Các bạn có thể ngưng video để đọc
Monthly Archives: August 2010
Bành trướng tôn giáo và bảo vệ văn hóa bản xứ
Chào các bạn,

Vấn đề lớn nhất trong việc phát triển tôn giáo, đặc biệt là Cơ đốc giáo (Tin Lành) ngày nay, là vấn đề bảo vệ văn hóa, nhất là văn hóa của các dân tộc thiểu số.
Như chúng ta thấy, nhiều dân tộc thiểu số (như vài nhóm nhỏ trong số 55 dân tộc anh em Việt Nam) đối diện họa diệt chủng, vì nhân số quá nhỏ, và tất cả mọi dân tộc thiểu số đều đối diện thảm họa văn hóa bị tận diệt do các thay đổi trong thời đại mới. Thế giới ngày nay có rất nhiều cố gắng để bảo vệ các dân tộc thiểu số và văn hóa của họ. (Xin xem The Rights of Indigenous Peoples ).
Trong khi đó các tôn giáo lớn trên thế giới, đặc biệt là Tin Lành, cũng muốn bành trướng đến khắp mọi nơi, nhất là đến với các dân tộc thiểu số vùng xa vùng xôi. Nói cho đúng, những người truyền giáo và những người làm việc từ thiện trong tôn giáo, thường là những người rất hiền hậu và nhân ái. Vấn đề là, họ rất quyết tâm đưa người khác vào đạo của họ, và không quan tâm đến việc nền văn hóa của người kia bị họ tận diệt vì “theo đạo.” Đây là vấn đề chính đối với nhiều người truyền giáo Tin Lành, mà tất cả chúng ta đều thấy ngày nay.
Ngay sau khi một người dân tộc “theo đạo”, về nhà hắn dẹp hết bàn thờ ông bà tổ tiên và lên tiếng chống đối mọi hình thức lễ bái cổ truyền của gia tộc nhà hắn là mê tín dị đoan. Dĩ nhiên là điều đó làm cho cả làng nước của hắn nổi giận và chống đối, vì đó là một sỉ nhục lớn đối với tổ tiên và dân tộc. Nhưng hắn thì rất cương quyết “sống chết vì Chúa”, và nếu hai bên căng thẳng nhau dữ quá hắn sẽ bắn tiếng ra ngoài, và bạn bè của hắn ở nước ngoài sẽ biến đó thành vấn đề chính trị: “Anh ABC bị ‘persecuted’ chỉ vì theo đạo.”
Continue reading Bành trướng tôn giáo và bảo vệ văn hóa bản xứ
Lĩnh Nam Chích Quái – Truyện thần đá Cao Lỗ
Theo sách Sử ký của Đỗ Thiện thì thần họ Cao, tên Lỗ, là tôi hiền của An Dương Vương. Tục gọi là Thần đá Cao Lỗ, vốn là tinh của Thạch Long.

Xưa, Cao Biền đánh chiếm Nam Chiếu xong, đi tuần tới châu Vũ Ninh, nằm mộng thấy một người thân cao 9 thước, mặt mày gân guốc, mắt xếch, mày ngài, mặc áo đỏ, thắt đai lưng, đến yết kiến. Biền hỏi: “Thần nhân là ai”, đáp rằng: “Ta là Cao Lỗ, làm tướng theo phò An Dương Vương, thường có công lớn, bị Lạc Hầu gièm pha, phải về (1). Sau khi chết, Thượng đế thương ta trung trực, cho trông coi một dải núi sông, trông coi các vị tướng quân khác, chống giặc Nam Chiếu, bảo vệ mùa màng, là phúc thần ở đây. Nay thấy ông đi dẹp giặc, bờ cõi bình yên. Ta nếu không tới gặp thì e thất lễ vậy”.
Continue reading Lĩnh Nam Chích Quái – Truyện thần đá Cao Lỗ
The flying car – VOA Special English
Xe lửa xuyên vùng Đông Nam Á

