Chuyện cà phê

 

Mỗi sáng thức dậy, mình thường uống 1 tách cà phê sữa để tìm sự tĩnh táo cho một ngày mới bắt đầu.
Uống mãi trở thành một thói quen, không hẳn là uống cà phê giúp người thảnh thức, ít buồn ngủ để làm việc, mà uống cũng là vì…thích uống mà thôi.
Ngày bận rộn, có nhiều công việc, mình uống nhanh li cà phê trong vòng 1 – 2 phút để dành thời gian làm việc khác.
Ngày không bận rộn, mình ngồi từ tốn, nhâm nhi từng tí, từng chút một những giọt cà phê ấm nóng và thơm đậm mùi sữa, mùi cà phê hòa quyện trong một hương vị đến nồng nàn.

Mình thích cà phê. Không phải vì mình là con gái của nhà làm cà phê nên tự nhiên có tình yêu với sản phẩm nhà vườn, như trong phim những người con của nông trại có tình yêu hiện hữu trong người với những chú cừu, chú ngựa… Mình thích cà phê từ những ngày tuổi nhỏ, còn đi chập chững đã biết té chạy từ trong buồng ra phòng ngoài khi buổi sớm mai nghe mùi cà phê ba uống bay vào thơm lựng. Ba nói nó như một điềm báo sau này ba sẽ chuyển hướng làm cà phê và tạo thành sự nghiệp. Và sự thật trở thành như vậy, như một định mệnh không thể thay đổi cho tình yêu của mình.

Mình yêu cà phê.

Từ những tán cây cà phê cao quá đầu người nằm trên ngọn đồi lộng gió, những ngày đến thăm ba mình vẫn trốn dưới gốc cây cà phê mỗi buổi trưa nghe gió thổi qua tán cây mà trốn cái nắng hè oi bức. Hay những chiều tắt nắng trèo lên ngọn đồi cao, nắm những ngọn núi xung quanh chập chùng ẩn hiện trong mây trắng, và phía dưới chân mình những cây cà phê đứng trải dài trên sườn đồi thoai thoải, ngay hàng thẳng lối một cách vững chải và ngoan hiền.

Từ những sân phơi cà phê rộng thênh đến ngày mùa lại trải đầy những trái cà phê hình bầu dục xanh, đỏ, nâu, vàng… đã sậm màu hay còn dang dở độ chín, nằm ngoan dưới cái nắng gắt gay chờ khô và đợi ngày trút vỏ. Và những giọt mồ hôi của ba bên những bao cà phê nặng đầy, cùng những người làm vườn không biết mệt..

Và sau công đoạn được người chế biến thành những hạt sấy ép mịn màng, thơm mùi đặc trưng không thể nào nhầm lẫn, mình lại yêu cà phê với nhiều những đặc tính khác.

Yêu những giọt cà phê thầm lặng rơi từng giọt đặc quánh từ phin vào ly thủy tinh trong trẻo, nó làm dịu lòng người ta đi những lúc điên cuồng cùng guồng quay mệt mỏi của cuộc sống.

Yêu mùi thơm dịu dàng mà thanh lịch của cà phê, khiến người ta muốn quên đi những vụn vặt lo toan thường ngày mà đằm mình vào hương vị say đắm.

Yêu vị đắng của cà phê đen xen vị ngọt ngào của sữa trong cốc cà phê dung hòa những đau khổ và tươi vui, những đắng cay và ngọt ngào mà con người nào cũng trải qua và tìm sự cân bằng cho hai bề của nẻo đời lẫn lộn.

Câu chuyện về cà phê chồn do một loại chồn hương ở những hòn đảo của Indonesia tiêu hóa và thải ra cùng phân loại hạt cà phê có hương vị đặc trưng rất thơm ngon là huyền thoại cho một tư tưởng rằng người ta có thể tìm được điều tốt đẹp nhất ngay cả trong một hoàn cảnh rất xấu xa.

