Category Archives: trà đàm

Tự hứa

1408299Rằng mình

Đủ mạnh mẽ để không gì có thể xáo trộn sự an bình của tâm hồn bạn.

Nói về sức khỏe, niềm vui, và sung túc với mọi người bạn gặp mỗi ngày.

Hãy làm cho bạn hữu thấy rằng mỗi người đều có gì đặc biệt.

Hãy nhìn vào mặt tươi sáng của mọi vấn đề và khiến cho tinh thần lạc quan thành hiện thực.

Chỉ nghĩ đến những điều tốt nhất, làm việc vì những điều tốt nhất, và mong chờ những điều tốt nhất.

Hãy hăng hái với thành công của người khác giống như với thành công của mình.

Hãy quên đi sai lầm của quá khứ và hăm hở đến thành tựu lớn hơn của tương lai.

Hãy cho mình một nét mặt luôn tươi vui và trao tặng mọi sinh vật bạn gặp một nụ cười.

Hãy dành thật nhiều thời gian để cải thiện chính mình đến độ không có thời gian phê bình người khác.

Quá bao la nên không lo lắng, quá cao thượng nên không oán giận,

quá mạnh mẽ nên không sợ hãi, và quá hạnh phúc nên không cho phép muộn phiền có mặt.

Huỳnh Huệ dịch

.

Promise Yourself

To be strong that nothing can disturb your peace of mind.

To talk health, happiness and prosperity to everyone you meet daily.

To make all your friends feel that there is something special in them.

To look at the sunny side of everything and make your optimism come true..

To think only of the best, to work only for the best, and expect only the best.

To be just as enthusiastic about the success of others as you are about your own.

To forget the mistake of the past and press on to the greater achievement of the future.

To wear a cheerful countenance at all times and give every living creature you meet a smile.

To give so much time to the improvement of yourself that you have no time to criticize others.

To be too large for worry, too noble for anger, too strong for fear, and too happy to permit the presence of trouble.

Anonymous

Mọi điều tôi cần

creek
Mọi điều tôi cần

Tôi cầu xin sức mạnh và
Chúa đã ban tôi khó khăn để giúp tôi mạnh mẽ.

Tôi cầu xin khôn ngoan và
Chúa đã ban tôi những vấn đề để giải quyết.

Tôi cầu xin thịnh vượng và
Chúa đã ban tôi sức mạnh và khối óc để làm việc.

Tôi cầu xin can đảm và
Chúa đã ban tôi hiểm nguy để vượt qua.

Tôi cầu xin kiên nhẫn và
Chúa đã đặt tôi vào tình huống buộc tôi phải chờ đợi.

Tôi cầu xin tình yêu và
Chúa đã ban tôi những người hoạn nạn để giúp đỡ.

Tôi cầu xin ân huệ và
Chúa đã ban tôi các cơ hội.

Tôi chẳng nhận được gì tôi muốn
Tôi nhận được mọi điều tôi cần.

Mọi nguyện cầu của tôi đều được đáp trả.

Loan Subaru dịch

.

prayeranswered
Everything I Needed

I asked for strength and
God gave me difficulties to make me strong.

I asked for wisdom and
God gave me problems to solve.

I asked for prosperity and
God gave me brawn and brains to work.

I asked for courage and
God gave me dangers to overcome.

I asked for patience and
God placed me in situations where I was forced to wait.

I asked for love and
God gave me troubled people to help.

I asked for favors and
God gave me opportunities.

I received nothing I wanted
I received everything I needed.

My prayers have all been answered.

Anonymous

Lãnh đạo: Lòng tin

believeinyourself
Chào các bạn,

Trong bài Thành tố của tuyệt vời chúng ta nói “LÒNG TIN, Xa hơn hy vọng, lòng tin tuyệt đối vào chính mình, vào mục tiêu của mình, vào kết quả.”

“Lòng tin” chính là ngọn lửa, là đầu máy, là động lực khiến người lãnh đạo tiến bước và cuốn hút những người khác đi theo. Có lòng tin là có tất cả, không có lòng tin là không có gì cả. Ta có thể có tầm nhìn, có mục tiêu, có chiến lược; nhưng tất cả những điều đó vẫn chỉ là con đường. Đầu máy đưa ta đi trên con đường đó là lòng tin. Nếu không có tầm nhìn, đầu máy vẫn chạy được, mặc dù là có thể chạy vòng vòng một chỗ muôn năm. Nhưng nếu không có lòng tin, tức là không có đầu máy, thì chẳng có gì chuyển động—tầm nhìn, mục tiêu, chiến lược đều vô ích. Vì vậy chúng ta thường nghe những câu nói như, “Với lòng tin, mọi sự đều có thể. Không lòng tin, mọi sự đều không thể,” hay “Nếu bạn có lòng tin nhỏ chỉ bằng hạt cải, bạn có thể bảo ngọn núi dời đi nơi khác và nó sẽ làm theo lời bạn.”

Lòng tin cho ta quyết tâm và kiên nhẫn, vì ta tin là ta sẽ thắng. Lòng tin cho ta can đảm, vì ta tin là ta sẽ thắng. Lòng tin làm ta chiến thắng mỏi mệt, vì ta tin là ta sẽ thắng. Lòng tin làm ta không sợ hiểm nguy, vì ta tin là ta sẽ thắng. Lòng tin làm ta không sợ cười nhạo, vì ta tin là ta sẽ thắng. Lòng tin làm ta không chấp nhận “không thể được,” vì ta tin là ta sẽ thắng.

Lòng tin sinh ra hy vọng, nhưng lòng tin không phải là hy vọng. “Tôi hy vọng là ngày mai trời mưa” thì khác với “Tôi tin là ngày mai trời mưa.” Bạn không thể bắt đầu một dự án, môt công việc làm ăn, một cuộc khảo thí, với thái độ, “Tôi hy vọng là tôi sẽ thành công,” mà là “Tôi tin là tôi sẽ thành công”—tôi sẽ thành công, không cần biết điều gì sẽ xảy ra. Bạn có thể vấp ngã, bạn có thể sưng mày mặt, cuộc hành trình của bạn có thể gian nan hơn và dài ngày hơn bạn muốn, nhưng cuối cùng bạn sẽ thắng. Lòng tin là một khẳng định về một kết quả sẽ đến, một chiến thắng trong tương lai. Và đó không phải là tiên đoán, mà là khẳng định.

Một khẳng định tuyệt đối, không có gì lay chuyển được. Nhưng anh thiếu kinh nghiệm—tôi sẽ có kinh nghiệm, tôi sẽ thắng. Nhưng anh thiếu tiền—tôi sẽ có đủ tiền, tôi sẽ thắng. Nhưng anh không có liên hệ–tôi sẽ có liên hệ, tôi sẽ thắng. Nhưng nếu trời làm anh thất bại—tôi sẽ tiếp tục cho đến lúc thời thất bại của tôi chấm dứt và tôi sẽ thắng.

believeinyourself1

Lòng tin mang lại cho ta tất cả những gì ta cần để thành công. Ta cần chiến lược, lòng tin sẽ cho ta chiến lược–nếu ta không có chiến lược tốt, một lúc nào đó ta sẽ gặp quân sư. Lòng tin cho ta vốn liếng–cứ tiếp tục một lúc nào đó bạn bè hay ngân hàng sẽ cho vay vốn. Lòng tin ta cho kiến thức—cứ tiếp tục, đi một ngày đàng học một sàng khôn, cho đến khi ta thành đại sư phụ. Lòng tin cho ta bạn đồng hành—ta khởi đầu một mình, nhưng cứ tiếp tục đi mãi và ta sẽ có nhiều bạn đồng hành.

Lòng tin không đặt vào điều gì ngoài mình, như là vào tình trạng kinh tế thế giới, vào tình trạnh chính trị thế giới, vào sự ủng hộ của mọi người, vào vận may… dù rằng tất cả những gì thuận lợi cũng đều tốt.

Lòng tin đây là lòng tin (1) vào chính mình, (2) vào mục đích của mình, và (3) vào kết quả tối hậu. Và cả 3 điều này thực ra quy vào một điểm: chính mình. Tin vào mục đích của mình, tức là tin vào quyết tâm của mình không bỏ cuộc, không rời mục đích nửa chừng. Tin vào kết quả tối hậu tức là tin vào mình không bỏ cuộc cho đến lúc chiến thắng.

Những người không nắm vững vấn đề có thể cho rằng lòng tin tuyệt đối như thế không thực tế, vì ta không thể biết được thực tế tương lai. Tuy nhiên, người tư duy tích cực biết rằng đây là lòng tin vào một thực tế chắc nịch như đá tảng. Nếu ta ném một quả cam lên trời, nhắm mắt ta cũng biết là trái cam sẽ rơi xuống đất. Ngày mai ném nó cũng rơi xuống đất. Năm tới ném nó cũng rơi xuống đất. Nếu ta vững tin vào ta, thì nhất quyết ta sẽ thành công, không cần biết chuyện gì sẽ xảy ra. Vấn đề chỉ là thời gian, không hôm nay thì ngày mai, không năm này thì năm khác.

Lịch sử Việt Nam là minh chứng hùng hồn, qua mấy ngàn năm, rằng mọi chênh lệch về sức mạnh, mọi yếu kém về thể chất và khoa học, mọi sai biệt về văn mình, đều không thể thay đổi một quy luật tối hậu—nếu ta có lòng tin vào ta, ta không bỏ cuộc, cuối cùng ta sẽ chiến thắng, dù đối thủ có là người khổng lồ số một trên hành tinh này.

Nhưng làm thế nào để ta có thể có được lòng tin tuyệt đối như thế?

