Tag Archives: Văn

Because I loved you

 

Tớ hỏi cậu một câu ngốc nghếch như thế này nhé! Hạt nắng biết yêu không!? Trả lời làm chi cậu? Cứ yêu hạt nắng, và thế là trên cuộc đời này có một hạt nắng đẹp! Bởi vì hạt nắng đẹp, nên ngày của cậu cũng trở nên lung linh!

Cậu chẳng cố ý khi bước vào đời sống tớ. Cứ hồn nhiên, vui vẻ, cứ sống lạc quan theo cái cách của cậu, cười xòa trước những khờ dại, những lần mắc lỗi của mình rồi tự hứa phấn đấu. Cậu thậm chí chẳng cần cho tớ một lời khuyên! Tớ thấy yêu vì cái cách cậu nhìn đời, và thế là tớ sống lạc quan!

Song cuộc sống chẳng phải lúc nào cũng đẹp phải không cậu? Một ngày tớ thấy cậu khóc… Tớ thầm cảm ơn vì có những lúc mình đã không thật mạnh mẽ, những nỗi đau mà tớ từng chịu đựng. Nhờ chúng tớ biết, khi yếu đuối người ta cần những gì. Tớ trở nên biết an ủi…

Continue reading Because I loved you

Nguyễn Khôi : Sơn La Ký Sự

(Ghi chép về Bản cũ, Mường xưa)

LỜI THƯA

Khoảng thời gian từ 1955 – 1975 thì 18 Châu Mường (huyện miền núi) phía Tây bắc Việt Nam là khu tự trị Thái Mèo, sau đổi là khu tự trị Tây Bắc. Tổ chức Nhà nước VNDCCH trên Trung ương là chính phủ ở Thủ đô Hà Nội, dưới là khu hay tỉnh rồi tới huyện, xã, thôn (bản). Thời đó chính quyền cơ sở (chiềng – xã) còn rất yếu: Chủ tịch xã, trưởng bản phần lớn nói tiếng phổ thông (kinh) còn chưa thông, mới võ vẽ đọc thông viết thạo…Để giúp cơ sở hoạt động có hiệu lực thì cấp tỉnh, huyện thường cử cán bộ xuống giúp xã “chỉ đạo” (kiểu cố vấn, trợ lý) gọi là “cán bộ phụ trách xã”, nôm na là “cán bộ cắm bản”, thực hiện “3 cùng” (cùng ăn, cùng ở, cùng làm với dân bản).

NK tôi sau khi tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp lên Sơn La công tác (1963-1984) ở Ty Nông nghiệp, rồi Ban nông nghiệp tỉnh ủy nên đã có nhiều đợt làm “cán bộ cắm bản”, để lại nhiều kỷ niệm không thể phai mờ…Nay đã ngót 40 năm, xin ghi lại đôi dòng hồi ức “cắm bản” ghi chép về Bản cũ, Mường xưa.

Hà Nội, 28-2-2004
Nguyễn Khôi

DOWNLOAD TOÀN CUỐN “SƠN LA KÝ SỰ” TẠI LINK NÀY

 

Thong dong trong một miền nắng

 

Tôi về qua phố, ngắm con nắng đang nhạt dần vẫn ấm. Đang giữa tháng tư, và tôi chợt cười một điều rằng, nắng của tôi sẽ không bao giờ thôi mang trong mình hơi ấm! Bởi một khi nắng được sinh ra, thì hẳn nhiên nó phải cứ sáng, và ấm! Đó là cách mà nó hiện hữu!

Nắng! Hình như chúng ta sống giữa những ngày nắng nhiều hơn là những ngày mưa, phải không nhỉ? Ở cái miền nhiệt đới này… Thế nên nắng càng dễ trở thành một cái gì thoảng qua. Có phải với một số người, người ta thích lắng lòng, chậm lại để cảm nhận một cơn mưa, hơn là tìm hiểu một tia nắng? Có thể cảm nhận thật sâu sắc một cơn mưa, chẳng biết rằng nắng cũng là một thực thể của lòng. Và người yêu nắng cũng biết buồn vậy, thậm chí rất đau lòng!

