Category Archives: trà đàm

Hướng về miền Trung hoạn nạn

Cơn bão số 9 Ketsana đổ vào miến Trung nước Việt đang để lại thiệt hại nặng nề và ảnh hưởng nghiêm trọng lên cuộc sống và sinh hoạt của người dân địa phương. Mặc dù đây là cơn bão mạnh số 2 sau cơn bão hung dữ Xangxane năm 2006, thiệt hại của nó còn nặng nề hơn nhiều.

storm 2

Trước khi tàn phá Đà Nẵng, cơn bão nhiệt đới này đã tràn vào Philippines và đã làm chết 240 người ở vùng phía Bắc của nước này. Nó cũng gây ra hàng loạt sóng thần và cuồng phong dường như nuốt chửng những vùng đất nghèo khó hiền hòa của miền Trung vào buổi sáng. Độ 170.000 người được sơ tán từ 6 tỉnh miền Trung khi cơn bão đi vào đất liền Việt Nam. Đây quả là một trong những cơn bão nặng nề nhất trong lịch sử, nhưng toàn bộ thiệt hại của nó chưa thấy hết được.
Con số nạn nhân và thương vong do nó gây ra vẫn còn tăng lên và các phương tiện truyền thông đại chúng vẫn tiếp tục đưa tin từng giờ từng phút.

Miền Trung và Tây nguyên là những nơi bị thiệt hại nghiêm trọng nhất bởi cơn bão Ketsana. Cho đến giờ, một số những thôn xóm xa xôi hẻo lánh ở tỉnh vùng cao nguyên KonTum vẫn còn bị chia cắt vì những cơn lũ lớn và các phi công lái máy bay trực thăng phải làm việc hết sức để cứu những người không may và đưa họ về nơi an toàn. Chẳng ai ngờ được chỉ sau một đêm kinh hoàng, nhiều buôn làng của đồng bào dân tộc đã bị tàn phá và không khí tang thương đã trùm lên những nơi này.

Cùng với sự thiệt hại về người, hàng ngàn người đã mất nhà cửa, mùa màng và giờ đây họ thực sự thiếu cái ăn, thuốc men và quần áo. Với truyền thống tốt đẹp: “Lá lành đùm lá rách”, những ngày qua nhiều tổ chức từ thiện, cá nhân, quỹ cứu trợ , nghệ sĩ, người tặng, và kiều bào nước ngoài đã tổ chức nhiều hoạt động cứu trợ và từ thiện giúp nạn nhân của bão Ketsana.

tangtoc

Miền Trung xưa nay vốn nghèo, nhưng giờ lại càng nghèo hơn sau cơn bão lịch sử này. Còn rất lâu để người dân địa phương có thể đứng dậy và ổn định cuộc sống của mình.
Giờ là lúc thích hợp để thể hiện lòng nhân ái và hướng lòng mình về miền Trung đang hoạn nạn
Chúng ta hãy để trái tim nhân ái của mình lên tiếng .

Huỳnh Huệ

HEARTS TOWARDS THE TENDER CENTRAL VIETNAM

do nat

The number 9 Ketsana that dropped by Vietnam’s Central regions has been leaving heavy results and having serious influence upon the lives and activities of the locals. In spite of the second strongest typhoon just after the fierce Xangxane of 2006, its devastation is much more terrible.
cuu trò
Before attacking the sea-port city Danang, this tropical typhoon ran into Philippines and left about 240 people dead across the northern areas in this country. It also caused a series of high waves and roaring winds that seemed to swallow poor but peaceful lands in Vietnam’s Central regions in the morning. Some 170,000 people were evacuated from six Central provinces when the storm approached inland to Vietnam. Though this is undoubtedly one of the worst floods in living history, the full extent of the damage is still unclear. The number of victims and casualties by that deadly moonsoon is inceasingly increasing and it is always reported to the mass media every hour and every minute.

Central and Central Highland regions are the places that have been worst damaged by typhoon Ketsana. Up to now, some remote hamlets in the northern higland province of Kontum are still separated from the center because of the big floods and the helicopters have to work to the fullest to rescue the unlucky people and carry them to safer places. Noone can expect that just after a terrible night, many ethnic villages become devastated and the mournful atmosphere has been covering throughout these areas.
bão 3

Together with loss of life, thousands of people have lost homes and crops, and now they really lack vital foods, medicines and clothes. With our good tradition: “When the head aches, all the body hurts”, over past days, quite a lot of donors, individuals, companies, funds, artists and overseas Vietnamese people have celebrated many helpful activities and done charity to raise money for the Ketsana’s victims. The Central areas is supposedly poor, but now they seem to be much poorer after the historical typhoon. It may take a long time for the locals to stand up and settle down their lives.
It’s right time for each of Vietnamese people to show our compassion and turn our hearts towards the tender Central Vietnam.
Let our hearts raise the voices!

Quan Jun

Bão Miền Trung

MỘT GÓC TƯỜNG THUẬT

du bao bao
Chương trình thời sự đưa tin: Ngày…bão…cấp…
Chống bão, cơ quan lên kế hoạch, công ty lên kế hoạch, nhà nhà lên kế hoạch.
Mọi việc diễn ra y như bài diễn tập ở thao trường, tưởng có thể dễ dàng giăng bẫy đánh sập nhốt gọn loài thủy quái hung hiểm kiêu ngạo kia.
Vậy mà cơn bão vẫn ập đến với đầy đủ sự bất ngờ táo tợn như bất thần, như không hề được báo trước.
Suốt từ nửa đêm về sáng gió thốc và gầm rít, quần quật và quằn quại, như núi đổ, như thác réo, như biển trào.
Những căn nhà nhỏ nép vào nhau. Những linh hồn nhỏ nép vào nhau. Mọi sức mạnh là ở lời cầu nguyện.

Bừng sáng là những cảnh tượng kinh hoàng. Nhà trơ nóc, đại thụ trơ gốc, đường ngập lụt.
Vừa sáng tôi đã có mặt ở cơ quan tham gia tình nguyện vào đội phòng chống bão, lôi từ phòng học nhà trường từng nhúm người nhàu nhò hớt hải ra khỏi nơi trú ẩn.
Bão tạm yên, những người đàn ông hò hét hối thúc nhau gom nhặt phần rách nát còn lại để đắp điếm chắp vá giữa nhịp nghỉ của hai cơn bão. Cái kinh nghiệm miền Trung cho biết trong chốc lát một cơn khác lại đến, khủng khiếp hơn: “Bão đi té đái, bão lại té …”.
Liên tiếp những bao cát,những súc cây, những dây chằng được đưa lên những mái nhà.
Những dãy nhà giờ đây trông như những khu gia binh với những ụ súng thời ấp chiến lược.

chong bao

Giữa những đợt nghỉ tay là tới tấp những tin nhắn.
Từ Quảng Trị: “ Nhà anh sao rồi? Nhà em đang bị bao vây, toàn gia cố thủ trên gác thượng”
Từ Huế: “Nước sông Hương dâng cao, Đông Ba bị ngập, Đập Đá hoàn toàn bị cô lập”
Từ thành phố Tam Kì: “Gia đình có sao không anh? Tội nghiệp anh quá, nơi đây chỉ duy nhất đường chính Hùng Vương còn đi lại được”
10 giờ thì mọi liên lạc cá nhân cũng bị cắt nốt, mọi cuộc gọi đều nhận được phản hồi: Chỉ được gọi những số s.o.s.

Chợt nhớ một thằng bạn đang thi công ở núi chưa về được, ngôi nhà chênh vênh giữa đồng với một vợ và hai con nhỏ, tôi bươn bả tìm đến. Hai đứa nhỏ đã được sơ tán kịp thời. Nền nhà ngập gần thước nước, tivi, tủ lạnh được đưa lên mắt phản gỗ, nơi ấy bà vợ ngồi ngự như thần giữ của, tái xanh tái xám. Cầm tay cô ấy lôi tuột đi hai cây số đường ngập lụt, gửi tạm vào một nhà đổ kiên cố, tôi tức tốc trở về.

11 giờ cơn bão lại đến.
Kinh nghiệm chống bão cho biết bây giờ cách chống hữu hiệu nhất là… ẩn nấp và… nhìn bão.
Bất thần, một mái nhà cất mình bay lên như một con diều quái đản khổng lồ.
Cây xà cừ hơn mười năm tuổi vốn đã nằm bẹp dúm từ khuya bất thần dựng thẳng dậy như có phép màu rồi bất thần đổ ập về phía bên kia.
Nhà kho của trường bỗng dưng biến mất.
Và rất nhiều những đồng dạng như thế.
cay do

SAU CƠN BÃO

Hai ngày sau khi cơn bão đi qua nhịp điệu cuộc sống mới kịp trở lại bình thường.
Tối thứ sáu, những người dân vùng tâm bão mới có cơ hội chính thức nhìn tổng quan cơn báo qua sóng truyền hình.
Lũ lụt.
Thiên tai.
Của mất.
Người mất.
Những thùng hàng cứu trợ.
Những nhà hảo tâm.
Những chính khách.
Những bài diễn văn.

