Một lời động viên sau thất bại thì đáng giá hơn một giờ tán dương sau thành công
Bảo Nguyên dịch
A word of encouragement during a failure is worth more than an hour of praise after success.
~ Anonymous

Ban Mê gió nhẹ bước vào đông
Trời đã ngủ quên ánh nắng hồng
Mưa phùn lất phất mềm lối cỏ
Phố nhỏ thơm nồng tách cà phê
Ban Mê giấu nắng để vào đông
Lữ khách đường xa xuyến xao lòng
Cái lạnh nhẹ nhàng như quyến rũ
Dệt ủ hương nồng giọt cà phê
Ban Mê phố nhỏ bước vào đông
Nắng ở mắt ai ấm cõi lòng
Góc phố thân quen dù mới gặp

Nhẹ từng giọt đắng, ngọt ngào rơi
Tách cà phê ấm đã dần vơi
Uống cạn bao lời trao thiện mỹ
Uống vơi tay ấm đón an bình
Uống say nốt nhạc ngày không nắng
Ban Mê giấu nắng bước vào đông
Phố nhỏ trong tôi mãi ấm nồng…
Minh Tâm
Nắng miền trung trải vàng lên sỏi đá
Mưa phố núi nước tràn mọi ngã
Vai mẹ nghèo gồng gánh những riêng lo.
Về quê anh nghe tiếng gọi đò
Lời tha thiết nối đôi bờ thương nhớ
Đừng ngần ngại để tình ta lở dở
Tiếng đập chiếu trên sông bổi hổi gọi anh về.
Tháng năm dài phố thị mải mê
Anh rong ruỗi kiếm tìm hư ảo
Trong sấp ngửa của chợ đời nhốn nháo
Thèm sắc tím hoa sim, khát ngọn gió đồng.
Giã từ nơi phố chật người đông
Nhà sát vách ai nào quen biết
Đêm náo nhiệt, mảnh trăng gầy héo hắt

Về quê anh trăng gió hát ru mùa…
Quên đi em những được mất, bán mua
Về đắp đập, đào kênh đem nước về lấp loáng
Về bạt núi, ngăn sông khơi nguồn điện sáng
Mỗi bình minh chim hót dậy sau vườn.
Về quê anh ta hát khúc yêu thương
Ngày gánh lúa, gánh mùa lên rẫy
Đêm đốt lửa sưởi tình, trăng ấm mãi
Em nồng nàn trong điệu hát hò khoan…
Tháng 9 năm 2009
Lê Tấn Hiền
Bóng tối bủa vây khắp căn phòng kín mít, không có lấy một khe hở nào để ánh sáng dù nhỏ nhoi có thể len vào. Bóng tối đen đặc cứ đập vào mắt gây nhức nhối. Có cảm giác như bị mù.
Nó ngồi đó, bó gối nhìn vào màn đêm u tối, im lặng nghe trái tim Nó đập từng nhịp, từng nhịp. Nó liên tưởng tới một lúc nào đó, trái tim của Nó mệt mỏi, nằm im và không muốn đập những nhịp đập đều đặn đó nữa. Tuyệt vọng, chán chường.
Nó không biết bao nhiêu đêm rồi mình thức trắng. Không phải Nó không muốn ngủ nhưng giấc ngủ đến với Nó cứ chập chờn, đáng sợ. Mới vừa nhắm mắt, Nó đã mơ thấy ác mộng, những cơn ác mộng kinh hoàng mà tỉnh dậy Nó không thể lý giải được tại sao. Nó cũng không biết mình đã ngồi như thế trong bao lâu. Mọi thứ đối với Nó dường như đã ngừng lại. Trong Nó không còn chút ý niệm nào về không gian, thời gian kể từ buổi sáng hôm đó.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi làm cho Nó không kịp cảm nhận được chuyện gì đang diễn ra. Từ hôm đó đến giờ, trong đầu Nó lúc nào cũng văng vẳng một câu hỏi ” tại sao?”. Nó đi tìm mọi lý do nhưng cũng không thể trả lời cho câu hỏi của mình. Nó ép bản thân tin rằng đấy chỉ là một sự nhầm lần, rằng chuyện đó là của người có cái tên giống Nó. Nó tự huyễn hoặc mình rằng không bao giờ chuyện đó có thể xảy ra với Nó… Còn nhiều, rất nhiều lý do Nó tự bào chữa cho mình.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Dù cho Nó có cố tình không chấp nhận, thì cái sự thật hiển nhiên đó vẫn đang đeo bám Nó ngày qua ngày. Nó bàng hoàng, đau đớn và xót xa cho cái số phận của mình. Bởi Nó sinh ra trên đời này đã là một sai lầm, tồn tại đến giờ phút này lại càng sai lầm hơn nữa.
Cái suy nghĩ ước gì mình chưa từng được sinh ra lại quay về trong tâm trí của Nó. Nó mất phương hướng. Nó cứ quay cuồng mãi với sự đắn đo, chấp nhận hay từ bỏ. Nếu chấp nhận, Nó sẽ phải rất dũng cảm, phải có đủ bản lĩnh để đối mặt với nỗi đau về thể xác và tâm hồn. Còn nếu từ bỏ, mọi chuyện hết sức đơn giản, nhẹ nhàng nhưng Nó sẽ bị mang tiếng là kẻ hèn nhát, Nó sẽ làm cho trái tim của những người yêu thương Nó đau đớn. Nó sẽ làm cho Chị, người mà Nó kính trọng và yêu quý thất vọng. Đó là điều Nó không hề muốn. Gọi điện cho Chị, Nó khóc. Nó là đứa rất bản lĩnh, dù gặp phải chuyện gì cũng chưa bao giờ để lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng với chị dường như Nó không che dấu gì cả. Nó khóc như một đứa trẻ. Khóc với nỗi ấm ức đè chặt trong lòng. Chỉ có Chị mới có thể hiểu được tâm trạng của Nó mà chính bản thân Nó cũng chẳng hiểu nổi. Chỉ có Chị mới có thể kéo Nó lên khỏi bờ vực mà Nó đang tìm cách lao xuống.

