Trong vùng Tam Đảo thuộc tỉnh Quảng Tây, bên Tàu có ba làng người Việt, gọi là Jing (Kinh). Tài liệu tại địa phương cho biết họ đã rời Việt Nam và định cự tại đây khoảng 500 năm. Tuy nhiên, đồng bào Việt vẫn giữ gần như hầu hết các nét đặc thù của dân tộc Việt mặc dù áp lực đồng hóa thường trực của văn hóa Trung Hoa.
Bác sĩ Lê Văn Lân đã đi thăm tận nơi 3 làng Việt bên Tầu vẫn được sống như tự trị ở vùng duyên hải Quảng Tây. Tên ba làng đó là Ô Vĩ, Vu Đầu, Sơn Tâm, thuộc huyện Giang Bình, quen gọi là Kinh Tộc tam đảo. Dân trong ba làng vẫn giữ tiếng nói, kiểu ăn mặc, phong tục Việt, vẫn ăn tết, hát dân ca cổ truyền, dùng đàn bầu, đàn nhị, sáo, trống, cồng. Đồ ăn của họ thì cơm vẫn là chính, dùng nước mắm, lại có xôi chè, bánh tráng nướng, bún riêu, bún ốc. Họ vẫn dùng chữ nôm, và dĩ nhiên cũng nói tiếng Tầu địa phương.
Continue reading Người Jing (Kinh) trên đất Trung Hoa, 500 năm lưu lạc vẫn tự hào hai tiếng Việt Nam
Canon theo định nghĩa của nhạc cổ điển là luân khúc, hay còn gọi là bè đuổi, trong đó không có một nhạc cụ nào đóng vai trò chính, giai điệu được xướng lên bởi một nhạc cụ, sau đó một thời gian cố định, nhạc cụ tiếp theo sẽ bắt đầu lại chính phần giai điệu đó trong khi các nhạc cụ khác vẫn tiếp tục đi.





Người con gái Thái thắt đáy lưng ong, dịu dàng đảm đang hiền thục, người con gái Thái

Ai cũng bảo thời gian trôi đi nhanh quá, ngoảnh đi ngoảnh lại thế nào chẳng hết năm chỉ trong chớp mắt, muốn vin cành lộc biếc mà níu xuân đời, muốn nhuộm mình trong màu xanh xứ sở, muốn uống thật nhiều cảnh sắc rộn rã của nước non.