VÀ NHỮNG SUY NGẪM.

sau bão 2

Trong những ngày này, khẩu hiệu “ khúc ruột miền Trung” lại ra rả nhói lòng.
Nếu tôi không nhầm thì khẩu hiệu “ khúc ruột miền Trung’ lần đầu xuất hiện và được cả nước đón nhận là trong gian lao chống Mĩ.
Và bây giờ khẩu hiệu đó lại đến hàng năm trong gian lao chống bão.
Nhìn lên bản đồ đất nước, hình ảnh miền Trung cứ như sợi dây thừng ngoằn ngèo nối hai địa đầu Tổ Quốc. Cái sợi dây mềm oằn ấy có đốt sống là dãy Trường Sơn, giữa mình có điểm mỏng tang, từ Trường Sơn đến biển chưa đầy năm mươi cây số, nghĩa là kém hơn một giờ chạy với vận tốc trung bình của một xe máy.
Vậy mà cái sợi thừng mảnh mai ấy đã đương mình ra với bao nhiêu địch họa thiên tai.
bandotrung
Hẳn không phải ngẫu nhiên mà người Pháp chọn miền Trung làm điểm thử lửa đầu tiên vào năm 1958 tại cảng Đà Nẵng.
Và bằng một tính toán kĩ lưỡng, người Mĩ cũng chọn đúng đất Miền Trung làm điểm đổ lính viễn chinh vào năm 1965 ở đất Chu Lai.
Và mỗi năm có trên mười cơn bão từ biển Đông trườn vào cũng dải miền Trung.
Là sơn cao thủy thâm, là địa linh nhân kiệt nên hút nhiều cường địch?
Hay ỷ dãy Trường Sơn mà ngạo với biển Đông nên chịu trừng phạt của thủy thần?
Câu trả lời giành cho các nhà nghiên cứu lịch sử, địa lí.

Tôi nghĩ nhiều về khí chất miền Trung.
Lắm địch họa nên thành anh dũng.
Lắm thiên tai nên rất đỗi kiên cường.
Tôi nghĩ nhiều về hoàn cảnh miền Trung.

Phải chăng cũng từ lắm tai họa mà từ lâu đời miền Trung cũng là dải đất nghèo nhất nước? Mấy mươi năm đất nước hòa bình, hai đầu đất nước giàu sang, Tây Nguyên thay da đổi thịt, mà mảnh đất nổi tiếng trung dũng kiên cường này tự thẳm sâu lòng người vẫn một ao ước giản đơn: “ Ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.
Và trong những ngày này, miền Trung tự nhiên đón đợi những tấm lòng cả nước.

cứu trợ

Tôi kịp đi một vòng trăm cây số thăm bà con bè bạn, kì lạ là sáng nay, sau thiên tai chưa xa, lại tưng bừng những đám cưới. Tôi tự hỏi: Giá như hôn lễ diễn ra đúng hồi thiên tai thì sẽ ra sao? Chắc hẳn là không loa thùng loa phóng, không đưa rước cô dâu, và đôi tân hôn sẽ cố thủ trên một căn gác xếp, có thể nhà mình, có thể mượn tạm của người hàng xóm, nhưng chắc chằn không thể thiếu li rượu mời nhau ngày hỉ sự. Mặt thủy tai ghen tuông lồng lộn, đôi vợ chồng son trẻ cứ chạm li, cụng li.

Ừ, dẫu thế nào thì cũng cứ hãy cạn một li hạnh phúc. Rồi cứ cạn một hơi hạnh phúc.
Phải, nên làm thế, đó là cái chất miền Trung!

NGUYỄN TẤN ÁI

Mùa Thu Cuộc Đời

Nỗi sợ tuổi già là một ám ảnh của nhiều người khi bước vào tuổi trung niên trở đi. Người ta xem già là một điều đáng sợ, hay một điều thiệt thòi bất lợi. Ta thử nghe những câu chuyện hàng ngày của một số chị em phụ nữ khi thoái thác điều gì đó:
“Thôi, mình già rồi.! Để cho cánh trẻ làm”
Hay nghe vài câu ngăn cản : “Già rồi, làm chi cho lắm!”
age 3
Đa số chúng ta rồi sẽ bắt gặp chính mình một ngày nào đó soi gương, và lo lắng: Trong gương chẳng phải là khuôn mặt thanh tú duyên dáng, với đôi má hồng đào, mái tóc đen nhánh, mà là một khuôn mặt bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn, và mái tóc nhiều sợi bạc.
Thực ra tuổi già không đến nỗi đáng sợ như ta thường nghĩ. Đây là qui luật muôn đời. Sinh lão bệnh tử.

Những tư tưởng sau sẽ cho ta hiểu rõ hơn một quan điểm tích cực về tuổi già

“Tùy theo cách sống mà mỗi người có thể chết già ở tuổi 40 hay chết trẻ ở tuổi 80” Vô Danh.

“Tuổi xuân và tuổi già không phải tính bằng ngày tháng mà bằng trạng thái tinh thần. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là thêm tuổi vào cuộc đời mình mà là thêm sức sống vào tuổi tác của mình……” Myron J. Taylor.

“Bi kịch tệ hại nhất trong tất cả các bi kịch không phải là cái chết non mà là sống đến 75 tuổi mà vẫn không có cuộc sống đúng nghĩa” Martin Luther King J.R.
age2
Vấn đề là chúng ta đã sống như thế nào những năm tháng đời mình. Cũng có những người dường như đã già khi họ chỉ mới 30 tuổi. Và ngược lại, những vĩ nhân 60, 70 tuổi mà khả năng trí tuệ của họ chưa suy yếu và sức cống hiến của họ còn rất cao
.
Bạn có sợ già không? Nếu có điều này cũng dễ hiểu. Nhưng bạn sẽ thấy rằng nỗi sợ tuổi già sẽ khiến bạn càng dễ già nhanh hơn khi những nỗi lo lắng xâm chiếm tâm trí bạn.
Không ai già đi chỉ vì đã sống qua nhiều năm tháng. Người ta chỉ thực sự già đi vì đánh mất lý tưởng và vẻ đẹp tâm hồn của mình. Năm tháng có thể in hằn những vết nhăn trên da nhưng không thể in hằn những vết nhăn lên tâm hồn. Chính bạn mới là người góp phần khiến mình mau chóng già hơn. Lo lắng, buồn phiền, ngờ vực, sợ hãi và thất vọng .., những hạt giống tiêu cưc này mới chính là những độc tố làm cho con người phải đầu hàng thời gian và làm cho tinh thần hăng hái mạnh mẽ chóng suy sụp.
Bạn có thể già đi về thể lý theo thời gian, nhưng bạn luôn có thể giữ cho tâm hồn của mình là suối nguồn tươi trẻ.

Mời các bạn xem file video Power Point sau đây về quan niệm tuổi già. Bạn click vào MÙA THU CUỘC ĐỜI để xem và down load file

MÙA THU CUỘC ĐỜI.PPS

Uploaded on authorSTREAM

Thân ái chúc các bạn một ngày tươi hồng và luôn thấy mình trẻ trung yêu đời.

Bốn Câu Chuyện Thiền

1. Nỗi Ám Ảnh Khi Vượt Sông

Hai nhà sư đang du hành đến một con sông thì họ gặp một người phụ nữ trẻ. Sau một hồi đắn đo trước dòng nước chảy xiết, cô ấy hỏi liệu họ có thể đưa cô ấy qua sông không. Một trong hai nhà sư do dự, nhưng người kia nhanh chóng đỡ cô lên vai và đưa cô qua dòng nước, đặt cô xuống ở bờ bên kia. Cô ấy cảm ơn ông và đi tiếp. Khi hai nhà sư tiếp tục cuộc hành trình, một người cứ băn khoăn nghĩ ngợi. Không thể giữ im lặng được nữa, vị sư bèn lên tiếng
“Huynh à, giáo lý của chúng dạy rằng phải tránh mọi tiếp xúc với phái nữ, nhưng sao thầy lại đỡ cô ấy lên vai và đưa cô ấy đi?”
“Đệ à,” nhà sư thứ hai đáp lại” Tôi đã đưa cô ấy sang bờ bên kia, trong khi đệ vẫn đang cõng cô ấy”

2-monks-and-girl
Obsessed: Crossing the River

Two traveling monks reached a river where they met a young woman. Wary of the current, she asked if they could carry her across. One of the monks hesitated, but the other quickly picked her up onto his shoulders, transported her across the water, and put her down on the other bank. She thanked him and departed. As the monks continued on their way, the one was brooding and preoccupied. Unable to hold his silence, he spoke out.
“Brother, our spiritual training teaches us to avoid any contact with women, but you picked that one up on your shoulders and carried her!”
“Brother,” the second monk replied, “I set her down on the other side, while you are still carrying her.”

2/ Quan Tài Gỗ

Một người nông dân đã quá già nên ông không thể làm việc đồng áng nữa. Vì thế hằng ngày, ổng chỉ ngồi trước cửa nhà. Con trai ông, người vẫn làm việc trên cánh đồng, luôn luôn ngước nhìn và thấy cha mình chi ngồi đó. “Ông ta thật vô dụng” đứa con trai nghĩ “Ông ta chẳng làm gì cả”. Một ngày, vì quá thất vọng, đứa con đóng một cái hòm gỗ, kéo nó đến trước cửa nhà và bảo cha mình trèo vào. Không nói một lời nào, người cha bước vào trong.
Sau khi đóng nắp, đứa con đẩy chiếc hòm tới sát bờ rìa cánh đồng nơi có một mỏm đá cao. Khi anh ta sắp ném, anh ta nghe một tiếng gõ nhẹ từ trong nắp hòm. Anh ta mở nắp. Người cha vẫn nằm đó thanh thản “Cha biết con dịnh ném cha xuống mỏm đá, nhưng trước khi làm, cha muốn khuyên con một điều” “Điều gì vậy ?” đứa con trả lời. “Hãy ném cha xuống mỏm đá nếu con muốn” người cha nói “Nhưng hãy giữ lại cái hòm gỗ này. Con của con có thể cần dùng đến nó”

coffin
Wooden Coffin

A farmer got so old that he couldn’t work in the fields anymore. So he would spend the day just sitting on the porch. His son, still working on the farm, would look up from time to time and see his father sitting there. “He’s of no use any more,” the son thought to himself, “he doesn’t do anything!” One day the son got so frustrated by this, that he built a wooden coffin, dragged it over to the porch, and told his father to get in. Without saying anything, the father climbed inside.
After closing the lid, the son dragged the coffin to the edge of the farm where there was a high cliff. As he approached the drop, he heard a light tapping on the lid from inside the coffin. He opened it up. Still lying there peacefully, the father looked up at his son. “I know you are going to throw me over the cliff, but before you do, may I suggest something?” “What is it?” replied the son. “Throw me over the cliff, if you like,” said the father, “but save this good wooden coffin. Your children might need to use it.”

