Cung điện và những con số

Mỗi lần đi thăm các Cung Điện Hoàng Gia hay các Viên Lâm trên đất nước Trung Quốc, tôi thường được nghe những thông tin thú vị về mối liên quan giữa kiến trúc xây dựng của các Cung đình và các con số nơi đây (đặc biệt là số 9 ).

Cố cung ở Bắc Kinh
Cố cung ở Bắc Kinh

Người xưa cho rằng số lẻ là dương, số chẵn là âm, mà “9” là số lẻ lớn nhất, tức coi “9” là số cực dương. Do đó, số 9 thường được dùng để trang trí trong các Cung Điện nhằm tôn vinh vị trí cao nhất của Hoàng Đế. Ví dụ như trên các cửa ra vào trong Cung Đình đều được đóng đinh theo chiều dọc và ngang, mỗi chiều 9 đinh, tổng cộng là 81 đinh. Ngay cả Thạch Môn (cửa được làm bằng đá đặc) của Đinh Lăng Địa Cung (tại Bắc Kinh) cũng được khắc 99 đinh, hay khi đến Lạc Dương thăm Miếu Quan Đế cũng thấy trên cánh cửa Miếu được khắc 99 đinh. Dù là Quan Vũ không phải là hoàng đế, ngưởi ta tôn kính ông như vua, sau khi ông mất người dân đã đóng 99 đinh lên cánh cửa Miếu để tỏ lòng tôn kính ông).

Khi đến thăm các Hoàng Cung, nếu bạn chú ý một chút bạn sẽ phát hiện ra Hoàng Cung có kiến trúc 9 sân sướng, hay khi đến thăm Miếu Khúc Phụ Khổng (một trong những Miếu được xây dựng với quy mô lớn nhất tại Trung Quốc hiện nay) cũng có kiến trúc 9 sân sướng (thông qua đó có thể thấy Đế Vương rất coi trọng và ưu ái đại thánh Khổng Tử ).

Thông qua thống kê , Cố Cung của Bắc Kinh xây dựng khoảng hơn 9900 gian phòng (cũng có người thích nói quá đi một chút rằng Cố Cung có khoảng 9999 gian phòng).

Người Trung Quốc cho rằng hai số lẻ 9 và 5 khi kết hợp với nhau sẽ tượng trưng cho sự tôn nghiêm của Đế Vương . Do đó, Thành Lầu của Thiên An Môn được xây dựng rộng 9 gian và sâu 5 gian, hay cấu trúc xây dựng 9 dầm 18 trụ của Cố Cung Giác Lầu và kiến trúc 9 tường rồng của Cố Cung tại Đại Đồng và Bắc Hải …đều đại diện cho vận may và sự uy nghiêm của Hoàng Đế .

Cầu đá  17 vòm của Di Hòa Viên
Cầu đá 17 vòm của Di Hòa Viên

Di Hòa Viên (một Viên Lâm Hoàng Gia nổi tiếng của Trung Quốc ): Trong Viên có một chiếc cầu đá 17 vòm, chiếc cầu đá này cũng kết duyên với số 9 đấy các bạn ạ. Không tin các bạn có thể kiểm tra điều tôi nói bằng cách đếm từ bất kì đầu cầu nào đến vòm chính giữa của cầu, thì thứ tự của vòm chính giữa cũng đều là số 9 đấy.

Hoàn Khâu Đàn trong Thiên Đàn (là nơi ở của Hoàng Đế Tế Thiên , thời Minh Thanh) có thể coi là một tòa kiến trúc số 9 rất đặc biệt, Đàn được chia làm 3 phần: phần trên, phần giữa, phần dưới. Tầng trên do 9 tấm đá đồng tâm hợp thành, vòng tròn thứ nhất (tức vòng tròn trong cùng) do 9 miếng đá hình quạt tạo thành, vòng hai do 18 miếng đá (tức 9×2), vòng ba do 27 miếng đá (tức 9×3)… cho đến vòng thứ 9 do 81 miếng đá hợp thành (tức 9×9).

Hoàn khâu đàn
Hoàn khâu đàn

Ngoài ra số 9 còn được dùng trong các buổi đại lễ hay các buổi yến tiệc của Cung Đình Đại Thanh, ví dụ số phẩm được chuẩn bị là 99 phẩm, hay sinh nhật của Đế Vương khi tổ chức các tiết mục giải trí đều phải đủ 81 tiết mục, nhằm ngụ ý chúc Đế Vương luôn gặp vận may và trường thọ .

Giờ khi đi thăm các Cung Đình hay các Viên Lâm của Trung Quốc các bạn hãy thử chú ý đến sự tồn tại của các con số đi nhé, chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Kiều Tố Uyên

Daily English Discussion–Monday, July 6, 2009

Hi everyone,

Hope everyone had a great and relaxing weekend.

As I mentioned on Saturday, we have a translation of TCS’s song Bên Đời Quanh Hiu by chị Trâm Đặng in Seattle, Washington State (not Washington DC). Chị Trâm is teaching ESL at a community college is Seattle. The translation is a very beautiful piece of English writing. Here is the unedited version of the translation. Feel free to share your thoughts, questions, or comments.

Bên Đời Quạnh Hiu

    Trịnh Công Sơn

Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ
by-the-river
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ

Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
Đường về tình tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ

Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

.

Life By Loneliness (Living Along Side Loneliness)

Once, I heard my motherland calling
Her voice was soft and gentle
Oh why this unexplicable serene emptiness
Then I woke suddenly… since when have I been singin’ …

Once, I packed up to leave for a far away land
Thought I’d be able to leave behind all the love from my motherland
Oh why this unexplicable serene emptiness
Then I woke suddenly, since when have I been crying …

Which lonely roads have I traveled
The roads to my love has flowing sun-drops
Quiet roads without any memories
Then I woke suddenly, realizing myself in a strange town

Which roads have lured me into dreams?
Once I dreamed of my departure
Tears fell, but not at the least sad
Then I woke suddenly, oh the sun has come up!

