Chào các bạn,
Người Việt có câu “Nhập gia tùy tục”. Chúng ta ở Việt Nam gặp gỡ người nước ngoài dù sao cũng cảm thấy tự tin vì mình là “chủ nhà”. Bạn mình phải học và thay đổi theo văn hóa nước mình trong khi mình thì vẫn được sống trong bầu không khí thân quen.
Còn khi chúng ta đi ra khỏi Việt Nam? Thật là nhiều bỡ ngỡ. Rất dễ là chúng ta sẽ gặp các tình huống như sau:
– Tiếng Anh học cả chục năm mà vẫn ấm ớ, không tự tin khi giao tiếp.
– Chưa hiểu rõ về văn hóa, tập tục của người bản xứ nên lại càng ngại va chạm.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam xác nhận tàu chiến Hoa Kỳ sẽ vào thăm Việt Nam


Trong các kỹ năng nói và viết chuyện, có lẽ kỹ năng khó nhất cho mọi người là giản dị hóa. Trong cuộc họp CSIS về Biển Đông vừa rồi ở Washington, có một anh rất giỏi, nhưng anh ấy nói chuyện luật thì chỉ vài người hiểu được con đường loanh quanh của anh ấy, đa số mọi người không hiểu được. Tương tự như thế, trong rất nhiều cuộc đối thoại hoặc khẩu chiến hay bút chiến ta thường gặp, một người nói/viết một hơi dài, xong rồi những người khác hỏi, “Anh nói/viết cái gì vậy?”
Tóm tắt cốt chuyện : Dyông Dư là em kề anh cả Dăm Joong và là anh của Dăm Dyă, của nàng Bia Jơ Răng Matnar với cậu em út Xem Đum. Dyông Dư là người kỳ dị, có thân hình to lớn, mắt lồi, miệng rộng, tai to, ăn hết nồi bảy nồi bung, uống chơi năm bảy ghè rượu cần. Ngủ say đến nỗi phải nấu chì đổ lỗ tai mới thức. Là một chàng trai có phép thần nhưng mang lốt người xấu xí, lười biếng. Dyông Dư còn là người có tài cao và đức độ,đánh bại mọi kẻ thù. Khi người thân trở thành kẻ phản bội, phải chiến đấu với nhau một mất một còn, chàng rất đau lòng như phải “ tự chặt chân chặt tay” . Lòng ham muốn của cải và quyền lực đã đẩy ngưòi anh ruột Dăm Joong trở mặt lại với Dyông Dư và các em. Đó là một bi kịch hiếm thấy trong sử thi Bâhnar. 




Gửi Ức Trai
