Tag Archives: Văn

Tạo nên giáng sinh

 

Hu la, đã lâu lắm mới lại có một giáng sinh vui, khi mà ta không ngồi quấn chăn nhấm nhám cái sự ấm một mình giữa đông. Những người bạn tụ họp lại với nhau, và giáng sinh không còn là một ngày xa lạ đi qua.

Một giáng sinh vui là một giáng sinh không một mình. Nó sáng lung linh và đẹp tuyệt vời trong thế giới của những người bạn. Chuyện kể rằng có một người đàn ông phúc hậu nọ rất yêu trẻ con và mọi người. Ông đem tài sản của mình giúp đỡ những ai cần đến, và phát quà cho trẻ con…Ông là thánh Nicolas, là ông già Noel với bộ đồ đỏ và một chòm râu rất trắng. Ông cưỡi trên chiếc xe được kéo bởi 9 chú tuần lộc. Ông ghé thăm từng nhà qua đường ống khói…

Continue reading Tạo nên giáng sinh

Đẹp

 

Tôi lên facebook và xem những thông tin cập nhật mới của bạn bè, trong đó có những bức hình vừa đăng lên của cô bạn cấp 3 mới chuyển nhà sang Mỹ. Vẫn là cô gái ấy ngày xưa, giờ sang Mỹ mặc quần jean ngắn khoe đôi cặp chân thon dài trắng trẻo, và chiếc áo thun trẻ trung ôm vào người khoe trọn những đường cong hoàn mĩ. Bạn tôi đó, vẫn xinh đẹp vô cùng, vì mọi người vào bình luận rằng ‘’bạn V. nhà mình ngày càng đẹp nhiều ra nhỉ’’. Tôi thấy cô đẹp, vì mọi người – ai cũng bảo rằng cô đẹp, và cái đẹp trong mắt của nhiều người là đẹp thời thượng, dáng vóc và theo thị hiếu của số đông. Tôi gọi ấy là vẻ đẹp của người. Vẻ đẹp bình thường ‘’rất người’’.

Continue reading Đẹp

Làm nũng

 


Con chẳng biết vì đâu con hờn dỗi nữa. Thực ra con biết, nhưng con vẫn hờn dỗi. Con ghét khi ba mẹ nói quá nhiều. Con bực bội khi ba mẹ chẳng thèm nghe con nói. Con đi ngủ thật sớm để không gặp ba mẹ. Con vẫn bị gọi dậy. Như thể ba mẹ luôn biết là con còn thức vậy. Ba mẹ bắt con phải làm cái điều mà ba mẹ cho là tốt cho con, bất kể con có nói cả trăm lần rằng không thích.

Ứ ừ, con hờn dỗi đấy! Con không thèm uống thuốc. Nó đắng và con không thích. Và vì ba mẹ luôn như thế, bắt con phải thế này, bắt con phải thế nọ. Ba mẹ dường như chẳng bao giờ biết đến lắng nghe!

Continue reading Làm nũng

Mưa nhỏ

 

Ngày ấy hồn em chỉ biết ngập nắng thôi. Yêu cái nắng giòn giã, ngọt lành. Yêu cái nắng sáng trong luồn xuyên qua kẽ lá. Thế rồi từ hôm nào chẳng hay. Em đã biết yêu mưa. Những cơn mưa nhỏ đến, thật xinh và hồn nhiên. Chúng dịu dàng theo từng ngả em đi. Em tắm trong hơi mưa mát rượi. Mưa như người bạn quen mà khi đến em lại dang tay mỉm cười: Chào mưa!

Mưa nhỏ! Đáng yêu làm sao chứ khi tôi gọi em: Mưa nhỏ! Em hóa thành chú bé loắt choắt chạy tròn xung quanh chị. Mưa nhỏ thật kì lạ. Mưa đến rồi đi đôi khi rất lặng lẽ. Em đến, thì thầm bên tôi điều gì rồi biến mất. Mưa nhỏ tan vào đất trời như một phép thử. Mưa nhỏ dấu yêu, em đang suy nghĩ gì?