Thanks a million, Trâm, for sharing the translation. Please keep sharing more with our brothers and sisters here.

Have a wonderful day!

Hoanh

Người lạc quan

Có một câu chuyện về hai đứa trẻ sinh đôi. Một cậu là một người lạc quan đầy ắp hy vọng. “Mọi thứ đang đến đều là hoa hồng!”, cậu có thể nói như thế. Cậu kia là một người buồn và bi quan. Cậu nghĩ rằng chàng Murphy, như trong quy luật Murphy là một người lạc quan. Bố mẹ của các cậu lo ngại và mang các cậu đến một bác sĩ tâm lý địa phương.
toy
Ông bác sĩ gợi ý cho bố mẹ một kế hoạch để cân bằng tính cách của hai cậu sinh đôi. “Vào ngày sinh nhật tiếp theo, để hai cậu vào các phòng tách biệt để mở món quà của các cậu. Đưa cho cậu bi quan đồ chơi tuyệt nhất các bạn có thể mua được, và đưa cho cậu lạc quan một hộp phân chuồng”. Bố mẹ theo lời chỉ dẫn và quan sát kết quả.

Khi họ ngó nhìn cậu bi quan, họ nghe thấy cậu phàn nàn thật to, “Con không thích màu của chiếc máy tính này… Con chắc là cái máy tính này sẽ bể… Con không thích trò chơi này… Con biết một bạn có đồ chơi xe hơi to hơn chiếc này…”

Nhón chân qua hành lang, bố mẹ ngó vào trong và nhìn thấy cậu lạc quan nhỏ bé vui thích tung cục phân lên trên không trung. Cậu cười rúc rích. “Bố mẹ không thể lừa con được đâu! Đống phân lớn này ở đâu mà ra, chắc chắn có con ngựa con ở đâu rồi”

.
pony
The Optimist

There is a story of identical twins. One was a hope-filled optimist. “Everything is coming up roses!” he would say. The other twin was a sad and hopeless pessimist. He thought that Murphy, as in Murphy’s Law, was an optimist. The worried parents of the boys brought them to the local psychologist.

He suggested to the parents a plan to balance the twins” personalities. “On their next birthday, put them in separate rooms to open their gifts. Give the pessimist the best toys you can afford, and give the optimist a box of manure.” The parents followed these instructions and carefully observed the results.

When they peeked in on the pessimist, they heard him audibly complaining, “I don’t like the color of this computer . . I’ll bet this calculator will break . . . I don’t like the game . . . I know someone who’s got a bigger toy car than this . . .”

Tiptoeing across the corridor, the parents peeked in and saw their little optimist gleefully throwing the manure up in the air. He was giggling. “You can’t fool me! Where there’s this much manure, there’s gotta be a pony!”

Anyonymous

Giải Mã Ẩn Số “Chữ Người Tử Tù”

Nguyễn Tuân đã chọn cho siêu phẩm của mình cái tựa đề đích đáng. “Chữ người tử tù” là chuyện một viên quan cai ngục bất chấp luật vua phép nước, ngầm thách đố với nhục hình tử tội mà tìm cầu một bức lụa trắng trên đó tung hoành nét chữ vuông tươi tắn của người tù Huấn Cao.
thu phap tam_2
Cái nét chữ của người tử tù tài hoa ấy đã trở thành ẩn số có sức hút mãnh liệt, nó hội tụ mọi chú ý của người đọc khi hồi hộp theo dõi lịch trình tác phẩm. Để tạo được hấp lực ấy Nguyễn đã kì công đến bao nhiêu khi lúc gần, lúc xa; lúc đậm lúc nhạt mà tạo tác ấn tượng về con chữ.

Song kì lạ thay, đến khi ông Huấn “thay bút con đề xong lạc khoản”, người đọc mới bất ngờ nhận ra: Nguyễn Tuân đã không giúp cho người đọc biết nốt ông Huấn đã ban tặng cho người có cái nhã thú cao quí là ngục quan ấy chữ gì. Vậy là đến khi thiên truyện khép lại, chữ- người – tử – tù vẫn còn là một ẩn số. Và, vì kết trong một tư thế rất mở nên chữ người tử tù vẫn không ngừng khơi gợi liên tưởng của người đọc xưa nay.

Tôi cũng thuộc loại người chịu tác động dữ dội của lối kết lấy không gợi có, vẽ mây nẩy trăng rất tài tình kia.Và tập tành theo dấu người xưa, tôi đã quyết tìm thầy xin chữ, may ra gặp duyênngộ được ít nhiều.

Và để tìm một đáp số cho mình, tôi đã lần dò về phép chơi chữ của người xưa.
Các cụ xưa dạy:

Đệ tử tầm sư dị
Sư tầm đệ tử nan.

Trong phép chơi chữ, lời truyền phán ấy càng thể hiện mình ở một chân lí ghê người. Làm sao tìm đúng được người học trò có cái căn cơ cốt cách tìm ẩn năng lực của một đoá kì hoa dị thảo mà lĩnh hội cho bằng hết sở học vĩ đại của người thầy khi mọi uyên áo thâm sâu lại cứ kín đáo ẩn mình sau con chữ? Có thể xem phút giây người thầy cho chữ trò cũng là phút giây mà sư phụ chân truyền tuyệt học, trao luôn y bát cho người đệ tử thành tâm. Một chữ mà ngầm dấu cả một trăm năm công lực. Chính vì vậy mà phải hiểu đến từng công đoạn tu luyện của người thầy.

Trước là nét chữ.