Continue reading Thong dong trong một miền nắng

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…

Chiều nay sao chậm rãi? Ta bước dạo vào một lòng chiều đang rất rộng mà cứ buông chùng xuống trong một nỗi buồn mênh mang. Mưa lất phất trên những mái nhà. Chiều càng buồn thêm. Ơ hay, thời tiết sao cũng hiểu lòng người thế nhỉ? Cảnh trí mở lối cho những ngả lòng tưởng nhớ về một cố nhạc sĩ mà ca từ đậm chất thơ và triết ấy_cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn_càng thêm rộng thênh thang.

Tôi không nghe nhiều nhạc Trịnh, nhưng có lời ca này tôi vẫn thường hay hát: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi…”.

Tôi là một người của thế giới tuổi teen. Ngày 1 tháng 4 của tôi chỉ nên là một ngày nghịch ngợm, lém lỉnh kiểu “Cá tháng tư” thôi. Song hôm nay, nghe cả nhạc Trịnh từ các quán cà phê đây đó, nghe cả những niềm đau người ta gây cho nhau trong cuộc đời mà tôi mong nó chỉ rất đẹp!

Continue reading Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…

Phóng Sinh Chữ Nghĩa

 

Truyện ngắn của Phan Trang Hy

– Được cái con la hán này tạp ăn lắm! – Thắng, em vợ tôi, giọng hồ hởi nói tiếp – Anh biết không, mỗi lần em cho nó ăn, nó lượn lên, lượn xuống ra chiều thích thú lắm. Ăn xong, nó gật gật cái đầu ra vẻ biết ơn. Lạ thật, cái giống này cũng khôn chi lạ!

Tôi nghe chỉ mà nghe. Quả thật, tôi chẳng có cái thú nuôi cá cảnh. Vả lại, thời gian đối với tôi, ngoài chuyện đi dạy ở trường, về nhà, tôi còn phải bươn chải, kiếm tiền lo cho con, cho vợ. Hết đi kèm ở Liên Chiểu, đến Ngũ Hành Sơn, hết Hải Châu tới Cẩm Lệ. Tôi tất bật, nên đâu còn thời gian thưởng thức thú vui cá cảnh. Mặt khác, tôi thú thật là tôi chẳng có tí kinh nghiệm gì về việc nuôi cá cảnh; không có kinh nghiệm thì dễ gì nuôi! Cá cảnh đắt giá lên tới 5, 7 triệu một con, chớ đâu có phải củ sắn luộc đâu. Bằng cả tháng lương của tôi, chớ chẳng chơi đâu. Chưa hết, ngoài chuyện lo cho cá ăn, làm vệ sinh hồ, gắn ống ôxy, lọc nước, còn biết bao công đoạn phức tạp. Mà những việc ấy đối với tôi như là cực hình vì thời gian đâu nhàn nhã.

Continue reading Phóng Sinh Chữ Nghĩa

Hoa bàng

 

Trưa, và nắng. Những thân bàng bao năm tháng qua vẫn đứng lặng lặng nhìn mỗi chuyến xe qua. Trưa nắng, có ai trong lúc tan tầm vội vã về nhà kịp ngước nhìn vào một bóng mát? Hoa rơi, thành từng vạt nhỏ, những ngôi sao trăng trắng li ti thả bộ vào lòng người một cái gì đó thật nhẹ nhàng, êm ái. Đời hoa chỉ có thế. Giản dị và bình yên. Một sắc hoa không sặc sỡ. Một màu hoa rất nhẹ, dung dị và ngây thơ. Những ngôi sao bé li ti ấy kết thành chùm lặng lẽ. Có đưa hương không? Chỉ thấy trong gió vời vợi một sự yên bình khôn tả, lặng lẽ, yên ắng mà thân gần. Tâm hồn người những chỉ muốn lắng lại.

Continue reading Hoa bàng

Hà Nội và Tôi

 

Hà Nội chiều thứ 7, trời đẹp quá!

Nắng trải dài trên những con phố nhỏ hẹp đông đúc. Ngồi trên ghế ở quán nhỏ vỉa hè ăn tào phớ hạt sen. Tào phớ mềm mịn, vị hạt sen thơm mát. Tự nhiên thấy cuộc đời đẹp và rất đỗi yên ả. Lâu lắm rồi mới thấy Hà Nội đẹp đến thế! Có lẽ vì Hà Nội đã có những ngày dài mưa lép nhép, lúc nào trời cũng một màu xầm xì và lòng người chưa dịu nhẹ đi được.

Mở máy điện thoại nhắn tin gọi điện cho mấy người bạn, vì mọi thứ đẹp mà không chia sẻ được với ai thì tiếc quá, nhưng ngạc nhiên là ai cũng nói bận không đi chơi được.

