Category Archives: Văn Hóa

Emmanuel Jal–Âm nhạc của Đứa Con Của Chiến Tranh

Click vào đây để xem bài nói chuyện, bài thơ và nhạc, trong bài sau đây

Tôi chỉ muốn nói tên tôi là Emmanuel Jal. Và tôi đã đi một đoạn đường dài. Tôi vẫn đang kể lại một câu chuyện rất đau đớn cho tôi. Đó là một hành trình khó khăn cho tôi, đi vòng thế giới, kể chuyện đời tôi trong một quyển sách. Và kể như tôi đang kể. Và cách dễ nhất là kể bằng âm nhạc.
emmanueljal
Vậy tôi đã tự gọi tôi là “đứa con của chiến tranh.” Tôi làm những điều này vì một bà cụ trong làng tôi, đã mất hết con cái. Không có tờ báo nào nói lên nỗi đau của bà, và bà muốn thay đỗi xã hội. Và tôi làm những điều này cho một người đàn ông trẻ muốn tạo ra thay đổi nhưng không biết cách nào để lên tiếng vì anh ta không biết viết. Và không có Internet, như Facebook, MySpace, YouTube, để họ nói.

Và ly’ do khác để tôi tiếp tục đẩy câu chuyện này, những câu chuyện đớn đau này ra, là những giấc mơ tôi có. Đôi khi giống như tiếng của người chết bảo tôi, “Đừng bỏ cuộc. Cứ gắng đi.” Vì đôi khi tôi muốn ngừng và không muốn làm nữa. Bởi vì tôi không biết tôi đang đưa mình đi đâu.

Tôi sinh ra vào thời khó khăn nhất, khi nước tôi đang có chiến tranh. Tôi thấy làng tôi cháy. Cả thế giới đầy y’ nghĩa của tôi, tôi thấy nó biến mất trước mắt tôi. Tôi thấy cô tôi bị hãm hiếp khi tôi chỉ 5 tuổi. Mẹ tôi chết vì chiến tranh. Các anh chị của tôi thất lạc tứ tán. Và cho đến ngày nay, tôi và ba tôi xa lạ nhau và tôi vẫn còn vấn đề với ông.

Không chỉ thế, năm lên 8 tôi trở thành một chiến binh trẻ con.

Tôi chẳng biết chiến tranh để làm gì. Nhưng một điều tôi biết là một hình ảnh tôi thấy vẫn nằm trong đầu. Khi ở trong trại huấn luyện tôi nói: “Tôi muốn giết càng nhiều người Hồi giáo và càng nhiều người Ả rập càng tốt.” Chương trình huấn luyện chẳng dễ dàng gì. Nhưng đó là động lực. Tôi chỉ muốn trả thù cho gia đình. Tôi muốn trả thù cho làng tôi.

May mắn thay, nhiều điều đã thay đổi và tôi khám phá ra sự thật. Cái giết chúng tôi không phải là Hồi giáo, không phải Ả rập. Mà là ai đó ngồi nơi nào đó lũng đọan hệ thống, và dùng tôn giáo để lấy được cái họ muốn rút ra từ chúng tôi—dầu lửa, kim cương, vàng và đất. Biết được sự thật cho tôi một vị thế lựa chọn, tôi nên tiếp tục hận thù, hay buông xả?

Tôi chọn tha thứ. Và ngày nay tôi ca hát với người Hồi giáo. Tôi múa với họ. Tôi còn có được một cuốn phim ra đời tên War Child (Đứa con của chiến tranh) do người Hồi giáo tài trợ. Vậy đau đớn đã ra đi. Nhưng câu chuyện của tôi rất lớn. Vậy bây giờ tôi đi theo cách khác. Dễ hơn cho tôi. Tôi sẽ đọc cho các bạn nghe một bài thơ tên là “Sức mạnh của tội ác.” Trong album “War Child” của tôi. Tôi kể câu chuyện đời tôi. Trong một chuyến đi của tôi khi tôi bị cám dỗ muốn ăn thị bạn mình vì chúng tôi không có thực phẩm và chúng tôi có 400 người. Chỉ 16 người sống sót chuyến đó. Vậy tôi hy vọng các bạn sẽ nghe điều này.
sudanese1
Những giấc mơ của tôi như cấu xé. Hàng phút giây.
Tiếng người vang trong đầu, tiếng của các bạn tôi đã bị giết.
Bạn như Lual chết bên cạnh tôi,
Chết đói. Trong rừng cháy, và nền sa mạc.
Kế đó là lượt tôi, nhưng Giêsu nghe tiếng tôi khóc
Khi tôi muốn ăn thịt rửa nát của bạn tôi
Chúa an ủi tôi
Chúng tôi tấn công làng mạc, cướp gà, dê, cừu
Cái gì cũng được.
Tôi biết vậy là tồi. Nhunưg chúng tôi cần thực phẩm.
Và vì vậy tôi bị bắt phải phạm tội,
Phải phạm tội để sống
Phải phạm tội để sống
Đôi khi ta phải thua để thắng
Đừng bỏ cuộc. Đừng bỏ cuộc.
Xa nhà từ hồi mười một
Năm sau, sống với cây AK-47 lủng lẵng bên hông
Ngủ mở một mắt
Chạy, lủi, giả chết và trốn
Tôi đã thấy dân tộc tôi chết như ruồi
Nhưng tôi chưa bao giờ thấy xác chết
Ít ra là xác chết do tôi giết
Nhưng ngay cả khi tôi thắc mắc, tôi không xuội
Súng nổ như sấm sét
Khi đứa bé rất nhỏ và hiền dịu
Những lời không thể quên được, tôi vẫn nhớ
Tôi thấy người trung sĩ chỉ huy giơ cao tay
Không rút lui, không đầu hàng
Tôi bị mắc trong vòng cháy của bi kịch
Đức con của chiến tranh, không mẹ
Vẫn chiến đấu cho câu chuyện đời mình
Nhưng trong cuộc chiến mới này tôi không chỉ một mình trong vở kich
Không ngồi, không ngừng, đi đến đỉnh
Tôi hoàn toàn hiến dâng như cảnh binh yêu nước
Tôi chiến đấu ngày đêm
Đôi khi tôi sai và các bạn khác sửa lại
Như là tôi đang sống trong mơ
Lần đầu tiên tôi cảm thấy được là người
A! Những đứa bé của Darfur
Những cái bụng đói cho TV, và đó là lý đo tôi đang chiến đấu
Tôi bỏ nhà. Không biết ngày trở lại
Quê hương tôi rách nát vì chiến tranh
Nhạc tôi thường nghe là bom và tiếng súng
Nhiều người chết quá đến nỗi tôi không khóc nữa
Hỏi Chúa, tôi sinh ra để làm gì?
Và tại sao đồng bào tôi nghèo quá?
Và tại sao, tại sao khi mọi trẻ em học đọc và viết
Tôi học đánh nhau
Tôi ăn ốc, diều hâu, thỏ, rắn, và bất cứ cái gì cựa quậy
Tôi sẵn sàng ăn
Tôi biết đó là xấu hổ. Nhưng trách ai?
Đó là câu chuyện của tôi sẻ chia như bài học.

.

.

Điều cho tôi sức mạnh và thúc đây tôi đi là âm nhạc của tôi. Tôi chẳng bao giờ gặp được ai để kể chuyện để họ tư vấn hay chữa tôi. Vì vậy âm nhạc là thuốc chữa. Tôi đã đến được nơi tôi thấy thiên đàng. Nơi tôi có thể vui, có thể là một đứa bé trở lại, trong vũ, trong nhạc. Một điều tôi biết vê âm nhạc, là âm nhạc là điều duy nhất có thể vào các tế bào của bạn, tâm trí, quả tim của bạn, ảnh hưởng linh hồn bạn và tinh thần bạn, và có thể ảnh hưởng ngay cả cách sống của bạn mà bạn chẳng biết. Âm nhạc là điều duy nhất có thể kéo bạn ra khỏi giường và làm chân bạn nhịp, kể cả khi không muốn. Âm nhạc mạnh đến nỗi tôi thường so sánh âm nhạc và sức mạnh của tình yêu. Các bạn biết không, nếu bạn yêu một con cóc, vậy là xong.

Một minh chứng cho lời nói của tôi về sức mạnh của âm nhạc là lúc tôi còn là một chiến binh tôi ghét người miền bắc. Nhưng tôi lại không ghét âm nhạc của họ. Vì vậy chúng tôi liên hoan và nhảy múa với nhạc của họ. Và điều làm tôi giật mình là một ngày nọ một người nhạc sĩ Ả rập đến và hát cho binh sĩ. Và tôi nhảy muốn gãy cả chân. Nhưng tôi thắc mắc về điều đó. Và bây giờ tôi viết nhạc, tôi biết âm nhạc mạnh đến thế nào.

sudanese2
Vậy chuyện gì đang xảy ra. Tôi đang trên một hành trình nhức nhối. Hôm nay là ngày thứ 233 tôi chỉ ăn tối. Không ăn sáng và trưa. Và tôi đang khởi động một chiến dịch gọi là “Mất để Thắng”. Tôi đang mất để tôi có thể thắng cuộc chiến tôi đang chiến đấu. Vì vậy tôi tặng buổi ăn sáng và trưa của tôi cho một tổ chức từ thiện mà tôi thiết lập vì tôi muốn xây một trường học ở Sudan.

Và tôi làm việc này vì dân tôi ở nước tôi thường xuyên làm thế, mọi người chỉ ăn một bữa ăn một ngày. Ở trời Tây này, tôi cũng chọn không ăn. Để trong làng tôi, đám nhỏ, thường nghe BBC hay radio, và chúng nó đang đợi để biết, ngày nào Emmanuel ăn sáng có nghĩa là anh ấy đã tìm được đủ tiền để xây trường cho chúng ta. Vì vậy tôi đã hứa “Tôi không ăn sáng.” Tôi tưởng là tôi đã nỗi tiếng đủ để tìm đủ tiền trong một tháng, nhưng tôi đã được làm cho khiêm tốn lại.

Vì vậy mà tôi đã tốn 232 ngày. Và tôi nói, “Không ngừng cho đến khi có đủ tiền.” Và trên Facebook, MyySpace, người to cho 3 đôla. Số tiền nhỏ nhất là 20 cents. Ai đó cho 20 cents trên mạng. Tôi không hiểu làm sao người ta làm được. Nhưng điều đó làm tôi rất cảm động.

Và giáo dục quan trọng cho tôi đến nỗi tôi sẵn sàng chết cho giáo dục. Tôi bằng lòng chết vì nó. Bởi vì tôi biết giáo dục có thể làm gì cho đồng bào tôi. Giáo dục soi sáng đầu óc, cho bạn nhiều cơ hội, và bạn có thể sống sót. Dân tộc tôi đã bị què quặt. Quá nhiều năm chúng tôi phải sống nhờ viện trợ. Bạn có thể thấy các gia đình 20, 30 tuổi trong trại tị nạn. Họ chỉ sống nhờ thực phẩm từ trên trời, do Liên Hợp Quốc thả xuống.

Vì vậy bạn sẽ giết cả thế hệ nếu bạn chỉ cho họ thực phẩm viện trợ. Nếu ai muốn giúp đỡ, đây là điều chúng ta cần. Cho chúng tôi vật dụng. Cho nông dân vật dụng. Đó chính là mưa. Phi châu rất phì nhiêu. Họ có thể trồng trọt. Đầu tư vào giáo dục. Giáo dục để chúng tôi có các định chế mạnh có thể gây nên cách mạng để thay đổi mọi sự. Bởi vì chúng tôi có những người lớn tuổi đang gây chiến ở Phi Châu. Họ sẽ chết sớm. Nhưng nếu các bạn đầu tư vào giáo dục thì các bạn có thể thay đổi Phi Châu. Đó là điều tôi đang hỏi nhờ các bạn.

Để làm được chuyện đó tôi đã lập một tổ chức gọi là Gua Africa. Chúng tôi đưa các em vào trường. Và bây giờ, chúng tôi có Kaplan University. Chúng tôi có 40 em, cựu chiến binh, cùng với bất cứ ai chúng tôi muốn giúp đỡ. Tôi nói, “tôi sẽ thực hành.” Và với những người đang đi theo tôi và giúp đỡ tôi. Đó là điều tôi muốn làm để thay đổi, để tạo nên một thế giới mới.

Tối sắp hết giờ. Vậy tôi sẽ hát một bài. Tôi sẽ hỏi các bạn đứng dậy để ca ngợi cuộc đời của một nhân viên từ thiện Anh quốc tên Emma McCune, người đã làm tôi có thể đứng ở đây. Tôi sẽ hát bài này để gợi hứng cho các bạn về việc Emma đã làm sao để tạo nên thay đổi. Chị đã đến nước tôi và biết tầm quan trọng của giáo dục.

Chị nói cách duy nhất để giúp Sudan là đầu tư vào phụ nữ, giáo dục họ, giáo dục trẻ em. Để họ có thể đến và tạo nên một cuộc cách mạng trong xã hội phức tạp này. Cuối cùng chị còn lấy một người chỉ huy của SPLA (Quân Đội Nhân Dân Giải Phóng Sudan). Chị giải cứu hơn 150 chiến binh trẻ em. Một trong số những đứa bé đó là tôi. Và lúc này tôi muốn mời các bạn cùng với tôi vinh danh Emma. Các bạn đã sẵn sàng chưa?

Bài này cho Emma McCune
Thiên thần từ trời Tây đến một chiều
Tôi có đây vì chị đã cứu tôi
Tôi hãnh diện được là di sản của chị
Cám ơn. Chúa chúc lành cho chị. Hãy yên nghĩ.
Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Nếu Emma không cứu tôi? Tôi có thể đã là gì?
Tôi có thể đã là gì? Tôi! Một người tị nạn đói. Tôi có thể đã là gì?
Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Nếu Emma không cứu tôi? Vâng!
Vâng! Vâng!
Bạn có thể đã thấy mặt tôi trên TV
Bụng ỏng, đói
Ruồi bu trên mắt, đầu quá lớn cho thân
Chỉ là một đứa bé đói
Chạy ở Phi Châu, sinh ra để man dại
Cảm ơn Chúa, cảm ơn Đấng Quyền Năng
Đã gửi thiên thần cứu tôi
Tôi có l‎y’ do để sống trên Trái Đất
Vì tôi biết hơn nhiều người là một mạng người giá bao nhiêu
Tôi phải có công việc và đứng vững
Tôi đi qua núi, nhảy và phi
Tôi không là thiên thần, nhưng hy vọng là tôi sẽ thành thiên thần
Và nếu là thiên thân, tôi mong được như Emma McCune
Tôi! Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Nếu Emma không cứu tôi?
Tôi có thể đã là gì?
Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Một người tị nạn đói
Tôi có thể đã là gì?
Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Nếu Emma khôgn cứu tôi?
Vâng, vâng!
Tôi có thể đã chết đói
Hay chết gì bệnh gì đó
Tôi có thể đã lớn lên vô giáo dục
Chỉ là một người tị nạn
Tôi đứng đây vì có người lo
Tôi đứng đây vì có người dám làm
Tôi biết có nhiều Emma ngòai kia
Đang đợi và cố để cứu một đứa bé
Tôi có thể đã là gì? Nếu Emma không cứu tôi?
Tôi có thể đã là gì? Tôi có thể đã là gì?
Một người tị nạn đói
Tôi nhớ khi còn nhỏ
Tôi không biết đọc biết viết
Bây giờ tôi lớn, tôi có học
Trời cao là giới hạn và ly tôi tràn đầy
Tôi đã cầu nguyện cho ngày này đến
Và cầu rằng thế giới có khôn ngoan
Và giúp một đứa bé cần giúp
Thay vì chống lại
Vâng, thay vì chống lại, vâng!
Ngồi và đợi chính trị giải quyết vấn đề
Điều đó sẽ chẳng xảy ra
Họ chỉ ngồi trên mông
Nổ nắp sâm banh và chà đạp chúng dân
Tôi đã là chiến binh trẻ em
Nhưng tôi vẫn còn nhân phẩm
Tôi phải nói lần nữa
Nếu Emma không cứu tôi?
Tôi có thể đã là một xác chết trên bình nguyên Châu Phi
Có ai ở đây ngồi phía sau, tình yêu
La tên Emma, các bạn
Vâng tôi đang điên
Tôi có thể đã là gì?
Nếu Emma không cứu tôi?
Tôi có thể đã là gì?
Một người tị nạn đói
Tôi có thể đã là gì?
Nếu Emma không cứu tôi?
Vâng, vâng
Vâng, có thể tôi đã chết đói
Hay chết vì bệnh gì đó
Tôi có thể đã lớn lên vô giáo dục
Chỉ là một người tị nạn
Cảm ơn
Hãy đi cứu một em bé

.