Thưa, lòng tin có nhiều cấp độ. Ở cấp độ bình thường, đó chỉ là là sự quan sát cuộc đời bình thường—kiến tha lâu đầy tổ. Đi hoài không bỏ cuộc, dù là đi bộ, thì bất kỳ nơi nào trên quả đất ta cũng có thể đi đến được, chỉ là vấn đề thời gian.

Tuy nhiên, ở một mức sâu thẳm hơn, ở mức mà ta có lòng tin vô tận, thì quả tim ta phải lấy được sức mạnh vô tận từ cuộc đời. Nếu ta biết rất rõ là quả tim của ta thanh tịnh, lòng ta không có cái tôi, ta yêu đời và yêu người, ta làm việc vì tình yêu, để phục vụ đời sống, để làm cuộc đời tốt đẹp hơn, để anh chị em của ta vui vẻ hạnh phúc hơn, và công việc của ta làm đẹp lòng cuộc đời, đẹp lòng trời đất thiên địa, thì quả tim của ta sẽ nối kết được với quả tim của cuộc đời, và mạch sống của ta hòa quyện vào mạch sống của cuộc đời. Từ đó ta có thể lấy ra năng lượng cho một lòng tin vô tận.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
http://www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use

Ngụ Ngôn Từ Một Giấc Mơ

susanboyle
Câu chuyện của Susan Boyle là ngụ ngôn thời hiện đại của chúng ta. Người phụ nữ trung niên này là một ca sĩ rất tài năng, và đức hạnh, là người con hiếu thảo chăm sóc bà mẹ góa nhiều năm cho đến khi bà qua đời 2 năm trước.

Vì sao Susan Boyle bị cười nhạo khi cô bước ra sân khấu trong cuộc thi vòng loại “ Nước Anh Có Tài Năng 2009” vào một đêm thứ bảy. Cuộc thi này đã kéo dài từ tháng 1 đến tháng 2 / 2009.

Người phụ nữ này, mới đây thất nghiệp,  sống một cuộc đời lặng lẽ , chỉ có ca hát làm lẽ sống; mà kinh nghiệm ca hát của cô chỉ giới hạn ở ban đồng ca nhà thờ và hát Karaoke

Khi mới được sinh ra , cô bị thiếu oxy, và do đó rất khó khăn trong học tập. Khi đi học cô học chậm ; với mái tóc quăn, cô thường bị bắt nạt, chủ yếu bằng những lời nặng nhẹ, chê bai, và mắng mỏ. Cô đã kể với một phóng viên rằng những lời nhục mạ của bạn học thời ấy đã để lại những vết sẹo trong tâm hồn cô.

Cô không có bạn trai, là một người lạ lẫm với chuyện yêu đương lãng mạn, chưa bao giờ được hôn, chưa từng có một lần hò hẹn. “Thật đáng xấu hổ !”, cô nói. Và ca hát là chiếc bè cứu đắm cho cuộc đời cô.

Cô sống với cha mẹ trong một ngôi nhà 4 phòng nhỏ ở West Lothian, và khi cha cô chết 10 năm trước, cô chăm sóc mẹ và hát trong ca đoàn.

Khi ban giám khảo và khán giả nhìn thấy người phụ nữ trung niên, to béo, ăn mặc có vẻ quê mùa, vụng về, bước lên sân khấu,  họ bắt đầu cười khỉnh. Khi cô nói cô muốn có một sự nghiệp ca hát sánh ngang với Elaine Paige ( một danh ca 61 tuổi của nước Anh), tất cả khán giả đều sửng sốt . Khi cô nói với giám khảo Simon Cowell, rằng cô đã không có cơ hội để phát triển sự nghiệp ca hát của mình cho đến bây giờ đã 47 tuổi , 3000 khán giả cười phá lên và 3 giám khảo không nén được cũng  phì cười. Nhưng khi cô cất tiếng hát bài I Dreamed a Dream ( Tôi Đã Mơ một Giấc Mơ) trong vở nhạc kịch Les Miserables ( Những Người Khốn Khổ), tất cả mọi người như bị thôi miên và sau đó hoan hô nồng nhiệt.

Simon Cowell nói giọng của cô “đặc biệt”, Amanda Holden xúc động đến rơi lệ khi nghe cô hát, và người giám khảo thứ ba , Piers Morgan, thừa nhận tài nghệ của cô là độc đáo lạ thường nhất trong 3 năm ông làm giám khảo cuộc thi này.

Giấc mơ của Susan Boyle đã thành hiện thực. Chúng ta học được gì từ câu chuyện như cổ tích, ngụ ngôn thế kỷ 21 này?

1. Nếu không có tài năng thực sự, cô hẳn đã là nạn nhân và đối tượng của những lời nhạo báng, mỉa mai, hay thương hại.

2. Cô rất can đảm, thực sự dũng cảm khi chịu đựng những điều bất hạnh của cuộc đời từ thời thơ ấu, cho đến khi đã bước qua tuổi thanh xuân vẫn không có tình yêu đôi lứa. Trong cảnh ngộ như thế, cô vẫn không đánh mất ước mơ , vẫn đam mê ca hát và kiên trì rèn luyện cho tài năng theo cách của mình : sống âm thầm giản dị và có ích : chăm sóc cha mẹ  và hát trong ca đoàn. Nếu không có sự dũng cảm,  ý chí kiên trì, và niềm tin vào ước mơ cũng như năng lực bản thân, cô hẳn đã không thắng nổi mặc cảm, quên đi  những vết sẹo ấu thơ,  và không dám tham gia vào cuộc thi tuyển chọn  tài năng của nước Anh

3. Dù bên ngoài cô như một con vịt xấu xí, cô vẫn rất đẹp trong tâm hồn, với  lòng hiếu thảo,  và tài năng, cô đã tỏa sáng bằng giọng hát của  thiên thần của mình.

4. Chúng ta thêm một lần nữa đọc và suy ngẫm lại những câu ngạn ngữ đã được học từ lâu: “Đừng đánh giá con người qua bề ngoài”, “Cái đẹp thực sự là cái đẹp ở bên trong tâm hồn”; “Dù trong cảnh ngộ nào, không được đánh mất ước mơ “; “Có công mài sắt, có ngày nên kim .“

Mời các bạn nghe bài hát “I Dreamed A Dream “ mà Susan Boyle đã hát trong cuộc thi nói trên :

http://www.youtube.com/watch?v=9lp0IWv8QZY
.

I Dreamed A Dream

There was a time when men were kind,
And their voices were soft,
And their words inviting.
There was a time when love was blind,
And the world was a song,
And the song was exciting.
There was a time when it all went wrong…

I dreamed a dream in time gone by,
When hope was high and life, worth living.
I dreamed that love would never die,
I dreamed that God would be forgiving.
Then I was young and unafraid,
And dreams were made and used and wasted.
There was no ransom to be paid,
No song unsung, no wine, untasted.

But the tigers come at night,
With their voices soft as thunder,
As they tear your hope apart,
And they turn your dream to shame.

He slept a summer by my side,
He filled my days with endless wonder…
He took my childhood in his stride,
But he was gone when autumn came
And still I dream he’ll come to me,
That we will live the years together,
But there are dreams that cannot be,
And there are storms we cannot weather!
I had a dream my life would be
So different from this hell I’m living,
So different now from what it seemed…
Now life has killed the dream I dreamed..

.

I Dreamed A Dream (In Les Miserables)

Tôi đã mơ một giấc mơ
Đã có một thời người ta tử tế
Giọng nói của họ nhẹ nhàng,
Và ngôn từ của họ mời mọc.
Đã có một thời tình yêu mù quáng
Và thế giới là một bài ca
Và bài ca ấy thật là kích thích.
Đã có một thời mọi việc không êm xuôi…

Tôi từng mơ giấc mơ của một thời đã qua,
Khi hi vọng còn đầy và cuộc đời đáng sống.
Tôi đã mơ rằng tình yêu không bao giờ chết,
Tôi đã mơ rằng Chúa sẽ thứ tha.
Khi ấy tôi còn trẻ và không hề sợ hãi,
Và những giấc mơ được đắp xây, sử dụng, và bỏ phí.
Không có tiền chuộc nào để trả,
Chẳng bài ca nào không hát, chẳng rượu nào không uống.

Nhưng đàn hổ đến về đêm,
Bằng chất giọng dịu dàng như sấm,
Chúng xé nát hi vọng của bạn,
Và chúng khiến hi vọng của bạn biến thành nỗi nhục,

Chàng ngủ cạnh tôi suốt một mùa hè
Chàng làm đầy những ngày của tôi bằng diệu kỳ bất tận
Chàng lấy tuổi thơ tôi trong bước chàng đi

Và tôi vẫn mơ chàng sẽ đến.
Rằng chúng tôi sẽ sống những năm tháng cùng nhau,
Nhưng có những giấc mơ không bao giờ là thực
Và những cơn bão tố ta không thể chống chọi!

Tôi đã có một giấc mơ rằng đời tôi sẽ
Khác xa địa ngục tôi đang sống,
Giờ đây khác xa những gì tôi tưởng
Giờ đây cuộc đời đã giết giấc mơ tôi đã mơ..

Huỳnh Huệ tổng hợp và dịch

Ta tích cực hay tiêu cực đến mức nào ?

learningtocount
Chào các bạn,

Tích cực và tiêu cực có mhiều mức độ, từ zero đển vô cùng. Làm sao ta biết được ta nằm ở mức nào trên cây thước? Điều này rất khó khăn vì không có thước thực sự có thể đo lường chính xác. Các test tâm lý mà thỉnh thoảng ta thấy chỉ là để chơi cho vui, chứ không sờ đến điều gì sâu hơn là lớp da của vấn đề. Nhưng nếu không biết được mình đang đứng ở mức nào thì làm sao mình khá lên được?