Continue reading Hà Nội và Tôi

8 tháng 3

 

Hoa tràn ngập trên những con phố. Nam giới có ganh tị không khi nữ giới không chỉ có riêng một ngày cho họ?

8 tháng 3, em…áo dài bước ra phố. Em biết con phố xinh thêm mỗi nhịp bước chân qua! Tám tháng ba, em là bông hồng nhỏ khoe hương giữa cuộc đời.

8-3-1908, khẩu hiệu “bread and roses” ngập các ngả đường thành phố New York… Em, con gái, yêu gia đình bằng một tình yêu dịu dàng và nhẫn nại. Chẳng cần biết ai có quan tâm, em vẫn sẽ cắm một đóa hồng vào chiếc lọ thủy tinh, đặt nó lên bàn, và chuẩn bị một bữa ăn.

Continue reading 8 tháng 3

Lời thì thầm của biển


 

Chiều buông vào lòng của biển cả vần vũ những yêu thương. Ánh sáng vẫn le lói như một tia nhìn nào thật ấm áp còn muốn trao đi. Em gái yêu thương một mình tự hỏi: tình yêu là gì?

Người thi sĩ nào đã tạo nên câu chuyện tình của thuyền và biển? Em nghĩ tình yêu như là mặt biển rộng, sáng long lanh trong mỗi sớm bình minh! Biển êm êm. Biển đêm đêm vẫn dịu dàng. Em ước mình là ngôi sao giữa biển!

Continue reading Lời thì thầm của biển

Nhớ Hà Nội

 

Trần Can
Mỗi lần ra xứ Bắc, lại có cảm giác bồi hồi như trở về nhà. Quê hương xứ Bắc xa quá xa khi mình chỉ là một đứa con trôi dạt. Đất nước mình thì dài, lại bị cắt chia từ thời Pháp thuộc và cuộc chiến tranh tương tàn gần phần tư thế kỉ. Dễ gì mà tái hợp những mảnh đời li tán…

Biết bao nhiêu thế hệ người Việt xưa đã rời mảnh đất phương Bắc để trôi dạt vào Nam, để mảnh đất nước Việt trải rộng dài hình chữ S. Biết bao thế hệ cha ông mình ngày xưa đã li tan mà không còn có ngày tao ngộ, và quê hương miền Bắc xa xôi kia mình chỉ biết mơ hồ như khi còn bé nghe mẹ kể.

Continue reading Nhớ Hà Nội

Gởi cậu, cô bạn đặc biệt của tớ,

 

Xin lỗi, tớ không thể bên cậu thật nhiều. Tớ chẳng đủ kiễn nhẫn, chẳng đủ yêu thương, chẳng đủ thông minh để lôi cậu ra khỏi mớ bòng bong! Tớ, yếu đuối quá phải không cậu? Có những điều cậu có lẽ sẽ không bao giờ biết, khi tớ tìm thấy vẻ đẹp trong đôi mắt cậu. Đôi mắt trong sáng mà trong ấy tớ thấy còn nhiều nét trẻ con lắm! Ôi, giá như, giá như cậu có một trái tim chưa từng bị tổn thương nhiều đến thế! Tớ cá, cậu sẽ xinh đẹp, duyên dáng, và đáng yêu gấp bội lần!

Ngày hôm nay, khi tớ cũng trải qua những cảm giác bị tổn thương, tớ càng thêm hiểu và thấy thương cậu nhiều hơn. Ừ đấy, cậu thích tỏ ra thật mạnh mẽ. Cậu thích làm theo ý mình. Cậu chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì. Cậu chỉ đơn giản thấy thế là chẳng có gì sai và cậu thích thế. Thế là cậu làm. Những tổn thương cậu đã từng chịu đựng và thấy rằng chẳng có gì đáng sợ hơn nữa để lo lắng. Cậu đơn giản cứ là chính cậu. Song cậu cũng thích tạo ra sự khác biệt. Cậu dám chưng diện một sắc màu thật nổi bật. Cậu cầu kì trong lựa chọn trang phục. Cậu làm cho mái tóc xoăn đi vì cậu thích (có lẽ), và vì chung quanh đều tóc thẳng chăng? Tớ tưởng tượng một ngày cậu để nó thẳng trở lại, chắc sẽ trẻ trung và đáng yêu nhiều lắm. Một cái gì thật tươi mới trong tâm hồn cậu…

