Category Archives: trà đàm

Lời nguyện cho lối đi

Chúa ơi,

Hãy lấy đimypath
Những gánh nặng con mang,
và trả lời
những câu hỏi ám ảnh con.

Hãy tiết lộ cho con
Mục đích của đời con

Lý do của đau đớn của con

và sự huyền bí của kế hoạch của Chúa.

Amen

.

Dear God,

Please take from me
The burdens I carry,
and answer
the questions that haunt me.
Please reveal to me
the purpose of my life,
the reasons for my pain
and the mystery of Your plan.

AMEN

(Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch)

Da dày — Thick skinned

Chào các bạn,

“Thick-skinned” là da dày. Nếu da chúng ta dày một tí thì đụng chạm nhau ít đau. Da mỏng quá thì hơi một tí là bị trầy xước nhức nhối.
hippo
Nguời có da mỏng là người hay có tự ái vặt, chưa trưởng thành. Ai phê phán nhẹ một câu là giận một đời. Không ai dám phê phán những người da mỏng. Nói chuyện với người da mỏng thì phải để ‎ý từng từ. Khen họ thì được, nhưng phê phán, dù là phê phán kiểu xây dựng, thì cũng phải cực kỳ cẩn thận, cứ như là đi trên vỏ trứng. Nói chung là phải nâng họ như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Đây là lọai người không bao giờ khá được, không thể sống tích cực trong đời sống, không thể hòa mình cũng xã hội, không thể lãnh đạo ai. Sống tích cực với xã hội hay lãnh đạo là phải gặp nhiều phê phán thường xuyên, mà các quí vị da mỏng thì không chịu được phê phán.

Trong thế giới năng động ngày nay, mọi người, mọi tập thể đều cạnh tranh, từ cấp làng xã, đến thành phố, đến quốc gia, đến quốc tế. Ngòai cạnh tranh kinh tế về mua bán, đầu tư, tìm việc làm, ngay cả nói năng cũng là cạnh tranh. Một câu nói trên Internet có thể được nhiều người khen, nhưng khối kẻ chê.

Mà trong cạnh tranh, đụng chạm là phải đau. Không cách nào để các cầu thủ trên sân bóng tránh đụng chạm. Mỗi đụng chạm nhẹ đều có thể làm cầu thủ lăn quay ra sân nín thở 1 hay 2 phút. Và đụng chạm bạn mình cũng gây thương tích, chứ không hẳn chỉ là chạm “địch.”

Phải có da dày, phải chịu được những đụng chạm, chế giễu, châm chọc, mạ lị thì ta mới có thể vào cuộc cạnh tranh của đời sống ngày nay. Thời làm nông chỉ biết vui với con trâu cái cày qua rồi. Áp lực cạnh tranh ngày nay đi đến mọi ngõ ngách trên thế giới, ép buộc mọi người vào cuộc chơi, và phải dày da một tí.

Từ “thick-skinned” là từ nói đến hàng ngày khi người ta nói đến teamwork (cách làm việc nhóm) và đức điềm tĩnh, để nhận phê phán từ bạn mình cũng như tấn công từ kẻ địch. Vì nó thuộc hàng tiếng lóng cho nên người ta ít viết nó ra, nhưng thỉnh thoảng ta cũng thấy “thick-skinned” là một tiêu chuẩn đòi hỏi kể ra trong một quảng cáo tìm nhân viên.

Dù viết ra hay không viết ra, “da dày” vẫn đương nhiên là yếu tố hàng đầu khi tìm người làm việc. Không ai dám tuyển nhân viên mà mình không dám phê bình–loại nhân viên mà nói nhẹ một câu là chị chàng (hay anh chàng) đã xem như là động đất tận thế đến nơi. Tât cả mọi người quản lý đều mơ ước có một nhân viên mà mình có thể nói rất giản dị, “Em nói chuyện cách đó không được, nhiều khách hàng sẽ rất bực mình mặc dù họ không nói gì”, và người nhân viên sẽ đương nhiên trả lời, “Ồ vậy hả anh, em không biết. Cám ơn anh nha.”
thickskinned
Đến cấp cao một tí, thì kỹ năng lãnh đạo đòi hỏi người ta phải có da dày để nếu đang đọc diễn văn mà bị một vị khán giả la ó ném trứng thối thì có thể giễu một câu nào đó như là “Wow, đang đói bụng mà có trứng ốp la thế này thực là tốt” trong khi an ninh đưa vị khán giả điên đó ra ngoài. Tức là khả năng cười khi bị người ta làm nhục. Đó là công lực lãnh đạo của mình–đức điềm tĩnh của người đã lớn.

Trong văn hóa Việt Nam có câu “Mặt dày mày dạn” hay “Mặt trơ, trán bóng, mũi mạ kền”. Đây đều là các thành ngữ ám chỉ người xấu, tính xấu. Nhưng có lẽ cũng vì vậy mà người Việt ta cũng là chúa tự ái vặt. Chưa bị đụng thì đã “thà chết còn hơn chịu nhục.” Coi bộ bạo động và cái chết còn nhỏ hơn là vài ba chữ đụng chạm ông/bà trời!

Ồ, nhưng là chưa chắc chỉ người Việt. Ngày xưa, các Samurai của Nhật cũng được huấn luyện quan trọng hóa cái tôi vĩ đại đến mức huyền thọai, đến mức ai mà chạm “DANH dự” của Samurai chỉ vì một câu nói như là “Đồ mất trí”, thì phải tỉ thí với Samurai đến chết. Nếu Samurai lại đánh thua không rửa nhục được, mà người kia lại nhân hậu quá không cho một dao ân huệ để về chầu chúa, thì Samurai cũng tự Harakiri mổ bụng để rửa danh. Ôi, một chữ DANH mà nhà Phật gọi là hư ảo! Ôi, truyền thống đó không đáng gọi là tự ái vặt của trẻ con sao?

Cả Chúa lẫn Phật đều đã chịu nhục và đều đã dạy người ta bỏ cái tôi, biết nhẫn nhục, biết chịu đựng mạ lị và xỉ nhục. Cả Chúa và Phật đều đã thắng thế gian bằng khiêm cung nhẫn nhục. Đám hậu sinh chúng ta ngày nay có hiểu được điều đó không?

