Category Archives: trà đàm

Luôn Luôn

sunset
Always Be

Always,
Be understanding to your enemies.
Be loyal to your friends.
Be strong enough to face the world each day.
Be weak enough to know you cannot do everything alone.

Luôn luôn,
Cảm thông với kẻ thù.
Trung thành với bạn bè.
Mạnh đủ để đối diện thế giới mỗi ngày.
Yếu đủ để biết rằng bạn không thể làm mọi việc một mình.

.

Always,
Be generous to those who need your help.
Be frugal with that you need yourself.
Be wise enough to know that you do not know everything.
Be smart enough to continue learning.

Luôn luôn,
Rộng lượng với những ai cần bạn giúp.
Tiết chế với những gì bạn cần cho chính mình.
Khôn ngoan đủ để biết rằng bạn không biết tất cả.
Thông minh đủ để học hỏi không ngừng.

.

Always,
Be willing to share your joys.
Be willing to share the sorrows of others.
Be a leader when you see a path others have missed.
Be a follower when you are shrouded by the mists of uncertainty.

Luôn luôn,
Sẵn lòng sẻ chia niềm vui của bạn.
Sẵn lòng sẻ chia phiền muộn của ai kia.
Là người dẫn dắt khi bạn thấy được lối đi mà người khác không nhìn thấy
Là người theo sau khi bạn bị phủ che bởi sương mù bất an.

.

Always,
Be first to congratulate an opponent who succeeds.
Be last to criticize a colleague who fails.
Be sure where your next step will fall, so that you will not tumble.
Be sure of your final destination, by setting your goals along the way.

Luôn luôn,
Là người đầu tiên chúc mừng đối thủ thành công.
Là người cuối cùng phê bình đồng nghiệp thất bại.
Biết chắc bước đi kế tiếp sẽ đặt xuống chỗ nào, để bạn không vấp.
Biết chắc đích đến cuối cùng của bạn, bằng cách lập ra những mục tiêu trong suốt hành trình.

.

Above all,
always be yourself.

Trên hết là,
Hãy luôn là chính bạn.

.

Anonymous
Loan Subaru dịch

Đây này, cho những kẻ điên

crazy
Đây này, cho những kẻ điên.
Kẻ không hợp khung.
Kẻ nổi loạn.
Kẻ gây phiền toái.
Kẻ vuông tròn không hợp.

Here’s to the crazy ones.
The misfits.
The rebels.
The troublemakers.
The round pegs in the square holes.

.

Kẻ có cái nhìn khác thường.
Kẻ không thích quy luật.
Và chẳng tôn trọng tình trạng đứng yên.

The ones who see things differently.
They’re not fond of rules.
And they have no respect for the status quo.

.

Bạn có thể khen họ, không đồng ý với họ, trích dẫn họ,
Không tin họ, tôn vinh họ, hay bêu riếu họ.
Chỉ điều duy nhất bạn không thế làm, là lờ họ đi.
Bởi vi họ thay đổi nhiều thứ.

You can praise them, disagree with them, quote them,
disbelieve them, glorify or vilify them.
About the only thing you can’t do is ignore them.
Because they change things.

.

Họ phát minh. Họ tưởng tượng. Họ hàn gắn.
Họ khám phá. Họ sáng tạo. Họ khơi nguồn cảm hứng.
Họ đẩy nhân loại về phía trước.

They invent. They imagine. They heal.
They explore. They create. They inspire.
They push the human race forward.

.

Có lẽ họ phải điên.
Nếu không, làm sao có thể nhìn vào một giá vẽ trống không và thấy một tác phẩm nghệ thuật?
Hay ngồi trong yên lặng và nghe một bài ca chưa được viết bao giờ?
Hay nhìn một hành tinh màu đỏ và thấy một phòng thí nghiệm trên những bánh xe?

Maybe they have to be crazy.
How else can you stare at an empty canvas and see a work of art?
Or sit in silence and hear a song that’s never been written?
Or gaze at a red planet and see a laboratory on wheels?

.

Chúng tôi chế tạo dụng cụ cho những loại người này.
Trong khi một số người thấy họ là những kẻ điên,
Chúng tôi thấy họ là những thiên tài.

We make tools for these kinds of people.
While some see them as the crazy ones,
we see genius.

.

Bời vì những người đủ điên để nghĩ rằng
họ có thể thay đổi thế giới, là những người thay đổi thế giới.

Because the people who are crazy enough to think
they can change the world, are the ones who do.

Nguyễn Minh Hiển dịch

Chú thích: Đây là một quảng cáo rất nổi tiếng của Apple Computer để phát động slogan Think Different, từ năm 1997 đến 2002. Mời các bạn xem video.

.

Nhiệm vụ của thế hệ hôm nay

victory6

Vài tháng trước, chị Huyền có đề cập trên diễn đàn này, đại loại là “Thế hệ cha ông chúng ta quá sôi động. Họ đã vượt dãy Trường Sơn chiến đấu vì tổ quốc. Thời buổi này nhàm chán quá! Ước gì chúng ta được sống trong thời đại như cha ông chúng ta”. Rồi sau đó nhiều tháng, tôi đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm. Khi trái tim tôi bị nung trên lửa bởi những lời của Đặng Thùy Trâm, tôi nhớ đến lời nhắn của Huyền. Việc tiếp bước một thế hệ đã sống cùng cái chết mỗi ngày, hẳn đã làm cho chúng ta cảm thấy bị lu mờ. Gay go thật! Và thậm chí còn gay go hơn khi chúng ta nhìn ở góc độ cá nhân. Thật khó để chúng ta cảm thấy có động lực, nếu chúng ta không thể tìm ra ý nghĩa lớn lao của cuộc đời mình.

Nhưng, hãy để tôi nói với bạn điều này. Nếu chúng ta nhìn kỹ, thời đại chúng ta đang sống đây sôi động hơn nhiều so với thời đại cha ông, và nhiệm vụ của chúng ta cũng tương đương, nếu không muốn nói là còn quan trọng hơn và khó khăn hơn nhiệm vụ của cha ông nữa. Ngày nay, lần đầu tiên trong lịch sử chúng ta có hòa bình, kỹ thuật tiên tiến, kiến thức cập nhật và kết nối toàn cầu, để đưa đất nước chúng ta hướng tới tầm cao. Điều này chưa từng xảy ra trong lịch sử chúng ta.

Trong hàng ngàn năm, chúng ta chỉ là một đất nước nhỏ bé tại một vùng nhỏ bé vô danh trên thế giới, xem Trung Quốc (và sau đó là Pháp) như trung tâm trong thế giới của chúng ta. Ngày nay, chúng ta có độc lập, chúng ta có hòa bình, chúng ta có khả năng ngồi ở bất kỳ góc nào trên mặt đất để thu thập thông tin và kiến thức từ bất kỳ nơi nào trên thế giới. Và chúng ta có mạng lưới người Việt trải khắp thế giới để chuyển tải mọi việc ở cấp độ toàn cầu.