Và câu chuyện tình có người con trai lấy được người vợ xinh đẹp nhờ cốc cà phê muối, cũng như tình yêu sâu sắc của đôi vợ chồng khi lấy về giữ được nhờ tách cà phê muối đã làm nên một giai thoại khác về tình yêu xoay quanh cốc cà phê bình thường.

Cà phê là thế, đắng ban đầu khi uống nhưng cũng để lại những dư vị đậm đà trong cuống lưỡi người thưởng thức như một sự chuyển biến nhẹ nhàng, và gợi nhiều điều suy nghĩ.

Câu chuyện cà phê hãy còn dài, và còn nhiều phiên bản nếu ta còn uống và còn cảm nhận nó theo một nét khác biệt của bản thân mỗi người . Riêng với mình, tách cà phê sữa ấm nóng khởi đầu một ngày mới là đủ cho những yêu thương ngọt ngào trong đường đời còn nhiều đắng cay và gập ghềnh sỏi đá.

Chúc mọi người một ngày mới ấm nóng cùng cà phê!

Ngọc Vũ

Một suy nghĩ 12 thoughts on “Chuyện cà phê”

  1. Có lẽ không đâu trên nước Việt người ta uống càphê nhiều như …Buôn mê thuột.
    Cũng dễ hiểu vì thành phố cao nguyên này được mệnh danh là “thủ phủ càphê Việt Nam”
    Ngọc Vũ có dịp ghé Bmt, anh Can sẽ mời uống càphê nhé.
    (Để…hậu tạ cho bài viết í mờ)

    Thích

  2. Hi Huyền Vân,

    Những thông tin gần đây nói là cà phê tốt cho sức khỏe con người. Người uống cà phê thường xuyên:

    * Ít bị iểu đường, bệnh Parikinson (thần kinh), và đau màng óc.
    * It bị ung thư, sai nhịp tim và đột quỵ

    ( * less likely to have type 2 diabetes, Parkinson’s disease, and dementia
    * have fewer cases of certain cancers, heart rhythm problems, and strokes)

    http://www.webmd.com/food-recipes/features/coffee-new-health-food

    Người Mỹ có thể uống đến 8 ly cà phê một ngày (bằng 3 ly cà phê Việt Nam, vì Mỹ uống cà phê rất nhạt. Trung bình có lẽ là khoảng 4 ly, khoảng 1 ly rưỡi VN.

    Các thứ độc hại là đường và sữa trong cà phê, nhất là đường. Chính đường làm cho ta bị “say” (kích thích mạnh) khi uống cà phê. Anh uống cà phê đen, không có đường, và thấy rất là thoải mái, không bị căng như khi uống có đường. (Và anh uống kiểu espresso, tức là nhạt hơn cà phê phin Việt Nam một chút)

    Nếu làm cà phê rất nhạt, uống không có đường cũng rất dễ uống. Hoặc là cho một chứt sữa tươi nhưng không cho đường cho dễ uống hơn.

    Thích

  3. Cảm ơn chị Huyền Vân và anh Can đã quan tâm bài viết của em a, chuyện cà phê còn dài lắm … 🙂
    @ a Can: Em từng đi Ban Mê Thuột và ngồi ở 1 quán ở cửa ngõ vào thành phố, nhâm nhi cafe lúc 3h sáng, rất ngon, thơm đậm mùi phố núi => thích lắm a. Sure là lần sau đi Ban Mê Thuột nữa sẽ mời anh Can uống cafe đàm đạo, hì ^^
    @ a Hoành: Em cảm ơn anh Hoành chỉ bảo thêm đôi điều về cách uống cafe. Nhưng em thấy cách uống cafe để tốt cho sức khỏe (như anh đề cập) là dành cho những người uống cafe để…tỉnh ngủ, còn với mấy người như em thì không uống như vây được vì nó không…đã ghiền a 😛 Vậy nên chắc là em chọn cách giảm thọ để thỏa mãn cái sở thích uống của mình mất thôi 😛

