Chào các bạn,

Nga Mi và Trần Lãng Minh là bạn âm nhạc của mình và Linh Phượng (tên cúng cơm Túy Phượng). Ở California thì chơi nhạc với người Cali, về Washington DC thì chơi nhạc với bọn mình, cả 20 năm rồi. Nhưng Nga Mi và Trần Lãng Minh là chim đầu đàn và hy sinh thường xuyên cho nghệ thuật, nhất là nghệ thuật truyền thống việt Nam. Nghiên cứu, học hỏi và trình diễn trong những điều kiện rất khó khăn, không có người hỗ trợ.
Hôm trước mình đã giới thiệu cặp nghệ sĩ tài hoa này. Hôm nay nhân dịp Nga Mi và Trần Lãng Minh làm chương trình Phong Châu Mở Hội II, mình thông tin chương trình đến các bạn. Dưới đây là:
1. Bài viết về chương trình của anh Phan Tấn Hải, tổng biên tập Việt Báo online ở California. Hải là bạn cùng học triết với mình ngày xưa ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, và đã viết một số sách Thiền, có trên Thư Viện Hoa Sen (dù là đã có một thời làm thơ tình rất tuyệt).
2. Bích chương về chương trình.
Mong các bạn ở California và các vùng phụ cận phổ biến thông tin để giúp Nga Mi Trần Lãng Minh một tay vì, khác với các chương trình nghệ thuật thương mãi khiêu vũ đại trà, các chương trình nghệ thuật cổ điển thường rất tốn kém, tổ chức tốn rất nhiều công phu, và người tổ chức hay bị lỗ. Rất khó đi đường dài. Chúng ta cần hỗ trợ các bạn đang cố gắng phổ biến văn hóa truyền thống Việt Nam ở nước ngoài như thế này.
Cám ơn các bạn rất nhiều. Chúc cả nhà một ngày mở hội.
Mến,
Hoành
Continue reading PHONG CHÂU MỞ HỘI 2010 Và Nga Mi Trần Lãng Minh

Reggae là một loại nhạc chậm, đến từ vùng Jamaica. Có thể nói Raggea là một loại Latin Blues, Latin Jazz chậm. Có thể Raggea là từ chữ “rag” là rách rưới mà ra. Đây là nhạc chậm, có âm hưởng trộn lẫn giữa nhạc Blues của Jazz và âm hưởng Latin truyền thống của Jamaica. Raggae chậm, đều, chỏi nhịp, nghe có vẻ hơi lê thê rách rưới, sâu thẳm, đôi khi khóc than, phản kháng.

Có một lần bất chợt tôi gặp Thảo Giang trên chuyến bay Hà Nội – Plei Ku. Ông trở về sau một chuyến lưu diễn nhiều nơi. Những cuộc lưu diễn mà như lời ông “ Chỉ có hai chiếc vé máy bay đi về và đủ tiền mua cho con gái một món quà nho nhỏ ”. Nhưng Thảo Giang vẫn rất phấn khởi vì được đem tiếng ting Ning của mình giới thiệu với bà con khắp nơi.


Nhiều người yêu ca hát những năm 60-70 của thế kỷ XX chắc hẳn còn nhớ tới một giọng hát không dễ lẫn trên sóng Đài Tiếng nói Việt Nam. Giọng hát đặc biệt bởi sự cao vút, trong sáng, mượt mà, có cái gì rất hồn nhiên , dễ thương trong cách phát âm tiếng phổ thông còn chưa rõ. Đó là giọng hát của cô gái Tây Nguyên có tên gọi Kim Nhớ. Dường như cái ngọt ngào của dòng nước sông Hre ( Quảng Ngãi), cái tinh khiết của những giọt sương sớm mai nơi rừng già, sự mềm mại bay bổng của những cánh chim chao liệng trên vòm trời cao nguyên xanh thăm thẳm và cả sự khỏe khoắn của gió đại ngàn, đã chắt lọc, trao cho Kim Nhớ giọng ca đặc biệt ấy. Để chị làm say đắm trái tim của hàng triệu bạn bè trong và ngoài nước khi nghe chị hát.