Continue reading Mưa nhỏ

QUÊ MÌNH HÀ NỘI – Bài Cuối: Những người chép cổ tích, thời nay…

 

Nhà hộ sinh Cây Đa Nhà Bò, căn nhà ngói nhỏ dốc Thọ Lão, vượt lên chừng hai mươi thước dốc là phố Lò Đúc thuộc bang Cò, ngược lên là chợ Hôm, phố Huế, Vân Hồ…xuôi xuống là cửa ô Đông Mác, làng Thanh Nhàn, trường Lương Yên, xa nữa là Lò Lợn, là đê, là sông Cái…Tôi đã sống và lớn lên quanh quẩn vùng đất với những tên ký ức vừa nhắc thức, tính đến ngày rời Hà Nội, 1976, là gần ba mươi lăm năm. Cuộc ly hương trên chính quê hương mình nào ngờ dài quá, lâu quá, sau 30 năm, nửa đời người, tôi mới trở lại thăm quê lần nhất. Loạt bài viết dưới đây, chép lại cảm nhận tôi sau những lần trở về quê, như một chuộc lỗi vội vã, khi thấy tuổi tác đã đến hối thúc chân chậm chạp bước về nguồn cội đời người. Mời đọc để yêu quê mình, Hà Nội.

Bài Cuối: Những người chép cổ tích, thời nay…

Hỏi : Nhưng ai chép văn chương Kinh Thành Cổ Tích được coi là chính danh? Đáp: Dĩ nhiên, trước hết phải là người Hà Nội. Hỏi thêm: Những ai thực sự được coi là người Hà Nội? Im lặng kéo dài và sau đó là tưng bừng những nói cười tranh cãi…ngoài lề, tôi ghi lan man tại Nhà sách Văn Hóa Đông Tây, chỗ anh Đoàn Tử Huyến, dịp tôi chào sách bạn đọc.

Continue reading QUÊ MÌNH HÀ NỘI – Bài Cuối: Những người chép cổ tích, thời nay…

QUÊ MÌNH HÀ NỘI Bài 3: Đi Tìm Những Người Chép Cổ Tích, Thời Tôi…

 

Nhà hộ sinh Cây Đa Nhà Bò, căn nhà ngói nhỏ dốc Thọ Lão, vượt lên chừng hai mươi thước dốc là phố Lò Đúc thuộc bang Cò, ngược lên là chợ Hôm, phố Huế, Vân Hồ…xuôi xuống là cửa ô Đông Mác, làng Thanh Nhàn, trường Lương Yên, xa nữa là Lò Lợn, là đê, là sông Cái…Tôi đã sống và lớn lên quanh quẩn vùng đất với những tên ký ức vừa nhắc thức, tính đến ngày rời Hà Nội, 1976, là gần ba mươi lăm năm. Cuộc ly hương trên chính quê hương mình nào ngờ dài quá, lâu quá, sau 30 năm, nửa đời người, tôi mới trở lại thăm quê lần nhất. Loạt bài viết dưới đây, chép lại cảm nhận tôi sau những lần trở về quê, như một chuộc lỗi vội vã, khi thấy tuổi tác đã đến hối thúc chân chậm chạp bước về nguồn cội đời người. Mời đọc để yêu quê mình, Hà Nội.

3. Đi Tìm Những Người Chép Cổ Tích, Thời Tôi…

Khu vực bài viết này là thời tôi, cụ thể là thời của cá nhân tôi, người gần như cả đời chỉ hì hụi chép những câu chuyện cổ tích của thời mình. Mục đích? Không biết. Chỉ biết phận số mình là vậy, phải vậy, thì cố sức mà vui cho trọn, cho hết, chẳng dám sân si phàn nàn gì.

Continue reading QUÊ MÌNH HÀ NỘI Bài 3: Đi Tìm Những Người Chép Cổ Tích, Thời Tôi…

Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con.

 

Chúng ta đang ở mùa giáng sinh, mùa của yêu thương, mùa của hòa bình, mùa của những lời chúc tụng mà người ta dành cho nhau những lời chúc an lành, ấm áp và mùa để chúng ta bày tỏ tình yêu, lòng biết ơn, sự mến thương với người thân yêu quý và với đồng loại.

