Tag Archives: trà đàm

Làm sao để tĩnh lặng ?

Chào các bạn,

Chúng ta đều biết tĩnh lặng là tốt, và công lực càng cao ta càng tĩnh lặng. Điều khó khăn nhất vẫn là “làm sao?”, trong khi chúng ta tranh đấu mỗi ngày, nổi nóng mối ngày, lo sợ mỗi ngày, thất vọng mỗi ngày, bực bội mỗi ngày, tuyệt vọng mỗi ngày?

Đây là tiến trình tu tập cả đời, cho nên nếu bạn thấy bạn chưa thành thì cũng đừng tuyệt vong, vì thực sự là mọi người chỉ có “tiến” chứ không có “thành”, vì chúng ta chỉ có thể tiến đến hoàn toàn chứ không bao giờ thành hoàn toàn.

1. Việc đầu tiên phải biết là tĩnh lặng là gì. Một buổi chiều nắng ấm, ngồi một mình trên sân thượng hay bên bờ sông, nhìn trời rộng mây cao, vui cùng gió mát, không nghĩ đến điều gì cả, không lo lắng điều gì cả, chỉ tận hưởng cảm giác thanh bình an lạc. Đó là tĩnh lặng.

Tất cả trạng thái khác với tĩnh lặng như thế là xung động – giận dữ, bực mình, bức xúc, buồn bã, lo sợ, căng thẳng, lạc lõng, tuyệt vọng, đau đớn, cô đơn, chán đời, ghen ghét, ganh tị… Và nếu bạn nói, “Ối giời ơi, em có tất cả những thứ này mỗi ngày”, thì… chào mừng các bạn đã nhận ra chúng ta cùng hội cùng thuyền.

Continue reading Làm sao để tĩnh lặng ?

Văn hóa tĩnh lặng

Chào các bạn,

Sự tỉnh táo và bình tĩnh của dân Nhật trước biến cố động đất và tsunami lớn nhất lịch sử nước Nhật là một biển hiện rõ ràng cho cả thế giới hiểu văn hóa tĩnh lặng là gì, và điều gì làm cho Nhật trở thành siêu cường.

Đây không phải là điều gì mới lạ. Tất cả các võ gia trong thiên hạ đã biết đến điều này cả ngàn năm nay. Muốn chiến thắng địch thủ thì tâm phải tĩnh lặng. Khi đánh nhau người ta đánh bằng đầu, tay chân chỉ là phụ họa. Một đầu óc tĩnh lặng luôn luôn tính toán thông minh và chính xác. Một đầu óc căng thẳng, giận dữ, buồn nản, kinh hãi… nói chung là xung động, thì không thể tính toán tốt.

Continue reading Văn hóa tĩnh lặng

Xung động khi không ai chọc

Chào các bạn,

Khi nói đến trái tim xung động, ta thường dùng ví dụ là ai đó chửi bới ta và ta nổi nóng. Đây là ví dụ dễ thấy dễ hiểu nhất. Ví dụ hàng nhập môn. Nhưng vấn đề xung động thực ra khó quản lý hơn là việc ai chọc thì nổi nóng. Bình thường ta xung động triền miên dù chẳng ai đụng chạm gì đến ta cả. Các xung động này cực kỳ khó để nhận ra, và nếu có ai chỉ ra cho ta, có thể là ta cũng không đồng ý và cho là người kia không được bình thường. Đây là loại xung động mà bạn phải quan tâm đến khi đã bước qua được mức nhập môn.

Ví dụ:

Mấy đứa bạn đang cãi nhau chí chóe, và ta nhập cuộc, nhất định phải dàn xếp theo hướng ta cho là đúng.

Ta bất mãn với nhà nước nhiều tham nhũng.

Continue reading Xung động khi không ai chọc

Tận hưởng sự có mặt

    Thích Vô Trụ

Là người quan sát ta sẽ biết cách tận hưởng. Ta tận hưởng điều gì? Ta tận hưởng sự có mặt của ta. Sự có mặt của ta nói lên sự có mặt của tất cả những gì đang diễn ra trong ta và xung quanh ta ngay giây phút này. Khi ta thật sự có mặt thì ta sẽ không đánh mất đi vẻ đẹp của sự sống. Dù đó là vẻ đẹp rất “nhỏ” – vẻ đẹp của một bông hoa đang nở bên đường. Sự có mặt là sự tận hưởng.

khi ta có mặt cho sự sống, có mặt cho những gì đang diễn ra trong giây phút này, bây giờ và ở đây ta sẽ thấy được sự diệu kì, linh thiêng của tất cả mọi sụ vật, hiện tượng. Một bông hoa nở bên đường, áng mây trắng đang nhẹ bay trên bầu trời, một tia nắng sớm… Tất cả điều trở nên linh thiêng và nhiệm mầu.