Hai tuần điều trị thử nghiệm, Nó tưởng đâu mình đã chết. Những cơn đau về thể xác hành hạ Nó. Nó gắng chịu đau, cố quên đi cái cảm giác nhức nhối xâm chiếm Nó từng giờ từng phút. Bác sĩ hỏi Nó có đau lắm không, Nó chỉ cười nhăn nhó. Tác dụng phụ của thuốc còn khiến Nó mơ màng như bị mộng du, nằm trong bệnh viện mà Nó cứ ngỡ mình đang ở tận đâu đâu. Nó cố ngủ. Trong giấc ngủ vội vã, Nó thấy đôi chân mình chênh vênh , đứng ở một nơi thật tối, thật đáng sợ. Có hàng ngàn khuôn mặt gớm giếc, kỳ lạ đang nhìn Nó, cái nhìn như muốn hỏi Nó là ai, tới đây làm gì. Tỉnh dậy rồi mà Nó còn cảm thấy những khuôn mặt đó đang hiện hữu quanh đây, nhìn xoáy vào ruột gan Nó.
Nằm trong viện, nó chứng kiến nhiều mảnh đời còn bất hạnh hơn mình. Chứng kiến lằn ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Bên khu B, cái Nga vừa mới qua đời. Hồi sáng Nó còn mang sang tặng cái Nga một con gấu bông, vậy mà chiều nay, chị y tá mang con gấu về trả lại cho Nó. Nó bàng hoàng và tự giận mình đã không kịp nói lời tạm biệt với người bạn đặc biệt đó.

Cảm xúc lẫn lộn, Nó bỗng chốc thấy sợ, sợ màn đêm, sợ cái chết sẽ ập xuống đầu Nó bất kỳ lúc nào. Sợ những bóng ma vây quanh Nó khi đêm xuống, sợ sự cô đơn đang xâm chiếm trái tim bé nhỏ. Trong đời Nó, Nó chưa từng trải qua cảm giác như thế này bao giờ. Cảm giác như bị bỏ rơi, bị bỏ lại chốn này một mình. Tủi thân, Nó muốn khóc nhưng không thể khóc, nước mắt cứ nghẹn lại trong cổ họng. Nó sợ lắm. Nỗi sợ hãi đó như một động lực mãnh liệt, đẩy Nó ra khỏi bóng tối u uất, xua tan những ý nghĩ vẩn vơ trong tâm trí Nó. Nó bước ra ánh sáng, ngẳng mặt nhìn cuộc đời và môi nở nụ cười ngạo nghễ.
Vậy là giờ Nó đã biết mình phải làm gì. Nó sẽ chấp nhận sự thật. Nó sẽ đối diện với chính bản thân mình. Nó sẽ tìm cách để có thể thoát ra khỏi cái định mệnh của mình. Nó sẽ đương đầu với những gì đang chuẩn bị xảy đến. Bởi Nó cũng đã nhận thấy mình không hề đơn độc. Bên cạnh Nó còn có Chị, có tình yêu thương của Chị dành cho, có sự quan tâm của nhiều người bạn mới. Sự quan tâm chân thành mà Nó chưa bao giờ được nhận trong đời mình. Niềm hy vọng dù nhỏ nhoi đang len lỏi vào suy nghĩ của Nó. Không phải định mệnh tạo ra Nó, mà chính Nó sẽ tạo ra định mệnh cho mình. Thay đổi tư duy tích cực hơn, Nó sẽ làm được điều đó.
Nó chợt nhớ những ý tưởng về tư duy tích cực trên trang web quen thuộc đã trở thành món ăn tinh thần hàng ngày đã dần giúp nó thay đổi tư duy từ tiêu cực bi quan đã theo hướng tích cực và lạc quan hơn. Cái giây phút tình cờ khi nó gõ vào phần tìm kiếm của google: Hạnh Phúc là gì? Những ai có thể hưởng được đặc ân ấy? Thế rồi tiêu đề bài viết: ” Để hạnh phúc: buông xả và tha thứ “ hiện ra giữa bao nhiêu tiêu đề khác. Định mệnh dun dủi cho nó click vào cái link ấy để rồi nó đến với ngôi nhà của yêu thương của hi vọng như những mầm xanh. Và những thay đổi đã xảy ra từ trong sâu thẳm tâm hồn nó.