Vậy thì nếu ta có thể bỏ đi cái danh, cái tôi vĩ đại, cái tự ái vặt, cái lớp da mỏng dính trên mặt, mà dày da một tí, và cái tôi không biết đau một tí, thì có lẽ là ta sẽ đến gần các bậc thánh nhân một bậc, và thế giới trong tâm ta, cũng như thế giới của gia đình ta, xí nghiệp ta, và tổ quốc ta sẽ hòa bình vui vẻ hơn một bậc.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Tuệ ngữ của Đạt Lai Lạt Ma

Chào các bạn,

Mình mới làm xong một slideshow gồm ảnh Đạt Lai Lạt Ma hoằng pháp tại Đức, và một số lời giảng (song ngữ Anh Việt) về cách sống ở đời. Post đây để chia sẻ với các bạn khuôn mặt có lẽ là vui vẻ, an lạc, và từ tốn nhất thế giới.

Chúc các bạn một ngày thông tuệ!

Bình an và sức khỏe,

Túy-Phượng

 
Click vào ảnh để xem slideshow và download
.

dalailama

Tình Yêu Quý Giá Dường Nào

Ngày xửa ngày xưa tại một hòn đảo nọ có tất cả các loại cảm xúc và giá trị cư ngụ như: Hạnh Phúc, Buồn Rầu, Tri Thức, và mọi thứ khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một hôm nọ, các cư dân trên được thông báo rằng hòn đảo sẽ chìm, vì vậy tất cả lên thuyền rời đảo. Ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn ở lại đến giây phút cuối có thể được.

thirst_for_knowledge

Khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu quyết định cầu cứu. Giàu Có lướt ngang Tình Yêu trên chiếc thuyền lớn. Tình yêu hỏi:
“ Giàu Có bạn ơi, bạn đưa tôi đi với nhé?”
Giàu Có trả lời: Không được đâu. Trên thuyền tôi nhiều vàng bạc rồi, chẳng còn chỗ cho bạn.”
Tình Yêu quyết định nhờ đến Phù Hoa đang đi qua trên một chiếc thuyền đẹp. “ Phù Hoa ơi, làm ơn giúp tôi đi!”

“Tôi không thể giúp được, Tình Yêu à. Người bạn ướt sũng có thể làm hỏng thuyền tôi đấy.”, Phù Hoa lạnh lùng lướt nhanh

Thấy Buồn Rầu đến gần, Tình Yêu gọi ” Buồn Rầu ơi, cho tôi đi với.”
Ôi, Tình Yêu, tôi buồn quá nên cần được ở một mình

Hạnh Phúc trôi ngang qua Tình Yêu, nhưng cô nàng quá hạnh phúc đến nỗi không nghe thấy cả tiếng Tình Yêu gọi .

knowledge

Thình lình, có một giọng nói cất lên: Lại đây, Tình Yêu, Ta sẽ đưa cháu đi.”. Giọng của người có tuổi. Quá vui mừng, Tình Yêu quên hỏi người có tuổi ấy từ đâu đến. Khi họ đến nơi khô ráo, người có tuổi lại đi tiếp. Cảm kích ơn người đã cứu mình, Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người cao tuổi khác :

“ Ai đã giúp cháu vậy?”
Tri Thức trả lời : “ Thời Gian đấy”

Tình Yêu hỏi , “ Tại sao Thời Gian giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười trả lời với sự uyên bác: “Vì chỉ có Thời Gian mới có thể hiểu được Tình Yêu quý giá dường nào”

Tình Yêu là gì?


Tình yêu là kiên nhẫn. Tình yêu là dịu dàng
Tình yêu không đố kị, không khoe khoang, không kiêu hãnh
Tình yêu không khiếm nhã, không vị kỷ
Tình yêu không dễ hằn học, tình yêu không lưu giữ những điều sai
Tình yêu không hân hoan vì những việc xấu
mà vui mừng với sự thực.
Tình yêu luôn luôn bảo vệ, luôn luôn tin tưởng, luôn luôn hi vọng,
luôn luôn giữ gìn
Tình yêu không bao giờ thất bại

1 Corinthians 13:4-7

love

Once upon a time, there was an island where all the feelings and values lived: Happiness, Sadness, Knowledge, and all of the others, including Love. One day it was announced to the feelings that the island would sink, so all constructed boats and left. Except for Love.
Love was the only one who stayed. Love wanted to hold out until the last possible moment.

When the island had almost sunk, Love decided to ask for help.

Richness was passing by Love in a grand boat. Love said,
“Richness, can you take me with you?”
Richness answered, “No, I can’t. There is a lot of gold and silver in my boat. There is no place here for you.”

Love decided to ask Vanity who was also passing by in a beautiful vessel. “Vanity, please help me!”
“I can’t help you, Love. You are all wet and might damage my boat,” Vanity coldly answered, shooting.

Sadness was close by so Love asked, “Sadness, let me go with you.”
“Oh . . . Love, I am so sad that I need to be by myself!”

Happiness passed by Love, too, but she was so happy that she did not even hear when Love called her.

time-love

Suddenly, there was a voice, “Come, Love, I will take you.” It was an elder. So blessed and overjoyed, Love even forgot to ask the elder where they were going. When they arrived at dry land, the elder went her own way. Realizing how much was owed the elder,

Love asked Knowledge, another elder, “Who Helped me?”
“It was Time,” Knowledge answered.
“Time?” asked Love. “But why did Time help me?”

Knowledge smiled with deep wisdom and answered, “Because only Time is capable of understanding how valuable Love is.”

(Unknown author)

What is Love?

Love is patient, love is kind
It does not envy, it does not boast, it is not proud
It is not rude, it is not self-seeking
it is not easily angered, it keeps no record of wrongs.
Love does not delight in evil
but rejoices with the truth. It always protects, always trusts,
always hopes, always preserves.
Love never fails


1 Corinthians 13:4-7

Đo lường chính mình

Chào các bạn,

Những vấn đề, những lắng lo, những lý tưởng, những mong ước của chúng ta lớn đến mức nào? Những nền văn minh, những tôn giáo, những tranh đấu của chúng ta lớn đến mức nào? Những lịch sử, những ký ức, những dự phóng tương lai của chúng ta lớn đến mức nào?

Mời các bạn dành vài phút, nghe một bản nhạc êm, xem vài hình ảnh đẹp mắt, và đọc vài câu hỏi nhẹ nhàng, để có dịp nhìn lại ta và những vấn đề lớn của ta, trong một cái nhìn toàn diện.