Dĩ nhiên là ta hay nói, “Nửa ly nước nói là đầy nửa ly cũng đúng mà cạn nửa ly cũng đúng.” Nhưng như vậy không có nghĩa là hai bên như nhau. Người tích cực thì thành công, người tiêu cực thì thất bại. Đó là lý lẽ chung ai cũng thấy. Dĩ nhiên ta có quyền chọn thành công hay thất bại cho ta. Nhưng nói rằng hai cách chọn này như nhau thì quả là nói ngày cũng như đêm, phải không các bạn?

Vì vậy biết được mình tích cực hay tiêu cực đến đâu có ảnh hưởng trực tiếp đến tiềm năng thành công hay thất bại của mình. Nhưng, trở lại vấn đề, làm sao mình biết mình tích cực hay tiêu cực đến đâu? Câu trả lời lệ thuộc vào hai điều. Thứ nhất, ta có quan sát tâm ta thường xuyên và cẩn thận không? Thứ hai, ta có thật sự thật sự thật sự thành thật với chính mình không? Tâm mình chỉ có mình biết, nếu mình không thành thật với chính mình thì chẳng còn ai có thể giúp.

Nếu ta dành khoảng mười phút, yên tĩnh, lướt qua danh sách dưới đây, ta có thể có một khái niệm khá rõ ràng là ta tích cực hay tiêu cực đến mức nào. Không điều nào trong danh sách này có thể nói được điều gì tự một mình nó. Nhưng đứng chung với nhiều câu khác, chúng có thể vẽ ra được phần nào mô hình của tâm thức chúng ta.

Hãy tự hỏi

Mình thường:

Hay nổi nóng?

Hay nói không thành thật?

Hay thắc mắc thầm, “Anh chàng này có âm mưu gì đây?”

Ghét hay nghi ngờ cả một group người nào đó (như dân Trung Quốc? dân miền Bắc? dân Công giáo? Nhà nước? dân Mỹ?).

Không vui khi thấy bạn bè thành công?

Hay run sợ ?

Hay lo lắng?

Nghĩ về quá khứ nhiều hơn hiện tại?

Nghĩ về tương lai nhiều hơn hiện tại?

Ra đường thường không thấy gì ngoài các ý tưởng trong đầu mình?

Thích phê phán?

Không thích làm?

Không phục ai?
learningtocount1
Không thấy ai có cái gì đáng học?

Không quan tâm đến những gì “vặt vãnh” quanh mình như nắng mưa, hoa cá, chim chóc?

Không quan tâm đến những người “không quan trọng” quanh mình?

Không khen và ca ngợi người khác ?

Luôn luôn thấy ý kiến người khác cần bổ túc?

Thích được khen?

Hay buồn?

Hay bực mình?

Hay cau có gắt gỏng?

Hay gây cãi nhau?

Hay nghĩ về mình?

Ít khi nghĩ về cái gì khác mình?

Ít ủng hộ việc người khác làm?

Có mục tiêu đập đổ ai đó hay cái gì đó?

Không có mục tiêu xây dựng ai đó hay cái gì đó?

Tin rằng mình không nghĩa lý gì cho cuộc đời này hết?

Tin rằng mọi cố gắng trên đời rốt cuộc đều không nghĩa lý gì?

Tin rằng mình rất quan trọng cho cuộc đời này?

Xem là mình đang bị đày đọa trong cuộc đời này?

Tin rằng đời là cá lớn nuốt cá bé?

Tin là dịu dàng và tình yêu là khờ khạo trong đời sống này?

Tin là con người phải được cai trị bằng bàn tay sắt?

Hận đời?

Ghét đời?

Hay nói, “Tôi không thích”?

Hay nói, “Tôi không quan tâm”?

Hay nói, “Tôi không cần”?

Hay nói, “Tôi chẳng là gì cả.”

Hay nói, “Không được”?

Hay nói, “Quá khó”?

Hay nói, “Làm chi cho mệt”?

Hay nói “Lừa lọc hay tham nhũng là sống khôn”?

Hay giảng, “Phải biết sống theo thời thế”?
learningtocount2
Hay phê phán những người “lý tưởng” và “ngây thơ”?

Hay nói, “Chết là hết”?

Hay có thành kiến với những người làm việc để kiếm lợi cho chính họ?

Hay nghĩ là những người tin vào tôn giáo là mù quáng?

Hay nghĩ là những người không tin vào tôn giáo là ngu dốt?

Hay nghĩ là những người không làm theo Chúa dạy, Phật dạy, bác Hồ dạy, hay Đảng dạy là ngu dốt?

Hay nghĩ là người nào không biết và không thích ABC hay XYZ là ngu dốt?

Hay thầm ước thế giới nổ tung?

Hay bị lở bao tử hay đường ruột?

Mình đã cố tình không sắp các câu hỏi này theo một thứ tự và hệ thống nào, vì tất cả chúng hầu như có giá trị ngang nhau trong tâm thức của ta. Nếu các bạn rất thành thật với mình, càng nhiều câu trả lời “Yes” trong danh sách trên, có nghĩa là bạn càng tiêu cực. Ít Yes, nhiều No, là tích cực. Càng nhiều Yes trong một ngày thi càng nhiều tiêu cực trong ngày đó.

Danh sách này chỉ là một tí tượng trưng, không đáng là bao đối với tất cả những gì trong tâm ta có thể quán sát. Và chúng ta cũng không thể dùng nó như toán học, bao nhiêu phần trăm Yes, bao nhiêu phần trăm No. Tính cho vui thì được, nhưng các vấn đề tâm thức không đơn giản như toán học. Tuy nhiên, nếu bạn cố gắng sử dụng các câu hỏi này như một cách khuyến khích mình kỷ luật với chính tư duy của mình, thì chính thái độ nghiêm chỉnh đó là dấu hiệu của một tâm thức rất tích cực. Nhưng lại không có trong danh sách trên. 🙂

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
http://www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use

Ca sĩ nhạc rock thiên nhiên

Chim lội
Chim lội

Sống giữa phố phường đô thị tấp nập người xe, náo nhiệt, chúng ta ít khi có điều kiện lắng nghe thiên nhiên. Chúng ta quá bận rộn với những giao tiếp của con người. Thực ra các loài động vật hoang dã đều có cách giao tiếp riêng của chúng. Nếu bạn đã có đôi lần đi chơi vùng thôn dã chắc các bạn đều đã được nghe một số tiếng loài vật giữa thiên nhiên.

Ngày xưa còn bé và cho đến gần đây, sau nhà tôi có một quả đồi nho nhỏ, và một cái ao bé, tôi vẫn được nghe những tiếng gọi của thiên nhiên mỗi ngày:

Tiếng những chú vịt quạc quạc trong ao nghe như chúng đang cười phá lên cùng chia sẻ một trò đùa nghịch. Đôi khi đi ra sau quả đồi con, tôi cúi xuống gỡ mấy bông cỏ may vương trên ống quần, và vui sướng làm sao nhìn thấy mấy chú sóc kêu nhau chia hạt rồi chuyền đi thoăn thoắt.

Những đêm nằm nghe mưa rơi tí tách, và sau khi mưa tạnh là tiếng của đêm bí ẩn với những tiếng côn trùng rả rích. Tôi nghe tiếng những chú ếch cùng hòa một hợp âm 3 khúc, tiếng dế gáy bên hiên. Buổi sáng, ơn trời, những chú chim vẫn về hót trên cây khế ba tôi trồng một bên nhà từ lâu lắm trước khi ông mất, để bây giờ tôi còn nghe được tiếng chim hót líu lo lúc bình minh. Đó cũng là niềm hạnh phúc của nhiều người sống ở trung tâm thành phố, lâu lâu được về với thiên nhiên, lắng nghe tiếng của tự nhiên, của muôn loài.

Lắng nghe thiên nhiên thực thú vị và giúp ta thư giãn. Nếu bạn chưa một lần có cơ hội dừng lại để lắng nghe thiên nhiên, bạn đã thiếu một giàn hợp xướng tự nhiên rồi đó.Thiên nhiên là một khu vườn âm thanh với vô số những thanh âm và cung bậc, nhịp điệu rất độc đáo.Viết đến đây trong tôi lại thấp thoáng mấy câu nhạc Trịnh Công Sơn : “Về trên phố cao nguyên ngồi/ Tiếng gà trưa gáy khan bên đồi/ Chợt như phố kia không người/ Còn lại tôi bước hoài”. Tiếng gà gáy trưa trong Lời Thiên Thu Gọi của nhạc sĩ Trịnh gợi nhớ và có chút buồn xa vắng, nhưng nghe tiếng chim hót ta thường thấy vui sướng.

Các chú chim đặc biệt rất giỏi về âm nhạc và thực sự có thể cất tiếng hót như những ngôi sao nhạc rock giỏi nhất. Thực hay là những ngôi sao nhạc rock này chẳng cần một thứ nhạc cụ nào ngoại trừ chính tiếng hót lảnh lót. Nghe các nghệ sĩ chim, ta cũng không thấy cảnh các nghệ sĩ nhạc rock cuồng nhiệt đập vỡ cây đàn hay quằn quại theo tiếng nhạc.

Ban mai là thời gian tốt nhất để nghe chim hót. Có một giả thuyết rằng buổi sáng sớm là thời gian tốt nhất cho âm thanh chuyển động, vì có ít gió, ít tiếng ồn và xáo trộn. Tiếng hót vào buổi sáng có thể hiệu quả gấp 20 lần vào buổi trưa.

