I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn.
.
I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC.
I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters.
I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law.
I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam.
In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship.
Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam.
I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN.
I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism.
In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net).
I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries.
I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi:
"Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011)
"10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013)
"Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023)
I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.
Maya Angelou có lẽ mà thi sĩ Mỹ còn sống nổi tiếng nhất ngày nay. Trước đây chúng ta có dịch bài thơ On the Pulse of Morning (Trên Nhịp Đập Buổi Sáng) sang tiếng Việt. Đây là bài thơ chị sáng tác đặc biệt cho, và đọc tại, lễ nhậm chức tổng thống của Bill Clinton năm 1993.
Hôm nay nhân ngày Vu Lan, báo đền ân đức mẹ cha, chúng ta hãy đọc bài Mother: a cradle to hold me (Mẹ: Chiếc nôi ôm ấp con) của Maya Angelou. Mình đã dịch sang lời Việt ở đây để chia sẻ với các bạn.
Cám ơn anh Hiển đã gởi bài thơ nguyên thủy đến mình.
Mến,
Hoành
.
Mẹ: Chiếc nôi ôm ấp con
Thật vậy
Con ra đời trong mẹ
Và cũng thật vậy
Mẹ ra đời cho con.
Con có giọng nói của mẹ.
Giọng nói được uốn nắn chỉnh âm để vuốt ve con.
Đôi tay mẹ vòng lại
Thành chiếc nôi để bế con, đong đưa con.
Mùi cơ thể của mẹ là khí trời
Thơm tho cho con thở.
Mẹ,
Vào những ngày xa xưa dấu ái đó
Con không tưởng được là mẹ có
Một cuộc đời lớn hơn, trong đó có con,
Cùng với những lắng lo khác của mẹ,
Vì con chỉ có một cuộc đời
Và cuộc đời đó là mẹ.
Thời gian qua đều và đẩy ta xa nhau.
Con chẳng muốn.
Con sợ nếu con để mẹ đi
Mẹ sẽ xa rời con vĩnh viễn.
Mẹ cười nỗi sợ của con, và nói
Con không thể ngồi trong lòng mẹ mãi
Một ngày nào đó mẹ sẽ phải đứng dậy.
Và con sẽ ở đâu?
Mẹ lại cười.
Con không cười.
Me rời con không báo trước,
Nhưng mẹ trở về ngay.
Nhưng mẹ lại đi và trở về,
Con xác nhận là, rất nhanh.
Nhưng con không dễ gì an tâm.
Mẹ lại đi, nhưng lại trở về.
Mẹ lại đi, nhưng lại trở về.
Mỗi lần mẹ vào lại thế giới của con
Mẹ mang theo tin tưởng
Từ từ con có được lòng tin.
Me nghĩ là mẹ biết con
Nhưng con biết mẹ,
Mẹ nghĩ là mẹ trông con,
Nhưng con giữ mẹ vững trong tầm mắt,
Ghi lại từng cử chỉ,
Nhớ những nụ cười, vẽ theo từng nét nhíu mày.
Khi vắng mẹ
Con tập làm mẹ,
Cách mẹ hát
Trên gió thoảng,
Trong khi tiếng nấc nằm
Dưới rễ của bài ca.
Cách mẹ nghiêng đầu
Để ánh sáng mơn man trên mặt
Khi mẹ đặt các ngón tay lên bàn tay con
Và bàn tay mẹ lên cánh tay con,
Con được ban cảm giác khỏe mạnh,
Mạnh mẽ và thật là may mắn.
Mẹ luôn luôn là
Cốt lỏi của hạnh phúc đối với con,
Mang đến những viên kẹo sướng vui,
Những ngọt ngào của tiếng cười rộn rã.
Con yêu mẹ ngay cả trong những năm
Mẹ không biết gì
Và con biết tất cả, con vẫn yêu mẹ lúc đó.
Dĩ nhiên là lớn lối,
Từ đỉnh cao
Của trí tuệ tuổi teen.
Con to tiếng với mẹ, thường xuyên
Vì mẹ quá chậm hiểu.
Con lớn lên và
Và giật mình thấy được
Bao nhiêu kiến thức mẹ đã lượm lặt.
Rất nhanh.
Mẹ, bây giờ con đã học đủ
Để biết là con hầu như không biết gì.
Ngày hôm nay
Khi mọi người mẹ được vinh danh,
Hãy để con cảm ơn mẹ
Rằng sự ích kỷ, dốt nát và trò hề của con
Đã không làm mẹ vất con đi như một búp bê gãy gọng
Đã mất hết hương vị.
Con cảm ơn mẹ
Vẫn tìm thấy cái gì đó trong con
Để yêu thương, ngưỡng mộ và dấu ái.
Con cảm ơn mẹ.
Con yêu mẹ.
(TDH Dịch)
.
Mother: A Cradle to Hold Me
Maya Angelou
It is true
I was created in you.
It is also true
That you were created for me.
I owned your voice.
It was shaped and tuned to soothe me.
Your arms were molded
Into a cradle to hold me, to rock me.
The scent of your body was the air
Perfumed for me to breathe.
Mother,
During those early, dearest days
I did not dream that you had
A larger life which included me,
Among your other concerns,
For I had a life
Which was only you.
Time passed steadily and drew us apart.
I was unwilling.
I feared if I let you go
You would leave me eternally.
You smiled at my fears, saying
I could not stay in your lap forever
That one day you would have to stand
And where would I be?
You smiled again.
I did not.
Without warning you left me,
But you returned immediately.
You left again and returned,
I admit, quickly.
But relief did not rest with me easily.
You left again, but again returned.
You left again, but again returned.
Each time you reentered my world
You brought assurance.
Slowly I gained confidence.
You thought you knew me,
But I did know you,
You thought you were watching me,
But I did hold you securely in my sight,
Recording every movement,
Memorizing your smiles, tracing your frowns.
In your absence
I rehearsed you,
The way you had of singing
On a breeze,
While a sob lay
At the root of your song.
The way you posed your head
So that the light could caress your face
When you put your fingers on my hand
And your hand on my arm,
I was blessed with a sense of health,
Of strength and very good fortune.
You were always
The heart of happiness to me,
Bringing nougats of glee,
Sweets of open laughter.
I loved you even during the years
When you knew nothing
And I knew everything, I loved you still.
Condescendingly of course,
From my high perch
Of teenage wisdom.
I spoke sharply to you, often
Because you were slow to understand.
I grew older and
Was stunned to find
How much knowledge you had gleaned.
And so quickly.
Mother, I have learned enough now
To know I have learned nearly nothing.
On this day
When mothers are being honored,
Let me thank you
That my selfishness, ignorance, and mockery
Did not bring you to
Discard me like a broken doll
Which had lost its favor.
I thank you that
You still find something in me
To cherish, to admire, and to love.
Tháng 5 năm 2007 mẹ mình bị một cơn stroke (đột quỵ) lớn trong khi đang giải phẩu mạch máu gần tim. Mình chiến đấu cùng mẹ 9 tháng, trong 7 tháng đầu túc trực gần như là 24 giờ hàng ngày bên mẹ, từ đó đó đến lúc mẹ mình qua đời tháng 2 năm 2008.
Mẹ mình và mình rất gần gũi nhau. Hồi nhỏ mẹ làm gì mình cũng giúp một tay. Và mẹ cả đời tin tưởng mình. Thời học trung học, mình rất ham chơi, nhưng vì lòng tin của mẹ mà mình luôn luôn cố để không chơi quá lố.
