Category Archives: trà đàm

Quí trọng bản thân để tận hưởng cuộc sống

muahexanh

Nguồn: Tuổi Trẻ

Cuộc sống hiện đại với những tiến bộ kinh tế kỹ thuật lại tạo ra nhiều sức ép về mặt tâm lý, xã hội, đặc biệt đối với giới trẻ. Gia đình lúng túng trong nuôi dạy con, xã hội tạo lối sống bon chen… từ đó khi gặp thử thách thay vì đối diện với những vấn đề nan giải và tìm những giải pháp tích cực, các bạn trẻ dễ có xu hướng buông xuôi, tự hủy hoại bản thân với những thói quen tiêu cực như ăn chơi quá đà, thức khuya dậy trễ, tìm sự khuây khỏa với thuốc lá, rượu, ma túy… Có bạn tìm cả cái chết…

Trong khi các nước khác đã có những dịch vụ tâm lý xã hội để giúp các cá nhân tự giải tỏa thì ở nước ta lại thiếu nhiều. Thậm chí có thể nói là không có. Khi giáo dục còn khiếm khuyết, một bộ phận bạn trẻ chưa phát triển được một nhân cách lành mạnh, tự tin.

Vậy thì trước mắt chúng ta hãy tự giúp mình bằng một lối sống tích cực. Bằng cách nào?

– Trước tiên tập trung vào những điểm sáng của cuộc sống: những gương vượt khó, học giỏi, về Mùa hè xanh và đặc biệt là hãnh diện với những thành công nho nhỏ của chính bản thân. Hãy thưởng thức một cuốn phim hay, cười thật nhiều với một vở hài kịch. Hãy biết ơn về những tình bạn mà ta có, hãy nâng niu em bé xinh xắn kia.

– Bắt đầu một ngày với tư tưởng tích cực: ngày hôm nay tôi sẽ làm một điều có ích, tôi sẽ tha thứ ai đó đã làm phật lòng tôi, tôi sẽ cố gắng đúng giờ và giữ thói quen này…

– Quan trọng là thực hiện những điều tôi đã quyết tâm. Vì làm đi đôi với nói sẽ đem lại sự tự tin. Mỗi ngày lặp lại hành động tốt sẽ tạo thói quen và thói quen được tích lũy sẽ tạo thành tính cách. Tính cách tốt được mọi người thương yêu, kính trọng.

– Hãy luôn hoàn thiện bản thân bằng những cố gắng nho nhỏ. Như mỗi ngày đọc vài trang sách, đi bộ 30 phút, tập một bài hát hay, một trò chơi mới để giúp vui cho tập thể. Phát triển năng khiếu giúp ta sống vui và đem lại niềm vui cho người khác.

– Tập thói quen sống kỷ luật và ngăn nắp như đúng giờ, giờ nào việc ấy, vật nào chỗ nấy. Sống có kỷ luật là làm chủ bản thân, làm người khác tôn trọng mình, không trở thành nô lệ của những thói quen xấu.

– Không tránh né sự thật, nhìn thẳng vào nó, tôn trọng nó, nói lên sự thật một cách khéo léo và tế nhị mỗi khi cần vì sự thật “giải phóng chúng ta”. Thói quen này giúp bạn ngẩng đầu lên. Bạn sẽ không còn cảm giác thiếu sót với xã hội vì đã góp phần xây dựng nó.

– Có trách nhiệm với bản thân và người khác. Luôn quan tâm đến người khác.

Sống như trên bạn sẽ quí trọng bản thân. Ý thức được về giá trị bản thân bạn mới không hủy hoại nó. Ý thức về giá trị bản thân bạn sẽ suy nghĩ độc lập, sống tự lập và không phụ thuộc người khác lẫn các chất kích thích. Biết quí trọng bản thân bạn sẽ nâng niu cuộc sống và luôn hoàn thiện nó.

Bạn đừng tham lam vội vã để trở thành một con người hoàn hảo. Chỉ cần mỗi ngày bạn có một động tác tích cực, tập một thói quen nhỏ và kiên trì với nó. Chúc bạn thành công, yêu cuộc sống và bản thân mình.

NGUYỄN THỊ OANH

Khen vợ

ninh
Chào các bạn,

Bài này viết cho các bạn phái nam. Trước đây mình đã viết bài Khen. Và nếu thực tập thì cách thực tập của Khổng tử luôn luôn là hay nhất: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Tập từ trong tâm mình trước, rồi ngay trong nhà, rồi từ từ bước ra đường.

Rất tiếc là chúng ta thường hay xem bụt nhà không thiêng. Và mọi phép xử thế tốt ta thường tưởng là để sử dụng với mấy công ty ngoài đường, mà không mang về dùng với người nhà, nhất là với bà đầm của mình ở nhà. Không làm được với người trong nhà thì cái làm với người ngoài chắc là không được thành thật lắm rồi. Vậy thì quan tâm đến bà đầm ở nhà một tí, và đừng tiếc lời khen. Văn hóa Việt nói chung là chống khen. Nhưng sự thật là khi ta khen thành thật, ta có thể khen ai đó 100 lần một ngày người đó cũng không thấy chán, và càng nghe thì càng cảm động. Lời khen thành thật có giá trị như nước, uống cả ngày, ngày nào cũng phải uống, càng làm việc nhiều càng cần uống.

Hôm nay đọc được bài này trên VNExpress–Đàn ông Việt thương ‘quên’ nịnh vợ. Mình post đây để nhắc nhở các bạn phe ta.

Mến,

Hoành

couple

Đàn ông Việt thường ‘quên’ nịnh vợ

Có nhiều anh biết phụ nữ thích khen, cho nên, đến cơ quan hay gặp chị em ở đâu anh ta cũng khen lấy khen để. Nhưng về đến nhà, anh ta lại để ‘bảo bối’ ấy ngoài cửa. Có anh lại sợ khen lắm, vợ phổng mũi, đâm ra tinh tướng.

Có một bà vợ thường làm các món ăn rất công phu, cầu kỳ, nhưng chồng lại tỏ ra không biết thưởng thức. Một hôm bà tức mình, luộc một mớ cỏ cho chồng ăn. Chồng ngạc nhiên: “Cái gì thế này? Không thể nào nhai được!”. Bà vợ vui vẻ hẳn lên: “Thế ra ông cũng biết là không ăn được à? Vì mọi khi tôi thấy ông ăn cái gì cũng như nhau cả mà!”.

Ai cũng biết “đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai”, nhưng hình như với các ông chồng đã kết hôn vài năm, câu nói đó bị họ quên mất. Có chị may được bộ váy mới, mặc thử vào cứ đứng ngắm mãi trước gương, hết quay đằng trước lại quay đằng sau, mà chồng ngồi đọc báo ngay cạnh chẳng nói câu nào. Cực chẳng đã chị phải cất lời hỏi: “Anh thấy em mặc bộ này có được không?”. Anh ta vẫn không rời mắt khỏi tờ báo: “Cũng được”.

Đó là chưa kể còn có những anh, vợ mặc kiểu gì cũng chê không thương tiếc: “Bộ này không được, trông buồn cười lắm!”, khiến vợ ỉu xìu như bánh đa gặp nước. Có chị cảm thấy bất lực, dường như không thể làm đẹp để chồng hài lòng được. Và những ông chồng như thế, dẫu có tận tụy với vợ con đến mức nào cũng khó được vợ yêu, gia đình hạnh phúc.

Người phương Tây có một nét văn hóa truyền thống là khen phụ nữ, mà nhiều người gọi đùa là “nịnh đầm”. Nó gần như một thứ “nghĩa vụ bất thành văn” của phái mạnh, không biết điều đó không phải là người lịch sự, văn minh. Chúng ta du nhập và ảnh hưởng khá đậm nét văn hóa phương Tây, nhưng “văn hóa nịnh đầm” rất đẹp này lại không vào được bao nhiêu.

Ở Việt Nam, rất ít khi nghe chồng khen vợ. Ngay cả những người đàn ông có thể nói là lịch lãm hình như cũng nghĩ rằng, nói chung phái đẹp cần được đàn ông tán thưởng, trừ… vợ anh ta. Liệu họ có biết, người vợ nào cũng sung sướng khi được chồng khen? Chắc anh nào cũng biết, bằng chứng là khi chinh phục nàng, chẳng anh nào lại không sử dụng thứ vũ khí này, nào là: Em có mái tóc rất đẹp, em có giọng nói rất hay, có anh còn “dẻo mỏ”: “Em hút hồn anh ngay từ lần đầu mới gặp. Đôi mắt em sao mà sâu thăm thẳm”…

Thế nhưng, từ khi đã thành “của nhà”, họ không làm thế nữa. Họ xếp thứ vũ khí sắc bén đó vào kho, để cho nó hoen rỉ mà không biết, người vợ vẫn cần những lời có cánh ấy. Có người còn đi tìm nó không phải từ chồng.

Có nhiều đàn ông biết phụ nữ thích khen, cho nên, đến cơ quan hay gặp phụ nữ ở đâu đó, anh ta cũng khen lấy khen để. Nhưng chỉ cần về đến nhà, anh ta lại để “bảo bối” ấy ngoài cửa. Có anh lại sợ khen lắm, vợ phổng mũi, đâm ra “tinh tướng”. Cũng có thể họ nghĩ, đàn bà nào chẳng thích khen, nhưng thích lời khen “ngoại” chứ thích gì “của nội”? Nếu nghĩ thế, bạn đã lầm. Con khen cũng thích. Chồng khen lại càng thích. Lời khen chẳng bao giờ thừa cả. Bạn thử hỏi các ca sĩ xem, có ai thấy chán ngán cảnh khán giả vỗ tay nhiều quá không, có ai khó chịu khi những “fan” hâm mộ vây quanh xin chữ ký? Những người sống gần mình, quen biết với mình mà vẫn khen mình thì càng có giá trị.