.

I just want to say my name is Emmanuel Jal. And I come from a long way. I’ve been telling a story that has been so painful for me. It’s been a tough journey for me, traveling the world, telling my story in form of a book. And also telling it like now. And also, the easiest one was when I was doing it in form of a music.

So I have branded myself as a war child. I’m doing this because of an old lady in my village now, who have lost her children. There is no newspaper to cover her pain, and what she wants to change in this society. And I’m doing it for a young man who want to create a change and has no way to project his voice because he can’t write. Or there is no Internet, like Facebook, MySpace, YouTube, for them to talk.

Also one thing that kept me pushing this story, this painful stories out, the dreams I have. Sometimes is like the voices of the dead, that I have seen would tell me, “Don’t give up. Keep on going.” Because sometime I feel like stopping and not doing it. Because I didn’t know what I was putting myself into.

Well I was born in the most difficult time, when my country was at war. I saw my village burned down. The world that meant a lot to me, I saw it vanish in my face. I saw my aunt in rape when I was only five. My mother was claimed by the war. My brothers and sisters were scattered. And up to now, me and my father were detached and I still have issues with him. Seeing people die every day, my mother crying, it’s like I was raised in a violence. And that made me call myself a war child.

And not only that, when I was eight I became a child soldier.

I didn’t know what was the war for. But one thing I knew was an image that I saw that stuck in my head. When I went to the training camp I say, “I want to kill as many Muslims, and as many Arabs, as possible.” The training wasn’t easy. But that was the driving force. Because I wanted to revenge for my family. I wanted to revenge for my village.

Luckily now things have changed because I came to discover the truth, What was actually killing us wasn’t the Muslims, wasn’t the Arabs. It was somebody sitting somewhere manipulating the system, and using religion to get what they want to get out of us. Which is the oil, the diamond, the gold and the land. So realizing the truth give me a position to choose, should I continue to hate, or let it go?

So I happened to forgive. Now I sing music with the Muslims. I dance with them. I even had a movie out called “War Child,” funded by Muslim people. So that pain has gone out. But my story is huge. So I’m just going to go into a different step now. Which is easier for me. I’m going to give you poem called “Forced to Sin.” Which is from my album “War Child.” I talk about my story. One of the journey that I tread when I was tempted to eat my friend because we had no food and we were like around 400. And only 16 people survived that journey. So I hope you’re going to hear this.

My dreams are like torment. My every moment.
Voices in my brain, of friends that was slain.
Friends like Lual who died by my side,
of starvation. In the burning jungle, and the desert plain.
Next was I, but Jesus heard my cry
as I was tempted to eat the rotten flesh of my comrade.
He gave me comfort.
We used to raid villages, stealing chickens, goats and sheeps.
Anything would cut it.
I knew it was rude. But we needed food.
And therefore I was forced to sin, forced to sin to make a living.
Forced to sin to make a living.
Sometimes you gotta lose to win.
Never give up. Never give in.
Left home at the age of seven.
One year later, live with an AK-47 by my side.
Slept with one eye open wide.
Run, duck, play dead and hide.
I’ve seen my people die like flies.
But I’ve never seen a dead body,
at least one that I’ve killed.
But still as I wonder, I won’t go under.
Guns barking like lightning and thunder.
As a child so young and tender,
Words I can’t forget I still remember.
I saw sergeant command raising his hand,
no retreat, no surrender.
I’m caught in the burn of the drama.
War child, child without a mamma,
still fighting in the saga.
Yet as I wake this new war I’m not alone in this drama.
No sit or stop, as I reach for the top
I’m fully dedicated like a patriotic cop.
I’m on a fight, day and night.
Sometime I’m do wrong and other to make things right.
It’s like I’m living a dream.
First time I’m feeling like a human being.
Ah! The children of Darfur.
Your empty bellies on the telly and it’s you that I’m fighting for.
Left home. Don’t even know the day I’ll ever return.
My country is war-torn.
Music I used to hear was bombs and fire of guns.
So many people die that I don’t even cry no more.
Ask God, question what am I here for.
And why are my people poor.
And why, why when the rest of the children were learning how to read and write,
I was learning how to fight.
I ate snails, vultures, rabbits, snakes, and anything that had life.
I was ready to eat.
I know it’s a shame. But who is to be blamed?
That’s my story shared in the form of a lesson.

(Applause) Thank you. (Applause)

What energized me and kept me going is the music I do. I never saw anybody to tell my story to them so they could advise me or do therapy. So the music had been my therapy for me. It’s been where I actually see heaven. Where I can be happy, where I can be a child again, in dances, through music. So one thing I know about music, music is the only thing that has power to enter your cell system, your mind, your heart, influence your soul and your spirit, and can even influence the way you live without even you knowing. Music is the only thing that can make you want to wake up your bed and shake your leg, without even wanting to do it. And so the power music has I normally compare to the power love when love doesn’t see a color. You know, if you fall in love with a frog, that’s it.

One testimony about how I find music is powerful is when I was still a soldier back then. I hated the people in the north. But I don’t know why I don’t hate their music. So we party and dance to their music. And one thing that shocked me is one day an Arab musician to come and entertain the soldiers. And I almost broke my leg dancing to his music. But I had this question. So now I’m doing music so I know what the power of music is.

So what’s happening here? I’ve been in a painful journey. Today is day number 233 in which I only eat dinner. I don’t eat breakfast. No lunch. And I’ve done a campaign called Lose to Win. Where I’m losing so that I could win the battle that I’m fighting now. So my breakfast, my lunch, I donate it to a charity that I founded because we want to build a school in Sudan.

And I’m doing this because also it’s a normal thing in my home, people eat one meal a day. Here I am in the West. I choose not to. So in my village now, kids there, they normally listen to BBC, or any radio, and they are waiting to know, the day Emmanuel will eat his breakfast it means he got the money to build our school. And so I made a commitment. I say, “I’m gonna not eat my breakfast.” I thought I was famous enough that I would raise the money within one month. But I’ve been humbled. (Laughter)

So it’s taken me 232 days. And I said, “No stop until we get it.” And like it’s been done on Facebook, MySpace. The people are giving three dollars. The lowest amount we ever got was 20 cents. Somebody donated 20 cents online. I don’t know how they did it. (Laughter) But that moved me.

And so, the importance of education to me is what I’m willing to die for. I’m willing to die for this. Because I know what it can do to my people. Education enlighten your brain, give you so many chances, and you’re able to survive. As a nation we have been crippled. For so many years we have fed on aid. You see a 20-years-old, 30-years-old families in a refugee camps. They only get the food that drops from the sky, from the U.N.

So these people, you’re killing a whole generation if you just give them aid. If anybody want to help us this is what we need. Give us tools. Give the farmers tools. It’s rain. Africa is fertile. They can grow the crops. (Applause) Invest in education. Education so that we have strong institution that can create a revolution to change everything. Because we have all those old men that are creating wars in Africa. They will die soon. But if you invest in education then we’ll be able to change Africa. That’s what I’m asking. (Applause)

So in order to do that, I founded a charter called Gua Africa. Where we put kids in school. And now we have Kaplan University. We have like 40 kids, ex-child soldiers mixed with anybody we feel like we want to support. And I said “I’m going to put it in practice.” And with the people that are going to follow me and help me do things. That’s what I want to do to change, to make a difference in the world.

Well now, my time is going. So I want to sing a song. But I’ll ask you guys to stand up so we celebrate the life of a British aid worker called Emma McCune that made it possible for me to be here. I’m gonna sing this song. Just to inspire you how this woman has made a difference. She came to my country and saw the importance of education.

She said the only way to help Sudan is to invest in the women, educating them, educating the children. So that they could come and create a revolution in this complex society. So she even ended up marrying a commander from the SPLA. And she rescued over 150 child soldiers. One of them happened to be me. And so at this moment I want to ask to celebrate Emma with me. Are you guys ready to celebrate Emma?

Audience: Yes!

Emmanuel Jal: All right.

♫ This one goes to Emma McCune ♫
♫ Angel to the west came one afternoon ♫
♫ I’m here because you rescued me ♫
♫ I’m proud to be part of your legacy ♫
♫ Thank you. Bless you. R-I-P ♫
♫ What would I be? Me! ♫
♫ If Emma never rescued me? What would I be? ♫
♫ What would I be? Me! ♫ ♫ Another starving refugee ♫ ♫ What would I be? ♫
♫ What would I be? Me! ♫
♫ If Emma never rescued me? Yeah! ♫
♫ Yeah! Yeah! ♫
♫ You would have seen my face on the telly ♫
♫ Fat hungry belly ♫
♫ Flys in my eyes, head too big for my size ♫
♫ Just another little starving child ♫♫
♫ Running around in Africa, born to be wild ♫
♫ Praise God, praise the Almighty ♫
♫ for sending an angel to rescue me ♫
♫ I got a reason for being on this Earth ♫
♫ ‘Cause I know more than many what a life is worth ♫
♫ I better get a job and stand my ground ♫
♫ I’m going over mountains, leaps and bounds ♫
♫ I ain’t an angel, hope I’ll be one soon ♫
♫ And if I am, I wanna be like Emma McCune ♫
♫ Me! What would I be? Me! ♫
♫ If Emma never rescued me? ♫
♫ What would I be? ♫
♫ What would I be? Me! ♫
♫ Another starving refugee ♫
♫ What would I be? ♫
♫ What would I be? Me! ♫
♫ If Emma never rescued me? Yeah! Yeah!♫
♫ Yeah, Yeah! ♫
♫ I would have probably died from starvation ♫
♫ Or some other wretched disease ♫
♫ I would have grown up with no education ♫
♫ Just another refugee ♫
♫ I stand here because somebody cared ♫
♫ I stand here because somebody dared ♫
♫ I know there is a lot of Emmas out there ♫
♫ Who is waiting and trying to save a life of a child ♫
♫ What would I be? Me! ♫ ♫ If Emma never rescued me? ♫
♫ What would I be? ♫ ♫ What would I be? ♫
♫ Another starving refugee ♫
♫ I remember the time when I was small ♫
♫ When I couldn’t read or write at all ♫
♫ Now I’m all grown up, I got my education ♫
♫ The sky is the limit and the cup is running over ♫
♫ How I prayed for this day to come ♫
♫ And I pray that the world find wisdom ♫
♫ To give the boy in need some assistance ♫
♫ Instead of putting up resistance, Yeah ♫
♫ Sitting and waiting for the politics to fix this ♫
♫ It ain’t gonna happen ♫
♫ They’re all sitting on they asses ♫
♫ Popping champagne and scrunching up the masses ♫
♫ Coming from a refugee boy-soldier ♫
♫ But I still got my dignity ♫
♫ I gotta say it again ♫
♫ If Emma never rescued me ♫
♫ I’d be a corpse on the African plain ♫
♫ Is there anybody who’s here in the back, some love ♫
♫ Big scream for Emma everybody ♫
♫ Yeah! I’m gonna get crazy now ♫
♫ What would I be? ♫
♫ If Emma never rescued me? ♫
♫ What would I be? ♫
♫ Another starving refugee ♫
♫ What would I be? ♫
♫ If Emma never rescued me? ♫
♫ Yeah, Yeah ♫
♫ Yeah, I would have probably died from starvation ♫
♫ Or some other wretched disease ♫
♫ I would have grown up with no education ♫
♫ Just another refugee ♫
(Applause) Thank you. (Applause)
Go save a life of a child. (Applause)

Thần Đồng Mỹ Gốc Việt Wendy Võ

Em bé Việt Nam Wendy Vo, có tên Việt là Võ Thị Ngọc Diễm, được gia đình và cộng đồng người Việt sinh sống tại North Carolina thừa nhận là một món quà đặc biệt của Thượng Để ban cho họ. Em sinh ngày 20 tháng 9 năm 1999, tại Charlotte, North Carolina – USA; đến nay vừa tròn 10 tuổi. Trong những năm vừa chập chững biết đi, em đã tỏ ra ưa thích làm quen với những nhạc cụ nên được cha mẹ cho theo học nhạc lý và sử dụng nhac cụ vào năm lên 4.

Ngocdiem

Lập tức người ta thấy rõ thiên tài âm nhạc của Wendy bộc lộ. Năm tuổi, em tự soạn nhạc. Hai năm sau em cho phát hành một CD gồm 14 nhạc phẩm sáng tác trong hai năm 6 và 7 tuổi. Những CD khác đã được phát hành vào năm 2008 và 2009. Tính đến nay em đã sáng tác được trên 45 nhạc phẩm. Một số nhạc phẩm ở tầm mức trung bình, nhưng một số khác thì được đánh giá khá cao.

Nếu bạn vào amazon.com gõ vào khung tìm kiếm chữ Wendy Vo, bạn sẽ thấy xuất hiện một loạt tác phẩm của em đang được bày bán trên website này.
Điều đáng nói là Wendy đã được mời làm hội viên danh dự trẻ tuổi nhất của hội nhạc sĩ, tác giả và xuất bản nhạc của Hoa Kỳ (American Society of Composer, Author and Publisher, ASCAP) vào tháng 11 năm 2007.

Đến tháng giêng 2008, Wendy lại được bình chọn là một trong 10 khuôn mặt trẻ tuổi rạng rỡ nhất do tạp chí Forbes tổ chức.

Ngoài khả năng âm nhạc, Wendy còn rất xuất sắc về ngoại ngữ. Hiện nay, em thông thạo 11 thứ tiếng trên thế giới kể cả tiếng Việt là ngôn ngữ chính dùng trong gia dinh, tiếng Anh là ngôn ngữ chính dùng trong trường học, những ngôn ngữ như Tây Ban Nha, Quan thoại (Trung Hoa), Pháp, Nhật Bản, Ấn Độ, Ả Rập, Quảng Đông, Nga và Bồ Đào Nha là do em học lóm từ bạn học trong lớp chứ em chưa thực sự theo một lớp học ngôn ngữ nào cả.

Wendy Vo

Người ta không hiểu tại sao chỉ với khối óc nhỏ nhoi của một em bé 10 tuổi lại có thể tiếp thu nhiều kiến thức đến như thế. Có 5 video clips liệt kê dưới đây, các bạn có thể chứng kiến em dùng 11 ngôn ngữ khác nhau để đàm thoại với đội ngũ ký giả phỏng vấn. Điều đó đã làm cho chính những người ngoại quốc cũng lắc đầu và cho rằng đây là chuyện lạ. Vì vậy mà nhiều người đều cho rằng em là món quà của Thượng Đế trao tặng cho chúng ta.

Video clip 1 : Wendy nói Tiếng Anh, Tây Ban Nha, Nhật, và Ả Rập về âm nhạc của mình

Ở video clip dưới đây, chúng ta sẽ nghe em Wendy Vo trinh tấu bản Tico Tico, một nhạc khúc Latin Nam Mỹ. Ở lứa tuổi lên năm, không ai có thể ngờ rằng em lại có thể sử dụng keyboard nhuyễn còn hơn những nhạc sĩ chuyên nghiệp. Điều này chỉ có thể khiến cho chúng là lắc đầu kinh ngạc chứ không còn một ngôn từ nào có thể diễn đạt được. Hy vọng em bé Wendy Vo của chúng ta tiếp tục chấp đôi cánh thiên thần do Thượng Đế ban tặng để tiếp tục mang đến cho nhân loại những nhạc phẩm bất hủ truyền tụng về sau.

Trình bày nhạc phẩm: TICO TICO NO FUBA

VIdeo clip 5: Wendy Vo nói tiếng Hindi, tiếng Việt và chơi một bản nhạc cô bé mới sáng tác

Các bạn có thể vào link sau đây để nghe 4 bản nhạc audio của cô bé Wendy Vo :

• Blue Sky
• Mermaid
• Rose
• Sunny Dance

Links để xem 3 video clips kia về khả năng ngôn ngữ đặc biệt của cô bé thần đồng

Language Test 2

http://www.youtube. com/watch? v=DKB-W_GLZ78

Language Test 3

http://www.youtube. com/watch? v=UV03HMcUqk8

Language Test 4

http://www.youtube. com/watch? v=8nihfUvXJ9M

Cám ơn bạn Thu Hà và anh Hồng Phúc đã đưa link để mình tìm thêm thông tin và giới thiệu cô bé thần đồng gốc Việt này.