Ngày 6 tháng 5 năm 2007, khi báo tin cho các bạn trên VNBIZ biết về stroke của mẹ mình, mình có viết vài dòng về mẹ. Nay nhân dịp ngày Lễ Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ mình dịch sang tiếng Việt để chia sẻ với các bạn. “Chào các anh các chị,
Cảm ơn các anh các chị đã gời thơ thăm hỏi mẹ mình. Các lá thơ của các anh chị làm ấm lòng mình và cho mình thêm can đảm. Như các anh các chị biết, chống chọi với đột quỵ không dễ dàng gì. Theo các bác sĩ thì mẹ mình bị một cơn đột quỵ cực lớn. Mẹ mình là người chiến đấu, và bây giờ thì mẹ đang ở trong cuộc chiến lớn nhất trong đời. Mình không làm được gì nhiều hơn là cầu nguyện và túc trực bên mẹ để mang lại can đảm cho mẹ. Mẹ mình hiện đang hôn mê, nhưng mình nghĩ là mẹ có thể cảm thấy mình bên cạnh.
Đây là người phụ nữ đã hình thành cá tính của mình. Mẹ mình rất trung bình. Chưa học xong cả lớp năm. Mẹ không được cho đi học vì là con gái, và “con gái thì không cần đi học”, nhưng mẹ học ở trường bằng cách đứng ngoài cửa sổ nhìn vào. Mẹ là con gái nhà quê và chỉ quen thành phố khi theo chồng nhà binh di chuyển khắp nước. Ba mình, ngày về hưu, chỉ mang lon trung úy. Thế nghĩa là lương ba không đủ nuôi gia đình. Mẹ một tay nuôi chín đứa con. Mẹ làm bất cứ chuyện gì có thể làm để kiếm tiền nuôi bầy con.
Mẹ chẳng hiểu được điều gì phức tạp ở đời, như là chính trị, hay nhạc trí thức như Trịnh Công Sơn, Lê Uyên Phương, hay bình đẳng nam nữ. Mẹ chỉ ra đường và làm bất cứ điều gì có thể làm để nuôi bầy con trong thời chiến chinh.
Nhưng, từ mẹ, mình đã học được lòng kính trọng phụ nữ, kính trọng nông dân, kính trọng những người không nhiều học vấn nhưng tích cực trong đời, mình hiểu được sự khôn ngoan trong việc tranh đấu trên đường đời để vượt qua bất kỳ khó khăn nào ta gặp phải. Điều lớn nhất mình học được từ mẹ mình là — chúng ta có thể rất trung bình nhưng vẫn vĩ đại.
Dù sao thì bây giờ mẹ mình đang trong cuộc chiến dữ dội nhất của đời mẹ, mình không làm được gì cho mẹ ngoài việc cầu nguyện và nhìn mẹ chiến đấu. Từ các chuyển động của cơ thể đến nét mặt, mình có thể thấy là mẹ đang chiến đấu với tất cả sức bình sanh. Và điều đó làm mình cực kỳ xúc động. Mình vẫn luôn luôn ngưỡng mộ tính chiến đấu của mẹ. Và mình nói thầm, “Đương nhiên, mẹ là mẹ của con mà!”
…”
Tháng 2 năm 2008, hai mẹ con mình thất trận và mẹ phải ra đi. Trong thâm tâm, mình cũng biết đó là một ân huệ lớn của Thượng đế, vì mình cũng biết là sống trong tình trạng của mẹ nhiều năm thì rất khổ, vì không phải chỉ là stroke mà thôi, nhiều cơ phận khác trong người mẹ mình cũng rất yếu. Cho nên khi mẹ mình ra đi mình biết ngay là Thượng đế rất thương yêu mẹ mình cho nên cho bà ra đi sớm.
Hai tháng sau em của mình ở Sài Gòn qua đời. Hải bị bệnh đã lâu nên đó cũng không phải là chuyện ngạc nhiên. Nhưng lúc đó mình mới biết là Thượng đế thương mẹ mình đến thế nào. Vì những năm truớc đó mình vẫn hay lo sợ một ngày nào Hải qua đời thì mẹ sẽ thế nào. Mình sợ là mẹ không thể nhận tin đó được. Nhưng Thượng đế nhiều tình yêu đã không để cho con gái của Ngài phải nhận một hung tin như thế, dù đó là hung tin đang chờ đợi.
Dù biết vậy, nhưng… saying good bye is never easy.
Thế là mẹ mình mất với tất cả chín đứa con còn nguyên ven bên cạnh mẹ (dù có đứa ở Mỹ có đứa ở Việt Nam). Đúng như bà thầy bói nói ba mươi mấy năm về trước! Đây là một câu chuyện hài hước, nhưng nó lại đến ảnh hưởng suy tư của mình rất sâu thẳm.
Mẹ mình, cũng như đa số người Việt, nhất là phụ nữ, thỉnh thoảng rủ nhau coi bói cho vui. Mẹ mình chẳng bao giờ tin mấy ông thầy sờ mu rùa, nhưng, các bạn biết đó, coi bói là một trong những môn giải trí của phụ nữ, giống như window shopping ngày nay. Một ngày nọ, có lẽ mình đang học năm thứ 3 hay thứ 4 ở truờng luật Sài Gòn, mình vừa ở trường về, mẹ mình hí hửng nói, “Bữa nay tao đi coi bói, bà thầy bói nói mai mốt chểt sẽ có đủ các con bên cạnh.” Và mẹ rất vui khi nói câu đó.
Mình rất ngạc nhiên, vì mẹ mình xưa nay không tin thầy bói, nay lộ vẻ mừng vui rõ rệt. Hơn nữa, chết có đủ con chung quanh hay chẳng có đứa nào thì cũng vậy thôi; có nhiều đứa chúng quanh, chúng nó khóc còn nhức đầu thêm chứ lợi lộc gì. Mình nghĩ rất nhanh trong đầu như thế. Nhưng chỉ khoảng bốn năm giây đồng hồ sau, mình hiểu được chiều sâu của vấn đề.
Mẹ mình có bốn đứa con trai, và trong thời chiến tranh điều mọi bà mẹ sợ nhất là chiến tranh sẽ cướp đi con trai của mình (vì phải nhập ngũ ra chiến trận). Mẹ mình không nói ra điều đó bao giờ, nhưng nay nhìn mẹ vui vì có “tin” mấy đứa con sẽ còn nguyên vẹn ngày mẹ mất, tức là tất cả sẽ sống sót trong chiến tranh. Và mẹ bỗng nhiên tin thầy bói hôm nay, bởi vì “tin tốt” đó đánh đúng điểm mẹ lo sợ nhất. Lúc đó mình mới hiểu ra là mẹ đã lo cho mất mấy đứa con trai thời chiến chinh như thế nào.
Và mình nghĩ ngay đến hàng triệu người mẹ khác đang lo mất những đứa con cho chiến tranh như thế nào. Và mình cảm ngay được hàng triệu bà mẹ đã mất con, nỗi đau đó lớn đến thế nào. Và mình cảm ngay được những người vợ, những người mẹ, đã mất chồng, mất con trong chiến tranh, nỗi đau của họ lớn đến thế nào. Và mình cảm ngay được tất cả những người phụ nữ trong thời chinh chiến đau khổ đến thế nào. Và mình cảm ngay được trong cả nghìn năm chinh chiến của nước ta, Mẹ Việt Nam, tất cả những người phụ nữ Việt Nam, đã đau đớn đến mức nào.
Đó là trực nhận được nỗi đau của hằng hà sa số cuộc chiến, và nỗi đau của hằng hà sa số phụ nữ, qua bao nhiêu niên đại, chỉ qua một lời nói vui của mẹ. Tất cả những điều đó ập về trong tâm thức mình như một cơn đại hồng thủy, chỉ trong một chớp mắt.