    Thích

  4. Dear anh Hoành and all,

    I have read an article nmaed ” Kinh Tế- Thị Trường-Công nghệ chế cà phê… bẩn” posted on the PHỤ NỮ online at 9:00 on 09/05/2011, as follows: (please see more details in the link below):

    PN – Giá một ký cà phê nhân khoảng 50.000đ, sau khi chế biến sẽ cho ra 0,7kg cà phê bột, nhưng lại được nhiều hãng chào bán với giá chỉ từ 55.000 – 60.000đ/kg. Nếu tính các chi phí như nhân công, đóng gói, tiếp thị, vận chuyển… thì các hãng cà phê này chắc sẽ lỗ to. Vậy vì sao các hãng cà phê không những sống khỏe mà còn giàu lên trông thấy khi kinh doanh mặt hàng này?
    Siêu lợi nhuận
    Qua nhiều mối giới thiệu, chúng tôi tiếp cận được ông C. – một người có tiếng về kỹ thuật pha chế tại Biên Hòa (tỉnh Đồng Nai). Chỉ nhấp một ngụm nhỏ cà phê, ông có thể phân biệt được công thức pha chế của các hãng cà phê với tỷ lệ bột bắp, đậu nành và hàm lượng hóa chất, phụ gia ra sao. Đặc biệt, ông còn có thể làm được một ly cà phê giống hệt màu sắc, hương vị của ly cà phê vừa uống thử. Cũng chính nhờ tiếng tăm trong nghề nên không ít hãng cà phê tại Đồng Nai, TP.HCM đã “đặt hàng” với ông. Tuy nhiên, do các chủ doanh nghiệp này vì lợi nhuận cao, đã đưa ra công thức pha chế với quá nhiều hóa chất độc hại nên ông từ chối thẳng.
    Ông C. cho biết, nếu pha chế cà phê bằng bắp và đậu nành với tỷ lệ hợp lý thì sẽ chẳng có hại bao nhiêu cho người tiêu dùng, nhưng khi bắp và đậu nành được sấy cháy đen thành than, lại tẩm ướp thêm hóa chất vào, đóng gói và tung ra thị trường thì rất nguy hiểm cho sức khỏe. “Với giá cà phê như hiện nay, để sản xuất ra một ký cà phê bột (gồm: nhân công sấy, xay, đóng gói, bao bì nhãn mác…) ít cũng phải mất 100.000đ trở lên. Cà phê bột được chào bán giá từ 55.000 – 60.000đ/kg thì chỉ có bột bắp, đậu nành mà thôi” – ông C. khẳng định.

    “Công nghệ” chế cà phê bẩn với mỡ công nghiệp, đường hóa học, hóa chất…
    Để chứng minh, ông cho biết thêm: hiện giá bắp chỉ khoảng 8.000đ – 9.000đ/kg, đậu nành khoảng 13.500đ/kg. Với bột bắp, đậu nành mà bán 55.000đ – 60.000đ/kg thì giới kinh doanh cà phê “phất” nhanh là điều dễ hiểu. Lợi nhuận cao đã khiến các hãng cà phê đua nhau mọc lên và tung ra thị trường những sản phẩm rất bát nháo. Chìa cho chúng tôi cả chục loại cà phê đến tiếp thị, ông C. lắc đầu: “Có nhiều thương hiệu mà khi gọi vào số điện thoại in trên bao bì thì chỉ nghe… ò e í, hoặc truy ra là địa chỉ ma…”.
    Hóa chất: bao nhiêu cũng có
    Trong “cà phê bẩn”, ngoài cà phê – đậu nành – bắp còn có khoảng chục loại hóa chất, phụ liệu độc hại như: bột CNC (chất làm keo), chất tạo bọt trắng, caramen tạo mùi, tinh sữa, tinh ca cao, tinh cà phê, bơ công nghiệp, đường hóa học, bột vani… Theo ông C., nếu không có những chất trên – được dân trong nghề mua ở “chợ hóa chất” Kim Biên (TP.HCM) – thì đậu nành, bột bắp không thể “hô biến” thành cà phê được.