Chúc các bạn một ngày thảnh thơi 🙂

Bình an & sức khỏe,

Túy-Phượng

Click và ảnh để xem slideshow

galaxy

Làm nhiều hơn

domore
Làm nhiều hơn chỉ là thành viên: tham gia

Làm nhiều hơn quan tâm: giúp đỡ

Làm nhiều hơn tin tưởng: thực hành

Làm nhiều hơn công bằng: tử tế

Làm nhiều hơn tha thứ: quên

Làm nhiều hơn mơ ước: lao động

.

Do More

Do more than belong: participate.
Do more than care: help.
Do more than believe: practice.
Do more than be fair: be kind.
Do more than forgive: forget.
Do more than dream: work.

(By William Arthur Ward
Nguyễn Minh Hiển dịch)

From servant to boss — English Discussion

Dear everyone,
Here is an inspiring story how a woman has risen from the rank  of servant to the rank of business owner.
I love it!
What do you say?
Hoanh
.
Từ một người đi lao động xuất khẩu, có chút vốn và kinh nghiệm, chị Nguyễn Thị Thủy đã mở công ty chuyên sản xuất đũa xuất khẩu, tạo việc làm cho nhiều lao động.

“Đi xuất khẩu lao động về để có một chút vốn nhưng đáng quý hơn là có được một nghề mới để lập nghiệp”, chị Thuỷ, Giám đốc Công ty TNHH xuất nhập khẩu Bền Vững, chuyên sản xuất đũa xuất khẩu ở thôn Phấn Sơn, xã Đồng Sơn, huyện Yên Dũng (Bắc Giang) tâm sự.
đũa
Chị Thuỷ cho biết, công ty còn có một xưởng sơ chế đũa tại xã Cẩm Đàn (huyện Sơn Động) nhằm khai thác nguồn nguyên liệu dồi dào ở đó. Mới đây, doanh nghiệp trang bị thêm các loại máy cào tăm, đóng gói nên đã tự đóng gói sản phẩm, xuất sang thị trường Malaysia và có khá nhiều doanh nghiệp trong nước tìm đến liên hệ đặt hàng.

Từ khi thành lập (năm 2006) tới nay, công ty đã xuất gần 100 tấn đũa với doanh thu gần 10 tỷ đồng, riêng từ đầu năm đến nay, công ty xuất khẩu gần 40 tấn. Công ty tạo việc làm thường xuyên cho khoảng 50 lao động, trong đó có gần 2/3 là con em các gia đình chính sách, neo đơn, thương binh, liệt sĩ.

Chị Thủy kể, năm 2002, chị đi lao động xuất khẩu sang Đài Loan giúp việc gia đình với mức lương khá cao và được nhà chủ quý mến, tin tưởng. Chủ nhà có cơ sở sản xuất đũa nên những lúc rảnh rỗi, chị Thuỷ tranh thủ tìm hiểu, học nghề. Qua đó, chị không chỉ biết về các loại máy móc phục vụ sản xuất đũa, mà còn nắm được nguyên nhân sản phẩm hỏng, cách khắc phục và cũng biết được thị trường tiêu thụ mặt hàng này rất lớn.

Nhận thấy ở quê mình có sẵn nguồn nguyên liệu và lao động, chị Thuỷ có ý tưởng đưa nghề về quê hương. Nhờ chủ nhà giúp đỡ, giới thiệu, chị đã liên hệ với một doanh nghiệp bên đó nhận bao tiêu sản phẩm khi làm nghề. Hết thời hạn lao động ở nước ngoài, chị Thuỷ trở về quê cùng mọi người trong gia đình bắt tay vào thành lập doanh nghiệp, xây dựng nhà xưởng, đào tạo nghề sản xuất đũa xuất khẩu.

Ở cương vị giám đốc, chị Thủy đảm trách việc đào tạo nghề và giao dịch với bạn hàng. Thời gian tới, Công ty tiếp tục mở rộng thị trường sang các nước Nhật Bản, Hàn Quốc. Công ty cũng sẽ mở rộng quy mô sản xuất, đào tạo lao động, đặc biệt sẽ ưu tiên con em các gia đình thương binh, liệt sĩ và trẻ em tật nguyền.

(Theo TTXVN)

Như trong ngôi nhà của thời thơ ấu

Ngày chúng tôi dọn về nhà mới, má chồng tôi tự tay chuẩn bị ba hũ đầy: gạo, muối và nước. Như một lời cầu chúc cho cuộc sống mới của chúng tôi sẽ không bao giờ thiếu thốn.
nha1
Tự trong tâm, tôi thầm khấn thêm một thứ vô hình nữa sẽ luôn tràn đầy trong căn nhà này. Những tiếng cười.

Tâm niệm ấy xuất hiện trong tôi vào một trưa cuối năm, khi tôi vừa từ Sài Gòn về đến nhà trên chuyến tàu đêm. Vì mệt quá, tôi quẳng ngay hành lý và nằm ngủ nướng đến tận trưa lắc trên chiếc giường nhỏ cạnh cửa sổ.

Bất chợt, sau giấc ngủ sâu khoan khoái, tôi bị đánh thức bởi tiếng cười. Đó là ba mẹ và các em tôi đang ngồi quây quần bên hiên nhà sau khi ăn cơm trưa. Chắc hẳn đó là khi ba và mẹ cùng nhắc lại một hành động ngộ nghĩnh nào đó của em tôi ngày xưa, khi nó mới lên hai tuổi. Hoặc đó là khi ba nhắc lại một chi tiết trong chuyện Azit Nesin mà cả nhà đều đã đọc. Những câu chuyện đó vẫn thường được nhắc lại, và lần nào chúng tôi cũng bò lăn ra mà cười. Rộn rã và bình yên. Những tiếng cười thân thuộc, sảng khoái làm trái tim tôi tràn ngập một niềm cảm động.

Hạnh phúc. Tôi biết rằng để có tiếng cười đó thì phải có hạnh phúc. Hạnh phúc thực sự.

Tôi nằm thật yên, nghe gió mát mơn man trên má, nghe tiếng lá xào xạc ngoài vườn, nghe tiếng gàu ai va vào thành giếng, tiếng nước rót từ gàu vào thùng thiếc, reo trong trẻo… và tôi tự nhủ, ước chi tổ ấm của mình sau này cũng mang lại cảm giác bình yên và đầy ắp tiếng cười như vậy đó.

.