Và cơn tĩnh thức đó trở thành nền tảng suy tư của mình cho đến ngày nay.
Mình vẫn thường tự hỏi: Thật là lạ lùng. Làm sao một người phụ nữ rất bình thường, lại cũng chẳng giảng dạy gì mình nhiều trong đời, lại có thể ảnh hưởng đến cá tính và suy tư của mình sâu thẳm đến thế.
Chắc là phải có nhiều điểm các tâm lý gia có thể kể ra. Nhưng có lẽ điểm rõ ràng nhất mình có thể thấy là mẹ mình, và đa số phụ nữ Việt Nam mình thấy, dành 100% cuộc sống của họ cho chồng con và 0% cho mình. Ngày xưa mình không hiểu điều đó. Nhưng ngày nay, so với cách sống của thế hệ của mình và thế hệ trẻ hơn, cũng như cách sống của người tại các nước, thì cách sống của phụ nữ Việt thế hệ mẹ mình khác ở điểm đó–100% cho chồng con và 0% cho mình. Ngày nay chúng ta không sống theo cách đó. Gì thì gì, vẫn phải lo cho mình cái đã.
Mình không muốn người phụ nữ sống khổ cực và hy sinh quá mức đến như thế. Ngày nay, mình nói với mọi người, “Yêu mình rồi mới yêu người được. Lo cho mình trước, lo cho người sau.”
Nhưng thế hệ mẹ mình và các thế hệ trước thì không thế–ngươi phụ nữ sống mà không dành phần trăm nào cho mình cả.
Phải chăng chính điều đó biến tất cả những người phụ nữ Việt Nam bình thường thành Mẹ Việt Nam phi thường?
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành
PS. Viết đến cuối bài này, tự nhiên mình nhớ lại bài Hòn Vọng Phu của Lê Thương:
Người không rời khỏi kiếp gian nan
Người biến thành tượng đá ôm con
Cổ lai chinh kiến kỷ nhân nhân hồi ?
Vì vậy, mình thêm 3 bài Hòn Vọng Phu 1, 2 và 3 trong bài “Hát cho mẹ cha.”
___
VNBIZ message: May 6, 2007
Dear CACC,
Thank you for your generous email about my mom. Your messages give me warmth and courage. As you can imagine, dealing with stroke is not easy. According to the doctors, my mom got a “massive stroke.” She is a fighter and she is fighting her biggest battle. I cannot do much other than praying and be by her side to give her some encouragement. She is not very conscious but I believe that she can feel my presence.
This is the woman who forms my characters. She is a very average woman. She did not even finish fifth grade (She was not allowed to go school because she was a girl and “girls did not need school,” but she learned from school from outside the window). She was a country girl and was urbanized from moving around the country with a military husband. My dad, by the time he retired, was a lieutenant. It meant, he couldn’t support the family at all. My mom very much single-handedly raised nine children. She just did whatever she could to make money to feed us. She did not understand anything sophisticated in life, like politics, or elite music (like Trinh Cong Son or Le Uyen Phuong), or gender equality. She just went out trying whatever she could to raise us kids during the war time.
But from her, I have learned to respect women, to respect the country folks, to respect the folks with no formal education but active in life, to understand the wisdom of fighting your way through life whatever difficulties you face. The biggest thing I have learned from my mom is that you can be so average but still be great.
Anyway, now that she is in her fiercest battle, I can’t do much other than praying and standing beside her and watch her fight. From her body movements to the facial expressions, I can see that she is fighting with all her might. And that moves me greatly. I have always admired her fighting spirit. I said quietly, “After all, you are my mom.”
Thank you, brothers and sisters, for your support and prayers. May God bless us all. I will keep you informed.
I call to the East, where the Father ascends
to all Mother Earth where life begins.
I fly through the cedars, pines, willows, and birch
as animals below me wander and search.
I call to the South, to the land down below.
Turtle stands silent, as man strings his bow
to hunt food and fur for his kin before snow.
A life will end so others will grow.
I call to the North, that yansa once knew.
I follow their path til it disappears from view.
Once vast in number, there stand but a few.
I hear only ghost thunder of millions of hooves.
I call to the West, to the ends of the lands,
to the Tsalagi, Kiowa, Comanche … all bands.
Unite for the strength. Teach the young and demand
that you are Native Americans. Learn your tongue and stand.
My name is Freedom… I fly through this land.
I call to the Four Sacred Winds of Turtle Island.
Mẹ – đó là ngân hàng nơi ta chuyển vào mọi đau khổ và lo lắng của ta.
Mother – that was the bank where we deposited all our hurts and worries.
T. DeWitt Talmage
.
Tình mẹ là nhiên liệu giúp cho người bình thường có thể làm được chuyện không thể.
Mother love is the fuel that enables a normal human being to do the impossible. ~Marion C. Garretty, quoted in A Little Spoonful of Chicken Soup for the Mother’s Soul
.
Thượng đế nhìn chúng ta qua con mắt của mẹ ta và ban thưởng ta cho đức hạnh của ta.
God sees us through our Mothers’ eyes and rewards us for our virtues.
– Ganeshan Venkatarman, Indian philosopher
.
Mẹ là người có thể thay thế tất cả mọi người khác.
A mother is she who can take the place of all others.
– Cardinal Mermillod
.
Các bà mẹ là triết gia bằng trực giác
Mothers are instinctive philosophers.
– Harriet Beecher Stowe
.
Mẹ yêu con ngay cả khi con ít đáng được yêu nhất
A mother loves her children even when they least deserve to be loved.
– Kate Samperi, “Mothers”
.
Mẹ là người ta trông cậy vào, cho những điều trọng đại nhất
Mother is the one we count on for the things that matter most of all.
– Katherine Butler Hathaway, “The Journals and Letters of the Little Locksmith”
.
Mẹ hiểu điều con không nói ra
A mother understands what a child does not say.
– Jewish proverb
.
Mẹ là người bạn thật nhất ta có, khi thử thách nặng nề và bất ngờ rơi xuống đầu ta; khi tai họa thay thế sung túc; khi bạn bè của thời nắng sáng ruồng bỏ ta; khi khó khăn bủa vây đậm đặc quanh ta; mẹ vẫn nắm chặt ta, và cố gắng giáo huấn khuyên nhủ để thổi tan mảng mây đen, và mang an bình lại trong tim ta.
A mother is the truest friend we have, when trials heavy and sudden, fall upon us; when adversity takes the place of prosperity; when friends who rejoice with us in our sunshine desert us; when trouble thickens around us, still will she cling to us, and endeavor by her kind precepts and counsels to dissipate the clouds of darkness, and cause peace to return to our hearts.
~Washington Irving
.
Mẹ là căn nhà nơi ta sinh ra
Mẹ là thiên nhiên, là đất đai, là biển cả.
Mother is the home we come from.
She is nature, soil, ocean.
– Erich Fromm, psychologist
.
Quả tim của mẹ là phòng học của con
The mother’s heart is the child’s schoolroom.
– Henry Ward Beecher
.
Một người mẹ tốt đáng giá cả trăm thầy giáo
A good mother is worth hundreds of schoolmasters.
– George Herbert
. Bàn tay lắc nôi là bàn tay sẽ cai quản thế giới
The hand that rocks the cradle is the hand that rules the world.
– W.R. Wallace
.
Trong tất cả các quyền phụ nữ, quyền lớn nhất là quyền làm mẹ.
Of all the rights of women, the greatest is to be a mother
-Lin Yutang
Trần Đình Hoành dịch
(Cám ơn chị Huỳnh Huệ đã gửi quotes)
Hôm nay, rằm tháng 7 âm lich, là ngày Lễ Vu Lan, Lễ Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ.