Người xưa thường bảo: Nét chữ nết người. Người giàu nộ khí, nét cương ngạnh cứng cõi, phóng cao mà chọc sâu , như sẵn sàng gãy đổ, như ngàn núi lửa cuộn khí chỉ chực phun trào. Người khoan khoái ung dung, kinh mạch điều hoà, lòng không phiền não, nét chữ mềm mại khoan thai như hành vân lưu thuỷ, coi chỗ sắc mà đoán độ thâm trầm uyên áo, coi đường mềm mà hiểu được hàm dưỡng công phu.

Đọc được nét chữ là khởi đầu có thể chơi chữ.

Sau, chọn người mà cho chữ.

Cái chữ là cái nghĩa , còn hợp với tạng người.

Chữ sâu sắc cho người cạn cợt thì hoa nhài cắm bãi cứt trâu. Chữ vung vít cho người đứng đắn thì ngạo đời khinh mạn. Người nào chữ ấy thì mới hợp lí hợp tình. Chính vì vậy mà tác giả viết về ông Huấn là “tính khoảnh” nên “trừ chỗ tri kỉ ít khi ông chịu cho chữ”. Huấn Cao cũng tự nhận là “đời ta chỉ viết có hai bộ tứ bình và một bức trung đường cho ba người bạn thân”. Có phải cùng một lẽ ấy chăng mà đường đường một cụ Tam Nguyên đầy mình chữ nghĩa mà khi cho chữ những người hàng xóm, Nguyễn Khuyến lại chỉ dùng toàn những “xanh”, “đỏ”, ”tím”, “vàng” hay “lầm” , “than”, “rèn”, “cặp” …là những chữ nhặt nhạnh được từ rổ rau luống cày trong cái sở học bình dân.

Và như thế, nét chữ, nghĩa chữ thâu tóm cả hoài bão, ước vọng và quan hệ của người cho kẻ nhận.

Đến đây tôi hoài ngẫm nghĩ: ông Huấn trong cái đêm thiêng đến chưa từng có ấy đã ân cần trao cho thầy Quản chữ gì?

snowy_bambooNhân – nghĩa – lễ – trí – tín chữ giành cho người quân tử trọn tài vẹn đức đạt đạo ở đời, há có thể đặt vào tay thầy Quản ?

Đức lưu phương giành cho người đạo cao đức trọng danh để muôn đời; một viên quan cai ngục có chút lòng thành le lói thiên lương, hẳn ông Huấn cũng không khinh xuất mà tùy tiện ban tặng.

Hòa vi quí giành cho người cao niên lão thực, yêu người và lấy cái yêu người làm căn cốt để trọng mình xem chừng cũng không hợp với thầy Quản.

Chữ gì đây?

Tôi chợt nghĩ một Huấn Cao tài hoa khinh bạc vì cảm động trước tấm lòng thầy Quản mà cho chữ.

Tôi nghĩ một Huấn Cao lòng thành khi ban tặng cho người cai ngục cái chữ thì cũng ban luôn cả một huấn thị thiêng liêng.

Tôi nghĩ đến tấm lòng thành của viên cai ngục.

Trong tôi hài hoà đến hiển nhiên một Huấn Cao- một Cao Chu Thần một thời vang bóng.

Tôi nghĩ mãi lời khuyên “thay đổi chỗ ở”, “tìm về nhà quê” để “giữ thiên lương cho lành vững” mà ông huấn chân thành khuyên thầy Quản. Chao ôi! Phải chăng đó là khát vọng ẩn cư để tịnh cái tâm giữa đời hỗn loạn xô bồ mà danh sĩ họ Cao đã ngầm dấu trong hai chữ Cúc Đường. Phải chăng đêm trước ngày ra pháp trường ông Huấn đã ân cần trao gửi lại cái khát vọng một đời cho người quản ngục? Là ban cho, là trao gửi, là dặn dò…

Ôi, cái chữ người xưa!

Bất giác tôi cũng vái người tù một cái, nói một câu mà dòng nước mắt rỉ vào kẽ miệng làm cho nghẹn ngào:

Kẻ mê muội này xin bái lĩnh!

Quế Sơn
Nguyễn Tấn Ái.

Đơn giản chỉ là hạnh phúc

Họp mặt lớp cũ, thầy giáo già tóc đã điểm sương, gặp lại học trò rưng rưng nước mắt. Thầy hỏi đi hỏi lại chỉ một câu: “Cuộc sống em giờ ra sao? Có hạnh phúc không em?”

Cô bạn lớp trưởng năm xưa ngồi xuống cạnh thầy, nửa đùa nửa thật: “Thầy ơi, bao nhiêu năm trời không gặp, vậy mà thầy chỉ mong đợi ở tụi em có điều đó thôi sao?”
sohappy

Phải rồi, chỉ điều đó thôi sao? Không phải là ông nọ bà kia, không phải là chức này tước khác, không phải tiền này của nọ. Cũng không phải đã đóng góp được điều gì cho xã hội, cho đất nước. Chẳng lẽ chỉ là hạnh phúc thôi sao, hở thầy?

Thầy cười. Học trò của thầy ai cũng có năng lực và lòng tự trọng. Và chỉ cần hai thứ đó thì chắc chắn các em sẽ có đóng góp cho xã hội bằng cách này hay cách khác. Thầy không băn khoăn về việc đó. Rồi thầy nheo đuôi mắt đã đầy nếp nhăn, và hỏi: “Em không nhớ ngày ra trường thầy nói gì sao? Thầy đã hỏi các em có bao giờ suy nghĩ tại sao lại là “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc”? Tại sao là Hạnh phúc mà không phải là Thịnh Vượng hay Văn Minh? Hoá ra không em nào suy nghĩ về điều đó cả.”