Chúc các bạn một ngày vui tươi với niềm tự hào về người Việt chúng ta. 🙂
</a

Giá Trị Tình Bạn

GIÁ TRỊ CỦA BẠN HỮU

friends

Để nhận ra giá trị MỘT THÁNG,
Xin hỏi người mẹ sinh con thiếu tháng .

Để nhận ra giá trị MỘT TUẦN,
Xin hỏi chủ bút tờ tuần báo.

Để nhận ra giá trị MỘT GIỜ,
Xin hỏi đôi người yêu đang đợi gặp.

Để nhận ra giá trị MỘT GIẬY,
Xin hỏi người vừa tránh một tai nạn .

Để nhận ra giá trị PHẦN NGHÌN GIÂY
Xin hỏi người đoạt huy chương bạc Olympic

Để nhận ra giá trị BẠN BÈ,
Xin hỏi người không có tên ai để kể .

Hãy trân quý từng phút giây bạn có
Hôm qua là lịch sử
Ngày mai là bí ẩn
Hôm nay là tặng phẩm
Đó là lý do hôm nay được gọi là quà.

circle of friends

VALUE OF FRIENDS

To realize the value of ONE MONTH,
ask a mother who gave birth to a premature baby.

To realize the value of ONE WEEK,
ask an editor of a weekly newspaper.

To realize the value of ONE HOUR,
ask the couple who is waiting to meet.

To realize the value of ONE MINUTE,
ask a person who missed the train.

To realize the value of ONE SECOND,
ask a person who just avoided an accident.

To realize the value of ONE MILLISECOND,
ask the person who won a silver medal in the Olympics.

To realize the value of FRIENDS,
ask a person WHO cannot name one.

Treasure every moment that you have!
Yesterday is history.
Tomorrow is a mystery. Today is a gift.
That’s why it’s called the present!

friends 2
(Unknown author)

Mời các bạn xem một file video về Tình Bạn. Các bạn click vào Ban Huu để xem và download file.

Chúc các bạn luôn biết quý trọng Hôm Nay và sống cho hôm nay với những món quà cuộc đời dâng tặng bạn,
trong đó có những người bạn, một kho báu.

Cũng xin gửi cho em Leo_pretty lời muốn nói về những người bạn luôn ở bên em, mong em được bình an…

Văn hóa đưa mọi người lại gần nhau

Chào các bạn,

Tuổi Trẻ mới đăng lại bài interview của anh Vũ Đức Vượng, giáo sư Đại học De Anza, California, về vài vấn đề xã hội văn hóa. Hồi tháng 7 chúng ta có đăng tin là Bộ Ngọai Giao Việt Nam gởi Bằng Khen đến anh Vũ Đức Vượng về những thành tích xuất sắc trong công cuộc xây dựng đất nước.

Mời các bạn đọc bài phỏng vấn chia sẻ cùng anh Vượng.

Mến,

Hoành

.

Văn hóa đưa mọi người lại gần nhau

Giáo sư Vũ Đức Vượng là một trong số những du học sinh miền Nam qua Mỹ từ năm 1968. Trong hơn 40 năm định cư tại Hoa Kỳ, ông được xem là một trí thức có tiếng nói độc lập.

Tham gia công tác thiện nguyện giúp đỡ những người Việt sang Hoa Kỳ từ sau 1975 hội nhập vào một môi trường văn hóa mới, lên tiếng kêu gọi Mỹ bình thường hóa quan hệ với Việt Nam, thực hiện nhiều hoạt động quảng bá văn hóa Việt tại nước này là những công việc ông làm không mệt mỏi. Tháng 11-1995, ông là người đưa đoàn múa rối Việt Nam đầu tiên qua Mỹ trình diễn sau khi Mỹ và Việt Nam nối lại bang giao.

Tranh: Hoàng Tường

Hơn mười năm nay, ông chuyển sang làm công tác giảng dạy tại Trường đại học De Anza, bang California. Ba năm trở lại đây, cứ đến học kỳ mùa hè, ông lại đưa những sinh viên của mình về Việt Nam. Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi diễn ra vào một buổi chiều cuối tháng 8, cũng là ngày cuối cùng trước khi ông lên đường trở lại nước Mỹ. Ông nói:

– Sau ngày Việt Nam thống nhất, năm 1975, tôi vào làm việc cho một tổ chức thiện nguyện ở Saint Louis, bang Missouri vì tin rằng mình có thể làm được điều gì đó cho những người Việt chân ướt chân ráo qua Mỹ. Lúc đó, công ăn việc làm, chỗ ở, tiếng Anh… là những nhu cầu bức bách đối với họ.

Nhận thấy cộng đồng người Việt có xu hướng định cư ngày càng nhiều tại Mỹ, năm 1977, tôi học thêm ngành luật và công tác xã hội, bởi đây là hai phương tiện hữu dụng để tổ chức cộng đồng người Việt và hỗ trợ họ hội nhập vào xã hội Mỹ.

Sở dĩ tôi quyết tâm làm việc này vì không muốn đồng bào mình rồi sẽ như cộng đồng người Cuba. Sau 50 năm ở Mỹ, cộng đồng này vẫn còn sinh hoạt trong một môi trường biệt lập với xã hội mạch chính của Mỹ và vẫn còn tự coi mình như là những người tị nạn.

* Năm 1990, ông đã tham gia tranh cử hội đồng thành phố San Francisco nhưng thất bại?

– Khi ra tranh cử, tôi đã biết trước là mình không có cơ hội thắng. Việc tôi đi trước một bước cũng không ngoài mục đích muốn người Việt thấy được chỗ đứng của mình trong xã hội Mỹ, đồng thời thay đổi nhận thức của những người xem nước Mỹ chỉ là chỗ trú chân tạm thời. Chúng tôi vận động mọi người nhập quốc tịch Mỹ khi có cơ hội. Bởi nếu trông vào trợ cấp xã hội thì suốt đời chỉ có xin xỏ. Còn khi đã trở thành công dân Mỹ, cầm trên tay lá phiếu đi bầu cử, họ mới có quyền đòi hỏi.

* Ông đã có nhiều đóng góp tích cực đối với cộng đồng người Việt ở Mỹ gần 35 năm qua, vậy nhưng vẫn có những người công khai tỏ thái độ hằn học với ông?

– Đúng là có một số người không ưa tôi. Người ta cho rằng việc tôi đã kêu gọi Mỹ bỏ cấm vận đối với Việt Nam trên nhiều diễn đàn là ủng hộ chính quyền cộng sản. Về phần mình, tôi chỉ nghĩ đất nước Việt Nam mới là điều quan trọng.

* Vì nhà nước có nhiều, nhưng tổ quốc thì chỉ có một?

– Đúng vậy. Lịch sử đã cho thấy triều đại nào cũng có lúc hưng thịnh và suy vong, Vua sáng suốt thì dân được nhờ, nước mạnh, còn thiển cận thì dân khổ, nước nguy, ngai vàng cũng chẳng giữ được. Đội thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân. Nhà nước hữu hạn, nhưng nhân dân trường cửu. Nhân dân cũng chính là lực lượng chủ chốt đứng lên giành lại độc lập chủ quyền cho đất nước khi có họa ngoại xâm. Thế nên, quan điểm của tôi là nếu làm được một điều gì đó hữu ích cho nhân dân thì phải làm.

Thực tế là ở bên Mỹ vẫn còn những người chống đối đến mức nhất quyết không sử dụng hàng Việt Nam, cho rằng mua hàng Việt Nam là gián tiếp giúp đỡ nhà cầm quyền trong nước. Tại sao không nghĩ rằng việc mình mua gạo, mua cá tôm, quần áo… của Việt Nam là tạo thêm công ăn việc làm cho đồng bào, giúp bà con cải thiện thu nhập. Tích tiểu thành đại, dân có mạnh, nước mới bền.

* Một chân của ông đi lại không được bình thường. Có những lời đồn đãi rằng ông đã bị “đòn hội đồng” vì tổ chức phát hành báo chí Việt Nam ở Mỹ cách nay nhiều năm. Chuyện này thực hư ra sao, thưa ông?

– Hoàn toàn là tin vịt. Cái chân của tôi không dính dáng gì đến chính trị. Nước Mỹ là một xã hội dân chủ, ở đó, ai chống đối cứ chống đối, nhưng việc ai thì người ấy cứ làm. Cách nay ít tháng, có một nhóm anh chị em nghệ sĩ miền Nam California cũng bị chống đối vì tổ chức triển lãm một số hình ảnh chụp từ trong nước.

Nhưng khi những người phản đối dấn thêm bước nữa, đòi đóng cửa triển lãm thì không được, vì khi ấy lại trở thành một hình thức bịt miệng. Nếu muốn phản đối, những người này có thể tổ chức song song một cuộc triển lãm với những hình ảnh khác, hoặc kêu gọi tẩy chay. Việc xã hội có nhiều luồng ý kiến khác nhau là chuyện hết sức bình thường, chỉ khi mọi người đồng ý 100% mới là bất bình thường.

* Từ năm 1975 đến nay đã được 34 năm, một khoảng thời gian đủ dài để thế hệ người Việt thứ hai trưởng thành trên đất Mỹ. Ông nhận xét như thế nào về nhóm người này?

– Điểm nổi bật ở thế hệ này là suy nghĩ độc lập. Một phần vì họ được đào tạo trong một nền giáo dục cởi mở hơn ở Việt Nam. Tôi thấy còn một số người thuộc thế hệ thứ nhất cương quyết không về thăm quê hương, một phần vì còn mang trên vai gánh nặng quá khứ, phần khác vì không tin tưởng vào chính quyền trong nước.

Thậm chí, có những người do thiếu thông tin nên ngăn cản con cái của mình trở về, sợ thân nhân bị tẩy não… thành cộng sản. Nhưng rồi họ cũng không thể ngăn cản mãi được. Nhiều gia đình thế hệ thứ hai về trước, chứng kiến hiện tình đất nước, sau khi về Mỹ đã thuyết phục được thế hệ thứ nhất về thăm quê hương.

* Người ta nói rằng “Tiếng Việt còn, nước Việt còn”. Nhưng thực tế là một số người thuộc thế hệ thứ hai (sinh ra và lớn lên tại Mỹ) về nước làm ăn đã không còn nói được tiếng Việt. Nghĩ đến thế hệ thứ ba, nhiều người không khỏi cảm thấy băn khoăn, lo lắng…

– Từ năm 1983, chúng tôi đã tổ chức các lớp dạy tiếng Việt dành cho thế hệ thứ hai. Mặc dù giờ đây ở Mỹ có rất nhiều trung tâm dạy tiếng Việt nhưng đúng là những người thuộc thế hệ này thành thạo tiếng Việt không nhiều. Trừ một số người có điều kiện về nước, thấm nhuần văn hóa Việt, còn lại đa số muốn tìm hiểu về quá khứ của chính mình đều phải vật lộn với sách vở, tư liệu do người ngoại quốc viết.

Thiết nghĩ, Chính phủ Việt Nam cần chú trọng đến hoạt động quảng bá văn hóa Việt ra thế giới, thậm chí phải xem việc này như một chiến lược quốc gia. Nhiều quốc gia khác đã lập các phòng văn hóa chuyên trách ở những nơi kiều dân của họ sinh sống.

Một số nước đã theo đuổi chính sách xuất khẩu văn hóa khá bền bỉ và hiệu quả từ nhiều năm nay, chẳng hạn Nhật Bản đã xây dựng hàng loạt vườn Nhật tại nhiều thành phố lớn trên thế giới, Đức thành lập những viện Goethe, Pháp có Alliance Française, Trung Quốc cũng đang mở các viện Khổng Tử học…

Cần lưu ý là những nhân viên làm việc tại các phòng văn hóa phải có đủ trình độ để “đem chuông đi đấm xứ người” và được đãi ngộ tương xứng. Bằng không, lợi bất cập hại.

* Nước Mỹ rất rộng. Theo ông, nên đặt bao nhiêu phòng văn hóa là hợp lý?

– Vấn đề này tôi đã đặt ra trong hội thảo “Trí thức người Việt ở nước ngoài với sự nghiệp xây dựng quê hương” tổ chức tại Hà Nội năm 2005. Theo đó, Việt Nam nên thành lập từ bốn đến sáu phòng văn hóa tại những vùng có nhiều người Việt cư trú trong vòng mười năm. Tôi nghĩ cộng đồng người Việt sẵn lòng hỗ trợ để các cơ sở này phát triển.

Hiện nay, trong số gần ba triệu người Việt đang làm ăn, sinh sống ở nước ngoài thì ở Mỹ đã chiếm hơn nửa. Đây là một con số đáng kể, có tiếng nói nhất định đối với chính quyền địa phương. Nếu gầy dựng được thiện cảm với lực lượng này, khiến mọi người cùng hướng về quê hương thì rất có lợi về chính trị và kinh tế.

Làm được điều đó phải sử dụng văn hóa. Chỉ có văn hóa mới đưa mọi người lại gần nhau. Mười năm trước, những ca sĩ về nước biểu diễn là bị tẩy chay liền. Bây giờ tình hình đã khác xa. Nếu các nghệ sĩ làm được thì Nhà nước Việt Nam cũng có thể làm được.

* Nhưng như ông đã nói ở trên, vẫn còn những người chưa quên được quá khứ?

– Đó chỉ là một bộ phận thiểu số. Những năm gần đây, người Việt ở Mỹ về quê ăn Tết vẫn chiếm số lượng quan trọng trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Vì vậy, khi cộng đồng này đồng lòng lên tiếng thì sức lan tỏa với chính quyền sở tại sẽ có hiệu quả. Tiếng nói ấy chưa chắc Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có được.

* Tức là có một bộ phận người Việt thầm lặng hướng về quê hương, tổ quốc nhưng còn ngại ngần bày tỏ thái độ?

– Nhiều, rất nhiều. Cách nay mười lăm năm, những người về thăm quê nhà thường đưa ra lý do thăm cha mẹ già, đau yếu, hoặc về chịu tang người thân. Nay thì việc đi về đã trở thành chuyện bình thường.

Cách nay hai năm, sau khi phỏng vấn cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ban biên tập tờ Vietweekly cũng chịu nhiều sóng gió. Những người cực đoan biểu tình phản đối, tẩy chay, đòi đóng cửa tạp chí này. Nhưng tờ báo vẫn sống đến giờ. Nghĩa là vẫn còn nhiều độc giả ủng hộ Vietweekly.

* Ông cũng là một ký giả?

– Thực tình, tôi không dám nhận hai chữ ký giả. Tôi không đi săn tin, thường chỉ nghiên cứu và viết bình luận cho những báo tiếng Anh vì đối tượng tôi nhắm đến là thế hệ thứ hai. Nhưng tôi cũng viết bằng tiếng Việt vì có những vấn đề chung cả người trong và ngoài nước cùng quan tâm.

* Có khi nào bài ông viết bị từ chối không đăng?

– Có chứ. Nhưng cũng còn nhiều diễn đàn để bày tỏ quan điểm của mình. Có những bài viết báo Việt Nam không đăng, báo bên Mỹ cũng từ chối, thì tôi gửi tới những tờ báo của nước thứ ba, chẳng hạn như BBC.

* Ông vừa đưa những sinh viên của mình về Việt Nam trong ba tuần. Mục đích của chuyến đi này là gì, thưa ông?

– Tôi dùng Việt Nam làm thí điểm để dạy về bang giao quốc tế và dẫn nhập xã hội học trong học kỳ mùa hè. Cũng như những lần trước, trong những sinh viên của tôi có một số là người Việt. Đây cũng là cơ hội để các em tìm hiểu về cội nguồn dân tộc.

Tôi cố gắng tạo điều kiện cho các em tiếp xúc với nhiều thành phần trong nước, kể cả những người Việt định cư ở Mỹ đã về nước làm ăn, đồng thời gặp gỡ, giao lưu với một số sinh viên Đại học Hoa Sen (TP.HCM). Người thật, việc thật, rồi để tự mỗi người sẽ có chủ kiến của mình.

