(TNO) Liên quan đến vụ trật tự đô thị phường 25, quận Bình Thạnh, TP.HCM, bị tố đánh anh Trịnh Xuân Tình (34 tuổi, quê Thanh Hóa) bán trái cây dạo tại khu vực chợ Văn Thánh cũ phải nhập viện, ngày 7.12, ông Nguyễn Văn Quý, Chủ tịch UBND phường 25, cho biết sẽ xử lý vụ việc nghiêm túc.
![]() Anh Tình bị lực lượng chức năng phường 25 áp giải – Ảnh do người dân cung cấp |
Ông Quý cho biết thêm, ngay sau khi xảy ra vụ việc, ông chỉ đạo công an mời những người liên quan trong tổ công tác lên làm việc đồng thời lên bệnh viện để lấy kết quả chấn thương của anh Tình để điều tra, làm rõ. Bước đầu, lực lượng trật tự đô thị liên quan thừa nhận có hành vi khống chế chứ không đánh anh Tình như lời người dân. Còn riêng anh Tình sau khi tỉnh rượu đã bỏ trốn khỏi bệnh viện.
Cũng theo lời ông Quý, lực lượng trật tự đô thị, bảo vệ dân phố đang làm nhiệm vụ thì phát hiện anh Tình lấn chiếm lòng lề đường nên lập biên bản xử lý. Trong lúc làm việc thì anh Tình say rượu có những lời lẽ miệt thị tổ công tác, đồng thời có những hành vi đánh nhân viên trật tự đô thị nên bắt buộc một số nhân viên phải khống chế để tránh những hành vi tiếp theo. Ông Quý nói, anh Tình nằm dưới đất là do say rượu và có dấu hiệu trúng gió.
“Trước mắt phường sẽ lập biên bản tạm giữ phương tiện, sau đó mời anh Tình lên làm việc. Riêng trật tự đô thị sau khi có kết quả điều tra sẽ có hướng xử lý. Ai sai đến đâu sẽ xử lý đến đó”, ông Quý cho biết thêm.
Chiều 7.12 chúng tôi trở lại hiện trường nơi xảy ra vụ việc. Bà P. (55 tuổi) người chứng kiến vụ việc cho biết: “Lúc đầu vì chú đó (anh Tình – PV) bán ế nên ngủ quên trên xe. Sau đó mấy ông đô thị đi ngang qua đòi lấy xe chú ấy đưa về phường. Nhưng chú ấy giật xe lại rồi năn nỉ, van xin bảo: Mấy anh tha cho tôi, tôi nghèo khổ đi làm kiếm tiền nuôi con; mấy anh nếu có phạt thì cho tui xin đóng phạt chứ đừng lấy xe tôi”.
Không chấp nhận lời khẩn cầu của anh Tình, một nhân viên quản lý đô thị quát lớn: “Mày nói gì, mày buôn bán trên đường này thì tao có quyền hốt”.
Cũng theo bà P., công an trật tự bắt anh Tình lên xe chuyên dụng nhưng anh vùng vẫy và bị quản lý đô thị đè đầu, chấn cổ. Anh Tình ngã xuống đất thì bị một người tên H. (người dân ở đây gọi là H. “mặt rổ”) xông tới dùng tay chặt liên tiếp hai cái vào cổ anh Tình. Sau đó, có 4-5 người ùa vào đánh hội đồng khiến anh Tình ngất xỉu.
Một nhân chứng khác cho biết: “Anh đó (anh Tình – PV) bị đánh rồi còng tay bỏ nằm dưới đường cả tiếng đồng hồ thì mới được đưa đi bệnh viện…”.
Công Nguyên – Đức Tiến
>> Hạn chế hàng rong khu trung tâm TP.HCM
>> Bắt một cán bộ trật tự đô thị
>> Công an thừa nhận đánh người
>> Kỷ luật 5 công an đánh người
>> Kiểm điểm trung úy công an bị tố nhậu say đánh người
Ai tháo chạy trong cuộc rượt bắt làm đẹp vỉa hè?