Có lẽ, đó cũng là lý do tại sao, đất nước Bhutan từ 3 thập niên qua đã đo lường sự phát triển của đất nước bằng chỉ số GNH (Gross National Happiness- Tổng hạnh phúc quốc gia). Có thể lâu nay chúng ta vẫn nghĩ về từ “hạnh phúc” như một từ sáo rỗng, bởi không thể xác định được một cách cụ thể nó bao hàm điều gì. Sự thành đạt, giàu có? Được tôn vinh? Là được hưởng thụ bất kỳ điều gì ta muốn? Là chia sẻ và được chia sẻ? Là đem đến niềm vui cho người khác? Hay chính là sự hài lòng của riêng bản thân ta?

Có thể, chúng ta vẫn nghĩ hạnh phúc là vấn đề rất “riêng tư” và “cá nhân”. Nhưng không phải vậy. Nếu em lo buồn hay gặp bất trắc thì ít nhất, thầy cô, cha mẹ, bạn bè mỗi lần nhìn thấy em đều cảm thấy xót xa lo lắng cho em. Còn nếu em vui tươi, hạnh phúc thì ít nhất cũng làm cho chừng đó người quan tâm đến em cảm thấy yên lòng, lạc quan và vui vẻ khi gặp em.
Holding Together 2
Mỗi con người là một mắt xích, dù rất nhỏ nhưng đều có gắn kết và ảnh hưởng nhất định đến người khác. Và người khác ấy lại có ảnh hưởng đến những người khác nữa. Tôi thích nghĩ về mối quan hệ giữa con người với nhau trong cuộc đời như một mạng tinh thể kim cương. Mỗi con người giống như một nguyên tử cacbon trong cấu trúc đó, có vai trò như nhau, và ảnh hưởng lẫn nhau trong một mối liên kết chặt chẽ. Một nguyên tử bị tổn thương sẽ ảnh hưởng đến 4 nguyên tử khác, và cứ thế mà nhân rộng ra. Chúng ta cũng có thể vô tình tác động đến cuộc đời một người hoàn toàn xa lạ theo kiểu như vậy. Thế thì em có tin rằng sống hạnh phúc chính là đóng góp cho xã hội một cách căn cơ nhất? Em có cho rằng, sự phát triển và bền vững của quốc gia phải được xây dựng từ mỗi cuộc đời riêng lẻ của từng người dân?

Khi đọc cuốn tiểu thuyết Suối nguồn dày gần 1200 trang của Ayn Rand, tôi chỉ nhớ có 1 câu duy nhất: “Nếu muốn nói “Anh yêu em” thì phải nói Anh trước đã.” Tôi yêu thích triết lý đó quá chừng. Vì nó làm tôi vỡ ra nhiều thứ, giống như bài học về hạnh phúc của thầy tôi. Rằng để yêu người thì trước hết chúng ta phải biết yêu mình, phải trân trọng và giữ gìn niềm hạnh phúc của chính mình. Rằng ta phải bồi đắp chính bản thân ta thành một con người tốt đẹp và cảm nhận được niềm hạnh phúc, trước khi nghĩ đến việc mang đến hạnh phúc cho bất cứ ai hay đóng góp điều tốt đẹp gì cho xã hội.

Bởi vì, em biết đó, chúng ta không thể mang đến cho người khác thứ mà ta không có.

Phạm Lữ Ân

Làm sao đưa đất nước đi lên ?

Chào các bạn,

Tư duy tích cực là khoa học cá nhân cho mỗi người chúng ta.  Đó không phải là khoa xã hội học hay chính trị học cho đất nước.  Nhưng bạn không cần phải là Einstein thì cũng có thể thấy tư duy tích cực là xây dựng đất nước ở mức căn bản nhất—mức sâu thẳm nhất của mỗi trái tim con người.  Nếu đa số chúng ta tích cực thì đương nhiên là cả quốc gia tích cực và tiến lên ồ ạt.

lifteachotherup

Khi nói đến đất nước, chúng ta có khuynh hướng nói ngay đến hiến pháp, luật, nhà nước, v.v…  Tất cả những điều này đương nhiên là quan trọng, nhưng chúng thì cũng như nội quy và điều lệ của một công ty, hay tờ giá thú của hai vợ chồng trong gia đình.  Chẳng ai quan tâm đến nội qui và điều lệ của công ty khi bàn đến mạnh yếu lời lỗ của công ty, và chẳng ai nhắc đến tờ hôn thú khi nói đến sức mạnh hay điểm yếu của một gia đình.   Cái mạnh hay yếu chỉ do một điểm duy nhất mà ra—mọi người trong công ty và trong gia đình có hòa thuận và nâng đỡ nhau cùng tiến lên hay không, hay là chia năm sẻ bảy, dành giựt nhau, đấm đá nhau?  Cộng đồng ta sống—làng, xã, huyện, thành phố, quốc gia—cũng không ra ngoài qui luật căn bản này:  Mọi người chúng ta có đỡ đần nhau cùng đi lên hay không?  Hay là tìm cách đứng trên bằng cách đạp người khác xuống?  Nếu cùng nâng nhau lên thì đất nước đi lên, và cùng đạp nhau xuống thì đất nước đi xuống. Vấn đề giản dị thế thôi.

Vậy thì làm thế nào để chúng ta cùng nâng nhau lên, các bạn ?