Người ta kể rằng, có một gã chiếm được hàng trăm trái tim phụ nữ và sau đó chiếm đoạt luôn cả tài sản của họ nên cuối cùng phải vào tù. Một nhà tâm lý tò mò đến tận nơi xem hắn có bí quyết gì. Ông ta bất ngờ vì đó là một gã đã luống tuổi, hình thức bình thường, duy chỉ có cái miệng rất duyên. Ông hỏi: “Làm thế nào anh chinh phục được nhiều phụ nữ như vậy?”. Hắn trả lời cụt lủn: “Có gì đâu. Cứ khen nhiều vào”.

Nhà tâm lý nổi tiếng người Mỹ, Dale Carnegie thường đi giảng ở các lớp học làm vợ, làm chồng. Một hôm, sau bài giảng về nghệ thuật làm chồng, ông ra bài tập cho học viên về nhà làm. Ông yêu cầu tất cả đàn ông thực hiện một “Tuần lễ khen vợ”, ngày nào cũng khen từ sáng đến tối. Ông cam đoan sẽ thấy hiệu quả ngay. Học viên chẳng mấy người tin. Có người còn nghĩ là ông nói đùa, nhưng số đông vẫn thử “làm bài tập” xem sao và kết quả thật bất ngờ.

Một anh vừa ngủ dậy, nhớ đến bài tập, nói luôn: “Nằm cạnh em sướng thật, mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát”. Vợ tát yêu một cái. Vợ tập thể dục xong, chồng lại khen: “Hồi này trông thần sắc em rất tốt!”. Vợ càng ngạc nhiên vì chưa bao giờ thấy chồng để ý đến mình. Lúc dọn món ăn sáng ra, anh ta lại xoa hai bàn tay: “Chà, em làm món gì trông ngon thế!”. Vợ sung sướng nguýt yêu chồng một cái nữa. Ăn xong lại khen: “Anh thấy đi ăn sáng ở đâu cũng chẳng bằng em làm!”.

Trước khi đi làm, ngắm vợ một phút, anh lại thốt lên: “Em mặc bộ này trông quá được!”. Không ngờ chỉ trong vòng một tiếng, mới khen có mấy câu mà chưa bao giờ anh ta thấy trên gương mặt vợ lại có những nét hạnh phúc ngời ngời đến thế. Ra đến cửa anh còn quay lại: “Anh đi nhá. Em rất tuyệt”. Hết tuần, có học viên báo cáo với thầy là chỉ sau một “tuần lễ khen”, anh ta được hưởng hạnh phúc hơn 10 năm chung sống cộng lại.

Một khi đã kết hôn, ai chẳng muốn có hôn nhân hạnh phúc, muốn được vợ yêu. Và để đạt được mục đích ấy, nhiều người đã phải đổ biết bao công sức. Họ lao động cật lực hàng chục giờ mỗi ngày, mua tặng vợ những tặng phẩm đắt tiền, đưa cả nhà đi nghỉ cuối tuần. Nhưng có một thứ, người vợ nào cũng khao khát thì họ lại quên. Đó là lời khen.

Tuy nhiên, nếu vợ đẹp thì khen đẹp, nếu quần áo đẹp thì khen quần áo, nếu ngoại hình không đẹp thì khen công dung ngôn hạnh… miễn sao phải chân thật. Khen bừa lỡ thành mỉa mai thì sẽ tác dụng ngược đấy.

(Chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa, Phụ nữ)

Ôm Ấp Nỗi Đau và Đối Mặt Với Nỗi Sợ

pain
Hàng ngày khi gặp mặt, một người bạn hỏi ’Khỏe chứ?’, nếu câu trả lời của bạn là ‘Khỏe, Cám ơn bạn’ hay ’Cám ơn bạn, mình khỏe lắm’, điều này khá bình thường và thực đáng mừng.

Phần lớn chúng ta thường cảm thấy khỏe mạnh, sung sức và mọi việc ổn. Tuy nhiên trên thế giới có một số không ít người phải chịu đựng nhiều vấn đề. Theo Ros Holmes, ngay cả trong xã hội Phương Tây , với cuộc sống tương đối tiện nghi và an toàn cứ trong 5 người có một người trải qua một mất mát lớn, một nghịch cảnh, một thất bại nặng nề nào đó trong năm qua: mất người thân, mất việc, một cơn bệnh nặng ảnh hưởng chúng ta hay những người thân của ta, khó khăn lớn về tài chính, hay mất đi một mối quan hệ thân thiết …

Nếu nhìn lại 5 năm qua, con số người chịu đựng mất mát này có thể là 50% trong chúng ta. Nhưng bằng cách nào đó chúng ta có thể đối mặt và đương đầu với những mất mát ấy, cũng giống như cơ thể chúng ta có cơ chế bảo vệ chống lại nhiễm trùng và bệnh tật để giúp ta khỏe, tâm trí ta cũng có những cách đương đầu với stress và mất mát để ta có thể giữ được cân bằng về tâm lý và sống vui trong một chừng mực nào đó.

Nhưng vấn đề không luôn như thế. Thường có một cái giá phải trả để có thể chịu đựng những nỗi đau này. Bằng cách gạt sang một bên những suy nghĩ và cảm xúc đau buồn, ta cố gắng vượt qua và bước tiếp, nhưng có thể phải chịu những tổn thương nặng nề về nội tâm hay các triệu chứng về thể lý. Chúng ta có thể trở thành bị tê liệt về xúc cảm hay là nạn nhân thường xuyên của sân hận và lo sợ. Hậu quả của rất nhiều nỗi đau  lại tái  hiện ấy dẫn đến gia đình bất hòa, nghiện rượu và ma túy, luôn bất mãn và không hạnh phúc.

pain1

Ở Mỹ , có 75 triệu trong số 250 triệu người mỗi năm phải gặp các bác sĩ vì những rối loạn tâm thần và tình cảm. Ở Anh , hàng năm 3 triệu người gặp bác sĩ đa khoa , và có 1 trong 3 ca liên quan đến rối loạn về tâm lý. Căn nguyên của những nỗi đau và tổn thương ấy là ở những chịu đựng về mất mát. Gần đây, đáng lo thay, tỉ lệ người chịu đựng những sang chấn về tâm lý do mất mát gây ra đã tăng từ 1/ 5 lên 2/ 3.

Lấy một ví dụ về trường hợp thất nghiệp và bị trầm uất. Jason, một thanh niên vui tính,  thân thiện 22 tuổi, mất việc do suy thoái kinh tế. Cậu  bắt đầu thấy buồn rầu, lo sợ , buồn chán, và vô dụng. Sau nhiều tháng thất nghiệp, cậu tìm được một việc khác nhưng không phù hợp với chuyên môn và khả năng của mình. Cậu lại càng cảm thấy bất an và lo âu hơn, nặng nề.  Nỗi sợ mất việc,  vì không đảm đương nổi và làm việc không có hiệu quả sẽ bị sa thải  khiến cậu  càng lo sợ. Một hôm đi qua cầu, Jason nghĩ đến chuyện nhảy xuống như một sự giải thoát, nhưng đột nhiên cậu kịp  nhận ra mình đang định làm gì và bắt đầu suy nghĩ  về vấn đề của mình.

Cậu đã luôn bị che khuất, hay lu mờ dưới cái bóng của người anh với  những thành tích xuất sắc về học tập của  anh ấy, và khổ sở bởi những tham vọng quá lớn ông bố dành cho cả 2 cậu con trai mà xét ra chỉ phù hợp cho anh trai của cậu. Thời đi học, cậu học chậm, cậu còn không nhớ được ngày sinh của chính mình, đọc viết khó khăn và phải vào lớp phụ đạo ở bậc trung học. Cậu bị xem là “lù đù, ngớ ngẩn và kỳ cục”. Cậu thôi học chẳng có bằng cấp gì. May sao cậu xin được một chân học việc nghề xây dựng. Ít lâu sau, cậu thấy thích cộng việc này vì thấy mình làm khá tốt. Rồi cậu bắt đầu lấy lại sự tự trọng và tự tin, sau đó có người yêu. Cuộc đời cậu ổn cho đến ngày mất việc.

pain2
Nghĩ lại chuyện đời mình, cậu cảm thấy sục sôi giận dữ với những người đã coi thường và đánh giá cậu quá thấp: cha cậu, nhà trường, người chủ xây dựng của cậu, và cả chính quyền. Ban đầu cậu thấy bối rối, và có lỗi về nỗi tức giận của mình. Cậu quyết định giáp mặt bố để nói hết suy nghĩ của mình. Cậu ngạc nhiên biết bao trước sự cởi mở và cảm thông của người cha. Ông đã kể cho cậu nghe chính những giai đoạn đau khổ trước đây của ông khi thấy cậu không đạt được kỳ vọng của mình và tỏ ra ân hận.

Jason thấy nhẹ nhõm, từ đó ý nghĩ về một sự kết liễu cuộc đời như một sự giải thoát tiêu cực không trở lại với cậu nữa; cậu bắt đầu thấy khá hơn, và cố gắng để bổ túc chuyên môn cho việc cậu đang làm với sự giúp đỡ động viên của gia đình. Ít lâu sau, cậu  lập gia đình  với người yêu rồi bắt đầu cuộc sống riêng ổn định.

THAY ĐỔI CHUYỂN HÓA THAY VÌ ĐÈ NÉN

Có nhiều cách đối phó với những nỗi đau khổ tâm hồn do hậu quả của những khó khăn, thất vọng, mất mát mà cuộc đời với nhửng lúc thăng trầm gây ra cho ta.Thông thường thời gian cũng có thể làm dịu bớt những nỗi đau ấy. Nhưng với một số người,  những sang chấn tinh thần ấy không lành sẹo được sau một thời gian dài,  mà để lại những hậu quả nặng nề hơn: trầm uất, bi quan, hận đời, sân hận, mặc cảm tự ti, tiêu cực hay ngược lại thô bạo, tàn nhẫn … Có một số trường hợp lại tìm giải pháp trong men rượu hay tệ hại và nguy hiểm hơn là vướng vào ma túy.

talkitout
Các chuyên gia tâm thần học và tâm lý học khuyên người ta nên dũng cảm đương đầu với những tổn thương mất mát ấy từ đầu bằng cách giải bày những gì đang ám ảnh, đang là gánh nặng của mình, với một người bạn, hay một người thân trong gia đình hiểu biết và thông cảm. Đó phải là người biết kiên nhẫn lắng nghe, và thậm chí ngồi yên để nghe người kia la hét nếu làm như thế khiến người hét thấy dễ chịu hơn. Nếu không có một người như thế, chắc chắn cần tìm đến một chuyên gia tư vấn.

