Category Archives: trà đàm

Hòn Đá và Bông Hoa

“ Ngươi rắn quá,” bông hoa nói thế, vươn những cánh hoa xuống về phía viên đá còn một nửa ở rễ của nó.

“Những cơn mưa lẽ ra phải làm ngươi mềm mại, tốt tươi hơn và dễ tiếp nhận những hạt giống của cánh đồng, nhưng mà ngươi lại không thế. Người đã tích luỹ nhiều khoáng chất và trở thành lặng lẽ hơn với đầy chất calcium. Tại sao ngươi ở đây? Tại sao ngươi ngốc nghếch cưỡng lại con suối cho ta nước?”

Hòn đá chẳng nói gì.

Một đám mây bay qua, hoàng hôn xuống và đêm về với mặt trăng màu đồng với những vết lỗ chỗ trên khuôn mặt nhăn nheo đầy tì vết. Mặt trăng như thế chiếu qua cục đá lặng thinh chưa ngủ. Bông hoa, bấy giờ đã khép những cánh hoa và say ngủ. Bấy giờ, hòn đá mới trả lời:

“Ta ở đây vì rễ của ngươi đã biến ta thành của ngươi. Ta ở đây không vì cảm nhận của ta với trái đất mà đúng hơn là vì ta đã thành một phần của cái tạo thành giá đỡ cho thân ngươi chống lại mưa gió.” Đá nói: “Mọi cái đều thay đổi, đoá hoa ngọt ngào của ta ơi, nhưng ta ở lại đây vì tình yêu là khoảng cách li ti giữa gốc rễ của ngươi và bề mặt mặn muối của ta. Ngươi chỉ có thể cảm nhận điều đó nếu có bao giờ định mệnh chia rẻ hai ta.”

Mặt trăng lùi theo những ngôi sao dần mờ nhạt. Bình minh ngáp dài khi mặt trời bắt đầu thiêu đốt chân trời bằng một bờ môi dưới của một ngày mới.

Bông hoa thức giấc và mở rộng những cánh hoa đẹp. Hoa nói: “Chào ngày mới, tôi mơ thấy cậu hát cho tôi nghe. Cậu có nghĩ rằng tôi ngu xuẩn quá không?”

Đá chẳng nói gì.

Huỳnh Huệ dịch
.

Stone and The Flower


“You have hardened”, said the flower, bending her petals downward toward the half stone at her roots. “These rains should have softened you, made you more fertile and receptive to the seeds of the fields; but no. You have accumulated minerals and have become more silent and full of calcium. Why do you stay here? Why do you resist the brook that gives us water?”

The stone said nothing.

A number of clouds passed by, the sun set and the night arrived with an immense bronze-coloured freckled moon with acne scars upon her worn face and in this manner reflected down upon the silent stone which still had not fallen asleep. The flower, by now, had tucked-in her petals and slept profoundly, and at this time the stone began to answer:

“I stay here because your roots have made me yours. I stay here because it is no longer about my feeling the earth rather because I have become part of that which functions as a support of your stem which resists the wind and the rain. Everything changes, my sweet flower”, said the stone, “but I stay here because love is that microscopic space between your feet and my salted skin. You would only be able to feel it if destiny were ever to separate the two of us.”

The moon followed the fade of the stars. Dawn gave a yawn as the sun began to burn its horizon on the lower lip of the mouth of a new day. The flower awoke and extended her beautiful petals. “Good morning”, she said, “I dreamt that you were singing to me. How foolish of me, don’t you think?”

The stone said nothing

Unknown author

Quyền được biết

Chào các bạn,

Trong một số bài viết trước mình đã giới thiệu một số nét về hoạt động của các tổ chức phi lợi nhuận ở Mỹ. Hôm nay mình tiếp tục phân tích một khía cạnh nữa rất quan trọng đó là giúp người dân thực hiện Quyền được biết (the right to know).

Mỗi người dân đều có quyền được biết về các vấn đề liên quan đến đời sống thường nhật của mình, nhưng các kênh thông tin đa chiều ngày nay đã không giúp họ có được những thông tin cần thiết. Người dân vì quá bận rộn cũng chẳng có thời gian để nắm bắt. Cách thực hiện hiệu quả nhất đó là gõ cửa từng gia đình không sót một ai và phát tờ rơi, kêu gọi sự ủng hộ. Nghe thì tưởng đơn giản nhưng cũng rất mất nhiều công sức. Tuy vậy các hoạt động rất sát đời sống người dân như thế này tỏ ra hiệu quả trong việc nâng cao ý thức của người dân về các vấn đề quan trọng và thiết thực như nguồn nước uống, khí thở, điện, vv…

Thông tin

Nhiều người trong chúng ta cứ nghĩ rằng thời đại ngày nay với sự bùng nổ của công nghệ thông tin và truyền thông, nhà nhà có ti-vi, người người nối mạng và check email, nên ai cũng đều được tiếp cận với thông tin đa dạng và nhiều chiều mỗi ngày, thậm chí mỗi phút.

Thế giới đang diễn ra cái gì, chúng ta đều biết. Nhưng có phải vậy không?

Ngày nay bật một chiếc TV nối mạng cáp lên, đôi khi bạn sẽ không biết là mình nên xem cái gì: bóng đá hay bóng chuyền? phim tình cảm hay rùng rợn? nhạc Ấn hay nhạc Hàn? Xem nấu ăn hay tin thời sự? Xem thời sự thế giới thì xem CNN hay NSBC? Nhiều lựa chọn đến nỗi có khi bạn đành chọn giải pháp là tắt Ti-vi đi và làm một thứ việc nào đó trong nhà để thư giãn.

Sự thật là nhiều người trong chúng ta đã không hề biết rằng mình đang là nô lệ của bùng nổ thông tin. Đặc biệt ở những nước càng phát triển như Mỹ, phải dùng từ là “ngộ độc” vì các luồng thông tin quá nhiều, tốt xấu, đáng tin và không đáng tin đều có cả. Thậm chí một số chương trình bị dùng làm kênh tuyên truyền vì mục đích chính trị như Fox News đã từng bị dùng để tuyên truyền cho chính quyền Bush trong chiến tranh Iraq. Nhưng đáng tiếc là nhiều người dân Mỹ không hề biết điều đó, và họ vẫn ngây thơ tin vào những gì mà kênh truyền hình này rao rảng về những hành động tốt đẹp của người Mỹ tại chiến trường.

Tương tự như thế, các hoạt động như doanh nghiệp xả nước thải hay khí thải bừa bãi cũng là những hoạt động gây ra nhiều tác hại tới đời sống thường nhật của người dân, nhưng hầu như chẳng ai biết tác động của chúng cho đến khi mọi thứ đã trở nên quá tồi tệ như nước sông bị nhiễm độc hay không khí bị ô nhiễm nặng nề. Ngược lại, họ thường chỉ nghe được những quảng cáo rất hay về các doanh nghiệp này, đang làm ăn có lời và ủng hộ cho các hoạt động từ thiện hay thể thao khắp nơi.

Chính vì thế ở Mỹ, các tổ chức phi lợi nhuận, đặc biệt là về môi trường, luôn có các chương trình vận động tuyên truyền tới từng người dân để cung cấp cho họ một kênh thông tin khác mà họ không hề được biết tới từ các phương tiện truyền thông đại chúng, vốn đã mất đi ít nhiều tính khách quan trong khi truyền tải thông tin.

Thực hiện quyền được biết

Họ đi đến từng gia đình và gõ cửa, phát tờ rơi, kêu gọi người dân ủng hộ, quyên góp cho các hoạt động bảo vệ môi trường sống chung của toàn thành phố hay tiểu bang. Và mặc dù không phải ai cũng ủng hộ, các tình nguyện viên luôn tâm niệm rằng ít nhất là mỗi một người dân có quyền được biết về vấn đề đó. Một trong những nghĩa vụ của họ là giúp người dân thực hiện được quyền của mình. Một tờ rơi trao vào tay cũng mang nhiều ý nghĩa. Còn việc người dân đó có đồng ý hay không là câu chuyện tiếp theo.

Nếu anh John đồng ý rằng bang New York cần cấm sử dụng túi nilon, anh sẽ có cơ hội để cất lên tiếng nói của mình bằng cách kí tên vào bản ủng hộ cấm sử dụng túi nilon. Anh cũng có thể đóng góp một vài đến vài chục đô-la để giúp tổ chức gây quỹ. Anh cũng có thể viết thư tới Thượng nghị sĩ hay các lãnh đạo thành phố nói lên những lo lắng của mình, và các tổ chức phi lợi nhuận vì môi trường sẽ giúp anh làm điều đó.

Các bạn có bao giờ nghĩ rằng mình đã mất đi quyền được biết về vị lãnh đạo thành phố, về các mối đe dọa tới đời sống thường nhật như nước uống, khí thở, công viên công cộng, y tế, giáo dục vv…hay chưa? Liệu các kênh thông tin mà bạn đang nghe hàng ngày đáng tin và trung thực?

Tất nhiên câu trả lời sẽ là Không. Xã hội càng phát triển thì các luồng thông tin càng nhiều và chúng ta ngày càng bị lạc đi trong biển thông tin đó.

Các tổ chức phi lợi nhuận vì hoạt động phi lợi nhuận nên họ khách quan và hoàn toàn vì mục đích phát triển xã hội và con người, chứ không phải vì tiền. Vì thế hoạt động của các tổ chức này sẽ rất cần thiết để giúp nâng cao đời sống người dân, ít nhất là giúp người dân thực hiện quyền được biết và trao cho họ cơ hội được cất lên tiếng nói của mình.