Chuyến đi lần này, chúng tôi đi từ Bắc vào Nam, leo lên Yên Tử chiêm bái cái nôi của thiền phái Trúc Lâm, qua Sapa xem ruộng bậc thang, ghé Hà Nội, nơi sẽ diễn ra đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, vào Huế thăm kinh đô cuối cùng của triều đình phong kiến, đi Mỹ Sơn tìm hiểu về văn hóa Chăm… rồi xuống đồng bằng sông Cửu Long xem vựa lúa, vựa tôm, vựa cá…

* Cái vựa lớn này đang gặp một nguy cơ rất lớn từ việc ngăn đập trên thượng nguồn sông Mê kông?

– Đó chỉ là một trong những chủ đề chính mà sinh viên của tôi muốn tìm hiểu. Dạy về Việt Nam không thể không nhắc đến những quần đảo của tổ quốc ngoài khơi xa, đường lưỡi bò Trung Quốc vẽ trên biển Đông… Sinh viên cần phải biết cương thổ, biển đảo của Việt Nam đến đâu và sẽ tự nghiên cứu và tự đưa ra đánh giá của mình.

* Từ giác độ của một giảng viên xã hội học, ông thấy đời sống xã hội thay đổi như thế nào?

– Đời sống vật chất có khá hơn nhiều. Quanh Hồ Gươm, Hà Nội không còn người ăn xin như lúc tôi về nước lần đầu tiên năm 1994. Về tinh thần, tôi có cảm giác ngày xưa mọi người đùm bọc nhau nhiều hơn, nghĩ đến cái chung nhiều hơn. Nay thì đèn nhà ai, nhà nấy rạng. Tinh thần hy sinh cho lợi ích đất nước vẫn còn, nhưng tôi có cảm giác dường như nhiều người đã bớt lửa.

* Đã có rất nhiều lời phàn nàn về sự tụt hậu của giáo dục Việt Nam hiện nay. Từ góc nhìn của một nhà giáo dục, ông nghĩ sao về tương lai của ngành này?

– Đây là vấn đề lớn, không thể chủ quan duy ý chí. Nếu chính sách rõ ràng, tôi nghĩ chúng ta tối thiểu cũng cần một thế hệ nữa để bắt kịp thế giới. Hệ thống giáo dục của chúng ta hiện nay chưa khuyến khích học sinh, sinh viên có được tư duy độc lập.

Sáu mươi năm sau khi vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long, Quốc Tử Giám, “trường đại học đầu tiên” của Việt Nam được dựng lên. Kể từ đó, chúng ta “nhập khẩu” toàn bộ lối giáo dục từ chương theo chủ trương của Khổng Tử. Gần một ngàn năm nay, nhân tài của nước ta học đi học lại Tứ thư, Ngũ kinh…, cứ ba năm lại lều chõng đi thi, ai sáng tác thơ Đường hay, làm bài luận tư tưởng Khổng Tử giỏi, thì được thăng quan, tiến chức…

Sang thế kỷ XX, khi chuyển sang chữ quốc ngữ, các môn học có thay đổi, nhưng cách học vẫn không thay đổi. Đa số học trò vẫn xem lời thầy, cô là khuôn vàng thước ngọc. Trả bài trúng ý thầy cô thì dễ được điểm cao, lên lớp, khen thưởng khiến học trò không cần đầu tư sáng tạo, lâu dần hình thành tâm lý bầy đàn, đánh mất cái tôi. Ở trường làm bài đón ý thầy cô, đến khi đi làm đón ý lãnh đạo.

Khi nam ca sĩ Michael Jackson qua đời, tôi thấy một số bạn trẻ khóc sướt mướt. Không phải tôi tị hiềm gì với nam ca sĩ quá cố này, nhưng tôi cảm thấy chuyện này có vẻ hơi xu thời. Cuộc sống còn nhiều chuyện đáng phải khóc hơn.

* Vậy theo ông, điều gì đáng để nhỏ nước mắt lúc này?

– Ngoài cái giáo dục ở trên, cũng đáng khóc là tham nhũng. Chính phủ Việt Nam đã rất đúng đắn khi tuyên bố xếp tham nhũng vào danh sách quốc nạn. Nếu không quyết tâm cải tổ hệ thống làm việc thì đất nước không thể nào khá lên được.

Nói tiếp chuyện giáo dục từ chương. Lối suy nghĩ thầy giỏi hơn trò biến giáo dục trở thành một thứ tôn giáo. Mới đây, tôi có dịp tham gia một buổi nói chuyện về tư duy phản biện trong giáo dục, thấy một số ý kiến vẫn còn lòng vòng, tranh luận về định nghĩa của cụm từ này, khiến vấn đề trở nên phức tạp.

* Vậy nên “đơn giản hóa” nó như thế nào, thưa ông?

– Tư duy phản biện (critical thinking) không phải là một triết lý, mà là công cụ để người học mạnh dạn đi xa hơn trong hành trình kiếm tìm chân lý. Thí dụ, khi tiếp nhận một vấn đề do người khác tìm tòi, sáng tạo, học sinh cần được khuyến khích tìm tòi thêm. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, các em có thể tự do phản biện.

Nhiều thầy cô nên tập cách lắng nghe những ý kiến trái chiều, khích lệ đối thoại và sẵn sàng chấp nhận có những khía cạnh trò giỏi hơn mình, sâu sắc hơn mình. Đương nhiên, không phải tất cả học sinh sinh viên đều ngoan ngoãn như một bầy cừu, nhưng số đông là như vậy.

Tôi nghĩ cả gia đình và nhà trường đều có trách nhiệm về thực trạng này. Ở nhà, cha mẹ dạy con rằng Con cãi cha mẹ trăm đường con hư. Trong một chừng mực nhất định, câu nói này đã trở thành một cái vòng kim cô, gắn lên đầu trẻ thơ. Đến trường, vừa vào lớp một, học trò được dạy là “tiên học lễ, hậu học văn”, rồi “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Năm này qua năm khác, các em tự đúc rút ra “im lặng là vàng”.

Tôi nghĩ ngành giáo dục nên cải sửa “tiên học lễ, hậu học văn” thành “tiên học phản biện, tiếp đến là học lễ, rồi mới tới học văn”. Trong xã hội loài người, những người làm nên sự nghiệp thường là những người có tư tưởng dám phản biện, dám chống đối cái sai.

Ở Mỹ có một nhân vật khá nổi tiếng là Ralph Nader. Sau khi tốt nghiệp ngành luật, thay vì hành nghề luật sư, ông ấy tự nguyện bảo vệ quyền lợi của người tiêu dùng, bằng cách truy tìm những bằng chứng cho thấy nhiều công ty cố tình bán ra thị trường những sản phẩm kém chất lượng, gây thiệt hại cho người tiêu dùng trong bối cảnh luật pháp chưa bảo vệ quyền lợi của họ.

Dần dần, nhiều người ủng hộ ông ấy, hình thành phong trào bảo vệ người tiêu dùng ở nước Mỹ. Vấn đề là ông đã làm thay đổi tư duy của cả một nước. Một trường hợp khác là mục sư Martin Luther King đấu tranh cho phong trào nhân quyền thập niên 1950-1960.

* Hình như ông đánh giá rất cao vai trò của những người dám bơi ngược dòng?

– Đúng vậy. Trong nhiều trường hợp, vai trò của họ còn quan trọng hơn nhà cầm quyền. Sự phát triển của nước Mỹ có phần đóng góp không nhỏ của những con người như Ralph Nader, Martin Luther King. Một điểm chung giữa hai nhân vật này là chấp nhận đặt cược sinh mạng mình vào một mục đích mà họ tin là đúng và không tư lợi cá nhân. Nhờ vậy, nên họ tập hợp được quần chúng.

Ở Việt Nam đầu thế kỷ XX thì có Nguyễn Tất Thành. Vì theo đuổi mục tiêu đấu tranh cho độc lập dân tộc mà người thanh niên xứ Nghệ không an phận với nghề dạy học. Người Việt mình hay nói “một điều nhịn, chín điều lành”. Nhưng cũng có những trường hợp càng nhịn thì người ta càng lấn tới. Bằng chứng là trong lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến năm 1946, Nguyễn Tất Thành, lúc đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã tuyên bố rõ ràng rằng chúng ta càng nhân nhượng thì kẻ địch càng lấn tới.

* Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này.

Theo THƯỢNG TÙNG
Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

The Night They Drove Old Dixie Down

500 Greatest Songs of All Times

Chào các bạn,

Công viên Quốc gia Gettysburg ngày nay
Công viên Quốc gia Gettysburg ngày nay

Chủ nhật tuần vừa rồi, ngày 6/9/2009 mình có dịp được đến thăm vùng Gettysburg ở tiểu bang Pennsylvania, Mỹ. Mình đến thăm nghĩa trang tưởng niệm cuộc nội chiến của Mỹ và lịch sử của thị trấn Gettysburg, nơi tổng thống Abraham Lincoln đọc bản diễn văn lịch sử Gettysburg Address. Đọt Chuối Non cũng đã đăng bản diễn văn Gettysburg. Mình post lại bài diễn văn đó cuối phần mình viết ở đây.

Hôm nay mình muốn giới thiệu với các bạn bài hát “The Night They Drove Old Dixie Down” (“Đêm Họ Cán Bẹp Dixie Xa Cũ”) – bài hát nói về những ngày cuối cùng của trận nội chiến Nam – Bắc, hậu quả và tình cảm sau cuộc chiến tranh. Dixie là tên cúng cơm của phần đất miền nam, các tiểu bang miền Nam nước Mỹ, thất trận trong cuộc chiến. Bài hát được tạp chí Rolling Stone bình là “bài hát đem đến một cảm giác con người tràn ngập về lịch sử” vào tháng 10 năm 1969. Báo nhạc Rolling Stone xếp bài hát này hạng 249 trong 500 Bài hát hay nhất trong mọi thời đại.

Tổng thống Lincoln tại Gettysburg
Tổng thống Lincoln tại Gettysburg

Bài hát được sáng tác bởi nhạc sĩ người Canada Robbie Robertson và được thu âm bản đầu tiên bởi “The Band” năm 1969. Sau đó Joan Baez hát bài hát này và đó là bản thu âm thành công nhất tới nay, đạt tới thứ hạng 3 trong bảng xếp hạng Billboard Hot 100 ở Mỹ năm 1971.

Bài hát hát về một người lính quân phía Nam tên là Virgil Caine phục vụ trên chuyến tàu Danvill bảo vệ thủ phủ miền nam ở Richmond, Virginia và gặp sức tấn công của quân ở phía bắc lãnh đạo bởi tướng Robert E. Lee.
gettysburg battle
Miền Nam bị thua. Và người miền Nam nước Mỹ  đau buồn và có những phản ứng lẫn lộn vì lý tưởng khác với miền Bắc. Ở miền Bắc, Lincoln không chấp nhận một quốc gia “nửa nô lệ, nửa tự do” và miền Nam chấp nhận điều đó.

Chiến tranh để lại bao hậu quả thật nặng nề. Ở Gettysburg hậu quả là nặng nề nhất vì trận chiến đấu ác liệt nhất đã diễn ra ở đó. Gettysburg được coi là bước ngoặt của cuộc chiến tranh, diễn ra từ mùng 1 tới mùng 3 tháng 7 năm 1963, nơi 160,000 lính Mỹ đánh nhau trên một thị trấn gồm 2,400 dân thường.

Luật sư 32 tuổi David Wills ở Gettysburg lúc đó đã chứng kiến tất cả những tang thương của cuộc chiến tranh. Một tấm biển trong ngôi nhà tưởng niệm David Wills có dòng chữ:

“Sau cuộc chiến, Gettysburg trở thành một bệnh viện và nhà xác khổng lồ: những người lính chết và bị thương vượt quá số dân thường 11 lần”.

Ngay sau cuộc chiến ở Gettysburg, David Wills đã đề nghị ý tưởng về khu đất làm Nghĩa trang tưởng niệm Tử sĩ chiến tranh cho thống đốc của bang Pennsylvania lúc đó là Andrew Gregg Curtin.

Nhà của luật sư David Wills
Nhà của luật sư David Wills

Ông Wills sau đó đã được ủy quyền để mua khu đất làm nghĩa trang bằng tiền của chính quyền liên bang.

David Wills đã thiết kế ra buổi lễ để tôn vinh những người chiến sĩ Mỹ trong cuộc nội chiến. Tổng thống Abraham Lincoln, theo lời mời, đã tới làm khách ở nhà ông Wills một buổi tối, nơi Lincoln hoàn thành phiên bản cuối cùng của bản diễn văn Gettysburg, hôm 18/11/1863, hôm trước của buổi lễ Gettysburg vào 19/11/1863.

David Wills dàn dựng buổi lễ với 2 tiếng diễn văn dành cho thượng nghị sĩ Edward Everett phát biểu và sau đó khoảng mấy phút để tổng thống Lincoln “nói vài lời” (“few appropriate remarks”).

Ai ngờ đâu, bài phát biển 10-câu 2-phút Gettysburg Address của Lincoln ngay lập tức đi sâu vào lịch sử và nói lên tất cả tinh thần của cuộc chiến và khát vọng của người dân Mỹ cũng như mọi dân tộc trên thế giới.

Sau đây là bài Diễn văn Gettysburg Address của tổng thống Lincoln.
Tiếp theo sau là lời bài ca “The Night They Drove Old Dixie Down”, song ngữ Anh trước Việt sau. Trong bản dịch có thêm vài lời giải thich [để trong ngoặc như thế này].

Và sau đó là 2 videos: Video đầu là Joan Baez trình bày bản nhạc, video thứ hai do ban nhạc The Band trình bày.

Diễn văn Gettysburg của Tổng thống Lincoln

Gettysburg, Pennsylvania
Tháng 11, ngày 19, năm 1863

Tám mươi bẩy năm về trước, cha ông chúng ta đem đến trên lục địa này, một quốc gia mới, thai nghén trong Tự Do, và dâng hiến cho nguyên l‎y’ rằng mọi người được sinh ra bình đẳng.

Bây giờ chúng ta đang ở trong một cuộc nội chiến lớn, thử nghiệm xem quốc gia đó, hay bất kỳ quốc gia nào khác, thai nghén như vậy và dâng hiến như vậy, có thể tồn tại lâu dài. Chúng ta gặp nhau trên một bãi chiến trường lớn của cuộc chiến tranh đó. Chúng ta đã đến để hiến dâng một phần của bãi chiến trường này làm nơi an nghỉ cuối cùng cho những người hy sinh đời mình ở đây để tổ quốc có thể sống. Thật là thích hợp và thỏa đáng để chúng ta làm thế.

Nhưng, ở một ý nghĩa rộng lớn hơn, chúng ta không thể dâng hiến – chúng ta không thể thánh hóa – chúng ta không thể linh thiêng hóa – bãi đất này. Những người anh dũng, đang sống cũng như đã chết, những người đã đấu tranh ở đây, đã thánh hóa mảnh đất này, cao xa hơn năng lực yếu kém của chúng ta có thể thêm hay bớt điều gì. Thế giới không để y’, và không nhớ được lâu điều chúng ta nói ở đây, nhưng thế giới không bao giờ quên được điều các anh hùng đã làm ở đây. Chúng ta, những người còn đang sống, nên được dâng hiến ở đây cho công việc còn dang dở mà những người liệt sĩ nơi đây đã oanh liệt tiến đẩy cho đến mức này. Chúng ta nên được dâng hiến ở đây cho nhiệm vụ to lớn còn lại trước chúng ta – từ tay những anh hùng liệt sĩ, chúng ta chấp nhận hiến thân nhiều hơn cho sự nghiệp họ đã hiến thân, đến mức thành tâm tối hậu– chúng ta quyết tâm không để những người chết ở đây chết đi vô ích – quốc gia này, trong Chúa, sẽ tái sinh trong tự do—và chính phú của dân, do dân và vì dân sẽ không biến mất trên trái đất này.

.