Một điều đáng lưu ý là sự đè nén các nỗi đau và mất mát ấy có thể không dẫn đến những hậu quả tiêu cực nếu người phải chịu đựng những nỗi đau  ấy thuộc loại người có tố chất lạc quan, nhân cách mạnh mẽ, và một nhân sinh quan tích cực. Với những người có nhân sinh quan tích cực, họ nhìn nhận vấn đề thoáng hơn, và họ luôn tự nhủ rằng “sông có khúc, người có lúc”, “mất mát và thất bại là chuyện tất yếu trong cuộc đời này”, “ các thất bại hay mất mát chỉ là thử thách”, và “thua keo này ta bày keo khác”.

Họ luôn tự tìm đến các nguồn trợ giúp tin cậy mà họ có sẵn. Những người lạc quan tích cực thường có nhiều bạn, nhiều mối quan hệ tích cực tương tác. Và như thế họ tự an ủi,  được nâng đỡ, và  họ lại ấp ủ,  nung nấu ý tưởng làm lại hay bắt đầu một kế hoạch mới để tiếp tục khẳng định mình. Với họ thất bại cũng có thể chấp nhận được giống như thời tiết vậy. Sau cơn mưa trời lại sáng và đẹp. Hiểu như thế thì việc ôm ấp nỗi đau và đối mặt đương đầu với nỗi sợ ( mà anh Hoành và Kiêm Yến đã bàn đến ) không phải là không khả thi.

Và ta lại thấy tác dụng tốt, hiệu quả cao  của liệu pháp rèn luyện nhân sinh quan tích cực, lạc quan  trong  các lĩnh vực cuộc sống.

( Những suy nghĩ từ The Good Mood Guide: How to Embrace Your Pain and Face Your Fears, by Ros Holmes )

Huỳnh Huệ

Tư duy tích cực và Stress

Hi, my name is Your Stress
Hi, my name is Your Stress

Có triết gia cho rằng rằng cuộc đời là một cuộc đấu tranh ác liệt, và nhiều người tin hoàn toàn vào câu ví von ấy. Như thế vô hình chung niềm tin ấy đã khiến họ gồng mình lên, để mỗi ngày trong cuộc đời, bước vào thế giới của mình như một đấu thủ xung trận, hoặc thủ thế.

Ngược lại, có nhiều người tin rằng cuộc đời vui, cuôc đời kỳ diệu và ý nghĩa đẹp nhất của sự hiện hữu của con người là sứ mạng làm cho mình và người khác được hạnh phúc.

Một quan niệm nữa về cuộc đời cũng thực phiến diện : Cuộc đời này xấu, đầy dẫy lọc lừa. Thật không may, bằng cách nào đó tư tưởng này đi vào đầu một số người. Rồi họ đâm ra hoài nghi cái tốt trong cuộc đời. Những người như thế cho rằng những ý nghĩ tiêu cực nơi người khác, và người xấu trên đời này nhiều hơn những ý nghĩ tích cực, và người tốt.

Nghĩ như thế thực lạ lùng, nếu không nói là hơi điên rồ. Nhưng sự thực là có rất nhiều người luôn lo sợ những chuyện vô căn cứ thái quá, trong đó 90% không bao giờ xảy ra. Họ là những người thích chỉ nhìn cuộc đời qua cặp kính màu đen trong một ngày trời hơi ít xanh. Họ cũng là những người thấy còn lại trong ly 1/3 nước nhưng chép miệng và đổ nó đi mà quên rằng có thể phát huy nội lực và tìm cách để  làm đầy ly nước ấy. Với những người quen tư duy và hành xử như thế, cuộc sống thường có nhiều khó khăn tưởng như không tháo gỡ được và đầy dẫy những áp lực do họ vô tình thổi phồng hơn.

stress

Sự thực, stress có ở khắp nơi trong nhịp điệu cuộc sống nhanh hơn của thời hiện đại này. Chưa kể đến những tác động không tốt do ảnh hưởng của nền kinh tế suy thoái toàn cầu, cuộc sống với vô vàn áp lực và trách nhiệm đến với chúng ta từ mọi phía: công việc, học hành, gia đình, các mối quan hệ và thế giới quanh ta…. Do đó ta cần những giây phút thư giãn để các cơ bắp của ta được nghỉ ngơi, trái tim ta được đập nhẹ nhàng, và đầu óc ta được dịu lại. Bởi vì theo Friedrich Nietzsche dù là người khỏe nhất vẫn có những giây phút mệt mỏi.

Nhưng dẫu cho ta có biết quý những giây phút thư giãn trong ngày, một hay hai ngày cuối tuần, một đợt nghỉ lễ dài 4 ngày, hay kỳ nghỉ phép thường niên, thì ta vẫn không làm cho cơ thể và tâm trí ta thư giãn thực sự, nếu ta không giải quyết triệt để một căn nguyên của stress. Đó là những ý nghĩ tiêu cực hay những nhân tố tiêu cực ít nhiều có sẵn trong tàng thức của chúng ta, như những con virus gây bệnh, đã từng được bàn đến trong Hạt Giống Tâm Hồn –Quyền Lực Đích Thực ( giận hờn, ích kỷ, ganh tỵ, sân hận, bi quan, tuyệt vọng, lo sợ … ).

Ý nghĩ của chúng ta- hay cách ta tư duy vô cùng quan trọng, vì nó ảnh hưởng thái độ chung của ta. Thái độ của ta thường thể hiện lên nét mặt và cử chỉ – nhất là chúng còn ảnh hưởng đến nhiều người khác.

Những ý nghĩ tích cực có tác dụng tích cực khiến người ta thấy mình năng động, giàu sinh lực, và vui tươi. Và những người ở bên cạnh những người có tư tưởng và thái độ tích cưc cũng thường cảm thấy bị lôi cuốn theo.

Để chống stress hữu hiệu , có lẽ không gì bằng xây dựng một nhân sinh quan tích cực. Trước hết ta phải ra sức rèn luyện lại cách tư duy của ta theo hướng tích cực, chẳng hạn ngay từ ban đầu rằng tích cực thì có tác dụng hiện thực hóa nhiều hơn là tiêu cực. Giống hệt như ta đang béo ra, mất đi sự cân đối và có lẽ ta trông cậy vào thể dục như một biện pháp hiệu quả. Đối với sự lành mạnh của tinh thần ta cũng nên nhìn nhận như thế.
serenity

Sau đây là 7 biện pháp có ích để bắt đầu rèn luyện lại tư duy của bạn:

1. Dùng những câu khẳng định để xác định với chính mình là cách có thể khiến nâng đỡ mình tránh đi tiêu cực và thành tích cực. Ví dụ : Mình đang cố gắng, mình sẽ làm được, ngày hôm nay tuy hơi âm u , nhưng chốc nũa trời sẽ đẹp……

2. Dùng ngôn ngữ tích cực: Ngôn từ là cái thể hiện bạn rõ nét, nói lên bạn là ai. Theo Dr Susan Feffers : Không quan trọng ở việc chúng ta tin bao nhiêu vào những lời đó, mà chính là khi ta nói ra ta làm cho tiềm thức của chúng ta tin vào những lời này.

3. Tạo ra một bảng điều khiển liệt kê những gì bạn muốn cho cuộc đời bạn : hình ảnh về chính bạn , về ngôi nhà bạn muốn có, công việc bạn muốn làm … Sử dụng những từ tích cực , không cường điệu mà diễn tả được phần ước vọng sâu nhất.

4. Tạo những hình ảnh tích cực dù nhỏ xung quanh bạn, bắt đầu từ việc tự tin vào khả năng của bạn

5. Biết tri ân cuộc đời ,  mọi người có thiện ý và giúp mình từ những việc nhỏ nhất. Nói nhiều lời cám ơn từng giờ hay từng ngày.

6. Nghe nhạc tích cực, nhạc vui- yêu đời, đọc những tư tưởng tích cực và chuyện về những con người tích cực

7. Sử dụng tư duy tích cực ngay trong khi đang luyện tập. Trước hết ta hãy bớt hoài nghi cuộc đời. Đừng luôn nghi ngờ rằng mọi cái đều không thể tin được hay phải luôn cảnh giác vì cuộc đời là một đấu trường và người ta đều là đối thủ của nhau. Và hãy tin rằng với tư duy tích cực thì luôn có những điều ( too good to be true )nghe chừng có vẻ khó tin, nhưng là hiện thực.

Tôi tin rằng tư duy tích cực là một phương pháp tốt để giải tỏa stress. Tôi thú thực với các bạn, tôi đã tập chống đỡ được khá nhiều stress trong cuộc sống vốn có rất nhiều áp lực và khó khăn của bản thân khởi đầu bằng những việc đơn giản như thế.

Huỳnh Huệ

Nếp sống văn minh đô thị phải bắt đầu từ giáo dục nhân cách

garbage

Bài của cố Thạc sĩ Nguyễn Thị Oanh trên Tuổi Trẻ.

Bức xúc trước vấn đề, tôi quyết định ghi chép những điều mắt thấy tai nghe trong một tuần lễ vào tháng 11-2008.

Từ nhà tôi ở Hóc Môn (TP.HCM) xuống Bình Thạnh tôi thường đi hai chuyến xe buýt hoặc xe lam.

– Trên xe lam có 5-6 em nữ sinh mặc áo dài trắng thật dễ thương. Khi tôi chuẩn bị bước lên xe, tất cả các em đều làm thinh, cúi đầu, làm như không thấy gì hết. Ý đồ thủ cái chỗ ngồi của mình khá rõ ràng. Cho tới khi bác tài hô lên: “Nhường chỗ cho bà già ngồi với chớ!” thì một người đàn ông trung niên đứng dậy. Hôm ấy, tôi thật buồn, không phải cho tôi mà cho chính các em.

