Category Archives: Văn

Nắng chiều

          Phạm Minh Trang

Những tưởng đã qua rồi mãi mãi cái cảm giác xao động của lần đầu tiên đứng trên bục giảng với bao hồi hộp, lo lắng, ngỡ ngàng… Hôm nay trong tôi lại dậy lên những cảm xúc kỳ lạ. Bởi lẽ, tôi sẽ gặp lại những gương mặt thân quen nào đó, mà ngỡ như đã qua mãi trong ký ức đời người.

Ngày ấy, các em là học sinh của lớp học giáo viên sơ cấp mầm non, được đào tạo cấp tốc để tỏa đi khắp nơi trong tỉnh, đáp ứng kịp thời cho công tác giáo dục.

Một cuộc hội ngộ có hẹn trước, không bất ngờ nhưng sao vẫn thấy xao xuyến. Chẳng biết tôi có nhận ra hết các em học sinh cũ không nữa, bởi đôi khi, người ta cũng hay vô tình lắm… Continue reading Nắng chiều

Tình Thầy trò

Quang Nguyễn

Chủ nhật rồi tôi theo nhóm bạn ra Trảng Bom dự họp mặt thầy cô giáo cũ, thầy cô từ thời còn học lớp đệ thất trên Pleiku, với tôi đây là lần đầu tiên gặp được vài thầy cô giáo dạy học trước 1975. Các thầy cô giờ đã già yếu, ai cũng phải ngoài tuổi thất thập, nhiều người đi đứng khó khăn, nói trước quên sau… vậy mà lớp lớp học trò của ngày xưa, học trò bây giờ tóc đã ngã màu, đã là nội là ngoại rồi, mà mỗi khi có dịp họp mặt thầy cô giáo cũ vẫn thật thân tình, trân trọng, luôn dành cho các thầy cô giáo của mình những tình cảm tốt đẹp. Continue reading Tình Thầy trò

Áo chàm trẩy hội giữa Sài Gòn – Ảnh sinh hoạt hằng ngày – Nov. 12, 2015

Xem toàn bộ Gallery

“ Anh nhớ mãi ngày gặp em, cô gái Tày đẹp xinh với sắc áo Chàm đẹp xinh, mà giọng hát nghe sao thiết tha dịu êm…” giọng ca của hai nghệ sỹ Xuân Ái và Dương Liễu bất chợt vang lên từ quán cà phê ngay con hẻm nhỏ. Trời sắp đổ mưa, giao thông giờ cao điểm lại hỗn loạn hơn bao giờ hết. Luồn lách giữa đám đông tôi vội vã  ghé quán cà  phê “Cảm Xúc” trên đường Nguyễn Đình Chiểu – quận 3 để thưởng thức làn điệu Hát Then – Đàn Tính đặc trưng của dân tộc Tày Nùng mà hi hữu lắm mới được vang lên giữa Sài Gòn tấp nập.

Bên li cà phê, liên khúc hát Then – Đàn Tính ngọt ngào, du dương, vội mở laptop nhìn, ngắm và nhớ Hội trại Offline Tày Nùng khu vực Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ VI mà tôi may mắn được tham gia. Dường như cơ duyên sắp đặt, quán  mang tên “ Cảm Xúc” và đưa tôi về cảm xúc vẫn còn vẹn nguyên cách đây một tuần. Continue reading Áo chàm trẩy hội giữa Sài Gòn – Ảnh sinh hoạt hằng ngày – Nov. 12, 2015

Servant

Hi brothers and sisters,

I tell you a short story.

I drink coffee at a bakery & coffee shop every morning in the last few weeks. This shop is a part of Thanh Tam Specialized School (Thanh Tâm – Vietnamese). This is the school that educates, cares for and rehabilitates children with disabilities. And this school is a part of Saint Paul Convent in Da Nang.

The servants in the shop are youths (some of them can’t talk or/and can’t hear) and a soeur. Soeurs often work in order taker or cashier positions. The soeurs here are youths, maybe older than me about one to five years. Continue reading Servant

Đi hái nấm ở Phần Lan

Chào các bạn,

Tầm này năm ngoái mình có dịp được dẫn đi hái nấm trong rừng ở Helsinki Phần Lan. Người Phần Lan và Bắc Âu nói chung có cuộc sống hòa nhập với thiên nhiên, có nhiều không gian tự nhiên. Người dân địa phương rất thích ăn nấm và đến mùa hái nấm thì hầu như nhà nào cũng vào rừng hái nấm. Mùa bắt đầu từ hè tháng 7 cho đến cuối thu tháng 10. Mỗi mùa nấm, các gia đình hái về có thể làm mặn hoặc để đông lạnh cho cả mùa đông. Nấm cũng là một loại thực phẩm bổ sung protein.