Một ngày cuối năm, cô bạn thân tíu tít gọi điện khoe rằng Tết này hai vợ chồng không đi đâu cả, không về quê nội mà cũng không về quê ngoại, chỉ ở nhà thôi. Nhà mới. Phải ở cho ấm nhà. Rồi cô nói thêm, không hiểu sao mới ở có mấy ngày mà đã cảm thấy yêu căn nhà mới của mình quá.

Tôi cười. Ai không yêu căn nhà của mình thì thật đáng buồn, phải vậy không? Bạn đã bắt đầu yêu căn nhà của mình từ lúc nào vậy? Bạn có biết, điều gì đã làm mình phải lòng chốn ở?

Với tôi, đó chắc chắn không phải là tình yêu sét đánh. Cho đến khi xây xong phần thô, và thậm chí đã xong phần hoàn thiện. Lòng tôi vẫn tràn đầy lo âu, bước vào căn nhà mới như bước vào chốn lạ. Khi đã dọn xong giường tủ, tự tay sắp đặt chén bát trong chiếc tủ bếp, hài lòng vì ngôi nhà hoàn tất và giống như hình dung ban đầu, tôi vẫn tự hỏi: mình sẽ yêu ngôi nhà này chăng?

.
nhà
Ngày đầu tiên nằm nghỉ trưa trong căn phòng mới, tôi mỉm cười nghe tiếng con trai líu lo ngoài lan can: “Ba ơi, ba ơi, có một con sóc trên cây mít nhà chú Út kìa. Ba thấy không?” “Đâu con? A, Ba thấy rồi, ô ô… nó nhảy lên mái nhà rồi kìa” Chợt hai cha con cười giòn giã. Tiếng cười đó làm lòng tôi xao động.

Tôi chợt nhận ra, mình phải lòng chốn ở này, không phải vì nó đẹp, mà bởi vì nơi đó có tiếng cười thân quen của người bạn đời, của đứa con yêu. Tôi khám phá ra rằng tình yêu chốn ở cũng giống như mọi tình yêu khác. Đến từ sự thoải mái. Miếng gạch này, món đồ gỗ này, màu sơn này có thể quá u trầm với người hàng xóm nhiệt thành, nhưng nó thể hiện bản tính của tôi, nó khiến tôi thấy mình là mình. Vậy là đủ.

Tôi chợt nhận ra, tình yêu đến khi tôi bắt đầu nhìn thấy những điều không hoàn hảo. Bởi nhờ đó mà tôi cảm thấy ngôi nhà đang sống, và bởi những điều không hoàn hảo ấy khiến nó thành duy nhất, khiến nó là của riêng mình.

Ngôi nhà của tôi, dù hai vợ chồng luôn mong muốn có một ngôi nhà đẹp, thì nó vẫn không thể nào trông hoàn hảo như những mẫu nhà đẹp trên catalogue hay tạp chí.

Đó là căn nhà của một người ưa thích bài trí và yêu nghệ thuật, nhưng cũng là căn nhà có cậu con trai nghịch ngợm và tò mò, nhà của một phụ nữ rất thích làm bếp nhưng đôi khi lơ đãng, nhà của một đôi vợ chồng ưa tiếp đón bạn bè, nhà có ba mẹ già thỉnh thoảng ghé thăm. Một căn nhà an toàn để có thể sống bình yên, sạch sẽ nhưng không cố gắng để hoàn hảo đến từng chi tiết.

Và tôi hiểu rằng mình đã yêu nó qua từng ngày, yêu cả cái miếng gạch lót sàn bị mẻ chút xíu, phải vá lại bằng xi măng, mỗi ngày quét nhà, đi qua nó, nhìn hoài thấy thân quen. Cái vết xước nhỏ trên bức tường kia, là khi khiêng cái tủ về không cẩn thận bị va vào. Cánh cổng hơi thấp này có thể không đủ an toàn đối với những chủ nhà thận trọng, nhưng nó có cái vẻ thân thiện mà tôi mong muốn…

Ngoài kia, hai cha con vẫn tíu tít chuyện trò. Một ngọn gió hiếm hoi của chốn đô thị len vào phòng, mơn man trên má tôi. Sự bình yên mà tôi tưởng là sở hữu riêng của tuổi thơ đột nhiên quay trở lại. Tôi cảm thấy nơi chốn này đúng là nhà của mình. Đúng là nơi mình mơ ước. Và tôi đã ngủ một giấc thật say.

Như tôi đang ngủ trong ngôi nhà của thời thơ ấu.

Đông Vy

Con ma ngày mai

Chào các bạn,

Nếu chúng ta ngồi nhìn kỹ mọi vấn đề làm mình lo lắng (worry), mắt ăn mất ngủ, nhức đầu nhức tim hàng ngày, thì có lẽ là hơn 90%, nếu không phải 100%, những vấn đề đó là lo lắng cho ngày mai. Mai mốt liệu có đủ tiền trả nợ không? Mai mốt bị mất nhà thì sao? Mai mốt ông xả mình có người khác thì sao? Mai mốt bệnh không đi làm được thì sao? Mai mốt bạn mình nó phản mình thì sao?… Nếu gạt bỏ hết các lo lắng này đi, thì đương nhiên là ta đến thiên đàng, hay ít ra thì cũng đến một vườn hoa tươi thắm hàng ngày.
relaxed
Lo sợ cho ngày mai là cái cướp đi hạnh phúc của ta hôm nay. Nếu ta tiêu thụ ngày hôm nay chỉ để lo ngay ngáy cho ngày mai , thì làm sao có được hạnh phúc? Nếu ngày hôm qua bạn tin là cuộc đời của mình đã kết thúc, đã suy sụp, đã chẳng còn chi nữa, và hôm nay còn uống cà phê lướt nét thì hãy nhớ “Hôm nay chỉ là ngày mai mà ta đã lo ngay ngáy ngày hôm qua.”