– Sau đó, tôi đi trên một chiếc xe buýt chỉ có một cửa. Cửa hẹp chỉ đủ một người bước lên hay xuống. Tôi không cách nào bước xuống được vì một nữ sinh lớn (hay sinh viên!) bước lên, xộc thẳng vào người tôi khiến tôi không thể nhúc nhích. Tôi buộc phải nói với em “mất lịch sự quá”, khi đó em mới bước trở xuống đường nhường chỗ cho tôi.

– Trên một chiếc xe lam chờ khởi hành, một bà có vẻ khá giả mở chiếc bóp da khá đẹp ra “làm vệ sinh”. Bà quăng cả chục vé xe buýt cũ xuống đường.

– Từ sự kiện này, tôi quan sát tiếp xem người ta làm sao với vé xe. Buổi sáng sớm đa số khách là sinh viên học sinh, đa số các em cũng bỏ ngay vé xuống sàn xe. Một hôm một nữ thanh niên mua một chiếc nhíp nhổ lông mày từ một bà bán hàng rong ngồi đối diện. Em xé cái bao cactông và cũng bỏ ngay xuống sàn xe.

Từ bến xe tới chỗ đến trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, tôi phải đi bộ trên một con hẻm nhỏ khá rộn rịp.

– Để tránh nắng tôi đi bên trái, mắt ngó cửa hàng bên phải. Suýt chút nữa tôi hứng một đống nước bọt do một người đàn ông trung niên từ trong nhà phun ra.

– Hối hận vì chính mình đã sai khi đi bên trái tôi sang bên phải, nếu đi nhanh hơn một chút chắc tôi đã lãnh một tàn thuốc đang cháy đỏ mà một ông khác đứng trong nhà quăng ra.

– Thêm vài bước tôi thấy một bà mẹ xi tè cho đứa con trai chừng 8-9 tháng tuổi. Tôi tự nói với mình: té ra nạn “đái đường” được “giáo dục” ngay từ nhỏ!

Quẹo ra đường Xô Viết Nghệ Tĩnh là một con đường lớn, tôi thấy gì?

– Sáng sớm các bà đua nhau đẩy rác từ sân nhà mình ra đường. Một bà hất nguyên một đống mảnh chai mà quên rằng người đi đường có thể đạp lên.

– Ngó xuống miệng cống tôi thấy nào là hộp nhựa, lon thiếc, hộp giấy, chén bể, bao xốp…
garbagecan

Vậy mà trong một lớp kỹ năng làm cha mẹ, khi tôi yêu cầu học viên nêu một tính từ có thể diễn đạt chính xác nhất hành vi này, đa số chỉ cho là “thiếu ý thức”. Nói vậy là quá nhẹ. Theo tôi là “vô văn hóa, thiếu nhân cách” hay hơn thế nữa…

Nguyên nhân do đâu?

Cách hành xử của cá nhân được hình thành từ sự vận hành của xã hội. Phải nói rằng trong xã hội ta hiện nay sự sa sút về nhân cách là khá trầm trọng. Điều chúng ta quan tâm không phải là phép xã giao bên ngoài. Những sự kiện mà tôi vừa đưa lên không thể sửa đổi bằng luật pháp hay giáo dục công dân như nó được dạy ngày nay. Đây là vấn đề nhân cách và nhân cách không thể hình thành bằng lời kêu gọi suông. Những điều ta vừa thấy biểu hiện một sự ích kỷ cực đoan.

Người ta chỉ biết mình, lợi ích của mình. Rác rến hay những điều bất lợi cho mình thì đẩy qua cho người khác, đẩy ra ngoài đường. Những kiểu chạy xe lấn lướt ngoài đường không phải là do không biết luật mà là biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân cực đoan này.

Từ đâu có chủ nghĩa cá nhân cực đoan ấy? Có người cho rằng đó là hậu quả của chủ nghĩa tập thể cực đoan một thời. Cũng như giờ đây người ta tham lam vật chất để “trả thù” cho giai đoạn thắt lưng buộc bụng đã qua. Và hành vi của giới trẻ là bắt chước người lớn thôi. Trong thanh niên có thể còn có sự mất niềm tin từ nhiều gương xấu nữa.

Các nhà nghiên cứu về phát triển còn cho rằng biểu hiện của sự chậm phát triển là người ta chỉ quan tâm đến bản thân, gia đình, lối xóm của mình và không với được tầm nhìn tới cộng đồng và xã hội rộng hơn. Một xã hội chậm phát triển khi ý thức cộng đồng hay ý thức về lợi ích chung còn yếu kém. Nó lớn lên dần với nỗ lực tổ chức và giáo dục cộng đồng. Trong một xã hội đô thị hóa nhanh chóng, sự “vô danh” còn khiến cá nhân hành động như không có ai xung quanh mình.

Vì sao ta hết sức quan tâm đến giáo dục mà chưa đạt được kết quả mong muốn?

– Trước tiên là gia đình. Trong quá trình chuyển đổi, gia đình đang bị khủng hoảng và đang vô cùng lúng túng trong giáo dục con cái.

– Nhà trường thì quên dạy người.

– Đoàn thể thì chú trọng vào giáo dục chính trị, luật pháp, ít (hay chưa) quan tâm đến giáo dục nhân cách.

– Giáo dục xã hội thì quá tốn kém với truyền thông đại chúng, cách làm phô trương, hình thức mà ít hiệu quả.

Phía nào cũng đầy quyết tâm và thiện chí, nhưng cái thiếu là nhận thức đúng thế nào là truyền thông thay đổi hành vi.

Đây cũng là một từ thời thượng nhưng còn là một khẩu hiệu mới chưa được nhận thức đúng. Truyền thông một chiều cho dù là bằng phương tiện tối tân nhất cũng chỉ cung cấp thông tin hay kiến thức, bởi từ thay đổi kiến thức đến thay đổi thái độ và hành vi còn là một quá trình dài.

garbagestreet

Cuộc thể nghiệm về lòng bò trong Thế chiến thứ 2 ở châu Âu đã tạo ra bước ngoặt lớn trong nhận thức khoa học về tâm lý xã hội. Được giao nhiệm vụ làm sao giúp các bà nội trợ châu Âu tập thói quen sử dụng lòng bò khi thực phẩm khan hiếm, các nhà tâm lý xã hội đã thử nghiệm hai phương pháp thuyết trình và thảo luận nhóm trên những bà nội trợ với những đặc điểm dân số học giống nhau. Kết quả: nhóm nghe thuyết trình chỉ có 3% sử dụng lòng bò (thay đổi hành vi ẩm thực), còn ở nhóm thảo luận thì kết quả là trên 30%… Từ đó có kết luận rằng thuyết trình (thông tin từ trên xuống) và thảo luận nhóm (với sự tham gia tích cực của người học) có kết quả về mặt thông tin như nhau nhưng kết quả về thay đổi hành vi thì cao hơn nhiều với thảo luận nhóm.

Nhưng tiếc thay dù thảo luận nhóm cũng đang “mốt” nhưng kết quả cũng không cao vì người ta đang sử dụng một công cụ khoa học mà không thèm học! Trong khi ở các nước, nhóm như một đối tượng khoa học được dạy ở các trường đại học và người học phải trả học phí cao để mong làm việc và quản lý hiệu quả.

Các phương pháp giáo dục chủ động chưa có hiệu quả vì người học được (bị) dạy bằng phương pháp áp đặt.

Cần quan tâm hơn nữa đến các phương pháp “giáo dục gây thức tỉnh” như sắm vai, tranh luận, những trò chơi giáo dục và đặc biệt là các phương pháp học bằng hành (learning by doing). Như Lão Tử đã nói:

Điều gì ta nghe ta quên
Điều gì ta thấy ta nhớ
Điều gì ta làm ta biết

Có nhiều cách học bằng hành trong các khóa tập huấn và vô số việc mà trẻ có thể cùng làm với người lớn trong gia đình, ở trường học hay ngoài đường. Một trường hợp học bằng hành tuyệt đẹp. Một hôm ngồi ở tòa soạn Tuổi Trẻ, tôi thấy một bà mẹ trẻ cùng con trai độ 8-9 tuổi khiêng một gói đồ vào phòng tiếp nhận hàng cứu trợ của báo. Gói đồ này bà mẹ dư sức cầm một mình. Nhưng chị muốn cho chính đứa nhỏ là người thực hiện cử chỉ đẹp này.

Giáo dục bằng vi môi trường

Vi môi trường (micro milieu) – một khái niệm vừa là tên và nội dung của một quyển sách hay của nhà xã hội học Nga Sytchov. Vi môi trường là một đơn vị tập thể mà người ta cùng sống hay làm việc như gia đình, nhà trường, cơ quan, xí nghiệp có ranh giới quản lý riêng. Nó có một tác động toàn diện trên cá nhân là thành viên qua những yếu tố như:

– Môi trường vật chất mà mọi người phải giữ gìn và tôn trọng

– Kỷ luật chung mà mọi người phải tuân thủ

– Những quy tắc bất thành văn mà mọi người chấp nhận hay gắn bó

– Và quan hệ tương tác giữa các thành viên từ góc độ cảm xúc hay công việc

garbagecan1
Theo các nhà khoa học khác, giáo dục bắt đầu từ tổ chức, nghĩa là khi một vi môi trường được tổ chức và vận hành tốt, cá nhân tất yếu sẽ tích cực theo nề nếp chung. Ví dụ như không dám xả rác ngoài sân, phá hoa trong vườn, đi về không đúng giờ, không dám vi phạm kỷ luật chung…

Khi đi vào nề nếp anh ta được hưởng tình thương yêu của cha mẹ, sự tôn trọng của đồng nghiệp hay khen thưởng của cấp trên. Nếu không sẽ bị chế tài về mặt kỷ luật hay tình cảm. Một nhân cách tốt có được là nhờ “sự tích cực” này mà bao nhiêu lời kêu gọi hay răn đe không tạo ra được. Ở đây, vai trò gương mẫu của cha mẹ hay nhà quản lý quan trọng bậc nhất không chỉ trong chấp hành kỷ luật mà trong khả năng tạo ra bầu không khí tập thể tích cực, mối tương tác hài hòa, nhờ đó các thành viên gắn bó và có những hành vi tích cực.

