Ngày đẹp nhất


Có buổi chiều không muốn làm gì cả/ nghĩ/ nói gì cả
cho
trăm con sông nuôi nấng tuổi dại mình
chảy đầy trí nhớ

cho
ngàn câu thơ thuộc lòng thuở chưa làm thơ
tràn vào hồn bỏ ngõ

công việc đùn về
truyện ngắn đọc dở, trang thư viết dở
đời thúc bách ngoài kia

cô gái đội nước xuống đồi, dừng lại, nấn ná hồi lâu rồi chậm rãi bước về làng
bây giờ làm gì, ở đâu – ai biết?

chiều ngoài kia đang tắt

đừng đợi khuôn mặt nào bất chợt
lấp đầy khoảng rỗng anh

vạn cánh chuồn chuồn tuổi thơ bay sáng căn phòng.

Inrasara

Rừng đã mất

(Trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm – đoạn 8  )

em mới về em có nhận ra không
những cánh rừng đã thành huyền sử
quê hương còn món nợ với trò chơi mất rừng vô tăm tích
quá khứ hết nhiệm kỳ
tiếng cưa máy
về đâu…

ai đã đổi cánh rừng Kàte lấy vài bông lúa rẫy(*)
những hạt lúa như bào thai của mẹ
rưng rưng nước mắt của cha
rừng ngưng trên gương mặt kẻ tha phương
vẽ lên bằng gió nhàu nát nỗi buồn
nỗi buồn tro than nỗi buồn của lửa
nỗi buồn di dân chật cả giấc mơ

giấc mơ không êm đềm cơm áo
không êm đềm màu xanh của gió
gió chiều nay phẫn nộ
khói làm sao che được mặt trời
hạt lúa không có lỗi
hạt lúa khóc ngày còn con gái
rừng có còn để khóc mỗi lần đau

hay nước mắt của em, người con gái mang
trên tay nỗi buồn cổ thụ
xanh lá tan đi không để lại điều gì
hạt lúa mồ côi với trăng sao ánh sáng
vệt sáng ngang trời
bơ vơ tiếng hót của loài chim hoang đã mất
loài chim hoang quay về phía đầy mưa

quê hương ôi em còn hơi thở
tình yêu anh em cất ở đâu
mà em nhớ làm gì nhọc nhằn nhọn buốt
những cánh tay vươn lên trơ trụi lá
chỉ lòng anh ngập giữa rừng dày
kẻ áo vải khăn thưa mỗi ngày qua đó
lòng vẫn còn lá bay…

Lê Vĩnh Tài

Tô Phở

    tặng Ng H

Khóc.
Chỉ một từ ngắn gọn mà hàm chứa bao điều.
Người ta nói tiếng khác nhau, ngôn ngữ khác nhau nhưng tiếng khóc thì không khác.
Có người dễ khóc, có người cả đời không thấy khóc. Có người khóc ồn ào, có người âm thầm rơi nước mắt hoặc chỉ bằng đôi mắt ráo hoanh vô hồn
Khóc giúp con người vơi đi đau khổ, buồn phiền. Khóc cũng biểu hiện niềm vui niềm hạnh phúc tột cùng. Đôi khi khóc có tính phức hợp.
Người khóc vì đại sự. Người khóc cho người khác. Người tôi sắp nói tới đây lại khóc chỉ vì tô phở.

* *


Đấy là một người phụ nữ bình dị , chữ nghĩa chỉ đủ để viết lên cánh cửa bếp mấy con số nhớ ngày mẹ gà ấp trứng hay số gạo bột cần mua. Người đã đi khắp nơi mọi chốn vì chuyện mưu sinh từ khi còn trẻ đến lúc tóc ngả màu mới chọn một chỗ chật hẹp trong chợ to buôn nhỏ bán lẻ cốt có thêm miếng cá tươi đáp ứng sở thích ngày càng ít lại của chồng hoặc hộp bánh ngon cho cháu. Người không mấy khi đau ốm dù luôn tay từ sáng sớm đến tối mịt. Người luôn làm nhiều hơn nói, từ thuở mới theo chồng đến lúc tay yếu chân run. Người đã sinh mười đứa con cả trai lẫn gái và nuôi chúng ăn học thành người có vai vế tiếng tăm, có một lô lốc nhốc các cháu nội ngoại mà chưa một lần nói nặng với chồng. Người thỉnh thoảng nấu nướng thật nhiều món ngon lành rồi gọi cháu con đến ăn thoả thích. Người mua một lúc mấy con gà vườn, đang giữa trưa kêu xe ôm đi từ phố về làng, từ đông sang tây chia cho con gái mỗi đứa một nửa sợ chúng nó thèm. Người lặng lẽ gọt cả đông gừng tú ụ, ngào mứt rồi gọi con – đã làm cha làm mẹ – đến nhận về, nửa dùng trong ngày tết nửa làm quà tặng bạn bè.

Đấy là người đáng kính đáng yêu nhất của các con, người luôn được nghĩ tới trong mỗi bước đường của đời họ , là tấm gương soi, là chỗ dựa cho các con khi xiêu ngã. Và đặc biệt chưa ai từng thấy người đó khóc dù đường đời bao nỗi lận đận, bao phen lâm cảnh ngặt nghèo éo le.

Vậy mà người ấy chiều nay đã khóc .

* *


Tin người đó khóc truyền nhanh trong con cái và gây bất ngờ, lo âu ngay sau khi một trong các cháu nội ngoại tình cờ phát hiện.
Điện thoại réo tíu tít giữa mấy nhà.
Năm phút sau mấy anh chị em gặp nhau tại nhà chị lớn trong phố chính. Suy đoán chán lại nhìn nhau. Không ai biết nguyên nhân. Người ấy vẫn mạnh khoẻ không có biểu hiện bệnh tật, không bị ai lừa gạt, không bị mất tiền mất của, không gặp điều oan ức và càng không có một ai thân thích từng biệt tăm biệt dạng ghé thăm. Vậy thì do đâu ?
Chỉ có thể vì mấy đứa con người rứt ruột đẻ ra
Lập tức một cuộc lục vấn tra gạn diễn ra giữa mấy người con.
Chị vặn em, em hỏi chị. Không. Không ai lơ là thăm viếng. Không ai nói năng hỗn ẩu. Vậy thì chỉ có thể là người ấy buồn phiền cho gia cảnh các con mà khóc.
Những lỗi lầm sai trái gãy đổ của mỗi gia đình lại bị xới tung lên thiếu điều gây giận lẫy. Nhưng không có chuyện gì ghê gớm xảy ra trong gia đình mỗi người. Vợ chồng nhà nầy giận nhau, vợ chồng nhà kia làm ăn thua lỗ, vợ chồng nhà nọ con cái không vâng lời đã thành quá khứ từ lâu lắm rồi. Gia đình nào cũng ngời ngời hạnh phúc, ngời ngời thành đạt.

“ Thôi. Không bàn nữa. Cứ đến mà hỏi là thượng sách”.

Vợ bảo chồng, chị bảo em. Tất cả theo nhau lên xe không quên lễ mễ trà sữa cam nho rùng rùng kéo đến nhà. Hàng xóm nửa ngạc nhiên nửa thèm cảnh lạ lùng này.

* *


Quả thật người ấy khóc. Nước mắt đã khô nhưng dấu tích vẫn rành rành qua khoé mắt nhoè đỏ, qua giọng nói ngàn ngạt, qua tiếng sịt mũi đã cố giấu diếm.
Chị em, lớn nhỏ thi nhau gạn hỏi. Khô cả cổ, mỏi cả chân, đói meo bụng cuối cùng thì bật ngửa là chỉ vì tô phở. Vâng. Một tô phở giá năm ngàn.
Chỉ có điều tô phở được một người đàn ông mua mang đến tận nơi người ấy đang ngồi, lau đũa lấy thìa dịu dàng mời mọc.

* *

Người đàn ông ấy từng là chàng trai thông minh lanh lợi khoẻ mạnh trước khi trở thành người khôn ngoan lịch lãm chốn chợ đời và bây giờ là ông lão ngoài tám mươi da mồi tóc bạc yêú ớt hơn cả trẻ nhỏ. Người đàn ông ấy từng có thời ngang tàng ngược xuôi từ nam chí bắc, lên rừng xuống biển thi thố thao lược trước khi chịu ngồi gò bó trước hiên nhà nhìn thiên hạ lại qua mà nhớ thời ngang dọc. Người đó từng thâu đêm suốt sáng đấu lý với lý trưởng tham lam rồi xã trưởng độc ác trước khi thích kể chuyện ngày xưa với mấy thằng cháu trai bằng giọng tự hào xen nuối tiếc. Người đó cũng từng đổ vào canh bạc cả ngôi nhà hoặc chung độ một trận đá gà bằng cú thầu vừa trúng trước khi hớn hở như con trẻ nhận phong bao mừng tuổi từ con gái con trai mỗi dịp Tết đến xuân về. Người đó vô tư đến nỗi con có mười đứa thì vợ một mình vượt cạn, một mình nuôi ăn nuôi học suốt mấy chục năm qua bao nhiêu biến động không một lời han hỏi. Người ấy mới đây vừa thoát một cơn bạo bệnh, chỉ đi lại trong nhà khoe cháu khoe con rằng “Giờ tau chỉ đi được bước ngắn”.