Lo sợ cho ngày mai chẳng được lợi ích gì cả:

1. Việc gì sẽ đến sẽ đến, việc gì sẽ không đến sẽ không đến. Lo hay không cũng không thay đổi được.

2. Ngày mai luôn luôn là một bí mật. Lo hay không thì vẫn có nhiều bí mật ta không biết, vậy thì lo làm gì? Thông thường kinh nghiệm cho thấy cơn động đất ta lo là sẽ xảy đến cho mình ngày mai chẳng bao giờ đến, và ngày mai thường tốt hơn ta lo sợ. Người Thụy Điển có câu ngạn ngữ “Lo lắng thường làm cho các việc nhỏ có bóng đen rất lớn.”
relaxedbusiness
3. Chính lo sợ sẽ làm cho chuyện mình lo xảy ra thật, dưới động lực của luật hấp dẫn. Gần 20 năm trước mình có chị bạn làm đám cưới với một ông chồng trẻ hơn và chị ấy cứ ngay ngáy hỏi mình: “Anh Hoành tui lo quá. Ông xả tui nhỏ hơn tui tới mười tuổi. Mai mốt lớn tuổi tui già hơn ổng nhiều, lỡ ông bỏ tui đi với bà khác thì sao?” Mình trả lời: “Dĩ nhiên là ông xả chị có thể bỏ chị, và cũng có thể ổng sống với chị tới chết. Chuyện gì cũng có thể xảy ra trong tương lai. Nhưng nếu chị cứ lo là ổng bỏ chị, chị làm cho ổng quá căng hàng ngày, thì có khả năng khá chắc chắn là ổng phải đi chỗ khác cho đở nhức đầu. Nhưng nếu chị đừng lo gì hết, cứ vui vẻ yêu đời, đợi đến đâu tính đến đó, thì có thể là ổng ở với chị vui quá, chẳng bao giờ muốn đi đâu cả.” (Họ vẫn còn ở sống với nhau ngày nay).

Vì vậy các nhà tâm l‎‎ý, các nhà giáo dục, và các đạo gia, thường dạy người ta đừng lo lắng về ngày mai. Như:

Một trăm gói lo lắng cũng không trả được 1 gram nợ. George Herbert

Lo lắng, nghi ngờ, sợ hãi và tuyệt vọng là kẻ thù đang từ từ đè ta xuống đất và biến ta thành bụi trước khi ta chết. Tướng Douglas MacArthur

Không phải là các quan tâm về hôm nay, mà là các quan tâm về ngày mai, làm cho người ta khuỵu xuống. George MacDonald

Lo lắng không bao giờ lấy đi được buồn khổ của ngày mai, mà chỉ rút hết hạnh phúc của hôm nay. Leo Buscaglia

Chúng ta không nói là không quan tâm (care) đến ngày mai. Ngày mai có một số việc phải giải quyết, chúng ta nên biết các việc đó và chuẩn bị để giải quyết chúng. Nhưng điều chúng ta đang nói là lo lắng hay lo sợ (worry), tức là cứ ngay ngáy lo động đất sẽ đến với mình ngày mai. Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 có nói một câu rất rõ về việc này: “Nếu bạn lo lắng và sợ hãi đau hoặc khổ, thì xem bạn có làm được điều gì về nỗi lo sợ đó không. Nếu bạn làm được điều gì đó, thì bạn không cần phải lo lắng; nếu bạn không làm được việc gì cả, thì bạn cũng không cần phải lo lắng,” vì lo lắng thì cũng chẳng được gì.

Chúa Giêsu nói: “Ai trong các bạn nhờ lo lắng mà thêm được một giờ đồng hồ cho đời mình?” Matt. 6-25, và “Đừng lo lắng cho ngày mai. Hãy để ngày mai lo lắng cho chính nó. Mỗi ngày có phiền toái riêng của nó.” Matt. 6-34.

Lo sợ đến con ma của ngày mai là bệnh cố hữu của rất nhiều người trong chúng ta, bởi vì ta không biết phân biệt việc ta có thể làm và những việc ta không thể làm hay không thể biết. Hãy làm các việc cần làm mà ta làm được, rồi thong thả đi ngủ. Nằm đó lo ngay ngáy thì chỉ mất ngủ và thêm stress, tức là có thể làm hỏng ngày mai đầy stress của chính mình, chứ chẳng được gì hơn. Những bí mật của ngày mai sẽ được vén màn ngày mai, lúc đó ta sẽ lo giải quyết, hơn là nằm tưởng tượng đủ thứ ma quỹ lúc này. Đợi đến lúc gặp xe khác sắp đâm vào mình thì hãy phanh xe và bẻ tay lái; đừng nằm trên giường đêm nay lo lắng ngày mai có bao nhiêu chiếc xe có thể đâm đầu vào xe mình.

Cuối cùng, đây là điều quan trọng nhất cho nghệ thuật sống. Chỉ có ở đây lúc này mới thật, ngày hôm qua chỉ là kỷ niệm trong tư tưởng, ngày mai chỉ là tưởng tượng trong tư tưởng. Quá khứ và tương lai đều không thật. Sống ở đây lúc này. Ngay lúc này có chuyện phải làm—đi chợ, nấu ăn, dạy học, ngủ–thì hãy làm cho trọn vẹn. Lúc này ngồi đây mà cứ lo ngay ngáy cho ngày mai tức là phí bỏ thời gian sống thật lúc này, chỉ để tiêu phí nó vào một con ma không thật của ngày mai.

Nếu bạn biết được sống ở đây lúc này quan trọng đến thế nào, bạn sẽ không bỏ một giây nào lo sợ cho ngày mai cả.

Chúc các bạn một ngày hôm nay tích cực, không bóng ma.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Tĩnh lặng

Mong sao trời kéo những u buồn của bạn đi xa,
Chief
Mong bông hoa rót vào tim bạn vẻ đẹp,

Mong hy vọng gạt đi nước mắt của bạn,

Và, trên tất cả, mong tĩnh lặng làm bạn mạnh mẽ.

(Tù trưởng Dan George
Nguyễn Minh Hiển dịch)

.

May the stars carry your sadness away,

May the flowers fill your heart with beauty,

May hope forever wipe away your tears,

And, above all, may silence make you strong.

