
Chúng ta biết bạn bè qua khiếm khuyết hơn là qua công trạng của họ.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
We know our friends by their defects rather than by their merits.
W. Somerset Maugham

Chúng ta biết bạn bè qua khiếm khuyết hơn là qua công trạng của họ.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
We know our friends by their defects rather than by their merits.
W. Somerset Maugham
Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry cuả nhiều bạn trẻ, là buồn và cô độc.
…Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải wa cảm giác đó. Cô độc. Đó là những lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh ngay giữa chốn đông người, đang qâuy quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách, đang cùng bạn bè vui đùa mà vẫn thầm tự nhủ:”Nào có ai hiểu lòng ta”.

…Cô độc. Đó là khi tâm sự ngổn ngang trong lòng mà ko biết tỏ cùng ai, kể cả cha mẹ hay người bạn thân thiết nhất. Là khi ta thấy như mình bị bỏ lại đằng sau trong một thế giới đang rộng ra mãi. Là khi ta thấy tràn ngập trong tâm hồn mình một nỗi buồn dai dẳng không tên. Và rất nhiều khi, chỉ là nỗi buồn vô cớ.
…Cô độc là một tâm trạng đáng sợ. Có người trốn chay sự cô độc bằng cách…ngủ vùi. Có ngừoi cố lấp nó bằng niềm vui ồn ào ở vũ trường hay trong những trò games, có người gặm nhấm nó bằng nước mắt. Có ngừoi thăng hoa vào nghệ thuật. Nhưng cũng có người bị nó bủa vây ko lối thoát, để rồi tìm đến cái chết chỉ vì cảm thấy wá cô đơn.Ít hay nhiều, khi rơi vào sự cô độc, chúng ta đều cảm thấy tâm hồn mình chỉ còn là một khoảng không đáng sợ, và ta tự hỏi:”Phải làm sao để lấp đầy khoảng trống này đây?”
…Nhưng, bạn biết không, những khoảng trống đó không phải để lấp đầy…
…Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những ngừoi, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc ko thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta ôối diện với chính ta. Không phải vì chia tay một người bạn, hay mất đi một ngừoi thân, hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn luôn ở đó, trong mọi con ngừoi.
…Tôi sẽ đọc cho bạn nghe bài thơ haiku này:

” Những lỗ trống trong củ sen
Khi ta ăn
Ăn luôn cả nó”
(haiku của một thi sĩ Nhật)
…Bạn thấy chăng? những lỗ trống là một phần của củ sen, cũng như sự cô độc là một phần của đời sống. Vì vậy, hãy nhìn thẳng vào nó. Đừng ngại nói:”Tôi đang buồn. Tôi cảm thấy cô độc” nếu bạn muốn được chia sẻ. Nhưng cũng đừng ngại nói:”Hãyđể tôi một mình lúc này” nếu bạn thực sự muốn như vậy. Đừng ngại vì đó là điều bình thừơng. Tất cả mọi người trên thế gian này đều thế. Chỉ khác nhau ở một điều: cách chúng ta đối xử với nó. Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống, bạn càng muốn trốn chạy thì nó càng muốn bám đuổi. Bạn càng muốn vùi lấp nó thì nó càng dễ quay lại vùi lấp chính bạn. Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cách lấp đầy khoảng trống ấy, nhưng cũng đừng để nó lấp đầy chúng ta. Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nó, và bình tĩnh đối diện với nó.
…Người ta gọi tuổi mới lớn là:”tuổi biết buồn”. “biết buồn” tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của khoảng tróng trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó hãy dành sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh, tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm những nỗi buồn nhưng cũng ko bao giờ thiếu niềm vui…
Đông Vy & Phạm Công Luận

Chào các bạn,
Thiên thiên, luôn luôn, hát khúc hát kỳ diệu.
Ta bắt được bài hát đó không? Ta nghe được nhiều hay ít?
Thiên nhiên nhẹ nhàng nhấc đi những ý nghĩ vẩn vơ của bạn khi bắt đầu đi dạo, kéo bạn hòa cùng tần số với thiên nhiên. Bỗng nhiên mọi ý tưởng tan biến, bạn mở to mắt ngạc nhiên và say mê ngắm nhìn vạt cỏ sống động, lọt thỏm vào âm thanh ríu rít của bầy chim, của gió. Về nhà, mẹ bạn hạnh phúc thấy cánh đồng, chim chóc và hoa ly ly trên khuôn mặt bạn.
Sâu thẳm trong sự ngạc nhiên đó, là một hóa chất kỳ diệu, nằm trong bản giao hưởng chung của vũ trụ, hòa vào trái tim con người. Con người, thấm trong đó, nhìn thấy vẻ đẹp diệu kỳ trong tất cả những gì con người có thể nhìn thấy, nghe thấy, cảm thấy. Con người ghi lại, thể hiện ra điều kỳ diệu tạo hóa đã tiết lộ, để chia sẻ với các anh chị em.
Hôm nay, chúng ta hãy cùng tìm hiểu cảm nhận sâu thẳm về thiên nhiên, nguồn cảm hứng sáng tạo vô cùng, của nhạc sĩ thiên tài Beethoven.
Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,
Hiển.
.

Ở đây, bao quanh bởi những tạo vật của Thiên Nhiên, tôi thường ngồi hàng giờ, trong khi giác quan của tôi hưởng thụ cảnh Thiên Nhiên. Ở đây, mặt trời lộng lẫy không bị che bởi bất kỳ mái nhà bẩn thỉu nào do con người tạo ra, ở đây, bầu trời xanh là trần nhà tuyệt vời của mình. Vào buổi tối, tôi ngắm bầu trời trong nỗi ngạc nhiên và những chùm thiên thể sáng liên tục quay quanh quỹ đạo của chúng, những mặt trời hay những trái đất, rồi linh hồn của mình vượt lên quá những chòm sao hàng triệu dặm xa, tới cội nguồn đầu tiên, từ nơi đó, tất cả các tạo vật trôi ra và từ nơi đó, những tạo vật mới sẽ tuôn ra mãi mãi.
Bây giờ và sau này, khi mình cố gắng diễn tả những cảm xúc âm nhạc sôi sục — ồ, khi đó mình thấy rằng mình đã bị đánh lừa kinh khủng; mình quăng đi mảnh giấy mới ghi vội, và cảm thấy chắc chắn rằng chưa bao giờ một ai sinh ra trên trái đất này có thể diễn tả bằng âm thanh, ngôn từ, mầu sắc hay đá cuội những hình ảnh thiên đường, lơ lửng trước sức tưởng thưởng phấn khích của anh ta, trong những giờ phút hạnh phúc nhất đó…
Đúng rồi, điều đó phải đến từ trên trời, điều đánh thẳng vào trái tim; nếu không nó sẽ chẳng là gì ngoài những nốt nhạc, phần xác thiếu đi phần hồn, có phải không? Cái gì là phần xác không có phần hồn? Đất hay bùn, phải không? Tinh thần phải bay thoát khỏi đất, nơi tia lửa huyền diệu bị giam cầm một thời gian, và cũng giống như cánh đồng, nơi người gieo cầy tin cậy gieo những hạt giống, hạt phải nở hoa và đơm trái, và sinh sản, vượt lên về phí cội nguồn, nơi hạt đã đến.
Vì, những tạo vật phải kinh trọng tạo hóa vô biên, với những lao lực kiên trì từ những khả năng được phú cho chúng.
Nhạc sĩ Beethoven
Nguyễn Minh Hiển dịch
.