Và chiều nay người ấy đã làm mềm lòng người đàn bà, khiến nước mắt phải rơi

* *

Vâng. Chính người ấy chiều nay đã đích thân dò từng bước ngắn ra đến đầu ngõ mua tô phở, lau đũa lấy thìa tận tay đưa đến nhỏ nhẻ bảo người đàn bà đang ngồi buồn xo sau giấc nắng nôi: “ Mụ ăn đi kẻo nguội”.

Khi nghe lũ con xúm lại gạn hỏi mẹ, người đàn ông – đang lẫm chẩm tới lui đã cao giọng:

– Cả đời tau không hề. Giờ tau đi mua phở cho mụ ăn. Sướng rứa rồi còn khóc là tại làm răng. Tau không hiểu nỗi… Thiệt đúng là đàn bà. ..

Nghe những lời phàn nàn của người đàn ông , tất cả – không ai bảo ai – thở phào nhẹ nhỏm , nhìn nhau cười mà nước mắt lăn lăn. Họ đã hiểu. Chẳng ai trong số họ gây phiền muộn cho mẹ mình cả. Họ vẫn là niềm tự hào của mẹ. Mẹ khóc khi đón nhận sự chăm sóc của người cả đời chỉ biết nhận từ bà.

Tô phở vợ mua cho chồng, chồng mua cho vợ không mới mẻ gì cũng không có gì đặc biệt với nhiều gia đình. Nhưng tô phở của ngươì đàn ông lại mang bao ý nghĩa mà chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được, là mật mã chỉ có thể được giải bằng chính cuộc đời của hai người.

Những giọt nước mắt của người ấy chính là nước mắt trôi rửa mọi tủi hờn lắng tụ bấy nhiêu năm làm vợ. Nước mắt của niềm vui, niềm hạnh phúc – một hạnh phúc vợ chồng đơn sơ, cụ thể mà người ấy khát khao đã từ lâu lắm.

Đó cũng có thể là những giọt nước mắt tiên cảm về cuộc chia ly vĩnh viễn đang mon men đến giữa hai người.

* *

Tôi chính là một trong mười người con của họ.
Cũng như các chị, nước mắt tôi lăn lăn…

Không trộm được mặt trăng

Thiền sư Ryokan sống cuộc đời đơn giản nhất trong một căn chòi nhỏ dưới chân núi. Buổi tối nọ một tên trộm vào chòi chỉ để khám phá ra là chẳng có gì trong đó để trộm.

Ryokan trở về, bắt gặp tên trộm, “Có lẽ anh đã đi một quãng đường dài để thăm tôi,” thiền sư nói với tên trộm, “và anh không nên về không. Vậy hãy nhận áo quần của tôi làm quà tặng.”

Tên trộm sửng sốt. Hắn nhận áo quần và lẩn đi.

Ryokan ngồi trần truồng, ngắm trăng. “Tội nghiệp,” thiền sư nghĩ thầm, “Ước gì mình có thể cho anh ta mặt trăng đẹp đẽ này.”

Bình:

• Gặp trộm thì la hét, đánh đập, chưởi bới. Đó là phản ứng của đại đa số người. Đại đa số được “lập trình” như thế, và các phản ứng như vậy chỉ là lập trình máy móc như robot. “Phản ứng” là bị động. “Phản ứng theo lập trình” là nô lệ của lập trình.

Thiền sư hoàn toàn chủ động tâm mình. Xử với mọi người như khách quý, dù hắn là ai. Đó là một tâm thức hoàn toàn tự do, hoàn toàn do chính mình làm chủ.

Thiền sư cũng chẳng buồn hỏi “Tại sao anh làm thế?” để nghe giải thích hợp lý như là “Con tôi đang bị bệnh, cần tiền mua thuốc.” Mọi người là khách quý của thiền sư, thế thôi—không điều kiện, không ràng buộc. Một tâm thức hoàn toàn tự do.

• Cũng như vị linh mục trong Les Miserables của Victor Hugo, dùng tình yêu và ân cần mà xử với kẻ trộm, có thể làm cho người đó sửng sốt đến độ sẽ không muốn làm sai nữa và chỉ muốn làm điều thiện.

• Còn cái đáng giá hơn cả bộ áo quần của thiền sư cả muôn nghìn lần—cái đẹp hiền dịu của ánh trăng và những phút giây hạnh phút nhìn ngắm nó. Đó mới là quà quý để tặng khách. Nhưng đương nhiên là không được.

• Thực ra, anh trộm cũng đã có mặt trăng rồi, và cũng đã có thể ngắm trăng sung sướng rồi. Nhưng nếu anh không biết ngắm trăng thì đành chịu. Người khác không thể cho anh mặt trăng và sự ngắm trăng.

• Mặt trăng là biểu tượng của tâm tĩnh lặng, tâm trong sáng, tâm giác ngộ, tâm Phật—ai cũng đã có hết rồi. Thấy được hay không, hưởng nó được hay không, là do chính mình. Chẳng ai có thể giúp mình làm được điều đó.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

The Moon Cannot Be Stolen

Ryokan, a Zen master, lived the simplest kind of life in a little hut at the foot of a mountain. One evening a thief visited the hut only to discover there was nothing in it to steal.

Ryokan returned and caught him. “You may have come a long way to visit me,” he told the prowler, “and you shoud not return emptyhanded. Please take my clothes as a gift.”

The thief was bewildered. He took the clothes and slunk away.

Ryokan sat naked, watching the moon. “Poor fellow, ” he mused, “I wish I could give him this beautiful moon.”

#9

Đạo khả đạo phi thường đạo

Chào các bạn,

Ai đó đã nói “Một phương pháp bất di bất dịch thì không phải là một phương pháp.” Bất kỳ người nghệ sĩ nào cũng hiểu được câu này, dù đó là ca sĩ, văn sĩ, họa sĩ, thi sĩ hay chi chi sĩ… Đó nghĩa là, tất cả mọi định nghĩa, mọi công thức, mọi phương pháp, mọi lề luật, cứng ngắc, về bất cứ điều gì trên đời, đều không dùng được cho người bậc thầy, bậc “sĩ”. Chúng chỉ có thể dùng cho môn sinh nhập môn, hàng “sinh” mà thôi.

Lão tử gói ghém đời sống và nghệ thuật sống như thế trong hai câu đầu tiên của Đạo Đức Kinh, vang vọng qua hơn 25 thế kỷ của triết lý‎ Đông phương:

Đạo khả đạo phi thường đạo
Danh khả danh phi thường danh

Tạm dịch:

Đạo có thể coi là đạo thì không là đạo vĩnh viễn
Tên có thể gọi là tên thì không là tên vĩnh viễn

“Đạo” của Lão tử là nguyên lý tối hậu, Sự Thật tối hậu, của vũ trụ–tương tự như “Không” của nhà Phật, hay Thượng đế của Thiên chúa giáo.

Đạo mà có thể nói rõ ra được Đạo là gì, thì Đạo không còn là Đạo nữa. Cũng như nếu ta có tả rõ được Thượng đế thế nào thì không còn là Thượng đế nữa, hoặc nói được Không là gì thì Không không là Không nữa.

Nguyên lý vận hành vũ trụ là thế, cho nên mọi sự trên đời cũng đều là thế. Ví dụ “tên” Hằng. Hằng là một cô gái ai cũng biết. Nhưng hỏi mọi người biết Hằng, ghi xuống giấy Hằng thế nào, thì mỗi người sẽ có một danh sách các đặc tính của Hằng, và chẳng danh sách nào giống danh sách nào. Có những danh sách còn chỏi nhau dữ dội nữa là khác—như là thiên thần một bên và bên kia là phù thủy.

Tức là cùng người tên Hằng, nhưng ý ‎ nghĩa đối với mỗi người thì khác nhau. Cho nên nếu ta dùng một danh sách “chuẩn” kể ra mọi thứ về Hằng và nói “đây là Hằng”, thì tất nhiên sẽ có người đọc và nói “Đây không phải là cô Hằng tôi biết.” Tức là, “Tên có thể gọi là tên thì không là tên vĩnh viễn.”

Tên Hằng có thể tạm dùng được với mọi người mà không gây tranh cãi nếu ta cứ để chữ Hằng mù mờ như thế, đừng định nghĩa nó quá rõ, và hiểu nó theo nghĩa tương đối thôi—tức là mỗi người hiểu khác một tí, chẳng ai đúng chẳng ai sai.

Đó là: Đạo khả đạo phi thường đạo, danh khả danh phi thường danh.

Nhưng, mấy câu tiếng Hán rắc rối hai ngàn năm trăm tuổi này có liên hệ gì đến tư duy tích cực của chúng ta?

Thưa, có rất nhiều: Chúng muốn nói, Đừng lệ thuộc vào ngôn từ, công thức, luật lệ cứng ngắc để phán đoán và chia cách nhau.

