Bĩ cực

Tự sự của Nguyễn Cảnh Trung

Nghị lực của cậu hoc trò côi cút >>
Niềm vui bất ngờ cho gia đình Trung Hiếu >>

Anh em Trung và Hiếu
Cũng như bao đứa trẻ khác, tôi sinh ra trong một gia đình êm ấm và hạnh phúc. Có bố, mẹ và một em trai. Tuổi thơ của tôi trôi qua rất là bình thường, ai có cái gì thì tôi có cái đó, tôi không thiếu thốn thứ gì cả và tôi cứ thế lớn lên trong sự yêu thương và bảo bọc của cha mẹ.

Năm 14 tuổi, một biến cố lớn đến với gia đình tôi. Cha tôi đau nặng rồi đột ngột qua đời, bỏ lại ba mẹ con tôi bơ vơ trên cuộc đời này. Cha tôi mất đi, cuộc sống của ba mẹ con tôi bị đảo lộn, vô cùng khó khăn. Việc buôn bán của gia đình kém đi hẳn. Mẹ tôi không thể cáng đáng công việc buôn bán nên kinh tế gia đình càng ngày càng đi xuống và chuyện gì đến cũng phải đến. Cửa hàng gia đình tôi đã phải đóng cửa. Cuộc sống của ba mẹ con tôi vốn đã khó khăn lại càng khó khăn hơn.

Thời gian đầu mẹ tôi bị khủng hoảng tâm lý rất nặng sau sự ra đi của ba. Thấy mẹ đau khổ như vậy tôi rất thương, nhưng với cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới nên tôi không thể giúp được mẹ được gì ngoài việc chỉ biết động viên mẹ cố gắng lên vì cuộc sống của 3 mẹ con. Mẹ tôi không có nghề nghiệp ổn định, nhưng vì lo cho 2 anh em chúng tôi nên mẹ không ngại việc gì cả. Mẹ làm tất cả mọi việc để lo cho anh em tôi ăn học đến nơi đến chốn.

Tôi cũng cố gắng học để không phụ lòng mẹ, sau bao cố gắng dù không đậu đại học, tôi cũng đậu vào Trường cao đẳng dưới tp.HCM ngành tài chính ngân hàng. Khi tôi đang học năm học cuối cùng thì một biến cố lớn nữa lại xảy ra với gia đình tôi, mẹ tôi bị bệnh nan y: Suy thận giai đoạn cuối!!!

Lúc nghe tin này, tâm trạng tôi rối bời, hoang mang cực độ… Trời đất như sụp đổ !!! Tôi bỏ hết tất cả chuyện học hành trở về Đăk Lăk để lo cho mẹ. Được sự trợ giúp của họ hàng và bà con xóm giềng, tôi đã đưa mẹ tôi ra Hà Nội để điều trị. Bác sĩ bệnh viện Hoè Nhai (Hà Nội) một lần nữa khẳng định, mẹ tôi bị suy thận giai đoạn cuối… Bác sĩ nói, cuộc sống của mẹ tôi bây giờ phải gắn liền với máy đến suốt đời, chỉ có kéo dài thời gian sống cho mẹ cháu chứ không thể nào chữa khỏi được và thời gian sống của bà cũng không còn nhiều… gia đình hãy chuẩn bị tâm lý trước! Nghe điều này từ chính bác sĩ điều trị cho mẹ, thực sự là một tin sét đánh!!!

Tôi đi ra ngoài tìm một góc để ngồi suy nghĩ; Ba mất rồi bây giờ còn mẹ thì mẹ lại lâm bệnh nặng, em trai thì lại còn nhỏ dại; Bản thân thì lại học hành chưa xong, công ăn việc làm chưa có; Gánh gia đình đè nặng trên vai tôi. Tôi không biết chia sẻ cùng ai, nước mắt nuốt ngược vào lòng… Tôi thương mẹ, thương em, thương cái gia đình mình biết bao mà chưa biết phải xoay sở cách nào để sống? Giá có ai đó cho tôi một lời trong lúc này…