    CNC – chất làm keo cà phê
    Trong vai một doanh nghiệp nhỏ mới thành lập muốn “chế biến” cà phê bột từ bắp, đậu nành, chúng tôi ghé một cửa hàng bán hóa chất tại chợ Kim Biên. Một phụ nữ còn khá trẻ đon đả: “Yên tâm đi anh Hai, em để giá sỉ cho, loại nào cũng có. Chất CNC làm keo, đảm bảo cà phê khi pha sẽ có chất kết dính sền sệt nhìn rất bắt mắt; bột tạo bọt trắng cho vào một chút thì chỉ cần khuấy nhẹ là ly cà phê đầy tràn bọt ngay; caramen tạo mùi muốn đắng kiểu nào cũng được, mùi nào cũng có (mùi cà phê đậm, nhạt)…”. Nói rồi, cô ta tiếp tục giới thiệu các phụ gia “cao cấp” hơn mà chỉ dân trong nghề mới biết như: tinh sữa, tinh ca cao, tinh cà phê, bơ công nghiệp, đường hóa học, bột vani…

    Caramen tạo mùi, màu và vị đắng tự nhiên
    Theo người phụ nữ này, tinh sữa (có màu trắng đục như sữa, sền sệt, được đóng vào can nhựa trắng), giá bán lẻ 120.000đ/kg. Tinh ca cao là phụ gia không thể thiếu (có màu nâu nhạt cũng được để trong từng thùng nhựa trắng) giá 350.0000đ/kg, loại này cho vào “cà phê” sẽ giúp cho bột có mùi thơm phức như loại thượng hạng thường chỉ có bán ở những quán cà phê sang trọng. Đường hóa học được đóng thành từng bịch, mỗi bịch 1kg (có thể dùng được cho cả tạ cà phê xay), nhìn bề ngoài trắng như những viên bột sắn dây, cho vào khi pha chế thì dù bột bắp, đậu nành cháy đen đắng cỡ nào cũng thành cà phê có vị ngọt, đắng tự nhiên. Ngoài ra, để pha chế, người ta còn cho thêm vào bột vani, làm cho bột cà phê thơm lừng…

    Tinh sữa cà phê
    Không chỉ vậy, để giảm chi phí, bột đậu nành, bắp sau khi đã sấy thành than thì đổ ra nền đất, trộn bơ (mỡ) công nghiệp (do Trung Quốc sản xuất, có giá chỉ 50.000 – 60.000đ/kg) vào, để bột được béo ngậy và thơm. Cũng là mỡ động vật (mỡ cừu) – chuyên để sấy cà phê có chất lượng – thì giá tới 260.000đ/kg. Công đoạn cuối cùng của “cà phê bắp, đậu nành” là đổ thêm chút hương liệu rượu rhum vào, giúp cà phê thêm đậm đà khi pha chế cho khách.
    Cũng tại chợ hóa chất Kim Biên, biết chúng tôi chuẩn bị mở cơ sở chế biến cà phê, nhân viên một tiệm bán hóa chất khác mách nước: “Anh đã có bao bì sản phẩm chưa? Cứ đến tiệm K.T. (đường Trang Tử, P.14, Q.5) mà lựa mẫu”. Tiệm này đã thiết kế sẵn cả chục loại bao bì cực kỳ bắt mắt, rất đẹp với đủ trọng lượng khác nhau. Hầu hết cơ sở kinh doanh nhỏ lẻ thường đến đây để lấy hàng. Khi chúng tôi đến, nhân viên của tiệm cho biết, chỉ làm thấp nhất là năm ký (mỗi ký được 500 bao nhỏ loại 300g) với giá 135.000đ/kg. Mua bao xong, chủ nhân muốn in tên gì lên trên cũng được, chỉ cần đem đến tiệm in là xong…
    Kinh hoàng xưởng chế biến
    Từ một đầu mối khác, chúng tôi tìm đến xưởng chế biến cà phê của ông N.T.H. nằm sâu trong con hẻm thuộc P.Tân Hòa (TP. Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai). “Cụm liên hợp pha chế cà phê” này có ba lò sấy, hai máy trộn với ba công nhân làm việc. Dù đây là cơ sở cung cấp một lượng “cà phê” lớn hàng ngày, nhưng nhà xưởng rất tuềnh toàng, nhếch nhác. Do toàn bộ công việc được “cơ giới hóa” nên không khí làm việc dù rất khẩn trương nhưng lại khá yên ắng, người ngoài khó mà phát hiện được.