Here, surrounded by the products of Nature, often I sit for hours, while my senses feast upon the spectacle of Nature. Here the majestic sun is not concealed by any dirty roof made by human hands, here the blue sky is my sublime roof. When in the evening I contemplate the sky in wonder and the host of luminous bodies continually revolving within their orbits, suns or earths by name, then my spirit rises beyond these constellations so many millions of miles away to the primeval source from which all creation flows and from which new creations shall flow eternally.
When, now and again, I endeavor to formulate my seething emotions in music— oh, then I find that I am terribly deceived; I throw my scrawled paper upon the ground and feel firmly convinced that never shall anyone born on this earth be able to express in sounds, words, colors or stone those heavenly images that hover before his excited imagination in his happiest hours…
Yes, it must come from above, that which strikes the heart; otherwise it’s nothing but notes, body without spirit, isn’t that so? What is body without spirit? Earth or muck, isn’t it? The spirit must rise from the earth, in which for a time the divine spark is confined, and much like the field to which the ploughman entrusts precious seed, it must flower and bear many fruits, and, thus multiplied, rise again towards the source from which it has flown. For only by persistent toil of the faculties granted to them do created things revere the creator of infinite Nature.
— Beethoven (1770-1827)
conversation with Johann Stumpff
Bằng Cách Nào Cho Đi Thay Đổi Mọi Điều?
Hãy cho và bạn sẽ nhận
Give and you shall receive.
Hãy yêu đời rồi đời sẽ yêu bạn. Hãy yêu người và sẽ được người yêu
Love life and life will love you back. Love people and they will love you back.
( Arthur Rubinstein)

Chúng ta thường nghĩ rằng thành công của chúng ta phụ thuộc vào mức độ tập trung vào bản thân ta. Nhưng điều này không đúng.
Mọi người thành công đều biết rằng bạn thành công vì bạn đã cho đi bao nhiêu giá trị cho người khác.
Tuy nhiên, chúng ta thường quên điều này. Hạnh phúc của chúng ta cũng có được theo cách này. Khi tôi quá chú tâm vào mục tiêu của tôi, cảm xúc của tôi, và ước muốn của tôi, tôi bắt đầu cảm thấy buồn chán. Khi tôi chỉ tập trung vào mình, thật dễ nghĩ rằng mọi cái là về tôi, cái tôi che lấp tất cả. Nhưng sự việc không phải vậy. Và khi tôi quá chú tâm vào mình, tôi bắt đầu trở nên dễ bị tổn thương bởi những người khác. Tôi nghĩ rằng người ta làm những việc tôi không thích là vì tôi, trong khi họ thực sự đang làm những việc đó vì chính họ.
Hãy nghĩ xem cảm giác buồn chán phải chăng sẽ thường xảy ra và thật dễ dàng khi bạn cảm thấy mình quá quan trọng?
Đó cũng là cách khiến ta nên hướng sự chú ý sang người khác, và chú tâm đến việc cho, thay vì nhận. Bạn thường nghĩ rằng bạn cứ cho đi mãi mà không bao giờ được nhận. Nhưng điều ngược lại thì đúng hoàn toàn, vậy nên bạn nên cho nhiều đến mức bạn khơi dậy ước muốn nơi người khác muốn cho lại bạn . 
Cho Thế Nào Có Tác Dụng?
+ Cách tốt nhất thú vị là hãy quan tâm đến người khác.
+ Bạn thu nhận nhiều năng lượng vật lý hơn bằng cách đốt năng lượng khi tập thể dục.
+ Cách để được yêu là biến mình thành đáng yêu
Khi bạn tìm hiểu người khác, những người khác có lẽ cũng muốn hiểu biết bạn .
Bằng cách bạn giúp người khác, những người khác có thể muốn giúp bạn.
Thực thú vị về việc làm thế nào theo trực giác chúng ta biết được những điều này, ý nghĩa của việc cho, nhưng bằng cách nào đó cái tôi của chúng ta cản trở việc thực hiện. Sự tự cho mình quan trọng khiến chúng ta nghĩ rằng chúng ta cần nhận để chứng tỏ ý nghĩa của sự cho. Điều này chính ra là bạn đi tìm cái đúng sai hơn là hạnh phúc. Như thế có xứng đáng không?
Tôi cho rằng người cho trước có nhiều quyền lực hơn. Nếu không, sẽ mất bao lâu để người kia bắt đầu cho, nếu như muốn cho. Đợi những người khác cho giống như đợi ai đó cho cái mình muốn. Tại sao không thử hỏi và và tìm hiểu xem điều gì sẽ xảy ra.
Cho Đi Chính Mình
Khi bạn cho mà không mong chờ gì đáp lại, bạn đã thành bậc thầy của nghệ thuật cho. Phải chăng những người thành công nhất là những người trao tặng cho những người khác giá trị lớn nhất?
Quan niệm về Cho của Khalil Gilbran trong bài về Sự Cho thật tuyệt vời:
“Đem cho chính bản thân, ấy mới thực là cho”
“Có những kẻ cho với niềm vui, và niềm vui ấy là phần thưởng của họ”
“Cho khi được hỏi xin thì quý, nhưng tốt hơn nên cho chẳng đợi xin, cho qua cảm thông“
Vì thế câu hỏi là : Làm thế nào bạn có thể cho đi nhiều hơn chính bản thân mình.
Tôi tin rằng bạn sẽ thấy, như tôi đã thấy, rằng bạn là người thành công nhất khi bạn làm điều gì thực sự tốt đẹp, hay khi bạn đang làm điều đó một cách thích thú say mê ( và không phải rằng những thứ đó không quan trọng). Bạn thành công nhất khi bạn đang phụng sự người khác.
Sau đây là một vài đề nghị về những cách đơn giản mà hiệu quả bạn có thể cho những người quanh bạn hôm nay:
+ Bỏ đi những chuẩn mực bạn ấn định và dự kiến cho người yêu/ chồng / vợ và gia đình bạn. Thay vì mong chờ họ cư xử với bạn theo cách nào đó, nghĩ xem làm thế nào bạn có thể cho họ thấy họ thực sự có ý nghĩa biết bao với bạn.

