Ngày xửa ngày xưa tại một hòn đảo nọ có tất cả các loại cảm xúc và giá trị cư ngụ như: Hạnh Phúc, Buồn Rầu, Tri Thức, và mọi thứ khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một hôm nọ, các cư dân trên được thông báo rằng hòn đảo sẽ chìm, vì vậy tất cả lên thuyền rời đảo. Ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn ở lại đến giây phút cuối có thể được.

Khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu quyết định cầu cứu. Giàu Có lướt ngang Tình Yêu trên chiếc thuyền lớn. Tình yêu hỏi:
“ Giàu Có bạn ơi, bạn đưa tôi đi với nhé?”
Giàu Có trả lời: Không được đâu. Trên thuyền tôi nhiều vàng bạc rồi, chẳng còn chỗ cho bạn.”
Tình Yêu quyết định nhờ đến Phù Hoa đang đi qua trên một chiếc thuyền đẹp. “ Phù Hoa ơi, làm ơn giúp tôi đi!”
“Tôi không thể giúp được, Tình Yêu à. Người bạn ướt sũng có thể làm hỏng thuyền tôi đấy.”, Phù Hoa lạnh lùng lướt nhanh
Thấy Buồn Rầu đến gần, Tình Yêu gọi ” Buồn Rầu ơi, cho tôi đi với.”
Ôi, Tình Yêu, tôi buồn quá nên cần được ở một mình
Hạnh Phúc trôi ngang qua Tình Yêu, nhưng cô nàng quá hạnh phúc đến nỗi không nghe thấy cả tiếng Tình Yêu gọi .

Thình lình, có một giọng nói cất lên: Lại đây, Tình Yêu, Ta sẽ đưa cháu đi.”. Giọng của người có tuổi. Quá vui mừng, Tình Yêu quên hỏi người có tuổi ấy từ đâu đến. Khi họ đến nơi khô ráo, người có tuổi lại đi tiếp. Cảm kích ơn người đã cứu mình, Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người cao tuổi khác :
“ Ai đã giúp cháu vậy?”
Tri Thức trả lời : “ Thời Gian đấy”
Tình Yêu hỏi , “ Tại sao Thời Gian giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười trả lời với sự uyên bác: “Vì chỉ có Thời Gian mới có thể hiểu được Tình Yêu quý giá dường nào”
Tình Yêu là gì?
Tình yêu là kiên nhẫn. Tình yêu là dịu dàng
Tình yêu không đố kị, không khoe khoang, không kiêu hãnh
Tình yêu không khiếm nhã, không vị kỷ
Tình yêu không dễ hằn học, tình yêu không lưu giữ những điều sai
Tình yêu không hân hoan vì những việc xấu
mà vui mừng với sự thực.
Tình yêu luôn luôn bảo vệ, luôn luôn tin tưởng, luôn luôn hi vọng,
luôn luôn giữ gìn
Tình yêu không bao giờ thất bại
1 Corinthians 13:4-7

Once upon a time, there was an island where all the feelings and values lived: Happiness, Sadness, Knowledge, and all of the others, including Love. One day it was announced to the feelings that the island would sink, so all constructed boats and left. Except for Love.
Love was the only one who stayed. Love wanted to hold out until the last possible moment.
When the island had almost sunk, Love decided to ask for help.
Richness was passing by Love in a grand boat. Love said,
“Richness, can you take me with you?”
Richness answered, “No, I can’t. There is a lot of gold and silver in my boat. There is no place here for you.”
Love decided to ask Vanity who was also passing by in a beautiful vessel. “Vanity, please help me!”
“I can’t help you, Love. You are all wet and might damage my boat,” Vanity coldly answered, shooting.
Sadness was close by so Love asked, “Sadness, let me go with you.”
“Oh . . . Love, I am so sad that I need to be by myself!”
Happiness passed by Love, too, but she was so happy that she did not even hear when Love called her.

Suddenly, there was a voice, “Come, Love, I will take you.” It was an elder. So blessed and overjoyed, Love even forgot to ask the elder where they were going. When they arrived at dry land, the elder went her own way. Realizing how much was owed the elder,
Love asked Knowledge, another elder, “Who Helped me?”
“It was Time,” Knowledge answered.
“Time?” asked Love. “But why did Time help me?”
Knowledge smiled with deep wisdom and answered, “Because only Time is capable of understanding how valuable Love is.”
(Unknown author)
What is Love?
Love is patient, love is kind
It does not envy, it does not boast, it is not proud
It is not rude, it is not self-seeking
it is not easily angered, it keeps no record of wrongs.
Love does not delight in evil
but rejoices with the truth. It always protects, always trusts,
always hopes, always preserves.
Love never fails
1 Corinthians 13:4-7