    Công nghệ “pha chế” cà phê dường như khó bị phát hiện
    Do được ông P. – một mối hàng quen của cơ sở này giới thiệu, chúng tôi không mấy khó khăn khi tiếp xúc với ông chủ của cơ sở. Sau khi kiểm tra qua lai lịch của chúng tôi, ông H. cho biết, ông đã làm nghề này hàng chục năm, hàng ngày chủ yếu là rang bắp, đậu nành, cà phê cho các mối quen. Ai đem đến thì rang rồi chở đi, bình quân mỗi ngày cũng vài trăm ký các loại.
    “40.000đ/kg anh làm được không?”. Ông H. đáp: “Được, nhưng tỷ lệ 50-50 (nửa bắp, nửa đậu)”. Ông H. giải thích thêm: “Nếu làm đậu không hoặc bắp không cũng được, nhưng uống chối (dội) lắm”. “Thế 40.000đ/kg làm bằng đậu có lời không?” – tôi vặn. Ông N.T.H. lắc đầu: “Nếu bằng đậu nành không thì… lỗ to! Vì bây giờ một ký đậu nành đã 15.500đ, tẩm gia vị xong thì coi như… công cốc”. Ông hỏi tôi, hiện quán lấy hàng bao nhiêu? Tôi nói 60.000đ/kg, ông định lượng ngay: “Cao lắm thì 1,5 cà phê + 7 bắp + 1,5 đậu nành, thậm chí không có cà (cà phê)”.
    Giữa lúc chúng tôi nói chuyện, một mẻ bắp cháy đen được các công nhân của ông H. cho ra lò. Sau khi đổ ụp xuống nền nhà, các công nhân này xịt một loại hóa chất có màu nâu, màu trắng rồi dùng… cuốc để trộn đều. Tiếp đến, hai công nhân cào cà phê vào một chiếc chậu cáu bẩn để đổ vào máy trộn. Sau khi đổ hết bắp sấy vào máy, ông H. đổ từng bịch caramen, chất tạo dính, đường hóa học vào để trộn đều. Chỉ trong vòng năm phút, mẻ bắp cháy đen đã được “hô biến” thành cà phê có màu nâu sẫm, bóng loáng và thơm phức, nhìn rất bắt mắt. Lúc này, thấy chúng tôi có biểu hiện chóng mặt, buồn nôn do mùi hóa chất tẩm ướp cà phê bốc lên nồng nặc, ông H. bảo: “Chắc không quen, lại chưa có khẩu trang”. Ông đưa ngay cho tôi chiếc khẩu trang lớn, dày cộm, khoe: “Có đứa em ở công ty sản xuất ắc quy cho mới chịu nổi” (!).
    Nhóm PV
    Ông Trần Văn Ký – Giám đốc Công ty Dịch vụ tư vấn kỹ thuật an toàn thực phẩm Infosa TP.HCM, cho biết: khi bị rang cháy đen, bột bắp và đậu nành không còn giá trị dinh dưỡng nữa. Đồng thời, chúng sẽ sinh ra ít nhất 20 loại chất độc hại, trong đó có các chất: acrylamide, heterocyclic amines, HCAs… là những chất gây ung thư. Riêng chất CNC tạo độ dính, nếu là loại được sử dụng trong công nghiệp, có khả năng gây ung thư vì chứa nhiều tạp chất độc hại. Ngay cả loại dùng trong thực phẩm, nếu dùng quá liều cũng độc hại. Chất caramen, nếu được sản xuất từ đốt cháy đường thì cũng phát sinh những chất độc hại gây ung thư như các loại thực phẩm bị đốt cháy khác.
    Thanh Khê (ghi)
    http://www.phunuonline.com.vn/2011/Pages/cong-nghe-che-ca-phe-ban.aspx

    Thank you and kind regards.