+ Cho thái độ ứng xử của bạn:
Đây là một trong những cách thực sự ấn tượng bạn có thể “cho” người khác. Thái độ và năng lượng tích cực của bạn có sức mạnh và hiệu quả lạ thường với những người quanh bạn. Bóng tối, khi có ánh sáng đến, trở thành sáng rực. Cùng cách ấy, năng lượng yếu, tan hòa, khi năng lượng mạnh đến gần. Hãy giúp trung hòa nguồn năng lượng yếu của người khác bằng cách cho họ nguồn năng lượng tích cực mạnh hơn của bạn.
+ Cho sự quan tâm :
Bất cứ khi nào bạn gặp một ai đó, hãy nói một câu chúc lành thầm lặng hay gửi cho họ một thiện ý, một suy nghĩ tích cực, thay vì phê phán họ.
+ Thể hiện lòng biết ơn:
Viết một bức thư ngắn hay vài dòng ghi lại bày tỏ cho ai đó biết họ có ý nghĩa dường nào với bạn và những lý do bạn yêu họ.Kết quả của việc này sẽ có tác dụng thực đáng kinh ngạc với người nhận. 
+ Ngỏ ý giúp đỡ:
Nếu không có thể làm gì đặc biệt cho một người khác, hãy để cho họ biết rằng nếu họ thấy có cách nào bạn có thể giúp đỡ, bạn muốn họ nói cho bạn biết.
Những thứ này dường như nhỏ bé, nhưng tôi nghĩ thế giới được thay đổi bởi số nhiều những ý tưởng nho nhỏ. Các cuộc cách mạng khởi đầu bằng những hành động nho nhỏ ấy.
Vì thế bây giờ những gì tôi muốn hỏi bạn là: Tôi có thể giúp bạn bằng cách nào? Xin hãy cho tôi biết nhé.
Theo How Giving Changes Everything
Jonathan Mead
Bài hôm nay:
Playing for Change — Chơi để Thay Đổi, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, Chuyện Phố, anh Nguyễn Minh Hiển giới thiệu và nối link.
Daily English Discussion, Parliament or Kindergarten?, anh Trần Đình Hoành.
Chờ đợi, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.
Lý do của tình thương , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.
Cho con, Bé Chuột , Chuyện Phố, chị Bùi Diệu Minh.
Mộng Đinh Lăng , Văn, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.
Yêu thương cái yếu của mình, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Thượng cẳng chân hạ cẳng tay trong Quốc Hội Nam Triều Tiên, ngày hôm qua, 22 tháng 7 năm 2009.
.
.
Mỹ sẽ gia tăng phòng vệ cho các quốc gia vùng Vịnh nếu Iran mở chương trình hạt nhân – Ngọai Trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố ở Bangkok. Clinton nói một “dù phòng vệ” (defense umbrella) ở vùng Vịnh sẽ làm cho Iran không mạnh thêm được tí nào dù có vũ khí hạt nhân. Về Bắc Triều Tiên, Clinton cho biết BTT phải bỏ chương trình hạt nhân “mà không thể quay lại được” (irreversible) trước khi có thể vào lại bàn điều đình 6 bên (Bắc Triều Tiên, Nam Triều Tiên, Mỹ, Trung Quốc, Nhật và Nga).
Các anh hùng vô danh cứu nguy Internet – Luật sư về Internet, Jonathan Zittrain, của Đại Học Harvard, nói chuyện tại hội nghị TED ở Đại Học Oxford, Luân Đôn. Một diễn đàn ít người biết đến, gọi là North American Network Operators Group (NANOG) (Nhóm Chuyên Gia về Mạng Bắc Mỹ) trao đổi thông tin và kỹ năng về các vấn đề trên mạng, và các thành viên diễn đàn này sẽ nhảy vào “chữa cháy” ngay khi nơi nào có vấn đề. Năm 2008, Pakistan ngăn Youtube vì “tội lộng ngôn.” Tuy nhiên vì vài lầm lỗi kỹ thuật, Youtube bi ngưng trên toàn thế giới. Các thành viên NANOG nhảy vào giải quyết và 2 giờ đồng hồ sau Youtube đã hoạt động trở lại.
Na Uy đứng đầu bảng “thăng tiến xã hội” – Đây là kết quả khảo sát của Trường Kinh Tế Luân Đôn về khả năng một cá nhân được cơ hội thăng tiến xã hội (social mobility) trong quốc gia. Norway đứng đầu; Canada/Denmark/Sweden thứ 2, Finland thứ 3, Germany thứ 4, Anh thứ 5, và Mỹ thứ 6.
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Giới trẻ háo hức với nhật thực dài nhất thế kỷ – Hàng nghìn người Hà Nội đã đổ về những địa điểm có tầm nhìn rộng để chiêm ngưỡng nhật thực dài nhất thế kỷ. Lỉnh kỉnh với đủ thứ dụng cụ thủ công và máy ảnh, nhiều bạn trẻ tụ họp từ lúc mặt trời chưa ló dạng. Hình ảnh giới trẻ săn nhật thực.
TP.HCM: 2011 có thành phố internet ở khu công nghệ cao – công trình “thành phố internet” tại Khu Công nghệ cao TP.HCM sẽ hoàn thành vào giữa năm 2011, dự kiến sẽ góp phần xây dựng cơ sở vật chất và phát triển kinh tế cho TP.HCM nói chung và Khu CNC nói riêng.
Quảng Ngãi: hội ngộ 100 năm văn hóa Sa Huỳnh – Trưng bày chuyên đề văn hóa Sa Huỳnh nhân kỷ niệm 100 năm phát hiện, nghiên cứu văn hóa Sa Huỳnh (1909-2009).
51 tỉ đồng hỗ trợ tìm thị trường nội địa – Bộ trưởng Bộ Công thương vừa phê duyệt chương trình xúc tiến thương mại thị trường trong nước năm 2009 trị giá hơn 51 tỉ đồng. Số tiền đó dùng hỗ trợ cho doanh nghiệp toàn bộ kinh phí điều tra, khảo sát thị trường, khảo sát mạng lưới phân phối trong nước, tổ chức các hội thảo, tọa đàm, các hoạt động truyền thông.
Đề xuất mô hình đặc khu kinh tế mới – Tọa đàm “Giới thiệu một số khu kinh tế tự do trên thế giới và vấn đề xây dựng các đặc khu kinh tế của VN” do Trung tâm kinh tế châu Á – Thái Bình Dương TP.HCM tổ chức ngày 21-7.
Người truyền giữ chữ Thái! – Ông Lô Khánh Xuyên đang dành năm tháng cuối đời để cố gắng truyền giữ chữ Thái cho con cháu, góp phần bảo tồn, phát huy giá trị văn hoá của dân tộc mình.
Lặng lẽ tìm hài cốt đồng đội – Ông Nguyễn Viết Quản – thành viên Câu lạc bộ Công an hưu trí, quận 6, TPHCM – đã nhiều năm lặng lẽ đi tìm hài cốt của đồng đội đưa về với người thân. Ông đã xem công việc đó là trách nhiệm với người đã khuất và là sự an ủi cho chính mình.
Người cứu rỗi cho những linh hồn bất hạnh – Đã hơn 3 năm nay, người đàn ông 61 tuổi này luôn rảo bước đi tìm những bào thai bị phá bỏ, đem về chôn cất.
Túi sinh thái của CLB 3R – Nhằm tạo ra một trào lưu, lối sống lành mạnh trong giới trẻ, CLB 3R ở Hà Nội đang triển khai chiến dịch phát túi sinh thái (Eco-bag) thay túi nilon để bảo vệ môi trường.
Truyền hình trực tuyến về tới vùng sâu vùng xa – Chỉ cần có mạng Internet và máy tính, hội nghị truyền hình trực tuyến (Video Conferrencing), truyền đa điểm tới đa điểm đã có thể cung cấp tới vùng sâu vùng xa trên toàn quốc.
Vịnh Hạ Long vào chung kết 7 kỳ quan thế giới – Ngày 21/7, tổ chức New7Wonders đã công bố Vịnh Hạ Long là một trong 28 ứng viên lọt vào vòng chung kết của cuộc bầu chọn 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới. Theo thông báo của New7Wonders, cuộc bầu chọn tiếp theo sẽ kéo dài đến năm 2011. Đến ngày 7/7/2011, 7 địa danh được nhiều người bình chọn nhất sẽ được công bố là kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới.
Chương trình tặng tập vở cho học sinh nghèo vượt khó tại các xã vùng sâu, vùng xa hai tỉnh Bình Thuận và Bình Phước.
Về để thêm yêu hai tiếng Việt Nam – Cảm nhận của nhiều thanh thiếu niên kiều bào khi có những trải nghiệm tại trại hè thanh thiếu niên kiều bào và tuổi trẻ TP.HCM 2009.
Tra cứu miễn phí điểm thi đại học qua SMS của Viettel – Từ 22.7, Viettel bắt đầu cung cấp miễn phí kết quả điểm thi đại học – cao đẳng năm 2009 qua tin nhắn SMS cho các thuê bao sử dụng mạng Viettel.
Bà già 70 tuổi vật ngã tên cướp
.
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
🙂 🙂 🙂 🙂 🙂
Đọt Chuối Non
Chào các bạn,
Hôm nay mình kể với các bạn một câu chuyện về sức mạnh của những bài hát từ …vỉa hè nhé 🙂 Sau đây, mình giới thiệu với các bạn một số nghệ sĩ đường phố 🙂