Tất cả các thứ đó đều không chính xác, và dùng chúng cứng ngắc là phản lại nguyên lý sống, phản lại “Đạo” sống.

Ví dụ: Thằng này Đảng viên đừng chơi vói nó. Anh kia Công giáo, nguy hiểm. Ông này là thiền sư, tin được. Tên này chống cộng, phản động nguy hiểm. Tên nầy thân Mỹ, không tin được. Tên này theo Tàu, đáng nghi.

Hay là: Chuyện này để nhà nước lo. Dân không nên bàn chuyện này. Vấn đề này nhậy cảm không bao giờ nên nói.

Nếu chúng ta sống với các nhãn hiệu và công thức như thế, dòng sông sáng tạo của chúng ta sẽ tuôn chảy tươi mát như sa mạc Sahara. Và chúng ta sẽ chia năm xẻ bảy về những vấn đề lớn của xã hội, cũng như trong liên hệ giữa các cá nhân chúng ta.

Sống lệ thuộc vào “danh”, lệ thuộc vào nhãn hiệu như thế , nhà Phật gọi là “chấp vào danh sắc”, tức là ôm cứng vào tên và hình bên ngoài.

Và trong Thánh Kinh Thiên chúa giáo có chuyện này. Bà nọ bị bắt về tội ngoại tình, theo luật Do Thái thời đó, bà ta phải bị tử hình bằng ném đá (Ngày nay vài nơi theo Hồi giáo trên thế giới vẫn còn luật ném đá này. Somali mới tử hình bằng ném đá một phụ nữ bị tố cáo ngoại tình, tháng 11/2009 vừa rồi). Các giáo sĩ Do Thái, có lẽ muốn gài Chúa Giêsu vào tội phá luật, bèn hỏi, “Ngài nghĩ nên làm gì với bà này?” Sau một lúc yên lặng, Giêsu nói, “Ai là người không có tội trong số các vị, xin hãy ném viên đá đầu tiên.” Mọi người lần lượt bỏ đá ra về.

Chúng ta thấy mọi người hành xử dã man theo nhãn hiệu và công thức: Có tội, bị ném đá, ta vô tội ta ném đá. Nhưng nếu suy nghĩ sâu một tí vào tâm ta, thì ta biết ta cũng có khối tội chẳng hơn gì ai cả, đâu có tốt lành gì hơn đâu mà kiêu căng hợm hĩnh, đáng để ném đá ai.

Nhãn hiệu, công thức, tự cao tự đại, cái tôi lớn… là những bức màn vô minh che tối tâm thức con người. Chúng ta phải vượt qua chúng.

Nói thế không có nghĩa là chúng ta bỏ hết ngôn từ, tên và công thức. Ngôn từ, tên và công thức làm nên cuộc đời. Chỉ là, ta cần uyển chuyển dùng chúng với một con tim khiêm tốn yêu ái và một tâm thức sáng láng. Chạy xe thì phải biết thắng, biết rồ ga. Nhưng khi nào thắng khi nào rồ ga, đó là nghệ thuật. Người lái giỏi, người lái dở, là ở đó.

Và đừng nên dùng suy tư của ta mà kết án người khác. Dùng lòng mình mà đo lòng người khác, hầu như là 100 lần thì sai hết 99 lần. Nếu có hai cách kết luận khác nhau về một người nào đó—một tốt một xấu– kết luận tốt về người đó thường là đúng hơn là kết luận xấu, vì kết luận tốt thường phù hợp với suy nghĩ sâu sắc trong lòng người đó hơn.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thứ bảy, 19 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

Cây Giáng Sinh trên thế giới, Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, chị Trần Lê Túy-Phượng.

Gia đình là tuyệt tác , Danh Ngôn, song ngữ, chị Nắng.

An bình từ nội tâm , Danh Ngôn, song ngữ, chị Bằng Lăng Tím.

Một điều mới mẻ , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Vũ Như Thảo.

Tình biển núi , Thơ, anh Hồng Phúc.

Lời ru bên nôi , Thơ, chị Hoàng Thiên Nga.

Từ Chuyện Cây Bàng Trong Sân Trường , Văn, Chuyện Phố, Trà Đàm, chị Đinh Thị Như Thúy.

Giáng Sinh ư ? Hãy đến một nơi xa lạ! , Văn, chị Đông Vy.

Sóng Lớn, Văn Hóa, Trà Đàm, Thiền, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.

Lời nguyện Giáng Sinh, Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Cướp biển Somalia thả 21 thủy thủ tàu Hi Lạp – Một tàu hàng của Hi Lạp cùng 21 thành viên thủy thủ đoàn, trong đó có 14 người Philippines, đã được trả tự do sau hơn một tháng bị cướp biển Somalia giam cầm.

Quay được vụ nổ núi lửa sâu nhất dưới biển – Lần đầu tiên trong lịch sử, những hình ảnh về dòng nham thạch phun trào ở độ sâu gần 1.200m dưới biển – vụ nổ núi lửa sâu nhất, đã được ghi lại ở Thái Bình Dương.

Được giải oan sau khi ngồi tù 35 năm – Sau 35 năm ngồi tù, một người đàn ông ở bang Florida (Mỹ) đã được trả tự do sau khi các xét nghiệm ADN cho thấy ông không phải là thủ phạm bắt cóc và lạm dụng tình dục một cậu bé 9 tuổi vào năm 1974.

Chìm tàu chở 83 người ngoài khơi Libăng – Con tàu chở hàng và 83 người cùng rất nhiều gia súc đã chìm ở biển Địa Trung Hải, cách cảng Tripoli của Libăng khoảng 17km hôm 17-12. Có 31 người đã được cứu sống, ít nhất hai người thiệt mạng, số còn lại hiện được cho là mất tích.

Mỹ viện trợ 100 tỉ USD cho biến đổi khí hậu – Ngày 17-12, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Rodham Clinton đã thổi luồng sinh khí mới vào hội nghị Copenhagen khi thông báo đến năm 2020 Mỹ sẽ viện trợ 100 tỉ USD giúp các nước nghèo ứng phó với biến đổi khí hậu.

Châu Âu khốn khổ vì tuyết – Bão tuyết đầu đông khiến châu Âu chìm trong màu trắng và làm cuộc sống người dân ở nhiều nước rơi vào cảnh bị cô lập.

EU tiếp tục áp thuế phá giá với giày Việt Nam – Liên minh châu Âu (EU) vừa thông qua đề xuất áp thuế chống bán phá giá đối với giày mũ da (giày có phần mũ được làm bằng da các loại) từ Việt Nam và Trung Quốc thêm 15 tháng, bắt đầu áp dụng từ tháng 1-2010.

Việt Nam ứng phó biến đổi khí hậu qua ống kính nước ngoài – Việt Nam là một trong 11 quốc gia chịu ảnh hưởng nhiều nhất của hiện tượng nóng lên toàn cầu, thời tiết bất thường, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đối với nước ta những năm gần đây.

Tin vắn – * Romania. Thủ tướng Liviu Negoita từ chức chỉ sau một tháng cầm quyền. Ông Emil Boc, lãnh đạo Đảng Dân chủ tự do, đã được chỉ định thành lập chính phủ mới thay thế. (CNA)

Iran chấp nhận đối đầu? – Tuyên bố thử thành công tên lửa tầm xa Sajjil 2 với nhiên liệu rắn là diễn biến mới nhất trong những sự kiện khá dồn dập từ đầu tháng 12 đến nay, khiến dư luận có cảm giác là Iran đang chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể đến với họ.

Một nhân vật gây tranh cãi – Vượt qua nhiều ứng cử viên lớn, Chủ tịch Cục Dự trữ liên bang Mỹ (FED) Ben Bernanke đã được tạp chí Time (Mỹ) bầu chọn là Nhân vật của năm.

Bình Nhưỡng sẽ đàm phán việc làm giàu uranium – CHDCND Triều Tiên đã đồng ý bàn bạc về chương trình làm giàu uranium của mình bất cứ khi nào cuộc đàm phán sáu bên được nối lại, Bloomberg dẫn lời đặc phái viên của Mỹ Stephen Bosworth ngày 16-12.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Quyết định hoàn táng thi hài vua Lê Dụ Tông tại làng Bái Trạch – Chiều 18-12, ông Nguyễn Xuân Hải, trưởng phòng văn hóa – thông tin huyện Thọ Xuân (Thanh Hóa), cho biết các cơ quan chức năng của trung ương và tỉnh đã có quyết định cho phép đưa thi hài vua Lê Dụ Tông từ Bảo tàng Lịch sử Việt Nam về hoàn táng tại làng Bái Trạch, xã Xuân Giang (huyện Thọ Xuân).