(Chief Dan George)

Tôi là thiên thần, trừ khi ai làm tôi xù lông

    I am an angel, unless someone ruffles my feather

Chào các bạn, lúc bình thường ai trong chúng ta cũng hợp lý, vui vẻ, dịu dàng, đáng yêu, như những thiên thần. Tuy nhiên, khi đụng chuyện, bị ai phê phán gì đó, lúc đó mới có sự khác biệt giữa các thiên thần. Lúc này có thiên thần nhảy đổng lên gầm thét. Có thiên thần thì chằm bặm, không nói, nhưng tẩy chay người phê phán. Có thiên thần thì ngoài mặt cười vui nhưng có vẻ gượng gạo, và trong lòng thì “để đó ông sẽ tính với mày sau.” Có thiên thần thì mỉm cười và thề trong lòng “ông sẽ đì mày cả đời.” Có thiên thần thì vui vẻ, cám ơn, đã nhận được đóng góp từ người phê phán.
rufflemyfeather
Cho nên, chúng ta đừng đo lường mình bằng những lúc bình thường. Bình thường thì mình và ông hàng xóm, và 7 tỉ người khác trên thế giới cũng đều là thiên thần như nhau cả; có đo lường thì cũng chẳng nói lên được điều gi. Hãy đo lường mình bằng con người của mình lúc đụng chuyện. Đó mới là lúc sức mạnh của mình hiện ra tới đâu.

Nếu bị phê phán mình có bị đau không? Nhiều hay ít? Mình có vui tí nào không? Nhiều hay ít? Và phản ứng của mình có nhẹ nhàng, lễ độ, tươi cười và tri ân không? Hay là mình lồng lộn chống lại?

Lúc này là lúc phân biệt thầy và trò, người chín chắn và người chưa trưởng thành, người hướng thiện và người hướng ác.

Trong các tôn giáo thần quyền người ta hay nói, Thượng đế dùng tay người khác để nhắn lời cho mình. Người khác đó có thể là cha mẹ thầy cô, nhưng cũng có thể là người điên hay kẻ cướp. Theo truyền thống suy tư này, thì người nói hay cách nói đối với mình không quan trọng. Đúng thì vẫn là đúng, dù là ai nói và nói cách nào. Điều quan trọng là mình có thể nghe sự thật, nghe lời nhắn nhủ của Thượng đế, trong câu nói đó hay không.

Dĩ nhiên là lúc đụng chuyện thì không thể như lúc bình thường được, vì nếu cũng như lúc bình thường thì đó là bình thường mất rồi, đâu phải là “đụng chuyện” hay “khủng hoảng”. Bị phỏng lửa thì chắc là ai cũng rát, nhưng người thì bình yên thâm trầm chịu phỏng, người thì la lối chưởi bới lung tung.

Cho nên, chúng ta có thể tự lừa dối mình rất dễ dàng khi ta nhìn ta lúc bình thường. Hoặc khi ta chỉ một mình không ai quấy nhiễu. Chỉ khi ta bị đụng chạm với xã hội, bị mất mát, bị thất bại, bị sỉ nhục, bị lăng mạ, bị coi thường, bị tấn công một cách bất công… lúc đó ta còn yêu người, yêu đời, còn dịu dàng, còn hiền hậu, còn trung thành, còn đạo đức không? Đó mới là thước đo thực sự.
rufflemyfeather1
Bạn có thể hùng hổ, dữ tợn khi bi lăng mạ hay mất mát, và bạn sẽ có đủ l‎y’ do chính đáng để làm thế, như là bảo vệ quyền lợi, bảo vệ công l‎ý, chống người gian ác v.v…

Nhưng hùng hổ, dù là có l‎ý do đúng, vẫn là hùng hổ, vẫn là không hiền dịu.

Điều này chẳng có gì sai cả. Và bạn hoàn toàn có quyền hùng hổ như thế. Chỉ xin nhớ rằng, khi bạn phản ứng như thế thì bạn chẳng khác gì 7 tỉ người khác trên thế giới đã chẳng tốn một phút nào để học tư duy tích cực, đã chẳng tốn một giây nào để thiền, hay một giây nào để thực hành hạnh khiêm tốn và nhẫn nhục.

Và cũng đừng ảo tưởng rằng mình là người hiền dịu, hay đã trưởng thành tâm linh.

Và cũng xin nhớ rằng tất cả những người trong những cuộc chiến điên rồ giết nhau đều thề với bạn là họ có lý do chính đáng, là thượng đế đứng về phe họ, là họ bảo vệ công l‎ý… để làm việc giết nhau. Chúng ta đang ở trong thời đại có nhiều người trong những cuộc chiến điên rồ thề thốt như nhế. Chỉ cần mở TV lên là bạn sẽ có ngay thông tin về họ.

Phúc cho những người khiêm nhu, vì họ sẽ thừa hưởng quả đất.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Tri Thức và Đời Sống

Tôi không mấy đồng tình với triết thuyết của Đác-uyn (Darwin) rằng con người chỉ là động vật đã thoái hóa đi phần động vật.
Tôi suy ngẫm nhiều hơn về phát ngôn của Pascan (Pascal):
Con người là cây sậy, nhưng là cây sậy biết tư duy”.

Tư duy, tư tưởng, tri thức mới là con người và thế giới con người.
Theo kinh thánh, nguyên tội đã dắt con người rời xa khỏi vườn địa đàng.
Theo Mi-ken-lăng -gien-lô (Michelangelo) trong một họa phẩm thì lời phán truyền của Đức Chúa Trời mang hình tia chớp. Và mang hình não bộ con người.

Brain

Và bắt đầu cuộc tồn sinh.
Có lẽ ý thức về địa vị cao trọng của mình mà con người luôn khát khao chinh phục.
Bằng tri thức, con người chinh phục trái đất, chinh phục vũ trụ, và chinh phục chính bản thân mình.
Tri thức hướng vào khoa học tự nhiên, và những chân trời mới mở ra, vũ trụ không còn tăm tối.
Và con người có quyền tự hào về những vĩ nhân của khoa học.

Ác-si -mét ( Archimedes) không chịu để con người chìm vào đáy nước.
Lô-ba-sép-ki ( Lobasepxki)không chịu nép mình vào những mặt phẳng song song.
Và Niu-tơn (Newton)kịp hóa thành hấp dẫn.
Và Anhstanh (Einstein)là năng lượng vĩnh viễn của loài người, lấp lánh cái công thức của trí tuệ: E=mc2.
Tri thức hướng vào khoa học xã hội và nhân văn, và vĩnh viễn còn đó Xô-cờ-rát (Socrate), Pla-tông (Platon), A-rix- tốt (Aristotle).
Còn đó Mô-da (Mozart) với Bết- tô- ven (Beethoven).
Còn đó Huy-gô (Hugo) và Gớt (Goethe) …

knowledge-is-power

Còn mãi những tụng ca vĩnh viễn cho những gì bất tử: Là yêu thương và hành động, là xả kỉ với vị tha, là ánh trăng và đêm tối…
Tri thức hướng vào bản thân, là thứ thuốc rửa giúp ta hoàn thiện chính bản thân mình.
Rằng hiểu biết của mình chỉ là hạt cát, mà sa mạc tri thức lại quá mênh mông.
Rằng một chợp mắt ngơi nghỉ đã kịp đưa mình về thế kỉ trước.
Rằng con sói ích kỉ trong ta còn gầm gừ đói khát.
Và biết tự hỏi:

Có bao giờ tấm chăn hạnh phúc đủ kín phía mình là đủ hở phía tha nhân?

sự xơ cứng tâm hồn có là giễu cợt ngày xưa thân ái?