3/ Chắc Vậy ( câu chuyện của đạo Lão)

Có một câu chuyện của đạo Lão kể về một lão nông luôn chăm chỉ làm việc đồng áng trong suốt nhiều năm. Một hôm con ngựa của ông ta chạy mất. Khi nghe được tin ấy, hàng xóm của ông chạy qua nhà hỏi han. Họ nói mấy lời thông cảm: “Xui thật ông nhỉ”
“Chắc vậy”, lão nông trả lời. Vào buổi sáng hôm sau con ngựa quay về, đi cùng nó là ba con ngựa hoang khác. “ Tuyệt quá!”, những người hàng xóm la lên phấn khích.
“ Chắc vậy”, ông già lại trả lời thế. Ngày tiếp theo, khi con trai ông thử cưỡi một trong những con ngựa chưa thuần kia, cậu ta bị nèm quăng xuống rồi bị gãy chân. Láng giềng gần ông lại chạy sang chia sẻ chuyện chẳng lành cùng ông lão. Lão nông lại chỉ trả lời “ Chắc vậy”. Một thời gian sau, quân đội đến làng để tuyển trai tráng đi nhập ngũ. Thấy chân của cậu con trai ông bị gãy, họ bỏ qua anh ta. Những người hàng xóm qua chúc mừng ông lão về việc mọi chuyện hoá ra lại tốt đẹp. Lão nông một lần nữa chỉ lại đáp “ Chắc vậy”
ngua taiong
Maybe (Taoist story)

There is a Taoist story of an old farmer who had worked his crops for many years. One day his horse ran away. Upon hearing the news, his neighbors came to visit. “Such bad luck,” they said sympathetically.
“Maybe,” the farmer replied. The next morning the horse returned, bringing with it three other wild horses. “How wonderful,” the neighbors exclaimed.
“Maybe,” replied the old man. The following day, his son tried to ride one of the untamed horses, was thrown, and broke his leg. The neighbors again came to offer their sympathy on his misfortune. “Maybe,” answered the farmer. The day after, military officials came to the village to draft young men into the army. Seeing that the son’s leg was broken, they passed him by. The neighbors congratulated the farmer on how well things had turned out. “Maybe,” said the farmer.

4/ Dâu Ngon Thực!
Một người đàn ông đi bộ qua một cánh đồng bất thình lình chạm trán một con cọp. Anh ta bỏ chạy, con cọp rượt theo. Khi tiến tới vách đá, anh ta túm chặt lấy một cây dây leo dại và đu mình qua bên kia vách đá. Con cọp đánh hơi theo anh ta từ bên trên. Kinh hãi quá, người đàn ông ấy nhìn xuống, rất sâu bên dưới có những con cọp khác đã tới chờ sẵn để ăn thịt anh ta. Lại có hai con chuột, một đen một trắng, hai con vật nho nhỏ bắt đầu găm nhấm lấy sợi dây leo. Người nọ nhìn thấy cây dâu tây thơm ngát gần anh ta. Ghì chặt dây leo bằng một tay, anh chàng bứt dâu bằng tay kia. Chà, dâu ngon ngọt làm sao!
wild strawberry

How Sweet The Strawberry Tasted!

A man walking across a field encounters a tiger. He fled, the tiger chasing after him. Coming to a cliff, he caught hold of a wild vine and swung himself over the edge. The tiger sniffed at him from above.Terrified, the man looked down to where, far below, another tiger had come, waiting to eat him. Two mice, one white and one black, little by little began to gnaw away at the vine. The man saw a luscious strawberry near him. Grasping the vine in one hand, he plucked the strawberry with the other. How sweet it tasted!

Quang Nguyễn, Ngọc Thạch dịch

Bài giảng cuối cùng: Thực sự đạt được ước mơ của tuổi thơ.

“Giấc mơ tuổi thơ tôi là gì? Bạn có thể không đồng ý với danh sách này, nhưng đây là những gì tôi đã làm. Ở trong tình trạng không trọng lượng, chơi trong đội bóng Quốc gia, tác giả một chuyên mục trong Bách Khoa Toàn Thư Thế Giới, trở thành Thuyền Trưởng Kirk…Tôi muốn là một trong những người giành được những con thú nhồi bông lớn trong công viên và tôi muốn trở thành một kĩ sư thiết kế hoạt hình của Disney.”

randy sach 4_mRandy Pausch, giáo sư đại học Carnegie Mellon (CMU) ngành khoa học máy tính, khi được hỏi “Nếu như bạn có một bài giảng cuối cùng trước khi chết, bài giảng đó sẽ thế nào?” (If you had one last lecture to give before you died, what would it be?), đã bắt đầu câu chuyện của mình như vậy.

The Last Lecture là chương trình do CMU khởi xướng để chia sẻ bài học thành công và kinh nghiệm sống của các giáo sư đại học hàng đầu với các thế hệ sinh viên, truyền cảm hứng và giúp sinh viên có được niềm tin vào việc thực hiện được những mơ ước, hoài bão của họ.

Ngày 18 tháng 9 năm 2007, giáo sư Randy Pausch bước ra trước 400 khán giả tại CMU để trình bày bài giảng cuối cùng của cuộc đời ông có tên là “Really Achieving Your Childhood Dreams”. Tại thời điểm đó, Randy 47 tuổi, bị chẩn đoán mắc ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối và chỉ còn sống được vài tháng nữa. Nhưng trên khán đài ngày hôm đó, Randy thật trẻ trung, tràn đầy năng lượng, đẹp trai, và luôn vui vẻ, hài hước. Trông ông thật kiên cường.

Toàn bộ buổi nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ Randy hầu như không nhắc tới căn bệnh của mình, về cái chết gần kề, hay là sự khó khăn của việc giành được tấm bằng tiến sĩ và được vào biên chế giáo sư trước một năm tại đại học Virginia cùng rất nhiều thành tích nổi bật khác trong sự nghiệp.

randy 5Câu chuyện về những giấc mơ tuổi thơ đưa mọi người đến những bài học về vượt qua thử thách trong cuộc sống, thực hiện giấc mơ của mình, cùng giúp những người khác thực hiện được ước mơ của họ, và giành lấy từng phút giây của cuộc sống. Bởi vì “thời gian là tất cả những gì bạn có…và bạn có thể có một ngày mà bạn có ít hơn mình nghĩ”.

Khi nói về việc bị Walt Disney từ chối lá đơn xin việc của một tiến sĩ đại học CMU, Randy không coi việc bị từ chối đó là thất bại, đơn giản đó là những bức tường gạch mà chúng ta muốn trèo qua: “Những bức tường ở đằng kia cho chúng ta cơ hội để thấy rõ là chúng ta rất mong muốn một cái gì đó nhiều đến thế nào. Vì những bức tường ở kia để chặn lại những kẻ không mong muốn nó đủ nhiều. Và chúng ở đó để dừng chân những người khác.”

Và điều gì đưa bạn đi hết cuộc đời và sống một cuộc sống có ý nghĩa? Với Randy, cuộc sống đơn giản là một hành trình thực hiện những giấc mơ của tuổi thơ, và trong hành trình đó sẽ luôn đầy ắp những tiếng cười, những chướng ngại, những nỗ lực không ngừng. Tất cả chỉ để khi bạn đứng trước hàng trăm người phát biểu lần cuối trong cuộc đời mình, bạn sẽ mãn nguyện nói rằng “Tôi đã thực hiện được ước mơ của tuổi thơ”.

randy 8Phần lớn tất cả chúng ta có những giấc mơ tuổi thơ; ví dụ, trở thành phi hành gia, hoặc làm ra những bộ phim hoặc chương trình trò chơi để kiếm sống. Đáng buồn thay, phần lớn mọi người không thực hiện giấc mơ của họ, và tôi nghĩ đó là một điều đáng xấu hổ. Tôi có vài giấc mơ tuổi thơ rất cụ thể, và tôi đã thực hiện được hầu hết trong số đó. Quan trọng hơn, tôi đã tìm thấy cách, mà cụ thể ở đây là (cùng với Don Marielli), sáng lập Trung Tâm Công Nghệ Giải Trí của CMU nhằm giúp những người trẻ thực sự đạt được ước mơ tuổi thơ của họ.”- Randy Pausch.

Bài giảng của Randy đã truyền cảm hứng cho hơn hàng chục triệu người trên thế giới. Riêng bản trên Youtube đã có hơn 10 triệu lượt xem, và cuốn sách có tựa đề cùng tên đã được in ra nhiều thứ tiếng trên thế giới.

Chúc các bạn một ngày nhiều mơ ước,

Hoàng Khánh Hòa

Người dân làng và người đàn ông hạnh phúc

bài hoà 3Trong một ngôi làng nhỏ trên một quả đồi, có một người đàn ông lúc nào cũng vui vẻ, tốt bụng và đối xử tốt với tất cả mọi người mà anh gặp. Anh luôn mỉm cười và khi cần nói những lời khích lệ . Tất cả mọi người khi gặp anh đều cảm thấy tốt hơn, vui hơn và phấn chấn hơn. Những người biết anh đều tin tưởng anh và xem anh là bạn tốt.

Một trong số những người làng tò mò muốn biết bí quyết của anh là gì, tại sao anh lúc nào cũng có thể tốt bụng như vậy được? Tại sao anh không bao giờ tỏ ra thù hận ai và luôn hạnh phúc?