1. Anh Roger Ridley ở Santa Monica, California, anh hát đang hát bài “Stand by me” – Hãy đứng bên em!
Thông điệp của anh là “Dù bạn là ai và đang đi ở đâu trên đường đời, sẽ có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, bạn sẽ cần một người để đứng bên cạnh bạn. Không cần biết bạn có bao nhiêu tiền, bạn sẽ cần ai đó, ai đó, để đứng bên bạn”
.

2. Chị Tal Ben Ari, với tên thân mật là “Tula”, chị là người nguyên gốc ở Tel Aviv, Israel, chị đang hát bài hát “Chanda Mama” trên đường phố Barcelona, Tây Ban Nha.
.
.

3. Anh Louis Mhlanga người Zimbabwe, anh đang hát một bài hát rumba về hòa bình và tình yêu ở quê hương anh, bằng tiếng mẹ đẻ.
.
.
Các anh chị vui vẻ hát và tạo không khí hứng khởi tuyệt vời trên các đường phố, nóc nhà cao tầng, ga tầu điện ngầm của quê hương họ, cùng bao anh chị khác trên các nẻo đường của Nepal, Việt Nam, Lào, Mexico, Nam Phi, Palestine, Úc, New Zealand.
Một số anh chị thu nhạc của mình để trên youtube, mở blog như myspace, wordpress và vô vàn cơ hội khác từ Internet để giúp thông điệp của họ quảng bá rộng rãi. Như nhóm Fabulous Lemon Drops từ Brisbane, Úc sau đây, ủng hộ phong trào “Go Green”:
Everything’s Gone Green (on Youtube)
.
Tháng 5 năm 2005, nhà sản xuất âm nhạc Mark Johnson đi dạo trên đường và nghe anh Roger Ridley hát bài Stand by me từ xa. Anh chạy đến xem và nhận ra ngay rằng giọng hát, linh hồn và âm nhạc của anh Roger phải được chia sẻ với thể giới.
Vốn là nhà sản xuất âm nhạc và yêu cảm hứng mê hồn từ âm nhạc để thay đổi thế giới bằng hòa bình và tình yêu, anh Mark Johnson… đưa anh Roger Ridley và các nghệ sĩ đường phố lên Internet. Anh Mark tạo ra một phong trào truyền thông đa phương tiện để thay đổi thế giới – “Chơi để thay đổi” – Playing for Change.
Anh dùng mọi thứ từ dùng ô tô để làm studio, xe đẩy chạy bằng pin và dần dần bằng máy tính laptop để thu những bài hát, thay đổi cùng kỹ thuật máy tính theo thời gian. Nhưng một điều không thay đổi, đó là cam kết tạo ra môi trường để giúp những nghệ sĩ đưa giọng ca tiếng hát của họ qua khỏi các khu phố, qua khỏi các biên giới, tới được Úc, Nam Phi, Việt Nam.


.
Sau hơn 5 năm hoạt động tới giờ, “Playing for Change” đã liên kết được với nghệ sĩ từ nhiều bang của Mỹ, Châu Âu, Châu Á, Châu Phi.
.

.
Sau đây là bản nhạc “Don’t Worry” (Đừng lo lắng) do Pierre Minetti viết và nhiều nghệ sĩ đường phố trên thế giới hát với nhiều ngôn ngữ khác nhau, và Playing for Change thu hình.
.
.
Bây giờ, một nghệ sĩ Việt Nam có thể thu âm bài hát và gửi đến Playing for Change 🙂
Hay một ngày kia, Playing for Change sẽ đến Việt Nam và thu phim bài hát của bạn, nếu bạn đang hát trên vỉa hè 🙂
Mình thấy câu chuyên Playing for Change thật là hay và kinh khủng 🙂
Câu chuyện về Chơi để Thay đổi, Ôm miễn phí (Free Hugs), câu lạc bộ 3 R’s (Reduce, Reuse, Recycle) đều từ những điều rất bình thường của cuộc sống, nhưng điều gì đã khiến nó thành một phong trào rộng khắp thế giới?
Làm sao để một ý tưởng tốt đẹp có thể tỏa sáng khắp thế giới?
Các bạn hãy trả lời cùng mình nhé 🙂
1. Theo mình, trước tiên những nghệ sĩ đó biểu diễn đầy tình yêu. Đơn giản vậy thôi. Họ chơi. Hay họ nhóm lại để chơi một cái gì đó vui vui. Họ hát lên một bài hát 🙂
Những bài hát tình yêu đó rung động trái tim những người khác.
2. Mọi người chia sẻ và “hát” tiếp “bài hát” đó. Những người khác tạo ra môi trường để cho những bài hát đó được ngân xa. 🙂
“There are two ways of being creative. One can sing and dance. Or one can create an environment in which singers and dancers flourish.” (Warren G. Bennis)
Có hai cách sáng tạo. Một người có thể hát và nhảy múa. Hoặc một người có thể tạo ra một môi trường để ca sĩ và vũ công phát triển.
3. Đặc biệt ngày nay, yếu tố môi trường nuôi dưỡng bài hát và ý tưởng dễ dàng hơn hơn nhiều bởi sự giúp sức của kỹ thuật máy tính và Internet website.
Nếu bạn yêu một ý tưởng, hãy “hát” nó lên theo cách của bạn. Bạn có thể “hát” lên từ giữa ruộng lúa hay từ một blog mới tạo trên Internet, hay giúp những nụ cười tươi của bà con nông dân xuất hiện trên bao bì của sản phẩm công ty bạn 🙂
Hãy đứng cùng nhau, “Stand by me” 🙂
Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,
Hiển.



Hi everyone,
Here is the “video of the year” showing a fist fight in the South Korea parliament yesterday, July 22, 2009, to start your day with a good laugh.
.
.
Any comment?
Great day!
Hoanh

Nếu bạn chờ đợi, điều duy nhất xảy ra là bạn già đi.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch
.
If you wait, all that happens is that you get older.
Larry McMurtry

Nếu có ai nài nỉ tôi đưa ra lý do vì sao tôi mến anh ta, tôi sẽ không thể tìm thấy gì để nói, ngoài việc trả lời rằng: vì anh ấy là anh ấy và tôi là tôi.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
If a man should importune me to give a reason why I loved him, I find it could no otherwise be expressed, than by making answer: because it was he, because it was I.
Michel de Montaigne
Chỉ còn hai tuần nữa thôi là con gái mẹ tròn tám tuổi.