Dự án dựa vào các tuyến đường sắt đã có sẵn
Họp tại Việt Nam, Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) đưa ra kế hoạch xây đường xe lửa xuyên vùng sông Mekong nối 300 triệu dân trong khu vực Đông Nam Á với Nam Trung Quốc.
Các bộ trưởng của Việt Nam, Campuchia, Lào, Trung Quốc, Miến Điện và Thái Lan đã đồng ý về dự án mà văn bản sơ khởi gồm 25 trang.
Ước tính toàn bộ chi phí cho hệ thống hỏa xa xuyên vùng là 1,09 tỷ đô la.
Ông Kunio Senga, giám đốc bộ phận Đông Nam Á của ADB nói:
“Đây là bước đầu tiên để đưa vào thực hiện hệ thống xe lửa phối hợp trong tiểu vùng”.
Báo Trung quốc phản ứng về phát biểu của Đô đốc Willard

Đô đốc Robert Willard họp báo ở Manila
Tờ Nhân dân Nhật báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc vừa có bình luận về phát biểu của Đô đốc Mỹ Robert Willard hôm 18/08 tạ̣i Philippines.
Trên trang 3 của số báo ra ngày 20/08, Nhân dân Nhật báo đăng bài của tác giả Su Hao với tựa đề ‘Liệu có thể giữ an ninh tại Biển Đông bằng cách gây rắc rối hay không?’
Bài báo nói nhận định của ông Williard, chỉ huy Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương, rằng thái độ của Trung Quốc đang gây quan ngại cho các nước láng giềng, là “chuyện vớ vẩn”.
“Cáo buộc của Robert Williard về Trung Quốc cũng như nhận định của ông ta về tình hình Biển Đông là không có cơ sở”.
Continue reading Báo Trung quốc phản ứng về phát biểu của Đô đốc Willard
Thành công với một thái độ tích cực

Tâm trí của bạn là một vùng kín thiêng liêng,
Không gì vào được bên trong, trừ khi bạn cho phép.
Ralph Waldo Emerson
Chơi trò “tìm ra cái gì đó tích cực trong mọi tình huống”.
95% cảm xúc của bạn được định hình do cách bạn lý giải sự kiện cho chính bạn.
Brian Tracy
Không có gì có thể ngăn chận người với thái độ tâm trí đúng đạt được mục tiêu;
Không có gì trên trái đất có thể giúp được người với thái độ tâm trí sai.
Thomas Jefferson
Bị treo ngược
Chào các bạn,

Vu Lan là lễ báo hiếu mẹ cha, nhưng thực ra ở mức độ triết lý, Vu Lan là một truyện triết lý về tu tâm.
Vu Lan là âm của từ chữ Phạn ullambana, có nghĩa là “treo ngược”. Người Trung quốc gọi là “đảo huyền”, vì vậy, họ gọi lễ Vu Lan là “giải đảo huyền”, giải thoát khỏi treo ngược.
Chúng ta đều biết chuyện đại tăng Mục Kiền Liên tìm mẹ ở địa ngục, thấy mẹ đói khát, thiếu ăn, nhưng đưa cơm cho mẹ thì bà mẹ tham lam lấy tay che cơm, sợ các quỷ đói dành ăn, nhưng đưa miếng cơm nào vào miệng cũng thành than hồng, ăn không được. Và đa số các tội nhân trong địa ngục đều bị treo ngược đầu xuống đất.
Đây là một câu truyện Phật triết nói về tâm ta và sự điên đảo của tâm. Tâm là chủ. Tâm là mẹ của ta. Vì thế mà ta nói là “tâm địa”, tâm đất, vì đất sinh ra và nuôi dưỡng mọi loài—cây cỏ, sinh vật… Tâm là mẹ. Tâm ta thế nào thì ta thế đó. Tâm ta sinh ra ta.
Bước mẹ ru – The lullaby of mother’s steps