Một ví dụ lý thú về xe buýt. Ban đầu không ai quan tâm đến tôi như một người cao tuổi. Lần lần với sự kêu gọi khẩn trương của các anh chị phụ xế, các thanh niên đứng dậy nhường chỗ một cách miễn cưỡng. Từ đó họ đứng dậy nhanh hơn, và nay thanh niên cả nam lẫn nữ đều nhanh nhẹn đứng dậy nhường chỗ khi tôi bước lên xe. Vì sao? Chưa hẳn là một hành vi môi trường nhưng xe buýt không mang tính vô danh như ngoài đường, có sự chế tài của người xung quanh làm cá nhân biết xấu hổ. Những cử chỉ ấy sẽ thành thói quen và người ta trở nên hãnh diện với nó nữa. Giáo dục phải từ trong cuộc sống là vậy.

Một số đồng nghiệp trong ngành công tác xã hội quyết định nhắc nhở thẳng với các đối tượng làm sai ngoài đường, miễn là mình nhẹ nhàng và lễ phép. Trên xe buýt bạn tôi thấy một ông già đùa dai và đùa dơ với một vài thanh niên. Chị lễ phép đề nghị ông không nên làm như vậy. Ông phớt lờ, nhưng ba bốn chị em phụ nữ khác lên tiếng. Chừng đó ông ngưng luôn. Tôi cũng nhận xét khi thấy cử chỉ không đúng hoặc khen khi thấy các em nhỏ có những cử chỉ đẹp.

Sử dụng áp lực nhóm trong cộng đồng là một phương cách tốt. Một thành viên tổ tiết kiệm phụ nữ nọ không đi họp vì vừa bị chồng đánh bầm cả mình. Sau buổi họp, cả nhóm kéo vô nhà thăm chị. Không ngờ từ đó về sau ông chồng không còn đánh vợ nữa.

Để kết luận

Nếp sống văn minh đô thị phải bắt đầu từ nếp nhà nơi mà nền tảng ban đầu của nhân cách được hình thành (ví dụ như sự nhường nhịn, quan tâm chia sẻ hay việc giữ gìn kỷ luật chung…). Cho nên các lớp dạy kỹ năng làm cha mẹ cần được tổ chức rộng rãi như trên thế giới.

Kế đó là thực hiện cuộc cách mạng rốt ráo về phương pháp giáo dục ở nhà trường, đoàn thể và cộng đồng. Trên thế giới, các lớp giáo dục tráng niên, giáo dục cộng đồng được tổ chức để dạy người lớn ý thức cộng đồng. Điều này không thể thiếu trong xã hội hiện đại.

Tất cả những điều này đòi hỏi những nhà giáo dục mới, mà việc đầu tiên cần làm là cập nhật hóa kiến thức về tâm lý xã hội cơ sở của giáo dục học.

NGUYỄN THỊ OANH (ThS phát triển cộng đồng)

Ai đó

Is that You???
Is that You?

Ai đó đã làm một việc vàng son;
Ai đó đã chứng tỏ là bè bạn khi cần;
Ai đó đã hát vang bài ca đẹp;
Ai đó đã mỉm cười cả ngày;
Ai đó đã nghĩ rằng, “Thật ngọt ngào để vui sống”;
Ai đó đã nói rằng, “Tôi vui mừng ban tặng”;
Ai đó đã chiến đấu dũng cảm;
Ai đó đã sống để bảo vệ chính nghĩa;
Phải chăng “Ai đó” chính là bạn?

Loan Subaru dịch

.

Somebody

Somebody did a golden deed;
Somebody proved a friend in need;
Somebody sang a beautiful song;
Somebody smiled the whole day long;
Somebody thought, “Tis sweet to live”;
Somebody said, “I’m glad to give”;
Somebody fought a valiant fight;
Somebody lived to shield the right;
Was the “somebody” you?

Anonymous

Chiến đấu với chính mình?

fightagainstmyself
Chào các bạn,

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã quen với câu “Cuộc chiến khó nhất là cuộc chiến chống lại chính mình.” Và điều này thì thật là chính xác. Tự thắng mình để trở thành thiện hảo hơn một tí mỗi ngày không phải là dễ, và đó là cuộc đấu tranh suốt đời. Thắng kẻ địch bên ngoài thì rất dễ, tự thắng thì khó hơn nghìn lần. (Mình không cưỡng được máu tiếu lâm để nêu ra đây một ví dụ rất rõ. Đảng ta bách chiến bách thắng với tất cả hùng binh thiên hạ, vậy mà chỉ có cái việc chống tham nhũng thôi thì cà xịch cà tang muôn năm 🙂 ).

Nhưng hôm nay mình muốn bàn đến một vấn đề tế nhị trong suy tưởng. Khi nói đến “cuộc chiến tự thắng” phải chăng ta rất dễ bị lỗi lầm là nghĩ đến những điểm yếu của chính ta như là một kẻ thù cần phải triệt hạ? Và nếu như vậy thì không phải là ta tự chối bỏ một phần của chính ta sao? Và như vậy không phải là ta sẽ bị đặt trong một tình trạng đau khổ trong tâm thức hay sao? “Cái tên tồi tệ này, sao nó cứ ở mãi trong tôi, làm sao để tôi giết chết nó đi để con người tôi thánh thiện ra?” Đó không phải là một hình thức split personality (phân chia nhân cách) mà những trường hợp nặng nề là một loại tâm bệnh nguy hiểm hay sao?

Nếu các bạn nghĩ rằng đây là một câu hỏi lý thuyết chẳng liên hệ gì đến cuộc sống, thì hãy nghĩ lại xem. Đã bao nhiêu lần chúng ta đã rất bực mình với yếu kém của chính mình? Đã bao nhiêu lần ta làm ta thất vọng? Đã bao nhiêu lần ta hầu như tuyệt vọng về yếu kém của mình? Lý thuyết không?

Nhưng nếu suy nghĩ sâu xa hơn một tí thì lối suy nghĩ “chiến đấu chống lại chính mình” có gì không ổn, phải không các bạn? Bao nhiêu chuyện trên đời phải chiến đấu, cơm, gạo, điện, nước, nhà ở, áo quần, công việc, lại ôm thêm cuộc chiến chống lại chính mình 24 giờ một ngày! Sống sao nổi?

fightagainstmyself1
Trước đây nhiều năm, nếu mình nhớ không lầm, đọc cuốn giảng Kinh Kim Cang của Thiền Sư Nhất Hạnh, có đoạn Thiền Sư nói về ôm ấp cái giận, cái đau của mình, đừng chối bỏ hay xua đuổi nó, hãy nhìn nhận và yêu thương nó, vì nó chính là mình, là một phần của mình. Phản ứng đầu tiên của mình là “Hmm… thiền sư này nói sao nghe… chùa quá… nhưng… nghe cũng rất mới lạ. Ít ra là nó đề nghị cách giải quyết vấn đề chỉ có một phe, là phe ta, chứ không có thằng tôi thiện đánh nhau với thằng tôi ác. Không có mâu thuẫn nội tâm.” Vậy là mình để tâm nghiên cứu vấn đề thêm một tí.

Và sau đó thì mình nhận ra ngay là “nhìn nhận và ôm ấp cái yếu, cái đau của mình” đã là một thực hành tâm lý được sử dụng rất nhiều từ Tây sang Đông. Kể từ Sigmund Freud, khoa phân tâm học đã chữa bệnh tâm thần bằng cách giúp bệnh nhân từ từ đi ngược về dĩ vãng để lôi ra ngoài ánh sáng những kinh nghiêm không vui bị chôn giấu (repressed) trong tiềm thức từ trước và ngày nay sinh ra những vấn đề tâm lý. Khi bệnh nhân (với sự giúp sức của bác sĩ phân tâm) lôi ra đúng “chàng đạo tặc” và bệnh nhân xác nhận là “chính hắn”, thì bệnh nhân tức thì lành bệnh. Điều này thì rất căn bản; mình đã biết từ hồi học triết ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, nhưng chỉ nghĩ đến “mấy người bị bệnh” chứ không nghĩ đến áp dụng vào đời sống thường nhật cho chính mình.

Trong khoảng một thập niên trở lại đây, khoa tâm lý phổ thông (pop psychology) ở Mỹ cũng chú tâm đến đối diện niềm đau trong tâm, nói nó ra ngoài (talk it out), để có thể làm hòa (reconcile) với nó và với chính mình, và đóng cửa vấn đề (put a closure on the problem).

(Vấn đề là lý thuyết này trở thành quá hấp dẫn đến nỗi ngày nay nó trở thành các reality show (show thực tế) trên TV Mỹ, trong đó mọi người được trả tiền để mang những chuyện kín trong gia đình, lên TV nói cho thiên hạ nghe, để reconcile và put a closure!! Mà mình cũng không biết các chuyện này có thực đến mức nào hay các vị sẵn sàng phịa đủ thứ chuyện điên khùng chỉ để lấy tiền bỏ túi).
asianicecream

Ở phương Đông thì dĩ nhiên là các thiền sư đã thực hành từ hơn 2 nghìn năm nay bằng cách thiền quán—ngồi quan sát tâm thức của mình rất kỹ, vui thì thấy mình vui và biết tại sao mình vui, buồn thì biết mình buồn và tại sao buồn, giận thì biết mình giận và tại sao giận. Các thiền sư chỉ làm việc giản dị là quán sát để thấy mà thôi, chứ không triệt hạ, thanh toán cái xấu của mình gì hết. Chỉ có thiền định và thiền quán, chứ không có thiền triệt hạ, thiền đấu tranh. Chỉ nhìn chính mình, cái xấu lẫn cái tốt của mình, một cách dịu dàng, rõ ràng, khộng kết án, không phán đoán, không nhảy cỡn, không than khóc, chỉ với một quả tim thân ái dịu dàng và sáng suốt. Từ từ cái yếu của mình sẽ biến đi, như tên trộm đã được biết tên biết mặt và được cư xử dấu ái và nay biến thành người lương thiện.

