Mã đầu cầm (tiếng Anh: Matouqin / horse-headed fiddle), tiếng Mông Cổ: Morin khuur) là một nhạc cụ truyền thống đầy chất thơ của người Mông Cổ.
Morin khuur nổi tiếng đến mức được UNESCO công nhận là một trong những kiệt tác di sản truyền khẩu và phi vật thể của nhân loại.
Người Mông Cổ xưa là một dân tộc du mục, sống trong những chiếc lều tròn gọi là “yourte” và rong ruổi vó ngựa trên khắp các thảo nguyên bao la. Loài ngựa gắn bó với họ như hình với bóng, góp phần đưa Mông Cổ trở thành một đạo quân bách chiến bách thắng từ năm 1206 thời Gengis Khan (Thành Cát Tư Hãn) và mở rộng lãnh thổ của mình từ Á sang Âu.
Âm thanh của Mã đầu cầm khá lạ, cảm tưởng như nó pha trộn giữa đàn Nhị và đàn Vĩ cầm, hơi não nề, da diết mà lại rất phóng khoáng, mênh mang như tâm hồn dân du mục vùng thảo nguyên bát ngát.
Mã đầu cầm còn là một nhạc cụ có nhiều giai thoại. Mình sưu tầm được câu chuyện kể của bác Trần Văn Khê rất hay và…lãng mạn.
Xin kể lại cho các bạn Vườn Chuối nhà mình: 😀
“Các bạn có dịp đến Mông Cổ, trong một buổi trình bày văn nghệ, thế nào bạn cũng nghe những bài trường ca urtiin duu, có tiếng đàn trầm hơn đàn gáo (ngoài Bắc gọi là đàn hồ), tương tợ như đàn violoncello của phương Tây – phụ hoạ. Đó là đàn “morin-khuur” (đọc là “mô rin khua”, morin là con ngựa, khuur là cây đàn, viết theo chữ Hán đọc là “Mã đầu cầm” 马头琴 – nghĩa là cây đàn có hình đầu con ngựa).
Đàn thuộc loại nhạc khí có cung kéo trên hai sợi dây trước kia bằng lông đuôi ngựa, ngày nay bằng ni-lông. Thùng đàn bằng gỗ, hình thang, cần dài, đầu cần chạm hình đầu con ngựa. Vì vậy đàn mang tên là “Mã đầu cầm”.
Có nhiều truyền thuyết về cây Mã đầu cầm. Hôm nay, tôi thuật cho các bạn nghe một trong những truyền thuyết đó. Xin mời các bạn theo tôi đến Mông Cổ và đi ngược dòng thời gian…
Ngày xửa ngày xưa, trên Thiên đình có 28 vì sao, gọi là Nhị thập bát tú. Đêm đêm, thường xuống phàm trần, dưới dạng 28 tướng kim giáp, kim bào, cưỡi ngựa chạy rong chơi, ngắm xem phong cảnh, xuyên qua đồng rộng, lên đỉnh núi cao, khi hưởng gió mát trăng thanh, khi nếm rượu bên bờ suối. Nhưng luôn luôn phải nhớ, khi nghe gà gáy canh ba thì phải trở về trời, trước khi vừng ô ló dạng. Nếu không kịp, cửa trời sẽ đóng và phải bị đọa mãi mãi dưới trần.
Vị tướng lãnh của 28 vì sao, nhờ có con Thiên lý mã, chớp mắt chạy xa ngàn dặm, nên trời vừa nhá nhem tối đã đến hồng trần, và có thể nấn ná đến khi gà gáy canh năm trở về trời cũng kịp. Đến sớm về muộn nhờ con Thiên lý mã, chàng có đủ thời gian gặp một nàng thôn nữ, và đã cùng nàng trao đá đổi vàng. Đêm đêm, người thiếu nữ đợi chờ người yêu…
Khi màn đêm buông xuống, nghe tiếng vó ngựa, người tình đã hiện ra trước cửa lều . Nàng không còn cảnh cô phòng chiếc bóng, có bạn vàng để pha trà đối ẩm, ngâm thơ xướng hoạ.
Một đêm, tò mò nàng hỏi:
– Chàng từ đâu đến?
– Ta đến tự Thiên đình.