08/12/2013 13:30
>> Lực lượng trật tự đô thị phường bị tố đánh người bán hàng rong bất tỉnh
>> Hạn chế hàng rong khu trung tâm TP.HCM
![]() Lực lượng chức năng bóp cổ anh bán hàng dạo Trịnh Xuân Tình… – Ảnh: Chụp từ Youtube |
TP.HCM không phải là một nơi xa lạ của những cuộc “dọn dẹp” trật tự đô thị. Câu chuyện cứ như con gà và quả trứng cái nào đẻ ra trước. Người nghèo tứ phương đổ vào Sài Gòn mưu sinh. Vỉa hè là nơi sống duy nhất của hàng vạn người. Nhưng đô thị không phải là nơi để người ta có thể bày hàng quán ra một cách bản năng và mặc nhiên buôn bán. Trật tự đô thị, ngoài nhiều nhiệm vụ khác, có cả nhiệm vụ dọn dẹp vỉa hè và cưỡng chế những người cố ý vi phạm.
Khi lập ra lực lượng trật tự đô thị, nhà nước trao cho họ một quyền lực để thực thi cái nhiệm vụ chung là làm cho một đô thị có trật tự và gọn gàng. Nghĩa là họ được quyền thu giữ những bàn ghế, bảng hiệu, nồi niêu, dụng cụ… để dẹp sạch vỉa hè và những người vi phạm phải bị phạt vì đã làm sai.
Nhưng ở trong nội hàm của cái quyền lực ấy, TP.HCM đã chứng kiến không ít những cuộc cưỡng chế, dọn dẹp của lực lượng trật tự đô thị khiến người ta không sao hiểu nổi.
Dẹp vỉa hè và phạt những người lấn chiếm vỉa hè là nghĩa vụ của trật tự đô thị, nhưng không có nghĩa là người ta có thể vung roi điện lên, siết cổ và đánh xỉu một công dân – cho dù đó là một người nghèo.
Anh bán cà phê Đặng Xuân Sỹ bị tịch thu hết 9 chiếc xe đạp – số tài sản không nhỏ – mà không hề nhận được một tờ biên bản nào làm chứng cứ là tài sản anh bị tịch thu. Hôm nay, anh Trịnh Xuân Tình – một người bán hàng rong khác, đã bị lực lượng trật tự đô thị siết cổ, còng tay, bị roi điện chích, đánh cho đến khi ngất xỉu…
Người ta có thể nói rằng thành phố cần trật tự – vì vậy, những người bày hàng lằng nhằng đó phải bị dẹp đi. Điều đó không có gì sai cả. Nhưng điều sai là những tờ biên bản không được lập, và những cái siết cổ, còng tay được “quyền” mặc nhiên diễn ra – bởi vì những người dân vi phạm kia là những người có thu nhập thấp và đang mưu sinh dựa vào cái sợi dây mâu thuẫn mà thành phố cần triệt bỏ: Để có ăn, người bán hàng rong chiếm vỉa hè. Nhưng họ chiếm vỉa hè nghĩa là làm xấu đô thị.
Hãy lật lại câu chuyện theo một chiều khác, lực lượng trật tự đô thị thì có thể bắt hết 9 chiếc xe đạp của anh Đặng Xuân Sỹ. Họ cũng có thể còng tay, siết cổ đến ngất xỉu anh Tình. Anh Sỹ và anh Tình cũng là công dân bình thường trong xã hội này. Lẽ ra, họ phải được tôn trọng về an toàn thân thể, sức khỏe, được biết và có bằng chứng vì sao tài sản của mình bị hốt lên xe và xách về đồn – trước người thực thi pháp luật. Vậy tại sao, một lực lượng chỉ được sinh ra với cái quyền giữ gìn trật tự cho đô thị lại có quyền tước đoạt tài sản và xâm hại thân thể, làm tổn hại đến sức khỏe người dân? Sau những sự việc như vậy, người như anh Sỹ và anh Tình có thể làm gì, nếu họ muốn làm rõ chuyện này và biết rằng họ đã sai – đúng ra sao trong cuộc xung đột ấy?
Có vài giả định có thể đặt ra, để làm rõ đúng sai, anh Tình bán hàng rong liệu có tiền thuê luật sư? Gởi đơn kiện? Yêu cầu làm rõ? Trong thực tế, những hành vi ấy hoàn toàn xa lạ và nằm ngoài tầm với của người bán hàng rong thông thường, trước nhất là vì thu nhập của họ không cho phép họ có thêm nhiều hành động tự bảo vệ trước sự cưỡng chế vừa xảy ra – dù ở mức độ có bạo lực như vậy. Cũng như anh Sỹ, nếu như đồng loạt nhiều tờ báo không vào cuộc vì vấn đề của anh liệu có ai sẽ trả lời cho anh vì sao họ thu tài sản của anh mà không hề có biên bản?