Nếu không có sự thay đổi kì diệu ấy, nó đã chọn cách giải quyết cuộc đời, chấm dứt nỗi đau, vĩnh biệt bóng ma của quá khứ và nỗi sợ hãi theo cách ấy: dại dột và hèn nhát.
Đâu đó trong đầu nó vọng lên một câu nói về đau khổ đọc được khiến nó suy nghĩ :
“Đau khổ là một phần của đời sống…..
Rõ ràng là chúng ta không thể tránh đau khổ hơn là tránh ăn uống ngủ nghỉ. Chúng ta chỉ có thể học cách xử lý với đau khổ thế nào khi chúng đến mà thôi. Càng trải nghiệm đau khổ, chúng ta càng trưởng thành ra, càng già dặn ra, càng khôn ngoan ra.” ( Trần Đình Hoành)
Và nó đã bắt đầu nhận rõ hình bóng mình trong một bài viết khác, Những Ngọn Nến Cho Đời:
“Tuy nhiên khi chúng ta đã trưởng thành, dù chỉ mới vài bước trong tư duy tích cực, chúng ta bắt đầu cảm nhận được rất rõ ràng quyền lực của tư duy tích cực trong việc chuyển hóa đời mình. Và đời của những người khác.” (Trần Đình Hoành)
Ánh mặt trời đang lấp ló những tia nắng rực rỡ đầu tiên, báo hiệu một ngày ấm áp sau những đêm lạnh giá. Đâu đó ngoài kia có tiếng chim hót líu lo đón chào ngày mới.
Nguyễn Thanh Mai
Leo_pretty
Sáu từ quan trọng nhất: Tôi thừa nhận lỗi của tôi.

Năm từ quan trọng nhất: Bạn đã làm rất tốt.
Bốn từ quan trọng nhất: Bạn nghĩ thế nào?
Ba từ quan trọng nhất: Bạn làm ơn.
Hai từ quan trọng nhất: Cảm ơn.
Từ quan trọng nhất: Ta.
Từ kém quan trọng nhất: Tôi.
(Hoàng Khánh Hòa dịch)
.
The six most important words: I admit I made a mistake.
The five most important words: You did a good job.
The four most important words: What is YOUR opinion?
The three most important words: If you please.
The two most important words: Thank You.
The one most important word: We.
The least important word: I.” –
(Author Unknown)

Học từ quá khứ, sống cho hôm nay, hi vọng cho ngày mai
Bằng Lăng Tím dịch
Learn from yesterday, live for today, hope for tomorrow
~Albert Einstein.