The Night They Drove Old Dixie Down
Lyrics: Robbie Robertson
Music: Robbie Robertson

Virgil Caine is the name and I served on the Danville train
‘Til Stoneman’s cavalry came and tore up the tracks again
In the winter of sixty-five
We were hungry just barely alive
By May tenth Richmond had fell
It was a time I remember oh so well

Chorus:
The night they drove old Dixie down
And the bells were ringing
The night they drove old Dixie down
And the people were singing, they went
La la la la la la, la la la la la la la la, la

Like my father before me I will work the land
And like my brother above me who took a rebel stand
He was just eighteen, proud and brave
When a Yankee laid him in his grave
I swear by the mud below my feet
You can’t raise a Cain back up when he’s in defeat

[chorus]

Back with my wife in Tennessee when one day she called to me
Virgil, quick come see, there goes Robert E Lee
Now I don’t mind choppin’ wood
And I don’t care if the money’s no good
You take what you need and you keep the rest
But they should never have taken the very best

[chorus]

.

Đêm họ cán bẹp Dixie xưa cũ

Virgil Caine là tên tôi và tôi phục vụ trong tuyến xe lửa Danville
Đến khi kỵ binh của đám Người Thời Đồ Đá đến và phá hủy đường sắt lần nữa.
Mùa đông 65 [1865]
Chúng tôi đói và sống rất mong manh
Đến 10 tháng 5 thì Richmond [thủ phủ của Nam quân]đã mất
Đó là thời gian tôi nhớ rất rõ

Điệp khúc:

Đêm họ cán bẹp Dixie [miền Nam] xưa cũ
Chuông kêu vang lừng
Đêm họ cán bẹp Dixie xưa cũ
Và mọi người ca hát, họ ca
La la la la la la, la la la la la la la la, la

Như ba tôi trước tôi, tôi sẽ cày bừa
Và như anh tôi trên tôi đã thành phiến loạn
Anh chỉ 18, hào hùng và can đảm
Khi Bắc quân bỏ anh vào mộ
Tôi thề trên vũng bùn dưới chân tôi
Bạn không thể làm người họ Caine đứng dậy khi đã thất trận

[Điệp khúc]

Trở về với vợ ở Tennessee, một ngày nọ nàng gọi tôi
Virgil, nhanh lên ra xem, [tướng] Robert E. Lee [của Bắc quân] đó
Tôi không ngại chặt củi
Và tôi không quan tâm nếu không có đủ tiền
Bạn lấy bao nhiêu bạn cần và để lại phần kia
Nhưng họ đã không nên lấy hết những gì tinh túy nhất

[Điệp khúc]
.

Joan Baez


.

The Band

Thiền Thi (Lý – Trần 900 CE – 1400 CE)

Chào các bạn,

Mình mới làm xong slideshow này có 32 ảnh bonsai, 30 bài thơ thiền Hán Việt của hai đời Lý Trần (năm 900 đến 1400 sau công nguyên), và 30 bài thơ dịch tiếng Việt của các anh Nguyễn Duy, Nguyễn Bá Chung và Trần Đình Hoành. Bản nhạc nền Rejuvenation cũng rất thiền. Post đây để chia sẻ với các bạn.

Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng !

Túy-Phượng

Click vào ảnh dưới đây để xem và download slideshow

bonsai-tree

Bó củi hứa hôn của cô gái Jẻ

Tiếng chiêng ngân nga vươn mãi lên tận những đám mây trắng trên bầu rời cao nguyên cuối dông xanh leo lẻo.Tiếng chiêng len lỏi trong rừng,theo bươc chân cả plei đang đổ vào rừng tìm Y Đai Kriêng.lễ cưới của người Jẻ ở xop Nghét càng giữ kín chừng nào,đội bạn trẻ càng cảm tháy hạnh phúc chừng đó.Phải tới ngày cưới,khi tiếng chiêng mừng đánh lên,chiêng vui gọi vềì và cả làng đi tìm cô dâu,đã ẩn trốn vào trong rừng từ sáng sớm,người ngoài mới biết được là có đám cưới.Hôm nay Y Đai Kriêng cưới A Đôi E Đuôt

cuihuahon

– Đây rồi !
Mấy chàng trai bạn A Đôi hoan hỉ reo to.Họ vây quanh Y Đai cũng đang cười như nắc nẻ,từ trong một bọng cây ven suối chui ra .Tất cả vui vẻ cùng nhau đi về làng.Dàn chiêng trên nhà Y Đai vẫn rộn ràng ca hát.Cha mẹ cô gái và họ hàng nhà trai kéo về ngồi đợi quanh những ché rượu ,ở giữa đặt chiếc giường tre.Đám thanh niên đưa Y Đai,lúc này đầu tóc đã gọn gàng,áo váy đẹp,ngồi lên giường tre. Đôi mắt cô gái long lanh ,má đỏ hồng ,gương mặt rạng rỡ đầy hạnh phúc.Bạn bè cũng đưa A Đôi đến ngồi đối diện trước mặt cô dâu.Chàng trai hôm nay trông thật đáng mến trong chiếc áo ngắn tay trần,bó chặt lấy thân hình nở nang ,đầu đội khăn cắm hai chiếc lông công xanh biếc ,đang rung rinh theo nỗi bồn chồn hồi hộp của anh chàng.Chiếc khố mới đệt rực rỡ hoa văn vàng đỏ phủ kín đầu gối.
Mâm lễ cúng được bày ra,chỉ có một con gà và một ống rượu.Ông mối đặt tay hai người lên con gà.Tất cả những người đang có mặt đều lần lượt đi vòng quanh chiếc giường tre, chạm vào tay hai người.Ai không chạm,không có quyền được tham dự tiệc cưới.Người ta gấp rút đem con gà đi nấu lẫn với cơm.Trong khi chờ đợi cô dâu chú rể cùng nằm xuống giường,đắp chung một tấm chăn thổ cẩm mỏng .Ông mối nhổ mấy sợi tóc trên đầu Y Đai bỏ sang đầu A Đôi,rồi làm ngược lại như thế với Y Đai
Cơm gà nấu xong đem ra,có hai nắm cơm nhỏ và một miếng gan gà xẻ làm đôi.Mỗi người ăn trước một miếng rồi trao đổi với nhau miếng cơm và gan thứ hai.Bây giờ họ mới cùng ăn hết phần của mình. Sau đó hai người mời nhau uống cạn hết một ống rượu.Ông mối trao cho mỗi người một chiếc vòng đồng,đây là chiếc vòng đính hôn.A Đôi lồng vào tay phải của Y Đai,Y Đai đeo vòng vào tay trái A Đôi.M?i người vui vẻ ca hát,đánh chiêng chúc mừng cho hai bạn trẻ.Thế là xong lễ “ bla ”.Ai lại về nhà nấy.Vòng đã trao đổi,từ nay A Đôi thuộc về Y Đai rồi.

dam-cuoi-tay-nguyen

Họ đã làm bạn với nhau trong sự chứng kiến của cả làng và dòng họ qua hết mùa trỉa bắp . Mặt đã ưng,bụng đã ưa,tối tối họ ngồi bên nhau ở cạnh bếp lửa trên nhà Ưng thầm thì tâm sự luật lệ của bộ tộc nghiêm cấm những chuyện vụng trộm. Ở bên làng Đăk Choong,nhà gái dựng một căn lều nhỏ ngoài rìa làng,cho trai gái đến hẹn hò nhau.Nhưng chỉ được phép tâm sự trong năm đêm thôi.từ ngày thứ sáu trở đi,nếu cảm thấy khôgn hợp nhau,đôi bạn chủ động thôi gặp gỡ.nếu đã ưng nhau,cô gái phải cho người sang báo với nhà trai.Quá năm đêm không thấy nói năng gì,mà hai người vẫn qua lại thăm viếng nhau,cả hai sẽ bị phạt một con heo và mười ché rượu.Cũng có lúc chàng trai chưa ưng ,cô gái có thể nhờ bạn bè “ bắt cóc” anh chàng đưa về nhà mình rồi cho người mang lễ vật sang nộp cho nhà trai.Trong trường hợp này thì Y Đai và A Đôi đã nặng lòng với nhau lắm rồi,nên mọi việc đều diễn ra suôn xẻ.
Để chuẩn bị cho ngày cưới chồng,mẹ đã phải dặn dò  Y Đai phong tục của bộ tộc,từ những ngày cô gái mới hơn mười mùa rẫy bắp đỏ ngọn.Rằng : mỗi ngày đi rừng,ngoài việc kiếm củi,gùi nước dùng cho gia đình hàng ngày,các cô gái như Y Đai phải lựa cho được những cây khô,dễ cháy,cành thẳng đẹp,đượm than,nhẵn nhụi,bó từng bó bằng một người ôm,dài chừng 0,80 m đem về để dưới gầm sàn.Đi trong rừng có thể gặp nhiều bó củi như thế để rải rác.Đó là bó củi hứa hôn ,dùng để nấu nướng trong ngày cưới của một cô gái Jẻ.Ngày làm lễ Loong ( lễ cưới ),phải có 100 bó củi cõng sang nộp cho nhà trai.
Từ bé,mẹ cũng đã dạy các con gái dệt vải,đan chiếu,nặn nồi đất.bé thì dệt dây buôc đầu,dây đeo dao.Đến lớn dệt mền,dệt áo váy,khố…Sao cho sợi chỉ bông Blang sẽ đều ,mượt mà ,sợi cói ken nhau đều tăm tắp.Những chiếc áo khố mịn màng đường hoa văn rực rỡ ,chiếc chiếu dày dặn,không lỗi,những chiếc bình đựng nước,nồi đất tròn trịa …Thể hiện rõ rệt sự khéo tay của người con gái,ngày hỏi chồng mang trao gửi làm đồ sính lễ.
Sau lễ Bla một vài con trăng ,đủ để gia đình Y Đai chăm bẵm cho bầy heo mập mạp.Cô gái sẽ lựa con heo lớn nhất đàn,làm thịt,xẻ đôi,đưa sang nhà A Đôi một nửa.Hai gia đình mời họ hàng,bạn bè tới nhà để thông báo ngày giờ vui của đôi trai gái.cả Plei mang quà cáp ,rượu ghè tới mừng cho đôi trẻ.
Vài ngày sau là lễ Ta lu. Nhà gái sang nhà trai và ngược lại. Mỗi bên đều cột rượu,làm cơm đãi đằng để hai bên gia đình nhận họ,nhận thành viên mới. Và cùng chọn ngày để tiến hành lễ loong, lễ cưới chính thức của Y Đai và A Đôi. Hai bên cùng đồng ý rằng : hết một con trăng tròn nữa là làm lễ loong.
Trước ngày Loong, bạn bè nhà gái phải cõng củi sang xếp ở gầm sàn nhà trai.xong xuôi,thày cúng vẩy rượu lên củi khấn báo các vị thần linh coi sóc trong gia đình ,về trách nhiệm đã hoàn thành của cô gái. Y Đai sẽ trao tăng cho A Đôi những tấm vải dệt,chiếc chiếu mới,đồ gốm do tự tay cô làm ra.A Đôi cũng tình tứ trao tặng người vợ trẻ chiếc gùi mây đan rất khéo, để cô dùng đựng quần áo đẹp,đồ vật quý, hay đi rừng,đi làm rẫy…Tùy theo chiếc gùi to nhỏ và xấu đẹp mà xử dụng. A Đôi cũng tặng vợ một số những đồ đan bằng mây tre khác,để làm vật dụng trong gia đình.Những vật mà khi chuốt từng chiếc nan,anh đã gài cả tình yêu đằm thắm của mình trong đó.Đồ mây tre đan của A Đôi mới đẹp làm sao,những sợi mây tròn trịa bện đan khéo léo và chắc chắn.Anh đã được cha dạy đan lát từ bé,cùng với việc cầm cây ná bắn mũi tên phóng cây lao sao cho trúng con chim trên cành,con thú ăn rừng đêm.
Ngày hôm sau họ cùng ông chủ hôn đi tới nhà ưng. Bạn bè của hai người đã tụ tập ở đây ,chờ làm lễ cheo yêng,cho Y Đai và A Đôi từ biệt cuộc sống độc thân cùng tập thể gái trai trong làng, để về ngủ ở nhà cha mẹ.từ này họ không còn là những gái trai vô lo nữa.,họ phải có nghĩa vụ mới đối với nhau,với con cái. Sao cho gia đình luôn luôn hòa thuận,nuôi nấng cha mẹ già,có đủ cái ăn đặt trên bếp lửa luôn cháy sáng,reo vui.Họ sẽ phải ở bên nhà gái vài ba năm ,lại sang nhà A Đôi ở vài năm.Lần lượt như thế cho đến khi cha mẹ bên nào chết đi,mới ở hẳn bên kia.lễ xong bạn bè sẽ cùng Y Đai – A Đôi ca hát nhảy múa suốt đêm đó.
Sáng hôm sau ông chủ hôn lại dẫn đôi trẻ về nhà. Con heo dùng làm lễ vật hiến sinh cuối cùng,để được các vị thần linh chính thức công nhận hai người là vợ chồng,đã mổ xong,đặt giữa nhà .Hai người cùng đặt tay lên đầu con vật,nghe lời chủ hôn và gia đình dặn dò lần cuối những phép tác từ nay họ phải tuân theo. Trong vòng một năm,vợ chồng chưa được có con,phải làm lụng để trả công bố mẹ nuôi nấng.nếu lỡ có con sớm,hai người phải vô rừng ở,bao giờ nộp môt trâu cúng tạ tội với thần linh,cha mẹ mới được về nhà.Họ sẽ cùng sống bên nhà gái trước.Trong thời gian chung sống,ai phản bội sẽ bị phạt vạ theo luật tục.
Dặn dò hết những điều cần thiết ,người chủ hôn lấy huyết heo bôi lên giường cưới của đôi vợ chồng trẻ,cầu cho họ sinh nhiều con cái và an toàn.
Đấy là xong phần nghi lễ. Củi hứa hôn của cô gái,từ hôm qua đến hôm nay đã được đem ra nấu cơm canh, nướng thịt đãi đằng bà con và bạn bè .Cả plei ăn uống vui vẻ,múa hát ,đánh chiêng mừng hạnh phúc của đôi trẻ.vài năm nữa con cái họ ra đời.bé : nằm trên lưng mẹ ra rẫy. Lớn theo gót chân cha đi rừng ,xuống suối.Đến tuổi thành niên sẽ cưa răng và đến tuổi ngủ tập trung ở nhà Ưng .Con gái lại kiếm cho đủ 100 bó củi hứa hôn ,học dệt vải ,đan chiếu, nắn nồi.Con trai học săn bắn, đan lát… Rừng đại ngàn quanh núi Ngock Linh rụng lá thay lớp áo mới non tơ. Nắng gió xuân gọi nở bừng ngàn đóa hoa rừng. Cuộc sống đang tiếp diễn trên plei Jẻ từ bao đời nay,vẫn thế !
(*) Tục bó củi hứa hôn còn có ở tộc người Sê Đăng, Triêng, Châu…

Linh Nga

Taylor Swift- Ngôi Sao Sáng Nhạc Đồng Quê

Taylor Swift chính là người đã làm thay đổi khái niệm nhạc đồng quê với những người nhạc sĩ độ tuổi 40. Cô ca sĩ kiêm nhạc trẻ người Mỹ này đã thành danh khi tuổi đời còn rất trẻ.

taylor-swift

Chỉ riêng năm nay Taylor Swift đã được đề cử 4 giải thưởng của CMA, Giải thưởng Nhạc Đồng Quê (Country Music Award). Đó là các giải: Album của Năm (với Fearless),
Video Nhạc của Năm ( Love story), Nữ Ca Sĩ Thanh Nhạc của Năm và Nghệ sĩ của Năm. Chương trình trao giải thưởng sẽ được phát trực tiếp trên kênh CBS vào ngày 11/ 11
Hãy thử xem các fan của Taylor Swift nói gì về cô ca sĩ trẻ mới 20 tuổi, nhưng đã tỏa sáng rực rỡ trong không gian nhạc country :