Hoàng Khánh Hòa

Tỉ lệ chính xác

Sen no Rikya, một trà sư, muốn treo một lẳng hoa trên cột nhà. Thầy nhờ một người thợ mộc giúp, chỉ cho anh ta treo cao hơn hay thấp hơn một tí, nhích qua bên phải hay bên trái, cho đến khi thầy tìm được đúng chỗ. “Chỗ đó đó,” cuối cùng Sen no Rikya nói.

Anh thợ mộc, muốn thử thầy, bèn đánh dấu chỗ đó rồi giả vờ quên mất. “Chỗ này phải không? Có lẽ, nó là chỗ này?” anh thợ mộc cứ hỏi, chỉ vào vài chỗ khác nhau trên cột.

Nhưng cảm quan về tỉ lệ của thầy chính xác đến nỗi chỉ đến khi anh thợ mộc chỉ đúng vào điểm đã đánh dấu thì thầy mới chấp nhận.
.

Bình:

• Cái đẹp luôn luôn là vấn đề tỉ lệ hài hòa. Lẳng hoa không đứng một mình; lẳng hoa đứng trong tương quan với tất cả mọi thứ khác trong phòng.

Lấy ảnh một cô gái thật đẹp, rồi dùng computer di chuyển hai con mắt cô gần hơn hay xa nhau hơn một tí, miệng đi xuống hay đi lên một tí, mũi nhích xuống hay nhích lên một tí… rồi xem thử cô ấy còn đẹp không, hay đã có thể thành dị dạng. Cũng những bộ phận đẹp đó, nhưng chỉ đổi tỉ lệ, là không còn hài hòa, không còn đẹp.

• Dĩ nhiên là cái đẹp, và tỉ lệ, còn lệ thuộc một phần vào điều người nghệ sĩ muốn diễn tả–quân bình tĩnh lặng, hay chênh vênh, hay sôi nỗi… Mỗi vị thế có một tỉ lệ mới và một cảm xúc đẹp mới.

• Cuộc sống của chúng ta cũng là những tỉ lệ. Nếu tỉ lệ đúng thì mọi sự đều đẹp, từ cách ăn uống ngủ nghỉ, đến cách làm việc hàng ngày, đến cung cách cư xử với mọi người chung quanh… Những cung cách cực đoan thường bị mất tỉ lệ và không hiệu nghiệm. Các cung cách hợp tỉ lệ, trong từng trường hợp, thường đưa lại hiệu quả tốt.

• Cũng như cái đẹp và tỉ lệ lệ thuộc phần nào vào ‎ý sáng tạo diễn tả của người nghệ sĩ, tỉ lệ của cung cách sống hàng ngày còn lệ thuộc vào ý muốn của chúng ta–chúng ta muốn gì trong tình huống nào.

• Và cũng như người nghệ sĩ luôn luôn chỉ đúng vào một điểm nếu anh ta biết cái đẹp mình muốn diễn tả, nếu ta biết mục đích của ta trong mỗi tình huống, ta luôn luôn “chỉ” đúng điểm cho vị thế của mình trong mỗi tình huống.

Vấn đề khó khăn nhiều người gặp hàng ngày là họ không biết họ muốn gì trong một tình huống, cho nên họ không biết phải cư xử thế nào cho “hợp tỉ lệ.”

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

Accurate Proportion

Sen no Rikyu, a tea-master, wished to hang a flower basket on a column. He asked a carpenter to help him, directing the man to place it a little higher or lower, to the right or left, until he had found exactly the right spot. “That’s the place,” said Sen no Rikya finally.

The carpenter, to test the master, marked the spot and then pretended he had forgotten. Was this the place? “Was this the place, perhaps?” the carpenter kept asking, pointing to various places on the column.

But so accurate was the tea-master’s sense of proportion that it was not until the carpenter reached the identical spot again that its location was approved.

# 48

Một bài luận về Tình Yêu

Tình yêu là món quà lớn nhất mà chúng ta từng hi vọng để cho đi hoặc nhận lại. Tình yêu là một thứ mà có thể vượt qua rất nhiều những thời điểm khó khăn mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống. Tình yêu thật mạnh mẽ – nó có thể làm cái nhíu mày trở thành tiếng cười. Nó có thể giúp hàn gắn trái tim tan vỡ nhất. Nó thậm chí có thể biến tất cả những xấu xí trên thế giới thành một bức chân dung đẹp mà chúng ta có thể đã từng thích thú ngắm nhìn.

Một nhiệm vụ lớn như vậy – tất nhiên…nó có thể. Nhưng chỉ khi mà chúng ta cố gắng thực hiện nó một mình. Thay vào đó, nếu mỗi chúng ta, theo cách nhỏ bé của riêng mình, đóng góp chỉ một chút thôi- cùng nhau, nhiệm vụ có thể trở thành một thực tế mà chúng ta đang hướng tới.

Mạnh mẽ như tình yêu có thể là, nó có thể chỉ trở nên diệu kỳ nếu chúng ta cho phép nó làm điều đó. Để điều đó xảy ra chúng ta phải bỏ đi những xúc cảm có thể ngăn đường đi của tình yêu. Điều đó là như thế nào – bạn có thể thắc mắc?

Hãy suy nghĩ….

Nóng giận – Điều đó là bình thường, nhưng cứ giữ nó mãi thì không thực sự cần thiết. Hãy bỏ qua…Tha thứ tốt hơn nhiều cho tâm hồn hơn là cứ suy nghĩ khó chịu về ai đó. Không chỉ người mà bạn giận sẽ cảm thấy vui hơn mà chính bạn cũng vậy.

Khó chịu– Những lời khó chịu cũng cần nhiều nỗ lực và năng lượng như những lời tốt đẹp. Tại sao không suy nghĩ về lựa chọn lời nói của bạn khi bạn nói chúng ra và chọn những lời êm ái để nói lên ý của bạn.

Thiếu kiên nhẫn – Liệu có phải chúng ta có lỗi về cái này vào lúc này hay lúc khác? Hãy luôn nhắc nhở mình về câu tục ngữ – “Kiên nhẫn là một thứ đạo đức” – ai mà không muốn trở nên đạo đức hơn một chút nhỉ?

Ganh tị – Chúng ta đều biết câu nói này “Có không bao giờ luôn chỉ xanh hơn ở mặt bên kia”. Hãy đưa vào trái tim và tập trung “bón phân” và “tưới” cỏ của riêng bạn để nó luôn xanh như vườn cỏ nhà hàng xóm. Bạn có thể lại trở thành người bị ghen tị cũng nên.

Lỗi lầm – Chúng ta đều mắc lỗi! Cho nên khi ai đó mắc lỗi, tha thứ họ như bạn hi vọng người khác tha thứ cho mình. Cho phép họ trở thành “người duy nhất” và coi thực tế là họ không làm hại gì từ lỗi đó. Liệu bạn có làm được thế khi bạn mắc lỗi không?

Hận thù – Một người nào đó luôn bị tổn thương bởi điều này – và luôn không phải là người bạn nghĩ…Tại sao lại rủi ro như vậy?

Kì vọng – Đặt kì vọng đủ thấp để chúng có thể đạt được – không quá cao để bạn phải thất bạn khi với tới. Không có ai muốn cảm giác thất bại – cả bạn cũng vậy hay người khác. Nếu bạn không kì vọng quá nhiều bạn sẽ không thất vọng.

Hoàn hảo – Chúng ta sinh ra không hoàn hảo, nó không phải là cái gì có thể học được, vì thế tại sao lại không chấp nhận thực tế rằng nó không tồn tại. Có quá nhiều người trong chúng ta thở dễ dàng hơn nếu khái niệm này phai tàn. Tôi nghĩ thế, còn bạn?

Thay vì những cái trên đây, hãy nghĩ tới các khả năng này…

Dành thời gian để hiểu trái tim của người khác – khi bạn làm bạn sẽ hiểu và ít hiểu nhầm ý định của người khác, mà điều đó có thể không bao giờ có ý làm đau hay thất vọng bạn khi bạn bắt đầu.

Cười thường xuyên hơn – nó có thể gây ra vài nếp nhăn, dù ít, nhưng cái nhăn mày cũng thế. Bạn chọn cái nào nên hơn. Và nếu bạn suy nghĩ về lựa chọn đó, hãy nhớ rằng chúng có thể lây lan. Liệu bạn có muốn được chào đón bằng nụ cười hay cái nhăn mày?