Một hành động đơn giản của lòng nhân ái có thể thay đổi trọn cả ngày của một người.
Những gì đã từng là bóng tối, u sầu và buồn thảm, bạn có thể làm chúng trở nên vui vẻ.
Bạn không phải mất nhiều nỗ lực để đem lại một điều gì phi thường đâu.
Tôi phài nói với bạn rằng một từ nhân ái có nhiều sức mạnh, khác xa những điều tầm thường.
Một hành động đơn giản của lòng nhân ái có thể là sự khác biệt giữa những con đường đã đi qua,
Chẳng hạn như, đối với một người gặp khó khăn đang cần sự nâng đỡ ra khỏi vũng lầy sỏi đá..
Nếu bạn có thể cứu một mạng người hay một tâm hồn bằng cách trao tặng tấm lòng cảm thông sâu sắc, tôi biết bạn sẽ làm.
Hoặc bạn có thể dừng lại để nói : ” Bạn có sao không? ” với một tâm hồn đang cần giúp đỡ.
Một hành động đơn giản của lòng nhân ái có thể làm sáng lại một khuôn mặt đau khổ;
Đem ai đó ra khỏi sự tự hủy hoại và ghét bỏ bản thân,
Để họ có thể tìm thấy sự cứu chuộc trong tình yêu và ân sủng của Thiên Chúa.
Nó không nhất thiết là công việc của cả đời bạn, nhưng nó có thể làm cho đời sống của ai đó trở nên đáng giá :
Hãy quay mặt đi với những bất hòa xung đột để đến một nơi mà hy vọng ngập tràn.
Một hành động đơn giản của lòng nhân ái có thể làm cầu nối cho những khác biệt giữa kẻ thù;
Hãy gạt bỏ lòng kiêu hãnh và tham vọng đề trẻ thơ có thể lớn lên với những kỉ niệm mến thương hơn.
Sự khác biệt của chúng ta thì rất nhỏ bé khi những sự giống nhau được gắn kết.
Việc an ủi một đứa trẻ đau ốm là quan trọng nhất, bất kể tín ngưỡng hay bệnh tật.

Một hành động đơn giản của lòng nhân ái có thể làm ngắn lại khoảng cách:
Khi gia đình xào xáo và thốt ra những lời sai quấy
Sự trớ trêu của những khiếm khuyết nơi con người chúng ta có thể giảm đi nhờ lòng nhân ái,
Kết thúc những hành động vô nghĩa tệ hại, và thô bạo theo bản năng.
Hãy nhớ và thêm vào đây : Một Hành Động Đơn Giản Của Lòng Nhân Ái
Dala dịch
A SIMPLE ACT OF KINDNESS

A simple act of kindness can change a person’s whole day.
What was once dark, dismal, and gray, you can make gay.
It doesn’t take much effort to impart something magnificent.
I must tell you that a kind word has much force, far from insignificant.
A simple act of kindness can be the difference between roads traveled,
for instance, to a troubled person needing a lift out of sinking gravel.
If you could save a life or a soul by giving a heartfelt greeting, I know you would.
Or, stop to say: “Are you okay?” to a soul that was needing.
A simple act of kindness can put color back into a grimacing face;
Move someone from self-destruction and self-hate,
So they can find redemption in God’s loving grace.
It need not be your life’s work, but it can give worth to someone else’s life:
Turn away from strife to a place where hope is rife.
A simple act of kindness can bridge the chasm between enemies;
Put aside pride and ambition so children can grow with fonder memories.
Our differences are so minute when likenesses are tallied,
That comforting a sick child is salient, no matter creed or malady.

A simple act of kindness can bring distance short;
When families are vexed and mouths speak of tort.
The irony of our Human frailties can be abated with kindness,
to put an end to senseless acts of depravity, and to visceral violence.
Remember and add to this: A simple Act of Kindness
N Andrew DaCosta

Để đạt được những việc lớn, ta phải biết mơ ước cũng như hành động
Zen dịch
To accomplish great things, we must dream as well as act.
~Anatole France~

Chúng ta sống bởi những gì chúng ta kiếm được,
nhưng chúng ta tạo một cuộc đời bởi những thứ cho đi.
Bảo Phương dịch
We make a living by what we get, but we make a life by what we give.
~Winston Churchill~

Hỡi pho tượng để muôn đời chiêm ngưỡng
Từ ngàn xưa nàng tuyệt thế giai nhân
Hay nỗi lòng người nghệ sĩ bâng khuâng
Đã đánh cắp bớt phần thân vô giá?
Cảm ơn người với thân trần để lõa
Vẫn tinh khôi trang trọng cao vời
Lặng lẽ chi sao không nở nụ cười
Mà kiêu hãnh trái tim ngời nhân thế!
Giữa thanh thiên người không hề e lệ
Vẫn từ tâm như Thánh nữ Đồng Trinh
Đứng trước nàng dù không thuộc câu kinh
Xin lẩm nhẩm tôn vinh người thiên cổ!
* Pho tượng nữ thần khuyết tật ở cổ viện Chăm Đà Nẵng
Đinh Đức Dược

Nhớ ơi ! ta cất vào đây
Cố quên đi những chuỗi ngày xa xưa.
Song lòng cuộn những cơn mưa
Qua miền ký ức vẫn chừa trời riêng.
Đâu còn tuổi mộng thần tiên
Mà sao nhớ vẫn triền miên hởi người.
Mấy ai không nợ cuộc đời
Gửi hồn vào gió trao lời yêu thương .
Hãy quên ..Đừng nhớ…Vấn vương ..!
Thân tặng những người hay quên
Hồng Phúc