Rất giản dị:

  • Chúng ta khen nhau và khuyến khích nhau.  Người nào làm điều gì đó, miễn là điều đó không có hại, thì ta luôn luôn có thể khen, dù là cách họ làm còn nhiều thiếu sót.  Ví dụ, một em xung phong trả lời trong lớp và trả lời sai, thì cái sai đó không quan trọng bằng tinh thần xung phong.  Giáo viên có làm cho em thấy cái hứng khởi của mình khi em xung phong không?  Còn sai thì giáo viên cho thêm thông tin sau, cho em và cả lớp, có chuyện gì đâu.
  • Nếu tìm chuyện để khen thì hầu như 90% điều mọi người làm quanh ta đều có cái gì đó cho ta khen, kể cả chuyên rất hàng ngày như ăn mặc.  Thỉnh thoảng mình gặp một anh hay một chị ăn mặc rất hay, màu sắc hòa hợp, và có “cái gì đó” rất là nghệ thuật (nói là “cái gì đó” vì mình chẳng biết nó là cái gì, mấy chục năm nay mình vẫn chưa thuộc xong cách thắt cà vạt, rất bực mình!  Tại sao đàn ông phải mang cái cà vạt làm gì cho rộn ràng, mất công quá!  Mình tin là cái và vạt đầu tiên do một nhà tạo mẫu nữ tạo ra, chỉ để tiện nghi khi muốn kéo cổ ông chồng), dù sao đi nữa thì mỗi lần thấy một anh hay chị ăn mặc nghệ thuật như vậy mình cảm thấy rất vui vẻ yêu đời, và mình hay nói ngay với người đó, “Mỗi khi gặp chị/anh, cách ăn mặc của chị/anh làm tôi yêu đời hết sức.”  Đó là một lời ca ngợi rất thành thật, và mình biết là người nghe nó cũng vui.
    people-helping-each-other

  • Nếu thấy ai yếu điều gì đó mà ta có thể giúp họ khá hơn thì nhắc nhẹ một câu (trừ khi đã có phản hồi, “Cám ơn, đủ rồi,” thì thôi).  Nhắc nhẹ là nghĩa vụ của mình (vì “yêu người”), theo hay không là quyền của người nghe.  Hãy tôn trọng nhau và đừng áp chế nhau.
  • Tạo cơ hội cho nhau: Có cơ hội làm ăn, thăng tiến, thì giới thiệu cho nhau, giúp nhau đi lên.  Nhiều người thấy cơ hội không hạp với y’ thích mình hoặc mình không đủ khả năng, cũng dìm luôn, không giới thiệu cho bè bạn!  Vậy có phải là lớ ngớ không?  Thực ra khi ta giới thiệu cho bạn thì xem như là bạn mắc nợ ta 1-0, dù ta không xem là nợ, thì bạn vẫn xem đó là nợ.   Cho nên, ta cũng mong cho bạn thành công khá, để mai mốt hắn còn khả năng “trả nợ” một lúc nào đó, nếu không trả cho ta thì biết đâu lại trả cho con cháu ta.  Đã trồng cây thì sẽ có quả.
  • Các bạn có biết tại sao các băng đảng mafia và tham nhũng rất mạnh không?  Tại vì họ không bao giờ đi cá nhân lẻ tẻ, họ luôn luôn làm việc theo băng đảng.  Vậy là khôn ngoan đó, các bạn ạ.  Những người lương thiện thật thà thường yếu kém, vì lớ ngớ, không biết nguyên tắc “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.”

    Nếu có y’ tưởng làm ăn thì nên chia sẻ, đừng khư khư sợ hãi.  Guy Kawasaki , một nhân vật nổi tiếng của Thung Lũng Silicon Valley, giám đốc điều hành và chủ tịch của quỹ đầu tư mạo hiểm Garage.com, nói: “Nếu bạn có một ý tưởng, chia sẻ nó, nói về nó, xin phản hồi về nó. Đừng có ôm khư khư vào ngực. Hãy tạo ra đối tác và đồng minh. Cho người ta thuê y’‎ tựởng của bạn.  Bởi vì, như tôi đã nói, không phải chuyện độc đáo của ý tưởng là chìa khóa. Mà điều độc đáo là khả năng thi hành ý tưởng đó của bạn.”

  • Lâu lắm rồi, mình có đọc được một ngụ ngôn về thiên đàng và hỏa ngục.  Thiên đàng và hỏa ngục y hệt nhau.  Mỗi nơi có một nồi cháo và mọi người ngồi vòng tròn chung quanh nồi, cách nồi khá xa.  Mỗi người có một cái muỗng (cái thìa) rất dài, dài hơn cả cánh tay mình để có thể với tới nồi cháo.  Bàn tay mỗi người gắn dính chặt vào một đầu muỗng.  Ở hỏa ngục, mỗi người chiến đấu vô vọng ngày đêm để lo đút cháo cho chính mình (nhưng không được vì muỗng quá dài).  Ở thiên đàng, chẳng ai tự đút cho mình cả, mọi người đút cho nhau ăn.
  • Chúc các bạn một ngày vui.

    Mến,

    Hoành

    © copyright TDH, 2009
    www.dotchuoinnon.com
    Permission for non-commercial use

    Thứ bảy, 4 tháng 7 năm 2009

    Bài hôm nay:

    El Cholco—Nụ hôn lửa (Tango) , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Nguyễn Minh Hiển giới thiệu và nối link.

    Cổ Cầm , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Kiều Tố Uyên giới thiệu và nối link.

    Daily English Discussion, anh Trần Đình Hoành.

    Giấc mơ và k‎y’ ức , Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

    Hạnh phúc cả đời , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

    Trẻ em học theo cách chúng sống , Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch

    Ta sẽ làm chi đời ta , Trà Đàm, văn, Phạm Lữ Ân.

    Đi biển mồ côi một mình , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
    .

    Thông tin du học

    Họp thường niên 2009 của USGuide – “BOOST YOUR LIFE THROUGH US EDUCATION” Thời gian: 8:00 – 12:00 ngày 12/07/2009. Địa điểm: Hội Trường Lớn, Tầng 3 – Ocean Park – Số 1 Đào Duy Anh – Hà Nội.