Tình yêu tạo ra ít stress, ít đau đầu, ít hiểu nhầm, ít về những thứ tiêu cực. Tình yêu gặt hái những phần thưởng – hạnh phúc, sức khỏe, niềm vui, bình an, và rất nhiều thứ tích cực. Liệu đó có phải là thứ mà chúng ta muốn có nhất trong thế giới của chúng ta? Đây có phải là một bức tranh đẹp hơn? Không phải là không thể và chúng ta đều có thể giúp vẽ nên bức tranh. Ít nhất thì chúng ta đều có thể thử, đúng không? Hãy nghĩ về điều đó…

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

An Essay on Love

Love is the greatest gift we can ever hope to give or receive. Love is the one thing that can overcome so many of the difficult times that we are faced with in life. Love is so powerful – it can turn frowns into smiles. It can help mend the most broken heart. It can even turn all of the ugliness in the world into the most beautiful portrait we could ever have the pleasure to behold.
Such a monumental task – of course… it could be. But only if we try to do it alone. Instead, if each of us, in our own small way contributed just a little – together, the task can become the reality we’re reaching for.
As potent as what love can be, it can only work it’s magic if we choose to allow it to. For that to come to pass we must let go of the other emotions that can get in love’s way. How is that – you may wonder?
Consider the thought that…
Anger – It’s normal, but holding on to it indefinitely isn’t really necessary. Let it go… Forgiveness is so much better for the soul than holding on to a grudge. Not only will the person you’re angry at be happier but so will you.
Harshness – Harsh words take just as much effort and energy as kind ones do. Why not consider your choice of words before you speak them and choose gentler ones to get your point across.
Impatience – Aren’t we all guilty of this at one time or another? Keep reminding yourself of the old saying – “Patience is a virtue” – who wouldn’t want to be a little more virtuous? (Webster describes “virtuous” as being of moral quality or excellence)
Envy – We all know the saying here – “The grass is not always greener on the other side”. Take that to heart and concentrate on “fertilizing” and “watering” your own to get it just as “green” as your neighbors’ “lawn”. You may wind up being the one envied instead.
Mistakes – We all make them! So when someone else does, forgive them as you hope others would do for you. Allow them to be “only human” and consider the fact that they didn’t mean any harm by it. Did you, when you made one?
Revenge – Someone always gets hurt by this one – and not always the one you expect to… Why take that risk?
Expectations – Set them low enough that they are achievable – not so high that you fail to reach them. No one wants to feel like a failure – neither you or the other person. If you don’t expect too much you will not be disappointed.
Perfection – We weren’t born perfect, it’s not something that can be learned, so why not accept the fact that it doesn’t exist. So many of us would breathe easier if this concept would just fade away. I would, wouldn’t you?
Instead of any of the above, consider these options…
Take the time to know each other’s heart – when you do you will be more understanding and less apt to misunderstand another’s intentions, which probably were never meant to hurt or upset you to begin with.
Smile more often – it may cause a few wrinkles, at the very least, but then so does frowning. You choose what kind you’d rather have. And as you ponder that choice, keep in mind that they can both be contagious. Wouldn’t you rather be greeted by smiles than frowns?
Love causes less stress, less heartache, less misunderstandings, less of just about everything negative. Love does reap rewards – happiness, health, joy, peace, and so much more that’s positive. Isn’t that what we want most for this world of ours? Isn’t this a much prettier picture? Remember the portrait? It’s not impossible and we can all help to paint it. We can at least try, right? Think about it…

Unknown Author

Cầu nguyện dọn sạch quá khứ

Dọn sạch quá khứ

Chúng ta tất cả đều đã mắc lỗi lầm. Chúng ta ai cũng đã làm những điều chúng ta ước chúng ta đã không làm. Chúng ta ai cũng đã lỡ những cơ hội và phá tan chúng nhiều hơn là chúng ta muốn xác nhận.

Vũ trụ bắt đầu một chu kỳ mới bất kỳ khi nào chúng ta sẵn sàng. Chúa sẵn sàng bắt đầu lại khi nào ta muốn. Trong mắt của Chúa, chúng ta như những đứa trẻ mới sinh, và ở bất kỳ thời điểm nào chúng ta cũng có thể được tái sinh. Khi chúng ta hối lỗi cho những sai lầm của chúng ta, chúng ta được giải thoát khỏi những hậu quả sai lầm.

Thấy được ánh sáng, và cuộc sống của bạn sẽ phản ảnh ánh sáng. Từ chối ánh sáng, và trong sự mù quáng của bạn, bạn sẽ tạo ra hỗn loạn. Khi bạn chọn mở mắt ra lần nữa, hỗn loạn sẽ không còn nữa.

Chúa ơi,
Gánh nặng con mang thật quá lớn cho con.
Con sợ lắm rằng tình huống này sắp tan vỡ ra và nổ tung vào mặt con.
Con đã làm những điều này mà con hối hận: (nói ra những điều của bạn).
Con đã không làm được những điều này mà con cảm thấy con đã nên làm: (nói ra những điều của bạn).
Và bây giờ, Chúa ơi, con cảm thấy thật có lỗi.
Tình huống này nằm ngoài tầm điều khiển, và con rất sợ hãi.
Chúa ơi, con cần một phép lạ.
Hãy cho con cơ hội để bắt đầu lại.
Con gửi Chúa những điều con đã cố giữ trong tầm điều khiển của con trước đây, và bây giờ mọi thứ đã đi sai hết, tất nhiên.
Chúa ơi, con xin lỗi.
Hãy giúp con bây giờ.
Hãy cho con bắt đầu lại.
Con đặt toàn bộ tình huống vào bàn tay của Chúa.
Mong sao tình huống này được tái sinh.
Hãy tha thứ những lỗi lầm của con và giúp con tha thứ những lỗi lầm của người khác.
Hãy làm cho con điều mà con không thể tự làm được.
Trong tâm trí con, con trở lại thời điểm con đã lạc đường trong suy nghĩ của con.
Con gửi tất cả mọi mặt của vấn đề này cho Chúa.
Từ thời điểm này trở đi, con sẽ không cảm thấy có lỗi, bởi con biết Chúa sẽ sửa đúng điều con đã làm sai.
Cảm ơn Chúa vì quyền năng của Chúa và việc Chúa sẵn lòng dùng quyền năng đó cho con.
Con nguyện rằng con sẽ học để không mắc sai lầm nữa, rằng con có thể là người tốt hơn trong tương lai.
Cảm ơn Chúa cho con cơ hội bắt đầu lần nữa.
Amen

.

Clearing up the past

We have all made mistakes. We have all done things that we wish we had not done. We have all missed opportunities and blown more of them than we care to admit.

But the universe begins a new cycle whenever we are ready. God is willing to start again when we are. In His eyes, we are like newborn children, and at any given moment we can be reborn. As we atone for our errors, we are released from their effects.

See the light, and your life will reflect it. Deny the light, and in your blindness you will create chaos. When you choose to open your eyes again, the chaos shall be no more.

Dear God,
The burden that I carry feels too big for me.
I’m so scared that this situation is going to fall apart and blow up in my face.
I have done the following things that I regret: (say your own).
I failed to do the following things that I feel I should have done: (say your own).
And now, dear Lord, I feel so guilty.
The situation is out of control, and I am so scared.
Please God, I need a miracle.
Please give me the chance to begin again.
I give to You what I tried to keep under my own control before, and now everything has gone wrong, of course.
Dear Lord, I am so sorry.
Please help me now,
May I begin again.
I place this entire situation in Your hands.
May it be reborn.
Please forgive me my errors and help me to forgive others for theirs.
Do for me what I cannot do for myself.
I go back in my mind to the moment at which I went astray in my thinking.
I surrender all aspects of this event to You.
From this point forward, I will not feel guilty, for I know You will make right what I have made wrong.
Thank You, Lord, for Your power and Your willingness to use it on my behalf.
I pray that I might learn to do wrong no longer, that I might be a better person in the future.
Thank You for the chance to begin again.
Amen.

Marianne Williamson – from Illuminata

Điều kiện cần thiết cho sáng tạo

Chào các bạn,

Nếu chúng ta quan sát đời sống con người, ta có thể nhận ra ngay điều kiện cần thiết cho sáng tạo là “đối chọi” hay “đối phó.” Con người ở trong vùng bị lụt hàng năm chẳng hạn, sẽ phát minh ra nhiều cách để đối phó với lũ lụt, từ đê điều, đến hệ thống kinh rạch thoát nước, đến hệ thống thuyền bè di tản. Người ở vùng sa mạc, thì đương nhiên là sẽ biết cách tìm nước từ trong gốc cây kẻ đá, nơi mà không ai khác có thể biết, hoặc là cách nào chỉ uống một ngụm nước nhỏ mà đi cả chục cây số.

Đối phó với thử thách tạo ra phát minh mới, qui luật này ai cũng biết. Vì vậy, trong quản lý người ta tạo ra các tình huống đối chọi để tìm phát minh hàng ngày. Ví dụ, brainstorming, động não, dùng hầu như hàng ngày để tìm sáng kiến, là hình thức một nhóm người thảo luận vô giới hạn về tư tưởng. Hoặc cạnh tranh thi đua giữa các nhóm sẽ thúc đẩy các nhóm phát minh ra phương cách để chiến thắng. Hoặc devil’s advocate (biện hộ cho chúa quỷ) khi các nhóm viên chia thành hai phe tranh luận nhau để tìm ‎ý mới.

Không có đối chọi, đối phó, thì rất khó để ‎ý tưởng sáng tạo ra đời.

Bởi vì vậy, các nền kinh tế chính trị mạnh nhất thế giới ngày nay đều là các quốc gia rất trân trọng tranh luận trên mọi lãnh vực. Và chính nhờ sự trân trọng tranh luận này mà khối Âu Mỹ trở thành nền văn minh mạnh nhất thế giới ngày nay, vượt qua hẳn những nền văn minh lớn thời cổ đại nhưng không mở rộng thảo luận—như Trung quốc, Ấn Độ, Ai Cập.

Đây cũng là vấn đề đã kéo dài cả bao thế kỷ, và ngày nay vẫn còn tiếp diễn với dân Việt. Chúng ta chú trọng đến gọi dạ bảo vâng, cho nên óc sáng tạo của người Việt nói chung thì rất là khiêm tốn. Và các hệ thống quyền lực chính trị của Việt Nam, từ thời quân chủ cho đến ngày nay, cũng là nạn nhân của truyền thống đó—thích quản lý bằng gọi dạ bảo vâng hơn là tạo điều kiện để nhân dân tranh luận.