Thời gian đầu, 2 mẹ con trọ nơi đất khách quê người, tôi suy nghĩ rất nhiều. Phải làm sao để lo cho mẹ, cho em trong khi bản thân thì lại không có bằng cấp, nghề nghiệp? Có ba mẹ con lại ở 2 nơi, nơi nào cũng cần tiền. Thương mẹ, thương em nhưng không lẽ bất lực? Không lẽ bó tay chịu chết!? Tôi xin đi làm ở quán cà phê. Đồng lương ít ỏi không đủ trang trải các chi phí như: Tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền viện phí, thuốc thang, tiền cho em ăn học … Tôi xin làm tăng ca, từ 7h30 sáng cho đến 24h đêm cộng thêm việc đổ rác, dọn vệ sinh, để có thêm chút tiền chi phí cho cả gia đình. Trong suy nghĩ của tôi lúc này là làm sao để có tiền lo cho mẹ lo cho em, vì thế tôi không nề hà bất cứ việc gì, thậm chí phải hạn mình đến tận cùng miễn kiếm được tiền bằng chính sức của mình thì tôi cũng chấp nhận.

Hàng ngày tôi cứ đi làm từ sáng cho đến đêm mới được nghỉ, mỗi ngày ngủ 5 tiếng, ăn uống thất thường, nhiều lúc cảm thấy kiệt sức, tôi nằm miên man nghĩ về bản thân mình, nghĩ về ngày mai mà thấy tủi. Học hành thì chưa xong, tương lai sau này rồi sẽ ra sao? Trong lòng như có cái gì đó đang đè lên rất nặng!

Trong lúc ngủ, tôi luôn phải tỉnh táo để mắt, coi ngó mẹ. Nhìn mẹ thoi thóp, mong manh bao nhiêu, tôi lại mạnh mẽ, cứng rắn hơn bấy nhiêu… Tôi không thể cứ mãi sống trong dằn vặt, rên xiết, kêu ca, oán thán số phận, càng không thể gục ngã được. Tôi chấp nhận hy sinh tương lai của mình để lo cho gia đình, chỉ đôi lúc nghĩ thoảng qua, thấy tiếc vì công sức, tiền bạc mình bỏ ra mà cuối cùng lại không thể theo học cho đến cùng để có được tấm bằng. Buồn…

Trò chuyện giữa cô Bảo Oanh, chủ quán cà phê Bảo Oanh-Hà Nội, nơi Cảnh Trung đang làm thuê nuôi mẹ, số điện thoại 0943.035… với nhà báo Hoàng Thiên Nga lúc 19h tối ngày 3-10-2012 :

-Chào chị Oanh, Cảnh Trung đang giúp việc ở quán chị cho tôi biết cậu ấy thật may mắn khi vừa chân ướt chân ráo ra tới Hà Nội mà gặp được một chủ quán tốt bụng như chị …

-Vâng, tôi vừa đọc được bài “ Nghị lực của cậu học trò côi cút” , viết về em trai của Trung đăng trên báo Tiền Phong , qua đó càng hiểu hơn về hoàn cảnh ngặt nghèo rất cần được sẻ chia giúp đỡ của gia đình cậu ấy. Trung là một chàng trai hiếm có, chị ạ. Cậu ấy rất ngoan hiền, hiếu thảo và vô cùng chịu khó. Quán có 100 bàn, khách đông, Trung xin được phục vụ 2 suất nên cậu ấy làm ở đây từ sáng sớm đến tối mịt, gần đây lại còn xin làm luôn việc dọn vệ sinh nữa …

-Vậy còn thời gian đâu mà Trung thăm nuôi mẹ ?

– Cứ hoàn thành nhiệm vụ lúc nào là Trung lại tranh thủ chạy sang thăm mẹ lúc đó, 2 mẹ con thuê phòng trọ cách quán 2 cây số, cách bệnh viện Hòe Nhai cũng 2 cây số mà. Tôi cũng dặn các nhân viên khác của quán phải thông cảm với Trung, không được so sánh kèn cựa, dù cậu ấy mới vào làm việc được mấy tháng đã được hưởng mức lương cao nhất. Ở đây ai cũng quý trọng cậu ấy. Nếu báo Tiền Phong hoặc bất kỳ ai giúp đỡ được nhiều hơn nữa cho mẹ con cậu ấy thì quý hóa qúa.