VN đoạt giải đặc biệt về An toàn thông tin APICTA 2009 – Tối 17.12, tại khách sạn Crown Palladium (TP Melbourn, Úc) diễn ra lễ trao giải thưởng công nghệ thông tin – truyền thông châu Á – Thái Bình Dương (APICTA

Mở rộng quốc lộ 14 – Sáng 17-12, Công ty cổ phần BOT quốc lộ 14 Đồng Xoài – Chơn Thành (Bình Phước) đã làm lễ khởi công dự án đầu tư nâng cấp, mở rộng quốc lộ 14, đoạn từ thị xã Đồng Xoài đến trung tâm hành chính huyện Chơn Thành, theo hình thức BOT.

Sẽ thi tuyển, đấu giá tài nguyên viễn thông, Internet – Ngày 17-12, Văn phòng Chủ tịch nước họp báo công bố lệnh của Chủ tịch nước về Luật viễn thông và Luật tần số vô tuyến điện, được Quốc hội thông qua ngày 23-11.

Quản lý chặt khoáng sản – Theo Văn phòng Chính phủ, Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải vừa yêu cầu UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương khẩn trương hoàn thành công tác lập, phê duyệt quy hoạch khoáng sản, công tác khoanh định khu vực cấm, tạm cấm hoạt động khoáng sản. Các địa phương tiếp tục rà soát và xử lý các giấy phép hoạt động khoáng sản.

Tổng bí thư Nông Đức Mạnh thăm Campuchia – Ngày 17-12, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã tới thủ đô Phnom Penh, bắt đầu chuyến thăm chính thức Campuchia ba ngày (từ 17 đến 19-12) theo lời mời của Quốc vương Campuchia Norodom Sihamoni.

Thanh khoản tăng mạnh – Hôm qua, thị trường chứng khoán (CK) đã tăng mạnh mẽ ngay từ đầu phiên, tạm “cắt” cơn giảm điểm trước đó. Đóng cửa, VN-Index tăng thêm 8,47 điểm và đạt 443,34 điểm; HNX tăng thêm 5,03 điểm, đạt 143,26 điểm.

Giá vàng thế giới bất ngờ lao dốc – Giá vàng thế giới bất ngờ giảm mạnh vào đêm 17-12, rạng sáng 18-12 có lúc chỉ còn 1.094 USD/ounce, giảm gần 35 USD/ounce (tương đương 820.000 đồng/lượng) so với đầu phiên sau đó hồi phục nhẹ trở lại, đến 11g trưa đạt 1.107,3 USD/ounce.

PHCM đứng đầu cơ hội đầu tư BĐS tại Đông Nam Á – Mặc dù sức mua thấp hơn năm trước nhưng TPHCM tiếp tục là thị trường hấp dẫn các nhà phát triển và đầu tư bất động sản (BĐS) và là một trong những địa điểm có cơ hội đầu tư cao nhất tại khu vực Đông Nam Á.

Rầm rộ phát động “Người Việt dùng hàng Việt” – Sáng nay 18/12, tại chợ Cồn Đà Nẵng đã diễn ra lễ phát động phong trào Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam với sự hưởng ứng của hơn 1.300 hộ tiểu thương kinh doanh tại chợ Cồn trong dịp tết Canh Dần.

Sức mua tăng nhẹ – Theo ban quản lý chợ đầu mối trên địa bàn TP.HCM, sức mua tại các chợ bắt đầu tăng nhẹ trước kỳ lễ Giáng sinh và Tết dương lịch.

Exxon Mobil muốn khai thác dầu khí tại biển VN – Sáng 17-12 tại TP Tam Kỳ (Quảng Nam), Công ty thăm dò và khai thác dầu khí Exxon Mobil (Mỹ) đã có buổi làm việc với chính quyền tỉnh Quảng Nam về công tác triển khai chuẩn bị khoan thăm dò ngoài khơi khu vực biển miền Trung.

Festival thủy sản VN 2010 – Ngày 17-12, UBND TP Cần Thơ và Công ty TNHH quảng cáo Miền Đất Võ đã tổ chức họp báo công bố Festival thủy sản VN năm 2010.

Thêm 1,5 tỉ USD đầu tư vào Lào – Tại buổi lễ đón nhận Huân chương Lao động hạng nhì do Chính phủ Lào trao tặng ngày 18-12, ông Đặng Thành Tâm – chủ tịch Tập đoàn đầu tư Sài Gòn – cho biết quý 1-2010 sẽ khởi công xây dựng hai nhà máy thủy điện lớn tại Lào.

Giá đường giảm trở lại – Theo ông Nguyễn Thành Long – tổng giám đốc Công ty CP Mía đường Cần Thơ, giá đường bán ra tại các nhà máy đã giảm mạnh so với tháng trước. Cụ thể, giá bán buôn đường trắng tinh luyện tại

Thúc đẩy mở lại đường bay Đà Nẵng – Đà Lạt – Ngày 17-12, tại TP Đà Lạt đã diễn ra lễ ký kết hợp tác phát triển kinh tế giữa tỉnh Lâm Đồng và TP Đà Nẵng.

Tăng cường hợp tác đào tạo với Thái Lan – “Bên cạnh các hoạt động hợp tác quốc tế với Lào, Campuchia và Myanmar và các trung tâm tại các nước khác, SEAMEO Việt Nam cần tiếp tục tăng cường hợp tác với các trường, viện của Thái Lan để trở thành một trung tâm đào tạo mạnh của khu vực”.

Việt Nam là một địa chỉ thú vị về công nghệ thông tin – Trao đổi với Thanh Niên, tiến sĩ Jorgen Staunstrup cho biết ĐH Công nghệ thông tin Copenhagen đánh giá rất cao tiềm năng hợp tác tại Việt Nam (VN).

Ngành dược học Đông Dương chia sẻ kinh nghiệm – Trong hai ngày 16 – 17.12, Hội nghị khoa học ngành dược các nước Đông Dương lần thứ 6 do trường ĐH Y Dược Huế đăng cai đã diễn ra tại TP Huế với sự tham dự của các giáo sư, chuyên gia của các trường ĐH ở VN, Thái Lan và các chuyên gia đến từ Pháp, Hàn Quốc, Hà Lan.

Thúc đẩy hợp tác giáo dục VN-Canada – Sáng 18-12, tại hội thảo Hợp tác giáo dục và nghiên cứu VN – Canada, ông Jason Latorre, tổng lãnh sự Canada tại TP.HCM, cho biết Canada đang triển khai nhiều hoạt động nhằm đẩy mạnh hợp tác giáo dục giữa hai nước.

Khó tìm ứng viên… nhận học bổng du học – Trong hai ngày 18 và 19-12, hơn 140 nhà quản lý giáo dục, giáo sư các trường đại học, doanh nghiệp Canada và VN đã tham dự hội thảo tổ chức tại ĐHQG TP.HCM để nhìn nhận thực tế và tìm giải pháp cho hoạt động hợp tác giáo dục và nghiên cứu giữa VN – Canada.

Xã hội hóa giáo dục – bất cập giữa cung cầu – Xã hội hóa giáo dục đang diễn ra từng ngày ở nước ta với việc những trường tư thục, dân lập và trường quốc tế ra đời liên tục.

Nữ GS -TS người Việt với Giải thưởng Giảng dạy Cao học xuất sắc – Tháng 3/2009, Yến Lê Espiritu, nữ Giáo sư- Tiến sĩ xã hội học người Việt của đại học UC San Diego (Mỹ), đã được trao tặng Giải thưởng Giảng dạy Cao học xuất sắc (Excellence in Graduate Teaching).

Chàng trai Cơtu ham học tiếng Anh – Tại vùng biên viễn huyện Tây Giang, Quảng Nam hẻo lánh, nơi mà buổi sáng chìm trong sương núi, buổi chiều se se gió lạnh, chuyện một chàng trai Cơtu đam mê và học giỏi tiếng Anh, lại sắp học ĐH ngành Sư phạm tiếng Anh có thể dệt nên trang cổ tích thật đẹp…

Chàng trai “tim ấm” – Có thể không sôi nổi như người có cùng tên với mình là MC chương trình Rung chuông vàng, chàng trai Lại Hải Đăng, sinh năm 1985, cử nhân Trường Học viện Tài chính lại khiến người khác ấn tượng bởi cái tâm, bởi nhiệt huyết với các hoạt động từ thiện.

Bữa tiệc màu sắc – Buffet Painting – Bữa tiệc màu sắc là một chương trình nằm trong dự án Press a Bun do VNAdventure (câu lạc bộ các bạn trẻ chơi mô tô khám phá cuộc sống và thực hiện các dự án xã hội trên toàn quốc, thành lập từ năm 2008) tổ chức, sẽ khởi động đồng loạt vào sáng nay 19.12.

Cà phê wifi 3.000 đồng – Quán cà phê wifi mọc lên ngày càng nhiều ở thành phố Huế thay vì những quán cà phê cóc, cà phê bệt hay những quán bình dân.

16 tuổi viết thư gửi các nguyên thủ quốc gia – Vượt qua hàng nghìn tác giả, lá thư của Hà Tú Anh gửi các nguyên thủ quốc gia tham dự Hội nghị toàn cầu về biến đổi khí hậu ở Copenhagen đã giành giải cao nhất cuộc thi viết tìm hiểu về biến đổi khí hậu trong nhóm thí sinh trên 15 tuổi.