Những điều bạn chưa biết về các ca sĩ thiên nhiên

Họa mi
Họa mi

Các chú họa mi có thể phô diễn đến 300 bản tình ca trong chương trình biểu diễn của chúng.
Chim hoàng yến thở 30 lần thở ngắn để làm đầy nguồn không khí của nó.
Chim chìa vôi sử dụng đến 40 nốt nhạc khác nhau, một số quá cao đến độ ta không thể nghe được.
Họa mi có thể hót một bài 500 ngàn lần trong một mùa.
Giống cầm điểu Úc châu có tiếng kêu lớn nhất trong các loài chim.
Vạc có tiếng kêu to bay xa nhất trong mọi tiếng chim kêu. Nó kêu liên tục cả ngày lẫn đêm.
Két kaka cũng có một trong những khúc hót bay xa nhất.
Những chú chim nhỏ đậu ở trên cao hót để giảm tối đa sự nhiễu âm thanh từ mặt đất và tán lá.
Họa mi nâu Bắc Mỹ có đến hơn 2000 khúc hót
Chim bông lau có khúc hót phức tạp nhất và dài nhất.

Các chú hồng tước thi hót để dành quyền ở vùng đầm lầy chúng sinh sống. Con trống thường trổ hết tài bằng những khúc hót khó nhất để quyến rũ được nhiều nàng chim nhất. Những chú chim có nhiều vốn, nhiều khúc hót hay nhất thường được nhiều nàng yêu thích hơn và vì thế cũng thường có đôi sớm hơn.
Khi chim trống từ nơi di trú bay về chúng thường hót cho đến khi kiếm được chim mái kết đôi.

Chim sẻ núi mái ngược lại hót để quyến rũ chim trống vì loài chim này kết đôi với rất nhiều chim trống để mỗi con đều hổ trợ nó chăm sóc chim con .

Chim sáo cánh đỏ mái hót hai khúc hót khác nhau suốt mùa sinh sản. Một điệu là một kiểu giao tiếp với con trống, còn điệu kia là dành cho những con mái khác xuất hiện như một kiểu khiêu khích của nó
Chim cổ đỏ Châu Âu trống hót quanh năm với 2 điệu hót. Điệu dài hơn và phức tạp hơn để quyến rũ các nàng chim mái vào mùa sinh sản, và một điệu ngắn đơn giản hơn để phòng thủ lãnh địa của nó vào mùa đông. Cả con trống và mái đều hót vào mùa đông bởi vì cà hai con trống mái đều bảo vệ lãnh thổ riêng để đảm bảo rằng mỗi con sẽ có đủ lương thực sống qua mùa đông.

Chim tước mỏ lớn đầu đen mái lại dùng điệu hót để đe dọa con trống của nó. Nếu có lúc nào chàng trễ nải, hay lơ là nhiệm vụ thay thế nàng ấp trứng, nàng sẽ hót vang một điệu phức tạp giả như điệu hót của một con trống. Đấy là cách nàng dụ chàng quay về vì tưởng rằng có một con trống khác đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp.

Quạ học tiếng kêu của nhau. Khi một con trong đôi đi vắng, con ở lại  thường nhại tiếng kêu của con kia và kêu to cho nó  nghe để  quay về. Cả hai con trống và mái đều thi tài kêu luân phiên. Thi tài bằng tiếng kêu hay tiếng hót rất thường diễn ra với loài chim để duy trì quyền trên lãnh địa của chúng trong cả năm.

Mỗi con chim là một nghệ sĩ điêu luyện về phối âm. Nó còn có thể tạo ra trọn  khúc hót của riêng nó. Âm thanh tạo ra bởi một con có thể nghe vang và phức tạp như do 9 con chim hòa âm.

Con chim duy nhất không biết hót là con chim ruồi, có phải vì nó chẳng biết lời, chỉ phát ra tiếng vo ve do rung đôi cánh như ruồi?.

Lần sau bạn nghe chim hót, biết đâu đấy các cô chú chim này có thể đang thử giọng cho cuộc thi THẦN TƯỢNG CHIM VIỆT NAM sắp tới?

Còn tôi, dù ngọn đồi nhỏ và những lùm bụi sau nhà không còn nữa với tháng năm, và tốc độ đô thị hóa phát triển mạnh đến khu ven đô tôi ở, tôi thấy mình vẫn hạnh phúc bởi sáng sáng còn được nghe tiếng chim hót líu lo đầu ngày trên cây khế ngọt ba tôi để lại. Thức dậy nhanh và bắt đầu một ngày mới với công việc của mỗi ngày, trong công việc bình dị ấy, tôi tìm được không ít những niềm vui từ những người tôi gặp gỡ, tiếp xúc, và tác động đến tư duy, tâm hồn và hứng thú của họ.

Huỳnh Huệ
Tham khảo: Birds (Godsleuth)

Sống một đời an vui giữa thế giới bận rộn

nowandhere
“Mọi người sẽ cho bạn nhìn thấy mặt tích cực của họ. Hầu hết tất cả mọi người đều có mặt tích cực. Hãy đợi đi. Mặt tích cực sẽ hiển lộ.” R. Pausch

Có phải một ngày bình thường của bạn như thế này không?

Vừa mới thức dậy vào buổi sáng, bạn đã nổi cáu lên rồi, thế là bạn đã quyết định, hôm nay, một ngày ‘tồi tệ’ rồi đây. Bạn bắt đầu phàn nàn vì không hoàn thành hết những công việc đã dự định trong bảng liệt kê ‘những điều cần làm’ và không hài lòng vì không nhận được sự giúp đỡ của đồng nghiệp như bạn mong đợi. Thôi thì, đằng nào bạn cũng có thể làm tốt hơn họ nhiều. Rồi bạn nghĩ đến chuỗi công việc con bạn sẽ làm trong ngày, rồi bạn suy tính, liệu chúng nó có hoàn thành hết ngần ấy công việc không và kết quả có như mình mong đợi không. Tất nhiên là bạn sẽ không có đủ thời gian để có một bữa điểm tâm ‘đầy đủ dinh dưỡng’, chỉ có bánh rán và cà phê rồi vội vã lao vào công việc. Nếu may mắn, bạn ăn trưa ngay bàn làm việc; không thể chuyển môi trường ấy sang môi trường ăn trưa thoải mái được trong khi bạn có cả núi việc cần làm. Thế là lòng bạn lại đầy bực bội và sân giận. Ngồi nhiều lại đau lưng nữa chứ.Với bất kỳ lý do gì, lúc nào bạn cũng có thể trở nên cáu gắt được cả. Thế rồi, khi trở về nhà, uống một, hai ly bia hay rượu, rồi đi đón con từ bãi tập thể thao, hoặc bạn có thể bạn đón con trên đường đi làm về. Sau đó bạn ăn vội vàng ba miếng hay kêu cơm phần, lại trở về văn phòng hay về nhà làm việc tiếp!

Động cơ nào làm cho bạn thay đổi?

Các nghiên cứu cho thấy rằng những tiêu cực trong bản thân mình thường diễn ra trong cuộc sống là động cơ thúc đẩy bạn thay đổi thái độ và hành vi. Có khi nào sau khi gặp một biến cố dễ sợ trong cuộc sống, bạn hiểu ra được điều gì thật sự quan trọng trong đời và làm thế nào để có cuộc sống cân bằng trong thế giới ‘bận rộn’ này với niềm an ổn, thỏa mãn, bình lặng và vui vẻ không? Sao ta lại không để cho những căng thẳng lên đến mức đỉnh điểm để rồi chính nó là động cơ thúc đẩy cho mình thích nghi cuộc sống bằng cách thay đổi những thói quen của mình?

Thay đổi những thói quen trong cuộc sống

Nhìn kỹ thói quen với tâm chánh niệm: chánh niệm là một trạng thái con người “chú tâm và ý thức điều gì đang diễn ra trong giây phút hiện tại.” Bạn luôn có những lời thì thầm trong đầu về những gì bạn đã làm và chưa làm được hay những việc hoạch định cần phải làm mà không có thời gian để chú tâm vào BÂY GIỜ hay hiện tại. “Khi bạn chỉ tập trung vào ngay giây phút hiện tại hay chú tâm vào môi trường hiện tại, bạn có thể đạt được trạng thái an tịnh, tinh thần sảng khoái, và cảm giác toại nguyện.” (Kabat-Zinn, 2007).

No where -- Now here
No where -- Now here

Những giây phút thế này chưa từng xảy ra trước đó. Chúng ta có mối liên hệ gì với những giây phút này?

Về tư tưởng của bạn; hãy để tư tưởng trôi đi như chiếc lá vờn bay trong gió. Bạn chỉ có những giây phút này để chọn lựa mình nên chú tâm vào điều gì. Những gì xảy ra trước đây 10 phút, thì cũng đã xảy ra rồi. Bạn có thể chọn lựa tập trung tâm ý vào những gì đang diễn ra mà không phải những gì đã xảy ra rồi hay suy nghĩ những gì sẽ đến trong tương lai. Đừng bỏ lỡ những giây phút quý giá này, tất cả trong tầm tay của bạn. “Hãy đến với sự an tịnh và sử dụng phương pháp ‘tập trung vào vấn đề’ để xử lý tình huống” (Kabat-Zinn, 2008).

Hãy làm điều tốt nhất với những gì bạn đang làm ngay bây giờ. Hãy tập chấp nhận lòng tự ái, sống cởi mở, bao dung và tha thứ.

Hãy buông xả những phán xét về các việc bạn và người khác làm vì như thế,b ạn buông xả đi rất nhiều về tâm chấp mắc vào kết quả mình mong cầu.

