch sử nhân loại nhưng điều mình ấn tượng trong bộ phim là tình cảm gia đình Paul.

Đây là một gia đình may mắn khi vợ chồng con cái đều được sống sót vào thời điểm đen tối đó. Và đây cũng là hình mẫu mà có lẽ mọi gia đình đều muốn hướng tới: Dù có chuyện gì xảy ra thì vẫn luôn cố gắng để cả gia đình luôn ở bên nhau.

Paul trong phim là một người đàn ông lịch thiệp và rất yêu vợ. Cảnh Paul mời vợ ăn tối trên sân thượng khách sạn khi cuộc thảm sát đang diễn ra là một cảnh mình ấn tượng. Continue reading Gia đình có thể ở cùng nhau mãi mãi

Tập luyện cần thời gian

Chào các bạn,

Nếu các bạn nhìn các lớp học nghệ thuật, bất kì môn học gì, thì cũng sẽ thấy 100 người nhập môn thì có được một người ra trường làm thầy.

Tại sao?

Vì học thì rất tốn thời gian luyện tập để thành thầy. Mình thấy trung bình là khoảng 4-5 năm tập luyện, thì người nhập môn có thể nắm được một số vấn đề căn bản, thêm 4-5 năm nữa để có thể thành thầy “mới ra trường”. Continue reading Tập luyện cần thời gian

Khuyên Yăh

Chào các bạn,

Sống với các em học sinh Lưu trú, mình cảm nhận các em rất dễ thương, rất tự do dân chủ, đến độ nghĩ sao nói vậy! Chính vì vậy mình nhận được nơi các em học sinh Lưu trú hai lời khuyên.

Lần thứ nhất khi mình dùng cơm tối với các em.

Vào một buổi chiều, mới năm giờ bốn mươi lăm nhưng trời tháng mười một nhanh tối, vì vậy lúc đó trời đã nhá nhem nhưng phòng cơm vẫn chưa bật đèn. Trong khi dùng cơm và nói chuyện với các em được khoảng mười lăm phút, mình nhìn lên bức tường nhà bếp thấy một con chuột thật bự đang chạy chậm chậm từ bên này qua bên kia tường. Vì mình chăm chú nhìn nên các em nhìn theo và phát hiện ra mình đang nhìn gì. Em Kam nói: Continue reading Khuyên Yăh

Mình cần thầy, có bạn để làm gì?

Chào các bạn,

Những bạn thường xuyên theo dõi ĐCN hay mới theo dõi hay mới viết bài sẽ thấy là việc đọc bài hay viết bài đôi khi cũng tìm thấy cho bạn một sự hỗ trợ nào đó trong việc phát triển bản thân. Đối với mình, khoảng một năm gần đây mình viết nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn bằng viết bài không phải vì mình muốn viết để có bài học gì cho các bạn mà trước hết là một sự thực tập cho mình. Giống như đi học thì ôn lại bài vậy.

Và bây giờ mình viết lúc nào, viết gì thì thường là mình tự nhiên cảm thấy có cảm xúc muốn viết ra chưa chẳng có dự định viết gì. Nhưng mình cũng nhận thấy có lẽ hơn thế là vì mình quan tâm đến các bạn trẻ và muốn chia sẻ với các bạn những gì mình và các bạn đang cùng thực hành, thực tập. Đó cũng là cho sự phát triển của bản thân mình vì mình cũng trẻ. Continue reading Mình cần thầy, có bạn để làm gì?

Cuộc điện thoại của mẹ

Cao Thị Lai

 
Khoảng 7 giờ sáng trời còn mù sương, tôi đang ngơ ngác nhìn đó đây thì điện thoại đổ chuông. Tôi thấy số máy quen thuộc, chẳng ai khác ngoài mẹ đẻ tôi.

– “A lô! Con chào mẹ!”

– “Có phải Lai đó không con?”

– “Vâng, con đây mẹ ạ!”

– “Khỏe không con? Ăn được không con? Ngủ được không con?…”
Continue reading Cuộc điện thoại của mẹ