Đất nước chúng ta chưa bao giờ có cơ hội đó. Đây là cơ hội cho chúng ta bước ra khỏi chính cái bóng của một đất nước nghèo nàn và anh hùng để trở thành một đất nước hùng mạnh và nổi trội. Nói cách khác, chúng ta đang trong cuộc chiến chống nghèo nàn lạc hậu và đang trong cuộc đua hướng tới tầm cao. Thật sôi động biết bao!

victory8
Ngày nay, chúng ta không phải xem Trung Quốc hay Pháp Quốc như là trung tâm của thế giới. Chúng ta tự xem mình có tiềm năng trở thành trung tâm của thế giới. Tại sao? Vì ngày xưa thế giới quá lớn để chúng ta tìm hiểu. Ngày nay, chúng ta sống trong một ngôi làng toàn cầu nhỏ bé, và không phải là một tham vọng lớn cho bất kỳ người dân làng nào mơ ước trở thành lãnh đạo vào một ngày nào đó.

Chúng ta sống trong một thời đại đầy ắp cơ hội lớn. Cơ hội lớn đi kèm thách thức lớn. Và thách thức lớn nhất cho tất cả là Bản thân chúng ta. Cuộc sống hoà bình mang theo nó sự trì trệ và ý thức an toàn giả tạo. Ở tư thế phòng vệ dễ dàng hơn nhiều khi chúng ta phải ngủ với cái chết cận kề mỗi đêm. Nhưng khi mọi việc có vẻ quá yên ả, đó là lúc sức ỳ lẻn tới và ru chúng ta vào một giấc ngủ dài.

Trong chiến tranh, chúng ta không thể hư hỏng, vì điều đó có nghĩa là chết. Trong thời bình, sự thối nát có thể trở thành một phần trong cuộc sống nếu chúng ta không cảnh giác. Trong chiến tranh, làm việc kiểu hạng hai có nghĩa là chết. Trong thời bình, cả người tốt nhất và người tệ nhất đều sống. Trong chiến tranh, chúng ta biết được sai lầm của chúng ta chỉ sau một phút hoặc một ngày. Trong thời bình, sai lầm hôm nay có thể cho thấy hậu quả sau mười năm nữa. Cho nên ngày nay chúng ta dễ dàng sơ hở bởi ý thức an toàn giả tạo và bởi việc phơi bày hậu quả của sai lầm xảy ra với tốc độ chậm chạp.

victory3

Nếu chúng ta nhìn thấy toàn bộ điều này- lần đầu tiên trong lịch sử chúng ta có cơ hội lớn và thử thách lớn để trở thành một quốc gia lớn trong cộng đồng các quốc gia- như vậy chúng ta sẽ hiểu rõ rằng chúng ta đang sống trong một thời đại rất sôi động, trong một cuộc chiến tương đương, nếu không muốn nói là còn quan trọng hơn cuộc chiến giành độc lập của cha ông.

Đó là nhiệm vụ của thế hệ mới. Chúng ta đã sẵn sàng chưa? Chúng ta có giữ ngọn lửa lý tưởng cháy trong tim ta? Chúng ta có mong chờ với tầm nhìn rộng mở? Chúng ta có giữ mình trong sạch trước sự đồi bại? Chúng ta có đứng lên bảo vệ sự thật và công lý? Chúng ta có mở lòng với những vấn đề khó khăn nhất của quốc gia? Chúng ta có góp một phần nhỏ đưa đất nước vào tầm lớn? Như cha ông đã tự nhủ “ Chúng ta chiến đấu giành thắng lợi hay là chết”, liệu chúng ta cũng đang tự nhủ “Chúng ta chiến đấu giành thắng lợi cho đến chết”?

Tôi biết ơn vì tôi được sống trong suốt thời kỳ sôi động nhất của đất nước. Tôi hi vọng,chúng ta- của thế hệ này- sẽ trung thành với bản thân để thực hiện nhiệm vụ lớn lao, hoàn thành sứ mạng của cha ông. Giữ mình trong sạch và yêu nước, đưa đất nước chúng ta thành cường quốc trên thế giới.

Chúng ta đã sẵn sàng cho nhiệm vụ chưa?

Phạm Kiên Yến dịch

.

victory7
Nhiệm vụ của thế hệ ngày nay

Cách đây vài tháng, chị Huyền có đề cập trên diễn đàn này, “Thế hệ cha ông chúng ta thật thú vị. Họ vượt Trường Sơn để chiến đấu vì quê hương. Nhưng ngày nay thì thật tẻ nhạt. Chúng tôi ao ước mình có được những năm tháng mà thế hệ cha ông đã từng có.” Sau đó, vài tháng sau, tôi được đọc cuốn Nhật kí Đặng Thùy Trâm. Khi trái tim tôi bị nung trong lửa bỏng bởi những lời của chị, tôi nhớ tới lời nhắn của chị Huyền. Nối tiếp sau một thế hệ đã từng sống đối diện với cái chết diễn ra hàng ngày dường như khiến chúng ta cảm thấy hình ảnh của mình bị lu mờ. Thật khó! Và lại càng khó hơn nữa khi chúng ta nhìn theo góc độ cá nhân. Khó cho chúng ta có được động lực để vươn lên nếu chúng ta vẫn chưa tìm ra được ý nghĩa sống lớn lao cho mình.

Nhưng hãy để tôi nói với bạn điều này. Nếu chúng ta nhìn nhận vấn đề kĩ hơn, thì thời đại mà chúng ta đang sống ngày nay còn thú vị hơn cả thời đại của ông cha ta ngày trước, và trách nhiệm của chúng ta cũng tương đương, nếu không nói là quan trọng và còn khó khăn hơn nhiều. Ngày nay, lần đầu tiên trong lịch sử, chúng ta có được hòa bình, có công nghệ tiên tiến, được tiếp xúc với trình độ kiến thức cao, và có sự kết nối với toàn cầu để từ đó có thể đưa quê hương mình vươn lên tầm vĩ đại. Điều mà chưa từng xảy ra trong lịch sử dân tộc.

Trong suốt hàng ngàn năm qua, chúng ta chỉ là một nước nhỏ bé, nằm ở một góc nhỏ chưa hề được biết đến của một thế giới mà Trung Quốc (và sau đó là Pháp) từng được xem là trung tâm thế giới đối với chúng ta. Ngày nay, chúng ta có độc lập, chúng ta có hòa bình, chúng ta có thể ngồi tại một nơi, cho dù là nơi nào đi chăng nữa thì chúng ta đều có thể thu thập thông tin và kiến thức từ khắp nơi trên thế giới. Chúng ta có một cộng đồng người Việt trải rộng trên toàn cầu để có thể đưa mọi thứ lên cấp độ toàn cầu.