    Thông tin đăng ký xin gửi về hòm mail của chương trình: you.can.do.it.2k9@gmail.com hoặc forum của USGuide: http://www.usguide.org.vn/forumhoặc qua số điện thoại 0985 146 550 (gặp Hạnh Nguyên).
    .

    Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

    Lễ tưởng niệm Michael Jackson – sẽ được tổ chức ngày thứ ba, 7.7.09 tại Staples Center ở Los Angeles, nơi MJ vẫn luyện tập hàng ngày cho đến khi chết. 11 nghìn vé vào cửa sẽ được phát không. Thêm 6,500 vé vào một rạp hát gần đó để dự lễ ưua truyền hình. Tổng cộng là 17,500 vé phát không cho fans.

    Iran sẽ xử án 2 nhân viên ngọai giao Anh – Iran trước đây đã bắt 8 nhân viên sứ quán Anh, nhưng đã thả hểt, chỉ còn lại 2 người. Lãnh đạo của Hội Đồng Bảo Hộ Quốc Gia (Guardians Council), Ayatollah Ahmad Jannati, nói: “Dĩ nhiên là họ sẽ phải ra tòa, họ đã thú tội.” Iran cáo buộc những người này đã liên hệ đến việc tổ chức biểu tình bạo động sau cuộc bầu của 12 tháng 6 vừa qua ở Iran. Chính phủ Anh cho rằng các các buộc đó hoàn toàn vô căn cứ. Chính phủ các nước trong Liên Minh Âu Châu sẽ nói chuyện trực tiếp với đại sứ Iran tại nước họ để yêu cầu thả ngay 2 viên chức Anh quốc. Đồng thời các nước này có thể ngưng visa của các nhân viên ngọai giao Iran.

    Tổ chức Y Tế Thế Giới tuyên bố dịch cúm toàn cầu không còn chận được nữa – hơn 100 quốc gia đã có cúm lợn. Nhưng đa số trường hợp chỉ bị nhẹ và người bệnh có thể tự phục hồi.

    Thủ tướng Nga Vladimir Putin kêu gọi Mỹ xóa bỏ lưới chống hỏa tiển ở Âu Châu và ngưng bành trựớng các khối quân sự như NATO – Lời phát biểu này để chuẩn bị cho cuộc họp mặt giữa Obama và Putin vào dịp Obama đến Moscow ngày 6-8 tháng 7 này.

    Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon, đang viếng thăm Miến Điện, kêu gọi ủy ban quân chính Miến Điện thả lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi và các tù nhân chính trị khác.

    Khám phá 3 loài khủng long mới ở Queenland, Úc – 100 triệu năm tuổi. Một trong ba loài này, đặt tên là Banjo, có thể là loại khủng long chạy nhanh nhất lúc bấy giờ.

    Sứ giả đến Honduras yêu cầu trả lại chức vị cho tổng thống vừa bị đảo chánh – Tuần rồi quân đội Honduras đảo chánh tổng thống Manuel Zelaya. Cuộc đảo chánh được Tối Cao Pháp Viện Honduras cho phép. Đang đêm binh sĩ ập vào, bắt tổng thống vẫn còn mặc pyjama, và tống ông ra nước ngoài. Tuy nhiên lãnh đạo các quốc gia trên thế giới, kể cả tổng thống Mỹ Obama, không chấp nhận cuộc đảo chánh. Miguel Insulza, tổng thư ký Tổ Chức Các Quốc Gia Nam Mỹ, nói ông sẽ đến Honduras và yêu cầu nhóm đảo chánh trả quyền lại cho Zelaya và ông sẽ không điều đình với quân đảo chánh.
    .

    Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

    Phóng sự ảnh: Người Sài Gòn thơm thảo – Giữa Sài Gòn tất bật, vẫn có rất nhiều tấm lòng luôn rộng mở, sẵn sàng giúp đỡ thí sinh trong suốt mùa thi.

    VN giành HC đầu tiên tại ĐH Thể thao trẻ châu Á – Không hề nằm trong “con tính nhẩm” của các nhà chuyên môn trước giờ khai cuộc, VĐV Lê Bình Định đã giành ngôi á quân 400m rào nữ để mang về cho đoàn TTVN tấm huy chương đầu tiên tại Đại hội thể thao trẻ châu Á lần thứ nhất.

    Người đàn bà thổi sáo – Khi tiếng sáo của chị vang lên, cũng là lúc khán phòng hoàn toàn tĩnh lặng. Cả không gian chỉ còn tiếng sáo réo rắt vút bay. Những bản nhạc kinh điển của W.A.Mozart, C.Saint-Saens, G.Faure, G.Kummer và A.Vivaldi… qua tiếng sáo của nghệ sĩ Nguyễn Hồng Nhung cứ nhẹ nhàng len vào hồn người những thanh âm trong khiết.

    Quang Bình, Dustin Nguyễn và ‘Cánh đồng bất tận’ – Truyện Cánh đồng bất tận (CĐBT) của Nguyễn Ngọc Tư được Hãng phim Việt mua bản quyền năm 2006. Ba năm nghiền ngẫm và cày xới đưa đến quyết định khởi quay cuối năm nay. Vai chính dành cho ngôi sao hành động Dustin Nguyễn.

    Đợt giảm giá sách lớn nhất trong năm của FAHASA – Từ 3.7, FAHASA bắt đầu đợt phát hành sách giảm giá lớn nhất năm 2009 tại Nhà triển lãm TP.HCM (92 Lê Thánh Tôn, Q.1, TP.HCM) với hơn 60.000 tựa sách (gồm hơn 500.000 cuốn) quốc văn và ngoại văn nhiều thể loại.

    Trao giải “Thương hiệu và sản phẩm uy tín” – 14 doanh nghiệp có doanh thu năm 2008 trên 50 tỷ đồng tại TP.HCM vừa được cơ quan đại diện Bộ KHCN tại TP.HCM trao giải “Thương hiệu và sản phẩm uy tín chất lượng năm 2009”.