Chỉ cần có mặt thôi thì ta sẽ thấy mình không cần phải tìm kiếm bất cứ điều gì nữa, bởi vì những gì ta muốn tìm điều đã có sẵn ngay bây giờ và ở đây. Tất cả những điều kiện để có thể cho ta hạnh phúc điều đang có sẵn. Ta chỉ cần có mặt để nhận diện, để Tận hưởng chúng mà thôi.

Continue reading Tận hưởng sự có mặt

Suy tư và viết hai chiều

Chào các bạn,

Rất thường khi ta thấy các bài viết rất một chiều—như là, “văn hóa Việt đẹp, phong phú, văn minh, sáng chói, blah blah”—và ta tự hỏi vị tác giả này đang giảng bài cho con nít hay không biết gì hết vậy? Suy nghĩ và viết một chiều luôn luôn là bằng chứng của thiếu trí tuệ, và thiếu công bình. Chẳng thuyết phục ai được cả.

Muốn thuyết phục người khác, chúng ta phải chứng tỏ được sự thông minh của ta—có thể nhìn vấn đề từ hai hướng, chính biện và phản biện—và tính khách quan và công bình của ta. Muốn làm được như thế ta phải (1) biết cách tư duy hai chiều, và (2) trình bày bằng cách viết hai chiều.

Continue reading Suy tư và viết hai chiều

Thủng thẳng với thơ… (phần 3)

 

    Cái sự tự tin ta, nói vậy mà không vậy, khó giữ vô chừng, vì cái quyền lực mặc áo thi vương, thi bá , tưởng ảo mà hóa thực, bởi chúng có đủ những nhân danh chẳng những chính trị mà cả đạo đức, luôn uốn bắt ta theo khuôn phép bầy đàn, nhắm mắt ngậm miệng bay theo chúng, thơ mà như thế được sao? Ta mà không theo, chúng chế nhạo, phổ biến nhất là chúng mím nụ cười “chuyên nghiệp” mỉa ta “nghiệp dư”, cao hơn chút là chúng bôi đen ta, vu khống ta, gán ghép đẩy ta vào thiên lạ chính trị, địa võng đạo người…

Tôi ơi, đừng bao giờ chán nản…

Tôi thói thường hay ngửa mặt hỏi trời. Lần ấy ngửa mặt chỉ thấy trời cười, cười chan hòa nắng, cười mãi không thôi, cưới đến ứa nước mắt để nắng vụt tắt nhường  lại cho mưa, mưa phập phồng bọt, và tôi liền đọc thấy những phập phồng bot ấy chậm chạp từng lời trời: Đừng bao giờ chán nản. Bọt mưa viết lan man nhiều chữ lắm, nhưng tôi đọc mà chẳng hiểu nghĩa, liền vớt bọt uống mà ngẫm nghĩ.

Khi đã có niềm say mê chân chính thì thơ chính là cái bả tình yêu của phù thủy – là cái nghiệp mà mình càng muốn rũ ra thì  như giây nó càng buộc lại. Đã là (sự) nghiệp, như đã nói, tất có chướng, nghiệp chướng, thì nhất định phải đuổi đeo, phải trả nợ, và luôn luôn phải tự nói với mình: Đừng bao giờ chán nản…

Continue reading Thủng thẳng với thơ… (phần 3)

Trung thành

Chào các bạn,

Trong liên hệ con người, chữ “trung” là chính. Nếu ta liên doanh với bạn mở công ty, được một lúc thì cãi nhau mạnh ai đi đường nấy, hoặc nếu ta với bạn bè bất đồng ý kiến là nghỉ chơi, hoặc nếu ta với vợ/chồng gây gổ một lúc là ly dị, thì ta phải hỏi là ta có lòng trung hay không. Trong thế giới ngày nay, nhiều người có khuynh hướng xem thường chữ trung và chủ trương “vui thì ở, buồn thì đi. Lợi thì theo, lỗ thì bỏ”. Đó là điều rất thiếu thông minh, vì người không có lòng trung thì không có người bên cạnh mình khi gian khổ. Rất khó để thành công lâu dài.