Nhạc giáng sinh đã ngân vang khắp nơi với những cây thông Noen, những hộp quà, những ánh đèn hoa rực rỡ huyền ảo… Tất cả tạo lên một sắc màu không gian huyền diệu, nên mùa giáng sinh cũng là mùa của ước mơ, mùa mà ta muốn những điều ước ấp ủ của mình sẽ trở thành hiện thực.Tôi cũng hòa chung bầu không khí ấm áp đó, vẳng đâu đây nhạc của ca khúc “Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con”, một cảm giác trỗi dậy trong tôi, ko rõ là cảm giác gì nhưng thật ấm áp tình thương và hạnh phúc…

Continue reading Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con.

Nói lời yêu thương – sống ở đây, lúc này


 

Một người bạn của mình đang chờ kết quả xét nghiệm từ bệnh viện. Chẳng biết em có đùa mình không khi nói nó nghiêm trọng. Em hơi lạnh lùng. Em cất điện thoại đi đâu mất rồi! Mình chẳng biết điều gì đang diễn ra. Nhưng thực sự mình thấy lo lắng cho em. Thật xấu hổ khi mình là người của vườn chuối tư duy tích cực! Song, thoáng lo lắng ấy cho mình biết về một điều rất đỗi thiêng liêng mà bấy lâu nay mình chưa bao giờ biết cảm nhận. Đó là những điều ước.

Continue reading Nói lời yêu thương – sống ở đây, lúc này

Nhìn lại mình!


 

Thử một lần thôi nhìn lại những gì đã qua, từng con đường, từng góc phố, nơi đã đi, nơi đã in dấu chân, những gì đã qua như một giấc mơ. Trong giấc mơ có cô bé lí lắc chạy trên thảm cỏ xanh, tay cầm chùm bóng bay trái tim, trắng có, hồng có, tiếng cười trong vắt… Xa lắm rồi cái thời mộng mơ, xa lắm rồi mơ về một thứ bình yên, một thứ nằm gọn trong bàn tay, một thứ gắn bó với mình, chơi vơi…

Continue reading Nhìn lại mình!

Trăng Khuyết

 

(Phóng tác theo phim Crescent Moon)

Đứa lớn cõng đứa nhỏ, đó là một thằng bé ốm nhách chừng 8, 9 tuổi và đứa con gái nhỏ 3, 4 tuổi cũng chẳng có da thịt gì hơn… Chúng đi giữa đồng cỏ khô, hai cái bóng nhỏ, cõng nhau, đi lẻ loi giữa một khung trời chiều mông quạnh. Trên mặt chúng nó, những vết chàm, vết bùn đất quến lại với nhau như mặt mèo, che mất những đường nét mặt non nớt, thơ ngây của hai đứa trẻ đã sớm mồ côi cha mẹ. Con bé khẽ cựa quậy trên vai. Thằng anh chợt giựt mình, lên tiếng:

– Oghi, em không sao chứ? Cái gù có làm em đau lắm đó không?

Con bé nhướng cặp mắt bồ câu trong trẻo lên, nhìn mây trắng trôi lẩn từng cụm nhẹ nhàng:

– Anh Nannah…em không sao, chỉ hơi ê một tí thôi, em tự té mà..

Continue reading Trăng Khuyết

Quê Mình Hà Nội: Bài 2 – Thời Cổ Tích


 

Nhà hộ sinh Cây Đa Nhà Bò, căn nhà ngói nhỏ dốc Thọ Lão, vượt lên chừng hai mươi thước dốc là phố Lò Đúc thuộc bang Cò, ngược lên là chợ Hôm, phố Huế, Vân Hồ…xuôi xuống là cửa ô Đông Mác, làng Thanh Nhàn, trường Lương Yên, xa nữa là Lò Lợn, là đê, là sông Cái…Tôi đã sống và lớn lên quanh quẩn vùng đất với những tên ký ức vừa nhắc thức, tính đến ngày rời Hà Nội, 1976, là gần ba mươi lăm năm. Cuộc ly hương trên chính quê hương mình nào ngờ dài quá, lâu quá, sau 30 năm, nửa đời người, tôi mới trở lại thăm quê lần nhất. Loạt bài viết dưới đây, chép lại cảm nhận tôi sau những lần trở về quê, như một chuộc lỗi vội vã, khi thấy tuổi tác đã đến hối thúc chân chậm chạp bước về nguồn cội đời người. Mời đọc để yêu quê mình, Hà Nội.