Và vì không quen tranh luận, nên mỗi khi tranh luận ta có khuynh hướng đánh nhau hơn là tranh luận.

Và “đánh nhau” lại là l‎ý do để các hệ thống quyền lực hạn chế hay cấm tranh luận.

Nói chung là ta nằm trong vòng lẩn quẩn ngàn năm, không bước ra được, chung qui cũng chỉ vì văn hóa chống tranh luận, gọi dạ bảo vâng.

Đây là việc các nước tiền tiến trên thế giới đều đang làm để khuyến khích tranh luận:

1. Thầy cô khuyến khích các em phát biểu ‎ kiến riêng từ hồi mới vào vườn trẻ.

2. Năng lực đóng góp của một em vào thảo luận nhóm luôn luôn là điểm quan tâm số một của các giáo chức, cũng như của cha mẹ. Nếu các em có vấn đề ở trường là bố mẹ được thông báo ngay.

3. Bố mẹ dạy các em nói ra điều mình muốn từ lúc 2, 3 tuổi, chứ không tập các em chỉ vâng dạ điều bố mẹ muốn cho các em (Dĩ nhiên, là bên cạnh đó các em cũng được dạy vâng lời trong một số việc).

4. Trong học đường các em được dạy phân tích và thảo luận mọi vấn đề và tìm kết luận riêng cho mình thay vì chỉ nuốt các phân tích và kết luận có sẵn của thầy cô.

Và hệ thống xã hội thì:

1. Quyền tự do ngôn luận là một trong những quyền hiến định cao cả nhất. Từ đó đưa đến tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do biểu tình (trật tự) để phát biểu ý ‎ kiến với chính phủ…

2. Nhà nước áp dụng luật để bảo đảm sân chơi tự do cho nhân dân được tự do ngôn luận.

3. Nhà nước không rớ vào và xía vào tranh luận của nhân dân. Nhà nước chỉ hành xử luật khi có người phạm luật.

4. Các đại học có quy chế đại học tự trị và tự do nghiên cứu cũng như phát hành ấn phẩm.

Nói chung, toàn hệ thống xã hội, từ gia đình đến trường học đến guồng máy công quyền được tổ chức để khuyến khích và nâng cao khả năng mỗi cá nhân nói lên ý tưởng của mình, và tìm ý tưởng mới qua tranh luận thảo luận tự do.

Xã hội của ta thì ngược lại. Từ gia đình đến học đường đến guồng máy công quyền đặt trọng tâm vào gọi dạ bảo vâng.

Nếu chúng ta không tìm cách thoát ra khỏi vòng kim cô của cách sống thiếu sáng tạo này thì chúng ta sẽ tiếp tục nghèo đói vài ngàn năm nữa. Đây không phải là chuyện nhỏ.

Có ai quan tâm không vậy?

Mà ngay cả khi không quan tâm đến tổ quốc, thì có ai lo cho cái đầu của chính mình và của con cháu trong nhà mình không vậy?

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Lời khuyên của Cha dành cho Con

Khi Eric sẵn sàng để quay trở lại trường học sau kì nghỉ, cha của cậu gửi cho cậu mấy tờ giấy với những lời khuyên viết tay để giúp cậu suy ngẫm sâu hơn. Một số người bạn của Eric hỏi rằng liệu họ cũng có thể đọc những lời thông thái này từ người cha dành cho con mình.

1. Sống dựa vào tương lai, không phải quá khứ. Cái gì xong thì xong rồi, tương lai là cái duy nhất mà con có thể gây tác động.

2. Xin Chúa tha thứ và tiếp tục đi tới. Chúa luôn tha thứ những người có niềm tin.

3. Đừng cảm thấy như là con phải thổ lộ tâm hồn mình với người khác. Điều này tạo ra gánh nặng lên họ. Chỉ cần tiếp cận theo kiểu “cần biết” thôi.

4. Điều này cũng sẽ qua, nếu con muốn nó qua. Các mối quan hệ chín chắn và lành mạnh đánh thắng ý định lùi bước.

5. Tìm thấy sự an ủi trong mối quan hệ của con với Chúa và những người con yêu.

6. Tập trung vào điều tích cực và sử dụng nó. Suy nghĩ về những điều con gặt hái được và xây dựng sức mạnh của mình. Quên đi những thất bại.

7. Không có ai là hoàn hảo, kể cả con (hay là cha). Sẽ luôn có những thất bại và cám dỗ. Đó là cái mà Quỷ làm để kiếm sống!

8. Đếm những lời nguyện của con, nuôi dưỡng niềm tin của con. Cảm ơn Chúa mỗi ngày vì con được như bây giờ. Đi qua đời sống thế gian này cách tốt đẹp nhất mà con có thể làm.

9. Tận hưởng cuộc sống! Để lại di sản cho con cái của con đi theo. Đó là tất cả những gì mà chúng ta có thể làm.

10. Cha yêu con.

Tái bút: Hãy gọi điện cho mẹ.

Hoàng Khánh Hòa dịch

.

Father’s Advice to his Son

When Eric was getting ready to return to college after a semester break his Dad gave him some sheets of paper containing hand-written words of advice for further reflection. A number of Eric’s friends asked if they, too, could read these words of wisdom from a father to his son.

  1. Dwell on the future, not the past. What’s done is done, the future is the only thing you can have an impact on.
  2. Ask God for forgiveness and move on. God always forgives the faithful.
  3. Don’t feel as though you must bare your soul to others. This puts a burden on them. Go on a “need to know” basis.
  4. This too will pass, if you want it to. Mature, healthy relationships combat the desire to falter.
  5. Take solace from your relationship with God and those you love.
  6. Focus on the positive and use it. Reflect on your gains and build on your strengths. Let go of your failures.
  7. Nobody is perfect, not even you (or me). There will always be failings and temptations. That is what the Devil does for a living!
  8. Count your blessings, nurture your faith. Thank God everyday for who you are. Move on through this earthly existence as best you can.
  9. Enjoy life! Leave a legacy for your children to follow. That’s all we really can do.
  10. I love you.

(P.S.) Call your mother.

Eric Dumas

Họa sĩ tham lam

Gessen là một thiền sư họa sĩ. Trước khi vẽ hay sơn một bức tranh, thiền sư luôn luôn yêu cầu trả tiền trước, và giá của thiền sư rất cao. Thiền sư có tiếng là “Họa sĩ tham lam.”

Một nàng ca kỹ hỏi thiền sư vẽ tranh. “Cô có thể trả bao nhiêu?” Gessen hỏi.

“Bất cứ giá nào ông tính,” cô gái trả lời, “nhưng tôi muốn ông vẽ trước mặt tôi.”

Rồi ngày nọ nàng ca kỹ gọi Gessen. Cô đang mở tiệc khoản đãi các thân chủ của cô.

Gessen vẽ rất đẹp. Khi đã xong, thiền sư đòi giá cao nhất cho thời gian làm việc của mình.

Thiền sư được trả tiền. Rồi nàng ca kỹ quay về hướng khách khứa của cô và nói: “Anh chàng họa sĩ này chỉ muốn tiền. Tranh của ông ta thì được nhưng đầu của ông ta bẩn thỉu; tiền có thể làm đầu óc ông ta đầy bùn. Tranh vẽ từ cái đầu bẩn thỉu như vậy không đáng để trưng bày. Chỉ đáng để làm đẹp váy lót của tôi.”

Nàng cởi váy, rồi bảo Gessen vẽ một bức tranh khác trên mặt sau của váy lót của nàng.

“Cô trả bao nhiêu?” Gessen hỏi.

“Ô bao nhiêu cũng được,” cô gái nói.

Gessen ra một gái rất cao, vẽ bức tranh theo cách yêu cầu, rồi ra về.

Sau này người ta biết được Gessen có những ly’ do này để cần tiền:

Tỉnh của Gessen thường bị nạn đói. Người giàu không giúp người nghèo, vì vậy Gessen có một nhà kho bí mật, chẳng ai biết. Thiền sư giữ đầy gạo trong kho, chuẩn bị cho những khi khẩn cấp.

Từ làng của thền sư đến Đền Thờ Tổ Quốc đường xá rất xấu và nhiều khách lữ hành khốn đốn khi đi đường. Thiền sư muốn làm một con đường tốt hơn.

Thầy của Gessen đã qua đời mà không thực hiện được giấc mơ xây một ngôi chùa. Thiền sư muốn hoàn thành y’ nguyện cho thầy.

Sau khi Gessen đã hoàn thành ba ước nguyện này, thiền sư vất cọ, vất đồ nghề vẽ, và rút lên núi ở, không bao giờ vẽ nữa.
.

Bình:

• Nếu lấy quy luật khế ước mua bán tự do trong kinh tế thị trường để xét đoán thì họa sĩ tính giá cao bao nhiêu và đòi trả trước cách nào, mà người mua vẫn muốn mua, thì có nghĩa là bức tranh vẫn xứng đáng tất cả đòi hỏi đó. Chẳng có gì phải phàn nàn cả. Nếu cho là đòi hỏi quá đáng, thì đừng mua. Tranh chứ đâu có phải cơm gạo đâu mà phải mua dù không thích.

• Gessen bị nàng ca kỹ làm nhục mà không nổi giận. Đó là gạt giận qua một bên để tập trung vào việc kiếm tiền, hay đó là thiền sư không bao giờ nổi giận vì đã là thiền sư đạt đạo?