Continue reading Trung thành

Diệt trừ tập khí

Chào các bạn,

Tập khí là thuật ngữ của Phật giáo. Tiếng Phạn Pali là Vàsana. Tạm dịch là “các thói quen xấu”. Mình thường dùng từ “phản xạ” để diễn tả các thói quen xấu, vậy thì tập khí cũng có ý nghĩ gần như là phản xạ. Ví dụ: Ai nói đụng chạm thì nổi giận ngay dù không nói ra, và chẳng ăn uống gì được ít ra là một ngày. Ai nói hơi chạm đến Phật giáo của ta thì trù ếm thầm là người đó đọa địa ngục. Làm việc công là nghĩ đến chuyện mình sẽ được nổi tiếng. Các thói quen này đã nằm trong ta lâu ngày, có cơ hội là trỗi dậy hành động ngay lập tức, automatic, phản xạ, không cần suy nghĩ và không đợi suy nghĩ– đó là tập khí.

Chúng ta đã nói trước đây trong bài Giải thoát khỏi ngục tù, con người chúng ta chỉ là các thói quen tập hợp lại. Nếu phải phân loại mỗi người chúng ta là xấu hay tốt, hay hoặc dở, có lẽ ta chỉ cần xem đa số các thói quen của ta thuộc loại nào.

Continue reading Diệt trừ tập khí

Đức hạnh của quốc gia

Chào các bạn,

Nói đến sức mạnh quốc gia là ta bước vào các loại nói chuyện mà người ta gọi là chính trị. Và nói đến chính trị thì có lẽ là đại đa số chúng ta liên tưởng đến dối trá, láu cá, áp bức, chửi bới, và đánh nhau. Các thông tin và spam trên Internet, nếu có mùi chính trị, thì đương nhiên các bạn đều thấy là 10 điều may ra chỉ có một điều là đáng tin, 9 điều khác là dối trá. Đó là một chuyện rất đáng buồn.

Trong văn hóa của ta, hầu như khi nói đến chính trị là chúng ta có khuynh hướng hành xử như một đám côn đồ với nhau, cũng như nói đến thương mãi là ta có khuynh hướng nghĩ đến lươn lẹo.

Rất đáng tiếc.

Chính trị là quản “trị” quốc gia một cách công “chính”. Nhưng chúng ta xử về chính trị như là tà trị. Và đương nhiên là vì ta bàn chính trị và làm chính trị như là tà trị, quốc gia chỉ có thể phát triển như nhà cửa của một đám côn đồ.

Continue reading Đức hạnh của quốc gia

Bạn tự hạ giá đến mức nào?

Chào các bạn,

Các công tý buôn bán thường hay có các dịp bán hạ giá gọi là “on sale” (gọi tắt là “sale”), vì lý do tiếp thị, hoặc đôi khi hàng ứ đọng phải hạ giá để dành chỗ cho hàng mới. Hạ giá có thể 5%, 10% đến 75%, hay đôi khi có thể hơn. Tuy nhiên, Walmart, công ty bán-lẻ-giá-thấp lớn nhất thế giới hiện nay, không bao giờ hạ giá. Công ty chỉ có một giá cho một món hàng và không có các ngày “on sale” bao giờ.

Tại sao?

Vì Walmart nói: Hàng của chúng tôi ngày nào cũng hạ đến đáy, không thể hạ thêm được nữa, không sale không siếc gì hết.

Ngày Phụ Nữ các anh làm các chuyện “phụ nữ” hàng ngày—làm bếp, giặt giũ, chùi rửa, chiều chuộng bác bà các cô hết mình. Xem ra mỗi năm các anh có một ngày “on sale” đối với các chị.

Continue reading Bạn tự hạ giá đến mức nào?

Tình và tâm

Chào các bạn,

Có lẽ là đa số chúng ta đều đã có kinh nghiệm về tình yêu nam nữ. Khi chàng và nàng yêu nhau, hai người chỉ cần ngồi gần nhau là đã thấy lòng an lạc. Đôi khi chỉ cần ngồi yên lặng mà không cần phải nói năng chi. Đó là một an lạc và tĩnh lặng thật sự.

Dĩ nhiên vấn đề của tình yêu là sau những lúc an lạc đó là những sóng gió, nhức buốt.

Vì sao?

Vì con người chúng ta có những trái tim xung động. Khi hai trái tim cùng tĩnh lặng thì an lạc, khi có một điều gì đó làm cho một trái tim xung động, rồi lây sáng sang trái tim kia để cả hai cùng xung động, thì sóng gió trỗi lên trên mặt hồ tĩnh lặng.