 

2. Thời Cổ Tích

 
Continue reading Quê Mình Hà Nội: Bài 2 – Thời Cổ Tích

Hoa dại

 

Hoa dại nhìn xa xăm nơi khung cửa sổ có một chậu hoa nhỏ nọ ngày ngày được chăm bón, nâng niu. Em cũng muốn được yêu như thế, nhưng em là… hoa dại. Hoa dại vẫn cứ thế lớn lên và rồi kết nụ. Em bâng khuâng nhiều lắm về những bông hoa sẽ nở của mình. Liệu có ai yêu chúng không?

Hoa dại nâng niu từng nụ bé nhỏ của mình. Em là con của đất trời. Và em đang sống! Mỗi một ngày qua đi là mỗi một ngày của sự cho và nhận. Có làm sao đâu khi không được ôm ấp bởi một bàn tay người? Có làm sao đâu khi không được bày trang trọng giữa một căn phòng đẹp? Em có những nụ hoa một ngày sẽ nở…
Hoa dại thèm tình yêu nơi con người vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Em không nấp vào một góc khuất. Em ùa ra với nắng, với gió. Em xòe những chiếc lá, hứng lấy niềm vui từ đất trời vì mỗi ngày em đang sống là nhận và cho đi. Có làm sao đâu khi cảm thấy thiếu thốn một điều gì? Có những khoảng trống trong trái tim để ta khát khao lấp đầy. Và em ngày một lớn…

Continue reading Hoa dại

Kẹo ngọt


 

Chẳng hiểu sao muốn làm một viên kẹo ngọt!? Cảm ơn, cảm ơn các bạn đã đến, biến thành niềm vui trong cuộc đời tôi. Tôi cười rất nhiều và thật sự thấy hạnh phúc khi được ở bên các bạn. Có những lúc hờn giận, song lòng tôi dịu lại khi xem những bức ảnh. Bạn đã bên tôi suốt thời gian từ khi ta biết nhau, sẵn sàng chia sẻ cùng tôi những niềm vui, nỗi buồn nếu tôi cần. Thật tuyệt biết bao nhiêu khi được có các bạn làm bạn!

Tôi muốn được làm một viên kẹo ngọt! Chẳng hiểu ý tưởng ấy từ đâu ra nữa!? Phải chăng từ những ký ức ngọt ngào và tình cảm yêu mến tôi giành cho các bạn. Tôi muốn thật dịu dàng, thật vui tươi khi bên bạn. Tôi muốn là một viên kẹo ngọt có chút nắng, có chút hương, và vị thật mê li. Tôi muốn các bạn cũng thích tôi, thích thật nhiều như tôi thích các bạn vậy.

Continue reading Kẹo ngọt

Khi Yêu Thương Chân Thành.

 

Một năm đã qua, một năm chưa đủ để mình trưởng thành, chững chạc, nhưng cũng đủ để mình thấm thía 2 từ Yêu Thương…

Yêu thương chân thành để cảm nhận hết mọi cảm xúc của cuộc sống: có tiếng cười hân hoan và niềm vui hạnh phúc, có những phút giây trải lòng cùng người mình kính yêu, có mất mát, có chia ly, có hờn, có tủi.

Yêu thương chân thành để khi rời xa người ông kính trọng, tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không khóc đâu, mình mạnh mẽ lắm, mà sao giọt nước mắt cứ đua nhau lăn dài trên gò má để rồi vỡ òa trong tiếng nấc: Ông ơi…

Continue reading Khi Yêu Thương Chân Thành.

Mẹ ơi

 

Mẹ ơi, cứ mỗi lần con đọc câu chuyện Con Vẹt xanh (*) con lại nhớ mẹ vô cùng, con thấy tim mình thổn thức và đau nhói. Con lại nhớ bữa cơm gia đình gần đây nhất:

Con: Mẹ cứ ngồi yên đây để con bới cơm cho cả nhà cho hehe

Mẹ: Con không biết bới cơm đâu, để mẹ làm cho

Con: Mẹ thiệt là dìm hàng con quá xá, ai lại chẳng biết bới cơm, huống chi con đã có nhiều năm chinh chiến và lăn lộn trong bếp hehehe

Continue reading Mẹ ơi