Một lần nọ, trong một lần gặp anh trên đường, người này hỏi: “Hầu hết mọi người đều ích kỷ và không hài lòng. Họ không hay cười như anh, họ cũng không tốt bụng như anh. Anh có thể giải thích tại sao không?”

“Khi anh cảm thấy an bình với chính mình, anh sẽ an bình với cả thế giới. Nếu anh có thể nhận ra phần hồn trong bản thân mình, anh có thể nhìn thấy tâm hồn đẹp ở mọi người, và khi đó anh thấy sự tử tế và đối xử tốt với mọi người trở nên rất tự nhiên. Nếu anh kiểm soát được suy nghĩ của mình, anh sẽ trở nên mạnh mẽ và vững vàng. Cái vẻ bên ngoài của tính cách con người giống như một chú robot được lập trình để làm những công việc định sẵn. Các thói quen và suy nghĩ của anh là các chương trình. Hãy vứt chúng đi và khi đó những điều tốt đẹp bên trong anh sẽ lộ ra”.

“Nhưng sẽ cần rất nhiều nỗ lực. Các thói quen tốt cần được phát triển. Khả năng để tập trung và kiểm soát các suy nghĩ cần phải được củng cố. Công việc này khó khăn và bất tận. Có rất nhiều bức tường cần phải vượt qua. Đây là công việc chẳng dễ dàng gì” – người dân làng nọ than phiền.

“Hãy đừng nghĩ đến những khó khăn, nếu không đó sẽ là những cái mà anh sẽ thấy và gặp phải. Hãy làm các cảm xúc và ý nghĩ lắng dịu và cố gắng bình tâm. Tất cả các khả năng và sức mạnh sẽ thức tỉnh cùng lúc. Anh sẽ không tác động lên những khả năng ấy một cách trực tiếp. Đó là những sản phẩm kế thừa từ sự bình an trong tâm tưởng. Hãy cố gắng trở nên bình thản và chớ để các ý nghĩ làm mình hoảng loạn. ”

“Liệu như thế đã đủ hết chưa?” – người dân làng lại hỏi.

bài hoà 2“Hãy kiểm soát suy nghĩ và xem chúng đến và đi như thế nào. Suy nghĩ trong tĩnh lặng. Khoảnh khắc yên bình ban đầu sẽ ngắn, nhưng dần dần sẽ dài hơn. Sự bình yên này cũng là sức mạnh, quyền năng, lòng tốt, và tình yêu. Khi anh nhận ra rằng anh là người có Quyền Năng Chung, anh sẽ bắt đầu hành động từ một góc độ khác không phải là cái tôi ích kỉ, nhỏ nhen, hạn chế”.

“Tôi sẽ cố gắng nhớ những lời của anh” – người này nói và tiếp tục – “Có một điều nữa tôi tò mò. Dường như anh không bị ảnh hưởng bởi môi trường. Anh nói lời hay với tất cả mọi người và tốt bụng. Tuy vậy mọi người không lạm dụng lòng tốt của anh, họ đối xử tốt với anh”.

“Lòng tốt và sự tốt bụng không phải là điểm yếu. Khi anh tốt, anh cũng trở nên mạnh mẽ. Mọi người cảm nhận được sức mạnh của anh và không lợi dụng anh. Khi anh mạnh mẽ và an bình nội tâm, anh giúp mọi người vì anh có thể và anh muốn làm vậy. Vì thế mà anh hành động xuất phát từ sức mạnh chứ không phải từ yếu điểm của mình. Lòng tốt cũng có thể đi đôi với quyền năng và là điểm mạnh, đó không phải là dấu hiệu của sự yếu kém như nhiều người đã nghĩ sai”.

“Cảm ơn anh rất nhiều vì những lời khuyên” – người dân làng nói và bước đi với vẻ vui mừng và hài lòng.

Hoàng Khánh Hoà dịch

The Villager and the Happy Man

In a small village in the valley, there lived a man who was always happy, kind, and well disposed to everyone he met. He always smiled and had a kind and encouraging word to say whenever necessary. Everyone who met him left feeling, better, happier and elated. People knew they could count on him, and regarded him as a great friend.

One of the village dwellers was curious to know what his secret was, how could he be always so kind and helpful? How is it that he held no grudge towards anyone and was always happy?

bài hoà 5Once, upon meeting him in the street he asked him: “Most people are selfish and unsatisfied. They do not smile as often as you do; neither are they as helpful or kind as you are. How do you explain it?”

“When you make peace with yourself, then you can be in peace with the rest of the world. If you can recognize the spirit in yourself, you can recognize the spirit in everyone, and then you find it natural to be kind and well disposed to all. If your thoughts are under your control you become strong and firm. The outer mask of the personality is like a robot programmed to do certain tasks. Your habits and thoughts are the programs. Be free from these programming and then the inner good that resides in you will be revealed.”

“But a lot of work is necessary. Good habits have to be developed. The ability to concentrate and to control the thoughts has to be strengthened. The work is difficult and endless. There are many walls that need to be to climbed. It is not an easy task.” Lamented the villager.
“Do not think about the difficulties, otherwise that what you will see and experience. Just quieten your feelings and thoughts and try to stay in this peace. All the abilities and powers awaken spontaneously. You do not work on them directly. They are by-products of your peace of mind. Just try to be calm and do not let yourself be carried away by your thoughts.”

“Is that all?” Asked the villager.

bài hoa 8“Try to watch your thoughts and see how they come and go. Stay in the quietness that arises. The moments of peace will be brief at first, but in time they will get longer. This peace is also strength, power, kindness, and love. When you realize that you are one with the Universal Power, you begin to act from a different dimension, not from the selfish, small, limited ego.”

“I will try to remember your words,” said the villager and continued, “there is another thing that I am curious about. You do not seem to be influenced by the environment. You have a kind word to everyone and are helpful. Yet people do not exploit your goodness, and they treat you well.”

“Goodness and being kind do not necessarily point to weakness. When you are good you can also be strong. People sense your strength and do not impose on you. When you are strong and calm inside, you help people because you can and you want to. You then act from strength and not from weakness. Goodness can also go with power and strength, it is not a sign of weakness as some people erroneously think.”

“Thank you very much for your advice”, said the villager and went away happy and satisfied.

By Remez Sasson

Hãy Thể Hiện Tình Yêu

“Người ta không yêu kẻ chẳng thể hiện tình yêu” (William Shakespeare)

Bạn đang yêu? Có lẽ bạn có một người yêu dấu, đã đính hôn hay đã cưới. Thế thì bạn thể hiện tình yêu của mình như thế nào? Ở nước Mỹ, những đôi lứa chẳng ngại ngần nói: ‘ Anh yêu em” hay “Em yêu anh”. Trao đổi những lời yêu này hàng ngày chẳng những bình thường mà lắm khi còn được thốt ra nhiều lần trong ngày. Ấy thế mà tỉ lệ ly hôn vẫn cao? Tại sao? Có lẽ chỉ vì những lời yêu thốt ra ấy sáo rỗng và cạn cợt.

love

Thực sự thì tình yêu cần được bày tỏ, nhưng ngôn từ là hình thức thể hiện dở nhất. Nói cho cùng, những lời YÊU ấy chỉ là biểu hiện thiếu đi cái chất, cái hồn. Chính HÀNH ĐỘNG mới quan trọng. Kịch tác gia vĩ đại W. Shakespeare (1564-1616) đâu có nói ”Người ta không yêu kẻ chẳng NÓI lời yêu”. Chính xác Shakespeare nói: “Người ta không yêu kẻ chẳng thể hiện tình yêu

Quả vậy, chúng ta bày tỏ tình yêu bằng cách thể hiện hay chứng tỏ tình yêu ấy. Có nghĩa là ta để cho hành động của ta nói lên lời yêu. Có chút giá trị bé mọn nào ở câu nói “Anh yêu em” của một anh chồng khi mà phần lớn thời gian anh ta cau có và cư xử thiếu tôn trọng vợ? Nhưng một người chồng tế nhị, tốt bụng, khoan dung và đồng cảm khiến vợ mình tràn ngập trong biển tình mà không cần nói lời nào.

Nếu bạn phải bày tỏ tình yêu bằng lời, đừng chỉ nói” Anh yêu em/ Em yêu anh” mà hãy giải thích ý nghĩa “Tình Yêu” đối với bạn. Chẳng hạn, hãy thử so sánh hai câu sau:

1. “Anh yêu em/ Em yêu anh”

2. “Anh/Em tôn trọng, ngưỡng mộ, và tin tưởng ở em/anh. Anh/Em vui thích có em/ anh bên mình, tự hào và hạnh phúc được kết hôn với em/ anh.

flower_heart_

Bạn thích nghe câu nào hơn? Bạn đang sử dụng câu yêu nào?
Nhưng dẫu cho từ ngữ trong 2 câu nói trên tha thiết, mãnh liệt đến dường nào, chúng rồi cũng sẽ phai nhạt, rơi vào lãng quên và tan biến nếu không được hổ trợ bằng hành động để chứng minh lời bạn nói.

Ngoài ra, nếu bạn đang bày tỏ những lời yêu thương rất hay với người mình yêu, nhưng nếu những lời ấy nói ra không đúng cách cũng thành vô nghĩa. Vì khi thông đạt lời bạn nói, người yêu của bạn sẽ tính chỉ 7% mức độ quan trọng của từ ngữ bạn dùng. Quan trọng hơn là giọng nói của bạn (38%) và ngôn ngữ cử chỉ của bạn (55%). Tỉ lệ này lấy từ nghiên cứu nổi tiếng của tiến sĩ Albert Mehrabian, Giáo sư Emeritus ngành Tâm Lý, ULCA.