Trong một khoảnh khắc, những người đại diện cho pháp luật để thực thi nhiệm vụ làm đẹp đô thị, đã có thể vung roi điện lên và đánh xỉu một người bán hàng rong – khi anh ta lấn chiếm vỉa hè và liên tục van xin. Quyền lực ban đầu của họ đã đi quá xa khỏi giới hạn thực tế, và họ đã cho mình một cái quyền khác – là xâm hại đến thân thể của người vi phạm.
Có một góc khác nữa của những cuộc dọn dẹp trật tự trên vỉa hè, hãy nhớ về những cái vỉa hè bên hông Nhà thờ Đức Bà (quận 1). Ngày nào người ta cũng thấy lực lượng trật tự đô thị xuất hiện. Hàng trăm người người uống cà phê nhảy lên xe máy rồ ga tháo chạy. Hàng chục người bán hàng rong ôm hàng chạy biến, vứt lại những vỏ chai, vỏ nước lênh láng cả công viên. Chừng 10 phút sau, đô thị đi, người bán hàng tiếp tục bán.
Hành vi đuổi bắt diễn ra suốt mấy năm nay ở khu vực ấy – với mục đích lập lại trật tự và làm đẹp đô thị. Nhưng đô thị có đẹp lên nhờ đuổi và bắt không? Công viên có đẹp lên chút nào không khi những công dân trẻ đô thị tranh nhau tháo chạy? Thành phố có đẹp lên không khi hàng trăm ly cà phê bị đá đổ trong cơn chạy tán loạn? Những vỉa hè có sạch sẽ và thân thiện hơn khi những người nghèo đến và mưu sinh ở thành phố này bị ”dí” chạy tưng bừng không? – Vậy lực lượng ấy ở đó để làm gì với mấy năm trời sử dụng tiền thuế của người dân để trả lương cho họ – để đuổi bắt dân nghèo sao?
![]() … trong khi đó… |
Cách vỉa hè công viên và những cuộc rượt bắt ấy chỉ vài trăm mét, ở gần khu vực Hồ Con Rùa – cái vỉa hè công cộng được lập ra cho người đi bộ dạo quanh – đã bị chiếm sạch để làm chỗ gửi xe, chỗ bán cà phê, thậm chí là chỗ bày đồ nội thất… cho những hàng quán sang trọng và giàu có. Có ai tự hỏi vì sao ở những nơi này, lực lượng trật tự đô thị và những cuộc rượt bắt kiểu “hành động” như trên không bao giờ diễn ra – giống như cái vỉa hè xung quanh Công viên 30 Tháng 4 và Nhà thờ Đức Bà gần đó vài phút đi bộ? Chẳng ai lại đi đuổi bắt những chiếc xe hơi và hàng xe của các quán cà phê sang trọng chiếm hết vỉa hè cả. Cái vỉa hè nhởn nhơ này khiến tôi nhiều lần nghĩ cuộc rượt khốc liệt trên chỉ dành cho những người mưu sinh nghèo và ít khả năng tự bảo vệ bản thân nhất.
Quay lại câu chuyện cưỡng chế bằng cách siết cổ người bán hàng rong, chắc chắn là không có một người hàng rong nào đủ sức, đủ thời gian, đủ tiền để “bắt đền” nếu chiếc xe hàng của họ bị trật tự đô thị bắt về phường và nó đã bị ném bể nát khi họ quăng nó lên xe. Sẽ không một người hàng rong nào – như anh Tình – biết phải làm gì sau khi ngất xỉu – ngoài việc nhanh chân trốn khỏi bệnh viện. Và anh bán cà phê biết phải làm gì, nếu không có phóng viên đi hỏi giùm anh cơ quan công quyền vì sao lấy xe anh mà không ghi biên bản, rồi lỡ xe anh có bể vỡ hư gì thì sao?
Dẹp vỉa hè và phạt những người lấn chiếm vỉa hè là nghĩa vụ của trật tự đô thị, nhưng không có nghĩa là người ta có thể vung roi điện lên, siết cổ và đánh xỉu một công dân – cho dù đó là một người nghèo.
Khải Đơn
* Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả, là một nhà báo, blogger sống và làm việc tại TP.HCM
>> Hoãn xử vụ bảo kê hàng rong ở công viên
>> Hàng rong “bẫy” du khách
>> Xác định được người bán hàng rong đánh du khách
>> Người bán hàng rong đánh du khách ngất xỉu