Tóc biếc, môi hồng với đôi mày cong như một vầng trăng. Con gái mẹ hay cười, mỗi nụ cười là ánh vui tràn lên môi lên mắt, sáng bừng khuôn mặt đáng yêu. Nhìn nụ cười của con, mẹ thấy lại những tháng ngày ấu thơ hạnh phúc.
Những buổi sáng dậy sớm nằm trên giường với ông bà. Cái giường nhỏ có một bức tường ngăn đầy sách, một cô búp bê da nâu, tóc xoăn đứng trong hộc tủ. Bên kia tường là chuồng lợn của nhà hàng xóm, chú lợn thỉnh thoảng lại làm ồn ụt ịt.

Cô bé tám tuổi là mẹ khi ấy thường hay nằm im nhìn lên trần nhà suy ngẫm. Ông bà thấy vậy hay trêu mẹ là bé mà đã biết nằm suy ngẫm sự đời. Mẹ cười tít mắt, niềm vui tràn mắt tràn môi. Lúc ấy chắc mẹ cũng mang đến cho ông bà thật nhiều hạnh phúc, như con bây giờ mang đến cho mẹ biết bao niềm vui những lúc con cười.

Nụ cuời của con đưa mẹ trở về tuổi thơ có ngôi nhà với khu vườn xinh xắn, cây sấu nhỏ sau nhà xòe những cành lá non tơ vào khung của sổ, vẽ lên tường bao nhiêu bức tranh đen trắng. Cái giếng nhỏ, nước trong vắt, có chiếc gàu nhỏ màu đen rêu phủ xanh rì. Cây dâu tằm mỗi mùa hè là trĩu cành quả ngọt để mẹ tìm ăn cho đến tím cả môi. Giàn nho ngập ánh trăng và gió những buổi tối mùa hè mất điện. Con ngõ nhỏ mỗi buổi sáng đưa mẹ đến trường. Cô bé là mẹ đeo chiếc cặp to đùng lẽo đẽo đằng sau cậu bạn cùng trường không biết tên, cũng không bao giờ hỏi. Sau này khi lên cấp 3, mẹ và cậu bé ấy trở thành bạn thân cùng lớp, thỉnh thoảng vẫn nhắc về con ngõ nhỏ ngày xưa…

Nụ cười của con đưa mẹ về với những buổi tối ấm êm, có ông bà và bác. Cả nhà ngồi học bài, đọc sách xung quanh chiếc bàn gỗ khổng lồ. Cũng chiếc bàn ấy, ban ngày trở thành ngôi nhà của mẹ, là chỗ để mẹ và các cô bạn khác lấy báo bao quanh để biến thành nhà, thành cửa hàng, thành tất cả những gì mà trí tưởng tượng phong phú trẻ con có thể nghĩ ra…

Nụ cười của con đưa mẹ về với tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc của một cô bé có đôi mắt buồn là mẹ… Đôi mắt của con bây giờ sáng và vui như giọt nắng mùa thu. Mẹ mong sao giữ mãi được niềm vui trong trẻo ấy. Để sau này khi con nhìn vào nụ cười của con mình, con sẽ thấy lại những tháng ngày tuổi thơ hạnh phúc có hai mẹ con mình nắm tay nhau đi trên những con đường tràn ngập niềm vui.
Mẹ Bé Chuột
.
ĐCN: Mẹ Bé Chuột là chị Bùi Diệu Minh, hiện đang sống ở Hà nội làm tại IBM Việt nam. Chuột tên thật là Lê Minh Anh, năm nay sắp tròn 8 tuổi, học tại trường Uniworld ở Hà nội.
Vườn nhà bà ngoại có rất ít hoa, chỉ toàn lá. Dường như đối với ngoại, lá thì hữu dụng hơn hoa nhiều.

Ngay bên cổng nhà là hai cây dừa, lá sẽ dùng để làm bánh phu thê khi nhà hàng xóm có đám cưới. Leo tràn trên bờ rào là một màu xanh mởn của lá sương sâm. Cứ dăm ngày, bà lại cắp rổ ra lặt về làm món sương sâm nước cốt dừa mát ngọt, thơm thơm mà lũ chúng tôi luôn mê mẩn. Chuối thì bà trồng thành hàng cạnh bờ rào. Để Tết gói bánh Tét khỏi phải mua, không thì lâu lâu cắt một hai tấm lá gói mấy cái bánh ú ăn chơi. Sát cạnh giếng là mấy cây dong, một bụi riềng, dăm khóm xả, một vạt lá lốt, một bụi trầu lớn. Và hai bụi đinh lăng xanh rờn trồng ngay bên cửa bếp.
Bà ngoại tôi yêu quý nhất hai bụi đinh lăng này, ngày nào cũng tưới. Mỗi năm vào dịp Tết, tự tay bà sẽ chọn lặt từng ngọn lá đinh lăng để làm món nem bì.
Cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa gặp ai làm món nem bì ngon như bà. Chính món này làm ông ngoại phải lòng bà. Ông ngoại vốn là bạn cờ vong niên của ông cố, thỉnh thoảng vẫn đến chơi nhà, nhưng không bao giờ gặp mặt bà. Ngược lại, bà thì biết ông rất rõ vì bà vẫn nấp sau rèm nhìn trộm chàng trai trẻ ngồi chơi cờ ngoài phòng khách. Ông cố là người khó tính, nên bà luôn phải giấu mình đi khi có khách đàn ông đến nhà. Tóc bà không bao giờ được cắt, và răng thì phải nhuộm hạt huyền.
Một Tết nọ, ông cố mời ông ngoại đến nhà, nếm món ruột của cô con gái rượu. Ông ngoại đang mải mê ăn, mải mê nhấp rượu, chợt nghe ông cố hỏi: “Anh thấy răng, có được không?” ông ngoại liền gật đầu tới tấp: “Dạ được lắm, rất ngon” Ông cố cười ha hả: “ Tui không hỏi nem có ngon không. Nem con gái tui làm là nhứt xứ rồi đó nờ. Chừ tui muốn hỏi là anh có ưng cái người làm món nem ni không?” Vậy là, ông ngoại ưng luôn người con gái làm món nem bì ngon tê lưỡi đó, dù chưa một lần gặp mặt.
Khi về lập nghiệp tại đất này, việc đầu tiên ông làm sau khi dựng ngôi nhà gỗ nhỏ là trồng hai bụi đinh lăng, để bà làm món nem bì cho ông nhắm rượu. Mỗi khi nhắm rượu, ông lại kể chuyện ngày xưa ông phải lòng bà vì món này. Bà lại cười lỏn lẻn, khoe hàm răng đen nhánh.