Như thế, điều mà GS Mehrabian muốn nói là khi có sự chênh lệch giữa lời nói ra, giọng nói và ngôn ngữ cử chỉ của chúng ta, thì lời nói là kém quan trọng nhất, ít được chú ý, hay không đáng tin tưởng. Làm thế nào ta có thể đảm bảo ngôn từ, giọng nói, ngôn ngữ cử chỉ của ta cân xứng với nhau? Dễ thôi! Câu trả lời là hãy chân thực! Nếu bạn chân thành, thông điệp yêu thương của bạn sẽ vang to và rõ ràng.

Có khi nào trong đời và trong ngày, bạn dừng lại để nghĩ xem tại sao bạn yêu người ấy không? Một lý do phải chăng là cách mà người ấy khiến bạn cảm nhận về chính bản thân mình khi hai người bên nhau? Với sự hiểu biết này làm hành trang, bạn hãy bắt đầu cuộc hành trình và ứng dụng vào mối quan hệ của bạn nhé. Có nghĩa là bằng sự khuyến khích động viên, thừa nhận, tôn trọng và ngợi khen người yêu, bạn sẽ làm cho người ấy thoải mái với sự hiện diện của bạn, và thêm năng lượng cho ngọn lửa yêu thương, duy trì và phát triển mối quan hệ. Có người đã diễn giải nguyên lý này chỉ giản đơn như thế này: “Anh yêu em không phải vì em là ai mà chỉ vì anh là ai khi có em bên anh.”

Còn một nguyên do nữa là ta yêu người ấy vì cái mà ta thiếu, cái ta chưa có.
Mặc dù tôi đã thay đổi nhiều qua năm tháng, nhưng khi tôi gặp người vợ yêu dấu của tôi thì tôi là một người hướng nội, nhút nhát trong khi cô ấy rất quảng giao và tự tin. Vì cô ấy có những tính cách lý tưởng mà tôi ao ước, tôi dã bị cuốn hút. Và tôi đã có được rất nhiều từ mối quan hệ của chúng tôi, với sức mạnh cô ấy trao cho tôi.
Bạn đã có được những gì từ mối quan hệ của bạn? Và lần trước bạn nói lời cám ơn người yêu là khi nào thế?

mothuong

Nhưng đừng chỉ nghĩ đến những điều khác biệt nhé. Hãy nghĩ xem bạn và người ấy giống nhau thế nào. Ví dụ như bạn cảm nhận ra sao khi bạn bị quên lãng, bị coi nhẹ, bị làm tổn thương, hay không được yêu quý. Đó đích thực là cách mà người yêu của bạn cảm nhận. Hãy nhớ đến nỗi đớn đau và nhất quyết không gây ra nỗi đau ấy cho người mình yêu (đúng hơn là cho bất kỳ ai trên đường đời ta gặp).

Cũng cần nhớ rằng người mình yêu là tấm gương phản chiếu chính mình. Nói cách khác, chàng hay nàng chỉ phản chiếu cách người ấy được đối đãi. Nếu người ta buồn rầu, đau khổ há chẳng phải là đang phản ứng lại cách ta cư xử hay sao? Do đó, nếu bạn không thích những biểu hiện ấy, chỉ cần thay đổi cách cư xử CỦA CHÍNH BẠN.
Ken Keyes, Jr giải thích hiệu ứng phản chiếu như sau: “Một người đang yêu sống trong một thế giới tràn đầy tình yêu. Một kẻ thù hận sống trong thế giới đâu đâu cũng là thù địch”

Vì người mình yêu phàn ánh những gì ta trao tặng, vậy tại sao không trao tặng yêu thương? Đây là một quyết định sáng suốt, vì theo Elbert Hubbard (1856 -1915) “Tình yêu cho đi là tình yêu duy nhất chúng ta gìn giữ.” Vì chúng ta cho đi tình yêu bằng hành động, ta hãy thử xem cách những người yêu nhau thể hiện tình yêu.

Người chồng của một người phụ nữ tôi quen, đã chết cách đây nhiều năm. Tuy nhiên, cho đến tận bây giờ trong nước mắt, bà ấy còn nhớ lại lời của chồng mình nói từng ngày: “Anh yêu em nhiều hơn hôm qua, nhưng vẫn ít hơn ngày mai”. Câu nói giản đơn này chỉ mất vài giây để thốt ra, nhưng mỗi ngày nó thổi vào ngọn lửa tình yêu và để lại một vết tích không bao giờ xóa được.

roses

Một trường hợp khác, vợ của một người sống ở Toronto qua đời trong một tai nạn đã kể lại rằng sau khi cưới nhau, người chồng đều tặng vợ một chục đóa hồng mỗi thứ sáu. Trong 20 năm của cuộc hôn nhân, ông ta không hề quên chỉ một lần. Bạn có thể tưởng tưỡng được niềm hạnh phúc của người vợ ấy? Bạn đã và sẽ làm điều gì để khiến người mình yêu cảm thấy vị trí đặc biệt và tình yêu bạn dành cho người ấy?

Một cách dễ dàng để người yêu cảm thấy được yêu quý là hãy chấp nhận người ấy vô điều kiện. Sam Keen giải thích như sau: Chúng ta yêu không phải khi tìm được một người hoàn hảo, mà bằng việc học cách nhìn thấy trọn vẹn một người yêu chưa hoàn hảo.

Còn đây là ý tưởng của Michal Webb: Hãy mua cho người yêu 11 đóa hồng thực và 1 đóa hổng nhân tạo. Đặt đóa hổng nhân tạo kia vào giữa bó hoa và viết trên tấm thiệp kèm theo: “Anh sẽ yêu em đến khi đóa hoa cuối cùng phai tàn.

DSCN8489
Rabindranath Tagore (1861-1941 nói gì ? “Kẻ đến gõ cửa tình yêu với trái tim yêu thấy cửa mở”. Vâng, hãy mở cửa và mở lòng ra cho cuộc phiêu lưu duy nhất đích thực của cuộc đời.

Hai tác giả Arthur Gordon và Leon de Seblo cũng cho ta lý do để vun xới cho tình yêu.

Tình yêu khiến gánh nặng nhẹ đi vì bạn chia bớt. Nó khiến niềm vui lớn thêm vì bạn chia sẻ. Nó khiến bạn mạnh mẽ hơn để bạn có thể bước vào đời và đối mặt với những tình huống mà nếu một mình bạn chẳng dám phiêu lưu (Arthur Gordon)

Không tình yêu, người ta thiếu đi sự ấm áp và xúc cảm tạo ra cuộc sống, trẻ trung và cái đẹp. Người không yêu giống một ao tù đem so với một con suối không ngừng chảy, róc rách, reo vui. Người ấy làm hỏng lòng yêu đời của những người xung quanh thay vì rọi ánh dương lên những ai lân cận. (Leon de Seblo)

From Personal Development Articles by Chuck Gallozzi


Huỳnh Huệ dịch

Thân tặng bài này cho tất cả những người yêu nhau: những đôi lứa và cả những tình yêu khác không nhất thiết phải có những bông hồng thứ sáu

😛 😀 😛

Tại Sao Phải Hét!

Trong bốn xúc cảm chính hỉ, nộ, ái, ố, thì hỉ được đặt lên hàng đầu.
Khi vui người ta thường biểu hiện bằng nhiều cách. Và ai trong chúng ta cũng biết cách gì quen thuộc mà hiệu quả nhất để biểu lộ niềm vui của mình với nhân gian thiên hạ. Cách này thực là tuyệt vời vì mọi người, già trẻ lớn bé đều hiểu thông điệp và sức mạnh của nó: Nụ Cười.

laugh

Mời các bạn nghe câu chuyện sau đây, so sánh hai cách biểu hiện thái độ của bạn với ai đó: hét và cười. Bạn sẽ thấy nên chọn cách nào thể hiện mình.
Xin hãy làm cho mỗi ngày trong đời bạn thật đầy những nụ cười vui. Điều đó có nghĩa là bạn không chỉ biết yêu mình và biết yêu người, mà bạn còn góp phần tạo an bình cho đời sống và thế giới của bạn, quanh bạn.

TẠI SAO PHẢI HÉT

Tại sao chúng ta la hét khi ta tức giận? Một vị thánh hỏi các tông đồ của mình , « Tại sao người ta la to khi người ta bực tức ? »
Các tông đồ của thánh suy nghĩ một lát , rồi một người nói : « Vì chúng ta mất bình tĩnh, nên chúng ta la hét »

Vị thánh lại hỏi, « Nhưng tại sao các ngươi la hét khi người kia đang ở ngay bên cạnh ? « Chẳng thể nào nói với người ấy bằng giọng nói nhẹ nhàng sao ? Tại sao các ngươi la người ta khi các ngươi đang tức giận ? »
Các tông đồ đưa ra vài câu trả lời nữa, nhưng không làm vị thánh hài lòng.

Shout2

Cuối cùng vị thánh giải thích: « Khi hai người đang giận nhau, trái tim của họ rất cách xa nhau. Để lấp được khoảng cách ấy, họ phải la to mới nghe thấy được.
Họ càng giận, họ càng phải hét to hơn để nghe được qua khoảng cách xa vời vợi đó. «
Vị thánh lại hỏi, « Điều gì xảy ra khi 2 người yêu nhau? Họ không la hét, mà nói nhẹ nhàng. Tại sao thế ? Bởi vì trái tim họ rất, rất gần nhau. Khoảng cách giữa hai trái tim yêu ấy rất bé »

Rồi vị thánh lại tiếp tục, « Khi người ta yêu nhau nhiều, thật nhiều, điều gì xảy ra ? « Người ta không nói, chỉ thầm thì, và khi ấy họ gần nhau hơn trong tình yêu. Cuối cùng họ chẳng cần thì thầm nữa, họ chỉ nhìn ngắm nhau, và chỉ cần có thế. Đó là cách mà người ta gắn bó khi họ yêu nhau.