• Xem ra Gessen làm việc như một nhà kinh doanh chuyên nghiệp: Có mục tiêu kiếm tiền, tiền bạc thẳng thừng tiền trao cháo múc, gạt hết tất cả tự ái qua một bên để đạt được mục đích kiếm tiền. Thế nghĩa là rất “có tâm” và tâm rất vướng mắc vào mục tiêu kiếm tiền.

Sao lại có thể thiền vô tâm được?

Đây là công án cho các bạn. Chúc các bạn giải được công án.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

The Stingy Artist

Gessen was an artist monk. Before he would start a drawing or painting he always insisted upon being paid in advance, and his fees were high. He was known as the “Stingy Artist.

A geisha once gave him a commission for a painting. “How much can you pay?” inquired Gessen.

“‘Whatever you charge,” replied the girl, “but I want you to do the work in front of me.”

So on a certain day Gessen was called by the geisha. She was holding a feast for her patron.

Gessen with fine brush work did the paining. When it was completed he asked the highest sum of his time.

He received his pay. Then the geisha turned to her patron saying: “All this artist wants is money. His paintings are fine but his mind is dirty; money has caused it to become muddy. Drawn by such a filthy mind, his work is not fit to exhibit. It is just about good enough for one of my petticoats.”

Removing her skirt, she then asked Gessen to do another picture on the back of her petticoat.

“How much will you pay?” asked Gessen.

“Oh, any amount,” answered the girl.

Gessen named a fancy price, painted the picture in the manner requested, and went away.

It was learned later that Gessen had these reasons for desiring money:

A ravaging famine often visited his province. The rich would not help the poor, so Gessen had a secret warehouse, unknown to anyone, which he kept filled with grain, prepared for these emergencies.

From his village to the National Shrine the road was in very poor condition and many travelers suffered while traversing it. He desired to build a better road.

His teacher had passed away without realizing his wish to build a temple, and Gessen wished to complete this temple for him.

After Gessen had accomplished his three wishes he threw away his brushes and artist’s materials and, retiring to the mountains, never painted again.

# 47

Thoát khỏi các suy nghĩ – An bình nội tâm

Chúng ta thích an bình nội tâm và cảm thấy hạnh phúc và hài lòng khi cuộc sống trôi đi êm ái, và chúng ta có những mối quan hệ tốt, sức khỏe tốt, một công việc tốt và một tình hình tài chính tốt. Chúng ta thường bình an khi không có gì để lo lắng, không căng thẳng và không cần phải vội vã.

Mỗi ngày cuộc sống không luôn là như thế. Luôn có cái gì đó gây ra lo lắng, căng thẳng hay sợ hãi, và không cho phép chúng ta cảm thấy an bình và tĩnh lặng. Tuy vậy, chúng ta có thể có được an bình bất kể tình trạng bên ngoài của chúng ta ra sao. An bình tâm trí là một tình trạng bên trong, và độc lập với các điều kiện ngoại cảnh của chúng ta. Tại sao phải chờ cho điều không bao giờ xảy ra, cho những tình huống cho là “đúng”? Tại sao lại để cho ngoại cảnh quyết định tình trạng tâm trí của chúng ta?

An bình nội tâm là trong tầm với của tất cả mọi người. Đó không phải là sự phụ thuộc vào các điều kiện ngoại cảnh, giàu có hay nghèo túng, sức khỏe tốt hay ốm đau, tự do thể xác hay không có nó. Mỗi người sở hữu một khả năng để có chúng ở đây và ngay lúc này. Đó là sự độc lập đối với ngoại cảnh, và một người tu luyện có thể có nó mỗi ngày thậm chí trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.

Suy nghĩ và an bình nội tâm

Suy nghĩ xuất hiện trong chúng ta và chúng ta nghĩ về chúng. Chúng ta có thể chọn cách lờ chúng đi và cảm nhận sự tự do thật sự từ bên trong, hoặc chúng ta có thể tưới chúng với sức mạnh của sự tập trung và làm chúng lớn lên.

Khi bạn phải nghĩ, hãy chỉ chọn những suy nghĩ tích cực, vui vẻ và khích lệ. Chỉ nghĩ về và tưởng tượng đến những cái gì mà bạn thức sự mong muốn và điều đó sẽ tới. Luôn nhớ rằng cuộc sống được hình thành dựa trên những suy nghĩ của bạn.

Khi tâm trí tĩnh lặng, sẽ có hạnh phúc ở bên trong và hạnh phúc ở bên ngoài. Đó là một tài sản và lợi thế tuyệt vời để bạn có thể làm an bình tâm trí khi các ích lợi của nó chưa cần đến.

Mọi người ai cũng đều có thể đạt được sự an bình trong tâm trí, thực chất là không còn những ham muốn gây ra bởi quá trình suy nghĩ không ngừng, với điều kiện là chúng ta cần có sự rèn luyện đúng đắn. Khi bạn hiểu giá trị của nó và có được khao khát thật sự để thành công, không có gì có thể ngăn đường bạn. Mặc dầu đây là tình trạng bên trong, làm việc, thời gian và sự kiên trì là cần thiết, cũng giống như bất cứ việc đạt được một mục tiêu hữu hình nào đó.

Phần lớn mọi người là nô lệ cho những suy nghĩ và thói quen từ trước của họ. Chúng không xảy ra theo cách để để họ có thể thoát khỏi.  Từ lúc mà họ ngủ dậy buổi sáng, cho đến lúc mà họ chìm vào giấc ngủ vào ban đêm, những suy nghĩ không ngừng vẫn cứ tiếp tục không lúc nào ngưng. Thói quen tư duy không ngừng về những suy nghĩ vô bổ khiến chúng ta không thể có được sự tĩnh lặng bên trong đã ăn sâu trong loài người. Tuy vậy, thói quen này có thể bị loại bỏ. Tâm trí là một công cụ tuyệt vời và hữu dụng, nhưng nó không nên được phép để kiểm soát cuộc sống của chúng ta. Nó cần phải tuân thủ chúng ta.

Để thay đổi hoặc loại bỏ thói quen không mong muốn này, chúng ta cần biết chúng, và hành động một cách có ý thức và tập trung theo một cách khác biệt. Dù là chúng ta phát triển kĩ năng nào, chúng ta cần phải rèn luyện bản thân, cho đến khi chúng trở thành bản chất thứ hai v à trở nên dễ sử dụng. Điều này cũng tương tự với việc kiểm soát tâm trí và suy nghĩ của chúng ta.

Sự kiểm soát tâm trí thực sự thì không chỉ là khả năng tập trung vào một suy nghĩ và bỏ đi những suy nghĩ khác. Đó là khả năng làm sạch tâm trí của chúng ta hoàn toàn và làm cho nó trở nên yên lặng. Sri Ramana Maharshi, một triết gia lớn người Ấn, nói: “Tâm trí chỉ là một mớ suy nghĩ, hãy chấm dứt suy nghĩ và cho tôi thấy tâm trí”. Khi một người không còn là nô lệ cho tâm trí, như là suy nghĩ và tâm trí là một và như nhau. Người đó sẽ thấy và hiểu điều ẩn dấu bên trong của tâm trí.

Khi những đám mây che đi mặt trời, mặt trời vẫn ở đó, phía xa những đám mây. Bản chất của chúng ta, cái tôi bên trong của chúng ta, luôn ở đây. Chúng ta chỉ cần gỡ bỏ những tấm phủ chúng để có được an bình và tĩnh lặng. Các tấm phủ này là suy nghĩ, ý tưởng, thói quen, và niềm tin của chúng ta. Tôi không có ý nói rằng bạn phải chấm dứt sử dụng tâm trí mình. Bạn cần nó để mang đi cuộc sống. Ý tôi là nó cần phải nằm dưới sự kiểm soát của cái Tôi. Nó cần phải là kẻ hầu phục vụ bạn, chứ không phải là ông chủ của bạn.

Hoàng Khánh Hòa, lược dịch

.

Serenity of Mind
Freedom from Thoughts – Peace of Mind

We enjoy inner peace and feel happy and satisfied when life flows smoothly, and we have good relationships, good health, a good job and a good financial situation. We are usually at peace when there is nothing to worry about, no tension and no need to hurry.

Everyday life it isn’t always like that. There is always something that causes worry, tension or fear, and which does not let us feel peaceful and calm. Nevertheless, we can enjoy peace, regardless of the state of our outer circumstances. Peace of mind is an inner state, and is independent of outer conditions. Why wait for never, for circumstances to be “right”? Why let outside circumstances decide for us the state of our mind?

Inner peace is within reach of everyone. It is not dependent on outer conditions, riches or poverty, health or sickness, physical freedom or lack of it. Everyone possesses the potential to enjoy it here and now. It is independent of outer circumstances, and a trained person can enjoy it even under the most trying circumstances.

Thoughts and Peace of Mind

Thoughts arise in us and we think them. We may choose to ignore them and experience real inner freedom, or we may choose to water them with the power of our attention and make them grow.

When you have to think, choose only positive, happy and uplifting thoughts. Think about and imagine only what you really and truly and desire and that will come to pass. Always remember that life is shaped according to your thoughts.

When the mind is silent there is happiness inside and happiness outside. It is a great asset and advantage to be able to silence the mind when its services are not needed.

The attainment of serenity of mind, which is actually freedom from the compulsion of incessant thinking, is open for everyone, provided the proper training is undertaken. Just reading this article you will not bring you peace of mind. When you understand its value and have a true desire to succeed, nothing can stand in your way. Though this is an inner state, work, time and persistence are required, just like the attainment of any other tangible goal.