Cô ấy có đôi mắt xanh như nước hồ thu và mái tóc vàng quăn tự nhiên.
Cô bé chào đời ngày 13/ 12/ 1989 tại Wyomissing, bang Pennsylvania, Mỹ, và lớn lên trong một nông trang trồng cây thông Noel ở Wyomissing, ngoại ô Reading, Pennsylvania. Cha cô là người mua bán cổ phiếu và mẹ làm công việc nội trợ ở nhà. Tình yêu âm nhạc chảy tràn như nhựa sống trong huyết quản của Swift là thừa hưởng từ bà ngoại là một nghệ sĩ opera. Cô bé say mê ca hát trong các cuộc thi và biểu diễn tài năng, lễ hội, hội chợ.Bắt đầu biểu diễn năm 10 tuổi khi tham gia cuộc thi hát karaoke địa phương. Năm 11 tuổi, cô đã hát quốc ca tại trận thi đấu của Hiệp hội Bóng rổ quốc gia Mỹ . Cô bé sau đó xuất hiện tại văn phòng một công ty thu âm và nói: “Tôi là Taylor, 11 tuổi và muốn có hợp đồng thu âm“. Năm 12 tuổi cô bé với quyết tâm cao độ, đã làm tất cả những gì có thể để đạt được mơ ước của đời mình. Cô đã miệt mài tập đàn guitar 4 giờ một ngày cho đến khi những ngón tay chảy máu. Sau đó cô dũng cảm bắt tay vào sáng tác ca khúc.

taylor-little

14 tuổi, Swift đã trở thành người sáng tác nhạc trẻ nhất trong lịch sử được ký hợp đồng với nhà xuất bản Sony Tree tại Nashville. Năm 16 tuổi , cô đã có hợp đồng thu âm riêng và đã phát hành album đầu tiên cho đến hiện tại tất cả bài hát của cô đều do cô sáng tác hay đồng sáng tác với Liz Rose. Cô yêu màu trắng và yêu bánh ga tô có pho mát. Mê những tấm ảnh đen trắng. Thân thiết nhất với cây đàn guitar. Y phục ưa thích của cô là áo đầm với giày ủng của dân cowboy.Swift rất ngăn nắp, có lẽ là quá mức ngăn nắp.
Cô đã rời trường học để tập trung vào âm nhạc. Khi rảnh rỗi, cô đi dạo phố với bạn bè. Như mọi nhạc sĩ khác, Taylor lấy cảm hứng từ cuộc sống xung quanh cô, và cũng giống bất kỳ cô gái nào ở tuổi 16, cô thừa nhận “mê đắm” với tình yêu. Phần lớn ca khúc trong album của Swift đều nói về tình yêu, chủ yếu là lòng khoan dung tha thứ, sự tự tin và thành công.
Taylor Swift đã làm thay đổi khái niệm nhạc đồng quê với những nhạc sĩ độ tuổi 40

Liz Rose, 49 tuổi, người đồng sáng tác bảy bài hát trong đĩa nhạc đầu tay của cô, đã nhận xét Swift sinh ra là để làm ca sĩ và nhạc sĩ. “Cô ấy là một thiên tài, luôn luôn đến với những ý tưởng và giai điệu. Tôi chưa từng có một vị khách nào như thế, tôi rất khâm phục cô ấy’’.
taylor-v-festival-001

Cô kí hợp đồng với hãng đĩa Big Machine Records năm 2006 và ra mắt đĩa đơn đầu tay Tim McGraw. Bài hát này đã xếp hạng 6 trên bảng xếp hạng nhạc đồng quê, rồi đạt hạng 1 nhạc country và #5 tại Billboard 200.
Taylor đã phát hành album đầu tiên mang tên cô vào cuối năm 2006 và phát hành lại năm 2007, đã nhận được 3 đĩa bạch kim của RIAA. Single đầu tiên Love Story trở thành hit ở cả bảng xếp hạng đồng quê và pop.Cho đến tháng 10 năm 2008, Taylor Swift đã bán được hơn 3 triệu album và 7,5 triệu đĩa đơn download trên mạng.

Đĩa đơn thứ 2 của Taylor – Teardrops on My Guitar, phát hành vào 24 tháng 2 năm 2007.Bài hát chính thức lọt vào bảng xếp hạng mùa hè năm 2007, chạm đến vị trí số 2 tại bảng xếp hạng nhạc đồng quê Billboard và #33 tại Billboard hot 100.
Vào 7/11/2007, Swift thắng giải CMA Horizon Award và cũng biểu diễn Our Song, đĩa đơn thứ 3 trích từ album của cô, trở thành bài hát #1 của tuần vào ngày 22/12/2007

taylor-fearless-tour-ny-005

Album Fearless của Taylor và album mang tên cô tháng 11 năm 2008 lần lượt ở #3 và #6 với lượng tiêu thụ là 2.1 và 1.5 triệu. Album lên vị trí số 1 tại Billboard Hot 200 ngay trong tuần đầu phát hành. Với lượng đĩa 592.304 là lượng đĩa bán ra trong tuần đầu tiên lớn nhất trong tất cả các ca sĩ nhạc đồng quê năm 2008, Fearless đã đứng đầu bảng xếp hạng Billboard 200 trong 11 tuần liên tiếp. Không album nào ở vị trí số 1 lâu như vậy kể từ năm 1999-2000.

Theo Forbes 2009, Taylor Swift xếp thứ 69 trong những người nổi tiếng quyền lực nhất với thu nhập $18 triệu trong năm nay. Single đầu tiên Love Story trở thành hit ở cả bảng xếp hạng nhạc đồng quê và pop.

Swift có số lượng album online lớn nhất trong lịch sử nhạc đồng quê. Đến tuần thứ 8, Fearless đã có hơn 338.467 lượng download mất tiền qua mạng, là album nhạc đồng quê bán chạy nhất qua mạng. Album đầu tiên mang tên Swift chiếm vị trí thứ 2 với 246.046 lượt download.

Swift lđược tặng danh hiệu ca sĩ nhạc đồng quê xuất sắc nhất của Billboard và nhạc sĩ đồng quê xuất sắc nhất năm 2008. Cô cũng là ca sĩ nhạc đồng quê có số đĩa bán chạy nhất năm 2008.

Swift xếp thứ 7 trong bảng xếp hạng những nghệ sĩ được hâm mộ nhất mọi thể loại nhạc của Nielsen SoundScan Canada. FearlessTaylor Swift giữ vị trí số 1 và 2 trong bảng xếp hạng album đồng quê bán chạy nhất năm 2008 của Canada..

Tại lễ trao giải nhạc Viện Hàn Lâm đồng quê thường niên lần thứ 44, Swift được trao giải thưởng “Album của Năm” với tư cách nghệ sĩ và nhà sản xuất Fearless. Cô là nghệ sĩ trẻ nhất trong lịch sử nhận được giải này. Swift cũng nhận được giải Crystal Milestone của Viện Hàn Lâm, dành cho thành tựu nổi bật trong làng nhạc đồng quê. Viện Hàn Lâm tán dương Swift với thành tựu trong sự nghiệp, gồm có số lượng đĩa bán ra lớn nhất trong năm 2008 hơn bất cứ một nghệ sĩ trong tất cả các dòng nhạc, thành công đột phá của album đầu tay (có 5 ca khúc trong top 10, nhiều hơn album đầu tay của bất kì ca sĩ nào), và thành công trên toàn cầu của single Love Story. Viện Hàn Lâm cũng tán dương sự đóng góp của Swift trong việc thu hút khán giả trẻ tuổi đến với nhạc đồng quê.

Sau đây mời các bạn thưởng thức 9 bản nhạc của Taylor Swift (thể theo yêu cầu của các bạn trẻ như Văn Quân và Wasabi…)

1. TEARDROPS ON MY GUITAR

Songwriters: Rose, Liz; Swift, Taylor Alison;

Drew looks at me
I fake a smile so he won’t see
What I want and I need
And everything that we should be

I’ll bet she’s beautiful
That girl he talks about
And she’s got everything
That I have to live without

Drew talks to me
I laugh ’cause it’s just so funny
I can’t even see
Anyone when he’s with me

He says he’s so in love
He’s finally got it right
I wonder if he knows
He’s all I think about at night

He’s the reason for the teardrops on my guitar
The only thing that keeps me wishing on a wishing star
He’s the song in the car I keep singing
Don’t know why I do

Drew walks by me
Can he tell that I can’t breathe?
And there he goes, so perfectly
The kind of flawless I wish I could be

She better hold him tight
Give him all her love
Look in those beautiful eyes
And know she’s lucky ’cause

He’s the reason for the teardrops on my guitar
The only thing that keeps me wishing on a wishing star
He’s the song in the car I keep singing
Don’t know why I do

So I drive home alone
As I turn out the light
I’ll put his picture down
And maybe get some sleep tonight

‘Cuz he’s the reason for the teardrops on my guitar
The only one who’s got enough of me to break my heart
He’s the song in the car I keep singing
Don’t know why I do

He’s the time taken up but there’s never enough
And he’s all that I need to fall into
Drew looks at me
I fake a smile so he won’t see

2. LOVE STORY ( in FEARLESS )

Songwriters: Swift, Taylor Alison;

We were both young when I first saw you.
I close my eyes and the flashback starts:
I’m standing there on a balcony in summer air.

See the lights, see the party, the ball gowns.
See you make your way through the crowd
and say hello;

Little did I know
That you were Romeo; you were throwing pebbles,
And my daddy said, “Stay away from Juliet.”
And I was crying on the staircase,
begging you, ‘Please, don’t go.'”

And I said,
“Romeo, take me somewhere we can be alone.
I’ll be waiting; all there’s left to do is run.
You’ll be the prince and I’ll be the princess
It’s a love story – baby just say ‘Yes.'”

So I sneak out to the garden to see you.
We keep quiet ’cause we’re dead if they knew.
So close your eyes; escape this town for a little while.
‘Cause you were Romeo, I was a scarlet letter,
And my daddy said “Stay away from Juliet,”
But you were everything to me; I was begging you, ‘Please, don’t go,'”

And I said,
“Romeo, take me somewhere we can be alone.
I’ll be waiting; all there’s left to do is run.
You’ll be the prince and I’ll be the princess
It’s a love story – baby just say ‘Yes.’

Romeo save me – they’re tryin’ to tell me how to feel;
This love is difficult, but it’s real.
Don’t be afraid; we’ll make it out of this mess.
It’s a love story – baby just say “Yes.'”

Oh, oh.

I got tired of waiting,
Wondering if you were ever comin’ around.
My faith in you was fading
When I met you on the outskirts of town,

And I said,
“Romeo save me – I’ve been feeling so alone.
I keep waiting for you but you never come.
Is this in thy head? I don’t know what to think-”

He knelt to the ground and pulled out a ring and said,
“Marry me, Juliet – you’ll never have to be alone.
I love you and that’s all I really know.
I talked to your dad – go pick out a white dress;
It’s a love story – baby just say ‘Yes.'”

Oh, oh. Oh, oh.

3. YOU BELONG WITH ME

You’re on the phone with your girlfriend, She’s upset
She’s going off about something that you said
She doesnt get your humour like I do

I’m in the room, its a typical Tuesday night
I’m listening to the kind of music she doesnt like
And she’ll never know your story like I do

But she wears short skirts, I wear T-shirts
She’s cheer captain and I’m on the bleachers
Dreaming bout the day when you’ll wake up and find
That what you’re lookin for has been here the whole time

If you could see that I’m the one who understands you
Been here all along so why can’t you see?
You belong with me
You belong with me

Walkin the streets with you in your worn out jeans
I can’t help thinking this is how it ought to be
Laughing on the park bench thinkin to myself
Hey isn’t this easy?

And you’ve got a smile that could light up this whole town
I haven’t seen it in awhile, since she brought you down
You say you find I know you better than that
Hey, Whatcha doing with a girl like that?

She wears high heels, I wear sneakers
She’s cheer captain and I’m on the bleachers
Dreaming bout the day when you’ll wake up and find
That what you’re looking for has been here the whole time

If you could see that I’m the one who understands you
Been here all along so why can’t you see?
You belong with me

Standin by, waiting at your back door
All this time how could you not know that?
You belong with me
You belong with me

Oh I remember you driving to my house in the middle of the night
I’m the one who makes you laugh when you know you’re about to cry
I know your favorite songs and you tell me about your dreams
I think I know where you belong. I think I know it’s with me.

Can’t you see that I’m the one who understand you?
Been here all along so why can’t you see?
You belong with me

Standing by or waiting at your back door
All this time how could you not know that
You belong with me
You belong with me

Have you ever thought just maybe
You belong with me
You belong with me

4. A PLACE IN THIS WORLD

I don’t know what I want, so don’t ask me
Cause I’m still trying to figure it out
Don’t know what’s down this road, I’m just walking
Trying to see through the rain coming down
Even though I’m not the only one
Who feels the way I do

[Chorus:]

I’m alone, on my own, and that’s all I know
I’ll be strong, I’ll be wrong, oh but life goes on
I’m just a girl, trying to find a place in
This world

Got the radio on, my old blue jeans
And I’m wearing my heart on my sleeve
Feeling lucky today, got the sunshine
Could you tell me what more do I need
And tomorrow’s just a mystery, oh yeah
But that’s ok

[Repeat Chorus]

Maybe I’m just a girl on a mission
But I’m ready to fly

[Repeat Chorus]

5. TIED TOGETHER WITH A SMILE

Seems the only one who doesn’t see your beauty
Is the face in the mirror looking back at you
You walk around here thinking you’re not pretty
But that’s not true, cause I know you…

[Chorus:]

Hold on, baby, you’re losing it
The water’s high, you’re jumping into it
And letting go… and no one knows
You cry, but you don’t tell anyone
That you might not be the golden one
And you’re tied together with a smile
But you’re coming undone

I guess it’s true that love was all you wanted
Cause you’re giving it away like it’s extra change
Hoping it will end up in his pocket
But he leaves you out like a penny in the rain
Oh, cause it’s not his price to pay
Not his price to pay…

[Repeat Chorus]

You’re tied together with a smile
But you’re coming undone… oh
Goodbye, baby
Goodbye, baby
With a smile, baby, baby

6. CRAZIER

I’ve never gone with the wind
Just let it flow
Let it take me where it wants to go
Til’ you opened the door
And there’s so much more
I’d never seen it before
I was tryin’ to fly but I couldn’t find wings
But you came along and changed everything

You lift my feet off the ground
You spin me around
You make me crazier crazier
Feels like I’m falling and I
I’m lost in your eyes
You make me Crazier Crazier Crazier

I watched from a distance as you
Made life your own
Every sky was your own kind of blue
And I wanted to know how that would feel
And you made it so real
You showed me something that I couldn’t see
You opened my eyes and you made me believe

You lift my my feet off the ground
You spin me around
You make me crazier crazier
Feels like I’m falling and I
I’m lost in your eyes
You make me crazier crazier crazier

Ohhhh

Baby you showed me what livin’ is for
I don’t wanna hide anymore
Oh Ohh

You lift my feet off the ground
You spin me around
You make me crazier crazier
Feels like I’m fallin and I
I’m lost in your eyes
You make me crazier crazier crazier
Crazier Crazier

7. WHITE HORSE

Say you’re sorry
That face of an angel comes out
Just when you need it to
As I pace back and forth all this time
‘Cause I honestly believed in you
Holding on,
The days drag on
Stupid girl
I should have known, I should have known

That I’m not a princess
This ain’t a fairytale
I’m not the one you’ll sweep off her feet
Lead her up the stairwell
This ain’t Hollywood,
This is a small town
I was a dreamer before you went and let me down
Now its too late for you and your White Horse,
To come around.

Baby I was naíve,
Got lost in your eyes
I never really had a chance,
I had so many dreams about you and me.
Happy endings
Now I know

I’m not a princess
This ain’t a fairytale
I’m not the one you’ll sweep off her feet
Lead her up the stairwell
This ain’t Hollywood,
This is a small town
I was a dreamer before you went and let me down
Now its too late for you and your White Horse,
To come around.

And there you are on your knees
Begging for forgiveness,
Begging for me
Just like I always wanted,
But I’m so sorry

Cause I’m not your princess
This ain’t our fairytale
I’m gonna find someone, someday
Who might actually treat me well.
This is a big world,
That was a small town
There in my rear view mirror,
Disappearing now.
And it’s too late for you and your White Horse
Now its too late for you and your White Horse
To catch me now.

Oh whoa whoa whoa-oh
Try and catch me now
Oh
It’s too late
To catch me now.