    Thánh lễ cầu nguyện cho thí sinh thi đại học – Sáng 2/7, nhiều nhà thờ ở HN tổ chức lễ cầu nguyện cho các thí sinh, cuối lễ, linh mục và các sinh viên đặt tay lên đầu thí sinh chúc phúc cho họ. Các em cũng được hướng dẫn các kỹ năng ứng xử và chia sẻ các kinh nghiệm đi thi.
    .


    Bài hôm trước >>>

    Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

    🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

    Đọt Chuối Non

    Nụ hôn lửa – El Choclo (Tango)

    Chào các bạn,

    El Choclo hay “Kiss of Fire” có lẽ là bản Tango kinh điển nhất của mọi thời đại. Giai điệu El Choclo hát bật lên từng bước nhảy trên mỗi góc phố của Buenos Aires, thủ đô Argentina, ngân lên tất cả những gì thuộc về điệu Tango mê say rực lửa.

    Anh Angel G. Villoldo, một nhà soạn nhạc Argentina là tác giả của bản El Choclo bất hủ này. Bản nhạc được trình diễn đầu tiên ở nhà hàng ‘El Americano”, Buenos Aires vào năm 1903.

    El Choclo không lời được thu âm rất nhiều ở những buổi hòa nhạc khiêu vũ, đặc biệt ở Argentina. Tới năm 1952, một số phiên bản có lời được thu âm. Nổi tiếng nhất là bản do chị Georgia Gibbs hát, đứng thứ 2 trong xếp hạng của Billboard.

    Theo thời gian, rất nhiều ca sĩ nổi tiếng hát El Choclo, như Louis Armstrong, Nat King Cole, Connie Francis. Ở nhiều đường phố Nam Mỹ, Mỹ và Châu Âu, giai điệu El Choclo đem niềm vui và hứng khởi cho bao người đi đường.

    Năm 2000, nhạc sĩ Helmut Lotti người Bỉ đã sáng tác lời mới của ông cho El Choclo. Hiện nay, nhiều sàn khiêu vũ ỏ Mỹ và Việt Nam hay chơi bản El Choclo với lời mới này.

    Dưới đây chúng ta có 3 videos. Video đầu tiên là piano solo với phụ họa của dàn nhạc. Video thứ hai là Georgia Gibbs hát lời Anh ngữ, Kiss of fire, năm 1952. Video thứ ba là biểu diễn guitar cổ điển do Roland Dyens hòa âm và trình tấu. Hai lời nhạc khác nhau theo sau video links.

    El Choclo, piano với dàn nhạc phụ họa

    .

    El Choclo – Kiss Of Fire, do Georgia Gibbs hát năm 1952

    .

    El Choclo — Roland Dyens biểu diễn guitar cổ điển do chính anh soạn hòa âm


    .

    Kiss of Fire

      Music by A. G. Vilodo and English Words by Lester Allen and Robert Hill

    I touch your lips and all at once the sparks go flying
    Those devil lips that know so well the art of lying
    And though I see the danger, still the flame grows higher
    I know I must surrender to your kiss of fire

    Just like a torch, you set the soul within me burning
    I must go on, I’m on this road of no returning
    And though it burns me and it turns me into ashes
    My whole world crashes without your kiss of fire

    I can’t resist you, what good is there in trying?
    What good is there denying you’re all that I desire?
    Since first I kissed you my heart was yours completely
    If I’m a slave, then it’s a slave I want to be
    Don’t pity me, don’t pity me

    Give me your lips, the lips you only let me borrow
    Love me tonight and let the devil take tomorrow
    I know that I must have your kiss although it dooms me
    Though it consumes me, your kiss of fire

    Since first I kissed you my heart was yours completely
    If I’m a slave, then it’s a slave I want to be
    Don’t pity me, don’t pity me

    Give me your lips, the lips you only let me borrow
    Love me tonight and let the devil take tomorrow
    I know that I must have your kiss although it dooms me
    Though it consumes me. your kiss of fire!!!
    .

    Click vào đây để nghe hát Kiss of Fire với lời dưới đây

    Kiss of Fire

    Music by A. G. Vilodo and English Words by Helmut Lotti

    I hear the music in the streets of Buenos Aires
    And I go down the road to find where people play it.
    When I arrive I see the lovers dance a tango
    And what I never heard before, their bodies say it.
    I feel the music and I see the lovely lady –
    The kind of music that can make a man go crazy –
    She’s dancing all her cares away:
    She’ll dance forever and a day;
    For every tango tells the story of her soul.

    Because the tango, it moves like burning fire:
    It shows the secret passion, the power of desire.
    And when she dances, it will always take her higher –
    The tango rhythm is the rhythm of her heart.

    I want to to tango . . . . . .
    The dance of fire . . . . .
    To feel the beating of the heart of Argentina
    I have to dance with that senorita.
    I want to tango . . . . .
    Tango Argentino . . . .
    One single tango with the lovely senorita –
    A souvenir of Argentina in my heart.

    Cổ Cầm

    cocam1
    Chào các bạn,

    Hôm nay Tố Uyên xin giới thiệu đến các bạn Cổ Cầm, một nhạc cụ rất cổ nhưng có âm hưởng rất phong phú và hai bản nhạc cổ cầm.

    Cổ Cầm (hay còn gọi đàn Cầm,đàn bảy dây) là một trong những loại đàn khảy cổ nhất của Trung Quốc hiện nay. Từ thời Khổng Tử đàn Cầm đã là một trong những loại nhạc cụ thông dụng và được nhiều người ưa thích, âm thanh của đàn thanh cao, âm vang nên người xưa thường thông qua tiếng đàn để gửi gắm tình cảm và những lý tưởng vào trong đó.