Đất nước của chúng ta chưa bao giờ có được cơ hội đó. Và đây chính là cơ hội giúp chúng ta thoát khỏi cái bóng của một quốc gia nghèo nàn và anh hùng để trở thành một quốc gia hùng mạnh và nổi bật. Nói cách khác, chúng ta vừa đang trong một cuộc chiến chống lại nghèo đói và lạc hậu, vừa trong một cuộc chạy đua tiến đến vĩ đại. Điều đó thật thú vị biết bao.

victory1

Ngày nay, chúng ta không còn phải nhìn Trung Quốc hay Pháp như những trung tâm của thế giới nữa. Chúng ta nhìn vào chính mình như là một tiềm năng để trở thành trung tâm của thế giới đó. Vì sao? Vì ngày xưa, thế giới đối với chúng ta dường như quá rộng lớn để có thể vươn tới. Nhưng ngày nay, chúng ta đang sống trong một ngôi làng toàn cầu nhỏ bé, cho nên không cần đòi hỏi phải có quá nhiều tham vọng để một người dân bình thường trở thành người trưởng làng vào một ngày nào đó.

Chúng ta đang sống trong một kỉ nguyên đầy ắp những cơ hội lớn. Những cơ hội lớn luôn đi kèm với những thử thách lớn. Và thử thách lớn nhất trong tất cả chí mọi thử thách đó chính là bản thân chúng ta. Cuộc sống thanh bình mang lại sự trì trệ và cảm giác sai lệch về sự an toàn. Chúng ta sẽ dễ đề phòng hơn khi đi ngủ mà biết rằng cái chết có thể đang cận kề. Nhưng khi mà mọi thứ trở nên quá yên bình, thì đó là lúc sự trì trệ trườn tới và nó ru chúng ta chìm vào một giấc ngủ dài.

Trong chiến tranh, chúng ta không thể tham nhũng, vì tham nhũng là đồng nghĩa với cái chết. Nhưng trong hòa bình, tham nhũng sẽ trở thành một phần cuộc sống của ta nếu ta không chống lại nó. Trong chiến tranh, làm việc kiểu hạng hai có thể dẫn đến cái chết. Nhưng trong hòa bình, cả người giỏi nhất lẫn người kém nhất đều sống sót. Trong chiến tranh, chúng ta biết được sai sót của mình chỉ trong tích tắc giây phút hoặc vào ngày mai. Nhưng trong hòa bình, sai lầm của ngày hôm nay có thể phải mất 10 năm sau mới thấy được hậu quả. Vì vậy mà ngày nay, chúng ta dễ dàng bị mù quáng do sự thiếu cảnh giác và những hậu quả của việc mắc sai lầm diễn ra ở một tốc độ chậm chạp.

victory2
Nếu tất cả chúng ta đều nhìn thấy được rằng – lần đầu tiên trong lịch sử dân tộc, chúng ta có được những cơ hội lớn và những thử thách lớn để trở thành một quốc gia hùng mạnh trong cộng đồng các quốc gia – thì đó cũng chính là lúc ta thấy rằng mình đang sống trong một thời đại rất thú vị, với một cuộc chiến không những mang tầm vóc tương xứng, mà còn mang ý nghĩa quan trọng hơn cả cuộc chiến đấu dành độc lập của thế hệ cha ông.

Đó chính là nhiệm vụ của thế hệ trẻ ngày nay. Chúng ta đã sẵn sàng chưa? Liệu ngọn lửa lý tưởng sẽ vẫn mãi bừng cháy trong trái tim của chúng ta? Liệu chúng ta sẽ nhìn về phía trước với một tầm nhìn lớn? Chúng ta sẽ giữ mình trong sạch khỏi sự tham nhũng chứ? Chúng ta sẽ đứng thẳng và đứng vững để bảo vệ cho sự thật và công lý chứ? Chúng ta có sẵn sàng mở rộng trí óc của mình với những vấn đề nan giải của đất nước không? Chúng ta có sẵn sàng làm những việc nhỏ để đưa đất nước vào tầm vĩ đại? Như ông cha ta đã từng nói “Quyết tử cho Tố quốc quyết thắng””, liệu bây giờ là có phải lúc để thế hệ chúng ta nói “Quyết thắng cho đến chết” không?

Tôi rất biết ơn vì được sống trong những thời khắc thú vị nhất của dân tộc. Tôi hy vọng rằng thế hệ trẻ ngày nay sẽ có niềm tin vào chính mình để có thể đảm đương và hoàn thành xong nhiệm vụ to lớn mà cha ông để lại – Giữ mình luôn trong sạch và yêu nước, đưa đất nước trở thành một cường quốc trên thế giới.

Chúng ta sẵn sàng đảm đương nhiệm vụ này chứ?

Tống Đức Minh dịch
.

victory

The Task of this Generation

Some months ago, sister Huyen mentioned in this forum something like “Our father’s generation was so exciting. They walked Truong Son to fight for the country. Today is so boring. We wish we could have a time like our father’s time.” Then many months later, I read Dang Thuy Tran Diaries. As my heart was put on fire by Dang Thuy Tram’s words, I remembered Huyen’s message. Following a generation that lived with death everyday probably makes us feel overshadowed. Tough! And it is even tougher when we look at the individual level. Hard for us to feel motivated if we can’t find great meaning in our life.

But let me tell you this. If we look carefully, today we are in a much more exciting time than our father’s generation, and our task is equal, if not more important and more difficult than the task of our fathers. Today, the first time in our history we have peace, advanced technology, advanced knowledge, and global connection to move our country toward greatness. This has never before happened in our history.

For thousands of years, we were just a little country in a little unknown corner of the world with China (and later France) as the center of our world. Today, we have independence, we have peace, we have the ability to sit in any corner of the land and gather information and knowledge from anywhere in the world. And we have a network of Vietnamese spreading all over the world to move things at the global level.

Our nation has never had that chance. This is the chance for us to get out of our own shadow of a poor and heroic nation to become a powerful and prominent nation. In other words, we are in a war against poverty and backwardness and a race toward greatness. How exciting would that be!

victory4
Today, we don’t have to look at China or France as the center of the world. We look at ourselves as the potential center of the world. Why? Because in the old days the world was too big for us to fathom. Today, we are in the little global village and it is not such a big ambition for any villager to dream of becoming a village chief some day.

We live in an era abound with great opportunities. Great opportunities bring with them great challenges. And the greatest challenge of all is our Self. Peaceful life brings with it inertia and the false sense of security. It is much easier to be on guard when we have to sleep with death each night. But when things seem to be so peaceful, that is when our inertia creeps in and lulls us into a long sleep.

In war, we can’t be corrupted, because that would mean death. In peace, corruption may become a part of our life if we don’t guard against it. In war, secondary performance means death. In peace, both the best and the worst survive. In war, we know our mistake the minute or the next day. In peace, today’s mistake may show its consequences 10 years later. So today we are easily blindsided by the false sense of security and by mistake’s slow speed of presenting its own consequences.

victory5
If we see all this–the first time in our history we have great opportunities and great challenges to become a great nation in the community of nations–then we will realize that we are in a very exciting time, with a struggle that is equally if not more important than our fathers’ fighting for independence.