Tư tưởng thiện ác thanh toán nhau là tư tưởng căn bản của triết lý và văn minh Tây phương mấy ngàn năm nay. Nó là một loại tư tưởng dễ gây xung đột trong tâm thức con người cũng như chiến tranh trong xã hội. Những năm gần đây, Phật học trở thành một hấp lực với trí thức Tây phương cũng vì lý do hòa ái là căn bản của Phật học.

Nhưng mình không viết bài này để nói về Phật học, mà nói về một điểm quan trọng trong tâm thức chúng ta. Chúng ta không cần phải chối bỏ hay chạy trốn sự yếu đuối của mình. Cứ nhìn nhận nó, ôm ấp nó, nói chuyện với nó, với yêu thương dấu ái, vì nó là một phần của mình, nó là mình. Không vì lý do gì mà mình có thể tự ghét mình, tự coi thường mình, tự nguyền rủa mình—đó là một thái độ thiếu lành mạnh. Điều này được xem là căn bản của tâm lý học ngày nay, từ Tây sang Đông, không có ngoại lệ.

Giả sử cánh tay trái của mình bị liệt, mình không cần phải chặt nó đi, hay thù ghét nó, hay cố tình xem như nó không có đó. Cứ vẫn nhìn nhận nó, yêu thương nó, và xử với nó như là cánh tay của mình. Một ngày nào đó mình sẽ khám phá ra là mình vẫn có thể làm các việc phi thường, với một cánh tay bị liệt.

Chúc các bạn cuối tuần nghỉ lễ vui vẻ thoải mái.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use

Giảng dạy

lop-hoc_thay-khoa
Giảng dạy

Rồi một thầy giáo nói: “Giảng cho chúng tôi về Giảng dạy.”
Và [Tiên tri] nói:

Không ai có thể khai mở điều gì cho bạn, ngoại trừ những điều đã nằm lim dim trong hừng đông kiến thức của chúng ta.

Người thầy đi trong bóng thánh đường, giữa các tín đồ, không trao tặng trí tuệ nhưng trao tặng lòng tin và tình yêu của ông.

Nếu thầy thật sự khôn ngoan, ông sẽ không mời bạn đi vào căn nhà trí tuệ, nhưng sẽ dẫn bạn đến ngưỡng cửa của tâm trí của chính bạn.

Nhà thiên văn có thể nói với bạn về hiểu biết của ông về không gian, nhưng ông không thể cho bạn hiểu biết của ông.

Người nhạc sĩ có thể hát cho bạn nhịp điệu có trong mọi không gian, nhưng ông không thể cho bạn đôi tai có thể bắt được nhịp điệu hoặc giọng hát dội vang nhịp điệu.

Và người rành khoa toán số có thể nói về các lãnh vực của trọng lượng và đo lường, nhưng ông không thể đưa bạn vào các lãnh vực đó.

Bởi vì tầm nhìn của một người không cho người khác mượn đôi cánh của nó.

Và như mỗi người các bạn đứng một mình trong tri kiến của Thượng đế, mỗi người các bạn phải một mình trong kiến thức của mình về Thượng đế và trong hiểu biết của mình về quả đất.

Trần Đình Hoành dịch
© Copyright 2009, TDH
Licensed for non-commercial use

.

cogiao
Teaching

Then said a teacher, “Speak to us of Teaching.”
And he said:

No man can reveal to you aught but that which already lies half asleep in the dawning of our knowledge.

The teacher who walks in the shadow of the temple, among his followers, gives not of his wisdom but rather of his faith and his lovingness.

If he is indeed wise he does not bid you enter the house of wisdom, but rather leads you to the threshold of your own mind.

The astronomer may speak to you of his understanding of space, but he cannot give you his understanding.

The musician may sing to you of the rhythm which is in all space, but he cannot give you the ear which arrests the rhythm nor the voice that echoes it.

And he who is versed in the science of numbers can tell of the regions of weight and measure, but he cannot conduct you thither.

For the vision of one man lends not its wings to another man.

And even as each one of you stands alone in God’s knowledge, so must each one of you be alone in his knowledge of God and in his understanding of the earth.

The prophet
Kahlil Gibran

Các chương trong The Prophet đã dịch:

Giving
Love
Reason and Passion

Giành nhiều thời gian hơn để lắng nghe

listenattentively

Các luật sư có câu nói này về tranh luận giữa những luật sư là đối thủ của nhau. “Bên cứ nói hoài là bên đang thua”.

Trong suốt một khoảng thời gian rất dài, tôi cứ nghĩ rằng điều thẩm định giá trị của tôi là những điều tôi nói. Khi không nói, tôi cũng có nghe người khác, nhưng một nửa đầu óc luôn luôn suy tính câu gì tôi sẽ nói tiếp. Cứ như là tôi nghe nhạc nhưng chỉ nhập được vào đầu âm điệu bản nhạc, nhưng không nghe thấy hòa âm, các nhạc cụ, và sự tinh tế trong từng đoạn nhạc.

Để thực sự lắng nghe, ta cần tích cực chú tâm. Lắng nghe và tiếp thu toàn bộ thông điệp, với tất cả ý tứ bên trong, những bóng dáng nghĩa lý thầm lặng và có lẽ không chủ tâm, sẽ giúp bạn khi bạn nói, bạn sẽ đóng góp được nhiều hơn, với ít từ ngữ hơn.

Để chuyện lắng nghe này không giống kiểu một thủ thuật, tôi nói là bạn không chỉ chú ý lắng nghe những người khác đâu. Thử với chính mình xem. Chú ý không chỉ tới giọng nói của bạn, mà còn những rung động không lời, sự vui thích, sự giận dữ, sự bồn chồn, cảm giác thực sự–dù không nói ra–về mọi chuyện.

Phải tốn rất nhiều năm để tôi học được việc chú ý tới các phản ứng phức tạp của tôi đối với các tình huống–các phản ứng đó thường rất khác những thái độ thân thiện và xây dựng mà tôi nghĩ tôi nên có và giả đò rằng tôi có. Tôi học được rằng, nếu tôi không thật sự để tâm tới trạng thái tâm trí của tôi, tôi không thể lưu tâm thật sự tới những người khác. Tôi không thể giúp đỡ người khác thật lòng; tôi cũng không thể nhận được giúp đỡ thật lòng.

Vậy hãy giành nhiều thời gian hơn để lắng nghe chính mình cũng như người khác.

John Walsh Trích từ bài phát biểu lễ tốt nghiệp của trường Wheaton College.

listenattentively1
Spend more time listening

Lawyers have a saying about conferences between legal opponents: “The side doing the talking is losing.”

For the longest time I thought that the test of my value was what I had to say. When I wasn’t talking, I did listen to others, but with half my mind figuring out what I’d say next. It’s as though I had been listening to music and just registering the melody but not hearing the harmony, the instruments, the subtleties of phrasing.

To really listen takes active attention. To have listened and absorbed the whole message, with all its connotations, its unspoken and maybe unintended shadings, makes it likelier that when you do speak, you will contribute more, and do so with fewer words.

Lest this sound like a lesson in tactics, let me say that it’s not just other people to whom you might listen more attentively, Try it on yourself. Pay attention not just to your voice, but also to your unvoiced sensations, your pleasure, your anger, your unease, your unspoken but genuine sense of things.

It took me years to learn to pay attention to my complex reactions to situations, which were often so different from the friendly, constructive attitudes I thought I should have, and pretended to have. I’ve learned that if I didn’t attend honestly to my own state of mind, I couldn’t pay honest attention to others. I couldn’t give empathetic help to others, or get it, either.

So spend more time listening to yourself as well as others.

COMMENCEMENT ADDRESS BY JOHN WALSH, Wheaton College
Norton, MA
2000

Hãy dịu dàng

treemduongpho
Gửi tặng tất cả các trẻ em đường phố Việt Nam. NMH.

Please be Gentle.
Hãy dịu dàng

Please be gentle with me for I am grieving.
The sea I swim in is a lonely one
And the shore seems miles away.
Waves of despair numb my soul
As I struggle through each day.

Dịu dàng cùng tôi nhé vì tôi đang đau buồn
Biển lớn tôi bơi là biển cô đơn
Và bến bờ bao dặm cách xa
Sóng tuyệt vọng tê cứng hồn tôi
Khi tôi gắng vượt qua mỗi ngày
.

My heart is heavy with sorrow
I want to shout and scream
And repeatedly ask “why.”
At times, my grief overwhelms me
And I weep bitterly,
So great is my loss.

Trái tim tôi tải nặng nỗi đau buồn
Tôi muốn la và gào thét
Và luôn hỏi “tại sao?”
Đôi khi, đau buồn ngập tràn tôi
Và tôi khóc trong cay đắng
Lớn quá, mất mát của tôi.
.
treemduongpho1
Please don’t turn away
Or tell me to move on with life.
I must embrace the pain
Before I can begin to heal.

Xin, đừng quay đi
Hay bảo tôi, cứ bước tiếp cuộc đời.
Tôi phải ôm đau đớn vào lòng
Trước khi tôi bắt đầu lành đau
.

Companion me through tears
And sit with me in loving silence.
Honor where I am in my journey
Not where you think I should be.

Listen patiently to my story.
I may need to tell it over and over again.
It’s how I begin to grasp the enormity of my loss.

Hãy bầu bạn với tôi trong hàng nước mắt
Và ngồi bên tôi trong lặng yên dấu ái.
Coi trọng nơi tôi đến được trong chặng đường
Dù đó không phải là nơi bạn nghĩ tôi nên đến.

Nhẫn nại lắng nghe câu chuyện của tôi
Có thể tôi cần kể đi kể lại nhiều lần
Đó là cách tôi bắt đầu thấm thía mất mát to lớn của tôi
.

Nurture me through weeks and months ahead.
Forgive me when I seem distant and inconsolable.
A small flame still burns within my heart
And shared memories may trigger
Both laughter and tears.

Hãy nuôi dưỡng tôi những tháng ngày sắp tới
Hãy tha thứ tôi khi tôi xa lạnh và không nguôi ngoai
Ngọn lửa nhỏ vẫn cháy trong tim tôi
Và những kỉ niệm chung có thể châm ngòi
Cho cả nụ cười và nước mắt.
.

I need your support and understanding.
There is no right or wrong way to grieve.
I must find my own path.
Please, will you walk beside me?