Sau khi ông ngoại mất, cậu tôi muốn xây lại nhà, đã tranh cãi với bà một trận ra trò. Vì bà nhất định giữ hai bụi đinh lăng ở nơi chúng đã được trồng xuống, mà nếu vậy, thì ngôi nhà sẽ phải xây lệch qua một bên. Bà khăng khăng: “Tau chỉ còn có hai bụi cây này để nhớ đến thầy mi. Để yên đó!” Cậu tôi chịu thua, ngôi nhà không thể nằm giữa mảnh đất, và hai bụi đinh lăng giờ thành ra mọc cạnh cửa hông.
Từ khi ông mất, bà ngoại chỉ làm món nem vào dịp Tết. Cứ đến 26 Tết, bà mới mua thịt, bì về, tự tay rang thính, tự tay bà thái thịt nạc thành từng miếng mỏng, thật mỏng, bì luộc sơ rồi thái chỉ, thái vừa, rồi trộn với thính, tỏi, tiêu. Xong rồi nắn thành từng khối vuông, đệm vài lá đinh lăng xung quanh rồi gói lại bằng lá chuối tươi, buộc lạt, đem treo trên đầu bếp. Đến trưa ba mươi lấy xuống đặt lên đĩa rồi mở gói. Thịt chín nhờ lên men có màu phớt hồng, thính vàng ruộm, điểm những sợi mỡ trắng và những sợi bì trong. Bên ngoài lớp lá gói vẫn nguyên màu xanh, lá đinh lăng lót trong cũng vậy. Bày thêm cạnh đĩa mấy tép tỏi bóc sẵn, mấy quả ớt hiểm đỏ tươi. Chưa ăn đã thấy thơm nức mũi. Lá đinh lăng vừa làm đẹp món ăn, lại có mùi hăng hăng nhẹ, vị hơi đăng đắng và cũng có tính an vị, nên ăn với nem vừa chua thì rất bắt. Nhắm chung với chút rượu nữa thì uống đến mềm môi.

Tôi đã ngồi xem bà làm món nem ấy suốt những cái Tết thời thơ ấu, nhưng đáng buồn làm sao, không chịu quan sát kỹ. Các dì và mẹ tôi cũng vậy, bởi cứ nghĩ rằng công thức chung là đơn giản. Chính vì vậy mà không chịu hỏi kỹ các công đoạn thái thịt, trộn, gói, tỉ lệ thịt, bì, thính chính xác ra sao. Vì vậy khi bà mất đi, món nem cũng thất truyền. Dì tôi nhớ mang máng cách làm, Tết năm nọ quyết tâm gói thử, nhưng chỉ một lần rồi thôi vì ai cũng nhận ra là khác xa món nem bà làm ngày xưa. Ngồi bên mâm cơm ngày cuối năm, cả nhà ngậm ngùi nhớ ông, nhớ bà, nhớ món nem bì ngon tuyệt mà ứa nước mắt. Có bao nhiêu chuyện bởi cứ tưởng là đơn giản mà chúng ta đã bỏ qua, để rồi nó qua luôn không thể nào níu lại?
Ngôi nhà còn được cơi nới thêm hai lần nữa, nhưng vẫn xây lệch, chừa lại hai bụi đinh lăng và khoảng sân rộng bên hông nhà. Lá non vẫn mọc ra, rồi già đi, không ai lặt hái nên ngày càng xum xuê. Tôi nghe người ta nói rằng cây đinh lăng khi được 100 năm tuổi sẽ thành cây thuốc quý.
Cậu tôi thì kể rằng có một trưa Ba mươi năm nọ, cậu nằm ngủ quên bên cửa, mộng thấy Đinh lăng hoá người…
Đặng Nguyễn Đông Vy
Chào các bạn,
Hàng ngày ta đọc tư duy tích cực và cố cố cố để tư duy tích cực, và ta cảm thấy rất thường xuyên ta không tích cực được như ta muốn, và ta lại cố cố cố thêm, và vẫn cảm thấy mình yếu kém, và ta bắt đầu stress stress stress vì cái yếu kém của mình. Hóa ra khởi đầu để cho tích cực và hết stress, một lúc sau thì lại nhiều stress hơn nữa. Đúng là tẩu hỏa nhập ma.

Vấn đề ở chỗ này có vài điểm:
1. Ta cứ chối bỏ cái yếu kém của mình, không chấp nhận nó là một phần của mình, và ta bị stress vì nó vẫn còn đó. Nếu hai cánh tay của mình yếu không cử tạ 100 ky’ được, thì việc gì phải stress? Cứ thong thả tập thể thao đều đặn hàng ngày, hai cánh tay sẽ mạnh thêm từ từ, đến đâu hay đến đó. Điều quan trọng là ta vui thích khi tập hàng ngày, như là một môn giải trí, hơn là cố cố cố như là một loại công việc nhiều stress. Có cố thì chắc là cũng chẳng giúp mình đi nhanh được bao nhiêu, vì các bắp thịt chỉ có thể mạnh từ từ, mà lại có thể làm cho mình mất hứng thú và thêm stress. Mà thêm stress thì có nghĩa là mình đã đi lùi trong tư duy tích cực.
2. Cứ cố cho mạnh tức là to cứ nghĩ về cái yếu của mình, và tiêu tán tư tưởng và năng lực vào chổ yếu của mình, chứ không dồn được sức mạnh vào chỗ mạnh. Mà trong tâm ly’ con người, cứ chú tâm vào chỗ yếu là ta yếu thêm. Ví dụ: Nếu cứ mắng đứa bé “Mày dốt toán, mày dốt toán, cố cho giỏi lên” thì có khả năng cao là đứa bé sẽ dốt toán cả đời. Điều này các bố mẹ và thầy cô có kinh nghiệm đều thấy. Và trong môn tư duy tích cực, điều đó gọi là “luật hấp dẫn”, cứ nghĩ và nói đến cái xấu hoài thì cái xấu sẽ đến với mình, kể cả khi mình nói “Phải bỏ cái xấu này, phải bó cái xấu này.”
Điều này thì không phải ngày nay chúng ta mới biết, mà các đại gia về tâm y’ con người đã biết từ mấy ngàn năm trước. Thánh kinh có nói, Muốn vào được thiên đàng thì phải như trẻ em. Trẻ em sống rất hồn nhiên với chính mình, không xỉ vã cái yếu của mình và không ham hố chạy theo cái mạnh của mình. Trong Kinh Kim Cang có rất nhiều câu theo nghĩa, Bồ tát mà còn muốn giác ngộ thì không là Bồ tát, Bồ tát mà nghĩ là mình giác ngộ thì không phải là Bồ tát. Còn ham muốn là còn gánh nặng, thì không thể giải thoát để bay bỗng được. Cứ ung dung tự tại thì điều gì sẽ đến, sẽ đến, tự nhiên một lúc nào đó.

Thay vì chối bỏ cái yếu đuối của mình, thì cách hay nhất là chấp nhận con người của mình toàn diện, cả cái yếu lẫn cái mạnh. Dĩ nhiên là ta muốn làm mạnh cái yếu, nhưng muốn làm mạnh không có nghĩa là chối bỏ. Không ly’ do gì phải chối bỏ và không yêu thương cánh tay của mình chỉ vì nó không mạnh như mình muốn. Tức là, nếu ta lỡ nỗi nóng khi không đáng nỗi nóng, buồn khi sách nói không nên buồn, stress khi sách nói không nên stress, thì cứ ung dung chấp nhận nó như là một phần của mình. Và thay vì cứ chối bỏ là mình không buồn, không stress… thì cứ ung dung đối diện nỗi buồn của mình và ưu ái nhìn nó đang ở trong lòng mình.
Thiền sư Nhất Hạnh có viết trong Kinh Kim Cang Giảng Giải, hãy ôm ấp yêu thương nỗi buồn nỗi đau của mình vì nó là mình. Kinh nghiệm riêng của mình cũng cho thấy là khi buồn đau, nếu chối bỏ nỗi đau, cố tình gạt nó ra khỏi đầu óc, thì nó cứ nằm đó nhức nhối tháng này qua năm nọ. Nhưng nếu cứ nhìn nó yêu ái và chấp nhận, “Ừ mình đang đau nhức kinh khủng, và cơn đau đang xâu xé mình…” thì khả năng cho mình “lành” được cơn đau gia tăng rất nhiều, cứ như là cơn bão đã hiện rồi sẽ đi xa.