That is the task of this generation. Are we up to it? Are we keeping the flame of idealism burning in our heart? Are we looking forward with great vision? Are we keeping ourselves clean from corruption? Are we standing up straight to defend the truth and justice? Are we opening our mind to the most difficult issues of the nation? Are we doing our small part to bring our nation to greatness? As our fathers have told themselves “We fight to victory or to death,” are we telling ourselves, “We fight to victory until dead”?

I am thankful that I am allowed to live during this most exciting time of our nation. I hope that we of this generation will be faithful to ourselves to take on the great task of completing our father’s job–Keeping ourselves clean and patriotic, and turning our country into a great nation of the world.

Are we up to the task?

Trần Đình Hoành

Lời cầu nguyện của một tử tù

standuptohatred

Chào các bạn,

Sau đây là lời cầu nguyện được tìm thấy trong một mảnh giấy bên cạnh xác của một em gái trong trại tập trung của Đức Quốc Xã tại Ravensbrück, Đức năm 1945.

Giữa trùng điệp tội ác của chiến tranh, của dã man ngùn ngụt trong trại tập trung, linh hồn của một người tù nhân vô danh vẫn cất cao khúc ca tha thứ, vượt không gian, vượt thời gian, xuyên suốt triệu trái tim con người qua bao thế hệ.

Ngày nay, đây là lời cầu nguyện chính thức trong Ngày tưởng niệm Holocaust của người Do thái.

Hãy dành môt phút đọc lời nguyện này, để tha thứ cho những ai đã làm ta đau khổ.

Một ngày khoan dung dịu dàng,

Hiển.

.

Chúa ơi,
hãy nhớ không chỉ những người thiện tâm,
mà cả những người ác tâm.
nhưng đừng nhớ những đau khổ họ đã tạo ra cho chúng con:
thay vào đó, hãy nhớ đến những hoa trái chúng con đã tạo ra, nhờ những khổ đau này –
tình bằng hữu, sự chung thủy giữa chúng con, tính khiêm tốn,
lòng can đảm, sự rộng lượng, tính vĩ đại của con tim
đã lớn lên từ tai kiếp này.
Khi những kẻ bắt bớ chúng con đến chịu phán xét của Chúa,
hãy để những hoa trái này mà chúng con đã tạo ra
thành thứ tha xóa bỏ mọi tội lỗi của họ. Amen.

.

O Lord,
remember not only the men and woman of good will,
but also those of ill will.
but do not remember all of the suffering they have inflicted upon us:
instead remember the fruits we bought, thanks to this suffering –
our fellowship, our loyalty to one another, our humility,
the courage, the generosity, the greatness of heart
that has grown from this trouble.
When our persecutors come to be judged by you,
let all of these fruits that we have borne
be their forgiveness. Amen.

A prayer found in the clothing of a dead child at Ravensbrück concentration camp

Nguyễn Minh Hiển dịch

http://www.jewishgen.org/ForgottenCamps/Camps/RavensbruckEng.html

http://www.hmd.org.uk/resources/item/89/

Tiêu Điểm Cho Đời

Perfection

Bất cứ điều gì nghĩ hoài trong tâm trí, bạn đều cho nó quyền lực và sức mạnh. Vì thế, lẽ tất nhiên sẽ có lý hơn nếu bạn tập trung vào những gì  bạn muốn thay vì những gì bạn không muốn. Tuy nhiên có nhiều cách để những thứ bạn không muốn ấy len lỏi vào  suy nghĩ của bạn.

Lo lắng và nghi ngờ làm suy nghĩ của bạn tập trung vào những thứ bạn không muốn. Thay vì lo lắng về những điều xấu có thể xảy ra, hãy hướng hành động của bạn vào việc thực hiện những điều tích cực.

Phàn nàn cũng có thể khiến tâm trí bạn lạc hướng sang suy nghĩ về những gì  bạn không muốn. Bạn hay phàn nàn về điều chi? Những thứ bạn không thích. Thay vì phàn nàn, hãy hành động đi. Hành động đưa bạn đến với những gì bạn muốn.

Sân hận là một cách khác khiến tư duy của bạn hướng về tiêu cực. Thay vì giận dữ về những gì bạn không thích, hãy dùng năng lượng ấy để  bạn quyết tâm đạt đến những gì bạn muốn.

Hãy giữ tâm trí của bạn tích cực tập trung vào những điều  tốt đẹp mà cuộc đời có thể trao tặng. Những thứ ấy sẽ lớn mạnh thêm và trở nên phong phú hơn trong thế giới của bạn

Huỳnh Huệ dịch

.

FOCUS FOR LIFE

Whatever you dwell upon in your mind, you give power and strength  to. So of course it makes sense to focus on what you want rather than what you don’t want. Yet there are many ways in which the things you don’t want can sneak into your thinking.

Worry and doubt focus your thinking on what you don’t want. Rather than worrying about the bad things that might happen, direct your actions toward making positive things happen.

Complaining can also get your mind sidetracked into thinking about what you don’t want. What do you often complain about? The things you don’t like. Rather than complaining, take action. Action moves you toward what you do want.

Anger is one more way to get your thinking negatively directed. Rather than getting angry about what you don’t like, use that energy to give you determination for what you want to achieve.

Keep your mind positively focused on the good things that life can offer. Those things will grow stronger and more abundant in your world.

( Anonymous )

Đề nghị với các bạn bloggers

giochoi

Chào các bạn,

Đã mấy năm nay mình suy nghĩ đến một chuyện nhỏ này. Bởi vì nó là chuyện nhỏ cho nên mình mới phải suy nghĩ hoài, vì nhỏ mà làm không được nên mới ấm ức. Nay thấy chúng ta đã có rất nhiều bloggers trong nước, mình nghĩ là nếu nói ra với các bạn bloggers, may ra các bạn có thể thực hiện giải đáp.

Mình nhận thấy trong nước ta có rất nhiều, rất nhiều, tổ chức nhỏ, nhất là ở thôn quê, không có một trang web: Các trường tiểu học, trung học cơ sở, các đình chùa, miểu, nhà thờ nhỏ, các hội liên hiệp phụ nữ thôn xóm, các …. Nói chung là rất nhiều. Mà chúng ta đã có rất nhiều bloggers. Tại sao các bloggers không xung phong, mỗi người làm một blog cho một tổ chức nhỏ này? Chỉ cần một người làm một blog, thì chắc là phải cả chục ngàn tổ chức có được website.

Chỉ tốn một tí công là xong một blog. Các bạn biết rồi. Và không cần phải có interactive blog, nếu việc quản lý khó khăn. Các bạn chỉ cần làm một blog mà không cho phép comment, thì blog đó không tốn công quản lý. Chỉ lâu lâu cần cập nhật thông tin gì đó, thì đến cập nhật thôi.