Giao lưu các tướng lĩnh quân đội: thắp lửa cho tuổi trẻ – Sáng 18-12, Thành đoàn TP.HCM tổ chức chương trình gặp gỡ, giao lưu với các tướng lĩnh quân đội gồm thiếu tướng Phan Khắc Hy – nguyên phó tư lệnh Đoàn 559 bộ đội Trường Sơn, trung tướng Đỗ Xuân Công – nguyên tư lệnh Quân chủng hải quân Việt Nam và PGS.TS, anh hùng lao động Lý Hòa – nguyên hiệu trưởng Trường ĐH Tổng hợp Hà Nội, ủy viên thường vụ Hội Cựu chiến binh TP.HCM.

Sức mạnh của những việc nhỏ – Dù không có mặt tại Copenhagen những ngày này như các chính trị gia để thảo luận về một thỏa thuận toàn cầu giúp ngăn chặn biến đổi khí hậu, nhưng mỗi người đều có trách nhiệm và có thể góp phần cứu lấy Trái đất, đơn giản bằng cách thay đổi hành vi trong sinh hoạt hằng ngày của mình.

Trao giải thưởng Quả cầu vàng 2009 cho 10 tài năng CN – Chiều 17-12 tại Văn phòng Chính phủ, 10 tài năng trẻ tiêu biểu trong lĩnh vực công nghệ thông tin (CN) đã được trao giải thưởng Quả cầu vàng và 40 nữ SV được trao phần thưởng nữ SV CN tiêu biểu nhất năm 2009.

Hỗ trợ 1.000 vé xe cho công nhân về tết – Ông Huỳnh Ngô Tịnh – giám đốc Trung tâm Hỗ trợ thanh niên công nhân, Thành đoàn TP.HCM – cho biết như vậy.

Thăm chiến sĩ đảo Mắt – Hơn 50 học sinh, sinh viên và đoàn viên thanh niên ưu tú ở tỉnh Nghệ An vừa có chuyến ra thăm giao lưu với các chiến sĩ trên đảo Mắt. Các bạn trẻ đã dâng hoa dâng hương các liệt sĩ tại đài tưởng niệm liệt sĩ trên đảo.

Hỗ trợ 1.000 vé xe cho công nhân về tết – Ông Huỳnh Ngô Tịnh – giám đốc Trung tâm Hỗ trợ thanh niên công nhân, Thành đoàn TP.HCM – cho biết như vậy.

Vũ Đặng Minh Anh biểu diễn tại Hà Nội– 10g ngày 19-12, nghệ sĩ piano Vũ Đặng Minh Anh sẽ có mặt trong chương trình hòa nhạc từ thiện mang tên Giai điệu cổ điển Việt Nam, quốc tế và bài hát Giáng sinh tại Nhà hát Lớn Hà Nội.

Gỗ mang nỗi đau của rừng – Trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa – du lịch Buôn Ma Thuột 2009, Huyền thoại và đương đại là chủ đề của trại sáng tác điêu khắc gỗ Tây nguyên lần 2 diễn ra tại khu du lịch sinh thái văn hóa Bản Đôn (xã Krông Na, huyện Buôn Đôn, tỉnh Đắc Lắc).

Oọc… rơ làm từ thiện – Sau một số suất diễn phục vụ công nhân tại các khu chế xuất, khu công nghiệp, đoàn 2 Nhà hát Trần Hữu Trang đã quyết định tổ chức năm suất diễn vở cải lương hài Oọc… rơ (tác giả: Trần Văn Trung – Tô Thiên Kiều, đạo diễn: Hoàng Duẩn) tại rạp Hưng Đạo, TP.HCM vào các ngày 16, 21, 22, 24, 29-12 với mục đích ủng hộ tiền cho quỹ từ thiện.

Tháng 12 của 5 chàng trai – Phạm Duy Hoàng, Tôn Thất Hùng Hải, Lê Tùng Quan, Phan Trọng Văn và Lê Huy Cửu là năm chàng trai vừa cùng xuất hiện trong một cuộc triển lãm có tên gọi Tháng 12.

Đêm thơ – nhạc kỷ niệm 24 năm ngày mất cố thi sĩ Xuân Diệu – Tối 18-12, Trung tâm Văn hóa thể thao tỉnh Bình Định đã phối hợp cùng VH huyện Tuy Phước tổ chức đêm thơ – nhạc tưởng niệm nhà thơ Xuân Diệu nhân kỷ niệm 24 năm ngày mất của “ông hoàng thơ tình” (18-12-1985 – 18-12-2009).

Giữ mặt trận văn hóa trong thời hội nhập – Hội thảo “Quan điểm văn nghệ sĩ cũng là một mặt trận của Hồ Chí Minh trong bối cảnh hội nhập và phát triển hiện nay” do Liên hiệp các hội văn học nghệ thuật TP.HCM tổ chức sáng 17-12 đã nhắc lại vai trò của văn nghệ sĩ trong bối cảnh đời sống xã hội VN đang ngày càng có những giao thoa, hội nhập mạnh mẽ với các nước.

Các giá trị dạy con nên người – Bộ sách bao gồm mười tựa, là hình ảnh, câu chuyện và những bài học rút ra từ tính cách nổi bật của mỗi con vật:

Giải thưởng sách Việt Nam 2009 – Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (NXB Trẻ) – truyện dài thiếu nhi của nhà văn Nguyễn nhật Ánh – đã đoạt giải vàng của giải thưởng Sách hay năm 2009. Cùng đoạt giải này còn có cuốn Bệnh học tim mạch (tập 1 và 2) của tác giả Phạm Nguyễn Vinh (NXB Y Học).

“Đêm đông không nhà” – Một triển lãm mỹ thuật hoành tráng chủ đề Đêm đông không nhà sẽ được khai mạc lúc 17 giờ ngày 21.12 tại Trung tâm Mục vũ Đa Minh – Ba Chuông (190 Lê Văn Sỹ, Q.Phú Nhuận, TP.HCM).

Lịch 2010 của các nhà thơ Huế – Một số nhà thơ gốc Huế hiện sống tại TP.HCM như Tôn Nữ Hỷ Khương, Cao Quảng Văn, Hồ Đắc Thiếu Anh, Trương Nam Hương, Tôn Nữ Thu Thủy, Trần Hữu Lục đã “hùn” thơ, còn nhà nhiếp ảnh Đào Hoa Nữ thì góp ảnh để làm bộ lịch 2010 Nhớ Huế yêu thương.

Ẩm thực Việt Nam tại Úc – Với tài chế biến các món ăn điêu luyện và bằng những hình ảnh quay phim rất nghệ thuật, Luke Nguyễn (Việt kiều Úc, Tuổi Trẻ 29-3-2009, 7-5-2009) và kênh truyền hình SBS (Úc) vừa cho hàng triệu người xem truyền hình ở Úc và trên thế giới “thưởng thức” các món ăn vùng miền của Việt Nam thông qua bộ phim 10 tập nhan đề Luke Nguyen’s Vietnam (Việt Nam của Luke Nguyễn).
.

Lịch sự kiện văn hóa

A Trio to See – KVT amazed by Painting exhibition —– KVT ngạc nhiên với triển lãm tranh bộ ba

Attention Artists – From 18 Jan – Future Generation Art Prize looking for New Talents —– Từ 18/01 – Giải thưởng nghệ thuật Thế hệ tương lai tìm kiếm các tài năng trẻ

Werner Heisenberg and Modern Thinking – 18 Dec – Discussion on renowned German theoretical physicist Werner Heisenberg —– 18/12 – Toạ đàm về Nhà Vật lí nổi tiếng người Đức Werner Heisenberg

HCMC – Deviant Groove Session – 26 Dec – Electronic music Party @ Cage —– 26/12 – Đêm nhạc điện tử tại Cage
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Học bổng smbc global foundation năm học 2009/10 – Viện Giáo dục Quốc tế (IIE) Việt Nam xin thông báo về việc tuyển chọn h ọc bổng SMBC Global Foundation năm học 2009/10.

Fujitsu Scholarship – The Fujitsu Asia Pacific Scholarship (Fujitsu Scholarship) Program, sponsored by Fujitsu Limited, provides financial assistance for postgraduate education and cross-cultural management training to participants from the Asia-Pacific region

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Cây Giáng Sinh trên thế giới

Chào cả nhà,

Giáng Sinh đã gần kề. Khắp mọi nơi đèn đã giăng, hang đá đã sáng, và cây Giáng Sinh đã rực. Mình mới làm xong file PPS này về các cây Giáng Sinh nổi tiếng trên thế giới, để chia sẻ không khí Giáng Sinh tưng bừng với Vườn Chuối.

Nhạc nền là The Drummer Boy và Silent Night for Josh Groban trình bày.

Mời các bạn click vào ảnh dưới đây.

Chúc cả nhà một mùa Giáng Sinh tràn đầy ơn thánh!

Bình an & Sức khỏe, 🙂

Túy-Phượng
.


.