Cuối cùng vị thánh nói, « LỜI DẠY là khi các ngươi cãi nhau, đừng để trái tim của các ngươi xa nhau, đừng nói những lời đẩy nhau xa hơn kẻo mà sẽ có một ngày khoảng cách ấy quá xa đến độ các ngươi sẽ không tìm thấy đường về »

Huỳnh Huệ dich

Thân ái chúc các bạn một ngày nhiều niềm vui, rộn rã tiếng cười. 😛 😀 😛

WHY SHOUT?
(Pravs World)

‘Why do we shout in anger?’ A saint asked his disciples, ‘Why do we shout in anger? Why do people shout at each other when they are upset?’

His disciples thought for a while, one of them said, ‘Because we lose our calm, we shout for that.’

‘But, why do you shout when the other person is just next to you?’ asked the saint. ‘Isn’t it possible to speak to him or her with a soft voice? Why do you shout at a person when you’re angry?’

Disciples gave some other answers but none satisfied the saint.

Finally he explained, ‘When two people are angry at each other, their hearts distance a lot. To cover that distance they must shout to be able to hear each other. The angrier they are, the stronger they will have to shout to hear each other through that great distance.’

shout3
Then the saint asked, ‘What happens when two people fall in love? They don’t shout at each other but talk softly, why? Because their hearts are very close. The distance between them is very small…’

The saint continued, ‘When they love each other even more, what happens? They do not speak, only whisper and they get even closer to each other in their love. Finally they even need not whisper, they only look at each other and that’s all. That is how close two people are when they love each other.

‘MORAL’: said the saint:

‘When you argue do not let your hearts get distant, do not say words that distance each other more, else there will come a day when the distance is so great that you will not find the path to return!’

Mười năm nhìn lại

bo me

Mười năm trước chúng ta là những người con,
Mười năm sau chúng ta là những người cha, người mẹ.
Mười năm trước tôi không hiểu thế nào là mái ấm gia đình,
Mười năm sau tôi mới nhận thức được thế nào là một gia đình hạnh phúc.
Mười năm trước tôi khao khát được rời nhà đến một nơi thật xa,
Mười năm sau tôi lại khao khát được từ nơi xa quay trở về nhà.
Mười năm trước tôi thường hay tranh cãi với ba mẹ,
Mười năm sau tôi lại thèm được nghe ba mẹ mắng một lần biết nhường nào.

bo me 1
Mười năm trước tôi cứ nghĩ mình là một cái cây lớn,
Mười năm sau tôi mới hiểu mình chỉ là một ngọn cỏ bé nhỏ.
Mười năm trước tôi chỉ có thể lãng phí duy nhất một thứ là thời gian,
Mười năm sau tôi có thể lãng phí bất cứ thứ gì trừ thời gian.
Mười năm trước chúng ta có thể nói tuổi thanh xuân là vô hối,
Mười năm sau chúng ta chỉ có thể nói tuổi thanh xuân đã không còn.
Mười năm trước chúng ta có thể đùa cợt với cuộc đời,
Mười năm sau chúng ta lại bị cuộc đời đùa cợt lại.

Kiều Tố Uyên dịch từ Trung Văn.

100 Cách Làm Cho Môi Trường Sống Tốt Hơn

Thế giới chúng ta đang đứng trước hiểm họa về môi trường và biến đổi khí hậu, như trong bài viết Chúng ta chẳng có nơi nào khác để đi mà chị Đông Vy và anh Công Luận có nhắc tới.

Rất nhiều người trong chúng ta sẽ nghĩ rằng vấn đề đó quá vĩ mô, nó không thuộc trách nhiệm của bạn, cũng không ảnh hưởng gì đến bạn. Giá như trái đất có nóng lên một chút, thì bạn cũng có thất nghiệp được đâu phải không? Nhưng bạn thử nghĩ xem, hơn 6,7 tỉ người trên trái đất mà cũng nghĩ như mình, thì có lẽ là ngày hôm nay đâu còn là ngày hôm nay nữa. Chiến tranh, bạo lực, ô nhiễm môi trường vv…chắc hẳn không phải là vấn đề của riêng ai. Thế giới đã có những thay đổi tích cực vì có những nhà lãnh đạo tích cực.

Hai từ “lãnh đạo” có thể là điều gì đó xa vời với bạn, nhưng thực ra, mỗi người trong chúng ta đều rất cần tố chất này. Lãnh đạo nghĩa là thay vì ngồi xem chương trình ca nhạc trên Tivi sáng chủ nhật, bạn đứng dậy và sơn lại bức tường bên hông nhà đầy những chữ “khoan cắt bê tông”, giúp bác hàng xóm đóng cái giá sách, và nói chuyện với bác tổ trưởng dân phố làm thế nào để chấm dứt tệ nạn vứt rách bừa bãi trong khu phố nhà mình. Và hơn nữa, không chỉ mình bạn thôi, mà hãy cùng thuyết phục mọi người cùng làm với mình, vì một mục tiêu mà bạn cho là sẽ làm cho cộng đồng của mình tốt hơn.

share

Mình tin rằng cứ mỗi ngày chúng ta đặt ra câu hỏi “Làm gì để cuộc sống tốt hơn, tốt hơn, tốt hơn?” thì chắc chắn bạn sẽ có cực kì nhiều ý tưởng và năng lượng để có những thay đổi tích cực tới cộng đồng của mình và tới chính mình.

Các bạn cùng đóng góp cho “100 cách làm cho môi trường sống tốt hơn” cùng mình nhé!

1. Thu nhặt quần áo cũ của gia đình và hàng xóm để ủng hộ đồng bào bão lụt
2. Thăm các cụ già trong viện dưỡng lão
3. Đi bộ cùng một cụ già trong khu phố
4. Dạy một bác trung niên cách sử dụng máy tính và Internet
5. Sơn lại bức tường đầy các quảng cáo “khoan cắt bê tông”
6. Mua thêm 1 thùng rác để phân loại rác nilon, đồ tái chế
7. Trồng cây hoặc hoa trong khu vực công cộng
8. Thu âm sách hoặc báo cho những người khiếm thị
9. Đem đồ chơi cho trẻ em mặc bệnh ung thư trong bệnh viện
10. Tổ chức một diễn đàn các vấn đề công cộng cho dân cư quanh vùng
11. Dọn sạch rác dọc bờ sông, bãi biển hoặc công viên
12. Tổ chức cuộc vận động đi xe đạp hoặc đi bộ
13. Dạy các lớp học tình thương hoặc xóa mù chữ
14. Viết thư cho các cựu chiến binh hoặc các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ
15. Tình nguyện tại trung tâm thanh thiếu niên của khu vực

xungphong

16. Tham gia trong cuộc chạy marathon để quyên góp từ thiện
17. Tặng sách cho thư viện địa phương
18. Thành lập một câu lạc bộ sách
19. Nhường ghế cho ai đó trên xe bus hoặc tàu
20. Tặng chiếc máy tính cũ của bạn cho một trường học
21. Hiến máu
22. Hướng dẫn một đội các em nhỏ chơi thể thao
23. Dạy một lớp khiêu vũ
24. Tình nguyện cho một đường dây nóng
25. Không uống rượu và lái xe quá tốc độ
26. Lắng nghe người khác
27. Mua đồ sản xuất trong nước thay vì nhập ngoại
28. Viết một lá thư cho người thầy đã có ảnh hưởng tích cực đối với bạn
29. Không xả rác bừa bãi
30. Không tuyên truyền hay khơi các đề tài tán gẫu
31. Nói với người quét dọn vệ sinh là bạn rất cảm kích công việc của họ
32. Luôn nhìn thấy những điều tốt đẹp ở tất cả mọi người
33. Khi đến gặp ai trong một bệnh viện, hãy nói chuyện với người mà ít có người đến thăm
34. Ghé thăm http://dotchuoinon.com mỗi ngày để chia sẻ các ý tưởng tư duy tích cực của bạn
35. ….là gì tiếp theo nhỉ?

(Tham khảo http://www.servenet.org)

Hoàng Khánh Hòa

Vờ

Ừ thì
Mình cứ vờ yêu
Vờ quay quắt nhớ, vờ kêu tên thầm
Sóng đôi tay cứ vờ cầm
Tiễn chân vờ đứng tần ngần trông theo
Tiếng cười vờ nắng xuân reo
Vờ say hương để liêu xiêu đường về
Vờ hôn đánh thức đam mê
Vờ tiếc nuối. Vờ tái tê. Cứ vờ…
Cứ như đã tự bao giờ
Cứ như gặp lại người xưa một thời

hoa phu dung2

Tháng năm chớp mắt vèo trôi
Vừa thơ trẻ đã ngậm ngùi gầy hao
Vui chưa nếm trọn ngọt ngào
Đã buồn- Buồn đến nôn nao cõi lòng
Được ư? – Một đoá phù dung
Mất – rành rành trước muôn trùng sóng xô
Sum vầy thoắt đã bơ vơ
Tình như ngọn gió mơ hồ chớm thu
Trao nhau một chút giả vờ
Thêm gần bớt lạ xui thơ tìm người
Gốc khô may lại nảy chồi
Trống tênh may lại bồi hồi đầy vơi
Ừ thì
Mình chỉ vờ thôi
Nửa mai đơn lẻ nên đôi
Lại vờ

Tôn Nữ Ngoc Hoa

Một Ngày Tôi Đã Chọn

Yên lặng và tịch mịch. Hãy còn sớm. Bầu trời còn tối đen. Vạn vật vẫn say giấc nồng. …
Tách cà phê của tôi nóng. Ngày bắt đầu rạng.

coffee

Chỉ vài phút nữa thôi ngày mới sẽ bắt đầu. Những vệt ráng hồng xuất hiện ở phía đông chân trời. Sự tĩnh lặng của bình minh sẽ sớm dịch chuyển sang cái huyên náo của ngày. Sự trầm mặc tĩnh tại sẽ thay bằng nhịp đời lên ồn ào gấp gáp của con người. Thánh đường êm ả ban mai của tâm hồn tôi sẽ sớm bị xâm lấn với những quyết định phải đưa ra và những thời hạn cuối cùng phải rượt đuổi.