Các bạn đều có thân nhân ở thôn quê. Chỉ cần liên hệ vởi thân nhân mình, nhờ làm trung gian nói chuyện, đề nghị xung phong làm một trang web cho một tổ chức nào đó. Rồi lấy ít thông tin và it hình ảnh. Cùng lắm là đi một chuyến về quê mang theo máy ảnh chụp một ít hình là xong.
chuaphuoduc
Trong thời đại @ này, chúng ta có thể giúp nhau, giúp đồng bào ta, và giúp đất nước ta rất nhiều chuyện, mà chẳng tốn công sức gì mấy. Nếu các bạn bloggers chỉ bỏ ra một tí thời gian, thì tài năng thiết kế blog của mình có thể làm chuyện quan trọng – PR – cho nhiều tổ chức lắm đó. Nhiều khi ta nói “Không ai cho tôi cơ hội giúp nước,” chỉ vì ta không thấy được các chuyện nhỏ cần làm thôi.

Đọt Chuối Non có trang Thông Tin Cộng Đồng. Nếu bạn nào muốn đặt link lên đó để trang Web bạn lập cho một tổ chức nào đó được phổ biến rộng rãi hơn, thì cứ nói cho các admins biết thôi.

Cứ mỗi ngày mình làm một tí cho đất nước. Chỉ cần một tí thôi. Mà nhiều người cùng làm, trong một thời gian dài, thì tổng số thành quả dồn lại chắc cũng lớn hơn dãy Trường Sơn.

Các bạn suy nghĩ nhé. Rốt cuộc thì, tích cực phải có nghĩa là làm gì điều gì đó.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Dấu Chân

footprints
Footprints

One night a man had a dream. He dreamed he was walking along the beach with the LORD. Across the sky flashed scene from his life. He noticed two sets of footprints in the sand.

Vào một đêm, một anh chàng đã mơ một giấc mơ. Anh mơ thấy mình đang đi dọc bờ biển với Chúa Trời. Xuyên bầu trời chiếu hiện cảnh đời của anh ấy. Anh nhận ra có 4 hàng dấu chân trên cát.

.

When the last scene of his life flashed before him he noticed that many times there was only one set of footprints. He also noticed that it was at the very lowest times in his life.

Khi cảnh cuối của đời mình chiếu hiện, anh thấy nhiều lúc chỉ có 2 hàng dấu chân. Anh cũng nhận ra đó là những lúc tồi tệ nhất trong cuộc đời mình.

.

He questioned the LORD about it. “LORD, you said that once I decided to follow you you’d walk with me all the way. But I have noticed there is only one set of footprints. I don’t understand why when I needed you most you would leave me.”

Anh bèn hỏi Chúa Trời về điều này. “Thưa Chúa, Ngài đã nói rằng một khi con quyết định theo Ngài, Ngài sẽ luôn đồng hành với con trong suốt hành trình. Nhưng con chỉ thấy có 2 dấu chân. Con không hiểu tại sao lúc con cần Ngài nhất thì Ngài lại rời bỏ con.”

.

The LORD replied, “My precious child, I love you and I would never leave you. During your times of trial and suffering, when you see only one set of footprints, it was then that I carried you.”

Chúa Trời đáp rằng, “Con yêu quý của ta ơi, ta yêu con và ta không bao giờ rời bỏ con. Trong những lần con gặp thử thách và chịu đựng, khi con chỉ thấy hai dấu chân, đó là lúc ta cõng con đó.”

by Margaret Powers
Loan Subaru dịch

Lời cầu nguyện của chị Thư kí

secretary

Lạy Chúa,

CON CẦN ĐƯỢC GIÚP ĐỠ. Hãy giúp con làm thư kí tốt, và giúp con có trí nhớ của một con voi, hay ít nhất trí nhớ có độ dài 3 năm. Giúp con, bằng một phép lạ nào đó, có khả năng làm sáu việc một lúc, trả lời bốn cú điện thoại cùng lúc trong khi đánh máy một bức thư phải gửi đi hôm nay. Và, khi bức thư đó chưa được sếp kí cho tới ngày mai, cho con sức mạnh để không đi quá bờ vực của sự cuồng loạn. Hãy đừng bao giờ để con mất kiên nhẫn, ngay cả khi sếp của con bảo con lục đống hồ sơ hàng giờ để tìm ra dữ liệu, mà về sau khám phá ra ở ngay trên bàn của sếp con.

Dear Lord,

I NEED HELP. Help me to be a good secretary, and help me to have the memory of an elephant, or one at least three years long. Help me by some miracle to be able to do six things at once, answer four telephones at the same time while typing a letter that must go out today. And, when that letter doesn’t get signed until tomorrow, give me the strength to keep from going over the brink of hysteria. Never let me lose patience, even when the boss has me searching the files for hours for data that is later discovered in his desk.

.

GIÚP CON có trí thông minh của một giáo sư đại học; giúp con hiểu và thực hiện tất cả các chỉ thị, dù không được giải thích rõ ràng. Cho con luôn luôn biết là sếp con đang ở đâu, mặc dù sếp đi mà chẳng nói cho con biết đi đâu. Và khi cuối năm đến, giúp con có sự tiên liệu, để không hủy đi những tài liệu sẽ được cần đến sau đó vài tuần, mặc dù con được dặn là hủy hết cả đi.

HELP ME to have the intelligence of a college professor; help me to understand and carry out all instructions without being given clear explanations. Let me know always just where the boss is, even though he left without telling me where he was going. And when the year ends, please let me have the foresight not to destroy records that will be asked for in a few weeks, even though I was told to destroy them all.

.

GIÚP CON giữ được cái đầu thăng bằng và hai chân vững trên mặt đất, để năng lực làm thư kí của con phản ánh chính xác hình ảnh của những người đàn bà tiền phong tạo đã cho con một vị trí trong thế giới kinh doanh và đặt con vào một chuyên ngành.

HELP ME to keep a level head and my feet on the ground, so that my secretarial performance will be a proper reflection of the pioneer women who made a place for me in the business world, and those who established me in a profession.

Author Unknown
Nguyễn Minh Hiển dịch

Tư duy tích cực làm được gì cho ta?

positivethinking4

Chào các bạn,

Tư duy tích cực giúp được gì cho ta? Nó có chận đứng khó khăn cho ta? Có làm cho tai nạn không đến được với ta? Có mang giàu có và sung túc đến với ta? Có làm cho con đường ta đi trơn tru dễ dàng hơn con đường của những người có tư duy tiêu cực? Có đem đến cho ta hạnh phúc? Có làm cho cuộc đời tốt đẹp hơn?

Các câu hỏi này, muốn trả lời khá chính xác và chi tiết, thì chúng ta phải phân tích vấn đề một kỹ hơn một tí. Hãy dùng ví dụ của người học võ. Thực ra, tư duy tích cực là một công phu tinh thần—một loại nghệ thuật rèn luyện bền bỉ giúp tinh thần ta khỏe mạnh nhanh nhẹn để ứng phó với các biến cố của đời sống, chẳng khác nào võ công chân tay. Cho nên dùng võ công như là một ví dụ cụ thể để nhìn thấy vấn đề là rất thích hợp. Continue reading Tư duy tích cực làm được gì cho ta?

Thứ sáu, ngày 15 tháng 5 năm 2009

Bài hôm nay:

The Carpenters và Top of the World, Video, Nhạc Xanh, chị Huỳnh Huệ giới thiệu và nối link.