Lễ này bắt đầu từ Kinh Vu Lan (Ullambana Sutta). Theo đó tôn giả Mục Liên xuống âm phủ tìm mẹ, thấy mẹ đói khổ, bèn dâng cơm cho mẹ. Nhưng mẹ Mục Liên, vì lòng tham quá nhiều, sợ các quỷ đói khác dành phần ăn của mình, nên cơm liền biến thành than đang cháy đỏ, không ăn được. Mục Liên không biết làm thế nào, về hỏi thầy là Phật Thích Ca. Phật dạy Mục Liên là nghiệp tội của mẹ quá nặng, cần phải nhờ thần lực của chư tăng mười phương hỗ trợ. Và ngày tự tứ là ngày chư tăng mười phương đều có mặt tại một nơi, là ngày tốt để làm lễ cầu nguyện cho mẹ.
Tự tứ, tiếng Phạn là Pravàranà, Trung Hoa dịch âm là Bát-lợi-ba-lạt- noa, Bát-hòa-la, dịch ý là mãn túc, hỷ duyệt, tùy ý sự, chỉ sự thỉnh cầu người khác chỉ điểm những lỗi lầm, khuyết điểm của mình. Sự chỉ điểm này được căn cứ trên ba trường hợp: kiến–thấy được lỗi làm, văn–nghe được lỗi lầm, và nghi–nghi ngờ là có lỗi lầm, dù không thấy không nghe chắc chắn.
Ngày tự tứ là ngày rằm tháng bảy âm lịch, ngày cuối cùng của 3 tháng an cư kiết hạ của chư tăng, từ rằm tháng tư đến rằm thánh bảy. Đây là ba tháng chúng tăng chay tịnh, trì giới, thiền định, bồi dưỡng đức hạnh và trí tuệ. Đến ngày cuối là ngày tự tứ, chúng Tăng tập họp, từng vị một ra trước đại chúng cầu xin được đại chúng soi sáng, bằng cách chỉ cho mình thấy những lỗi lầm, những khuyết điểm, mà vì vô tình hay cố ý, mình đã sai phạm, nhưng do vô tri, không thể tự thấy biết. Sau khi đại chúng chỉ cho thấy rồi, thì thành tâm sám hối. Sám hối rồi thì sẽ được thanh tịnh. Tâm thanh tịnh tự nhiên phát sinh hoan hỷ, nên gọi là tự tứ.
Trong ngày tự tứ thần lực của chư tăng rất mạnh, nhờ mới được 3 tháng bồi dưỡng. Muc Liên nghe lời dạy của Phật, cùng chư tăng dâng lễ vật cầu nguyện, nhờ đó mà mẹ Mục Liên được giải thoát khỏi địa ngục và đi đầu thai. Vì vậy ngày tự tứ còn gọi là ngày Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ, tức là Ngày Vu Lan.
“Vu Lan” hay” Vu lan bồn” là phiên âm từ chữ Phạn là Ullambana, dịch sang hán việt là đảo huyền, tức là “treo ngược”, chỉ cái khổ cùng cực, cái khổ bị treo ngược. Lễ Vu Lan là lễ báo đáp ân đức của cha mẹ bằng cách giải tỏa cái khổ như bị treo ngược của cha mẹ.
Về sau này, từ chuyện mẹ Mục Liên ở âm phủ, người ta còn xem như ngày Vu Lan là ngày tưởng nhớ đến các linh hồn người chết, và vì vậy người ta thường có tục cúng cô hồn, dâng thực phẩm cho các linh hồn cô đơn vất vưởng, trong mùa Vu Lan.
Trong phần sau đây, chúng ta có:
1. Kinh Vu lan (tổng cộng 10 đoạn)
2. Cài giữa các đoạn kinh là 2 videos Trường ca Kinh Vu Lan, nhạc do anh Vũ Tá Hân (Singapore) viết.
3. Bộ 5-videos “Phật thuyết Kinh Vu Lan”, cho các phật tử muốn nghe giảng kinh kỹ lưởng.
4. 19 links đến bộ cải lương 19 videos “Mục Liên Tìm Mẹ.”
Ngày thứ bảy tuần này, chúng ta sẽ tiếp tục post các videos nhạc và bài viết về cha mẹ, cho mùa Vu lan.
1. Ta từng nghe lời tạc như vầy:
Một thuở nọ Thế-tôn an-trụ
Xá-vệ thành Kỳ-thụ viên trung,
Mục-liên mới đặng lục-thông,
Muốn cho cha mẹ khỏi vòng trầm-luân.
Công dưỡng-dục thâm-ân dốc trả,
Nghĩa sanh thành đạo cả mong đền,
Làm con hiếu-hạnh vi tiên,
Bèn dùng huệ-nhãn dưới trên kiếm tầm.
Thấy vong-mẫu sanh làm ngạ-quỷ,
Không uống ăn tiều-tụy hình-hài.
Mục-liên thấy vậy bi-ai,
Biết mẹ đói khát ai-hoài tình thâm.
2. Lo phẩm-vật đem dâng từ-mẫu,
Ðặng đỡ lòng cực khổ bấy lâu.
Thấy cơm mẹ rất lo âu,
Tay tả che đậy, hữu hầu bốc ăn.
Lòng bỏn-xẻn tiền-căn chưa dứt,
Sợ chúng ma cướp dựt của bà.
Cơm đưa chưa tới miệng đà,
Hóa thành than lửa nuốt mà đặng đâu.
Thấy như vậy âu-sầu thê-thảm,
Mục-kiền-liên bi-cảm xót thương,
Mau mau về đến giảng-đường,
Bạch cùng sư-phụ tìm phương giải nàn.
3. Phật mới bảo rõ ràng căn-cội,
Rằng mẹ ông gốc tội rất sâu.
Dầu ông thần-lực nhiệm-mầu,
Một mình không thể ai cầu được đâu.
Lòng hiếu-thảo của ông dầu lớn,
Tiếng vang đồn thấu đến cửu-thiên
Cùng là các bực Thần-kỳ
Tà, ma, ngoại-đạo, bốn vì Thiên-vương
Cộng ba cõi sáu phương tu-tập,
Cũng không phương cứu-tế mẹ ngươị
Muốn cho cứu đặng mạng người,
Phải nhờ thần-lực của mười phương Tăng.
.
Trường ca Kinh Vu Lan (Võ Tá Hân)
Phần 1
.
4. Pháp cứu-tế ta toan giải nói
Cho mọi người thoát khỏi ách-nàn
Bèn kêu Mục-thị đến gần,
Truyền cho diệu-pháp ân-cần thiết thi
Rằm tháng bảy là ngày Tự-tứ
Mười phương Tăng đều dự lễ này
Phải toan sắm sửa chớ chầy
Thức ăn trăm món trái cây năm màu
Lại phải sắm giường nằm nệm lót
Cùng thau, bồn, đèn đuốc, nhang, dầu,
Món ăn tinh-sạch báu mầu
Ðựng trong bình-bát vọng-cầu kính dâng
Chư Ðại-đức mười phương thọ-thực
Trong bảy đời sẽ đặng siêu thiên
Lại thêm cha mẹ hiện-tiền
Ðặng nhờ phước-lực tiêu-khiên ách-nàn.
5. Vì ngày ấy Thánh-tăng đều đủ
Dầu ở đâu cũng tụ-hội về.