Tôi cần bạn nâng đở và thông cảm
Chắng có cách khóc đúng hay sai
Tôi phải tim con đường của tôi
Ban à, bạn đi bên tôi chứ?

Jill B. Englar
Nguyễn Minh Hiển dịch

Sức mạnh của ngôn từ

twofrogs
Một nhóm các chú ếch đang đi qua khu rừng, hai chú rơi xuống một hố sâu. Tất cả các chú ếch kia kéo lại quanh miệng hố. Khi thấy hố sâu quá, chúng bảo hai chú ếch kia chết chắc rồi.

Hai chú ếch phớt lờ mọi lời bình phẩm và cố gắng bằng tất cả sức lực nhảy ra khỏi hố. Những con ếch kia tiếp tục bảo hai chú đừng cố nữa vì chúng đàng nào cũng sắp chết. Cuối cùng, một chú ếch chú tâm đến những lời mấy ếch kia nói và bỏ cuộc. Chú rớt xuống chết tươi.

Chú ếch còn lại tiếp tục nhảy hết sức thật mạnh. Một lần nữa, đám ếch đông đảo kia gào to bảo chú đừng cố chi cho đau đớn, chờ chết thôi. Nhưng chú một mực cố gắng nhảy mạnh hơn và cuối cùng thoát được ra khỏi hố.

Khi chú ra khỏi hố, đám ếch kia lại hỏi:” Cậu không nghe chúng tớ sao? ” Chú ếch giải thích rằng chú bị điếc. Chú nghĩ rằng họ đang cổ vũ, khuyến khích chú suốt thời gian đó.

Câu chuyện này cho ta một ý tưởng để suy gẫm

1. Một lời động viên cho ai đó đang suy sụp có thể khích lệ họ hoàn thành mục tiêu

2. Một lời phá hoại cho ai đó đang suy sụp có tác dụng tiêu cực. Hãy cẩn thận về những gì bạn nói

Mark Russell có một câu nói rất hay về ngôn từ

“Tuyết có thể rất dịu êm
Nhưng đá bên dưới thì rất nhọn ”

Và điều  sau cùng : Lời nói của bạn có khích lệ chăng?

******************************************************************

A group of frogs were traveling through the woods, and two of them fell into a deep pit. All the other frogs gathered around the pit. When they saw how deep the pit was, they told the two frogs that they were as good as dead.

The two frogs ignored the comments and tried to jump up out of the pit with all of their might. The other frogs kept telling them to stop, that they were as good as dead. Finally, one of the frogs took heed to what the other frogs were saying and gave up. He fell down and died.

The other frog continued to jump as hard as he could. Once again, the crowd of frogs yelled at him to stop the pain and just die. But he jumped even harder and finally made it out.

When he got out, the other frogs said, “Did you not hear us?” The frog explained to them that he was deaf. He thought they were encouraging him the entire time.

This story gives us thoughts to think about:

1. An encouraging word to someone who is down can encourage them to achieve their goal.

2. A destructive word to someone who is down can have negative effects. Be careful of what you say.

Mark Russell.

“Words:
The Snow may look smooth and soft,
but the rocks underneath are sharp!”

One last point,
Are your words encouraging?

( Pravs World)

Huỳnh Huệ dịch

Niềm vui

happiness3
Và Niềm Vui hiện diện Khắp Nơi
Trong lớp cỏ xanh rờn phủ che Trái đất
Trong sắc Trời xanh bình yên trầm mặc
Trong sự căng tràn nhựa sống khinh suất Mùa Xuân
Trong sự tiết chế khắc khe của Mùa Đông xám lạm
Trong thịt da đang Sống làm sôi động cơ thể chúng ta
Trong tư thế thăng bằng tuyệt hảo của dáng vẻ Con Người:
Cao quý và thẳng đứng
Trong Sự Sống
Trong sự sử dụng mọi quyền năng của ta
Trong sự đắc thụ Tri Thức
Trong sự chiến đấu với cái ác
Niềm Vui ở đó- Khắp nơi

Huỳnh Huệ dịch

.
happiness31

Joy

And Joy is Everywhere;
It is in the Earth’s green covering of grass;
In the blue serenity of the Sky;
In the reckless exuberance of Spring;
In the severe abstinence of gray Winter;
In the Living flesh that animates our bodily frame;
In the perfect poise of the Human figure, noble and upright;
In Living;
In the exercise of all our powers;
In the acquisition of Knowledge;
In fighting evils…
Joy is there Everywhere.

Rabindranath Tagore

Cộng hưởng tích cực

synergy
Chào các bạn,

Synergy là “Năng lực cộng hưởng”, năng lực tạo ra do làm việc hòa hợp với nhau. Synergy có gốc chữ Hy Lạp là “làm việc với nhau.” Năng lực cộng hưởng nói đến một hiện tượng quan trọng: Năng lực tạo ra do một nhóm người làm việc chung với nhau thì cao hơn là tổng số năng lực của tất cả các cá nhân trong nhóm cộng lại. Ví dụ: Một người làm riêng rẽ có thể cày xong 1 hecta đất một ngày, nhưng nếu 20 người làm chung với nhau thì có thể làm xong 25 hecta một ngày. Số gia tăng năng suất 5 hecta là hậu quả của cộng hưởng.

Cộng hưởng là từ của âm học. Khi một âm thanh với một tần số nào đó gặp một vật nào đó có thể dao động cùng một tần số, như tiếng của dây đàn gặp thùng đàn, cộng hưởng sẽ xảy ra và tăng cường độ âm thanh rất nhiều. Từ vật lý đến quan hệ con người, hoạt động chung với nhau cùng “tần số” sẽ làm cho cường độ của năng suất gia tăng vượt bực. Vì vậy, trong quản lý, từ synergy được nhắc nhở đến hầu như hằng ngày.

Trong quản lý thì chúng ta có thể hiểu synergy rất dễ–nếu một đội bóng thân thiết nhau, mọi người ai cũng làm đúng phận sự mình, chia sẻ với đồng đội, hiểu ý nhau rất nhanh, không ghen tị nhau, cùng một lòng quyết thắng, thì đội bóng đó có synergy rất cao và rất hay thắng. Tuy nhiên, nếu đội bóng hay cãi vã nhau, ganh tị nhau, một người nói 10 thì người các người kia hiểu được có 5, đội bóng như vậy thiếu synergy và sẽ khó thắng.

Tạo ra được synergy hay không, phần lớn là do người lãnh đạo. Khi tuyển cầu thủ mới vào đội bóng, kỹ thuật chơi bóng chỉ là một phần, tâm tính người cầu thủ có phù hợp với tâm tính của các cầu thủ khác trong đội, và tinh thần teamwork (tinh thần đồng đội) của người đó cao không, mới là yếu tố quyết định. Việc tuyển đúng người là quyết định rất quan trọng của lãnh đạo. Một con sâu làm rầu nồi canh. Một cầu thủ không có tinh thần đồng đội làm hỏng cả đội bóng.

Và trong tiến trình quản lý đội bóng, dĩ nhiên là lãnh đạo phải đặt lên mức hàng đầu việc duy trì và phát triển thiết thân và tinh thần đồng đội. Nếu có thiết thân và tinh thần đồng đội cao, tự nhiên các kỹ năng làm việc đồng đội sẽ có, như kỹ năng truyền thông—nói với nhau, ra hiệu cho nhau, và thấu hiểu nhau; kỹ năng phối hợp trên sân cỏ; kỹ năng chuyển động toàn đội đúng chiến thuật và chiến lược trên sân cỏ.

Đó là quản lý; khó nhưng vẫn còn dễ, bởi vì người lãnh đạo có một đội và kỷ luật của đội để làm việc. Cái khó là trong những sinh hoạt xã hội, khi chúng ta ai cũng là phó thường dân nhưng lại quan tâm đến việc thành phố, việc quốc gia (Nói chung là làm lính nhưng hay quan tâm đến việc quan 🙂 ), làm thế nào để chúng ta có thể tạo ra synergy cho việc gì?
synergy1

Nếu quan sát các phong trào xã hội, ta thấy tiến trình phát triển của synergy xảy ra thế này. Hãy dùng việc vệ sinh thành phố làm ví dụ.

1. Một phó thường dân viết bài trên Internet nói về vệ sinh thành phố–ngưng xả rác, thêm thùng rác, giáo dục làm đẹp thành phố, đầu tư làm đẹp thành phố, v.v…

2. Vài phó thường dân khác đồng ý và viết bài tương tự. Thế là ta bắt đầu có synergy. Càng nhiều người nói, “Đúng rồi, các bạn nói phải lắm” là ta càng có nhiều synergy. Một lúc nào đó, khi có nhiều người lên tiếng, synergy có thể mạnh đến nỗi ta cảm như có thể sờ nó được trên không.

3. Một nhóm phó thường dân nào đó quyết định đi một bước xa hơn, làm điều gì đó ngay trên đường phố–ví dụ, tổ chức với các doanh nghiệp địa phương đặt một dãy thùng rác đẹp mắt ngay trên một khúc phố. Ta sẽ thấy synergy tăng lên rất cao.

4. Tại các địa phương khác, nhiều nhóm phó thường dân, theo gương, cũng lập ra những dự án làm sạch và đẹp đường phố. Bây giờ ta đã có một phong trào, và synergy cứ tuôn lên ngùn ngụt.

Các phong trào cách mạng xã hội từ cổ chí kim phát triển theo mô hình này, ít có ngoại lệ, bởi vì tất cả đều được chi phối bởi một quy luật tự nhiên: Một năng lực tích cực từ một người có khả năng kích động năng lực tích cực từ một người khác. Và năng lực tích cực của từ hai người trở lên có tác động cộng hưởng và thành mạnh hơn rất nhiều và sẽ kích thích nhiều năng lực tích cực từ nhiều người khác. Rồi lại tăng cộng hưởng, tăng kích động, tăng tham gia, rồi tăng cộng hưởng, tăng kích động, tăng tham gia… cứ vậy mà phát triển như là quả cầu tuyết bằng nắm tay lăn từ trên núi xuống, càng lăn thì càng dính tuyết, càng lớn, lại càng lăn mạnh hơn, dính nhiều tuyết hơn, lớn hơn, lăn mạnh hơn… đến lúc lớn như trái núi lăn.