– Rồi mỗi sáng chàng đi về đâu?
– Ta trở về thượng giới.
Nghe qua, nàng bán tín bán nghi. Lén chàng, nàng chuẩn bị một con tuấn mã. Khi chàng từ giã nàng, leo lên lưng ngựa, nàng cũng giục con tuấn mã chạy theo để xem chàng đi về đâu.
Nhưng làm sao một con tuấn mã ở hạ giới theo kịp con Thiên lý mã chốn Thiên đình?
Trong nháy mắt chàng đã khuất dạng và nàng trở về lều đợi chàng đến hôm sau.
Nàng băn khoăn tự hỏi: “Con Thiên lý mã của chàng trông gầy còm, mà sao có sức chạy như bay?”.
Đêm nay, khi chàng say giấc điệp, nàng lén ra ngoài lều đến cạnh Thiên lý mã… “À thảo nào! Như vầy mà chẳng chạy mau sao được!”. Thì ra phía sau mỗi chân ngựa có một cặp cánh nhỏ.
Đã bao lần, nàng năn nỉ chàng ở lại với nàng, mà chàng chỉ vuốt má nàng và nói: “Công việc của ta rất nhiều trên Thiên đình, ta không thể bỏ cả để ở lại dưới trần. Mỗi đêm, chúng ta được gặp nhau như vầy đã là hạnh phúc lắm rồi!”.
Vì quá yêu chàng, nàng nghĩ rằng: “Nếu không có cặp cánh, ngựa thần không thể đưa chàng về trời. Nàng sẽ giữ chàng ở mãi cạnh bên nàng”. Không nghĩ thêm xa xôi chi nữa, nàng lấy dao cắt cả 4 cặp cánh nhỏ.
Chàng đâu có ngờ chuyện chi đã xảy ra lúc chàng đang an giấc nồng. Đến sáng, như thường lệ, khi gà gáy canh năm, chàng từ giã nàng và lên ngựa để về trời.
Nhưng… sao lạ quá? Hôm nay, Thiên lý mã không còn vượt qua ngàn dặm trong nháy mắt. Mặc dầu đã cố hết sức phi mau, nhưng đường về Thiên đình thấy còn diệu viễn, và chân trời đã bắt đầu “thoa son thắm” rồi!
Chàng vuốt lưng Thiên lý mã và hỏi: “Tuấn mã ơi! Sao hôm nay, ngươi không còn sức phi mau như gió? Cố gắng lên đi! Ngươi có thấy vừng ô sắp ló dạng rồi chưa? Khi “đêm biếc sẽ tàn, vừng hồng sẽ tắm nắng chân mây xa” thì chúng ta sẽ không thể đến kịp trước khi cửa trời khép kín. Mau đi tuấn mã!!! Cố gắng thêm đi! Cố gắng thêm nữa đi!…”.
Thiên lý mã đã đem hết tàn lực phi mau phi mau… Nhưng mặt trời đã lên. Nắng vàng đã chiếu! Người ngựa rơi trên bãi sa mạc!!! Chàng ôm Thiên lý mã vào lòng, lấy áo lau mồ hôi đầm đìa trên thân ngựa quí.
Thiên lý mã kiệt sức, nhìn chàng bằng đôi mắt u buồn, rồi khép hẳn mắt lại, trút hơi thở cuối cùng trên cánh tay chàng.
Chàng khóc lớn và kêu to: “Thiên lý mã ôi! Thiên lý mã…..ôi!” Vừa khóc chàng vừa nhìn lên trời, trời xa vòi vọi. Nhìn sa mạc, cát trắng trùng trùng! Người yêu ơi! Giờ nầy nàng ở nơi nao?
Chàng khóc Thiên lý mã, ôm đầu ngựa vào lòng. Khi giọt lệ của chàng rơi trên mình ngựa, ngựa biến thành đàn. Đầu ngựa thành đầu đàn. Đuôi ngựa thành dây đàn. Lấy lông đuôi làm bả cung kéo lên dây đàn phát ra những tiếng kêu thương.
Từ ấy đến giờ, Mã đầu cầm đã vượt thời gian, được cha truyền con nối, đến nay thanh niên Mông Cổ còn biết đàn Morinkhuur. Nhưng mỗi khi tiếng đàn cất lên phụ hoạ cho những bài trường ca “urtiin duu”, ai có thể dằn lòng xúc động khi nghe tiếng đàn ai oán hòa theo giọng hát như khóc như than?”