8.. CHANGE

Change lyrics
Songwriters: Swift, Taylor Alison;

And it’s a sad picture, the final blow hits you
Somebody else gets what you wanted again
You know it’s all the same, another time and place
Repeating history and you?re getting sick of it

But I believe in whatever you do
And I’ll do anything to see it through

Because these things will change, can you feel it now?
These walls that they put up to hold us back will fall down
It’s a revolution, the time will come for us to finally win

We’ll sing hallelujah!
We’ll sing hallelujah! Oh

So we’ve been outnumbered, raided and now cornered
It’s hard to fight when the fight ain’t fair
We’re getting stronger now from things they never found
They might be bigger but we’re faster and never scared

You can walk away and say we don’t need this
But there’s something in your eyes says we can beat this

‘Cause these things will change, can you feel it now?
These walls that they put up to hold us back will fall down
It’s a revolution, the time will come for us to finally win

We’ll sing hallelujah!
We’ll sing hallelujah! Oh

Tonight we standed on our knees
To fight for what we worked for all these years
And the battle was long, it’s the fight of our lives
Will we stand up champions tonight?

It was the night things changed, can you see it now?
These walls that they put up to hold us back fell down
It’s a revolution, throw your hands up, ’cause we never gave in

We’ll sing hallelujah!
We sang hallelujah!
Hallelujah!

9. TAKE A BOW AND A PLACE IN THIS WORLD

You look so dumb right now
Standing outside my house
Tryin to apologize
You’re so ugly when you cry
Please, just cut it out

_[Chorus]_
And don’t tell me you’re sorry cause you’re not
Baby when I know your only sorry you got caught
But you put on quite a show
You really had me going
But now it’s time to go
Curtains finally closing
That was quite a show
Very entertaining
But it’s over now (But it’s over now)
Go on and take a bow

Grab your clothes and get gone(get gone)
You betta hurry up before the sprinklers come on
Talkin bout, girl, I love you, you’re the one
This just looks like a re-run
Please, what else is on

_[Chorus]_

And dont tell me you’re sorry cause you’re not
Baby when I know you’re only sorry you got caught
But you put on quite a show
Really had me going
But now it’s time to go
Curtains finally closing
that was quite a show
Very entertaining
But its over now (But its over now)
Go on and take a bow oooh

Andy the award for the best lie goes to you
For making me believe that you could be
Faithful to me
Lets hear your speech ohhh

How bout a round of applause
A standing ovation

_[Chorus]_
But you put on quite a show
Really had me going
Now it’s time to go
Curtains finally closing
That was quite a show
Very entertaining
But it’s over now (But it’s over now)
Go on and take a bow

Thân ái chúc các bạn môt ngày mới tươi hồng.

Tiếng đàn bầu của Phạm Đức Thành

Chào các bạn,

Trong tất cả các nhạc cụ trên thế giới, có lẽ Đàn Bầu của ta có tiếng đàn lã lướt uốn éo nhất, nhờ cần điều khiển thay đổi được độ căng của dây đàn khi đang trình tấu. Chẳng có cây đàn nào khác trên thế giới mà người nghệ sĩ thay đổi độ căng dây đàn thường trực cả.

Đàn Bầu còn gọi là độc huyền cầm (đàn một dây) vì nó chỉ có một dây.

Pham-Duc-Thanh
Nghệ sĩ Phạm Đức Thành ở Canada là một nghệ sĩ đàn bầu thượng thặng của Việt Nam, với tiếng đàn bầu phong phú có thể diễn tả nhiều loại nhác khác nhau với sắc thái riêng của nhạc.

Anh định cư tại Canada năm 1996. Thông tin trên website Phamhuuthanh.com cho biết:

Phạm Đức Thành là một nhạc sỹ Quốc tế sử dụng đàn một dây (Đàn Bầu). Anh sinh năm 1956 tại thôn Đoan Bình xã Gia phú , huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Tài năng âm nhạc đã thể hiện từ tuổi thơ: 4 tuổi đã biết chơi trống chèo, 5 tuổi đàn Mandolin, 6 tuổi biết Đàn Bầu, Đàn Nhị… .Năm 1974, nhạc sỹ Đức Thành đã rời ra Hà Nội vì được mời vào nhà hát chèo Việt Nam (Là nhà hát chèo lớn nhất quốc gia) và được là một nhạc công chính thức về Đàn Bầu.

Cuối năm 1978 là một nhạc sỹ Đàn Bầu sân khấu Chèo duy nhất để tham dự nhạc hội Đàn Bầu toàn quốc gia, tại Hà nội, sau đó vào Sàigòn học thêm về âm nhạc cổ truyền Miền Trung và miền Nam . Tháng 10 năm 1983 tốt nghiệp thủ khoa Đại Học Nghiên Cứu Âm Nhạc. Chính nơi đây anh đã trở thành một trong những nhạc sỹ tài ba về Đàn Bầu về Âm Nhạc cổ truyền cũng như hiện đại.
phamducthanh
Anh và gia đình được định cư tại Canada năm 1996. Hiện tại, người nhạc sỹ đa năng của Mộng Lệ An (Montréal). Ngoài âm nhạc cổ truyềnViệt nam. Với cây Ðàn B?u đã hòa nhập dễ dàng với những giai điệu âm nhac dân gian Thế giới một cách tuyệt vời, đúng như 1 câu thơ của nhà thơ Văn Tiến Lê

Một dây nũng nịu đủ lời
Nửa bầu chứa cả đất trời âm thanh

Trình Độ Học Vấn

1983: Thủ khoa Đại Học nghiên cứu và biểu diễn nhạc cổ truyền Việt Nam .
1978: Tốt nghiệp khoa biểu diễn Đàn Bầu tại nhà hát chèo Việt Nam

Bằng Cấp

1985: Giải nhất Đàn Bầu toàn quốc gia trong kỳ thi Kìm Cò Bầu tại SàiGòn.
1983: Thủ khoa Đại Học nghiên cưu âm nhạc Việt Nam tại SàiGòn.
1978: Đạt bằng Danh Dự Đàn Bầu trong nhạc hội Đàn Bầu quốc gia tại Hà Nội.

Trong những năm vừa qua chúng tôi đã trình diễn một số buổi chọn lọc sau:

* Radio Canada (FM 100.7) tại trường Đại học Mc Gill cùng với Liu Fang (nghệ sỹ Tỳ bà trung Hoa) và Giáo sư tiến sỹ Trần Văn Khê
* Radio NPR tại Seattle (USA)
* ZDF(Đức Quốc)
* CBC Toronto
* Show cho Canada tại các tỉnh:London, Sherbrooke, Toronto, Shawinigan, Chicoutimi, Hull, Ottawa.
* Qua các đại hội âm nhạc như: RYTHMES D’ASIA
* MUSICAL HERITGE OF LA FRANCOPHONIE
* FRANCOPHONIE DE MONTRÉAL
* ASIA MUSIC FESTIVAL
* TELETHON
* MUSIQUE ET TRADITIONS DU MONDE
* FESTIVAL FOLKORIQUE
* Tết Cổ truyền và văn hóa Việt nam tại: Seattle, Texas Houston, California, Florida, Philadelphia, Toronto, Vancouver, Montreal, Dalat, Berlin, Paris, Munchen, stugart, Ben, Oslo, Franfurt, Achen, Hanover, Amsterdam…
* Show Thúy Nga (thường xuyên) tại Paris, Longbeach, Orange County, CBC Toronto.

.

Sau đây mời các bạn thưởng thức 5 bản nhạc:

1. Scarborough Fair (Ôi giàn thiên lý đã xa). Chúng ta đã nói về bài này trước đây trong bài về Paul Simon & Art Garfunkel

2. Lý kéo chài (dân ca miền Nam)

3. Giọt mưa thu (Đặng Thế Phong)

4. Vũ khúc Dao (dân ca Dao–Trung Quốc)

5. Bài ca ngư phủ về nhà (dân ca Trung Quốc, đàn bầu đàn tranh song tấu, Phạm Hữu Thành và Liu Fang). Liu Fang là nghệ sĩ đàn tỳ bà số một của thế giới, chúng ta đã nói đến trong bài Tỳ Bà Hành.
.

Scarborough Fair (Ôi giàn thiên lý đã xa)

.

Lý kéo chài (dân ca miền nam)

.

Giọt Mưa Thu (nhạc Đặng Thế Phong)

.

Vũ khúc Dao (DANCE of YAO-Chinese music)

.

Bài ca ngư phủ về nhà (dân ca Trung Quốc, Phạm Đức Thành đàn bầu; Liu Fang đàn tranh). Trình diễn tại Radio-Canada 2004.

.

Không Đến Nỗi Tệ

Cuộc sống không ngừng biến đổi, vận động, có lúc không ít cam go, nỗi khổ, đắng cay, thất bại, nhưng cũng nhiều thành công, niềm hân hoan, hạnh phúc tràn đầy. Chúng ta có thể cảm nhận cái đẹp ở khắp nơi, trong thiên nhiên, mây núi, rừng cây, đồi cỏ, hoa lá, trong bảy sắc cầu vồng sau cơn mưa, trong làn sương sớm, trong sắc chiều, trong tiếng chim hót líu lo….

rainbow_path

Cái đẹp vô cùng phong phú trong nghệ thuật: điêu khắc, hội họa, âm nhạc, kiến trúc, văn chương, sân khấu, và điện ảnh. Cái đẹp cũng hiện diện trong tình yêu, tình người. Cuộc sống đẹp muôn màu, muôn vẻ như thế đó, nhưng vẫn có một số người không biết ngắm nhìn và tận hưởng vẻ đẹp ấy. Vì sao? Vì họ luôn thấy bất mãn với cuộc đời, với chính mình; cái tâm so bì làm họ nặng nề, đố kị và thấy mình bất hạnh, thua chị kém em. Thế là đau khổ triền miên. Thử hỏi đời còn chi vui sống khi ngày nào cũng hát “Chủ Nhật Buồn đi lê thê ”

Tất nhiên, trong cuộc đời ai chẳng gặp lúc khó khăn, nhất là trong thời buổi suy thoái kinh tế, cuộc sống còn lắm đảo điên, và thế sự có khi rối ren, thế giới cũng như quanh ta nhiều người đói khổ. Người xưa vẫn nói: “Sông có khúc, người có lúc”. Vậy nên
” Chớ để nỗi đau của một mùa hủy hoại niềm vui của những mùa còn lại; hãy kiên trì vượt những lúc khó khăn, rồi những ngày đẹp chắc chắn sẽ đem cho bạn nụ cười.”

Vấn đề là mỗi chúng ta phải biết tự rèn luyện cho mình ý chí, chống đỡ với những những khó khăn và vượt qua chướng ngại để tìm được niềm vui và hạnh phúc cho cuộc sống. Muốn vậy cách tốt nhất là tự trang bị cho mình một tâm thế thích hợp sẵn sàng trong hành trình tìm hạnh phúc. Tâm thế thích hợp ấy sẽ đến từ đâu? Các bạn thử nghĩ xem, giữa một người tư duy tích cực và một người tư duy theo hướng ngược lại, tiêu cực, ai trong hai người có được chìa khóa để mở cánh cửa an bình, lạc quan, thành công, và hạnh phúc?

Chắc các bạn còn nhớ câu nói ứng xử rất hay của hoa hậu hoàn vũ 2005, Natalie Glebova, Miss Universe 2005 trong đêm chung kết cuộc thi khi cô được hỏi:

missuniverse2005

” What is the biggest challenge in your life?”

Điều gì là thử thách lớn nhất trong cuộc sống của bạn?

Câu trả lời của Natalie Glebova là

“The biggest challenge of my life is always trying to stay positive. I consider myself the kind of person who always looks at the glass half-full, instead of half-empty. And even though sometimes in difficult times it’s hard to look at life this way, I always try to maintain a positive outlook on life.”

Thử thách lớn nhất trong cuộc sống đối với tôi là luôn cố gắng sống lạc quan. Tôi xem mình là mẫu người luôn nhìn vào phần nửa đầy của ly nước, thay vì nửa vơi. Và dù đôi khi trong lúc khó khăn, thực chẳng dễ nhìn cuộc sống theo cách này, tôi vẫn luôn cố gắng giữ quan điểm sống tích cực.”

Và tất nhiên, cô gái 23 tuổi gốc Nga sống ở Toronto, Canada, với nét đẹp cổ điển tỏa sáng ở tất cả vòng thi trình diễn và trả lời lưu loát bằng câu nói tiêu biểu của tư duy tích cực này đã chiếm được điểm cao nhất của ban giám khảo. Cô đã khiến các thí sinh dối thủ khác tâm phục, chinh phục lòng tin yêu của 17.000 khán giả xem trực tiếp ở Impact Arena, cũng như cảm tình các khán giả truyền hình quốc tế.

glass-half-full

Câu nói trên tiêu biểu cho tư duy tích cực, chính là ví dụ sống động và thuyết phục của cách sống lạc quan, yêu đời. Dù nước trong ly chỉ còn một nửa, nhưng người có tư duy tích cực sẽ nhìn vào phần còn của ly thay vì là phần vơi. Và như thế người có tư duy tích cực có thể làm gì với nửa li nước ấy? Uống tiếp hay làm đầy bằng cách phát huy nội và ngoại lực?

Một người sau khi chia tay với người mình yêu, không phải do lỗi của người yêu, nếu là người có tư duy tích cực, chắc chắn sẽ bằng lòng với tình bạn của hai người ( “Đem tình cầm sắc đổi ra cầm kỳ”, Kiều ), và sẽ quý những tháng ngày dấu yêu ấy, với suy nghĩ rằng “ Dẫu gì ta cũng đã yêu, và đã từng hạnh phúc. Giờ đây tuy không sống cùng nhau, nhưng ta vẫn còn yêu, còn một khung trời kỉ niệm đẹp, và mong nàng sẽ sống bình an, hạnh phúc. Ngược lại người có tư duy tiêu cực luôn dằn vặt, tự đày đọa mình và đem lòng thù hận, oán trách người yêu cũ.

Tư duy tích cực mang lại sức mạnh, sự bình an và thăng hoa cho tâm hồn. Đó là bí quyết sống vui của những người biết cách sống, biết cách yêu thương, biết buông xả, tha thứ cho mình và cho người. Tất nhiên họ cũng luôn tươi cười, đối mặt với khó khăn, xắn tay áo và hành động, thay vì tự giam mình trong ngục tù của nhăn nhó, rầu rĩ , chê bai, phàn nàn…
positive-thinking-2

Theo số liệu thống kê của một nghiên cứu khoa học, trung bình mổi ngày trí óc chúng ta sản sinh ra từ 30.000 đến 50.000 ý nghĩ có thể phân thành 4 nhóm sau ;

Tư duy Tích cực: gồm những suy nghĩ có lợi cho mình và cho cả người khác như: tự tin, lạc quan, vui tươi, yêu thương, bao dung, trung thực, đoàn kết, tha thứ, an bình … Những đặc điểm của cách tư duy như thế sẽ khiến giúp người ta tích cực , lạc quan, tránh được nhiều stress và dễ thành công hơn, sống an vui và hạnh phúc.

Tư duy Tiêu cực: là những suy nghĩ có hại cho mình và người khác như: tự ti, ganh tỵ, mặc cảm, ích kỷ, sân hận, nghi ngờ, tuyệt vọng… Hậu quả của kiểu tư duy này, các bạn có thể tưởng tượng, giống kiểu nhân vật Macbeth là tên sát nhân ham hố quyền lực khiến vương quốc của mình rơi vào đau khổ và sụp đổ, trong vở kịch cùng tên của Shakespeare, hay như những người buồn chán, mượn men rượu, hay ma túy giải sầu, và dưới tác dụng của men say, của chất kích thích đã gây bao hành vi điên cuồng, làm tổn hại mình và người.
( xin đọc bài Hạt giống tâm hồn – Quyền lực đích thực ngày 23/ 3/ 2009, và Khắc phục những suy nghĩ tiêu cực , ngày 22/ 2/ 2009)

Tư duy Lãng phí: những suy nghĩ “rác”, chỉ đáng bỏ đi, nghĩ vơ vẩn về những gì đã qua trong vô vọng của một thời hoàng kim xa lắc xa lơ, hoặc chưa đến về những tai ương hay những khó khăn, làm tiêu hao năng lượng, khổ tâm, và mất thời gian quý giá của hiện tại, không biết tận hưởng món quà của hiện tại.