Ở Phần Lan có những tour cho khách du lịch đi hái nấm, và những hướng dẫn viên này phải có chứng chỉ hành nghề. Continue reading Đi hái nấm ở Phần Lan

Trôi dạt dòng đời

Chào các bạn,

“Trôi dạt dòng đời” là tiều thuyết luận đề, bắt đầu câu truyện có lẽ từ những năm đầu thế kỷ 20 và kéo dài đến những năm đầu của thập niên 1960. nói về truyền thống văn hóa cổ của Việt Nam (Khổng, Phật, Lão), với văn hóa mới Công giáo, và tư tưởng Mác Lê cùng cuộc cách mạnh Cộng sản. Các nhân vật của các tiểu thuyết luận đề thường là nhân vật tổng hợp, và các sự kiện cũng thường là sự kiện tổng hợp, nhưng là tổng hợp của những nhân vật và sự kiện có thật.

Vì vậy, các tiểu thuyết luận đề có thể xem là những phân tích lịch sử dưới dạng một tiểu thuyết.

Tác giả là bạn của mình, có thạc sĩ Triết, là người đáng tin. Các thu gọn của bạn về các hiện tượng lịch sử, tôn giáo, chính trị ở đây, mình đồng ý là khá chính xác và công bình. Và mình cũng thán phục tác giả đã có cái nhìn rất trung thực và nghiêm khắc đối với Công giáo, bằng những biểu tượng nói đến sự mục nát của giáo hội Công giáo VN, dù chính bạn là người Công giáo. Tuy vậy, bạn cũng thấy được ánh sáng của Thánh linh Chúa trong giới tạm gọi là “dòng phụ” hay “đạo theo”, không phải là dòng chính. Mình cũng đồng ý về điểm này, vì chính mình thấy điều đó. Dù ma quỷ có làm gì, thì Thánh linh luôn tồn tại.

Đọc tiếp trên CVD

Lãng đãng với cà phê và nhạc

Chào các bạn,

Anh Phạm Nga là một ký giả các báo lớn của Sài Gòn trước 1975, tốt nghiệp cử nhân Triết và học cao học Triết (chưa xong) tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, và cũng như đa số sinh viên Sài Gòn hồi đó, thích ngồi quán cà phê, nghe nhạc và chơi nhạc.

Tuyển tập này nói nhiều về các kỷ niệm về cà phê và nhạc của Phạm Nga. Nhưng hơn thế, chúng ta có thể dùng tuyển tập này để có một cái nhìn tổng quát về đời sống văn hóa của sinh viên và trí thức trẻ miền Nam trước 1975 và các hoài niệm của họ sau 1975. Các bạn có thể đọc tuyển tập này như là một tập anthropology về đại đa số sinh viên và trí thức miền Nam trước 1975.

Mời các bạn.

Mến,

Hoành

Click vào đây để download

 

Home is where I don’t need my own private room

A dear friend of mine recently came home for a visit after several years studying and living abroad. He was so happy sharing with me: “Mom has been so kind to make space to give me a private room. This is the first time I have my own room at home actually!”

I too was happy for my friend and congratulated him for having such a privilege :D. I told him: “I have never had my own  room at home, and probably will never have one”.

In this world of highly respected individual privacy, having one’s own room at home sounds nothing fancy, especially in the environment where I am living. But still, it could be something fancy for some of us. Continue reading Home is where I don’t need my own private room

Cooking and writing

Starting writing this piece, I felt a bit humorous for me to talk about cooking, for the reason that… my Mom and my sister had given up on my laziness about cooking when alone. Don’t get me wrong, I don’t hate cooking, I just don’t have passion for it 😀 . I do cook for myself mostly on a daily basis, I have an acceptable fine taste, I just can’t stand fast and processed food.

Many of my Vietnamese friends who are studying and living away from home, especially the single ones, whenever stressed or bored, would just jump into the kitchen and cook something as a stress therapy. Continue reading Cooking and writing

Lặng thu

Trần Hồng Hạnh

Không hiểu sao sáng dậy mình thấy nhớ Tiếng Việt đến thế. Lại những giai điệu của ngôn từ chạm vào ngóc ngách này kia, êm ái ru mình. Cảm thấy có thể chìm vào không gian của tiếng chim hót và cái se lạnh buổi sớm. Mình chỉ nằm nghe những âm thanh thả vào không gian yên ắng. Càng nghe càng thấy yên.

Chỉ sống thôi, như đóa hoa đang thở, như loài chim đang hát ca.

Sớm nay trong lành quá, hay là bởi cơn bão đã đi qua? Những ngày lặng trong tâm hồn. Lặng thật. Continue reading Lặng thu

Tiếng rao

Sáng nay tôi ngồi nhìn từ xa và lắng nghe tiếng rao của hai vợ chồng chở nhau, chạy chầm chậm trên chiếc xe máy cà tàng. Hình như tiếng rao đó vang võng cả khu xóm nhỏ mà tôi đang ở. Lúc nghe xong tôi tặc lưỡi: ”Sống trên đời mỗi người mỗi nghề để mưu sinh, có ai giống ai đâu, người thế này, người thế nọ… Thế gian mà.”