Một nền tảng để quản lý và giảm trạng thái căng thẳng là CHẤP NHẬN cuộc sống như nó diễn ra mà không phán xét và ý thức đầy đủ về giây phút hiện tại (Kabat-Zinn, 1990). Hãy nhận thức rõ về luật vô thường rằng không có gì trên cuộc đời này là ổn định cả; cuộc sống là không chắc chắn. Bất cứ bạn đang ở nơi nào, giây phút hiện tại đang hàm chứa cả nhân lẫn quả. Chah (2005) gọi khái niệm này là “hiện tại là quả của quá khứ và là nhân của tương lai.” Bất cứ ở nơi đâu, mọi thứ đều có mặt đồng thời. Điều này không có nghĩa là chúng ta không hoạch định gì cho tương lai. “Chúng ta có thể để tâm đến tương lai bằng cách để tâm đến ngay trong giây phút hiện tại” (Kabat-Zinn, 2007). Một khi chúng ta có trách nhiệm về những hành động mình làm, chấp nhận hiện tại, buông xả không phán xét, và tin tưởng vào bản thân mình, bạn sẽ khám phá ra nhiều cơ hội mới để thành tựu những mục đích mới mà mình mong muốn để những gì mình làm đem lại kết quả tốt đẹp nhất.

Sau đây là những thói quen tôi thực hành để cuộc sống tốt hơn sau khi trải qua chuỗi ngày sống với bệnh ung thư tuyến tụy, giải phẫu túi tụy và tôi học được cách sống với bệnh tiểu đường loại I mà không buồn bực, sân hận hay sợ hãi:

– Tôi chú tâm để nhìn thấy cái đẹp, cái tốt của thế giới quanh mình một cách có chủ ý.
– Tôi nhìn và giải thích nhiều vấn đề theo hướng tích cực một cách có chủ ý.
– Tôi thực tập thiền chánh niệm mỗi ngày.
– Tôi đọc sách về tâm linh của các tác giả có khả năng truyền cảm hứng cho người đọc.
– Tôi hạ chỉ số phán xét của tôi đến 75%.
– Tôi thật sự buông xả nhiều về sự để tâm vào những kết quả tôi mong đợi.
– Tôi sống với tâm cởi mở, nuôi dưỡng các tình cảm tâm linh như yêu thương, biết ơn, kính sợ và tinh thần vươn lên.

Tôi có cuộc sống an lạc, tràn ngập niềm vui, đầy ắp hân hoan, toại nguyện, yêu thương, làm việc mỗi ngày cũng như viết các bài đăng báo và nhiều cuốn sách về hạnh phúc dạng điện tử, vui chơi và sống trọn vẹn với giây phút hiện tại hoặc tham gia các buổi thuyết trình về đề tài làm thế nào để “Cuộc sống đầy ắp tiếng cười.”
nowandhere
À có một điều tôi quên đề cập đến, tôi không còn sợ chết vì căn bệnh ung thư nữa. Tôi chọn cách tôi sống khi còn đang được sống. Bạn cũng có thể làm như vậy. Bạn không cần tạo thêm một căng thẳng nào khác ngoài những căng thẳng bạn đã tạo ra cho bản thân mình. Các thói quen này chỉ có hiệu quả chỉ khi nào bạn hành động và duy trì thực hành.

Không có thần dược nào cả; chỉ có sự chấp nhận cuộc sống với tất cả những gì chúng ta đang đón nhận, hãy có tâm thế sẵn sàng để chú tâm và ý thức trong giây phút hiện tại. Hãy tập buông xả tâm gắn kết vào những ước mong kỳ vọng kết quả nào đó trong tương lai.

Nếu bạn cho phép mình biểu hiện tâm thiện lành thường xuyên hơn và buông xả những ý niệm bạn cho là đúng, đừng nghĩ đến việc cần một di chúc, không phàn nàn gì cả, thoải mái vui cười mà không cần e dè, bạn có thể sống một đời an lạc và chính đời sống như thế sẽ nuôi dưỡng những gì tinh túy và thâm thúy nhất trong con người bạn. Khi ấy, sẽ không đủ chỗ trên diễn đàn vòng tay bè bạn ở Facebook® để lưu vào đó những người muốn kết bạn với bạn đó thôi!

Một ngày của bạn có đầy ắp những điều làm cho bạn cảm thấy vui, hài lòng và bình an trong một thế giới cho là ‘bận rộn’ này không? Nếu không, những gì bạn cần làm để có được cảm giác hài lòng nhỉ? Tôi mời bạn ghé thăm trang http://www.cancerrocks.com để hiểu thêm mối liên hệ giữa thân thể, tinh thần và tâm linh để rồi thay đổi những thói quen nhằm có được cuộc sống vui vẻ, hân hoan và bình an và nếu bạn muốn, hãy chọn mục nhận thư chia sẻ về ‘những ý tưởng lành mạnh’ của tôi trên trang nhà.

Tác giả: Roz Trieber
Việt dịch: Hằng Như

Tài liệu tham khảo:

Chah, J. (2005). Everything rises, everything falls away. Boston; Shambhala Publishing.
Gordon, J.S. (2008) Unstuck. New York: Penguin Press.
Kabat-Zinn (2007), Arriving at your own door. New York; Hyperion.
Kabat-Zinn, J. (1990). Full catastrophe living. New York; Bantam Dell.
Pausch, R.(2008). The last lecture. New York; Hyperion.
Diener. D. (2008). Happiness:unlocking the mysteries of psychological wealth.
International Positive Psychology Association, Presentation July 22, 2008.

Chống tiêu cực như thế nào ?

boxingrooster
Chào các bạn,

Chúng ta đối diện thường xuyên với những tình trạng tiêu cực, như xả rác ngoài đường, hay ù lì với đời sống—ai làm gì, chuyện gì xảy ra, thì cũng như là không nghe không thấy không biết. Đối diện với những tình trạng tiêu cực như vậy, ta phải làm gì?

Đây là câu hỏi ta đối diện hằng ngày, nhiều lần trong một ngày. Và dĩ nhiên là ta có những câu trả lời khác nhau, tùy theo từng trường hợp và tùy theo cá tính mỗi người. Tuy nhiên, đối với những người thực hành tư duy tích cực như chúng ta, chúng ta luôn luôn có một nguyên tắc suy tư căn bản trong mọi trường hợp—đó là suy tư cách tích cực nhất. Và trong những vấn đề liên hệ đến đời sống thực tại, “tích cực nhất” có nghĩa là có khả năng cao nhất để giải quyết vấn đề.

Dùng nguyên tắc này làm căn bản, chúng ta sẽ chọn lựa, trong những cách giải quyết vấn đề khác nhau, cách nào ta cho là tích cực nhất. Tức là chúng ta phải biết cách suy nghĩ có hệ thống, nhận ra được tư tưởng nào tiêu cực, tư tưởng nào tích cực hơn, tư tưởng nào tích cực nhất, để có thể lựa chọn giải pháp một cách hiệu quả.

Hãy dùng vấn đề “mọi người hay xả rác ngoài đường” làm thí dụ. Nếu trong thành phố của chúng ta có nhiều người xả rác, chúng ta có những cách giải quyết nào ?

1. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Và ta cứ xả rác.
2. Phê phán chỉ trích những người xả rác (là vô trách nhiệm, thiếu ý thức, vô giáo dục 🙂 v.v…), trong khi đó ta vẫn xả rác.
3. Phê phán chỉ trích những người xả rác, và ta không xả rác.
4. Ta không phê phán ai, nhưng chính ta không xả rác.
5. Ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp (nhưng không phê phán ai).
6. Ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp và ta làm một dự án nào đó để giữ một khu phố khoảng 500m rất sạch và rất đẹp.

Tàm tạm là như vậy, để chúng ta có dịp phân tích. Danh sách trên đây là mình viết theo thứ tự từ tiêu cực nhất đến tích cực nhất. Chúng ta hãy nghiên cứu nó một tí:

Số 1, coi như không có chuyện gì xảy ra và ta cứ xả rác. Điều này thì quá tệ rồi, miễn bàn.

Số 2 thì cũng rất tệ, nhưng số 2 lại rất quan trọng. Tại sao? Tại vì rất nhiều người trong xã hội hành xử theo cách số 2—miệng thì phê phán người khác, tay thì cứ làm như người khác. “Bố bảo con không được hút thuốc. Bố hút. Nhưng hãy nghe những gì bố nói, đừng nhìn những gì bố làm.” Cách số 2 này so với số 1 thì cách nào tiêu cực hơn vậy? Chàng số 1 tồi thì có tồi, nhưng ít ra chàng không dối trá. Chàng thứ 2 thì vừa tồi vừa dối trá (đạo đức giả). Vậy thì ai tiêu cực hơn ai? Xem ra thứ tự 1, 2 của chúng ta có vấn đề rồi.

sinhvienangdong
Số 3, phê phán người xả rác và ta không xả rác. Cách này tiêu cực hay tích cực? Có lẽ nhiều người chúng ta sẽ cho là tích cực, vì mình phê phán những người tiêu cực tức là mình tích cực, hơn nữa mình không làm điều tiêu cực, tức là đã tích cực.

Tuy nhiên, các chuyên gia về tư duy tích cực có thể nói cách này tiêu cực. Tại sao?

“Không xả rác” thì tự nó trung tính. Không làm bậy thì không tiêu cực, nhưng nó không có năng lượng tích cực. Nếu ban chỉ ngồi đó, không nói gì, không làm gì, thì bạn chẳng tạo ra năng lượng gì cả. Không tiêu cực và không tích cực.

