Chào các bạn,

Nói thuyết phục là nói để người nghe đồng ý, bằng lòng làm việc theo cách mình đề nghị, dù đó là chuyện gì. Về việc này, nguời ta hay dạy các kỹ năng căn bản như: Chỉ nói mỗi lần một chuyện, không làm vấn đề thành rắc rối bằng cách nói quá nhiều điểm cùng một lúc. Dùng từ giản dị, cụ thể, rõ ràng, tránh từ trừu tượng và to lớn mà chẳng có nghĩa gì cả. Lý luận chặt chẻ từ câu này sang câu kia.
Tuy nhiên, dù là dùng các kỹ năng gì, thì quy luật đầu tiên và quan trọng nhất trong việc nói, mà rất ít nguời nhắc đến trong các lớp học về nói, là: “Muốn nói rất thuyết phục thì phải nghe rất kỹ.” Người nghe rất kỹ hiểu được người kia, cho nên khi nói là “nói trúng tim đen” nguời kia. Vấn đề giản dị có thế.

Thời của rác rến là thời mà rác rến tràn ngập đời ta, có thể đến mức ta ăn rác, ngủ với rác, hít thở rác từng giầy đồng hồ. Đó là thời mà các tôn giáo hay gọi là thời mạt pháp, tức là thời ít người hiểu được con đường chính trực trong sáng là gì, mà chỉ nghe toàn là rác cả ngày. Như là:
Trong các môn học về tác phong con nguời—tư duy tích cực, thiền, tôn giáo, v.v…–ta thấy sách vở dằng dặc, các vị thầy viết thiên kinh vạn quyển, hàng trăm nguyên lý, hàng ngàn quy tắc, đủ mọi trường phái khác nhau… Cho nên chúng ta có thể đọc sách cả đời vẫn không hết, và có thể viết thêm một mớ sách cho kho tàng.









