Từng hàng chữ lăn đều đều trên tấm bảng phẳng lì. “Cô giáo” sẽ là danh xưng em được gọi vào năm tới đấy! Yêu thương biết bao khi các cô giáo đang tập viết bảng! Những hàng chữ thật thẳng, thật tròn là nỗ lực, là bỡ ngỡ, yêu thương. Các cô giáo tương lai, các cô đang nghĩ gì? Bụi phấn rơi và tiếng cười của các cô cất lên còn bao nhiêu là trong trẻo của cái tuổi sinh viên thích đùa nghịch này. Bụi phấn trắng vương trên tà áo, bay vào cả giấc mơ của một ngày đứng trên bục giảng trong vai trò của một cô giáo thực thụ. Các cô sẽ đứng giữa bao nhiêu là học trò, và lứa học trò đầu tiên là kỉ niệm đầu phấn trắng bay vương.
Phấn trắng ơi, em là thời gian đang trôi lặng lẽ, mà hạt bụi thì cứ quấn quít, bay tung. Hàng chữ nhỏ chạy đều nhé, như một đường ngắm chạy thẳng hàng từ đôi mắt đến trái tim. Bụi phấn rơi rơi. Bụi phấn là sự vơi đi của thời gian sinh viên, là miệt mài giảng đường đại học để làm đầy thêm lên hành trang một mai bước vào đời. Những hạt phấn hiền lành như bàn tay cô. Khúc ca của chúng là niềm vui bay lên ánh ra từ đôi mắt học trò.
Người cô giáo sẽ cầm viên phấn trắng, và cô viết bài học, bài giảng đầu tiên trong cuộc đời sư phạm của mình. Cô giáo ơi, em là viên phấn trắng hiền lành và ngây thơ, thành thật cho đi, để rồi hồn em mai kia chỉ còn là những hạt bụi bay lên trong niềm vui phơi phới. Chúng bay lên để rồi đáp đỗ im lìm trong một cõi nhớ mênh mông mà biết đâu đấy một ngày lại được thổi bay trong yêu thương của một ngọn gió nào. Học trò cô sẽ là gió, để tâm hồn cô hóa thành bụi phấn. Bụi phấn yêu thương trong cơn gió mát lành…
Ngọc Nho
Chắc tác giả bài viết là một cô giáo hay đương là sinh viên sư phạm thực tập? Đọc những dòng trong trẻo hồn hậu trên mà nhớ một thời đứng trên bục giảng với viên phấn trắng, rồi chạnh lòng nghĩ tới nền giáo dục đang xuống cấp bởi thương mại hóa và sự thiển cận của những chính sách giáo dục hiện tại…
LikeLike