Cuồng nhiệt cùng Ozomatli, Văn Hóa, ban nhạc đại sứ văn hóa Mỹ, anh Trần Bá Thiện viết cùng Tuổi Trẻ.

Daily English challenge, anh Trần Đình Hoành.

Dùng hết tài năng, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Công tác xã hội một ngành học cần thiết, Trà Đàm, cố Thạc sĩ Nguyễn Thị Oanh.

Đời là, Trà Đàm, song ngữ, chị Huỳnh Huệ dịch.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Linh mục Ba Lan xuất bản sách hướng dẫn tình dục — Quyến sách được giáo hội công giáo Ba Lan ủng hộ. Linh mục dòng Phan Xi Cô (dòng thương khó) này nói sex không nên chán phèo, nhưng “ướt át, đầy ngạc nhiên và nhiều tưởng tượng.” À, nhưng linh mục có kinh nghiệm không mà viết vậy ta? Vị tu sĩ này nói rằng ông có kinh nghiệm nhờ cố vấn cho nhiều cặp vợ chồng và một năm quản lý một trang web chuyên cố vấn sinh lý.

Tượng Venus khai quật được ở Đức có lẽ là tượng cổ nhất của loài người – Tượng phụ nử khỏa thân này chỉ cao 6 cm, tuổi 35,000 năm, tìm thấy được trong hang động Hohle File ở Đức.

Hồi ký bí mật của Triệu Tử Dương về Thiên An Môn ra mắt – Triệu Tử Dương là Thủ tướng Trung quốc trong 1980-1987 và Tổng bí thư Đảng Công Sản Trung Quốc trong 1987-1989. Sau vụ Thiên An Môn, ông bị thất sủng và bị quản thúc tại gia cho đến khi mất năm 2005, vì đã có khuynh hướng hỗ trợ sinh viên trong cuộc khủng hoảng đó. Quyến hồi ký bí mật của ông do người thư ký cũ chuyển ra ngoài và được xuất bản tại Hồng Kông. Trong quyến sách này ông nói nhiều đến những tranh cãi của lãnh đạo Trung quốc thời đó về việc giải quyết cuộc biểu tình của sinh viên tại Thiên An môn như thế nào.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Ngô Phương Lan – cánh én mang ý tưởng và tâm huyết – Hoa hậu Thế giới người Việt 2007 tham gia đồng hành cùng chương trình Chim Én, được tổ chức thường niên nhằm tôn vinh những cá nhân và nhóm có cống hiến cho hoạt động phát triển cộng đồng.

Việt Nam đã xây dựng thành công qui trình chẩn đoán di truyền trên phôi người – Đây là đề tài khoa học cấp thành phố do các nhà khoa học thuộc Đại học Y dược TPHCM – HOSREM và Bệnh viện Vạn Hạnh thực hiện và là nghiên cứu đầu tiên có khả năng chẩn đoán di truyền trên phôi người ở VN.

Những công dân anh hùng – đang ngày đêm bám trụ nơi xa xôi đầu sóng ngọn gió, góp phần bảo vệ chủ quyền, xây dựng huyện đảo Trường Sa.

Trao 110 giải thưởng – học bổng Đặng Thùy Trâm – Những con người bình dị luôn kiên trì vượt qua khó khăn của cuộc sống, tận tâm với nghề nghiệp và người bệnh.

Thêm một trung tâm dạy nghề cho phụ nữ ở tỉnh Quảng Bình nằm trên địa bàn TP Đồng Hới.

Liên Hiệp Quốc phối hợp với Việt Nam trong việc đối phó khủng hoảng kinh tế, lương thực và biến đổi khí hậu.

Phục chế thành công bốn mộ chum 2.500 năm tuổi làm bằng gốm, thuộc nền văn hóa Sa Huỳnh đại diện nền văn hóa lâu đời ở phía Nam đất Việt

Tuần lễ “Tôn vinh Văn hóa Việt” của sinh viên Việt Nam tại ĐH Cheng Kung

Con trai “vua voi” chữa bệnh cho chú voi của Liên đoàn Xiếc VN

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Công tác xã hội, một ngành học cần thiết

nhanviênxnahoi

Không là công việc từ thiện ban phát và cũng không phải là xã hội học – một khoa học cơ bản mang tính lý luận, công tác xã hội (CTXH) là một khoa học xã hội ứng dụng cung ứng nền tảng kiến thức mang tính lý thuyết cùng các phương pháp và kỹ năng cụ thể để giải quyết các vấn đề xã hội.

Có thể xem CTXH là ngành y, còn xã hội học là ngành sinh hay hóa. CTXH dựa trên nền tảng một số khoa học cơ bản như tâm lý học, xã hội học, nhân học xã hội, luật, quản lý… nhưng có bộ phận kiến thức và kỹ năng chuyên ngành của nó. Giống như trong ngành y, trong CTXH kiến thức ở trường lớp và thực hành ở hiện trường quan trọng như nhau. Nguyên tắc cơ bản nhất của CTXH là giúp cho người tự giúp.

CTXH hình thành khoảng 100 năm nay trên thế giới khi công nghiệp hóa kéo theo nhiều vấn đề xã hội mà nguyên nhân không còn là sự yếu kém của cá nhân nhưng là sự tương tác giữa môi trường, gia đình và cá nhân. Vì xã hội luôn biến chuyển nên hiện nay CTXH là hoạt động khoa học không thể thiếu bên cạnh y tế, giáo dục, nông nghiệp, giao thông vận tải… Các nước như Trung Quốc, Ân Độ, Philippines đã có CTXH từ trước 1920, và các nước Đông Nam Á trong đó có VN thành lập ngành CTXH khoảng năm 1945.

Từ hơn mười năm nay CTXH và phát triển cộng đồng đã chứng minh hiệu quả trong một số dự án phát triển địa phương hay hợp tác quốc tế. Một hội đồng cố vấn khoa học gồm đại diện của một số đại học đã hình thành bên cạnh Bộ Giáo dục – đào tạo để chuẩn bị một chương trình đào tạo ngành CTXH.

Hi vọng giữa năm 2004 Bộ GD-ĐT sẽ cấp mã số đào tạo riêng cho ngành vì cho đến nay ở một số trường (Trường Lao động xã hội (Bộ LĐ-TB-XH), Đại học Mở – bán công), CTXH còn mượn mã số của xã hội học, và bộ đã cho phép một số trường tuyển sinh ngành CTXH.