Như người Thiền-định sơn-khê
Tránh điều phiền-não chăm về thiền-na
Hoặc người đặng bốn tòa đạo quả
Công tu-hành nguyện thỏa vô-sanh
Hoặc người thọ hạ kinh-hành
Chẳng ham quyền-quý ẩn-danh lâm-tòng
Hoặc người đặng lục-thông tấn-phát
Và những hàng Duyên-giác, Thanh-văn
Hoặc chư Bồ-tát mười phương
Hiện hình làm sãi ở gần chúng-sanh
Ðều trì giới rất thanh, rất tịnh
Ðạo-đức dày, chánh-định chơn-tâm
Tất cả các bực Thánh, Phàm
Ðồng lòng thọ-lãnh bát cơm lục-hòa
6. Người nào có sắm ra vật-thực
Ðặng cúng-dường Tự-tứ Tăng thời
Hiện-tiền phụ-mẫu của người
Bà con quyến-thuộc thảy đều nhờ ơn
Tam-đồ khổ chắc rằng ra khỏi
Cảnh thanh-nhàn hưởng-thọ tự-nhiên.
Như còn cha mẹ hiện-tiền
Ðó nhờ cũng đặng bá niên thọ-trường
Như cha mẹ bảy đời quá-vãng
Sẽ hóa-sanh về cõi thiên-cung
Người thời tuấn-tú hình-dung
Hào-quang chiếu sáng khắp cùng châu-thân
.
Trường ca Kinh Vu Lan (Võ Tá Hân)
Phần 2
.
7. Phật dạy bảo mười phương Tăng-chúng
Phải tuân theo thể-thức sau này:
Trước khi thọ thực đàn chay
Phải cầu chú-nguyện cho người tín-gia.
Cầu thất-thế mẹ cha thí-chủ
Ðịnh tâm-thần quán đủ đừng quên
Cho xong ý-định hành-thiền
Mới dùng phẩm-vật đàn-tiền hiến-dâng.
Khi thọ-dụng nên an vật-thực
Trước Phật-đài hoặc tự tháp trung:
Chư Tăng chú nguyện viên dung
Sau rồi tự-tiện thọ dùng bữa trưa
8. Pháp cứu-tế Phật vừa nói dứt
Mục-liên cùng Bồ-tát chư Tăng
Ðồng nhau tỏ dạ vui mừng
Mục-liên cũng hết khóc thương rầu buồn
Mục-liên mẫu cũng trong ngày ấy
Kiếp khổ về ngạ-quỷ được tan
Mục-liên bạch với Phật rằng:
“Mẹ con nhờ sức Thánh-Tăng khỏi nàn
Lại cũng nhờ oai thần Tam-bảo
Bằng chẳng thì nạn khổ khó ra
Như sau đệ-tử xuất-gia
Vu-lan-bồn pháp dùng mà độ sanh
Ðộ cha mẹ còn đương tại thế
Hoặc bảy đời có thể đặng không ?”
Phật rằng: “Lời hỏi rất thông
Ta vừa muốn nói con dùng hỏi theo
9. Thiện-nam-tử, tỳ-kheo nam nữ
Cùng quốc-vương, thái-tử, đại-thần
Tam-công, tể-tướng, bá-quan
Cùng hàng lê-thứ vạn dân cõi trần
Như chí muốn đền ơn cha mẹ
Hiện-tại cùng thất-thế tình thâm
Ðến rằm tháng bảy mỗi năm
Sau khi kiết-hạ chư Tăng tựu về
Chính ngày ấy Phật đà hoan-hỉ
Phải sắm sanh bá vị cơm canh
Ðựng trong bình-bát tinh-anh
Chờ giờ Tự-tứ chúng Tăng cúng-dường
Ðặng cầu-nguyện song-đường trường-thọ
Chẳng ốm đau, cũng chẳng khổ chi
Cùng cầu thất-thế đồng thì
Lìa nơi ngạ-quỷ sanh về nhơn, thiên
Ðặng hưởng phước nhân duyên vui đẹp
Lại xa lìa nạn khổ cực thân
Môn-sanh Phật-tử ân-cần
Hạnh tu hiếu-thuận phải cần phải chuyên
10. Thường cầu-nguyện thung-huyên an-hảo
Cùng bảy đời phụ-mẫu siêu-sanh
Ngày rằm tháng bảy mỗi năm
Vì lòng hiếu-thảo thâm-ân phải đền
Lễ cứu-tế chí-thành sắp đặt
Ngỏ cúng-dường chư Phật chư Tăng
Ấy là báo đáp thù ân
Sanh-thành dưỡng-dục song-thân buổi đầu
Ðệ-tử Phật lo âu gìn-giữ
Mới phải là Thích-tử Thiền-môn
Vừa nghe dứt pháp Lan-bồn
Môn-sanh tứ-chúng thảy đồng hỉ-hoan
Mục-liên với bốn ban Phật-tử
Nguyện một lòng tín-sự phụng-hành !
For the Vu Lan, below is a poem that everyone of us is familiar with–Bài Học Đầu Cho Con by Đỗ Trung Quân. It would be great that you brothers/sisters try to translate this into English and I will edit your works for you.
For this poem “quê hương” is best translated as “home”.
Have a great day!
Hoanh
.
BÀI HỌC ĐẦU CHO CON
Đỗ Trung Quân
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè
Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ…
Hôm nay là Ngày Độc Lập của nước ta–ngày chúng ta tuyên bố độc lập khỏi ách cai trị của thực dân. Đây là độc lập mà nhân dân Việt Nam giành được từ tay những kẻ thống trị, chứ không phải được họ trao cho. Chúng ta phải hãnh diện về điều đó.
Bản Tuyên Ngôn Độc Lập là bản văn nói lên tiếng nói độc lập và tự trị của nước ta với thế giới. Nhân kỷ niệm ngày Tuyên Ngôn Độc Lập ra đời, hãy nghe lại Tuyên Ngôn trong video sau đây, do chính cụ Hồ đọc năm 1945. Sau video là bản Tuyên Ngôn Độc Lập tiếng Việt và bản dịch tiếng Anh.
Kính mời!
.
.
Tuyên Ngôn Độc Lập
Hỡi đồng bào cả nước,
Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.
Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.
Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi.
Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được.
Thế mà hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.
Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.
Chúng thi hành những luật pháp dã man. Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.
Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.
Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.
Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.
Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.
Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.
Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng.
Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.
Mùa thu năm 1940, phát xít Nhật đến xâm lăng Đông Dương để mở thêm căn cứ đánh Đồng Minh, thì bọn thực dân Pháp quỳ gối đầu hàng, mở cửa nước ta rước Nhật. Từ đó dân ta chịu hai tầng xiềng xích: Pháp và Nhật. Từ đó dân ta càng cực khổ, nghèo nàn. Kết quả là cuối năm ngoái sang đầu năm nay, từ Quảng Trị đến Bắc kỳ, hơn hai triệu đồng bào ta bị chết đói.
Ngày 9 tháng 3 năm nay, Nhật tước khí giới của quân đội Pháp. Bọn thực dân Pháp hoặc là bỏ chạy, hoặc là đầu hàng. Thế là chẳng những chúng không “bảo hộ” được ta, trái lại, trong 5 năm, chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật.
Trước ngày 9 tháng 3, biết bao lần Việt Minh đã kêu gọi người Pháp liên minh để chống Nhật. Bọn thực dân Pháp đã không đáp ứng lại thẳng tay khủng bố Việt Minh hơn nữa. Thậm chí đến khi thua chạy, chúng còn nhẫn tâm giết nốt số đông tù chính trị ở Yên Bái và Cao Bằng.
Tuy vậy, đối với người Pháp, đồng bào ta vẫn giữ một thái độ khoan hồng và nhân đạo. Sau cuộc biến động ngày 9 tháng 3, Việt Minh đã giúp cho nhiều người Pháp chạy qua biên thùy, lại cứu cho nhiều người Pháp ra khỏi nhà giam Nhật và bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ.