Most people are enslaved by their predominant thoughts and habits. It does not occur to them that they can become free from their grasp. From the moment they wake up in the morning, to the moment they fall asleep at night, the chatter of the mind continues incessantly, giving no moment of rest. The habit of constantly thinking futile thoughts that prevnt inner tranquility is very deeply ingrained in the human race. Nevertheless, this habit can be undone. The mind is a great and useful instrument, but it should not be allowed to rule our lives. It has to be obedient to us.

To change or get rid of an undesirable habit, we have to be aware of it, and consciously and attentively act in a different manner. Whatever new skill we develop, we have to train ourselves, until it turns into second nature and becomes easy to use. The same is with control our mind and thoughts.

True control the mind is not just the ability to concentrate on one thought and disregard other thoughts. It is the ability to cleanse the mind completely and make it silent. Sri Ramana Maharshi, the great Indian sage, has said: “Mind is only a bundle of thoughts, stop thinking and show me the mind”. When one becomes really free from incessant thinking, he or she becomes free from slavery to the mind, as both thoughts and mind are one and the same thing. One then also comes to see and understand the illusiveness of the mind.

When the clouds hide the sun, it is still there, beyond the clouds. Our Essence, our inner Self, is always here. We only need to remove the sheets and covers that envelope it in order to experience peace and calmness. These sheets and covers are our thoughts, ideas, habits and beliefs. I do not mean to tell you that you have to stop using your mind. You need it in order carry on your life. I mean that it has to be under the control of the Self. It should be your servant to serve you right, and not your master.

Remez Sasson

Your true nature, kể chuyện qua nhịp trống

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe một số video kể chuyện thơ của anh Ilan Shamir, người sáng lập của trang web Your True Nature nhé.

Anh Ilan Shamir rất yêu thiên nhiên (nature) và nhìn thấy ở đó bản chất (nature) thật của con người. Quan sát một cái cây, dòng sông, chim humming bird hay biển cả, anh nhìn thấy ở đó sự hài hòa, tình yêu và trí tuệ.

Anh viết chúng lại để chia sẻ, trước tiên với con gái anh, và sau đó với mọi người.

Trang web của anh, Your True Nature là một trang web về cảm hứng với thiên thiên, các lời khuyên hay của thiên nhiên mà anh sáng tác và sưu tầm rất dễ thương. Ví dụ như:

“If heaven drops fruit, open your mouth!” 🙂

những tấm e-card miễn phí với lời khuyên ngộ nghĩnh từ thiên nhiên để gửi cho người thân.

Là một Kinh Doanh Xanh (Green Business), trang web bán những vật phẩm có trang trí Xanh rất đẹp, những tấm poster để gây ý thức về môi trường. Các giao dịch đều được thực hiện đơn giản qua Internet.

Trang web gọn gàng, đẹp và có những bài viết đầy cảm hứng thiên nhiên. Anh muốn dùng video để truyền tải cảm hứng thiên nhiên của anh cho các bạn khác và anh phát hiện ra thêm một bản tính thật nữa của anh: đánh trống và kể chuyện. Anh chơi khá hào hừng 🙂

Cách anh Ilan Shamir trình bày trang web và quảng bá Your True Nature bằng youtube movie khá hiệu quả. Các bạn làm website có thể tham khảo thêm xem 🙂

Dưới đây chúng ta sẽ nghe anh Ilan Shamir kể câu chuyện về thiên nhiên qua những nhịp trống nhé. Đó là những lời khuyên của Cây, của Dòng Sông, của chim Hummingbird và sau cùng, của Your True Nature. Lời thơ đi theo sau video.

Chúc các bạn một ngày bắt nhịp,

Hiển.

.


Ilan Shamir drums and celebrates his poem Advice from a Tree underneath the old growth trees in Rocky Mountain National Park.

Advice from a Tree

Dear Friend

Stand Tall and Proud
Sink your roots deeply into the Earth
Reflect the light of your true nature
Think long term
Go out on a limb
Remember your place among all living beings
Embrace with joy the changing seasons
For each yields its own abundance
The Energy and Birth of Spring
The Growth and Contentment of Summer
The Wisdom to let go like leaves in the Fall
The Rest and Quiet renewal of Winter

Feel the wind and the sun
And delight in their presence
Look up at the moon that shines down upon you
And the mystery of the stars at night
Seek nourishment from the good things in life
Simple pleasures
Earth, fresh air, light
Be content with your natural beauty
Drink plenty of water
Let your limbs sway and dance in the breezes
Be flexible
Remember your roots

Enjoy the view!

Ilan Shamir
Copyright 2005 YTN


Ilan Shamir at Rocky Mountain National Park recites his Advice from Nature to the rhythmical beat of his cottonwood drum

Advice from a River

Dear friend,

Go with the flow
Be thoughtful of those downstream
Slow down and meander
Follow the path of least resistance
for rapid success

Immerse yourself in nature,
trickling streams,
roaring waterfalls,
sparkles of light dancing on water
Delight in life’s adventures around every bend
Let difficulties stream away

Live simply and gracefully in Your own True Nature
moving, flowing, allowing,
serene and on course
It takes time to carve the beauty of the canyon
Rough waters become smooth
Go around the obstacles
Stay current

The beauty is in the journey!


To the rhythmical beat of his native Taos cottonwood drum, poet and keynote presenter Ilan Shamir brings to life the joy of the hummingbird with his Advice from Nature

Advice from a Hummingbird

Dear friend,

Sip the sweet moments
Let your true colors glow
Be a nectar-collector
Dive into possibilities

Take yourself lightly
Express the joy of Your True Nature
Blossom in your own little sphere
Zoom in when you are needed

Good things come in small packages
Don’t get your feathers ruffled over little things
Some days are just a humdinger
Take delight in being noticed
Change directions easily
Let your dreams take flight
Just wing it

Keep your visits short and sweet!

Ilan Shamir
Copyright 2005 YTN


Your True Nature – Ilan Shamir

Lời nguyện cho thứ Hai

Chúa, hãy tưới lên con
Mỗi ngày của tuần làm việc này
Những lời cầu phúc của bình an và tĩnh lặng
Và những điều mà con dự đoán
Vì thế khi con bắt đầu đi chệch
Khỏi những nhiệm vụ mà con buộc phải đối mặt
Con sẽ dành thời gian để ngẫm nghĩ
Liệu như những hành động của con đã mất đi nền tảng.

Chúa, hãy ôm lấy tinh thần của con
Khi giao thông hỗn độn
Hãy để điện thoại reo khi con gần nó
Vì thế mà các vấn đề được chỉ ra
Hãy mang con đi trên đôi vai của Người
Khi sếp của con đi qua
Và trút bỏ những tảng đá nặng nề của cuộc sống
Nếu như tuần làm việc trôi đi không như dự định.

Chúa, hãy cho tâm hồn con định hướng
Trong mỗi cuộc họp con tham dự
Để cho con làm việc thật hoàn hảo
Hoặc tốt nhất mà con có thể
Vì thế khi cả tuần kết thúc
Không có điều gì bị bỏ qua
Trừ sự tự do mà con đã giảm bớt
Để có được những phần thưởng cuối tuần ngọt ngào mà Người dành cho.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

Monday Prayer

Lord, please shower upon me
Every day of this work week
Blessings of peace and serenity
And the things that I bespeak
So that when I start to wander
From the tasks I’m bound to face
I will take the time to ponder
If my actions are off-base.

Lord, please embrace my spirit
When the traffic is a mess
Let the phone ring when I’m near it
So that matters are addressed
Carry me upon Your shoulders
When my boss is walking by
And remove life’s heavy boulders
Should the work week go awry.

Lord, please give my soul direction
In each meeting I attend
Let me work to my perfection
Or the best I can expend
So that when the week is finished
Nothing will have been ignored
But the freedom I’ve diminished
For Your sweet weekend reward.

Cỏ cây giác ngộ thế nào?

Vào thời Kamakura, Shinkan học Thiên Thai Tông sáu năm, sau đó học Thiền 7 năm; rồi thiền sư qua Trung Quốc và nghiên cứu Thiền 13 năm nữa.

Khi thiền sư trở về Nhật nhiều người muốn gặp thiền sư và hỏi các câu bí hiểm. Nhưng Shinkan rất ít tiếp khách, và khi tiếp khách, thiền sư rất ít khi trả lời câu hỏi của họ.

Ngày nọ có một người 50 tuổi đang học về giác ngộ, nói với Shinkan, “Tôi đã học tư tưởng của Tông Thiên Thai từ lúc còn nhỏ, nhưng một điều tôi không hiểu nổi. Thiên Thai cho rằng ngay cả cỏ cây cũng sẽ giác ngộ. Đối với tôi đây là điều rất lạ.”

“Bàn luận cỏ cây giác ngộ thế nào thì được ích gì?” Shinkan hỏi. “Câu hỏi là anh làm thế nào để có thể giác ngộ. Anh có bao giờ nghĩ đến chuyện đó không?”

“Tôi chẳng bao giờ nghĩ như vậy cả,” ông già kinh ngạc.

“Vậy thì về nhà và nghĩ đến nó,” Shinkan kết thúc.
.

Bình:

• Thời Kamakura bắt đầu từ năm 1185 đến năm 1333.