Bước Mẹ Ru
Ngày mẹ chết
Tôi còn viễn xứ
Đỏ lòng tìm phương hướng lần quê
-Mẹ ơi
Mẹ đợi con về
Đê mòn quê ngoại con về mẹ ơi !
Loạt bài mùa Vu Lan
Chào các bạn,
Cho mùa Vu lan báo hiếu, chúng ta có loạt bài về Vu Lan và cha mẹ, post cho cả ba ngày 3-5 tháng 9 năm 2009. Mình post lại các bài này cho Vu Lan năm nay ở đây.
Chúc các bạn một mùa Vu Lan hiếu thảo.
Hoành
Người nặng lòng với xứ Mường
Không riêng ngày lễ hội mà cả ngày thường, trong ngôi nhà sàn bé nhỏ thuộc xóm Chăm Mát, phường Thái Bình (Thành phố Hòa Bình), người ta vẫn thấy ngân vang tiếng cồng chiêng, rộn ràng điệu múa làm say đắm lòng người. Chủ nhân của ngôi nhà là ông Nguyễn Văn Thực, 74 tuổi, nhiều người vẫn gọi người đàn ông nặng lòng với xứ Mường ấy là “ông Thực cồng chiêng”…
Chuyện ông “cổ hủ”
– Ngày cưới con gái, tôi mang cồng chiêng ra đánh, không ít người xì xào “ông Thực này rõ là cổ hủ”, nhưng tôi không nản và sự thực là giờ đây nhiều người đã phải gật gù công nhận tôi đúng khi cố giữ gìn vốn văn hóa dân gian của dân tộc mình – vừa mân mê chiếc chiêng Khầm, ông Thực vừa bắt đầu câu chuyện với chúng tôi như vậy.
VN chuẩn bị cho năng lượng nguyên tử

Viện Năng lượng nguyên tử xây từ năm 1960 sẽ được nâng cấp
Thủ tướng Việt Nam ký quyết định phê duyệt một đề án quan trọng, chuẩn bị cho việc phát triển lĩnh vực năng lượng nguyên tử.
Được biết tổng kinh phí dự kiến cho đề án khoảng 3.000 tỷ đồng.
Mục tiêu của đề án là ”đào tạo nguồn nhân lực để đáp ứng nhu cầu chương trình phát triển điện hạt nhân, yêu cầu phát triển, ứng dụng an toàn, an ninh năng lượng nguyên tử trong lĩnh vực kinh tế xã hội và tăng cường tiềm lực khoa học và công nghệ của đất nước”.’
Cụ thể đến năm 2015 ”quy hoạch, đầu tư nâng cấp hệ thống cơ sở giáo dục đại học, trung tâm đào tạo chuyên ngành phục vụ nhu cầu phát triển nguồn nhân lực trong lĩnh vực năng lượng nguyên tử”.
Cuộc đời = May rủi

Cô quá nhút nhát để bước tới với bước chân tốt nhất.
Lucille Ball, sao điện ảnh
Bị người quản lý công ty thu băng từ chối,
nói chúng tôi không thích nghe và nhạc ghita đang trở thành lỗi thời.
The Beatles
Bạn biết gì trong thế giới quanh bạn?
Chào các bạn,

Khả năng suy tư và hành động của chúng ta chỉ nằm trong giới hạn của cái ta biết. Nhận ra vấn đề gì, tính toán gì, hành động gì cũng đều phải nằm trong những điều trong kiến thức của ta. Ta không thể thấy gì, nghĩ gì, làm gì với những điều ta không biết. Ngày xưa, mỗi khi có những trận dịch lớn không thuốc chữa là người ta chỉ có cách cúng kiến cầu khẩn vì họ không biết có những sinh vật rất nhỏ mắt người không thể thấy gọi là vi khuẩn. Mọi suy tính và giải pháp cho vấn đề lúc đó chỉ nằm trong cầu trời khẩn Phật, không ai nghĩ đến việc nghiên cứu thuốc chống vi khuẩn.
Rất thường xuyên ta gặp những tình huống trong đó điều quan trọng không ở cái ta biết, nhưng ở cái ta không biết. Như một đoàn quân hành quân, biết địch đang nằm ở đâu không quan trọng bằng những anh chàng địch đang chỉa súng vào ta mà ta không biết.