“Phê phán người xả rác” thì hành động phê phán này tạo ra năng lượng tiêu cực. Tại sao? Nếu các bạn còn nhớ, trong bài Luật Hấp Dẫn chúng ta đã nói:

Luật hấp dẫn là luật của tư tưởng, mà ngôn ngữ là một phần rất lớn của tư tưởng, cho nên ngôn ngữ rất quan trọng trong luật hấp dẫn. Chúng ta đã nói qua điều này trong bài “Sức mạnh của tư tưởng.” Trong ngôn ngữ của con người, thể phủ định có ảnh hưởng rất yếu trong tâm thức. Ví dụ: “Tôi không yêu ai” thì nhạt như nước ốc. Nó chẳng có nghĩa lý gì hết, nó chỉ có nghĩa là tôi không yêu ai, và không chắc là tôi có ghét ai không. Nghe chán phèo. Hay “tôi không chống anh,” chẳng nghĩa lý gì cả, vậy anh có ủng hộ tôi không?

Vì vậy khi ta nói một câu phủ định “tôi không muốn béo,” tiềm thức của ta không “thấm” cái yếu ớt của chữ “không” phủ định, mà lại thấm cái mạnh mẽ của chữ “béo” xác định. Cho nên tiềm thức cứ hướng ta sống theo hướng “béo.” Vì vậy, các chuyên gia về tư duy tích cực (cũng như các luật sư chuyên về tranh tụng trước tòa) luôn luôn dạy người ta nói và viết ở thể xác định: “Tôi muốn gầy” (không phải là “tôi không muốn béo”), hay “tôi muốn giàu” (không phải là “tôi không muốn nghèo”).

Một số các chuyên gia còn có cách trình bày thế này: Luật hấp dẫn không biết văn phạm , chỉ biết các từ mà thôi. Nếu câu bạn nói mà có chữ “yêu,” không cần biết đó là phủ định hay xác định, thì luật hấp dẫn cứ dẫn ta đi theo hướng “yêu.” Các bạn có nghe các phụ nữ lớn tuổi kể chuyện đời của họ không: “Hồi đó tui ghét ổng gần chết, thấy mặt là wẹo đường khác. Nhất định là không thèm thương. Rốt cuộc cũng lấy ổng.” Tóm lại “tôi yêu anh Tín” hay “tôi không yêu anh Tín,” đối với luật hấp dẫn thì như nhau, và cả hai chỉ có nghĩa là “yêu” và “anh Tín.” Tương tự như vậy, “tôi không thích béo” và “tôi thích béo” đều chỉ có nghĩa là “tôi” và “béo.” Vì vậy, ta luôn luôn phải suy nghĩ (và nói chuyện cũng như viết lách) theo thể xác định. Và dĩ nhiên là chỉ nên dùng các từ tích cực. (Từ tích cực là từ nói đến cái ta muốn, ta thích. Nếu bạn thích gầy, thì “gầy” là từ tích cực và “béo” là từ tiêu cực. Ngược lại nếu bạn thích béo, thì “gầy” lại là từ tiêu cực và “béo” là từ tích cực).”

Nếu ta cứ mạnh miệng phê phán người xả rác, tức là ta cứ lập đi lập lại hai chữ “xả rác, xả rác, xả rác…” thì mọi người sẽ nhập tâm hai chữ này và cứ thế mà xả rác. Theo các chuyên gia tư duy tích cực chủ trương Luật Hấp Dẫn (và mình ở trong trường phái đó), thì phê phán tiêu cực có hậu quả trong tâm thức mọi người cũng như là ủng hộ tiêu cực. Tức là,mắng con “Mày dối trá, cấm dối trá, không được dối trá” thì có cùng hậu quả như “Mày dối trá, cứ dối trá, nên dối trá.”

Số 4, ta không phê phán ai, nhưng ta không xả rác. Nhiều người trong chúng ta có thể nói đây là tích cực rồi, nhưng thông thường thì “không hành động” tự nó không có năng lực gì cả. Nó không tiêu cực, rõ rồi. Nhưng không tiêu cực chưa có nghĩa là tích cực. Không thiếu tiền chưa có nghĩa là có tiền.

candlelight
Số 5, đây là cách tích cực đầu tiên trong danh sách của ta: Ta không phê phán xả rác, nhưng ta nói đến điều tích cực ngược lại—giữ một thành phố đẹp đẽ sạch sẽ. Đây cũng giống như là dạy con—ta không nói “mày dối trá, cấm dối trá, không được dối trá” tức là nhồi vào đầu hai chữ “dối trá,” mà nói “Con nên thành thật, cần phải thành thật với chính mình, thành thật với mọi người, và thành thật với trời đất”, tức là nhồi vào đầu hai chữ “thành thật.” Nếu ta cứ nói “sạch sẽ đẹp đẽ” thì các từ này sẽ thấm vào tâm thức mọi người và hướng người ta đi đến cung cách “sạch sẽ đẹp đẽ” cho thành phố.

Ngoài việc giáo dục trẻ em, nguyên lý này cũng thể hiện rất rõ trong hệ thống luật pháp và chính trị. Các hệ thống luật pháp và chính trị chú trọng đến khen thưởng thường thành công hơn các hệ thống chú trọng vào trừng phạt.

Số 6, ta nói về giữ thành phố sạch và đẹp, và ta làm một dự án nào đó để giữ một khu phố khoảng 500m rất sạch và rất đẹp. Đây rất rõ là một phương cách rất tích cực, vì ta (1) nói điều tích cực và (2) làm điều tích cực. Điều đáng lưu tâm ở đây là, một hành động nhỏ có năng lực tích cực mạnh bằng cả nghìn lời nói lớn.

Ta có thể viết hàng nghìn bài báo và tung ra hàng triệu truyền đơn về giữ thành phố sạch sẽ, hậu quả cũng không bằng một dự án giữ được một khu phố chỉ 500 m thật sạch thật đẹp. Một toán sinh viên nhỏ có thể thực hiên dự án này rất dễ–chỉ cần bỏ thì giờ đến nói chuyện với các chủ doanh nghiệp trong khu phố và khuyến khích họ làm một dự án cho chính họ. Sự thành công của khu phố này đương nhiên sẽ được nhiều người nói đến, trên báo chí, radio, TV, Internet. Mọi nơi khác thấy khu phố đẹp, thấy việc làm ăn của khu phố tăng lợi tức, sẽ từ từ học theo. Đó là kết quả của năng lượng tích cực của các sinh viên và chủ doanh nghiệp trong dự án.

Mục đích của bài này không phải là đưa ra đề nghị cụ thể cho vấn đề nào hay dự án nào, nhưng là để giúp chúng ta nắm vững được phương cách tư duy tích cực trong cách suy nghĩ và hành động của chính mình, trong giáo dục, trong sinh hoạt xã hội, và trong việc hoạch định chính sách quốc gia. Nhan đề của bài này là “Chống tiêu cực như thể nào ?” Qua phân tích trên, các bạn thấy, ta “chống tiêu cực” bằng cách “không chống tiêu cực” nhưng “làm điều tích cực.” Điều này nghe có vẻ hơi lạ, nhưng thật ra nó là luật tự nhiên của đời sống. Ta chống bóng tối cách nào? Thưa, ta chống bóng tối bằng cách không chống bóng tối (vì chẳng có cách nào để chống bóng tối–nguyền rủa bóng tối chẳng có ích gì), mà bằng cách đưa ánh sáng vào nơi tối tăm.

Tư duy tích cực không phải chỉ nằm trong đầu chúng ta đâu. Nếu ta dạy học, nó trở thành phương cách giáo dục của ta đối với học trò. Nếu ta quản lý quốc gia, nó trở thành chính sách quốc gia mà ta dự phần quyết định.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
http://www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use

Tha lỗi chính mình

mistake

Chào các bạn,

Có lẽ là người mà ta cư xử nghiêm khắc và khó khăn nhất trên thế giới không phải là con cái hay học trò hay kẻ thù, mà là chính ta. Đôi khi ta làm một lỗi lầm nào đó, ta ân hận, đau đớn, và mang cảm giác tội lỗi rất nhiều năm. Và mặc dù là ta có thể tha lỗi cho ai đó dễ dàng, hình như ta vẫn không thể nào tha lỗi cho chính mình được.

Đôi khi đó là một lỗi lầm lớn, nhưng thường khi đó là chuyện rất nhỏ. Dù vậy ta vẫn không bỏ qua cho ta được. Và những khi như thế chúng ta thường ân hận, đôi khi xỉ vả chính mình, và thường khi mất cả tự tin vào mình.

Trong những biến cố lớn trong đời, ví dụ một tai nạn nào đó mà người thân cùng đi với mình bị chết nhưng mình thoát chết, ta có thể có những câu hỏi quy lỗi về mình như “Bữa đó nếu mình không rủ chị đi chơi thì chị đâu có chết” hoặc “Nếu hôm đó mình phản ứng nhanh một tí thì chị đâu có chết.” Cảm giác phạm tội có thể theo ta suốt đời, và hành động như một mũi gai thường xuyên châm chích trong tim. Rất khó mà vui vẻ và tích cực với một cảm giác như thế trong tâm. Continue reading Tha lỗi chính mình

Ra đi cho sự sống mới

reincarnation
Nếu chúng ta không nhận thức được tính tất yếu của cái chết, liệu chúng ta sẽ trân quý từng phút giây hiện hữu của mình? Loại bỏ sự chết, ta cũng loại bỏ sự lựa chọn – cơ hội để chọn lựa những gì tạo thành chính ta.