Continue reading Gởi cậu, cô bạn đặc biệt của tớ,

Hành trình ăn Tết những năm thơ…

 

Gò Công, quê hương đồng sâu nước mặn của tôi với đàn cò trắng lút nhút đầy đê. Ông ngoại có vườn me và lờ, đó, đặt bên dòng sông nhỏ sau nhà, luôn luôn vớt đầy ắp cá lóc, cá bống kèo, tôm đất… Bà Năm, chị của ngoại, và chỏ xôi vò cơm rượu. Bà Chín, em của ngoại, và nồi kiểm. Dì Ba Thận, chị của mẹ, và nồi thịt kho tàu dưa giá. Dì Bảy Nghi, chị của mẹ, và nghệ thuật bánh ít bánh tét có một không hai. Và mẹ tôi với các món bánh mứt cây trái phủ phê vào những ngày đầu xuân… Những người thân yêu đó, đã qua đi trong đời này, đã có một lúc đưa tôi vào hành trình ăn Tết thời thơ trẻ xa xưa…

Những ngày Tết của tuổi thơ là áo quần mới, lì xì, chơi cả ngày, chẳng ai la mắng, và… ăn uống thả giàn, với những món ăn ít thấy trong năm. Ngày Tết đối với tôi là một hành trình thưởng thức những món ăn tuyệt vời bên ngoại. Nguời ta có thể nghỉ Tết, vui Tết, chơi Tết, thưởng thức Tết… nhưng riêng tôi thì tôi giữ đúng truyền thống “ăn Tết”.

*

Continue reading Hành trình ăn Tết những năm thơ…

Những người bạn tốt

 

Tại một làng nọ, vào một thời kỳ thật là xa xưa, một vụ án đã chấn động cả thôn làng xa gần, tôi xin mạn phép tường thuật vá kể lại câu chuyện sau đây.

Đây chỉ là chuyện của lũ con nít nghịch ngợm suỵt chó cắn người ngoài đường thôi, lại là một bài học cho cả dân làng.

Thủ phạm chính đương nhiên là con chó, còn nạn nhân lại là một thiếu nữ xinh đẹp.
Lính tuần bộ cũng đã đưa nhân chứng, vật chứng tới trước đình làng để xét xử.

Trưởng làng là một bô lão uy nghiêm nhưng rất là bình dân, ngồi trước cái bàn bắt đầu tra xét:

– Này nạn nhân, cô cho biết tên tuổi và cô tường thuật lại rõ ràng đầu đuôi câu chuyện, cô phải cung khai đúng sự thật không lời gian dối nhé.

Continue reading Những người bạn tốt

Vượt tường

 

Lại một giấc mơ gởi gắm, giấc mơ khiến mình phải suy nghĩ khi tỉnh giấc.

Đó là một bức tường rất dài mà mình chẳng buồn để ý xem nó có bắt đầu và kết thúc ở đâu không. Bức tường không đều nhau về chiều cao. Có nên gọi đó là lởm chởm không? Chỉ nhớ rằng có rất nhiều người muốn vượt qua được bức tường. Họ chọn lấy những đoạn tường thích hợp nhất để vượt qua. Họ quan sát hoặc cổ vũ những người còn lại. Tôi cũng nằm trong số ấy.

Continue reading Vượt tường

Họa nét Tương tư trong Tương quan Tình yêu

Trầm Thiên Thu

Là một người bình thường với trái tim bình thường thì hẳn không ai lại không khao khát yêu và được yêu. Và khi “đến tuổi”, hẳn cũng có ít nhất hai lần rung động con tim. Tình yêu rất nhu mì nhưng cũng rất hung dữ. Nó là nỗi đam mê không quy phục một điều gì mà trái lại, mọi thứ quy phục nó (De Scudéry). Chính vì vậy mà những người đang yêu dễ mắc chứng-bệnh-mưa-nắng: Tương tư.

Tình yêu có tần số rất cao, phát sóng hai chiều. Nếu chỉ phát một chiều thì đó là tình yêu đơn phương, hoặc bên kia không bắt được tín hiệu, ắt xảy ra “hiện tượng” tương tư. Nếu phát hai chiều thì đó là tình yêu song phương, nhưng vẫn có tương tư nếu bị “nhiễu sóng”, gặp trắc trở.

Continue reading Họa nét Tương tư trong Tương quan Tình yêu