Chẳng có ai là siêu nhân ở đời cả. Và chẳng ai là không yếu chỗ này chỗ kia. Khi ta bị đụng vào điểm yếu, có khả năng cao là ta bị quỵ. Nhưng đó là chuyện tự nhiên. Chẳng có ly’ do gì phải stress khi ta bị ngã vì yếu. Điều quan trọng là biết rằng mình đã ngã, chấp nhận mình đã bị ngã, đứng dậy hăng hái đi tiếp, và hy vọng, nhờ kinh nghiệm, sau này ít ngã hơn.
Chúng ta không có y’ nói rằng đừng cố gắng làm gì hết, hay đừng làm cho mình hoàn thiện và mạnh mẽ hơn. Dĩ nhiên là ta phải tinh tấn cố gắng hoàn thiện chính mình mỗi ngày. Nhưng hoàn thiện cơ thể như người vui chơi trên sân bóng mỗi ngày thì khác với hoàn thiện của người cố của tạ, cử không nỗi thì xỉ vả chưởi rủa cánh tay của mình. Chẳng có phần nào trong cơ thể đáng được xỉ vả và thất vọng cả, cả phần mạnh lẫn phần yếu. Tất cả, mạnh lẫn yếu, làm nên cái yêu ái mà ta gọi là “tôi”.
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành
© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use
Bài hôm nay:
Seiji Ozawa–Người vũ công với gậy nhạc trưởng , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Trần Đình Hoành giới thiệu và nối link.
Daily English Discussion, Hà Lội and Hồ Chí-Minh, anh Trần Đình Hoành.
Thay đổi, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.
Giữ tình bạn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.
Cầm vàng mà lội xuống sông , anh Nguyễn Tấn Ái.
Làm những quyết định khó khăn , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Biểu tình ở Iran tiếp tục, dù có lệnh cấm – Cảnh sát bắt giữ một số người sau khi cuộc biểu tình trở thành bạo động.
Quân đội Lebanon đã bắt được 10 người âm mưu tấn công lực lượng giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc ở miền nam Lebanon – Những người ngày được xem là có liên hệ đến al-Qaeda.
Hôm nay nhật thực toàn phần đi qua Á Châu – Nhật thực toàn phần sẽ đi qua India, Nepal, Burma, Bangladesh, Bhutan and China trước khi ra Thái Bình Dương. Các nơi khác ở Á châu sẽ thấy nhật thực bán phần. Nhật thực này sẽ kéo dài 6 phút 39 giâym tại điểm xem tốt nhất. Vài trăm năm mới có nhật thực dài thế này một lần.
Quốc hội Ấn Độ nỗi giận vì cựu tổng thống Ấn APJ Abdul Kalam bị khám người và cởi giày trước khi lên máy bay của Continental Airlines sang Mỹ – Theo thông lệ, cựu tổng thống và các viên chức cao cấp không bị lục soát.
Esperanto, ngôn ngữ của hy vọng – Cộng đồng nói tiếng Esperanto trên thế giới đang chuẩn bị kỷ niêm sinh nhật 150 năm của cha đẻ của Esperanto Dr Ludwig Lazar Zamenhof (1859-1917) tại sinh quán của ông ở Bialystok, Ba Lan. Đây là một ngôn ngữ nhắm vào công đồng, nhẫn nhục và bình đẳng.
Bố mẹ nhiều stress sẽ gia tăng khả năng sinh con bị suyễn – Một nhóm nghiên cứu tại Đại Học California cho biết.
Hai anh hùng cứu em bé 4 tuổi bị kẹt trong xe đang cháy – Hai anh em John và Joel Rechlitz đều là nhân viên cứu hỏa ở Milwaukee, tiểu bang Wisconsin, đang chuẩn bị cho một tiệc sinh nhật gia đình hôm chúa nhật, thì vợ của John gọi điện thoại, hốt hỏang cho biết một chiếc xe truck thể thao (SUV) đã bị lật gần đó, đang bị cháy và có mấy người kẹt trong đó.
John và Joe chạy ngay đến hiện trường. Chiếc xe đã lật nghiêng và cháy rực, trong đó kẹt một phụ nữ và 2 đứa con. Người mẹ đã trao được đứa con 2 tuổi ra ngòai cho vợ của John. John và Joe đập cửa kính lôi được người mẹ ra ngoài. Nhưng bên trong còn em trai 4 tuổi đang bị gài cứng vào ghế ngồi của trẻ em, và ghế của em bắt đầu cháy và em đang gào thét. Cả John và Joe bỏng cả hai tay cố gắng mang em ra nhưng không được, và không tìm được nút cài dây để mở.
May nhờ có người đứng gần đó có con dao, John và Joe cắt được dây, mang em ra ngoài. Em bé bị bỏng 30% tòan thân, đang trong tình trạng nguy kich, nhưng có khả năng qua khỏi, và sẽ được giải phẩu. John và Joe chỉ bị bỏng tay.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Để có một thế hệ không sâu răng – Lần đầu tiên ở châu Á, Viện Răng hàm mặt T.Ư sẽ bổ sung fluor vào muối ăn, trước mắt ở tỉnh Lào Cai từ cuối năm 2009. Mục tiêu của dự án là tạo nên một thế hệ người VN không sâu răng!
Chính quyền đối thoại với trẻ em – Ngày 20-7, gần 140 em đại diện trẻ em TP.HCM tham dự buổi đối thoại với lãnh đạo HĐND, UBND TP và các sở ngành tại diễn đàn “Trẻ em và các mục tiêu vì trẻ em năm 2009”. Tại diễn đàn, lãnh đạo TP và các sở, ngành giải đáp nhiều câu hỏi liên quan đến chất lượng giáo dục, về giáo dục kỹ năng sống, giáo dục giới tính… cùng các vấn đề dân sinh hiện nay của TP như môi trường, “lô cốt”, kẹt xe, chất lượng xe buýt…
Du lịch kết hợp team building – Xây tháp bằng, học làm gốm, dệt, múa Chăm…, những du khách từ TP.HCM, Hà Nội đã có một ngày khám phá làng dệt Mỹ Nghiệp khá thú vị bằng những trò chơi huấn luyện tinh thần làm việc nhóm: team building. Du lịch kết hợp team building đang trở thành trào lưu khám phá điểm đến thay cho mô hình du lịch ăn – ngủ – nghỉ.
Nét cọ hình trái tim – Sau một lần đứng lớp thay mẹ dạy vẽ cho các em học sinh khiếm thính, họa sĩ Nguyễn Như Khôi (hội viên Hội Mỹ thuật TP.HCM) thường xuyên tham gia dạy vẽ miễn phí cho nhiều lớp dạy vẽ của những tổ chức dành cho người khuyết tật, người khiếm thính ở TP.HCM.
Nữ kình ngư Phạm Thị Của: Lần thứ tư có mặt ở ASEAN Para Games – Một nghị lực phi thường!
Đoàn VN đoạt 6 huy chương tại kỳ thi Olympic toán học quốc tế 50 – 2009 – Tin từ Bộ GD-ĐT cho biết kết thúc kỳ thi Olympic toán học quốc tế IMO 50 diễn ra từ ngày 10 đến 22-7, tại CHLB Đức, cả 6 thành viên đoàn VN đều giành huy chương, trong đó có 2 huy chương vàng, 2 huy chương bạc và 2 huy chương đồng.
Nuôi người cha bị liệt, em ung thư, vẫn học giỏi – 15 tuổi, một mình Trần Thị Thu Hà (thôn Nhứt Giáp, xã Điện An, Điện Bàn, Quảng Nam) gieo cấy ba sào ruộng, nuôi đàn lợn nái, chăm sóc ba nằm liệt giường, chăm ông nội ngoài 90 tuổi để mẹ đi nuôi em bị ung thư máu ở bệnh viện Huế.
Biến rác thải thành đal lót đường – Sáng kiến của một bác sĩ ở Bệnh viện huyện Thới Lai (TP.Cần Thơ) về xử lý chất thải rắn y tế đáng được các nhà khoa học quan tâm. Nếu thẩm định và đánh giá tốt về mặt khoa học thì đây sẽ là hướng xử lý rác thải y tế thuộc nhóm thủy tinh cần được phát huy trong ngành y tế.
Xây dựng sân bay Phú Bài thành sân bay quốc tế – Thủ tướng Chính phủ vừa có quyết định phê duyệt Quy hoạch cảng hàng không (HK) quốc tế Phú Bài (Thừa Thiên – Huế) giai đoạn đến năm 2020 và định hướng đến năm 2030. Theo đó, cảng HK Phú Bài sẽ trở thành cảng HK quốc tế có khả năng tiếp nhận các loại máy bay lớn.
Việt Nam có mạng di động thứ bảy – Thị trường viễn thông Việt Nam vừa chào đón sự ra đời của mạng di động thứ bảy mang tên Beeline, vừa chính thức ra mắt chiều 20-7.
CLB Hoa học đường kết nối “Ước mơ của Thúy” – Chiều 17-7, hơn 20 hoa hậu, người mẫu thuộc CLB người mẫu Hoa Học Đường và Công ty PL đã kết nối cùng chương trình “Ước mơ của Thúy” (do báo Tuổi Trẻ thành lập) đến thăm, tặng quà, vui chơi cùng bệnh nhi đang điều trị tại khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM.
.
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
🙂 🙂 🙂 🙂 🙂
Đọt Chuối Non
Đứng trước dàn nhạc, Seiji Ozawa xem giống như là một vũ công đang uốn mình bay bổng lên xuống với dòng nhạc hơn là một nhạc trưởng. Vào thập niên 80’s khi Ozama đang là nhạc trưởng ở dàn hòa tấu Boston Symphony Oschestra và tóc xỏa dài gần đến lưng thì “điệu vũ” của anh trước ban nhạc còn thẩm thấu, nồng nhiệt và bão tố hơn cả ngày nay. Ngắm Ozama vũ với gậy nhạc trưởng làm cho cảm nhận của ta về dòng nhạc mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Seiji Ozama có bố mẹ Nhật, sinh ngày September 1, 1935 ở thành phố Shenyang, Trung Quốc, thời kỳ Nhật đang chiếm đóng Trung Quốc. Đến 1944 anh trở về Nhật học piano. Xong trung học, anh bị thương một ngón tay, không chơi piano được. Một người thầy đưa anh đi nghe hòa nhạc; bản Symphony Số 5 (Bản giao hưởng “Định Mệnh”) đã cho anh quyết định học làm nhạc trưởng.
Gần 10 năm sau anh thắng giải Nhạc Trưởng Quốc Tế (International Competition of Orchestra Conductors) ở Besancon, France, nhờ đó được Charles Munch, giám đốc âm nhạc của dàn hòa tấu Boston Symphony Orchestra mời sang học tại Berkshire Music Center (ngày nay là Tanglewood Music Center) tại Boston, Mỹ. Đến năm 1960, anh lại được sang Bá Linh học với nhạc trưởng người Áo nỗi tiếng thế giới , Herbert von Karajan, của dàn hòa tấu Berliner Philharmoniker.
Ozawa bắt đầu trở thành khuôn mặt lớn của làng nhạc cổ điển thế giới khi anh thành nhạc trưởng của Boston Symphony Orchestra năm 1973. Và anh giữ chức vị này liên tục trong 29 năm, phá kỷ lục 25 năm của nhạc trưởng Koussevistzky trước kia. Từ năm 2002 đến nay Ozawa là nhạc trưởng cùa dàn hòa tấu nước Áo (Austria State Orcchestra).