Hoành viết: Hôm nay 19.12.09 tuyết nhiều quá nên mình chụp môt tấm ảnh gởi đến các bạn. Tuyết vẫn đang rơi ngoài trời. Nghe nói có thể lên gần 2m. Tiện thể gởi tấm ảnh tuyết đầu mùa hôm 6.12.09 luôn.

Tuyết đầu mùa 6.12.09 Một góc vườn thiền mà mình, và nhà hàng xóm phía sau


.

Tuyết 19.12.09 Đường đi và nhà đối diện nhà mình (Đứng trong nhà, chụp qua cửa kiếng, vì lạnh quá, không ra ngoài. Hai cây thông trước ảnh là đường cửa nhà mình đi ra.)

Gia Đình Là Tuyệt Tác

Trong cuộc sống gia đình, tình yêu là chất nhờn làm êm dịu bớt ma sát, là xi măng kết nối, và là âm nhạc đem lại hòa hợp

Nắng dịch

In family life, love is the oil that eases friction, the cement that binds closer together, and the music that brings harmony.

~Eva Burrows

Gia đình là một trong những tuyệt tác của tạo hóa

Nắng dịch

The family is one of nature’s masterpieces.

~George Santayana

An Bình Từ Nội Tâm

Nếu con muốn trải nghiệm an bình, hãy đem an bình cho người khác.

Bằng Lăng Tím dịch

If you wish to experience peace, provide peace for another.

~Tenzin Gyatso, The 14th Dalai Lama

Khi bạn thấy an bình nội tâm, bạn trở thành kiểu người có thể sống hòa bình với người khác

Bằng Lăng Tím dịch

When you find peace within yourself, you become the kind of person who can live at peace with others.

~Peace Pilgrim

Tình Biển Núi

Biển tự tình với Núi
Ai đắp Núi non cao
Lòng Núi lại xôn xao
Ai đào sâu Biển thế.
****

Suốt một đời dương thế
Biển luôn luôn dạt dào
Hòa cùng Núi tâm giao
Ân tình trao và nhận.
****
Tháng năm dài vô tận
Biển gợn sóng dâng trào
Núi quyện với trăng sao
Thì thầm mây gửi gió.
****
Khao khát lời yêu ngỏ
Núi Biển vẫn đợi chờ
Khiến con sóng xô bờ
Vỗ về cùng năm tháng.
****
Trời thu trăng trong sáng
Biển in Núi vào lòng
Tỏa hơi thở ấm nồng
Núi say tình Biển mặn.

HỒNG PHÚC

Lời ru bên nôi

I
Búp bê ơi ngủ với em
Trong vòng tay mẹ dịu hiền đan nôi
Lời ru lấp lánh nắng trời
Lời ru mát rượi xanh ngời cỏ non
Cò gầy rỉa cánh chon von
Ngón gầy mẹ đậu trên làn tóc tơ
Em cười hồng cả giấc mơ
Sữa thơm mẹ chảy vào thơ êm đềm
Búp bê ơi ngủ cùng em
Lời ru mẹ đã giăng mềm quanh nôi

II
Mùa xuân trở lại
khi con mới là giọt sương
Niềm vui cháy mãi
Vì con thắp lửa yêu thương

Thương ngời xanh mắt ban mai
Tràn trề ánh nhìn tin cậy
Thương hồng má lúm tròn xoay
Thơm nồng nàn như sữa vậy

Con choàng cánh tay bé xíu
Mẹ nghe ấm cả thân mình
Con cười trong veo nắng vỡ
Đêm dài cũng vội bình minh

Riêng con thật là của mẹ
Đôi bóng nhỏ nhoi giữa đời
Đường xa lỡ mềm chân ngã
Có con níu dậy, lại vui.

Hoàng Thiên Nga

Từ Chuyện Cây Bàng Trong Sân Trường

Sân trường tháng muời hai luôn đặc biệt bởi những chiếc lá bàng. Cây bàng không biết từ lúc nào đã tự nhuộm mình thành đỏ ối như một ngọn đuốc khổng lồ, cứ thầm lặng cháy trong trời đông xám lạnh. Mỗi ngày, ngọn đuốc ấy lại hao mòn đi một ít sắc đỏ vì những chiếc lá rụng.

Tháng mười hai Tây Nguyên cũng đã bắt đầu mùa gió, nên vừa rời cành lá bàng đã được gió đón lấy, nâng trên đôi cánh của mình mà đưa đi tít xa. Có những chiếc lá không theo gió, chỉ chao nhẹ đáp xuống rồi nằm thảnh thơi trên mặt đất, làm nên một tấm thảm màu nâu đỏ, đẹp đến ngỡ ngàng.

Cô giáo dạy văn mê đắm lá bàng, cứ ngẩn người xuýt xoa không ngớt trước vẻ xao xác của sân trường mùa lá rụng. Rồi tiếc nuối hụt hẩng khi thấy học trò của mình quét sạch lá rụng…
Không chỉ quét lá rụng, học trò còn leo lên cây tuốt hết những chiếc lá đã chín màu nâu đỏ, tuốt cả những chiếc lá mới chỉ vương chút nâu vàng… Lá bàng bị cưỡng bức rụng ào ào xuống sân trường.
Rồi trong chốc lát, tất cả những chiếc lá như những mảnh màu ấm áp tuyệt đẹp, đã bị dồn hết vào trong bao tải. Học trò mang những bao lá bàng ra để ở một góc đường, xe rác sẽ đến và mang chúng đi…

Thầy giáo phụ trách cơ sở vật chất của trường không thích lá bàng rụng, không thích màu sắc quá chói gắt của lá bàng trong mùa đông, không thích sự bay tung, sự sóng soãi, sự rực cháy của nó trên sân trường. Sân trường đầy lá rụng, trông chẳng giống sân trường một chút nào, trông cứ luộm thuộm như một công viên hay một góc rừng… Thầy muốn sân trường phải thật sạch sẽ thật nghiêm trang như một ông giáo mặc veston trong ngày khai giảng!

Cho học sinh tuốt sạch lá bàng! Không để cho cây bàng tự do sống đời sống của nó!
Không để cho tụi học trò ngớ ngẩn dạo qua dạo lại trong sân trường, nhặt mấy chiếc lá đỏ, lật đi lật lại trên tay mà ngắm nghía, mà xuýt xoa!
Không để cho cô giáo dạy văn đang giảng bài chợt sững người nhìn chiếc lá bàng vừa bay vào lớp. Rồi nhặt chiếc lá mà liên hệ với học trò về sự hữu hạn của mỗi đời sống trong vô hạn của thời gian. Sự cần thiết phải nỗ lực của mỗi con người, để có thể đi qua cuộc đời một cách lương thiện, đoàng hoàng, đẹp đẽ. Như chiếc lá bàng đã sống trọn đời với màu xanh trên cành làm nên bóng mát, rồi chọn một cái chết đẹp, với màu sắc rực lên, cháy đến tận cùng, dâng hiến đến tận cùng cho mùa đông, làm nên một đốm lửa ấm áp sưởi ấm không gian lạnh lẽo trước khi tan biến vào cát bụi đất đai!

Cô giáo dạy văn nhớ bài thơ Mùa lá rụng của Ôn ga Bec gôn với lời đề dẫn: Mùa thu ở Matxcơva người ta treo những tấm biển trên các đại lộ với dòng chữ: Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng… Và tiếc rằng, thầy giáo phụ trách cơ sở vật chất của trường, có thể không biết bài thơ đó. Không biết rằng ở nhiều nơi những chiếc lá vàng óng kia, đang được bảo vệ cẩn trọng như những báu vật.

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả…
Matxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trên đời
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”



Bảo vệ từng chiếc lá cây trong mùa cây rụng lá, hoặc leo lên cây tuốt sạch hết lá vàng, hoặc bẻ đến kỳ hết những chùm trái bằng lăng khô khốc .. Đó không chỉ là những hành xử của con người với cây cỏ thiên nhiên. Đó còn là biểu hiện quan điểm của mỗi người về cái đẹp. Trong môi trường sư phạm, đó còn là quan điểm về vấn đề giáo dục cái chân, cái thiện, cái mỹ cho mỗi học sinh.

Nhưng làm sao có thể trách được người không biết. Mà vẻ đẹp kỳ diệu trong từng chiếc lá rụng, có phải ai cũng nhận biết hết cả đâu. Đâu phải ai cũng có thể tưởng tượng rằng ngày xưa, cái ngày xưa Thơ Mới đó, Xuân Diệu cũng đã từng choáng ngợp trước cây bàng lá đỏ mà viết:

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh
Những luồng run rẩy rung rinh lá
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh

Những cây bàng trong sân trường giờ đã trơ trụi lá, nhưng vẫn đẹp một vẻ rất riêng. Cành nhánh trên thân cây khẳng khiu trông như những cánh tay dang rộng, phả lên bầu trời cái màu khói sương bãng lãng.