Hoàng Thiên Nga ghi

Dù tôi không học nữa nhưng tôi cũng sẽ cố gắng để lo cho đứa em trai tôi ăn học đàng hoàng. Em trai tôi chính là tương lai của gia đình tôi! Tôi thương em nhiều lắm, nó còn nhỏ quá mà lại rơi vào hoàn cảnh như vậy. Anh với mẹ thì ở xa, một mình ở nhà phải lo cho cuộc sống hàng ngày, nó còn quá nhỏ mà phải đối mặt với cuộc sống khó khăn thiếu thốn đủ thứ. Em ngày học 1 buổi, buổi còn lại phải đi làm thêm để có tiền lo cho chính bản thân nó, vừa đỡ cho tôi được 1 phần. Càng nghĩ càng thấy thương em quá! Ở xa quá nên hàng ngày tôi chỉ gọi điện động viên em là hãy cố gắng lên, cả 2 anh em mình đều phải cố gắng để vượt lên số phận.

Bây giờ tôi chỉ cầu cho bản thân mình có sức khỏe để lo cho gia đình thôi chứ không cần gì cho bản thân mình nữa!

Những lúc đi làm về, thấy mẹ khỏe thì tôi an tâm phần nào, nhưng cũng có những ngày mà mẹ thấy mệt trong người, không ăn uống được gì, tôi chỉ ước giá như có thể gánh thay nỗi đau cho mẹ… Tôi hận bản thân mình không làm được gì, tôi chỉ biết động viện mẹ hãy cố gắng chịu đựng, hãy nghỉ ngơi và đừng suy nghĩ nhiều, cố gắng thời gian nữa rồi sẽ được về nhà.

Dù ở xa nhưng tôi vẫn tận dụng các mối quan hệ của mình và gia đình, làm sao để có thể tìm mọi cách liên hệ với bệnh viện ở trong nhà để có thể chuyển mẹ về cho gần nhà gần cửa, cho gần mẹ gần con. Để lỡ như có chuyện gì xấu nhất xảy ra tôi còn có thể xoay sở được, chứ nếu lỡ mẹ có mệnh hệ gì mà lại ở nơi đất khách quê người thì vừa tội cho mẹ, tội cho đứa em trai của tôi nữa!

Với chi phí đắt đỏ ở ngoài Hà Nội, hai mẹ con tôi không thể trụ lại lâu thêm được nữa, bây giờ chỉ cầu mong sao có ai đó giúp tôi để tôi có thể đưa được mẹ về nhà. Nếu như có ai đó giúp tôi đưa được mẹ về để mẹ được sống những ngày cuối cùng thật vui vẻ, để có một tâm lý thoải mái thì số mẹ con tôi vẫn còn may mắn, còn nếu như tôi không nhờ được ai giúp thì coi như đó là định mệnh đã an bài cho mẹ con tôi vậy !

Tự sự của Nguyễn Cảnh Trung
Nhất Vương giới thiệu

 

4 thoughts on “Bĩ cực”

  1. Cảm ơn các bạn. Tường Vi và bạn nào muốn liên lạc với Cảnh Trung ( hôm nay Trung cùng mẹ sẽ lên xe đò về Đắk Lắk, sau khi mẹ Trung chạy xong ca lọc máu cuối cùng tại BV Hòe Nhai-Hà Nội) , hãy điện thoại cho Trung theo số 0984.929673

    Like

  2. Chị Thiên Nga ơi, cám ơn chị vì bài viết này, nó luôn làm em cảm giác em được Trời Phật cho mình rất nhiều thứ trong cuộc sống mà mình quên đi mất.

    Like

  3. Trong khó khăn, con người ta mới thể hiện hết bản lĩnh. Tôi chợt nhớ tới lời bài hát ” khát vọng” của nhạc sĩ phạm minh tuấn, nó diễn tả đúng tâm trạng của tôi lúc này : hãy sống như đời sống, để biết yêu nguồn cội. Hãy sống như ước vọng, để thấy đời mênh mông…

    Like

  4. Hi chi Hoang Thien Nga,
    Chi co the cho em biet cach nao de lien lac voi Nguyen Canh Trung khong a? Em co mon qua nho muon tang cho Trung va Hieu.
    Em cam on chi nhieu!
    Chuc chi luon khoe va vui!
    Em,
    Vi

    Like

Leave a comment