Sự thật là từ mùa thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Sự thật là dân ta lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp.
Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. Dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần 100 năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Dân ta lại đánh đổ chế độ quân chủ mấy mươi thế kỷ mà lập nên chế độ Dân chủ Cộng hòa.
Bởi thế cho nên, chúng tôi, lâm thời Chính phủ của nước Việt Nam mới, đại biểu cho toàn dân Việt Nam, tuyên bố thoát ly hẳn quan hệ với Pháp, xóa bỏ hết những hiệp ước mà Pháp đã ký về nước Việt Nam, xóa bỏ tất cả mọi đặc quyền của Pháp trên đất nước Việt Nam.
Toàn dân Việt Nam, trên dưới một lòng kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp.
Chúng tôi tin rằng các nước Đồng minh đã công nhận những nguyên tắc dân tộc bình đẳng ở các Hội nghị Têhêrăng và Cựu Kim Sơn, quyết không thể không công nhận quyền độc lập của dân Việt Nam.
Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng Minh chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!
Vì những lẽ trên, chúng tôi, chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, trịnh trọng tuyên bố với thế giới rằng:
Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy.
.
Declaration of Independence
(SEPTEMBER 2, 1945)
“All men are created equal. They are endowed by their Creator with certain inalienable rights, among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness”
This immortal statement was made in the Declaration of Independence of the United States of America m 1776. In a broader sense, this means: All the peoples on the earth are equal from birth, all the peoples have a right to live, to be happy and free.
The Declaration of the French Revolution made in 1791 on the Rights of Man and the Citizen also states: “All men are born free and with equal rights, and must always remain free and have equal rights.” Those are undeniable truths.
Nevertheless, for more than eighty years, the French imperialists, abusing the standard of Liberty, Equality, and Fraternity, have violated our Fatherland and oppressed our fellow-citizens. They have acted contrary to the ideals of humanity and justice. In the field of politics, they have deprived our people of every democratic liberty.
They have enforced inhuman laws; they have set up three distinct political regimes in the North, the Center and the South of Vietnam in order to wreck our national unity and prevent our people from being united.
They have built more prisons than schools. They have mercilessly slain our patriots- they have drowned our uprisings in rivers of blood. They have fettered public opinion; they have practised obscurantism against our people. To weaken our race they have forced us to use opium and alcohol.
In the fields of economics, they have fleeced us to the backbone, impoverished our people, and devastated our land.
They have robbed us of our rice fields, our mines, our forests, and our raw materials. They have monopolised the issuing of bank-notes and the export trade.
They have invented numerous unjustifiable taxes and reduced our people, especially our peasantry, to a state of extreme poverty.
They have hampered the prospering of our national bourgeoisie; they have mercilessly exploited our workers.
In the autumn of 1940, when the Japanese Fascists violated Indochina’s territory to establish new bases in their fight against the Allies, the French imperialists went down on their bended knees and handed over our country to them.
Thus, from that date, our people were subjected to the double yoke of the French and the Japanese. Their sufferings and miseries increased. The result was that from the end of last year to the beginning of this year, from Quang Tri province to the North of Vietnam, more than two rnillion of our fellow-citizens died from starvation. On March 9, the French troops were disarmed by the lapanese. The French colonialists either fled or surrendered, showing that not only were they incapable of “protecting” us, but that, in the span of five years, they had twice sold our country to the Japanese.
On several occasions before March 9, the Vietminh League urged the French to ally themselves with it against the Japanese. Instead of agreeing to this proposal, the French colonialists so intensified their terrorist activities against the Vietminh members that before fleeing they massacred a great number of our political prisoners detained at Yen Bay and Cao Bang.
Not withstanding all this, our fellow-citizens have always manifested toward the French a tolerant and humane attitude. Even after the Japanese putsch of March 1945, the Vietminh League helped many Frenchmen to cross the frontier, rescued some of them from Japanese jails, and protected French lives and property.
From the autumn of 1940, our country had in fact ceased to be a French colony and had become a Japanese possession.
After the Japanese had surrendered to the Allies, our whole people rose to regain our national sovereignty and to found the Democratic Republic of Vietnam.
The truth is that we have wrested our independence from the Japanese and not from the French
The French have fled, the Japanese have capitulated, Emperor Bao Dai has abdicated. Our people have broken the chains which for nearly a century have fettered them and have won independence for the Fatherland. Our people at the same time have overthrown the monarchic regime that has reigned supreme for dozens of centuries. In its place has been established the present Democratic Republic.
For these reasons, we, members of the Provisional Government, representing the whole Vietnamese people, declare that from now on we break off all relations of a colonial character with France; we repeal all the international obligation that France has so far subscribed to on behalf of Vietnam and we abolish all the special rights the French have unlawfully acquired in our Fatherland.
The whole Vietnamese people, animated by a common purpose, are determined to fight to the bitter end against any attempt by the French colonialists to reconquer their country.
We are convinced that the Allied nations which at Tehran and San Francisco have acknowledged the principles of self-determination and equality of nations, will not refuse to acknowledge the independence of Vietnam.
A people who have courageously opposed French domination for more than eighty years, a people who have fought side by side with the Allies against the Fascists during these last years, such a people must be free and independent.
For these reasons, we, members of the Provisional Government of the Democratic Republic of Vietnam, solemnly declare to the world that Vietnam has the right to be a free and independent countryÑand in fact it is so already. The entire Vietnamese people are determined to mobilise all their physical and mental strength, to sacrifice their lives and property in order to safeguard their independence and liberty.
_____
Source: Ho Chi Minh, Selected Works (Hanoi, 1960-1962), Vol. 3, pp. 17-21.
* Note, the Democratic Republic of Vietnam has been renamed The Socialist Republic of Vietnam.
Nhân Ngày Quốc Khánh, ngày tuyên ngôn độc lập của Việt Nam, mình muốn mời các bạn nghe vài bản nhạc quân hành để tưởng nhớ bao chiến sĩ đã hy sinh xương máu cho độc lập của đất nước.
Chiến sĩ trong mọi thời đại là những người con thân yêu của tổ quốc, vượt mọi biến giới chính trị. Ngay cả chiến binh trong các hàng ngũ đối nghịch trong các trận chiến giữa các quốc gia vẫn kính trọng nhau.
Sau đây là Tiến Về Hà Nội của Văn Cao, Bài Ca Người Lính của Diệp Minh Tuyền, và Đoàn Vệ Quốc Quân của Phan Huỳnh Điểu.
Today is the Independence Day of our country.
The first sentence of our Declaration of Independence says:
“All men are created equal. They are endowed by their Creator with certain inalienable rights, among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness”
And last sentence says:
“The entire Vietnamese people are determined to mobilise all their physical and mental strength, to sacrifice their lives and property in order to safeguard their independence and liberty.”
Hôm nay là Ngày Quốc Khánh, ngày Tuyên Ngôn Độc Lập, ngày người Việt Nam nói với thực dân và thế giới, “Việt Nam là một quốc gia độc lập và người Việt Nam là những công dân tự do”. Ngày hôm nay là chúng ta đã cởi bỏ xiềng xích nô lệ để đứng thẳng lưng làm người.
Bao nhiêu xương máu của cha anh chúng ta đã đổ ra để làm giành độc lập cho tổ quốc. Hôm nay là ngày chúng ta dành ra một phút để tưởng nhớ công lao của thế hệ trước, và để suy niệm đến sứ mệnh của thế hệ này.
Chúng ta đang làm gì? Sứ mệnh của chúng ta là gì?
Đi học không phải là sứ mệnh. Đi làm không phải là sứ mệnh. Đó chỉ là các công việc. Mọi công việc phải phục vụ cho một sứ mệnh.
