Cuối cùng thì sau hơn một tháng chờ đợi, qua cả ngày Quốc khánh , ngày lễ trọng của đất nước, lẫn sinh nhật lần thứ 53 của Moan ngày 6-9; sáng 16/9/2010 Y Moan Enuôl đã chính thức được cầm trong tay quyết định phong tặng danh hiệu Nghệ sỹ Nhân dân, có chữ ký của Chủ tịch nước.
Về việc muộn màng thế nghe ra thì có nhiều nguyên nhân, khi chưa có kinh phí, lúc thì vì Chủ tịch tỉnh đang đi công tác ngoài tỉnh, khi lại bảo chờ nhạc sỹ Nguyễn Cường ( mẹ anh vừa mất mấy ngày trước đó)…


Người đời truyền nhau răng Thần chính là tinh của thần Viêm Quân.


Tháng 5-2008, chúng tôi ( Kpă Y lăng, Thảo Giang, K’Ra Zan Plin & tôi) những nhạc sỹ người Tây Nguyên tụ tập về trại sáng tác nghệ thuật tại thành phố Plei Ku, bỏ những cuộc đi chán ngắt của Ban tổ chức, cùng nhau vượt đường xa hành hương về làng bác Núp và sau đó là vì thương nhớ bạn bè mà ghé thị trấn huyện Kon Chro thăm người bạn vong niên H’Bênh.
Bộ phim đáng ra được công chiếu vào tháng 9/2010
Hầu hết sông ở Phú Yên có chung đặc điểm, nhập dòng lại và chảy ra biển bằng một cửa. Biệt lệ chỉ có sông Cái. Là hợp lưu của sông La Hiên, sông Kỳ Lộ, sông Trà Bương, sông Cô và mấy nguồn suối nhỏ nữa, về tới hạ lưu nó lại chia ra nhiều nhánh, chảy ra hai nơi: vịnh Xuân Đài và đầm Ô Loan. Những nhánh sông như những ngón tay trong bàn tay châu thổ xòe rộng níu giữ phù sa, mỗi mùa mưa lụt lại bồi đắp cho thêm màu mỡ. Nơi đây là vùng đất xưa, từ thuở Lưu thủ Văn Phong vâng lệnh Chúa Tiên Nguyễn Hoàng lập phủ Phú Yên, coi như hoàn thành cái ước vọng xây dựng cõi Nam Hà từ sông Linh Giang đến núi Thạch Bi, để Trấn thủ Nguyễn Phước Vinh tiếp tục củng cố sự ổn định vững bền cơ nghiệp. Nơi đây là đất lành, trên bước đường thiên di tìm nắng ấm đàn chim Việt dừng lại khá lâu để xây tổ vầy đàn. Và từ nơi đây hơn bốn mươi năm sau Hùng Lộc hầu đem quân vượt qua đèo Hổ Dương mở mang dinh Thái Khang.