Năng lực đó thật là kinh khủng, phải không các bạn? Nhưng mình sẽ nói cho các bạn nghe một bí mật ngọt ngào khác. Cho đến lúc này, có thể là một số bạn đọc bài này như đọc tiểu thuyết nói đến những phong trào cách mạng xã hội của những huyền thoại nào đó, chẳng ăn nhập gì đến “con người nhỏ nhoi tầm thường của mình.”
synergy2

À, bạn đừng đo lường mình quá thấp như thế. Năng lực tích cực của bạn có sức mạnh không thấp hơn năng lực của người mạnh nhất trên thế giới như là Gandhi and Abraham Lincohn là bao nhiêu đâu. Nếu bạn cử tạ được bao nhiêu kg, các vị thánh nhân số một thế giới, cho là tập tạ cả đời, thì cũng chỉ có thể cử tạ bằng 3, bằng 4, hay cùng lắm là bằng 5 bạn. Không thể hơn thế được. Thế thì không lý do gì mà ta có thể nói năng lực tinh thần của các vị ấy khá hơn năng lực của ta quá 5 lần, dù là các vị ấy có thiền định hay tu cách nào cả đời. Có khác chăng là các vị ấy sử dụng tất cả mọi năng lượng tích cực của mình vào việc tích cực để đẻ ra nhiều thành quả tích cực, còn chúng ta thì không tập trung năng lực như thế mà thôi.

Có một câu nói mà hồi nhỏ mình cứ nghĩ đó là câu nói thần thoại, cho đến những năm sau nầy mình mới trải nghiệm và hiểu nó sâu xa. Đó là, “Một tiếng gảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới.” Bất kỳ một cái gì rất nhỏ ta làm cũng có ảnh hưởng lây lan từ tâm thức người này đến tâm thức người kia, vô cùng vô tận, dù là ta chẳng biết rõ ràng con đường lây lan đó đi như thế nào, từ đâu đến đâu.

Ví dụ thực tế. Nếu bạn đến Đọt Chuối Non và đọc, và chẳng làm gì thêm hết, bạn đã đương nhiên tạo ra một năng lượng tích cực cho bạn và cho Đọt Chuối Non.

Nếu bạn tích cực hơn một tí, chỉ ở mức tối thiểu, và viết một comment chỉ có hai chữ “cám ơn” (tốn tổng cộng dưới 10 giây đồng hồ để viết), bạn đã cho tác giả bài viết một viên vitamin sống được ít nhất cũng phải một tuần. Đây là mình nói rất thật, không màu mè, không phóng đại. Mình đã viết liên tục 20 năm trên Internet và các tờ báo ở Việt Nam, kể cả Nhân Dân, Tuổi Trẻ hay Đài Tiếng Nói Việt Nam, cho nên đây là kinh nghiệm sống thực. Chỉ hai chữ “cám ơn” của một người đọc có thể tạo ra một năng lượng cực kỳ lớn cho người viết, dù là anh ta đã viết mấy chục năm và đã nghe cám ơn vài nghìn lần. “Cám ơn” là vitamin, là thực phẩm. Nếu ngày nào ta cũng phải ăn ba bữa cơm, ăn cả đời không chán, không no, thì người ta cũng có thể nhận tiếng cám ơn cả đời, không chán, không no. “Cám ơn” không phải là nuôi dưỡng cái tôi của người nhận, mà là báo tin, “Ờ, việc anh làm, anh không có hoài công đâu.” Đó là synergy.

Đó là chỉ nói đến hai chữ cám ơn nhỏ xíu, các bạn đã có thể thấy năng lượng cực kỳ dũng mãnh của bạn. Nếu các bạn lại tích cực hơn, lâu lâu viết một vài câu, một vài bài, về việc làm đẹp làm sạch thành phố, các bạn có tưởng tượng được năng lượng của bạn tạo ra mạnh đến mức nào không? Những vấn đề tâm lý và siêu tâm lý thường là vô hình, không sờ mó được. Nhưng những năng lượng vô hình này cực kỳ mạnh, không thể xem thường. Dòng điện 1000 volt rất vô hình, nhưng sờ vào là biết ngay.

Và thay vì viết lách, bạn lại thực sự làm gì đó trên đường phố cho sạch thành phố, thì năng lượng tích cực đó lại càng mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Điểm chính ta muốn nói ở đây là mỗi người chúng ta đã có những năng lượng tích cực rất mạnh. Kể cả khi bạn tin rằng bạn là người tiêu cực, thì năng lượng tích cực đó vẫn còn nguyên đó. Bạn chỉ cần dùng nó, bằng cách đọc một cái gì tích cực, hay suy nghĩ về một cái gì tích cực, hay nói một hai chữ tích cực, hay nói một hai bài tích cực, hay làm một hai hành động tích cực nào khác, năng lượng tích cực đó sẽ “đụng” người khác và sẽ sinh ra synergy, dù là bạn có thể không thấy synergy đó đâu hết.

Đừng coi thường năng lượng có sẵn trong mình. Người mạnh nhất thế giới thì cũng không hơn mình được 5 lần. “Một tiếng gảy móng tay có thể làm rung động vô lượng thế giới.” Nếu hiện nay bạn chưa hiểu hết câu này, một ngày nào đó bạn sẽ hiểu, bằng trải nghiệm thực sự.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use

Đời là gì?

illustration_art_of_children_b10-psd-037

Cuộc đời phải chăng là nhìn thấy những giờ
Nhún nhảy vui tươi của tuổi xuân trôi qua không ai để ý,
Rồi gục đầu buồn, như những đóa hoa,
Ta tưới chăm thưở trước, tàn rụng?

Cuộc đời phải chăng là cảm nhận nét sáng tươi
Của tình yêu ấm áp tuôn chảy trong ngực ta
Giá lạnh ngay trong dòng chảy trôi qua
Vào lúc ta cảm thấy được nhiều ân phúc nhất?

Cảm thấy được niềm vui thơ ấu trôi đi mất,
Tuổi già buồn len lén bước vào thay,
Cuối cùng không còn hi vọng làm vui trái tim,
Khi tất cả ra đi ngoại trừ những chăm lo còn đó.

Không cảnh nào, không ánh sáng của những ngày qua
Của những niềm vui đầu giờ rất xa xung đột,
Mà ta dùng để nhìn, xuyên ký ức,
Trở lại thời tuổi trẻ trong một lúc–
Cuộc đời nào phải thế đâu

Là cảm nhận một thần tính trong ta đang chuyển dịch,
Sợi thân tình gắn bó con người để nắm giữ,
Và biết rằng còn những người biết yêu thương
Mỉm cười với ta khi những người khác cau mày.

Để thấy rằng tuổi trẻ không phải là vô phúc,
Đời người không còng lưng với muộn phiền vô vọng,
Khi tuổi già tìm được bình an cho linh hồn
Trong hi vọng về cõi thiên đàng,
Như vậy đó – Cuộc đời là thế.

Huỳnh Huệ dịch

.
whatislifecolor
WHAT IS LIFE?

Is it life to see the hours
Of youth’s gay spring unheeded fly,
To droop in sadness, as the flowers,
We nurtured early, fade and die?

Is it life to feel the glow
Of love warm springing in our breast,
Chilled in its currents, as they flow,
The moment when we felt most blest ?

To feel that childhood’s joys are past,
That sorrowing age is stealing on,
No hope to cheer our heart at last
When all except our cares are gone.

No scene, no light of other days,
Of early joys remote from strife,
By which through memory to gaze
On youth awhile,—this is not life.

To feel a spirit in us move,
Some kindred tie with man to own,
To know that there are those who love,
And smile on us when others frown.

To feel that youth was not unblest,
Nor manhood bowed with hopeless grief,
When age shall find our souls at rest
In hopes of Heaven. This—This is life.

Edmund D. Covington

Anh chàng trong gương

meinmirror

The guy in the glass

Khi bạn giành được điều bạn muốn trong tranh đấu cho của cải,
Và thiên hạ cho bạn làm Vua một ngày,
Hãy đến trước gương và nhìn mình,
Và xem gã kia có gì nói.

When you get what you want in your struggle for pelf,
And the world makes you King for a day,
Then go to the mirror and look at yourself,
And see what that guy has to say.

.

Bởi không phải cha, mẹ, hay vợ bạn,
Là người có những phán quyết bạn phải vượt qua.
Anh chàng có phán quyết quan trọng nhất trong đời bạn
Chính là gã đang từ trong gương nhìn ra.

For it isn’t your Father, or Mother, or Wife,
Who judgement upon you must pass.
The feller whose verdict counts most in your life
Is the guy staring back from the glass.

.

Anh ta là người phải được hài lòng, đừng lo ai khác,
Bởi anh ta luôn ở cùng bạn, cho đến tận cùng.
Và bạn đã vượt qua bao thử thách cam go, nguy hiểm
Nếu anh ta là bạn của bạn.

He’s the feller to please, never mind all the rest,
For he’s with you clear up to the end,
And you’ve passed your most dangerous, difficult test
If the guy in the glass is your friend.

.

Bạn có thể như Jack Horner và “đẻo” được trái mận
Và nghĩ mình là người tuyệt diệu,
Nhưng gã trong gương nói, bạn chỉ là thằng vớ vẩn
Nếu bạn không thể nhìn thẳng vào mắt hắn ta.

You may be like Jack Horner and “chisel” a plum,
And think you’re a wonderful guy,
But the man in the glass says you’re only a bum
If you can’t look him straight in the eye.

.

Bạn có thể lừa cả thế giới dọc chặng đường năm tháng
Và được vỗ vai tán thưởng khi bạn đi qua
Nhưng phần thưởng cuối cùng sẽ là đau lòng và nước mắt
Nếu bạn lừa dối gã trong gương

You can fool the whole world down the pathway of years,
And get pats on the back as you pass,
But your final reward will be heartaches and tears
If you’ve cheated the guy in the glass.

by Dale Wimbrow, (c) 1934
Nguyễn Minh Hiển dịch