• Thiên Thai Tông của Nhật thật ra cũng có thiền. Thiên Thai Tông do Tối Trừng (Saicho) thiết lập năm 805 sau khi đã học Thiên Thai từ Trung Quốc. Tuy nhiên Thiên Thai Nhật của Saicho có đển bốn phần: (1) Thiên Thai Trung Quốc (dùng tư tưởng của Kinh Diệu Pháp Liên Hoa là chính); (2) Mật tông (Tây Tạng); (3) Thiền (nhưng chú trọng nhiều đến thiền chỉ – Samatha – tập trung tư tưởng vào một điều gì đó như là hơi thở để lắng đọng, hơn là thiền quán – Vipassana – quán sát một điều gì đó để hiểu được thâm sâu); và (4) giới luật (đại thừa).

Trong bài này nói Shinkan ngưng Thiên Thai để học Thiền, có lẽ là dòng Thiền thuần túy như thiền Lâm Tế của Thiền sư Hakuin Vậy À.

• Bài này rất rõ: Giải phóng chính mình, giải phóng tư tưởng của mình, giác ngộ của chính mình, là trọng tâm của Phật pháp và Thiền học.

Rất nhiều câu hỏi triết lý bí hiểm hấp dẫn ở đời thật ra là không quan trọng và tốn thời gian vô ích.

Trong Tiểu Kinh Malunkya, Malunkya nhận thấy:

Có một số vấn đề này, Thế Tôn không trả lời, bỏ một bên, loại bỏ ra: “Thế giới là thường còn, thế giới là vô thường, thế giới là hữu biên, thế giới là vô biên; sinh mạng này và thân này là một, sinh mạng này và thân này là khác; Như Lai có tồn tại sau khi chết, Như Lai không có tồn tại sau khi chết, Như Lai có tồn tại và không có tồn tại sau khi chết. Như Lai không có tồn tại và không không tồn tại sau khi chết”.

Đức Phật nói:

Này Malunkyaputta, ví như một người bị mũi tên bắn, mũi tên được tẩm thuốc độc rất dày. Bạn bè và bà con huyết thống của người ấy mời một vị y sĩ khoa mổ xẻ đến săn sóc. Nhưng người ấy lại nói: “Tôi sẽ không rút mũi tên này ra khi nào tôi chưa biết được người đã bắn tôi thuộc giòng hoàng tộc, hay Bà-la-môn, hay buôn bán, hay người làm công. ..[hay]… tộc tánh là gì…[hay]… cao hay thấp, hay người bậc trung… [hay]… da đen, da sẫm hay da vàng … [hay] thuộc làng nào, thuộc thị trấn nào, thuộc thành phố nào… [hay]… cái cung mà tôi bị bắn, cái cung ấy thuộc loại cung thông thường hay loại cung nỏ … [hay]… dây cung mà tôi bị bắn, dây cung ấy làm bằng cây leo, hay cây lau, hay một thứ gân, hay một thứ dây gai, hay một thứ cây có nhựa… [hay]… cái tên mà tôi bị bắn, cái tên ấy thuộc một loại cây lau này hay cây lau khác… [hay]… mũi tên ấy có kết lông gì, hoặc lông con kên, hoặc lông con cò, hoặc lông con ó, hoặc lông con công, hoặc lông một loại két… [hay]… cái tên ấy được cuốn (parikkhittam) bởi loại gân nào, hoặc là gân bò cái, hoặc là gân trâu, hoặc là gân nai, hoặc là gân lừa… [hay]… tên nhọn, hay … tên móc, hay… như đầu sào, hay… như răng bò, hay… như kẽm gai”.

Này Malunkyaputta, người ấy sẽ chết và vẫn không được biết gì.

Và Đức Phật, nói thêm:

Và này Malunkyaputta, vì sao điều ấy Ta không trả lời ? Này Malunkyaputta, vì điều ấy không liên hệ đến mục đích, điều ấy không phải là căn bản Phạm hạnh, điều ấy không đưa đến yểm ly, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn, cho nên điều ấy Ta không trả lời.

Và này Malunkyaputta, điều gì Ta trả lời. “Đây là khổ… Đây là [nguyên nhân] khổ… Đây là [diệt] khổ… Đây là con đường đưa đến [diệt] khổ” là điều Ta trả lời.

Và này Malunkyaputta, vì sao điều ấy Ta trả lời? Này Malunkyaputta, vì điều ấy có liên hệ đến mục đích, điều ấy là căn bản Phạm hạnh, điều ấy đưa đến yểm ly, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn, vì vậy điều ấy Ta trả lời.

Do vậy, này Malunkyaputta, hãy thọ trì là không trả lời những điều Ta không trả lời. Hãy thọ trì là trả lời những điều Ta có trả lời.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

How Grass and Trees Become Enlightened

During the Kamakura period, Shinkan studied Tendai six years and then studied Zen seven years; then he went to China and contemplated Zen for thirteen years more.

When he returned to Japan many desired to interview him and asked obscure questions. But when Shinkan received visitors, which was infrequently, he seldom answered their questions.

One day a fifty-year-old student of enlightenment said to Shinkan: “I have studied the Tendai school of thought since I was a little boy, but one thing in it I cannot understand. Tendai claims that even the grass and trees will become enlightened. To me this seems very strange.”

“Of what use is it to discuss how grass and trees become enlightened?” asked Shinkan. “The question is how you yourself can become so. Did you even consider that?”

“I never thought of it that way,” marveled the old man.

“Then go home and think it over,” finished Shinkan.
#46

Kiến thợ

Chào các bạn,

Hồi nhỏ mình hay ngắm các đàn kiến làm việc, hoặc là một đàn kiến vàng lớn đang tha mấy con sâu róm lớn bằng cả mấy chục con kiến từ gốc cây mảng cầu lên tổ kiến gần ngọn, hoặc một đàn kiến lửa tha mỗi con một hạt cơm trong góc nhà, hoặc một đàn kiến đen nhỏ đang tha một con dế chết trong góc sân.

Và ai nhìn kiến làm việc cũng phải phục—một đàn chạy tới chạy lui lăng xăng, nhưng luôn luôn trong một con đường nhỏ ngoằn nghèo như sợi chỉ. Các con tha mồi thì một nhóm ring một miếng mồi khổng lồ, các con chạy ngược chiều thì lại cụng đầu các con khác hỏi thăm chi đó… Rất chăm chỉ, trật tự, và hình như kiến không bao giờ đánh nhau.

Và mình thường tự hỏi, không biết trong đàn kiến này có bao nhiêu cấp chỉ huy, bao nhiêu tướng, bao nhiêu tá, bao nhiêu úy, bao nhiêu lính… Sao mà đoàn quân này kỹ luật và hiệu nghiệm đến vậy? Cách thức tổ chức thế nào?

Mình chưa bao giờ có câu trả lời. Câu trả lời duy nhất mình thấy là mọi con kiến và mỗi con kiến đều như nhau, đều siêng năng, đều làm việc tốt, và mình chẳng phân biệt được con nào với con nào cả.

Ngoại trừ kiến chúa, tất cả các kiến thợ còn lại có hệ cấp hay không, có lẽ chúng biết, nhưng ta không biết. Nhưng điều đó chẳng quan trọng gì với ta cả. Kiến làm việc đoàn kết và bình đẳng—đó là điều ta thấy.

Về sau này, khi suy tư về con người, mình cũng thấy là có lẽ con người cũng như kiến. Từ góc độ của các con người nhìn nhau, chúng ta có sang hèn, giỏi dốt, giàu nghèo, ông thằng… và chúng ta thường xử với nhau bằng hệ cấp.

Nhưng từ một góc độ cao hơn và lớn hơn, từ trên cao nhìn xuống loài người, như ta nhìn đàn kiến, thì các hệ cấp đó đều chẳng nghĩa l‎ý gì cả–Mọi con người đều nhỏ bé như nhau, nhìn như nhau, làm việc cho đoàn người lăng xăng chăm chỉ như nhau. Người khổng lồ nào đang nhìn đàn người đó, chắc là không có những ý ‎ nghĩ bất bình đẳng giữa các con người, như chúng ta thường nghĩ về nhau.

Sự khác biệt là ở nơi góc độ nhìn: Cái nhìn thiển cận ở góc độ ngang nhau, hay cái nhìn lớn từ góc độ cao hơn nhiều.

Vì vậy nếu chúng ta có thể phóng tâm đến tầm cao hơn, để có thề nhìn xuống chính mình và mọi người chung quanh, thì chúng ta có thể có cái nhìn rộng lớn và toàn diện, trong đó bằng cấp, chức vị, tiền bạc, danh tiếng, danh dự, hay bất cứ cái gì ta có đều chẳng nghĩa l‎ý gì cả, và ta cũng chỉ là một con người như anh hàng xóm, đều cùng lăng xăng trong một đoàn người như nhau.

Thế thì vì cớ gì mà ta cứ kềm cái đầu sát mặt đất để kiêu hãnh hão với các thứ vỏ ảo tưởng trên mình?

Những thứ phân chia hệ cấp thực ra chẳng nghĩ lý gì cả. Nhưng vì hệ thống quản lý kinh tế chính trị không hoàn hảo của ta tạo ra đủ thứ lăng nhăng như vậy, chung qui chỉ vì lòng tham của chúng ta—mọi người ham hố những thứ phụ tùng đó—nên chúng ta tranh nhau để có chúng, và để thu được “phần thưởng” do chúng mang lại. Từ đó, ta có hệ cấp, phân chia, tranh giành, và chiến tranh khi tranh giành trở thành quá lớn. Đa số các cuộc cách mạng nhân quyền, dân quyền, xã hội, và các cuộc chiến tranh ý thức hệ trên thế giới, chẳng qua cũng chỉ là tranh giành các cái vỏ bên ngoài này, hay là tranh giành quyền phân phát hoặc quyền ấn định hệ thống phân phát các vỏ này.