Tư duy Cần thiết: những suy nghĩ cần thiết về chiến lược, kế hoạch, công việc phải làm, đang phải giải quyết. Chẳng hạn thầy cô giáo thì phải suy nghĩ về bài giảng, soạn giáo án, nhà văn nghĩ đến cốt truyện, nhân vật, bố cục, người nông dân nghĩ đến giống, cây , làm cỏ, bón phân…

I can

Cách ta tư duy chắc chắn tác động và góp phần quyết định chất lượng cuộc sống của mỗi chúng ta. Tất cả các ý nghĩ sản sinh dù thuộc loại nào, cần thiết hay lãng phí, dù tiêu cực hay tích cực cũng ảnh hưởng đến cảm xúc, lời nói và hành động của ta.
Hạnh Phúc là trạng thái tinh thần, bất kể mục tiêu trong đời bạn là gì, hay bạn đang làm gì, đang ở đâu. Bạn làm chủ cuộc đời mình và tự do chọn lựa cách sống, có quyền thực hiện hành trình của đời bạn theo cách mình muốn và cảm thấy sướng vui, hạnh phúc hay đau khổ, bất hạnh chủ yếu do mình.

Sau đây mời các bạn xem một video có tên là “ Không Đến Nỗi Tệ “ , với những hình ảnh vui về các kiểu tư duy:

Chúc các bạn thấy mình giàu có niềm vui, hạnh phúc trong từng ngày, với tư duy tích cực

Click vào ảnh để xem và download video:

animal2

Yanni – và Nhạc Hòa Tấu Đương Đại

Có nhiều fan của Yanni cho rằng: “Nghe New Age mà chưa nghe Yanni thì chưa thể thưởng thức hết cái hay của nhạc hòa tấu đương đại.” Kitaro được ví là đỉnh cao của trường phái âm nhạc Phương Đông, còn Yanni được tôn vinh là đối cực của âm nhạc Phương Tây.

Cũng giống như với nghệ sĩ dương cầm Richard Clayderman, mặc dù một số người phê bình nhạc Yanni bình dân, số người yêu nhạc của ông ngày một tăng cao. Với các bạn chưa biết Yanni, khi nghe và xem phần trình diễn những bài nhạc sau của Yanni, chắc chắn các bạn sẽ hiểu vì sao, và có lẽ bạn cũng sẽ yêu thích người nghệ sĩ Hy Lạp tài hoa ngòai 50 tuổi này.

yanni

Yanni, tên khai sinh là Yiannis Hrysomallis, sinh ngày 14/11/1954 tại Kalamata, Hy Lạp. Ông đã tự học và trở thành nghệ sĩ đàn piano, keyboards và là một nhạc sĩ tài năng vẫn được mệnh danh là “huyền thọai âm nhạc New Age của Hi Lạp” (nhạc cụ đương đại ). Ông rời quê nhà vào năm 18 tuổi và theo học rồi lấy bằng cử nhân ngành tâm lý học tại đại học Minnesota ở Mỹ. Ông đã ở Mỹ trong hơn 2 thập kỷ. Sau khi chơi “keyboards” cho một ban nhạc địa phương, ông chuyển đến California. Năm 1987, ông thành lập một ban nhạc nhỏ, với thành viên lâu dài như Charlie Adams (tay trống của đội) và John Tesh để bắt đầu trình diễn những album đầu tiên của ông như Keys to Imagination, Out of Silence, and Chameleon Days.

Ông bắt đầu có tiếng tăm với album Dare To Dream (1992) và tiếp đó là album In My Time. Thành công vượt bậc vang dội thế giới của ông đã đến với Album Yanni Live At Acropolis, live show của ông do một nhạc sĩ người Iran,Shahrdad Rohani, dàn dựng cảnh quay, trình diễn vào ngày 25/9/1993 tại nhà hát cổ Herodes Atticus, ở Athens, Hy Lạp.

Live show này cho thấy rằng đây là một buổi diễn độc nhất vô nhị và video này trở thành Album bán chạy nhất mọi thời đại. Những bản nhạc chính trong Nhạc Xanh hôm nay cũng được trích trong album đó.
Một trong số những tác phẩm trong live show này là “Acroyali/Standing in Motion” được cho rằng chịu ảnh hưởng âm nhạc của Mozart (Mozart Effect).

Ông đã trình diễn các Live Show của ông cho hơn 2 triệu người trong 20 quốc gia trên thế giới. Đến nay, ông đã có được 35 dĩa vàng và bạch kim, và đã bán được hơn 20 triệu bản. Những bản nhạc của ông thường được nghe tại những sự kiện thể thao lớn, các nghi thức khai mạc những event quốc tế và trong nước, các buổi lễ tôn vinh tài năng, phát thưởng, trên các kênh truyền hình, như trên FTV với Santoriny, Acroyali, Within attraction…

YANNI 2

Năm 1997, ông là một trong số ít những nghệ sĩ đã có live show tại Ấn Độ. Một live show gần đây nhất của ông mang tên Yanni Live! The Concert Event (trình diễn năm 2004 tại Las Vegas và phát hành vào năm 2006) lại càng khẳng định tên tuổi của ông trong dòng nhạc New Age. (theo Wikipedia), Yanni có những thành công vang dội khi trình diễn tại những vùng đất, địa danh gắn liền với lịch sử như Acropolis ở Hy Lạp, đền Taj Mahal linh thiêng của Ấn Độ và Tử  Cấm Thành uy nghi của Trung Quốc những năm cuối thập kỷ 20.

Album mang tên Yanni Live! The Concert Event!, tại Las Vegas tháng 11/2004, quả thực là một live show như tên gọi, một sự kiện lớn cho 100 kênh truyền hình quay và phát. Album này ra mắt vào tháng 8/2006.

Nhạc Yanni là hỗn hợp âm thanh đa sắc tộc, đặc biệt là các dân tộc thiểu số như ta có thể thấy khi xem và nghe một số các bản nhạc hôm nay. Người nghe như đang đắm mình trong các bản thánh ca réo rắt của thổ dân châu Mỹ, những làn điệu sôi động hoang dã châu Phi và cả âm sắc huyền bí mơ màng châu Á. Yanni còn vận dụng các nhạc cụ truyền thống của nhiều dân tộc trên khắp thế giới một cách tài tình điêu luyện. Đó là đàn hạc của Paraguay, trống tabla của Ấn Độ, duduk của Mỹ, didgeridoo của Australia…

Trong những bản nhạc giới thiệu sau, chúng ta sẽ thấy Yanni chơi 2 cây đàn 3 tầng (6 tầng cả thảy) hết sức tài tình, điêu luyện, và ban nhạc đa dạng, đặc sắc, và hài hòa làm vang lên những giai điệu đủ cung bậc. Các bạn sẽ nghe tiếng thu dịu dàng, man mác khiến khách lãng du buồn nhớ quê nhà tha thiết trong Nostalgia trữ tình, những hòai niệm xa xưa lãng đãng trở về với Reflections of Passion, hay ngược lại, âm nhạc hòanh tráng đã được đẩy lên cao đến mức người nghe sửng sốt đến lặng người vì sắc thái hùng vĩ, niềm hưng phấn tột cùng của khát vọng, của ước mơ của thành công. Đó là khi ta nghe Santorini trong lễ khai mạc hoành tráng thế vận hội Olympic Atlanta 1996, cùng với 20.000 VĐV đang kiêu hãnh diễu hành, đặc biệt là nghe trống trong khúc dạo đầu hùng tráng cho bài Marching Season trong album Yanni Live at the Acropolis.

Live+At+The+Acropolis

Ban nhạc của Yanni đã chơi rất hay và ăn ý. Trong Within Attraction, hai nghệ sĩ kéo violin trình diễn đã tôn vinh cái dịu dàng, tha thướt, mượt mà của violin. Với Acroyali, violin được đánh trên violin bằng cách bật ngón tay mà không dùng vĩ kéo ở đoạn đầu!

Trong Nightingale ( Sơn Ca), cây sáo flute lại một lần nữa chiếm lĩnh ngôi đầu trong các nhạc cụ. Thành công nhất trong bản nhạc này là đoạn độc diễn của nhạc công thổi sáo Pedro Eustache. Sáo tại các nước Hồi giáo có thể thôi miên rắn hổ, còn sức thu hút của sáo trong live show của Yanni ở đền Taji Mahal có thể thôi miên hàng triệu trái tim người yêu nhạc, với đoạn độc diễn sáo thành công nhất trong Live in Cypcus. Bài Nightingale sau này được dùng lồng nhạc cho film Truyền Thuyết Liêu Trai.

Sau đây mời các bạn thưởng thức 10 trong số những bản nhạc đặc sắc của Yanni.

Thân ái chúc các bạn một ngày mới tươi hồng với âm nhạc, và đặc biệt với Yanni.

1. REFLECTIONS OF PASSION

2. MARCHING SEASON- LIVE AT THE ACROPOLIS

3. ACROYALI – LIVE AT THE ACROPOLIS

4. NOSTALGIA – LIVE AT THE ACROPOLIS

5. NIGHTINGALE ( Beiijing, 1997)

6. WITHIN ATTRACTION ( LIVE – AT THE ACROPOLIS)

7. ADAGIO IN C MINOR

8. SANTORINI ( LIVE at ACROPOLIS)

9. THE RAIN MUST FALL – LIVE AT THE ACROPOLIS

10. A LOVE FOR LIFE ( LIVE AT ROYAL ALBERT HALL, London)

Guitar cổ điển cho dân ca Việt Nam

Chào các bạn,

Guitar cổ điển tây phương trình bày dân ca cổ điển Việt Nam. Một phối hợp rất nhiều sáng tạo.

Mời các bạn nghe 3 bản dân ca Việt Nam, độc tấu với guitar cổ điển.

Bèo dạt mây trôi, Đặng Thế Long soạn cho guitar và Huỳnh Bá Thơ trình tấu.
Lưu thủy, Tạ Tấn soạn cho guitar, Nguyễn thị Kim Chung trình tấu.
Bèo dạt mây trôi, Nguyễn Thế An soạn cho guitar và trình tấu.

Thân mời!
.

Bèo Dạt Mây Trôi (Soạn cho guitar cổ điển: Đặng Ngọc Long, trình tấu: Huỳnh Bá Thơ)

.

Lưu Thủy (Nhạc soạn cho guitar: Tạ Tấn, trình tấu: Nguyễn Thị Kim Chung)

.

Bèo dạt mây trôi (Sọan cho guitar và trình tấu: Nguyễn Thế An)

Mandolin–tiếng đàn của các dạ khúc cho tình nhân

Chào các bạn.

Cây đàn Mandolin là cây đàn gắn liền vơi hình ảnh lãng mạn của Ý. Khi nói về các dạ khúc cho người yêu (serenata), chúng ta thường thấy hình ảnh của một cậu đứng dưới đường với cây mandolin hát cho nàng đứng bên cửa sổ trên lầu.

Ngày nay với sự thống trị của cây guitar, cây mandolin gần như là bị quên lãng. Nhưng sự thực là, nếu ta lắng nghe, tiếng đàn mandolin rất lãng mạn.

Mời các bạn nghe vài bản nhạc mandolin sau đây. Video 1 và 3 là giao hưởng của Vivaldi, người có những giao hưởng mandolin nổi tiếng nhất.

Video 1 là màn trình diễn của Evan Marshall (Mỹ) , người được xem là tay mandolin nhanh nhất thế giới, với sự phụ họa của Scott Gates guitar.

Video 3 là dàn giao hưởng mandolin Ettlingen ở Đức.

Video 2 là phần trình diễn của ANTONIO CALSOLARO, nghệ sĩ mandolin ở Ý.

Thân mời!
.

Vivaldi Mandolin Concerto – Evan Marshall and Scott Gates

.

Mandolin Maestro ANTONIO CALSOLARO (Mandolin) and Francesco Polito (Guitar)

.

Antonio Vivaldi, Mandolin Concerto, 1st Movement

Phố Cổ Hội An

Phố cổ Hội An nằm cách Đà Nẵng 30km về hướng Nam, là một thành phố nhỏ bé, xinh đẹp dải mình trên bãi biển miền Trung nổi tiếng với tên gọi China Beach.

hoian3

Thành phố lịch sử này được du khách biết đến khoảng nửa cuối thiên niên kỷ trước, lúc Hội An còn là một trong những hải cảng bậc nhất ở Đông Nam Á, thu hút các thương gia từ Nhật, Trung Quốc, Bồ Đào Nha, Hà Lan và cả Ả Rập. Chẳng lâu sau, cánh lái buôn đã tận dụng lợi thế cảng biển này, xây dựng một đô thị kiên cố, và Hội An đã trở thành tuyến hàng hải quan trọng nối liền eo biển Melaka và Macao suốt một thời gian dài đấy.

Hội An rất nổi tiếng trong các bức vẽ của Bùi Xuân Phái, họa sỹ tài danh của Việt Nam. Những tác phẩm nghệ thuật này gợi ta nhớ về những nét xưa cũ của một đô thị cổ ven sông, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới năm 1999. Thật là chẳng khó để hình dung một phố thị cách đây ba hoặc bốn trăm năm, buôn bán tấp nập và từng ở thời kỳ phồn thịnh về kinh tế văn hóa.
Ngoài những giá trị văn hóa qua những kiến trúc tinh hoa, độc đáo như khu phố cổ, chùa chiền, đình đền, giếng, cầu Nhật, thương cảng, chợ… Hội An vẫn còn giữ lại vô vàn giá trị văn hóa phi vật thể. Cuộc sống thường nhật của người dân phố cổ với những phong tục tập quán, sinh hoạt tín ngưỡng, nghệ thuật dân gian, lễ hội văn hoá đã và đang được bảo tồn và phát huy, cùng với cảnh quan thiên nhiên thơ mộng, các làng nghề truyền thống, những món đặc sản địa phương… Tất cả những điều này làm cho Hội An ngày càng trở thành điểm đến hấp dẫn của du khách thập phương.

hoi%20an%20shop

Thời điểm tuyệt nhất để du lịch Hội An là vào những ngày mùng một hay ngày rằm, đặc biệt là Tết Trung Thu hằng năm. Cả phố cổ ngập chìm trong sắc màu của lồng đèn giấy treo dọc hai bên đường, mài nhà và ngõ hẻm, và du khách cảm thấy như đắm mình trong khu phố đầy màu sắc huyền ảo lúc về đêm.
Dù Hội An hiện vẫn lưu giữ những nét lịch sử cổ xưa, nhưng ngành kinh doanh nơi đây vẫn hầu như gắn liền với hoạt động du lịch, và ngày càng nhiều du khách đến thăm tìm lại nét phục hưng xưa chốn phố cổ yên bình này.

Click vào các links dưới đây để xem chùm ảnh Hội An

Phố cổ Hội An

Sắc màu Hội An
.

THE ANCIENT TOWN OF HOI AN

Ancient Town Hoi An, located 30km south to Danang, is a little but beautiful town on the central coast which is well-known as China Beach.

The historic town has been known to travelers since at least the middle of the last millenium, when it was one of the Southeast Asia’s leading ports of call for merchants from Japan, China, Portugal, Neitherlands and even Arabia. Then these traders took advantage of the port’s facilities, made a formidable town, and Hoi An became an important sealine linking Melaka and Macau during that time.

hoian04

Hoi An is very renowned in the paintings by Bui Xuan Phai, a very talented Vietnamese artist. These artworks remind us of the far-away traits of the riverside ancient town, acclaimed as a UNESCO’s world heritage site in 1999. It isn’t difficult to imagine the town of three or four hundred years ago, bustling with trade and enjoying its economic and cultural heyday.

In additon to cultural values through such unique, eclectic architectures as ancient quarters, pagodas, temples, wells, Japanese bridge, trading port, market…, Hoi An maintains no end of intangible heritage cultures. Towndwellers’ daily lives with their customs, habits, religious activities and traditional festivals have been preserved developed, together with dreamy landscapes, traditional trading villages and local specalties… All makes Hoi An an apealling destination for tourists from everywhere.

Hoi-an_Mai-ngoi

The best time to visit Hoi An is on the lunar first or middle days of months, especially annual Mid-Autumn Festival. All the town sinks into the colors of paper lanterns hung on the both side of the roads, roofs and alleys, and visitors feel like fascinated with the colorful and mysterious town by night.

Although Hoi An now retains its traditions and and histories, its trade is almost related to tourism and more tourists pay a visit to look for something of a renassaince in this peaceful town.

Quan Jun