Đây là một ngành học mới mẻ với nội dung thiết thực và phương pháp hiện đại, đặc biệt cần thiết cho cán bộ các ngành LĐ-TB&XH, dân số – gia đình và trẻ em, chữ thập đỏ, Đoàn, Hội, giáo dục viên các mái ấm nhà mở, trường trại, tác viên phát triển đô thị và nông thôn, nhân viên xóa đói giảm nghèo, phòng xã hội bệnh viện, xí nghiệp…

NGUYỄN THỊ OANH

Nguồn: Tuổi Trẻ

Mạng thông tin công tác xã hội

ĐỜI LÀ

dawn

Đời là thách thức – hãy đương đầu.
Đời là tặng vật- hãy đón nhận.
Đời là mạo hiểm – hãy liều nào
Đời là nỗi buồn- hãy chế ngự.
Đời là bi kịch- hãy đối mặt.
Đời là bổn phận- hãy thực thi.
Đời là trò chơi- hãy chơi nào.
Đời là bí ẩn – hãy phơi bày.
Đời là bài ca- hãy hát đi.
Đời là cơ hội- hãy nắm lấy.
Đời là hành trình- hãy hoàn tất.
Đời là lời hứa- hãy thực hiện.
Đời là cái đẹp- hãy ca ngợi.
Đời là cuộc chiến – hãy đấu tranh.
Đời là mục tiêu- hãy đạt thành.
Đời là bài toán – hãy giải  nó.                                                                                                                                                                                                                                            Đời là ước mơ- hãy thực hiện                                                                                                                                                                                                                                                 Đời là may mắn- hãy tạo ra.
Đời là TÌNH YÊU- hãy yêu thương
Đời là HẠNH PHÚC- hãy nếm trải
Đời là VĨNH CỬU – hãy tin đời

LIFE IS

Life is a challenge – meet it.
Life is a gift – accept it.
Life is an adventure – dare it.
Life is a sorrow – overcome it.
Life is a tragedy – face it.
Life is a duty – perform it.
Life is a game – play it.
Life is a mystery – unfold it.
Life is a song – sing it.
Life is an opportunity – take it.
Life is a journey – complete it.
Life is a promise – fulfill it.
Life is a beauty – admire it.
Life is a struggle – fight it.
Life is a goal – achieve it.
Life is a puzzle – solve it.
Life is a dream- realize it.
Life is luck- make it.
Life is LOVE – love it
Life is BLISS – taste it
Life is ETERNAL- believe it.

ADAPTED FROM MOTHER TERESA’S LIFE IS
Life is a challenge, meet it.
Life is a duty, complete it.
Life is a game, play it.
Life is a promise, fulfill it.
Life is sorrow, overcome it.
Life is a song, sing it.
Life is a struggle, accept it.
Life is a tragedy, confront it.
Life is an adventure, dare it.
Life is luck, make it.
Life is too precious, do not destroy it.
Life is life, fight for it.

Đừng tước mất cơ hội của trẻ”

Rèn tính tự lập
Rèn tính tự lập

Hồi đó, khi còn là một du học sinh, tôi đi giúp việc mùa hè tại một gia đình Mỹ. Công việc là chăm lo cho hai cháu trai vì mẹ chúng đang bệnh. Jimmy, cậu bé 2 tuổi, luôn tự thay quần áo, đặc biệt là giành phần gài nút áo và cột dây giày. Cháu nhất định không cho tôi phụ dù cháu cột dây giày rất lâu.

Lắm lúc tôi mất kiên nhẫn và giành làm thay cháu. Một lần, ông ngoại các cháu bắt gặp và trao đổi riêng với tôi: “Cô Oanh không có bất cứ nhiệm vụ nào ngoài chơi và ăn ngủ với cháu. Do đó không có lý do gì để vội vã. Hai cô cháu có thể xuống phòng ăn trễ cả giờ cũng được. Khi giành việc của Jimmy, cô đã làm mất cơ hội tập khéo tay và hơn nữa là ý thức tự lập của cháu”.

Sau này, tôi thăm một người cháu Việt kiều Mỹ. Chú nhóc một tuổi rưỡi trong nhà làm tôi sợ hú vía vì chú vừa chạy vừa có thể té bất cứ lúc nào. Một lần tôi chạy theo lấy tay “hứng” sẵn. Không ngờ cháu tôi la lên: “Cô đừng làm vậy! Nó chạy trên tấm thảm dày, xung quanh toàn là ghế nệm, có té cũng chẳng sao. Có đau một chút nó sẽ tự rút ra bài học và sau này biết cách tự tránh các rủi ro”. Lần này, tôi lại tước khỏi cháu cơ hội trải nghiệm sự đau đớn hay rủi ro để lớn lên nó tự bảo vệ mình.

Tôi vô cùng xấu hổ, vì dù biết nguyên tắc phải để cho trẻ tự lực tôi chỉ hiểu trên lý thuyết… Và nghiệm thật kỹ chắc tôi đã vi phạm cả ngàn lần trong việc tước quyền được lớn lên của trẻ. Vì trong bối cảnh VN, chuyện làm thay trẻ xảy ra như cơm bữa. Người lớn sợ mất thời giờ, sợ trẻ làm dơ nên đút ăn cho tới khi trẻ lớn. Điều quan trọng không phải là sự khéo tay mà là ý thức tự lực rất cần thiết cho sự hình thành nhân cách của trẻ. Có hai điều cha mẹ làm thay xem như vĩnh viễn làm trẻ mất nhân cách riêng của mình, đó là suy nghĩ và quyết định giùm.

Giờ đây, giáo dục chủ động, giáo dục kỹ năng sống được phát động… nhưng đang gặp chướng ngại vật lớn: làm sao dạy chủ động khi nhiều thầy cô là sản phẩm của một nền giáo dục bao cấp, thầy như cái máy phát và trò như cái máy thu?

Ngay từ trong gia đình cha mẹ nên tập cho trẻ tự làm và tự quyết định những gì mà độ tuổi cho phép. Một cặp vợ chồng Mỹ chia sẻ: “Chúng tôi để cho con ở tuổi mẫu giáo tự làm nhiều thứ. Một hôm nó đòi mặc cho bằng được cái áo và chiếc váy khác màu, đối chọi nhau. Chúng tôi không cản. Vô trường các bạn học cười và nó tự rút kinh nghiệm. Dĩ nhiên cái gì con đòi mà gây nguy hiểm thì chúng tôi đặt giới hạn, ví dụ như khi băng qua đường một mình”.

Th.S. Nguyễn Thị Oanh
Nguồn: Tuổi Trẻ

Em làm cái quái gì ngày hôm nay ?

homemaker
Một buổi chiều, một ông chồng đi làm về và thấy nguyên một mớ bòng bong trong nhà. Ba đứa con ở ngoài sân, vẫn đang mặc đồ ngủ, chơi trong đống bùn, với những chiếc hộp đựng đồ ăn trống rỗng và giấy gói vung vãi lung tung khắp sân trước. Cánh cửa xe của cô vợ mở toang, và cửa trước nhà cũng mở toang.

One afternoon a man came home from work to find total mayhem in his house. His three children were outside, still in their pajamas, playing in the mud, with empty food boxes and wrappers strewn all around the front yard. The door of his wife’s car was open, as was the front door to the house.
.

Tới cửa, anh thấy một đống bừa bộn to hơn. Một chiếc đèn bị ngã lăn quay, và miếng thảm con con đã bị chúi vào cạnh tường. Ở phòng trước, chiếc tivi đang gào kênh hoạt hình, và phòng gia đình ngổn ngang đồ chơi và quần áo các loại. Ở trong bếp, bát đũa đầy bồn rửa, đồ ăn sáng vãi trên quầy bếp, thức ăn cho chó vãi trên sàn nhà, một tấm kính vỡ nằm dưới bàn, và một đụn cát trải cạnh cửa sau.