Trong 12 giờ tới tôi sẽ phải đối mặt với những đòi hỏi khốc liệt của ngày. Chính là thời khắc này đây tôi phải có sự chọn lựa
Vì mỗi người chúng ta đều có cây thập giá của riêng mình, tôi và bạn đều có quyền tự do chọn lựa. Và như thế tôi đã chọn. Tôi đã chọn tình yêu.
Không còn chỗ cho lòng thù ghét .
Không có vé tàu cho sự đắng cay
Vì tôi đã chọn yêu thương.
Yêu thương Thượng đế và Yêu thương những gì mà Thượng đế yêu thương . Ấy là con người và cuộc đời, là buổi sáng, là hôm nay…

Tôi đã chọn niềm vui
Tôi sẽ mời Thượng đế của tôi làm chúa tể cho mọi hoàn cảnh và định mệnh của tôi. Tôi sẽ chống lại nỗi cám dỗ của cái tôi vị kỷ- công cụ của tư duy lười nhác. Tôi sẽ chối từ cách nhìn nhận con người là một giống gì đó không đúng nghĩa con người do Thượng đế tạo ra.Tôi sẽ khước từ mọi rắc rối nếu không phải là cơ hội nhìn thấy Thượng đế

Tôi đã chọn bằng an
Tôi sẽ sống khiêm cung và tha thứ để có thể sống trong bằng an.

for_joy

Tôi đã chọn kiên nhẫn
Tôi sẽ bỏ qua những rắc rối phiền hà của thế gian. Thay vì nguyền rủa kẻ đã chiếm chỗ của tôi, tôi sẽ mời anh ta ngồi vào ghế ấy. Thay vì phàn nàn sao phải chờ lâu thế, tôi sẽ tạ ơn Thương đế cho tôi một phút nguyện cầu. Thay vì nắm chặt tay mím môi trước công việc mới, tôi sẽ dũng cảm lao vào với nỗi hân hoan.

Tôi đã chọn thiện tâm
Tôi sẽ nhân ái với người nghèo khó vì họ cô đơn. Sẽ đối tốt với kẻ giàu vì họ đầy nỗi sợ. Sẽ tử tế với kẻ xấu vì ấy là cách thượng đế đối với tôi.

Tôi đã chọn lòng tốt. Tôi sẽ trắng tay không một xu dính túi nếu có ‎phạm một việc bất lương. Tôi sẽ tự thú trước khi tôi tự buộc tội Vì tôi đã chọn lòng tốt

Tôi đã chọn trung thành.
Hôm nay tôi sẽ giữ lời hứa. Những chủ nợ của tôi sẽ không phải hối tiếc về lòng tin của họ. Luật sư của tôi sẽ không chất vấn lời tôi.
Người yêu tôi sẽ không nghi ngờ tình tôi. Và con cái tôi sẽ chẳng bao giờ lo sợ một ngày nào cha mẹ không trở về nhà.

Tôi đã chọn dịu dàng.
Sức mạnh chẳng chiến thắng được gì thực sự. Tôi đã chọn sự ôn hòa. Nếu tôi lớn tiếng ấy là để ca ngợi. Nếu tôi nắm chặt tay, ấy là để cầu nguyện. Nếu có đưa ra một yêu cầu – sẽ là yêu cầu của riêng tôi

Tôi đã chọn tự chủ. Tôi là một sinh linh. Sau khi thể xác này tan đi linh hồn sẽ cất cánh vút bay. Tôi sẽ khước từ, không để cái gì khác hơn qui luật của vĩnh hằng chi phối. Tôi sẽ say nhưng là say niềm vui. Tôi sẽ chỉ say mê đức tin của tôi, sẽ để đức tin tôi dẫn dắt và được chỉ dạy bởi Thượng đế của tôi.

Tình yêu, niềm vui, bằng an, kiên nhẫn, thiện tâm, lòng tốt, trung thành, ôn hòa và tự chủ.
Tôi thực hiện ngày của tôi với hành trang như thế.
Thành công, tôi sẽ tri ân.
Thất bại, tôi sẽ kiếm tìm ơn sủng của người.
Và khi ngày sắp hết tôi ngã đầu lên gối và ngủ thực bình yên.
Ấy là một ngày – và những gì tôi đã chọn !

Huỳnh Huệ

Làm Gì Với Cơn Giận

Mỗi năm có hơn 30.000 ca trụy tim gây ra bởi những cơn giận dữ . Người hay sân hận, nổi giận thường dễ li dị, công việc ít thuận lợi tốt đẹp, và có ít bạn hơn những người khác.

anger-2

Một nghiên cứu của trường đại học Havard cho thấy khoảng 10 triệu người Mỹ mắc phải dạng bộc phát cơn giận dữ thái quá gọi là hội chứng IED. Các nghiên cứu khác đã chứng tỏ người hay nổi giận có nguy cơ mắc bệnh thần kinh, tim mạch nhiều hơn 3 lần so với người ôn nhu trầm tĩnh.
Ai cũng biết giận là một phản ứng rất bình thường trong 4 cảm xúc chính của con người : hỉ, nộ, ái, ố , nhưng ít đề ý đến những hậu quả chết người của nó.
Chúng ta sẽ thấy mình nên làm gì với cơn giận qua bài viết dưới đây của tác giả Thubten Chodron.

Làm Gì Với Cơn Giận

Sự tức giận là một đám mây đen bay qua tâm thức trong sáng của chúng ta.

Chúng ta thường xem một điều gì đó là ích lợi khi nó tạo ra hạnh phúc. Nhưng khi chúng ta tự hỏi “ Tôi có hạnh phúc chăng khi tôi tức giận?, câu trả lời hiển nhiên là “Không”. Khi giận ta có thể cảm thấy sức mạnh thể lý tăng lên vì những nguyên nhân sinh lý, nhưng về mặt cảm xúc chúng ta thấy đau khổ. Vì thế, từ chính trải nghiệm của chúng ta, có thể thấy giận dữ không cổ vũ, không tốt, mà còn phương hại đến hạnh phúc.

Ngoài ra, chúng ta cũng không truyền thông tốt khi đang giận dữ. Chúng ta thường nói to như thể người nghe bị điếc, hay lặp lại những câu nói như thể người nghe có bộ nhớ kém, nhưng như thế không phải là giao tiếp. Giao tiếp hiệu quả là khi ta diễn đạt thế nào đó mà người nghe hiểu được. Điều này có nghĩa là ta không được trút, đổ ập cảm xúc, những bực dọc, căng thẳng, hờn giận của ta lên người nghe. Nếu ta la hét, những người khác ngưng chú ý đến chúng ta cũng hệt như khi có ai đó la hét chúng ta, chúng ta “phong tỏa huyệt đạo” ngừng suy nghĩ và xóa sạch mọi ý nghĩa của ngôn từ. Giao tiếp tốt cũng bao gồm việc diễn tả những cảm xúc và ý nghĩ của chúng ta bằng từ ngữ, điệu bộ và ví dụ giúp người nghe thông hiểu. Tuy nhiên, khi bị cơn giận dữ làm mờ tâm trí, chúng ta không diễn đạt rõ ràng cũng như không suy nghĩ mạch lạc như bình thường .

anger5

Dưới tác động của nỗi tức giận, chúng ta cũng nói và làm những điều mà sau đó chúng ta hối hận. Những năm tháng của tin yêu, và kỳ vọng xây đắp bằng nỗ lực lớn có thể bị phá hủy nhanh chóng chỉ trong một phút nóng giận không kiềm chế. Trong cơn giận, ta đối xử với người ta yêu quý nhất theo cách mà ta sẽ chẳng bao giờ đối xử ngay cả với một người xa lạ, sẽ nói những điều cực kỳ thô bạo và thậm chí còn đánh đập những người ta yêu thương nhất. Điều này không chỉ tổn hại đến những người ta yêu, mà cả đến chúng ta, và chúng ta ngồi chết lặng khi gia đình mà ta yêu ta quý tan vỡ. Nỗi giận này, mặt khác lại gây ra cảm giác ta có lỗi và tự trách, tự hận mình, khiến ta tê liệt và làm xấu thêm các mối quan hệ của chúng ta, do đó làm hại ta nhiều hơn. Nếu chúng ta có thể kiềm chế cơn giận, những hậu quả đau xót ấy có thể tránh được.

Hơn thế nữa, cơn giận dữ có thể khiến người khác xa lánh chúng ta. Xin các bạn thử nhớ lại một tình huống khiến các bạn nổi giận – điều này có thể có ích. Khi chúng ta tự đặt mình vào cương vị khác và nhìn chính mình bằng con mắt và quan điểm của người khác, ngôn từ và hành động của chúng ta có lẽ sẽ khác đi. Chúng ta mới có thể hiểu tại sao người nghe lại bị tổn thương bởi lời nói của chúng ta. Trong khi ta chẳng cần cảm thấy có lỗi về những sự việc ấy, chúng ta nhất thiết phải nhận ra những hậu quả tai hại của nỗi tức giận không kiềm chế của mình, hãy vì mình, vì người, tìm liệu pháp để trấn áp nó.

Hơn nữa, nuôi giữ cơn giận trong lòng lâu tạo ra sự oán giận và cay đắng trong chúng ta. Đôi khi ta gặp những người già tích góp oán hờn qua bao năm tháng cuộc đời bất như ý, đi đến đâu cũng mang theo căm ghét, và bất măn. Có ai trong chúng ta muốn giống họ khi mình già? Nếu không đấu tranh và chiến thắng cơn giận dữ của mình, chúng ta đang tạo ra hình ảnh của chúng ta: nhăn nhó, nặng nề, xấu xí trong cơn giận hôm nay, và một người già cay đắng, hằn học và khó gần của tương lai.