    Lãm, Đào Xuân (Mr.)
    Logistics Manager
    Japan Vietnam Petroleum Co., Ltd (JVPC).
    JX Group
    Petrovietnam Towers – 8th Floor,
    No. 8 Hoang Dieu St., ward 1, Vung Tau, S.R. Viet Nam.
    Tel: (84-64) 3856937 – Ext.: 150.
    Fax: (84-64) 3510025 (direct fax).
    E-mails: lamdx@jvpc.com.vn / daoxuanlam@gmail.com
    Mobile phones: (84) (0) 903333121 / (84) (0) 989007288.

    Thích

  5. Cám ơn Lãm đã cho thông tin.

    Sự thật là cà phê ở Vn phần lớn là Robusta, nên vị thường chát, không đầy, vì quá nhiều acid và ít dầu cà phê. Chính vì vậy mà xưa nay các tiệm cà phê thường pha chế vài sản phẩm khác vào, để làm cho đỡ chát, dịu hơn, và vị đầy hơn một chút–gạo rang, bắp rang, cau, bơ… Một trong những hiệu cà phê được dân Việt rất ưa chuộng ở Mỹ là Café Du Monde ở New Orlean, là cà phê trộn với barley (lúa mạch, thường dùng để làm bia).

    Vấn đề ở VN là:

    1. Không có thông tin trên bao bì. Ở Mỹ nhà nước đòi hỏi nhà sản xuất thực phẩm phải trình bày các nguyên liệu có trong sản phẩn trên bao bì, ngoài trừ một vài thứ chính phủ đã được trình báo nhưng cho phép nhà sản xuất giữ bí mật nghê nghiệp (như “chất làm mùi”). Ở VN các thông tin này hoàn toàn không có nên người tiêu thụ thường bị nói dối.

    2. Sở y tế cũng chẳng biết là có chất nào độc hại không.

    Đây là vấn đề quản lý thị trường của nhà nước. Pha trộn các chất không độc hại vào cà phê không phải là một cái tội (Nhưng nếu nói cà phê có pha trôn là cà phê nguyên chất, thì đó là một cái tội).

    Ngay cả Trung Nguyên cũng pha chế lung tung (mình chỉ cần ngửi mùi cà phê là biết), nhưng chẩng ai biết Trung Nguyên có gì trong đó.

    Đây là yếu kém của nhà nước trong việc kiểm soát công nghệ chế biến thực phẩm.

    Thích

  6. Cảm ơn mọi người đã cho thêm nhiều thông tin về cà phê a, bản thân gia đình em cũng là nhà trồng cà phê, nhưng hiểu biết của em còn hạn hẹp quá.

    Thích

  7. cảm ơn các bạn rất nhiều về thông tin uống cà phê, đã nhiều năm em uống cà phê không có đường và thấy nó thơm ngon như nước trà nhưng phải uống kiểu nhat như cà phê của Mỹ hay Pháp cơ. Cám ơn anh Hoành cho biết Cà phê tốt cho sức khoẻ, ngày nào em cũng phải uống ít nhất là hai tách.

    Thích

  8. Chào cả nhà,

    Ở Mỹ người ta uống Espresso, cà phê đen Ý (được xem là “đậm đặc nhất thế giới”, nhưng vẫn loãng hơn cà phê phin VN 🙂 ), không đường, nhưng đôi khi với một miếng vỏ chanh. Các bạn lấy dao hai lưỡi, xắt một lát vỏ chanh mỏng (chỉ phần vỏ xanh bên ngoài, không đụng đến phần chua bên trong), nếu là hình vuông thì khoảng 1 cm mỗi chiều, bỏ vào ly cà phê đen không đường uống cũng rất hay với vị the the của vỏ chanh.