Continue reading Tình và tâm

Việc thiện, việc ác

Chào các bạn,

Đôi khi chúng ta không chắc việc ta làm là thiện hay ác, tốt hay xấu. Đôi khi khác ta lại tưởng việc ta làm là thiện, trong lúc chúng là việc ác. Bài này nhằm chia sẻ một công thức giản dị, thô sơ nhưng khá chính xác, để giúp chúng ta phân định việc thiện việc ác cho các hành động hàng ngày của chúng ta.

A. Các quan niệm sai lầm về việc thiện việc ác

Nhưng trước khi đi vào công thức đó, chúng ta hãy xét qua một vài quan niệm sai lạc về việc thiện việc ác.

Continue reading Việc thiện, việc ác

Điều không thể thiếu: Phút tĩnh lặng trong ngày

Chào các bạn,

Trong việc luyện tâm, không có, không có, không có điều gì quan trọng bằng một khoảng thời gian nhỏ để tĩnh lặng trong ngày. Rất tiếc là điều này ngày nay gần như hoàn toàn biến mất trong dòng kiến thức của đại đa số người. Chúng ta làm việc, về nhà, lo con cái ăn uống, xem TV, rồi đi ngủ, sáng sớm dậy ăn sáng thật nhanh để chạy đi làm. Trong thế giới “hiệu năng” ngày nay, mỗi phút trong ngày đều phải sử dụng vào một việc nào đó. Phút tĩnh lặng, chẳng làm gì cả, cho nên không có trong lịch.

Thỉnh thoảng một vài chuyên gia nói đến nghỉ ngơi. Xem các chương trình giải trí trên TV, nghe nhạc mỗi đêm, là nghỉ ngơi. Ở nơi yên lặng cũng có thể là một cách nghỉ ngơi. Nhưng nghỉ ngơi hay yên lặng vẫn không là tĩnh lặng. Nếu ta có đủ thứ tư tưởng hay cảm xúc chạy huyên náo trong đầu, thì nghỉ ngơi hay yên lặng vẫn không tạo ra tĩnh lặng.

Rất ít người nói đến tĩnh lặng thực sự ngày nay. Nhưng, như chúng ta sẽ thấy dưới đây, vài phút tĩnh lặng trong ngày rất cần thiết trong việc quản lý tâm ta.

Continue reading Điều không thể thiếu: Phút tĩnh lặng trong ngày

Quy luật và ngoại lệ

Chào các bạn,

Các quy luật sống trên đời đều cần uyển chuyển đôi khi, vì đòi hỏi của thực tế đời sống. Ví dụ: “Tuân lệnh cấp trên” là một quy luật làm việc. Nhưng chẳng lẽ cấp trên bảo đi ăn cướp hay đi giết người cũng tuân lệnh sao? Cho nên ta phải uyển chuyển, không thể cứ nhắm mắt làm theo lệnh cấp trên khi cấp trên bảo ta làm điều phi pháp. Để xử lý các trường hợp đặc biệt mà quy luật bình thường không dùng được, chúng ta có các ngoại lệ cho quy luật.

“Phải…, trừ khi…”

“Phải…” là quy luật. “Trừ khi…” là ngoại lệ của quy luật.

Continue reading Quy luật và ngoại lệ

Bạn có biết nghe không?

Chào các bạn,

Bạn là một kỹ sư vi tính trong một công ty IT lớn. Làm việc chăm chỉ, bận rộn quanh năm. Vợ bạn ở nhà lo cho cậu con yêu của hai người, mới 3 tuổi. Bạn lo lắng đầy đủ cho vợ con. Mỗi năm cả nhà đi nghỉ hè một lần. Ngày Phụ Nữ đưa vợ con đi ăn, đi chơi… Nói chung là bạn làm tốt bổn phận làm chồng. Nhưng một ngày bạn nghe vợ bạn nói là nàng không vui với cuộc sống hiện tại. Có lẽ là bạn sững sốt. Bạn hỏi lý do và nàng nói là cảm thấy cuộc đời thiếu ý nghĩa. Bạn bực mình và cảm thấy xúc phạm vì “Tại sao một người vợ lại có thể nói thế với một người chồng luôn làm tròn bổn phận như mình?”

Hiện tượng này xảy ra thường hơn là chúng ta bằng lòng xác nhận. Không những giữa vợ chồng, mà còn giữa bố mẹ con cái, thầy cô học trò, bạn bè, anh chị em, nhân viên cùng phòng, xếp và nhân viên… Nói chung là giữa mọi loại người. Vấn đề căn bản là: Một người nói đến cảm xúc của mình, người kia lập tức cảm thấy xúc phạm và trả lời bằng cách chứng minh là người nói đã sai!

Continue reading Bạn có biết nghe không?