Rồi ít lâu sau, bàng sẽ nhú lộc. Những mầm non đỏ tươi đậu chi chít trên cành như minh chứng cho sự trẻ trung, cho sức sống cuồn cuộn rạo rực chảy tuôn sau lớp vỏ dày nứt nẻ.
Rồi lá bàng sẽ to ra dựng đứng như tai thỏ.
Rồi lá bàng sẽ nhanh chóng lớn nữa, xoè rộng, tạo nên một vòm bình yên với tầng tầng lớp lớp lá non xanh như ngọc.
Rồi đến lúc tiếng ve báo hè vang dậy, dưới những tán lá bàng sẽ có những cô cậu học trò ngồi học bài.. Họ hái chiếc lá bàng ghi vài câu thơ vào đó, có khi tặng bạn, có khi ngần ngại ép vào cuốn sách mang về…
.


Xã hội càng hiện đại, những khoảnh khắc xúc cảm lãng mạn như vậy, phải chăng càng cần thiết? Phải chăng nhờ vào đó, bao tâm hồn của thế hệ trẻ sẽ có cơ hội cân bằng trước những xơ cứng của máy móc, của thao tác nhấp chuột tìm bạn bè, tìm trò chơi, tìm thông tin trên net?
Cũng như vò trong tay một lá cỏ hăng hắc, nghe bên tai lảnh lót một tiếng chim, phải chăng là một cách di dưỡng tinh thần, để con người chúng ta bớt cằn cỗi với café uống liền, trà xanh chai nhựa, nước trái cây đóng lon, cùng bao nhiêu sản phẩm đóng hộp khác, nhan nhãn trong xã hội hiện thời?

Vì vậy, hạnh phúc thay cho những ngôi trường có khuôn viên rộng, có nhiều cỏ cây, có bóng mát, mùi hương và tiếng chim. Để thiên nhiên, bậc thầy kỳ diệu, dạy cho những học sinh, những tâm hồn bé bỏng tình yêu cái đẹp, cái thiện…
Học sinh sẽ tự nhận biết trong mỗi cành cây ngọn cỏ, bài học về sự cho đi và nhận được, sự có mặt và khuất lấp, sự mạnh mẽ vươn dậy của những tạo vật mỏng manh.

Học sinh sẽ tự nhận biết thời gian đi qua, bốn mùa đi qua, không chỉ trên những tờ lịch, những con số đếm ngày đếm tháng vô hồn, mà còn trong sự luân chuyển đâm chồi, ra hoa, rụng lá của cây cối..

Yêu cái đẹp cái thiện học sinh sẽ biết hành xử hướng tới cái đẹp cái thiện. Nâng niu một chiếc lá, học sinh sẽ biết nâng niu một số phận, Ngắm nhìn một bông hoa, học sinh sẽ biết trân trọng, ngưỡng mộ một tài năng. Đứng trước một chùm quả, học sinh sẽ phải suy ngẫm về việc cần nghiêm túc, cần nỗ lực trong học tập, trong lao động để có được những thành công thực sự trong đời…

Yêu cây cỏ trong sân trường, học sinh sẽ còn thấy gắn bó hơn với thầy cô, bè bạn, những giờ học, giờ chơi, những hồn nhiên của lứa tuổi mình đang sung sướng được sống.
Và từ lòng yêu cây cỏ, gia đình, mái trường, thầy cô bè bạn, những học sinh, những công dân tương lai của đất nước, sẽ ý thức rõ hơn, nuôi dưỡng sâu xa hơn trong lòng họ tình yêu tổ quốc.
Để khi tổ quốc cần, họ biết nỗ lực bảo vệ hoặc dựng xây. Bởi vì, như nhà văn I li a Ê ren bua đã viết: Lòng yêu tổ quốc bắt đầu từ lòng yêu những vật tầm thường nhất, yêu cái cây trồng trước cửa nhà, yêu con đường nhỏ dẫn ra bờ sông, yêu mái nhà tranh, yêu đồng lúa chín…

Đinh Thị Như Thúy

Giáng Sinh ư ? Hãy đến một nơi xa lạ!

Tôi nhớ có người nói rằng: “Giáng Sinh luôn luôn là khoảnh khắc bạn cảm thấy nhớ nhà – kể cả khi bạn vẫn đang ở nhà” (*) Ấy vậy mà mười năm nay tôi đã phải đón Noel ở Sài Gòn, hỏi sao tôi không nhớ nhà cho được.

Tôi lớn lên giữa một xứ đạo. Và ký ức về Noel đầu tiên của tôi là năm bảy tuổi, khi tôi được chọn vào đội thiên thần múa bài “Cao cung lên” ở nhà thờ trong buổi lễ nửa đêm. Lần đó, tôi đã khóc đến sưng mắt để đòi ba phải cho tôi uốn tóc xoăn, và mẹ phải may cho tôi một cái áo đầm trắng. Phải vậy chứ, vì tất cả các thiên thần đều có mái tóc xoăn, mang áo trắng và đeo một đôi cánh cũng trắng tinh. Mất bao nhiêu nước mắt thuyết phục, đến khi ba mẹ tôi đồng ý thì hỡi ôi, tôi bị loại khỏi đội múa vì…tay chân cứng quá!

Để xoa dịu nỗi buồn của cô gái nhỏ, tất cả những người lớn trong gia đình đã làm tất cả để Giáng Sinh năm ấy trở thành một sự kiện tuyệt vời nhất trong đời tôi. Có lẽ vì vậy mà từ đó Giáng Sinh đã trở nên rất quan trọng với tôi! Cậu làm cho tôi một chiếc đèn ngôi sao thật lớn. Dì tôi làm bánh buche, mẹ ngâm dâu tây…Cả nhà cùng nhau thiết kế một hang đá khổng lồ với cây lồ ô, rơm và bao xi măng, dựng “cây thông” bằng cành dương đính bông gòn và kim tuyến, treo đèn rực rỡ hơn bất cứ nhà nào trong xóm. Chúng tôi ăn Réveillon với nồi cháo gà vàng ngậy, thơm phức của bà ngoại…

Nhưng điều đặc biệt nhất đối với tôi, đó là Ba Mẹ đã quyết định đưa tôi đi lễ nửa đêm ở một giáo xứ khác, để tôi không phải chạnh lòng khi thấy bạn bè múa “Cao cung lên” trong đôi cánh thiên thần. Đó là một giáo đường lạ, với những giáo dân tôi chưa từng gặp bao giờ. Nhưng chính khung cảnh náo nhiệt, ấm cúng, sự hồ hởi vui mừng của tất cả mọi người, bài thánh ca quen thuộc “Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng….” đã khiến tôi cảm thấy mọi thứ đều vô cùng thân thuộc.

Rất nhiều năm đón Noel ở Sài Gòn, nỗi nhớ quê nhà luôn tràn ngập trong tim, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy cô đơn hay buồn chán. Bởi mỗi một đêm Giáng Sinh, tôi đều tìm đến một nơi hoàn toàn xa lạ, chưa đặt chân đến bao giờ. Có năm, tôi không đi lễ ở nhà thờ quen mà ghé thánh đường nhỏ tên là “Phanxicô khó khăn” trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Có năm, tôi đi dự lễ hội hoá trang ở một trường Đại học với người bạn mới quen. Năm sau, tôi tham gia đội tình nguyện mặc áo ông già Noel đi phát quà cho trẻ em đường phố ở Tao Đàn. Một lần khác, tôi xin một chân bán hàng thời vụ tại một cửa hàng bán đồ trang trí cây thông trước cửa Nhà thờ Tân Định. Nhưng cũng có lúc, không có cuộc hẹn nào cho đêm Giáng Sinh, tôi đã một mình bước chân vào quán cà phê lạ, ngồi đối diện với cây nến nhỏ và lặng ngắm những cặp tình nhân…

Giáng Sinh, đó là một thời điểm đặc biệt, không chỉ về mặt tôn giáo. Nó là một trong những ngày lễ lớn nhất trong năm, có lẽ chỉ sau Tết Nguyên đán. Ngay từ đầu tháng mười hai, ông già Noel đã dạo những bước đầu tiên trên đường phố Sài Gòn. Các cửa hiệu đều trang trí chủ đạo ba màu trắng, xanh lá và đỏ sậm, những con phố chuyên bán cây thông và đồ trang trí bắt đầu nhộn nhịp. Các shop bán quần áo và đồ chơi trẻ em treo lủng lẳng những dây dài các bộ quần áo Noel đỏ rực. Các trung tâm thương mại lớn giăng đèn và dựng cây thông khổng lồ với tượng ông già Tuyết bên cỗ xe tuần lộc…Phố Sài Gòn nhộn nhịp đến từng nhịp chân đi…

Nhưng dưới mắt tôi, Giáng Sinh là thời điểm đặc biệt còn vì một lý do khác. Nếu như bạn ở xa nhà vào khoảnh khắc Giao thừa tết Nguyên đán, cảm giác lớn nhất có lẽ là nỗi cô đơn. Ngay cả khi bạn đang đứng giữa một buổi party đông đúc, một quán cà phê quen, những người bạn thân thiết. Khoảnh khắc Giao thừa luôn khiến bạn nhận ra một khoảng cách nhất định với những người khác và ngay lập tức bạn muốn trở về căn nhà ấm áp của mình bên những người ruột thịt. Đó là khoảnh khắc bất cứ ai cũng thấy lòng chùng xuống một cách vô thức, thu mình lại trong nỗi khát khao được trở về.