Anger

Một số người giải thích lời dạy của Đức Phật về những cái hại của cơn giận (“sân hận”) theo nghĩa là chúng ta không được giận dữ, sân hận, hoặc là nếu chúng ta sân hận là xấu xa và tội lỗi. Đức Phật không hề nói thế. Khi chúng ta nổi giận, cơn giận là những gì diễn ra vào giây phút ấy. Tự nhủ rằng mình không nên nóng giận không có tác dụng gì, vì cơn giận hiện hữu như một phần trong xúc cảm của chúng ta. Hơn nữa, làm tổn thương mình về cảm xúc không tốt chút nào. Việc chúng ta nổi giận không có nghĩa chúng ta là người xấu. Điều đó chỉ có nghĩa một cảm xúc có hại đang nhất thời chế ngự và thống trị chúng ta. Giận giữ, những lời độc miệng, những lời tàn nhẫn, và hành động thô bạo chẳng phải bản chất của chúng ta. Những cơn giận dữ ấy chỉ là những đám mây đen thoáng qua tâm thức trong sáng của ta, và ta có thể loại bỏ hay ngăn ngừa chúng. Mặc dù chúng ta chưa tập được tính kiên nhẫn, nhưng ta có thể dần phát triển đức tính này khi chúng ta cố gắng từng ngày, từng giờ.

Nguồn: Working With Anger

Tác giả: Thubten Chodron, một sư cô người Mỹ tu theo trường phái Tây Tạng, là tác giả của nhiều quyển sách, và là viện trưởng của tu viện SravastiAbbey.
Sư cô tin rằng sứ mệnh của SravastiAbbey là phát triển một cộng đồng các tu sĩ năng động, tu tập và thực hành lời dạy của Đức Phật để gieo trồng, vun xới và nuôi dưỡng “AN BÌNH” trong tim các tu sĩ, khách thập phương, và mở rộng ra An Bình trên thế giới chúng ta đang sống

Xin đọc thêm ở trang web của tác giả:

Home

ANGER IS A PASSING CLOUD ON THE PURE NATURE OF MIND
By Thubten Chodron

WE GENERALLY CONSIDER something beneficial if it promotes happiness. But when we ask ourselves, “Am I happy when I’m angry?” the answer is undoubtedly “No.” We may feel a surge of physical energy for physiological reasons, but emotionally we feel miserable. Thus, from our own experience, we can see that anger does not promote happiness.

In addition, we don’t communicate well when we’re angry. We may speak loudly as if the other person were hard of hearing or repeat what we say as if he or she had a bad memory, but this is not communication. Good communication involves expressing ourselves in a way that the other person understands. It is not simply dumping our feelings on the other. If we scream, others tune us out in the same way we block out the meaning of words when someone yells at us. Good communication also includes expressing our feelings and thoughts with words, gestures and examples that make sense to the other person. Under the sway of anger, however, we neither express ourselves as calmly nor think as clearly as usual.

Anger3

Under the influence of anger, we also say and do things that we later regret. Years of trust built with great effort can be quickly damaged by a few moments of uncontrolled anger. In a bout of anger, we treat the people we love most in a way that we would never treat a stranger, saying horribly cruel things or even physically striking those dearest to us. This harms not only our loved ones, but also ourselves, as we sit aghast as the family we cherish disintegrates. This in turn breeds guilt and self-hatred, which immobilise us and further harm our relationships and ourselves. If we could tame our anger, such painful consequences could be avoided.

Further, anger can result in people shunning us. Here, thinking back to a situation in which we were angry can be helpful. When we step out of our shoes and look at ourselves from the other person’s viewpoint, our words and actions appear different. We can understand why the other was hurt by what we said. While we need not feel guilty about such incidents, we do need to recognise the harmful effects of our uncontrolled hostility and, for the sake of ourselves and others, apply antidotes to calm it
In addition, maintaining anger over a long time fosters resentment and bitterness within us. Sometimes we meet old people who have stockpiled their grudges over many years, carrying hatred and disappointment with them wherever they go. None of us wants to grow old like that, but by not counteracting our anger, we allow this to happen.

anger4

Some people interpret Buddhist teachings on the disadvantages of anger to mean that we’re not supposed to become angry, or are bad and sinful if we do. The Buddha never said this. No judgement is involved. When we’re angry, the anger is just what is at that moment. Telling ourselves we should not be angry doesn’t work, for anger is already present. Further, beating ourselves up emotionally is not beneficial. The fact that we became angry doesn’t mean we’re bad people. It just means that a harmful emotion temporarily overwhelmed us. Anger, cruel words and violent actions are not our identity. They are clouds on the pure nature of our mind, and they can be removed or prevented. Although we are not yet trained in patience, we can gradually develop this quality when we try.

An edited extract from Working With Anger by Thubten Chodron, published by Snow Lion, USA,
Thubten Chodron is an American Tibetan Buddhist nun, and author of many books.
Further Reading: http://www.thubtenchodron.org/

Hơn một khoảnh khắc bị bỏ lỡ

Sinh nhật 16 tuổi, em nhận được món quà mơ ước: một chiếc máy ảnh số.

Em chụp bất cứ thứ gì là lạ, hay hay, rồi về cắt cúp, chỉnh sửa bằng Photoshop và đều đặn post lên blog.
girlwithcamera
Có nhiều comment khen em chụp ảnh đẹp, tìm được góc hay, rất art. Em mày mò lên mạng để học thêm những kỹ thuật cơ bản và ngày càng mê chụp ảnh. Cả khi đi ngủ, chiếc máy ảnh của em cũng nằm bên gối.

Và hẳn nhiên, đó là vật bất ly thân trong chuyến về thăm quê ngoại. Ớ đó có rất nhiều thứ thú vị để chụp. Một con ngỗng thơ thẩn bên hàng rào, những bông hoa dại không tên giấu mình trong đám cỏ. Và buổi chiều nay; cảnh hoàng hôn trên cánh đồng sao mà đẹp lạ. Ánh nắng chiều chiếu xiên quệt từng vệt vàng rõ rệt trên nền lúa xanh. Đôi cánh cò chấp chới bay qua. Rải rác trên cái nền xanh non là vài đóa sen muộn. Đẹp quá! Phải chụp ngay mới được.

Em cuống quýt lấy máy ảnh, giơ lên ngắm, rồi sững sờ nhận ra máy ảnh đã hết pin trong khi ánh nắng đang tắt dần. Em ngồi bệt xuống cỏ, thất vọng đến phát khóc.

Cậu em trai ngạc nhiên, rồi lên giọng cụ non càu nhàu: “Không chụp được thì lo ngắm đi, có gì mà khóc? Chị còn đôi mắt nữa mà…”

Thì vậy đó, tôi cũng định nói vậy, sao em không ngắm nhìn bằng đôi mắt của mình? Người ta nói rằng từ khi có máy ảnh, con người ngày càng thích nhìn bản sao của thế giới hơn là nhìn thế giới thật. Em cũng thích ngắm nhìn bản sao hơn chăng?

Em có biết, tất cả những chiếc máy ảnh đều mô phỏng theo hoạt động của đôi mắt, nhưng chưa bao giờ tái tạo một cách hoàn hảo cấu trúc tinh vi của mắt và bộ não con người. Những bức ảnh em chụp rất đẹp, nhưng hãy chấp nhận rằng có những vẻ đẹp không thể ghi lại bằng máy ảnh, chỉ có thể ghi lại bằng ký ức, và cảm xúc.
phongcanh
Như buổi hoàng hôn này, ngoài cái ánh nắng vàng vọt phết lên những đóa sen tàn, ngoài cái xanh mướt của đồng lúa đương thì, còn có hương cỏ dại, hương lúa non đang kỳ ngậm sữa thơm tinh khiết. Còn có bầu không khí trong trẻo mát lạnh của chiều thu, cái huyền hoặc của ánh trăng mọc sớm trong chiều mờ sương ở vùng thôn dã.

Chiếc máy ảnh có thể giúp em giữ lại một khoảnh khắc đẹp, nhưng nó chỉ thay thế được một giác quan duy nhất. Trong khi đó, bộ não của em lưu giữ được ký ức của rất nhiều giác quan. Các nhà khoa học thuộc ĐH Oxford đã cảnh báo rằng giác quan của con người đang bị suy giảm chức năng nghiêm trọng. Những cư dân thành phố như em thường giành 90% quỹ thời gian trong ngày để làm việc, sinh hoạt trong nhà, trước màn hình tivi và máy tính.

Vậy thì khi có cơ hội đứng giữa thiên nhiên, cớ gì em lại chăm chú nhìn thế giới qua ống kính máy ảnh? Việc gì phải ngồi sầu muộn bên vệ cỏ vì đã để lỡ chỉ một khoảnh khắc đẹp, trong khi cùng lúc ấy có thể tận hưởng vô số những khoảnh khắc vô giá khác?

Đông Vy và Phạm Công Luận

Hạnh Phúc Thật

Chào các bạn,

Beatitudes (Hạnh Phúc Thật) là đoạn văn nói về 8 hạnh phúc chân thật, mở đầu Bài Giảng Trên Đồi (Sermon on the Mount) nổi tiếng của Chúa Giêsu. Mình mới làm xong một slideshow về đoạn văn này, cùng với những hình ảnh tuyệt đẹp về Công Viên Quốc Gia ở tiểu bang Utah, Mỹ. Xin chia sẻ cùng các bạn.

Chúc các bạn một ngày đầy hạnh phúc !

Bình An & Sức Khoẻ

Túy-Phượng
.

Xin click vào ảnh để xem và download

ls84