Phạm Minh Trang
Những tưởng đã qua rồi mãi mãi cái cảm giác xao động của lần đầu tiên đứng trên bục giảng với bao hồi hộp, lo lắng, ngỡ ngàng… Hôm nay trong tôi lại dậy lên những cảm xúc kỳ lạ. Bởi lẽ, tôi sẽ gặp lại những gương mặt thân quen nào đó, mà ngỡ như đã qua mãi trong ký ức đời người.
Ngày ấy, các em là học sinh của lớp học giáo viên sơ cấp mầm non, được đào tạo cấp tốc để tỏa đi khắp nơi trong tỉnh, đáp ứng kịp thời cho công tác giáo dục.
Một cuộc hội ngộ có hẹn trước, không bất ngờ nhưng sao vẫn thấy xao xuyến. Chẳng biết tôi có nhận ra hết các em học sinh cũ không nữa, bởi đôi khi, người ta cũng hay vô tình lắm… Continue reading Nắng chiều