Đất nước không còn chiến tranh, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề phát triển gai góc. Chúng ta vẫn là quốc gia “đang phát triển” (developing country) , tức là quốc gia nghèo đói. Chúng ta đang ở trong nền kinh tế toàn cầu hóa, với những cạnh tranh kinh tế dữ dội giữa các quốc gia trên thương trường quốc tế. Chúng ta một tay thì phải chống chỏi với nghèo đói và lạc hậu, một tay thì phải cạnh tranh để sinh tồn với các quốc gia khác. Đó chính là sứ mệnh của thế hệ này: Mang Việt Nam ra khỏi nghèo đói và biến quốc gia thành hùng cường trên thương trường quốc tế.
* Nguồn căn của nghèo đói lạc hậu nằm ở trong ta, nằm trong (1) tối tăm của đầu óc, (2) gian tham của một số người, và (3) lãnh cảm của những người khác về những bức xúc và những bất công xã hội hàng ngày.
Muốn chống thoát khỏi nghèo đói lạc hậu ta phải sáng suốt đầu óc, tức là ta phải biết suy tư, biết phân tích vấn đề, biết tìm giải pháp, biết sáng tạo. Các điều này đòi hỏi mỗi người chúng ta phải năng động và tích cực hơn trong “học” và “hành”. Chúng ta phải biết đặt vấn đề, biết thắc mắc, biết đặt câu hỏi, biết suy nghĩ. Chúng ta không thể học như vẹt, kể cả khi gặp một “thầy” dạy như vẹt.
Và chúng ta không thể chỉ ôm sách ngồi trong lớp học. “Học” phải đi đôi với “hành”. Chúng ta phải nhúng tay vào các hoạt động thiện nguyện, hoạt động thanh niên sinh viên học sinh, hoạt động xã hội giúp đỡ người nghèo, người ốm đau, người cô thế. Chúng ta phải nhúng tay vào việc làm xã hội của ta đẹp hơn và tốt hơn.
Và khi có chuyện bất công xảy ra trước mắt, chúng ta không thể ngồi yên xem đó là chuyện có thể chấp nhận được. Chúng ta ít nhất cũng phải lên tiếng trước những hành động gian tham, lấn át, bất công của người khác. Bất công thường xảy ra chỉ vì 1 người bất công và 10 người lãnh cảm. Một người bất công chỉ là một vi khuẩn, 10 người lãnh cảm là môi trường rộng rãi cho vi khuẩn phát triển. Nếu mọi người đều không chấp nhận bất công và sai trái, đều lên tiếng chống bất công và sai trái, thì dù không diệt được hết bất công, chúng ta cũng làm môi trường của chúng ta trở thành khó khăn hơn cho bất công phát triển.
* Trên phương diện cạnh tranh quốc tế, chúng ta phải hiểu quốc tế, phải hiểu thế giới bên ngoài, phải có kiến thức và kinh nghiệm đủ để sinh họat trên sân chơi quốc tế. Nghĩa là chúng ta cần cập nhật thông tin kiến thức từ thế giới bên ngoài hàng ngày. Chúng ta cần phát triển và sử dụng các phương tiện truyền thông đường dài, nhất là Internet, vào việc giao lưu và am hiểu quốc tế.
Chúng ta cần đủ tự tin để học cái hay của người và cố gắng để trở thành thầy của người dạy mình một ngày nào đó.
Chúng ta cần có bạn khắp năm châu. Đất nước chúng ta cần vươn đến được mọi ngõ ngách của thế giới qua con dân và bạn bè Việt Nam khắp nơi trên thế giới.
* Sứ mệnh của chúng ta là đưa tổ quốc ra khỏi nghèo đói lạc hậu và trở thành cường quốc kinh tế. Đó là sứ mệnh của thế hệ này. Đó là sứ mệnh của mỗi người trong thế hệ này.
Tất cả mọi hoạt động của chúng ta, đi học, đi làm, đi nghỉ, đều nhằm phục vụ sứ mệnh thiêng liêng đó.
Đất nước chúng ta đã anh dũng thắng bao cuộc ngoại xâm qua hàng nghìn năm. Ta cần bước một bước cao hơn—làm cho đất nước ta thành hùng mạnh đến nỗi chẳng có quốc gia nào dám nghĩ đến việc xâm lăng chúng ta nữa. Đó là cuộc chiến của thế hệ này. Cuộc chiến biến quốc gia này thành cường thịnh, để chận đứng xâm lăng ngay trước khi xâm lăng có cơ hội nhen nhúm thành chỉ một tư tưởng phôi thai trong tâm thức của nước khác.
Sáng ra nghe một lọat solo trống cho tỉnh ngủ 🙂 Đây là các dàn trống nhạc jazz và rock… và là những màn solo có một không hai. Mỗi dàn trống có một (hoặc nhiều) trống bass, điều khiển bằng bằng chân. Xem video thì ít thấy được chân, nhưng các bạn để ý nghe tiếng trống trầm nhất, để biết chân chuyển động nhanh đến thế nào.
Để mở đầu, trước khi xem các biểu diễn đương thời, hãy xem lại bản wipe out của ban The Ventures khoảng 50 năm trước, đặt chuẩn solo trống cho các ban nhạc sau này.
If you are the president of a company, and you ask one of your managers why the production of his group is so low, and he answers that is because the employees in his group are a bunch of lazy and irresponsible guys, would you still keep this manager in your company?
In the following article, this Mr. Hoang Van Manh, deputy director of Hanoi’s department of transportation, more than once, blamed “the irresponsibility of the people” fỏ the traffic jams of Hanoi.
The government’s job is to make people responsible, by education, by putting up signs, by ticketing, by fining, by policing, by whatever. But, traffic jams (except for those cause by accidents or other unexpected causes) are Department of Transportation’s responsibility.
Many government official have the immature habit of blaming the people for the problems within the responsibility of the officials themselves. That is unacceptable.
People are the boss. Dân làm chủ. Government officials are the servants. Quan chức nhà nước là người phục vu. Government serves the people. In no place in the world, including Vietnam, we hear “Government scolds the people.”
But government officials, like this Mr. Manh, do scold people, their BOSS, so often. That is irresponsible for not taking responsibility for problems within their job. That is also disrespectful to the People.
(A plain citizen can blame the people, a government official cannot).
Can we just replace the bullies by the real servants?
“Một số người cho rằng, ách tắc đang xuất hiện tại các điểm quay đầu xe, nhưng tôi cho đó là cái nhìn cảm quan. Ùn tắc hiện nay là giả tạo do sự thiếu ý thức của người tham gia giao thông”, ông Hoàng Văn Mạnh, Phó thanh tra Sở Giao thông vận tải Hà Nội trao đổi với VnExpress.net.
> Nhiều điểm phân làn ùn tắc trở lại/ Giao thông Hà Nội rối loạn ngày tựu trường
– Thời gian gần đây, ùn tắc tái xuất hiện trên một số tuyến đường. Nhiều người cho rằng, việc phân làn thời gian qua thành công là do tiến hành vào thời gian học sinh, sinh viên nghỉ hè. Ý kiến của ông về vấn đề này thế nào?
– Trong thời gian thí điểm phân làn, một số sinh viên, học sinh nghỉ hè hoặc về quê, sau khi quay trở lại Hà Nội chứng kiến việc tổ chức lại giao thông nên bỡ ngỡ, chưa quen với các điểm quay đầu. Phải mất một thời gian nhất định để người tham gia giao thông quen với biển báo chỉ dẫn hướng đi. Ngoài ra, cũng có nguyên nhân mật độ giao thông khi tựu trường tăng đột biến.