    Đến đời Đường, Cổ Cầm đã có pháp ký phổ chuyên riêng, trong pháp ký phổ có lưu lại vị trí của dây đàn, cách khảy đàn bằng tay trái tay phải …nhưng không trực tiếp ghi chép âm cao.

    Pháp ký phổ dùng bộ thủ của chữ Hán, các chữ số, chữ giảm thể hợp thành và được gọi là Giảm Tự Phổ. Cho đến nay Ngũ Tuyến Phổ (năm dòng kẻ, hiện đang sử dụng) vẫn không thể thay thế được cách ghi chép tỉ mỉ và tính khoa học của Giảm Tự Phổ. Theo thống kê thì dùng Giảm Tự Phổ để ghi chép và lưu truyền các tác phẩm của Cổ Cầm có khoảng hơn 150 loại và hiện được coi là kho âm nhạc quý hiếm cần được bảo tồn.

    Sau đây là một vài giới thiệu về cấu tạo của đàn Cổ Cầm:

    Cổ Cầm dài khoảng 120-125cm, rộng khoảng 20cm, dày khoảng 6cm. Hình dáng của đàn được mô phỏng theo hình dáng Phượng Hoàng, toàn thân đàn tương ứng với thân Phượng Hoàng ( cũng có thể nói tương ứng với thân người ) bao gồm: đầu đàn, cổ đàn, vai đàn, lưng đàn, đuôi đàn, chân đàn. Phần phía trên đầu đàn được gọi là phần trán , đoạn dưới phần trán có nạm gỗ cứng để buộc dây đàn, gọi là Nhạc Sơn (hay Lâm Nhạc ) là phần cao nhất của đàn. Phần đáy đàn có hai rãnh âm, nằm ở phần giữa đáy đàn kích thước lớn gọi là Rãnh Long, nằm ở phần đuôi của đáy đàn kích thước nhỏ hơn gọi là Rãnh Phượng, đây gọi là trên núi dưới biển vừa có Rồng lại vừa có Phượng , tượng trưng cho đất trời vạn vật .
    cocam
    Nhạc Sơn giáp với trán đàn có nạm một thanh gỗ cứng gọi là Thừa Lô , phía trên Thừa Lô có 7 mắt dây dùng để cột dây đàn, phía dưới Thừa Lô có 7 Chẩn Cẩm dùng để điều chỉnh dây đàn. Phía ngoài cùng của đầu đàn có mắt Phượng và phần bảo vệ Chẩn Cẩm.

    Phần đuôi đàn cũng được nạm bằng gỗ cứng , trên mặt gỗ được khắc những rãnh nông dùng để cột dây đàn ( được gọi là Long Lợi ) , hai bên Long Lợi là Quán Góc ( hay còn gọi Tiêu Vĩ ).

    7 dây của đàn được cột từ phần Thừa Lô, mắc qua phần Nhạc Sơn, Long Lợi, sau đó chuyển hướng xuống đôi Túc Nhạn nằm ở phần đáy đàn. Còn phần mặt của đàn có 13 Cầm Huy, tượng trưng cho một năm có 12 tháng và một tháng nhuận.

    Phần hộp đàn của Cổ Cầm là cả một khúc gỗ được khoét rỗng tạo thành , thành hộp khá dày và ghồ ghề , do đó âm thanh của đàn thanh cao , ý vị .

    Phần đầu của bụng đàn có 2 rãnh âm là Thiệt Huyệt và Thanh Trì , phần đuôi của bụng đàn có một rãnh âm được gọi là Ý Chiểu. Đối ứng với Long Trì và Phượng Chiểu đều có phần nạp âm riêng. Phần đầu của nạp âm Long Trì có Thiên Trụ, phần đuôi có Địa Trụ, làm cho khi khảy đàn âm phát ra bị giữ lại không thoát đi được.

    Vì đàn không có Phẩm (cột) nên khi khảy đàn sẽ linh động hơn, lại có những ưu điểm sau: dây đàn khá dài, độ rung của dây đàn lớn, dư âm dài … do đó Cổ Cầm mang những nét đặc sắc riêng của thủ âm.

    Sau đây mời các bạn thưởng thức 2 bản Cổ Cầm. Bản đầu có cổ cầm, sáo và giọng ca. Bản sau là Nước Chảy, do Qong Yi độc tấu cổ cẩm.

    Ca cùng với cổ cầm và sáo


    .

    Nước Chảy – Gong Yi – 2008

    Daily English Discussion–Saturday, July 4, 2009

    englishchallenge
    Hi everyone,

    I have just obtained from a friend a good translation of the song Bên Đời Quạnh Hiu by Trinh Công Sơn. Before posting that translation, I would like to put it here as a challenge for you heroes and heroines to see how your translation will compare with the copy I have on my hand.

    Here it is:

    Bên Đời Quạnh Hiu

      Trịnh Công Sơn

    Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
    Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
    Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
    Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ

    Rồi một lần kia khăn gói đi xa
    Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
    Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
    Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ

    Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
    Đường về tình tôi có nắng rất la đà
    Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
    Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ

    Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
    Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
    Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
    Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi!

    Have a great weekend.

    Hoanh

    Hạnh phúc cả đời

    help
    Nếu bạn muốn hạnh phúc trong một giờ, hãy đi ngủ trưa. Muốn hạnh phúc trong một ngày, hãy đi câu cá. Muốn hạnh phúc trong một năm, hãy thừa kế một gia sản. Muốn hạnh phúc cả đời, hãy giúp đỡ ai đó.

    Phạm Kiêm Yến dịch

    .

    If you want happiness for an hour, take a nap. If you want happiness for a day, go fishing. If you want happiness for a year, inherit a fortune. If you want happiness for a lifetime, help somebody.

    Chinese Proverb

    Tư duy tích cực mỗi ngày