– “Ai bán tóc dài, tóc rối không?

Ai bán tóc rối, tóc dài không?”

Continue reading Tiếng rao

Giao mùa

Giao mùa trời đẹp quá.

Mình bỗng nhớ cái thời của 17, 18 năm trước. Khi đó mình được học bồi dưỡng văn. Ngày hai buổi đạp xe tới trường, sáng học chính khóa chiều học bồi dưỡng, dù nắng mưa bão lụt tụi mình vẫn đi học đều đặn, chẳng nghỉ buổi nào.

Gọi là lớp bồi dưỡng cho sang chứ hồi đó cả khối chỉ có 2 đứa học. Tụi mình là lứa học sinh đầu tiên của trường. Trường hồi đó nhỏ lắm. Nằm giữa trung tâm thành phố nhưng trường nhỏ xíu xìu xiu hà. Continue reading Giao mùa

Sống để yêu thương

Chiều hoàng hôn buông xuống gió thổi nhè nhẹ, tạo ra không khí trong lành rất mát mẻ. Trước mắt tôi là một cậu bé dáng cao cao, gầy gầy, đầu cắt tóc gọn gàng đen bóng, sau lưng đeo cái cặp da, và sau đó là những câu nói và việc làm của cậu đã để lại cho tôi như một bài học và một ấn tượng mà tôi không bao giờ quên được.

– “Cháu chào cô!”

– “Ừ, cô chào cháu.” Continue reading Sống để yêu thương

NGẪM VỀ CÔNG CUỘC LẤN BIỂN GIAN TRUÂN CỦA ÔNG CHA TA

    Nhân dịp một nhóm trí thức gồm giáo sư Hoàng Xuân Phú, nhà báo Nguyễn Đăng Quang, cô giáo Hiền Giang và kỹ sư Lã Dũng về Tiên Lãng thăm đại gia đình họ Đoàn sau khi hai anh em ruột Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý được đặc xá ra tù ( xem bài viết cảm động của Nguyễn Đăng Quang về cuộc thăm hỏi này trên teu.bloge), tôi xin được gửi tới ông Vươn & ông Quý mấy dòng cảm nghĩ viết từ mấy năm trước…

Đêm 30 Tết, sắp tới Giao thừa, tôi chợt bâng khuâng xa xót nghĩ đến thân phận của những người trong gia đình ông Đoàn Văn Vươn… Lúc này, gia đình ông tan tác- người trong trại tạm giam, người vất vưởng tìm chỗ che mưa nắng, bàn thờ gia tiên bị vùi trong đống gạch vụn, bữa cơm tất niên ấm cúng đã trở thành ký ức… Nhưng, luật pháp sẽ công minh phán xử đúng – sai, và lịch sử sẽ công bằng xác định lại mọi giá trị… Tôi tin rằng, những người đã có công lấn biển, chinh phục biển từng được dân chúng coi là “anh hùng” của vùng Duyên hải Tiên Lãng sẽ không bị hắt hủi và lãng quên, bởi họ – giống như ông cha ta từ hàng ngàn hàng vạn năm nay đã đổ mồ hôi xương máu để tồn tại và làm giàu có thêm cho lãnh thổ Quốc gia, dù có gặp đủ thứ thiên tai nhân họa rồi cuối cùng cũng sẽ tìm cách đứng lên để khẳng định một “Chỗ đứng dưới mặt trời” – như tên một cuốn tiểu thuyết nước ngoài được dịch sang ta nửa thế trước…

Đọc tiếp trên CVD

Bình đẳng giới, xóa bỏ phân biệt Nam – Nữ

Chào các bạn,

Có một người bạn ở Mỹ hỏi mình có kinh nghiệm chia sẻ hay trải qua sự phân biệt đối xử nam nữ và chủng tộc trong khi làm việc, khi mình ở vị trí là con gái, là phụ nữ. Đây là việc vẫn xảy ra ở các nước phát triển như Mỹ

Mình nói với bạn là mình không có. Tuy nhiên đôi khi làm việc ở môi trường quốc tế điều  này cũng không phải là hiếm, có khi mình có nhận được sự phân biết nhiều lúc là rất thoáng qua. Nếu không nhạy cảm sẽ không nhận ra.

Về chuyện phái nữ bị phân biệt đối xử trong công sở, hay là ít có cơ hội việc làm và thăng tiến cũng như lương bổng so với nam giới vẫn còn là vấn đề lớn và là khó khăn lớn cho phụ nữ ở khắp nơi, đặc biệt là phụ nữ dưới văn hóa Á Đông. Continue reading Bình đẳng giới, xóa bỏ phân biệt Nam – Nữ