Thật sai lầm khi cứ cố vẽ biểu đồ tri thức, như con còng vẽ tập tính mình trên bãi bờ đại dương.
Song không là ngoa ngôn nếu tin quyết rằng một khi cố gắng đến cạn mình thì trong biển tri thức loài người có thêm một giọt nước từ gom góp nơi ta.
Và thân ái nhắc nhở các học trò của tôi:

“ Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người”
Ngạn ngữ.

Rằng con đường ngắn nhất và chính qui nhất để ghi danh vào hội những người có tri thức là con đường học tập.
Và hãy cố gắng đến cạn mình để chiến đấu với những mùa thi.

NGUYỄN TẤN ÁI

Yêu chính mình

23 love myself
Có phải tất cả chúng ta đều muốn được yêu thương đúng nghĩa? Từ  gia đình, bạn hữu, đồng nghiệp, láng giềng.. Và ta thường xuyên nhận được tình cảm của mọi người. Ta thật sự đã nhận, dù có khi ta không tin vào điều đó! Vấn đề là, ta thật sự yêu thương chính mình được bao nhiêu? Tôi cho rằng đa phần ta bị vướng vào việc chỉ lo thu hút sự chú ý, quan tâm và tôn trọng của người khác, trong khi ta hiếm khi dừng lại chiêm nghiệm cảm giác tuyệt vời của tình yêu dành cho chính mình, từ trong ta.

Phần nhiều suy nghĩ này do ta phụ thuộc những ước lệ của xã hội chung quanh. Xã hội thường đánh giá việc “cho” như là một đức tính tốt hơn nhiều so với việc “nhận”. Yêu thương kẻ thù, yêu thương láng giềng, yêu thương gia đình… Ta làm tất cả điều đó, và quên mất yêu thương chính ta.

1 love myself
Trong chừng mực đó, chúng ta thường xuyên cảm thấy đáng trách khi chi tiêu cho chính mình, dù ta cần hay xứng đáng với một thứ gì đó, ngay cả khi không ai lục vấn quyết định của ta. Tiềm thức luôn mách bảo ta đè nén niềm khao khát của mình, trong khi phần khác trong ta chống lại, ta vẫn muốn được chú ý quan tâm dù thường không có được điều này. Ta tưởng rằng nếu mọi người thấy ta yêu chính mình, ta sẽ bị xem như người tự cho mình là tâm điểm hay thậm chí là người ích kỷ.

Thân thể và tâm trí ta là sở hữu lớn nhất, và là thực thể quan trọng nhất của ta! Ta cần chăm sóc, quan tâm và trao tặng cho thân tâm ta tất cả yêu thương cần thiết. Sao ta lại chờ đợi một ai khác làm điều đó? Ai khác phải làm gì với nó? Sao ta không tự làm? Và, vì Chúa, sao ta lại lo “người khác” nghĩ gì về ta?

Điều quan trọng ở đây là phân biệt giữa người vị kỷ và người biết yêu mình trong sáng. Đó là hai việc hoàn toàn khác nhau. Người vị kỷ luôn muốn mình là trung tâm của mọi sự chú ý, họ thèm được mọi người lắng nghe. Có vẻ như họ chẳng yêu gì ngoài chính họ. Thực tế là họ thấy bất an và một cách vô thức khao khát yêu thương và tôn trọng.

16 love myself
Ngược lại, yêu chính mình một cách trong sáng là điều bạn có thể tự trải nghiệm. Việc gì bạn phải nói ra với nhân gian thiên hạ? Bạn mua một cái điện thoại di động đắt tiền vì bạn muốn tự tặng mình một món quà. Đôi khi bạn thủ thỉ với chồng rằng bạn không thích nấu ăn hôm đó vì cảm thấy xứng đáng được hưởng một ngày nghỉ!

Người yêu chính mình đón nhận lời khen bằng lòng tri ân chân thành. Khi bạn khen họ “Chúc mừng bạn! Bạn xứng đáng chiến thắng”, họ sẽ không trả lời “À.. đó chỉ là may mắn..”. Họ nói “Cám ơn. Đúng vậy!”. Hãy yêu chính mình và bạn sẽ nhận ra rằng mọi người cũng yêu bạn. Hãy tự nhủ “Mình chằng được tích sự gì!” và cả thế giới sẽ đồng thanh “Bạn đúng rồi”.

Tất cả sự tự trọng, tự tin, cảm giác an toàn, tham vọng, ước muốn thành công căn bản bắt nguồn từ tình yêu mình. Nếu tình yêu đó không còn, nó thể hiện ngay trong hành động và kết quả của ta. Và quan trọng hơn cả, nếu ta không biết cách yêu mình, làm sao ta trông mong ta có khả năng yêu thương người khác?

17 love myself
Và khi tôi nói về tình yêu, tôi muốn ám chỉ đến tình yêu không điều kiện. Tôi muốn nói về tình yêu kiên định dành cho chính mình, thậm chí khi bạn phạm một sai lầm lớn, khi bạn làm hỏng một mối quan hệ quí báu hay một cơ hội đáng giá. Tôi đang nói về việc trung thành với bản thân hết mình ngay cả khi cả thế giới ruồng bỏ bạn. Người nào biết cách yêu mình chân thật sẽ biết cách tự tha thứ chính mình. Và biết cách học hỏi từ những lỗi lầm để trở nên tốt đẹp hơn, mạnh mẽ hơn…

19 love myself
Hãy yêu mình thật sự và bạn sẽ tìm được cân bằng trong cuộc sống. Tất cả kỷ luật, cần cù, thư  giãn, khoan thứ  sẽ có mặt trong cuộc sống của bạn với tỷ lệ hợp lý. Suy nghĩ vô thức của bạn sẽ muốn bạn có mỗi  thứ một chút. Tình yêu chính mình sẽ hoạt động như một bộ điều nhiệt. Nó sẽ không để bạn làm việc quá nhiều, cũng không cho phép bạn vui thú quá mức. Và Vũ trụ sẽ tái lập mọi thứ  sao cho chúng phù hợp với bạn.