Các bạn nghe và xem cảnh sắc tuyệt đẹp của thảo nguyên Mông Cồ với tiếng đàn Morin Khuur nhé:
mình muốn tìm những bản hợp tấu sôi dông đàn mã đầu cầm một nhạc cụ đầy chất thơ của ng mông cổ
LikeLike
http://blog.yume.vn/xem-blog/cac-album-ve-morin-khuur-matouqin.ex_calibur.35CD20CD.html
Mình cũng xin góp một số bản hòa tấu sử dụng mã đầu cầm 🙂
LikeLike
Cảm ơn bạn Bình đã chia sẻ link nhạc Mông Cổ rất hay, mình biết nhạc cụ này lâu rồi vì ngày xưa có đọc một tác giả Mông Cổ, ông ta rất ca tụng cây đàn này.
(Không hiểu sao người dịch thuở ấy lại dịch là: “Mã đầu đề cầm”)
Và mình cũng mới nghe gần đây, cảm nhận là rất tuyệt vì tiếng đàn gần giống Cello mà lại rất …Đông Phương. 😀
LikeLike
http://mp3.zing.vn/playlist/Songs-From-Mongolian—Various-Artists-Dang-cap-nhat/IW6BDUZD.html
Bình xin góp giới thiệu một số bản nhạc hòa tấu sử dụng mã đầu cầm. Chúc tất cả các anh chị một ngày chủ nhật hạnh phúc!!!
LikeLike
Cám ơn anh Can vì câu chuyện cảm động quá. Cám ơn anh Hoành vì cụm từ “thảo nguyên chia cắt” anh gửi trong bài viết của Ngọc Vũ. Có lẽ em là dân kỹ thuật, thơ thẩn ít làm em cảm xúc mà chỉ vài câu nói, vài chữ viết khiến em muốn… rơi nước mắt
Và cảm ơn Ngọc Vũ vì cảm xúc với bài thơ hôm trước và bản nhạc phim “Anh Hùng Xạ Điêu”. Quyên cũng rất thích truyện Kim Dung và đặc biệt những chuyện tình cảm chân tình, đơn giản mà thủy chung lồng trong cảnh “đại mạc” mênh mông hòa trong tiếng đàn hay tiếng khèn của người Mông Cổ.
Ôi,,,
LikeLike
Em cảm ơn thầy Can đã post bài này a, và link nhạc của anh Hoành nữa! 🙂
Đây có lẽ là 1 trong những khúc nhạc hay nhất từ ”thầy” giới thiệu mà ”học trò” được nghe a, và cực kì hợp với sở thích của học trò 😀
Em là một fan ghiền truyện kiếm hiệp của Kim Dung, trong đó có bộ Anh hùng xạ điêu nhắc nhiều đến Mông Cổ nhất, và Thành Cát Tư Hãn. Xem phim em thấy sountrack hình như cũng dùng đến loại đàn Morin Khuur mà anh Can viết về, vì em nghe tiếng đàn của nó quen quen 🙂
Em không cầm được lòng mà paste link nhạc opening bô phim trên cho mọi người xem thử, vì nó cũng nhắc người nghe nhớ đến những thảo nguyên xanh của Mông Cổ, đời sống dân du mục MC xưa và loài thiên mã Hãn Huyết Bảo Câu, như trong bài viết của anh Can, và hình như, em nghe thấp thoáng có tiếng đàn Morin Khuur mà không biết có đúng không 😛
http://www.youtube.com/watch?v=rFL5PRKpZB8
LikeLike
Cảm ơn Trần Can. Rất hay!
Cảm ơn Ngọc Vũ nữa, vì Ngọc Vũ mà Trần Can post bài này.
Thêm slideshow này của thảo nguyên Mông Cổ, và bản nhạc Buu Jinhua do nhạc sĩ Chi Bulico trình tấu đàn Morin Khuur, với một cây đàn khác phụ họa, nghe như đàn tì bà, nhưng mình không chắc.
http://www.youtube.com/watch?v=zQY03sXMORI&w=420&h=315
LikeLike