Category Archives: Văn

Thảnh thơi giữa đời

Nguyễn Đỗ Phương Giao

Tản mạn giữa những ngày mưa và lòng bâng khuâng muốn viết.

Dạo này Sài Gòn hay mưa. Mỗi lần thấy những hạt mưa đầu tiên rơi xuống mặt đất là thể nào mình cũng cười toe toét và lòng phơi phới hẳn lên. Dù đường về nhà sẽ lâu hơn một tí và ướt át hơn một tí, mà có hề chi. Continue reading Thảnh thơi giữa đời

Phụ nữ Việt đừng tự giới hạn hạnh phúc của mình!

Tặng tôi và những người phụ nữ tuyệt vời xung quanh tôi

Tôi viết bài này nhân dịp đọc xong tập thơ đang khá “hot” hiện nay: “Đàn bà đo hạnh phúc trong quanh quẩn đàn ông” của nhà thơ nữ trẻ Thái Thuận Minh. Trước hết, tôi thấy đây là một tập thơ hay với nhiều chiêm nghiệm sâu sắc của một cây bút nữ còn khá trẻ. Continue reading Phụ nữ Việt đừng tự giới hạn hạnh phúc của mình!

Ảo ảnh đường trường

Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Truyện ngắn

Dường như trong tất cả những chuyến xe đường trường, người ta dễ trở nên gần gũi và thông cảm với bạn đồng hành qua những câu hỏi han, những lời trò chuyện, những điều vô tình nghe lỏm được… Nhờ thế, những gian khổ dọc đường có vẻ trở nên dễ chịu hơn một ít, nỗi sốt ruột sau cả ngày đường với những cảnh vật đơn điệu lặp đi lặp lại cũng bớt đi.

Đọc tiếp trên CVD

“The Magic” – “Điều kỳ diệu”

Nguyễn Thị Bảo Cúc

Ngày nảy ngày nay, có một cô gái trẻ đang cập kê tuổi yêu đương và lập gia đình đang trải qua những ngày khủng hoảng tâm lý với nhiều áp lực. Chẳng là do lúc đó, các bạn gái thân thiết của cô ai nấy lần lượt đều có người thương, được quan tâm săn sóc, được đưa rước, được tặng quà… từ các chàng trai; còn cô luôn là người cuối cùng còn sót lại. Vậy là một ngày, cô buồn bã đứng nhìn mình qua gương và nghĩ: “Mình thật xấu xí!” Continue reading “The Magic” – “Điều kỳ diệu”

Bản di chúc bi thảm

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Truyện ngắn

Tranh minh họa của nữ họa sĩ Nguyễn Lý Phương Ngọc
Tranh minh họa của nữ họa sĩ Nguyễn Lý Phương Ngọc

Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê ( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.

Đọc tiếp trên CVD

Chợt Nhìn Thấy Trên Đường Phố…

Tản văn, Phạm Nga

1.

Vào giờ tan sở chiều, đường Nguyễn Thái Sơn thường đông nghẹt xe cộ đổ về hướng chợ Gò Vấp. Vậy mà ở gần một cây xăng, nhiều lúc lại thấy một cậu thanh niên ăn mặc rách rưới, cứ quì dưới lòng đường, ú ớ mời thiên hạ mua vé số, mặc cho những chiếc xe hai bánh phải lách tránh hay lướt sát bên cạnh cậu ta. Thỉnh thoảng cũng có người dừng xe lại bên anh chàng đang làm trò nguy hiểm này để mua nhanh một, hai tấm.

Đọc tiếp trên CVD

Tình yêu và tính lãnh đạo trong Giêsu

Chào các bạn,

Hình ảnh Giêsu cúi xuống rửa chân cho môn đệ làm mình cảm thấy rung động.

Đôi chân mình, khi mình ít quan tâm hoặc chưa quan tâm nhiều, thì khi được một người nào đó nâng niu, chăm sóc và thể hiện tình cảm, đôi chân ấy trở nên đặc biệt hẳn và có giá trị hẳn. Và mình cảm thấy trở nên có giá trị hơn và đặc biệt hơn – với người đó và với cả thế giới. Continue reading Tình yêu và tính lãnh đạo trong Giêsu

Giên Su*

(* Dựa theo truyện cổ tích Việt Nam)

Ngày xửa ngày xưa, dưới hạ giới mới chỉ có một chàng trai khôi ngô tuấn tú tên là An Đam và một cô gái xinh đẹp nết na tên là Ên Va. Họ sống vui vẻ trong một khu vườn rộng lớn vô cùng đẹp đẽ do Ngọc Hoàng Thượng Đế dựng nên. Vì rất nghe lời Thượng Đế nên họ sống hạnh phúc, chẳng lo lắng, muộn phiền bao giờ. Continue reading Giên Su*

Vì sao phải bảo hộ thân tâm và nuôi dưỡng bình an trong ta mỗi ngày

Lê Phương Hà

Hơn bao giờ hết mình nhận ra việc ngồi Thiền không chỉ là để nuôi dưỡng sự bình an và hạnh phúc cho tâm hồn mình trong cái thế giới hỗn loạn này, mà còn là một trách nhiệm của mỗi cá nhân với thế giới. Continue reading Vì sao phải bảo hộ thân tâm và nuôi dưỡng bình an trong ta mỗi ngày

Sen trắng dưới trời xanh

Trần Lê Kim Hằng

“- Y nhi, thế giới này chỉ có giết chóc và dã tâm, dưới bầu trời trong xanh, đó là bùn lầy, trong mắt nàng, nhìn rất đơn thuần rồi.

– Không có dã tâm, không thích giết chóc, dưới bầu trời xanh cũng có nước thanh khiết của chốn bồng lai, huống chi, sen trắng cũng cần nước bùn để bồi dưỡng…”
Continue reading Sen trắng dưới trời xanh

Ám ảnh gia truyền

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

 Truyện ngắn

Dễ gần một năm nay, hầu như lần nào cũng vậy, cứ thấy hắn về tới cổng, chàng thanh niên hàng xóm lại vội nhảy ra vồn vã, hồn nhiên:

– Anh ơi, đã xin được việc cho em chưa?

Hắn chỉ biết gượng nở nụ cười chó thui để khỏi dội nước lạnh vào hy vọng của thằng bé. Gọi là thằng bé thì quả quá đáng, vì cậu ta cũng hơn 30 tuổi, có điều tâm trí ngây thơ như một đứa trẻ mười hai chốn quê rừng. Cậu ta sống trong ngôi nhà 3 tầng chỉ có hai bố con.

Đọc tiếp trên CVD

Về Những Đứa Trẻ Bị Thiêu Cúng Cô Hồn Biển

Tản văn

Phạm Nga

1.

Xưa nay, nhân gian thường nói sống ở đời thì ai cũng phải có tin tưởng đối với quyền năng của cõi siêu hình, gồm hết từ Trời Phật, thần linh các loại cho đến đám quỹ ma, cô hồn. Như trong giới ngư dân, sống nhờ biển cả, họ luôn sống – và cả khi chết – trong tâm cảnh bị gắn chặt vào vô số điều mê tín, dị đoan. Rồi từ định kiến “Có tin mới có linh” nhiều lúc người ta trở nên hồ đồ, hoang tưởng, tin tưởng vô điều kiện về những điều siêu nhiên, không kèm theo chút nào lý trí phân tích, phản biện.

Đọc tiếp trên CVD