Giáng Sinh thì khác, một thời điểm không có lý do gì để buồn. Một niềm hân hoan rõ rệt in trên mỗi gương mặt dù lạ hay quen. Một không khí nhộn nhịp, ấm cúng, đầy chia sẻ và cởi mở hiện diện ở bất cứ đâu sẽ khiến bạn không cảm thấy e dè khi phải là người lạ. Đón Giao thừa ở nhà người khác thì thật vô duyên và lạc lõng, nhưng ăn Réveillon ở nhà bè bạn lại là những khoảnh khắc tuyệt vời.

Đối với tôi, Giáng Sinh luôn là thời điểm giúp tôi nhận ra những khía cạnh tốt đẹp ở người khác một cách dễ dàng nhất. Những con người này, tôi có thể đã gặp họ đâu đó trên đường, khi họ càu nhàu vì khói bụi, nhăn nhó và bẳn gắt vì những chuyện bực mình ở gia đình hay nơi công sở. Bình thường họ trưng ra những bộ mặt có thể đáng ghét biết bao nhiêu, nhưng vào đêm Noel, họ ăn mặc rất đẹp, họ cười nói một cách thoải mái và vui vẻ! Họ thân thiện và đáng yêu! Cũng như tôi, họ cảm thấy dễ chịu, bình an, trái tim mở rộng và sẵn sàng chia sẻ niềm vui.

Vì vậy, tôi gọi Giáng Sinh là thời điểm tốt nhất để bắt đầu một tình bạn! Hãy đến một nơi xa lạ vào đêm Giáng Sinh. Biết đâu bạn sẽ gặp tôi ở đó, với nụ cười trên môi, tôi sẽ chúc bạn câu này: “Cầu cho niềm vui của hôm nay luôn tràn đầy ân phúc, và mỗi con đường đều dẫn đến bình an.(**) Giáng Sinh vui vẻ !

Đông Vy

Chú thích:

* Carol Nelson

** Agnes M. Pharo

Sóng Lớn

Vào đầu thời Minh Trị Thiên Hoàng có một võ sĩ đánh vật tên là O-nami, tức là Sóng Lớn.

O-nami rất mạnh và giỏi về nghệ thuật đánh vật. Trong những trận đấu riêng, O-nami thắng cả thầy của mình, nhưng khi ra trước đám đông O-nami lại quá rụt rè đến nỗi chính học trò của anh cũng vật anh được.

O-name nghĩ là mình nên tìm một thiền sư giúp đở. Hakuju, một thiền sư lang thang, đang dừng chân tại một chùa gần đó, nên O-nami đến gặp và kể về khó khăn lớn của mình.

“Sóng Lớn là tên của anh,” thiền sư tư vấn, “vậy thì ở lại chùa tối nay. Tưởng tượng anh là những ngọn sóng lớn đó. Anh không còn là võ sĩ đánh vật hay sợ nữa. Anh là những đợt sóng vĩ đại quét sạch tất cả những gì đứng trước mặt, nuốt sạch tất cả những gì sóng đi qua. Tưởng tượng thế và anh sẽ là võ sĩ đánh vật siêu đẳng nhất nước.”

Vị thầy lui về. O-nami ngồi thiền cố gắng tưởng tượng mình là sóng. Anh nghĩ đến rất nhiều chuyện. Rồi dần dần cảm giác là sóng tăng thêm. Càng về đêm những lọn sóng càng lớn hơn. Sóng cuốn trôi những cánh hoa trong các lọ hoa. Ngay cả tượng Phật trên bàn thờ cũng bị ngập nước. Trước khi trời hừng đông, cả ngôi chùa chẳng còn là gì nữa ngoại trừ sóng lên sóng xuống của đại dương.

Sáng ra vị thầy thấy O-nami vẫn còn thiền định, với nét cười thoáng hiện trên mặt. Thiền sư vỗ vai chàng võ sĩ. “Bây giờ chẳng còn điều gì có thể làm phiền anh,” thầy nói. “Anh là những đợt sóng đó. Anh sẽ quét sạch mọi thứ trước mặt anh.”

Ngày đó O-nami thi đấu và thắng. Từ đấy, không còn ai ở Nhật có thể thắng O-nami.

Bình:

• Tất cả các võ sư đều biết rằng, khi đấu, nếu tài và sức chỉ hơn nhau một 8 một 10, thì quyết tâm và bình tĩnh quyết định thắng bại đến 70%, 20% là may rủi, và 10% là tài và sức.

Đa số mọi phấn đấu của ta về mọi vấn đề trên đời cũng đều như thế.

• O-nami ra trước đám đông bị “cái lo” về đám đông làm tư tưởng không tập trung được—Không biết họ có cười mình mập quá không? Hay là họ chê mình đấu dở?

• Thiền sư chỉ O-nami cách tập trung tư tưởng vào MỘT điều duy nhất—hình ảnh các đợt sóng. Đây là bước căn bản đầu tiên của thiền định–tập trung vào MỘT điều duy nhất: hơi thở, hay bước đi, hay các hành động rửa bát, hoặc quét nhà, v.v… Tư tưởng tập trung vào một điều sẽ không chạy tán loạn.

• Dùng hình ảnh Sóng Lớn ở đây để tập trung tư tưởng còn có thêm hai điều lợi. Thứ nhất, đây là tên của O-nami, rất quen thuộc với anh, dễ tập trung tư tưởng. Thư hai, đây là hình ảnh mạnh mẽ chiến thắng. Tốt cho võ sĩ xông trận. Vị thiền sư này đúng là thầy rất giỏi về thiền định, nên cho bài học một công hai ba chuyện.

• Ngồi thiền thường là như thế: Ban đầu cứ “nghĩ đến rất nhiều chuyện”, rồi tư tưởng mới tập trung vào hình ảnh mình đang “quán” từ từ, càng lâu càng mạnh và càng rõ.

• Ảnh hưởng đổi đen thành trắng trong chỉ một đêm như ở đây, thì hơi hiếm. Thông thường ta cần nhiều tuần, nhiều tháng, nhiều năm… tùy theo vấn đề, mức độ, và cơ duyên.

• Việc O-nami “quán” mình thành sóng đánh trôi hoa trên bàn thờ và nhận chìm luôn cả tượng Phật là một căn bản triết l‎ý rất quan trọng của Phật học: Phật ở trong ta, không có Phật ở ngoài. Câu của ngài Lâm Tế “phùng Phật sát Phật” (gặp Phật giết Phật) có nghĩa là thế: Không có Phật ngoài ta. (Nếu có vị Phật sống đi ngoài đường thì điều đó cũng chẳng quan trọng và ăn nhập gì tới mình cả).

Phật sống còn không có ngoài ta, huống chi là tượng Phật. Tượng để thờ tự chỉ là tượng gỗ giúp ta tập trung tư tưởng thôi, chẳng nghĩa lý gì cả. Thiền tổ Đơn Hà bảo một vị sư chẻ tượng Phật làm củi sưởi ấm, là để đánh đổ cái “chấp” vào tượng của sư.

Đừng hướng ý ra tượng ảnh hay Phật ở ngoài. Phật là tâm ta. Hướng vào tâm ta để tâm thanh tịnh thành Phật.

• Giác ngộ như là một cơn sóng thần dánh dạt tất cả vướng mắc trong tâm–hoa trên bàn thờ, tượng Phật, chùa chiền, đền đài lăng tẩm, tất cả thế giới, tất cả vũ trụ…

Không một mảy may vướng mắc sót lại. Tâm rỗng lặng hoàn toàn.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Great Waves

In the early days of the Meiji era there lived a well-known wrestler called O-nami, Great Waves.

O-nami was immensly strong and knew the art of wresting. In his private bouts he defeated even his teacher, but in public was so bashful that his own pupils threw him.

O-nami felt he should go to a Zen master for help. Hakuju, a wandering teacher, was stopping in a little temple nearby, so O-nami went to see him and told him of his great trouble.

“Great Waves is your name,” the teacher advised, “so stay in this temple tonight. Imagine that you are those billows. You are no longer a wrestler who is afraid. You are those huge waves sweeping everything before them, swallowing all in their path. Do this and you will be the greatest wrestler in the land.”

The teacher retired. O-nami sat in meditation trying to imagine himself as waves. He thought of many different things. Then gradually he turned more and more to the feeling of waves. As the night advanced the waves became larger and larger. They swept away the flowers in their vases. Even the Buddha in the shrine was inundated. Before dawn the temple was nothing but the ebb and flow of an immense sea.

In the morning the teacher found O-nami meditating, a faint smile on his face. He patted the wrestler’s shoulder. “Now nothing can disturb you,” he said. “You are those waves. lYou will sweep everything before you.”

The same day O-nami entered the wrestling contests and won. After that, no one in Japan was able to defeat him.

#8

Tư duy tích cực mỗi ngày