Trong suốt chiều dài lịch sử, con người đã luôn tìm kiếm một phương thuốc cho sự già và chết. Chúng ta chưa bao giờ đặt câu hỏi liệu khả năng trường sinh ấy sẽ tuyệt vời chăng. Tuy rằng các giá trị của chúng ta, ý nghĩa đích thực của cuộc đời, sẽ hoàn toàn khác biệt nếu không có những điều như cái chết. Nếu không có cái chết rập rình phía trước, liệu chúng ta sẽ trân quý bao nhiêu từng ngày và từng giây phút hiện hữu của mình? Tương tự như thế, làm sao chúng ta có cảm giác ngon miệng nếu chúng ta có thể ăn bất cứ lúc nào mình muốn?

Chúng ta xem khí trời ta thở, và nước ta uống là chuyện tự nhiên, không mấy bận tâm suy nghĩ xem chúng cần thiết cho sự sống đến dường nào. Chỉ khi ta có nguy cơ bị mất đi những yếu tố ấy, chúng ta mới nhận ra tầm quan trọng của chúng. Sự sống cũng vậy, cuộc sống bừng sáng với những hứa hẹn vì cái chết là một sự tất yếu.

Chúng ta sẽ không thể hối tiếc thời gian đã lãng phí nếu, với ta, thời gian là vô hạn. Nhưng sự sống có giới hạn, và vì thế thời gian quý giá trôi qua như ta đếm đầu ngón tay. Tiếc thay, đa số chúng ta không tận dụng tốt thời gian mình có và để khi chết đi không mãn nguyện…

Loại bỏ sự chết và loại bỏ sự chọn lựa – cơ hội để chọn những gì tạo nên chính mình. Chính vì chúng ta nhận thức được cái chết là tất yếu, nên chúng ta kịp dừng lại để tự hỏi, tại sao chúng ta có mặt trong cuộc đời này và nên sống như thế nào.

Khi chúng ta tìm được câu trả lời và gắng hết sức mình để sống theo suy nghĩ về cách ta nên sống, bấy giờ ta mới có thể chào đón cái chết mà không có nuối tiếc ân hận về những gì chưa hoàn tất. Chúng ta nên sống mỗi ngày với tâm niệm rằng đến một lúc nào đó cuộc sống của ta sẽ dừng lại. Chính khi ta thừa nhận tính tất yếu của sự chết là ta thấy được cái gì thực sự quan trọng và cái gì là không. Chỉ khi ấy ta mới có thể hiểu được ta nên sống như thế nào.

Hãy gắng sống đẹp và xứng đáng

Cuộc sống dường như vô nghĩa đối với những người đánh đồng sự hiện hữu của họ với sự tồn tại vật lý, thân xác của mình. Nhưng đối với người nhìn thấy sự chết đi của xác thân này chỉ là sự tái sinh trong một hiện hữu khác, thì cuộc đời mình luôn có ý nghĩa và mỗi phút giây (mỗi sát na) trong chính sự hiện hữu của ta bây giờ sẽ trở thành quý báu.

Chúng ta sống cho đến hết đời mình một cách trọn vẹn nhất để bước vào cuộc sống vĩnh hằng. Mỗi chúng ta giống một vận động viên chạy đua trong cuộc chạy tiếp sức đường trường – chúng ta nỗ lực chạy nhanh nhất để chuyển giao cây gậy (trong cuộc chạy tiếp sức) cho người chạy tiếp. Có một câu ngạn ngữ Trung Hoa về mỗi thời khắc và mỗi nơi chốn cho từng mùa thế này. Xuân đi cho hè đến, hạ tàn để thu sang, rồi đông lại, cứ như thế mỗi mùa lại hoàn tất nhiệm vụ riêng của nó. Những người đã thành công nhưng cứ tiếp tục lao theo cuộc tìm kiếm ấy càng lúc càng xa có thể là đang đi ngược với tiếng gọi của tự nhiên.

Sinh, lão, bệnh, tử là những trải nghiệm ta có. Cuộc sống của ta viên mãn khi ta làm việc hết mình siêng năng cho mỗi sự vụ trên. Mỗi cá nhân là một mắt xích trong sợi dây đời vĩnh cửu. Đừng xem những năm cuối của cuộc đời mình như đang đi trên một chuyến xe tuột dốc. Thay vào đó hãy nghĩ đến những giây phút cuối trong đời như một hành khúc đi lên về với cái chết và vĩnh cửu.

Hãy làm những gì có thể làm được hôm nay

Mẹ Teresa ở Calcutta (1910-1997), người nhận giải Nobel Hòa Bình năm 1979, lúc sinh thời đã hiến tặng cả cuộc đời mình cho việc chăm sóc những người bệnh bất hạnh, tuyệt vọng, nghèo khổ không nhà. Theo lời ông Shigeki Chiba, đạo diễn bộ phim về cuộc đời của Mẹ, “Khi tôi đạo diễn bộ phim này, tôi chợt nhận ra rằng tôi chưa từng thấy một con người nào đẹp đẽ như người phụ nữ bé nhỏ với những nếp nhăn vì tuổi già này.” Ông còn nói ông vô cùng ấn tượng vì ngưỡng mộ sức mạnh tinh thần của Mẹ thể hiện ngay cả khi quay phim mẹ từ phía sau.

Những người được Mẹ Teresa chăm sóc đều nói rằng Mẹ khiến họ thấy rằng mình được Thiên Chúa yêu thương và tin tưởng rằng Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện của họ. Những lời cuối cùng của những người đã chết trong tay mẹ thường là “Con vui sướng đã được sinh ra trên thế gian này”.

Tác giả Shugoro Yamamoto đã nhân câu chuyện này để nói về cái chết: “Chết không phải là sự biến mất khỏi thế giới này, mà là bằng chứng về sự hiện hữu của một người. Cái chết kết thúc sự sống, nó là một sự viên thành. Nó không phải là sự tiêu vong, mà là viên mãn.

Khi chúng ta tự tin rằng cuộc sống của chúng ta sẽ chuyển tiếp vĩnh cửu, chúng ta có thể tạ từ thế giới này trong an bình, mà nói rằng: “Tôi sẽ tái sinh. Tôi sẽ trở về.”

Trong Kinh Trung Bộ, Đức Phật để lại cho ta những lời dạy này:

Đừng đuổi theo những cái đã qua
Đừng ao ước những gì chưa đến
Quá khứ đã bị loại trừ
Tương lai hãy còn chưa đến
Vì thế, hãy nhìn rõ hiện tại

Đừng hoang mang, và đừng run sợ
Hãy nhìn rõ những gì hiện có và làm theo đó
Tận tụy với những gì phải thực hiện hôm nay
Nào ai biết mình sẽ chết ngày mai
Sự thực, không có cách nào tránh khỏi
Sức mạnh lớn của cái chết.

Ai nhìn thấu rõ điều này
Miệt mài tận tụy đêm ngày
Vững chãi bằng tâm và ý
Ấy là người sáng suốt khôn ngoan
Ấy là người đạt được bình an.

Nikkyo Niwano, người sáng lập ra Tổ chức Phật giáo Rissho Kosei-kai, là chủ tịch danh dự của Ủy Ban Quốc tế Hội Thảo Thế Giới về Tôn Giáo và Hòa Bình (WCRF), và Tổ Chức Quốc Tế về Tự Do Tôn Giáo (IARF), và là chủ tịch danh dự của Shinshuren (Liên Đoàn Các Tổ Chức Tôn Giáo Mới của Nhật Bản).

Nikkyo Niwano

Huỳnh Huệ dịch
Từ “Dharma World Magazine, July/August 1998”

Chủ nghĩa nhãn hiệu

labelface

Chào các bạn,

Chủ nghĩa nhãn hiệu là labelism, là chủ nghĩa phân loại và đối xử với mỗi người tùy theo nhãn hiệu ta gắn cho họ. Hai từ này, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt là do mình sáng tạo ra, cho nên các bạn đừng mất công tra tự điển. Nhưng nội dung của các từ này thì có lẽ là mỗi chúng ta đều nhận ra ngay lập tức.

Khi mô tả ai đó, chúng ta có khuynh hướng nói như thế này: “Chị ấy sinh năm 1973, dạy toán tại THPT Nam Định , Công giáo, thanh niên xung phong xuất sắc, 5 tuổi đảng, ly dị, một con trai 7 tuổi, cắt tóc ngắn, thích nhạc cổ điển, thỉnh thoảng ngồi quán cà phê mới mấy tay triết lý và hút thuốc, v.v…” Continue reading Chủ nghĩa nhãn hiệu

Hãy dang rộng cánh bay

dangcanh

Bạn không muốn mạo hiểm?
Bạn muốn buộc chân mình vào chỗ bạn ngồi
trong khi mũi giày thép trên bàn chân kêu loảng xoảng
và bao cuộc diễu hành diễn ra trước mặt?

Bạn sẽ để cây kéo của nỗi sợ xén đứt đôi cánh của mình
mà không bao giờ biết cảm giác bay trên ngọn gió, thênh thang?
Hãy bước ra từ nơi yên ả đến bên bờ sóng vỗ đầu nguồn
Để cho gió lớn thổi qua những mảnh vỡ
của những hoài bão bị chôn vùi tích góp một thời

Hãy đánh thức những chiếc lông yên ngủ bằng những lời chúc phúc
của các thiên sứ và cất cánh bay lên
Hãy khắc tên mình lên không trung và bay vào khu quân sự
của những vùng trời chưa được đặt tên

Những độc đáo phi thường của đời bạn đang đón chờ bạn dang tay ôm lấy
Hãy ký tên mình trên cuộc đời đang sống
Đừng đếm năm tháng đời mình
Hãy làm cho năm tháng đời mình ý nghĩa bằng
những hành động vì nhân ái yêu thương

Alexys Fairfield
Huỳnh Huệ dịch

Ý tưởng

babyrabbits

Ý tưởng giống như những con thỏ vậy. Bạn tóm được một đôi và học cách điều khiển chúng, chẳng bao lâu bạn sẽ có cả một tá.

Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

Ideas are like rabbits. You get a couple and learn how to handle them, and pretty soon you have a dozen.

John Steinbeck

Trong tay

hand
Trong tay

Tôi giữ trong tay một chút nắng,
Để sẻ chia với tất cả những ai đang
Trong bóng đêm của u sầu phiền muộn.
Tôi giữ trong tay một chút kiến thức,
Để sẻ chia với tất cả những ai đang
Ở các quốc gia nghèo, ít học.
Tôi giữ trong tay một chút thức ăn,
Để sẻ chia với những ai đang
Trong sâu thẳm của đói nghèo.
Tôi giữ trong tay một chút tình yêu,
Để sẻ chia với những ai đang
Trong căn nhà cô đơn ngược đãi.
Tôi giữ trong tay một chút sức mạnh,
Để sẻ chia với những ai
Cần được bảo vệ.
Tôi giữ trong tay một chút chở che,
Để sẻ chia với những ai
Không cửa không nhà.
Vậy thì tất cả hãy nắm giữ
Điều tốt đẹp trong tay chúng ta,
Để sẻ chia với những người thiếu thốn.

Loan Subaru dịch

.
helpinghand2
Hands

I hold in my hands a bit of sunshine,
To share with all those in
The darkness of gloom.
I hold in my hands a bit of education,
To share with all those in
Poor, uneducated countries.
I hold in my hands a bit of food,
To share with those in
The depth of poverty.
I hold in my hands a bit of love,
To share with those in
Lonely, abusive homes.
I hold in my hands a bit of defense,
To share with those in
Need of protection.
I hold in my hands a bit of shelter,
To share with those who
Are homeless.
So let’s all hold something
good in our hands,
To share with those in need.

By Natalie Bonnett

Tầm nhìn của lãnh đạo

vision
Chào các bạn,

Nói đến lãnh đạo là nói đến tầm nhìn, vì lãnh đạo là dẫn đường, mà dẫn đường thì phải dẫn đến một nơi nào đó. Tầm nhìn là vision. Nhưng tại sao người ta nói tầm nhìn, mà lại không nói đích điểm, hay điểm đến (destination)?

Tầm nhìn là cái nhìn, sự nhìn, hướng nhìn, là một hành động của một người. Điểm đến là một điểm ở đâu đó; nó chỉ đến một thực thể hiên diện ngoài kia. Khi nói đến tầm nhìn là nói đến cái gì đó bên trong con người, khi nói đến điểm đến ta nói đến một điểm ở ngoài. Lãnh đạo dẫn người ta đi với tầm nhìn chứ không dẫn đến điểm đến, nghĩa là sao?

Nghĩa là dù lãnh đạo có điểm đến, điểm đến đó:

1. Đã sinh nở trước ở trong tư tưởng của lãnh đạo và từ đó nó đi ra ngoài để từ từ biến thành một thực thể, môt điểm đến bên ngoài thế giới, chứ trước đó nó không có thực. Ví dụ: Trong các cuộc chiến đấu tranh giành độc lập của các quốc gia nhược tiểu của thế kỹ 20, như tại Ấn Độ với Gandhi và Việt Nam với Hồ Chí Minh, điểm đến cùa các lãnh đạo này là môt quốc gia độc lập tự do cho nhân dân. Nhưng cái độc lập tự do đó, với một hình thái xã hội chính trị nào đó, không phải là một nơi đã có thật, ngay cả không phải là một kinh nghiêm đã có thật đối với nhân dân. Nó chỉ là tầm nhìn của lãnh đạo, phóng hình ảnh từ tâm của mình ra ngoài, cho nhân dân có thể mường tượng, rồi cùng nhân dân bắt đầu cuộc hành trình tìm bắt và xây dựng nó.

2. Không cố định: Các cuộc đấu tranh giành độc lập không thể nói được thời gian cố định là bao lâu mới thành. Cũng không nói được là độc lập thế nào vào lúc nào, vì hết nô lệ chỉ là bước đầu của độc lập. Có thể hết nô lệ rồi lại phải nai lưng ra làm công vài thế hệ nữa. Người lãnh đạo có tầm nhìn về một độc lập hoàn toàn, trong đó nhân dân ông ta ít ra cũng ngang hàng với nhân dân các đại cường, nhưng tầm nhìn đó chưa chắc là đích điểm mà ông ta có thể đến được khi còn sống. Và ngay chính ông ra có lẽ là cũng không thể mường tượng được các chi tiết cụ thể sẽ ra thế nào, nhất là trong một thế giới thay đổi nhanh chóng như chúng ta hiện nay.

Hầu như một dự án cho một ý tưởng mới lạ nào cũng thế–không thể xác định chắc chắn thời gian và con đường phải như thế nào, dù là người ta luôn luôn cố gắng có một chương trình với những bước đi và thời khóa biểu cụ thể. Con đường đi và thời khóa biểu này, trong thực tế, thay đổi không ngừng.

vision
3. Là một cái gì sống động: Tầm nhìn về độc lập của một quốc gia có thể thay đổi tùy theo hoàn cảnh và điều kiện môi trường. Ví dụ, lúc đầu tầm nhìn về độc lập có thể là diệt hết kẻ thù, nhưng sau đó tầm nhìn có thể thay đổi để độc lập có thể là bắt tay với kẻ thù cùng kiến thiết đất nước và thỏa thuận để “kẻ thù” rút đi quyền hành chính trị từ từ và thành đối tác cùng hoạt động kinh tế.

Đây chỉ là điểm tiếp theo của đoạn 2 bên trên. Tầm nhìn và kế hoạch là những sinh vật sống động. Chúng trưởng thành và thay đổi từng ngày. Cứ mỗi bước đi là một kiến thức mới và khám phá mới. Những cái mới này đòi hỏi lãnh đạo thường xuyên điều chỉnh con đường và, đôi khi ngay cả, tầm nhìn.

4. Là một đích điểm luôn luôn di chuyển về phía trước: Tầm nhìn thật sự không bao giờ có thể được thỏa mãn hoàn toàn, vì nó là lý tưởng. Độc lập tự do hạnh phúc là một tầm nhìn. Ta có thể đạt rất nhiều thành quả khi tiến bước theo tầm nhìn đó, nhưng không bao giờ đến đích điểm tối hậu, vì không có đích điểm tối hậu. “Đạt được” đích điểm tối hậu chỉ có một nghĩa là ngừng lại, và là sự chết. Toàn hảo không bao giờ có đích điểm cuối cùng.

* Mặc dù tầm nhìn thực ra là tư tưởng, nhưng nó phải được cụ thể hóa đến mức như là sờ mó được, thì mới đủ sức thuyết phục. Trong bài Thành tố của tuyệt vời, tầm nhìn được nhắc đến: “TẦM NHÌN, Bạn có thể thấy, sờ, và nếm được giấc mơ của bạn?” Tức là giấc mơ của mình về độc lâp, chẳng hạn, phải cụ thể đến mức mình có thể thấy nó, sờ nó, và nếm được nó. Độc lập, ấm no, hanh phúc không đủ cụ thể để thành tầm nhìn của lãnh đạo.

“Tôi muốn đất nước tôi không còn bóng một người Pháp nào. Tôi muốn không một người dân nào của tôi phải khóm nóm trước bất kỳ một người ngoại quốc nào. Tôi muốn không có người ngoại quốc nào có thể ra lệnh cho bất kỳ quan chức nào hay thường dân nào của nước tôi làm bất kỳ điều gì. Tôi muốn bất kỳ người ngoại quốc nào cũng đối xử với bất kỳ người dân nào của nước tôi với thái độ lễ độ như khi họ giao tiếp với người dân nước họ. Tôi muốn tất cả luật pháp nước tôi là do chúng tôi làm ra và hành xử. Tôi muốn tòa án nước tôi là do chúng tôi làm chủ. Tôi muốn bất kỳ người nước ngoài nào phạm luật nước tôi đều phải được xử phạt bởi tòa án và thẩm phán của chúng tôi.”
vision

Tất cả những chi tiết này về giấc mơ độc lập của bạn có thể vẽ ra được thành hình ảnh. Đó là một giấc mơ có thể thấy được, sờ được và nếm được. Còn hai từ “Độc Lập” thì trừu tượng và mơ hồ quá, không ai có thể vẽ nó ra được.

Các chính khách chỉ láp nháp “dân giàu nước mạnh” mà không đủ sức nói chi tiết của dân giàu nước mạnh thế nào cho một họa sĩ vẽ lại, thì đó thực ra chỉ là láp nháp, chứ không có tầm nhìn. Đam mê “làm business” mà không mô tả được cho một họa sĩ vẽ lại business của mình như thế nào, thì đó là mơ tưởng hão huyền chứ không là tầm nhìn.

Tầm nhìn phải rất cụ thể mới có thể thành điểm đến tối hậu trong tâm trí. Từ đó, chúng ta có thể định được con đường từ lúc này đến điểm tối hậu đó. Con đường đó là chiến lược. Và các trạm đến dọc theo con đường đó là các mục tiêu ngắn hạn và trung hạn. Và động lực để đoàn lữ hành đi trọn con đường đó là lửa của giấc mơ, lửa từ trong trái tim và tầm nhìn của lãnh đạo, đi ra thắp sáng mọi ngọn lửa khác trong mọi trái tim của đoàn lữ hành bất tận.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
http://www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use