Năm 1976 Ozawa được giải Emmy cho chương trình “Evening at Symphony”, chương trình âm nhạc hàng tuần của Boston Symphony Orchestra. Năm 1994, được thêm một giải Emmy cho “thành tích cá nhân về văn hóa” cho chương trình “Dvorak in Prague, a celebration.” Năm 2008, Ozawa được giải “Order of Music,” giải thưởng cao nhất của nước Nhật. Ông đã có tiến sĩ danh dự từ các đại học Harvard, New England Conservatory, Đại Học Tiểu Bang Massachusette, và Wheaton College. Và dĩ nhiên là vô số các giải thưởng khác.
Năm 1992 ông thành lập dàn hòa tấu Saito Kinen Orchestra, để các nghệ sĩ Nhật có dịp trình diễn với các nghệ sĩ quốc tế. Ngày nay dàn hòa tấu này đã có tên tuổi quốc tế.
Trong thập niên 1980’s Ozawa có nói: Người Nhật coi thường tài năng của người Nhật, chỉ đến khi quốc tế chấp nhận rồi thì người Nhật mới thấy được tài năng.
Sau đây mời các bạn xem vài bản cổ điển quen thuộc, do Ozawa và dàn hòa tấu Berliner Philharmoniker trình diễn:
1. Múa đao (Sabre dance) trong bài vũ Gayaneh, của Aram Khachaturian.
2. Vũ khúc Polovtsian trong nhạc kịch Prince Igor của Alexander Borodin.
3. Overture 1812 của Tchaikovsky (phần 1)
4. Overture 1812 của Tchaikovsky (phần 2)
Xin mời !
Hoành
.
Sabre dance from ballet Gayaneh, by Aram Khachaturian. Berliner Philharmoniker
.
Polovtsian dances from opera Prince Igor by Alexander Borodin. Berliner Philharmoniker.
.
Tchaikovsky – 1812 overture. Berliner Philharmoniker. (Part 1)
.
Tchaikovsky – 1812 overture. Berliner Philharmoniker. (Part 2)
Hi everyone,
Below, FYI, are the pictures of Hà Lội on July 20, 2009, and Hồ Chí-Minh on July 21, 2009.
.


.
I guess this swimming affair will be here for a while, because these things cannot be fixed in a day.
But shouldn’t the “leader ships” of these two cities start sailing and giving the people a clear plan with a clear deadline of how and when the swimming will stop?
In the meantime, we can make life more bearable by telling jokes about it. 🙂
Have some jokes, imaginary or real life stories, to tell?
Have a great day! 🙂
Hoanh