    Đôi khi người ta uống Espresso không đường nhưng với một viên đường phèn trong miệng. Cách uống này có cái hay là vẫn cho ta có được vị và phê nguyên chất chưa bị đổi, nhưng vẫn được cái ngọt của đường phèn làm giảm cái đắng của cà phê ngay tức thì.

    Ả, mình có cảm tưởng uống cà phê phin kiểu vN (nếu không thêm nước sau khi lọc xong) thì có lẽ là cách uống đậm nhất thế giới.

    bình pha cà phê Ả-rập (Turkish coffee)

    Người Arab pha cà phê kiểu Turkish coffee. Cà phê xay thành bột cực mịn, không có cà phê nào xay mịn hơn như thế. Rồi nấu nước trong nồi pha cà phê nhỏ xíu đủ cho một cốc cà phê. (Xem ảnh). Chia phần cà phê mình muốn pha thành 2 phần đều nhau. Nước sôi rồi thì cho vào một nửa cà phê, cho sôi nhẹ chừng 2 hay 3 phút, để mọi thứ trong cà phê ra hết (dầu cà phê, acid, caffeine), rồi cho thêm phần cà phê còn lại vào, tắt lửa, khuấy một chút để bọt cà phê lên đầy, để vài giây đồng hồ cho xác cà phê lắng xuống, rồi pha ra ly. Cà phê này sẽ có một số xác cà phê lợn cợn, nhưng rất mịn, uống cả xác như thế.

    Người ta có thể uống Turkish coffee không đường, nhiều đường hay ít đường, Nếu uống với đường thì cho đường vào nồi pha lúc cho phần cà phê đầu tiên vào nước.

    Người ta thường trộn cardamom (một loại gia vị Arab) vào cà phê, nó có mùi gần như là củ nghệ. Vị thơm này cũng interesting.

    Turkish coffee có thể rất mạnh, cạnh tranh đươc độ mạnh của cà phê phin VN.

    Turkish coffee rang đến độ cháy nâu đen cở như espresso (là độ rang đen nhất thế giới). Tuy vậy cà phê VN thường rang đậm hơn nhiều, gần như than đen. Mình nghĩ là như thế là không tốt vì phá mùi cà phê quá. Ở Hà Nội mình đã uống nhiều nơi rang cà phê dữ quá đến nỗi ly cà phê chẳng có mùi cà phê, chỉ có mùi cháy và nước cà phê pha ra đen thui, thay vì nâu sóng sánh (Trong Nam thì không ai rang tới cháy như vậy). Có lẽ ta nên ngưng vào độ rang của espresso.

    Mình nói đến Espresso, cà phê phin VN, và Turkish coffee là các đại gia cà phê mạnh của thế giới. Và để các bạn phong phú hóa cách uống cà phê của mình.

    Thích

  9. Tự nhiên hôm nay chợt nhớ ra là hôm trước mình nói Café du Monde ở Louisiana trộn barley (lúa mạch) vào cà phê. Đây là một lỗi lớn trong Cà Phê Đạo rồi! Thực ra là trộn Chickory vào cà phê. Dùng chickory trộn vào cà phê là một thói quen người Âu châu rất rành. Đôi khi cà phê đắt quá, người ta uống Chickory thay cà phê.

    Chickory đắng nhưng không chát, cho nên uống rất ngon. Có cà phê trong đó thì có mùi cà phê. Chỉ có điều là chickory không có caffeine cho nên uống không tỉnh ngũ.

    Củ Chickory đắng, người ta nướng nó, rồi xay ra thành bột.

    Đọc về Chickory ở đây http://en.wikipedia.org/wiki/Chicory

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s