Proceeding to the entry, he found an even bigger mess. A lamp had been knocked over, and the throw rug was wadded against one wall. In the front room, the TV was loudly blaring a cartoon channel, and the family room was strewn with toys and various items of clothing. In the kitchen, dishes filled the sink, breakfast food was spilled on the counter, dog food was spilled on the floor, a broken glass lay under the table, and a small pile of sand was spread by the back door.
.
homemaker2
Anh chạy lên gác, bước qua đống đồ chơi và đống quần áo, tìm xem vợ anh đâu. Anh lo sợ chị bị ốm, hay có điều chi nghiêm trọng xảy ra. Anh thấy chị nằm phè trong phòng ngủ, vẫn còn cuộn tròn trên giường trong bộ đồ ngủ, và đang đọc một cuốn tiểu thuyết.

He quickly headed up the stairs, stepping over the toys and more piles of clothes, looking for his wife. He was worried she may be ill, or that something serious had happened. He found her lounging in the bedroom, still curled in the bed in her pajamas, reading a novel.
.

Chị nhìn anh, mỉm cười, và hỏi ngày hôm nay của anh thế nào. Anh trân trối nhìn chị và hỏi “Chuyện gì xảy ra hôm nay ở đây vậy?”

She looked up at him, smiled, and asked how his day went. He looked at her bewildered and asked, “What happened here today?”
.

Chị lại mỉm cười và trả lời, “Anh biết đấy, mọi ngày khi anh đi làm về anh vẫn hỏi em, thế em làm cái quái gì ngày hôm nay?”

She again smiled and answered, “You know every day when you come home from work and ask me what in the world did I do today?”
.

“Đúng rồi”, anh trả lời, không tin vào tai mình.

“Yes,” was his incredulous reply.
.

Chị trả lời, “Ừ, hôm nay em chẳng làm cái quái đó”.

She answered, “Well, today I didn’t do it.”

– AUTHOR UNKNOWN –
Nguyễn Minh Hiển dịch

Đói tình cảm đáng sợ hơn đói cơm

mevacon
Tôi lớn lên ở tỉnh, trong một gia đình đông con và hạnh phúc. Học cấp II và cấp III ở Sài Gòn, các kỳ nghỉ hè ở quê của chị em tôi được mẹ chăm sóc đặc biệt. Không biết mẹ tôi đã làm cách nào mà suốt một tháng các bữa ăn sáng của chúng tôi không bao giờ “đụng hàng”!

Bấy nhiêu cho thấy chúng tôi được thương yêu biết chừng nào. Nhưng có những lúc tôi ước thầm thay vì ngon miệng và no bụng, mình được nói lên biết bao điều ước mơ hay ấm ức trong lòng. Ở tuổi teen thời ấy có lúc tôi cũng muốn “đi bụi” hay “chết quách cho rồi” (nhưng hồi đó chỉ nghĩ vậy thôi chứ không dám liều như một số bạn trẻ bây giờ).

Khi học cấp III ở trường Tây, tôi may mắn gặp được những cô giáo rất quan tâm hỏi han, tư vấn cho chuyện học hành hay những khó khăn riêng tư. Học đại học ở Mỹ tôi càng ngạc nhiên trong sung sướng khi thấy sinh viên chúng tôi được chăm sóc rất kỹ về mặt tình cảm, tâm lý. Từ đó tôi hiểu ra đó là một việc làm không thể thiếu để giúp hình thành những nhân cách sung mãn lành mạnh. Tuổi mới lớn có những khó khăn, nhu cầu đặc biệt mà nổi bật nhất là sự cô đơn và cảm giác không ai hiểu mình.

Tôi không trách cha mẹ mình vì cách đây hơn nửa thế kỷ không thể mong chờ những hiểu biết hiện đại về tâm lý học. Suy dinh dưỡng về mặt cơ thể dẫn tới những bệnh tật khác và để lại những di chứng lâu dài, như còi xương chẳng hạn. Sự thật là không cha mẹ nào có điều kiện mà bỏ đói con mình. Nhưng người ta rất dễ bỏ đói về tình cảm vì nhu cầu này khó phát hiện.
motherandchild
Những cái vỗ để lớn lên

Tâm lý học cho biết trẻ sinh ra cần những cái vỗ (stroke) để lớn lên lành mạnh. Đó là những cử chỉ vuốt ve, bồng ẵm có khả năng tạo những phản ứng hóa học trong cơ thể chúng. Nhờ đó chúng cảm thấy thoải mái, dễ chịu, ăn ngon, ngủ tốt. Cũng vì lý do này mà trẻ ở cô nhi viện không phát triển bình thường vì chúng thiếu sự vỗ về, vuốt ve của người lớn. Những “cái vỗ” dần dần biến thành sự quan tâm trìu mến, sự ước đoán các nhu cầu về tinh thần để đáp ứng kịp thời. Đứa cháu tôi một hôm bỗng dưng ít nói hẳn. Mẹ cháu xem tập thấy con trai có điểm thấp. Hiểu ra lý do, mẹ cháu bắt chuyện hỏi thăm những gì xảy ra với bạn bè trong lớp, rồi từ từ an ủi cháu.

Trẻ thiếu tình thương thường biểu hiện bằng nhiều cách như không nói chuyện, phá phách, đi tìm chỗ dựa nơi khác, đàn đúm với bạn bè… Sự cô đơn cũng có thể dẫn tới xu hướng tự hủy hoại trong rượu chè, ma túy… Người thiếu tình thương khi yêu có thể trở thành độc đoán, đòi hỏi quá mức, dễ ghen tuông…Trẻ phá phách ngoài đường có khi chỉ muốn thu hút sự quan tâm thôi.

Trong những lá thư gửi cho các chuyên viên tư vấn tâm lý, nhiều bạn mới lớn hay nói “cha mẹ thương mà không hiểu chúng cháu thì cũng như không”. Mà hiểu người khác cũng khó, nhất là những lứa tuổi khác. Do đó thời nay ở các nước phụ huynh phải đi học các lớp dạy làm cha mẹ để hiểu con mình. Những “cái vỗ” nho nhỏ như “hôm nay cô giáo nói gì?”, “con hết đau bụng chưa?”, “sao con không rủ bạn về nhà mình chơi?”… rất cần thiết và có thể như là sự bảo đảm với con em rằng cha mẹ luôn quan tâm đến chúng.

Mong sao ngày càng ít trẻ than phiền cha mẹ mình là người thành đạt, chỉ lo… “phấn đấu” nên không có thời giờ nói chuyện với con. Có thể người lớn chúng ta nên làm thử một bài toán để so sánh giữa tiền bạc, quyền cao chức trọng với hạnh phúc thật của gia đình. Đánh mất cái nào là nghiêm trọng hơn?

Th.S NGUYỄN THỊ OANH
Nguồn: Tuổi Trẻ