Nhưng yêu mình phải bắt đầu từ bạn. Bạn đòi hỏi thế giới trao cho bạn tình yêu, bạn có thể có nó. Nhưng để yêu mình, không ai có thể làm thay bạn. Thật sự điều đó rất đơn giản. Hôm nay, bạn hãy tự nhủ “Tôi yêu mình”. Và cảm nhận điều đó. Nói điều đó. Từ trong tâm.

Và sẽ thấy cách cuộc đời yêu bạn như thế nào!

Phạm Kiêm Yến dịch từ I love Myself của Milind Jadhav.

Lời nguyện hòa bình

Lạy chúa

Xin cho chúng con biết
Yêu Mẹ Việt Nam
Và yêu thương nhau
Trong tình yêu Mẹ
green_landscape
Xin cho chúng con biết sống hòa bình
Kể cả khi chúng con bất đồng

Xin cho tổ quốc chúng con khôn lớn
Vì chúng con là con cái chúa
Khôn lớn trong tình yêu
Và thánh linh hiền từ của chúa

Xin cho chúng con biết
Mang hạt giống yêu thương và hòa bình
Từ trong tim
Gieo trồng trên khắp quê hương
Để đất nước khô cằn
Có được vựa xanh bóng mát
Và Mẹ Việt Nam
Có được nụ cười
Nở trên môi.

Amen

Những dấu gạch nối từ quá khứ

Có lần, tôi đọc được trên Internet một tin ngộ nghĩnh. Một phụ nữ người Ba Lan tên là Agat Czemierys đã đăng một quảng cáo với nội dung: “Chúng tôi muốn nhận nuôi một ông hay bà, người sẽ sống, tận hưởng các kỳ nghỉ hè và đi mua sắm cùng chúng tôi suốt đời. Không ràng buộc về tiền bạc, chỉ có tình thương”. Kết quả là Agat đã nhận được hàng nghìn thư trả lời từ các cụ già trên khắp Ba Lan, mong được làm ông bà cho các con của cô.
bàcháu1
Câu chuyện đó làm tôi nhớ bà ngoại của mình quá đỗi. Tôi nhớ những ngày ngồi gọt cau với bà, lấy vỏ cau kết thành những chiếc thuyền thúng nhỏ xinh xinh. Bên thềm nhà, tôi gối đầu trên đùi bà, mắt lim dim ngủ trong làn gió mát thổi từ vườn và tiếng bà êm êm kể chuyện thời con gái. Những khuôn phép về đạo đức và tính cách của dòng họ, những quy tắc ứng xử hàng ngày được truyền đạt qua những buổi trưa êm, bằng giọng thì thầm rỉ rả của bà, mưa dầm thấm lâu như vậy.

Nhà văn Louisa May Alcott viết rằng: “Mỗi ngôi nhà cần có một người bà trong đó”. Tại sao vậy? Tại sao mỗi khi nhớ về thời ấu thơ, ký ức về ông bà luôn là những ký ức êm đềm nhất? Tại sao khi đến tuổi dậy thì con cái thường cãi lời cha mẹ nhưng lại sẵn sàng nghe lời ông bà? Tại sao cũng đều xuất phát từ yêu thương, nhưng cha mẹ thường trách mắng còn ông bà lại có thể bao dung? Tại sao có những chuyện ta không thể kể với ba mẹ, nhưng sẵn sàng tâm sự với ông Nội hay Bà ngoại?

Có khi nào em tự hỏi mình điều đó?
ong ba ngoai
Mỗi thế hệ đều có vai trò của mình. Có lẽ ông bà không còn bị sức ép trực tiếp của cuộc mưu sinh hàng ngày như cha mẹ chúng ta, cũng không bị sức ép bởi trách nhiệm phải dạy dỗ chúng ta nên người. Ông bà có sự thông thái và kiên nhẫn trải nghiệm. Sự nhẫn nại và dịu dàng của người đi qua quãng đường dài. Luôn luôn có một đoạn đường mà cha mẹ chúng ta chưa đi qua. Và ông bà ở đó, để yêu thương chúng ta, nuông chiều chúng ta, làm hư hỏng chúng ta, với một tình yêu vô điều kiện.

Đôi khi, có những mâu thuẫn xảy ra giữa cách giáo dục nghiêm khắc của ba mẹ, và sự chiều chuộng của ông bà. Nhưng rồi khi lớn lên, em nhìn lại thời ấu thơ và sẽ hiểu rằng: nhân cách của mình đã được hình thành nhờ cả hai điều đó, nhờ sự cân bằng của cả hai. Quả thật, ai có được cha mẹ nghiêm khắc và ông bà nuông chiều thì quả là hạnh phúc lớn lao.

Do cuộc sống bận rộn, không có thời gian chăm sóc thế hệ già nên người Nhật đã chế tạo robot Snuggling Ifbot có khả năng nói chuyện như một đứa cháu lên 5 tuổi để bầu bạn với người già. Nhưng chỉ sau một tháng, sản phẩm này đã trở nên ế hàng. Bởi ông bà của chúng ta không cần một người máy giúp họ “kích thích não hoạt động và tránh được bệnh hay quên”. Robot không biết lắng nghe, không biết hỏi chuyện ngày xưa, cũng không biết vòi vĩnh và đón nhận tình yêu từ ông bà. Trong khi, đó mới chính là cái mà ông bà cần ở những đứa cháu.

Ông bà của chúng ta chính là những chứng nhân đầy yêu thương, là một dấu gạch nối giữa chúng ta với quá khứ. Thế hệ ông bà cũng như cái rễ cây vậy. Em không nhìn thấy rễ cây, nhưng em biết rằng rễ luôn hiện hữu ở đó, là nguồn gốc của nhựa sống, là nơi khởi đầu của những chiếc lá non. Vì vậy hãy kính trọng ông bà. Dù em gặp ông bà ở đâu, trong gia đình hay viện dưỡng lão, hay thậm chí khi nhìn thấy ông bà trên đường, dù là ông bà của bất cứ ai, cũng đừng hờ hững đi qua mà không cúi đầu chào. Với lòng biết ơn./.

Đông Vy và Phạm Công Luận