Thế giới chắc là sẽ tốt hơn một tí, nếu mỗi ngày bạn có thể phóng tâm lên tầng cao và nhìn xuống đoàn người chi chít lăng xăng dưới chân bạn, như một đàn kiến.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Cởi bỏ những lớp áo

Có bao giờ bạn đứng trong nhà tắm, không mặc gì, ngắm mình trong gương rồi tự khen mình thật đẹp?

Nếu như bạn nghĩ rằng tôi đang bắt đầu một chủ đề nào đó rất nhạy cảm và có phần dung tục, thì thật là đáng tiếc rằng đầu óc bạn đã bị tiêm nhiễm rất nhiều những suy nghĩ không trong sáng đấy :). Nếu như bạn gật đầu, tôi tin là bạn đã rất thành thật, vì ai trong chúng ta từ khi lớn lên cũng ít nhất một lần làm như vậy.

Và bạn nghĩ sao mỗi khi ra phố phải khoác lên người hàng lớp lớp áo quần. Quần áo đã trở thành những lớp vỏ thật khéo cho chúng ta che giấu đi bản thân mình, nhất là những điểm mà chúng ta cho là “xấu”, và tôn thêm những điểm mà chúng ta cho là “đẹp”. Lắm khi vì muốn đẹp hơn trong mắt mọi người mà bạn gái phải cố đi lênh khênh trên những đôi giày cao cả chục centimet hay mặc những bộ cánh không lấy gì làm thoải mái nhưng bù lại, được bạn bè khen là sexy.

Nhưng bạn có bao giờ nghĩ rằng những lớp áo quần kia đang che đi vẻ đẹp trần trụi nhất và những gì đẹp nhất của cơ thể bạn, không có chúng hẳn mọi người đã nhìn bạn ĐÚNG hơn?

Mỗi khi đi ra phố, chúng ta buộc phải có những tương tác với những người khác. Vì trong những tương tác này chúng ta luôn mong muốn có được những phản hồi tốt đẹp từ đối tượng. Nếu đó là ấn tượng đẹp về cơ thể thì bạn không muốn họ nhìn thấy những điểm xấu như cái nốt ruồi trên cánh tay hay vòng eo hơi mập một chút. Vậy là bạn cần mặc một chiếc áo dài tay, hay một chiếc váy rộng rãi.

Nếu đó là ấn tượng về tinh thần thông qua lời nói thì đôi khi bạn phải “mặc áo quần” cho mỗi một lời thốt ra. Một lớp che đi sự tự ti rằng mình xuất thân từ gia đình trung lưu, không giàu có như nhiều bạn đồng trang lứa. Một lớp che đi nỗi buồn ngày hôm qua mình đã trượt vòng phỏng vấn xin việc cuối cùng. Một lớp nữa che đi tính tự cao cho rằng mình đáng phải được đề bạt làm trưởng nhóm xuất sắc nhất trong lần tổng kết vừa rồi của nhóm sinh viên tình nguyện.

Có một lúc nào đó bạn chợt nhận ra mình không thể tự nhiên và tự tin để giao tiếp với mọi người vì những lớp áo quần kia làm bạn trở nên nặng nề và chậm chạp hơn?

Hẳn là bạn hiểu vẻ đẹp của con người xuất phát từ tâm hồn chứ không phải là lớp quần áo bề ngoài. Nếu bạn vui một bộ cánh màu đen không làm cho người khác hiểu nhầm rằng bạn có khuôn mặt “đưa đám”. Nếu bạn tự tin, một chiếc áo đã cũ mặc cả mấy năm nay cũng không làm mất đi sức hút của bạn trước người đối diện, thậm chí họ còn thấy chiếc áo này như may ra dành riêng cho bạn.

Vì thế, có cớ gì mà bạn không nhìn vào những nốt ruồi trên cánh tay với sự yêu thương nhất. Hãy cảm ơn Thượng đế đã cho bạn một cái dáng người nhỏ, vì bạn có thể đi lại nhanh nhẹn. Hãy tự tin rằng mình có nước da ngăm, vì mình rất dễ được nhận ra trong đám đông toàn là da vàng hay trắng.

Khi giao tiếp cũng vậy. Bạn hãy cố gắng bỏ đi những lớp áo quần của mặc cảm, tự ti và các suy nghĩ tiêu cực. Hãy tiến đến ai đó trần trụi nhất có thể và tự tin cho họ những gì bạn có. Tôi nghèo nhưng học giỏi, da hơi xấu nhưng có giọng nói ngọt ngào, gõ máy tính không nhanh lắm nhưng lướt web cũng không kém ai cả, lại còn có kinh nghiệm mua bán trên mạng vân vân và vân vân…

Nếu bạn yêu những nốt ruồi của mình, cớ gì những người khác phải ghét nó? Nếu bạn đánh giá cao những gì bạn đang có, cớ gì người khác xem nhẹ chúng nhỉ?

Quần áo sẽ thật tốt nếu chúng làm chúng ta tự tin và đẹp hơn lên trong mắt mọi người, nhưng hãy đừng để chúng làm mọi người nghĩ sai về mình bạn nhé. Mình không có ý nói rằng chúng ta không nên mặc gì khi ra phố :D. Nhưng trong suy nghĩ, hãy nên trần trụi, tức là thành thật, nhất có thể. Bạn hãy vứt đi những lớp áo của suy nghĩ tiêu cực và thể hiện bản thân mình như những gì bạn đang sở hữu. Đó là cách để mọi người nhìn con người bạn đúng nhất và bạn cũng luôn cảm thấy tự tin khi được là chính mình.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng,

Hoàng Khánh Hòa

Đúng và Sai

Khi Bankei mở mùa an cư kiết hạ, đệ tử từ nhiều nơi trên đất Nhật về tham dự. Trong một buổi thiền định, một đệ tử bị bắt gặp đang ăn cắp. Vấn đề được bẩm báo lên Bankei, với yêu cầu là người đệ tử ăn cắp bị đuổi. Bankei lờ vụ này.

Sau đó đệ tử này lại bị bắt gặp ăn cắp như vậy, và một lần nữa Bankei lờ vấn đề. Chuyện này làm các đệ tử khác tức giận; họ viết một thỉnh nguyện thư yêu cầu kẻ cắp bị đuổi, nói rằng nếu không thì họ sẽ rời bỏ.

Sau khi đọc lá thơ, Bankei gọi mọi người đến. “Các anh em rất thông thái,” thiền sư nói với họ. “Anh em biết cái gì đúng và cái gì không đúng. Anh em có thể theo học nơi khác nếu muốn, nhưng người anh em khốn khó này chẳng biết đúng sai. Ai sẽ dạy anh ta nếu tôi không dạy? Tôi sẽ giữ anh ta lại đây dù là tất cả các anh em rời bỏ.”

Một suối lệ chảy dàn dụa trên mặt người đệ tử ăn cắp. Tất cả mọi ham muốn trộm cắp đã tan biến.
.

Bình:

• Thường thì những người tự cho mình là đạo đức, hay ít nhất là mình không xấu, thì thường tìm cách lánh xa và xua đuổi những người họ cho là xấu.

Tuy nhiên, “Người mạnh khỏe không cần y sĩ, nhưng người bệnh thì cần.” (Kinh thánh Thiên chúa giáo, Matthew 9:12)

• Hơn nữa, đồ tể buông đao thành Phật. Không thể nói ai sẽ thành Phật trước—người ăn cắp hay người không ăn cắp.

• Thiền là “vô tâm”, không phân biệt học trò giỏi dở tốt xấu. Lo cho mọi học trò như nhau.

• Thực ra thì ai đúng ai sai? Kẻ cắp đương nhiên biết rằng trộm cắp là sai (chỉ là do yếu đuối vì lý do nào đó mà làm bậy). Các đệ từ khác thiếu trí tuệ, thiếu từ tâm, nhưng lại vẫn nghĩ là mình đúng đến nỗi áp lực cả thầy.

Thế thì ai hiểu biết, và ai si mê?

An cư kiết hạ là mùa chư tăng không ra ngoài, cùng ở nhà với nhau để giữ gìn sức khỏe và học tập tăng cường đạo lực. Tại Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật Bản, mùa này bắt đầu từ ngày 16 tháng 4, đến rằm tháng 7, là ngày Tự Tứ đồng thời là Lễ Vu Lan, tổng cộng 90 ngày.

• Bankei là thiền sư Bàn Khuê Vĩnh Trác mà ta đã nói đến trong bài Giọng nói của hạnh phúc.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

Right and Wrong

When Bankei held his seclusion-weeks of meditation, pupils from many parts of Japan came to attend. During one of these gatherings a pupil was caught stealing. The matter was reported to Bankei with the request that the culprit be expelled. Bankei ignored the case.

Later the pupil was caught in a similar act, and again Bankei disregarded the matter. This angered the other pupils, who drew up a petition asking for the dismissal of the thief, stating that otherwise they would leave in a body.

When Bankei had read the petition he called everyone before him. “You are wise brothers,” he told them. “You know what is right and what is not right. You may go somewhere else to study if you wish, but this poor brother does not even know right from wrong. Who will teach him if I do not? I am going to keep him here even if all the rest of you leave.”

A torrent of tears cleansed the face of the brother who had stolen. All desire to steal had vanished.

# 45