Liên ngành công an và giao thông thành phố đang tiến hành rà soát những điểm phân làn có nguy cơ ùn tắc để tăng cường lực lượng, điều tiết giao thông trên các tuyến này.
Ùn tắc giao thông tại điểm phân làn trên phố Giảng Võ – Đê La Thành. Ảnh: Xuân Tùng.
– Vậy ông giải thích thế nào trước ý kiến cho rằng, phân làn giao thông cũng chỉ là đẩy ùn tắc từ ngã tư sang các điểm quay đầu xe?
– Nếu thoạt nhìn có thể một số người cho rằng ùn tắc đang xuất hiện tại các điểm quay đầu xe, nhưng tôi cho đó là cái nhìn cảm quan. Hiện nay tại các điểm quay đầu, tình trạng chen lấn diễn ra khá phổ biến gây ùn tắc. Đây là nét không văn hóa về giao thông. Tôi rất buồn về việc này.
Có những điểm quay đầu chúng tôi tạo ra các ô để chia làn cho các phương tiện không bị xung đột, tránh ùn ứ nhưng do ý thức kém, người tham gia giao thông chỗ nào đi được là chen vào gây nên tình trạng ùn tắc cục bộ.
– Thực tế cảm quan cho thấy, việc “cưỡng ép” phân làn ở một số tuyến đường có dải phân cách nhỏ là không hợp lý. Tại sao không tiến hành phân làn chỉ ở những tuyến đường có dải phân cách rộng?
– Đúng là việc phân làn để thành công cần có các điều kiện: mặt cắt tuyến đường đảm bảo để các loại xe có thể quay đầu, dải phân cách tương đối rộng đủ chiều quay và không cản các luồng phương tiện đi lại…
Tại các điểm sang đường mới, tất cả những tuyến xe buýt và xe trên 12 chỗ đều được điều chỉnh quay tại vị trí khác thích hợp hơn. Việc này đã được tính toán từ trước, nếu người tham gia giao thông thực hiện đúng thì không có vấn đề gì nhưng rất tiếc một số trường hợp thiếu ý thức. Hiện nay, nhiều xe du lịch, xe chở khách tham quan quay đầu tùy tiện.
Ùn tắc giao thông tại điểm quay đầu xe trên phố Kim Mã. Ảnh: Xuân Tùng.
Việc phân làn thời gian qua tương đối tốt và đã hạn chế được 45 điểm ùn tắc trên địa bàn thành phố. Tuy nhiên, ngoài nỗ lực của cơ quan chức năng, người tham gia giao thông cũng phải có trách nhiệm đi đúng làn đường.
– Theo những gì ông vừa nói thì việc tái diễn ùn tắc chủ yếu là do ý thức người tham gia giao thông. Vậy việc rào chắn các ngã tư để phân làn đến nay có điểm nào chưa hợp lý?
– Các tuyến phân làn cơ bản đã đạt mục tiêu. Tuy nhiên, cũng còn một số tuyến chưa được như mong muốn, ví dụ đường Nguyễn Văn Cừ. Khi nghiên cứu tổ chức làn, liên ngành giao thông, công an thành phố đã đưa ra nhiều phương án, trong đó, có tham khảo ý kiến của công an phường, quận nhưng hiện nay vẫn chưa tìm ra giải pháp để giải quyết.
Nguyên nhân là do mật độ giao thông qua cầu Chương Dương vào nội thành quá lớn. Các cây cầu kế cận: Vĩnh Tuy, Thanh Trì… chưa thông. Chúng tôi đang tập trung tìm phương án cho điểm này.
“Kết nối với khán giả” hay “kết nối với người nghe” là nhóm chữ dịch ra từ “connection to the audience.” Khi chúng ta nói điều gì cho ai nghe, một người nghe hay một nhóm người nghe, thì những người nghe là khán giả hay thính giả. Yếu tố quan trọng nhất để nói chuyện thành công là “connected to the audience”, kết nối được với người nghe. Nếu ta kết nối được với người nghe, thì cuộc nói chuyện của ta thành công; ngược lại thì thành quả thấp đi.
Nhưng “kết nối với người nghe” là gì?
“Kết nối với người nghe” là một hiện tượng tâm ly’ lạ thường, cũng gần như “ma lực sân khấu” mà các nghệ sĩ hay nhắc đến. Người nói kết nối được với người nghe khi người nói và người nghe trở thành một thực thể tâm ly.’ Người nghe có thể thấm từng từ của người nói rất sâu, có thể cảm được từng cảm xúc của người nói, buồn khi nguời nói buồn, vui khi người nói vui, cười khi người nói cười, ngậm ngùi khi người nói khóc. Và ngược lại, người nói cũng cảm nhận được từng ưu tư khắc khoải, vui sướng, lo lắng của người nghe, và mỗi câu mỗi lời nói ra nghe như là nói hộ người nghe, như là thay mặt người nghe để giải bày tâm sự của họ. Nói chung là người nói và người nghe như là hòa quyện vào nhau thành một.
Ma lực kết nối này không tự nhiên mà có, nhưng là hậu quả sinh ra bởi nhiều điều kiện họp lại:
1. Người nói hiểu người nghe rất sâu. Ví dụ: Anh Hưng, một quan chức giáo dục nói chuyện trước một nhóm nông dân vùng Ngọc Xuân. Anh Hưng, biết từng chi tiết về đời sống nông dân Ngọc Xuân, tháng nào hay bị hạn hán, tháng nào hay bị lụt, tháng nào lo việc gì nhiều nhất, thường xuyên ưu tư việc gì nhiều nhất, thích điều gì nhất, tin tưởng vào ai nhất, tin tưởng vào điều gì nhất… Dĩ nhiên, nếu anh Hưng xuất thân từ một gia đình nông dân Ngọc Xuân, thì đó là điều kiện ly’ tưởng nhất để có thê “kêt nối.” Nếu không thì anh Hưng phải học hỏi nghiên cứu rất nhiều. Cách học hay nhất là thường xuyên nói chuyện với một hai nông dân Ngọc Xuân.
2. Người nói phải thực sự đồng cảm với người nghe. Trong ví dụ của ta, anh Hưng phải thực sự quan tâm trong lòng về những điều nông dân Ngọc xuân lo lắng, nhức nhối với những đau đớn của nông dân Ngọc Xuân, buồn cái buồn của người Ngọc Xuân, vui cái vui của người Ngọc Xuân. Muốn làm được điều nay thì anh Hưng phải thực sự yêu người Ngọc Xuân trong lòng.
3. Người nói phải nói được ngôn ngữ của người nghe. Anh Hưng phải nói được ngôn ngữ Ngọc Xuân, phải biết dùng các từ đặc biệt của người Ngọc Xuân, nhất là các từ mang cảm tính mạnh. Hưng phải biết cách nói của người Ngọc Xuân, như là xin lỗi trước khi tấn công, hay nói tiếu lâm ngay sau khi nói chuyện buồn, v.v… Dân mỗi vùng có một cá tính và ngôn ngữ truyền thông khác nhau, nguời giỏi truyền thông có thể sử dụng ngôn ngữ đó. 4. Người nói phải rất nhậy cảm với người nghe. Biết khi nào người nghe đang kết nối chặt chẻ với mình, khi nào họ chưa thấm hết y’ mình nói, khi nào họ không đồng ý, khi nào mình sắp vuột mất họ… và điều chỉnh lời nói để kết nối họ lại với mình. Điều này đòi hỏi người nói phải quan sát người nghe, phải nhìn chung mọi người nghe thường xuyên, phải nhìn thẳng vào mắt họ, và phải biết họ đang cảm xúc thế nào, đang phản ứng thế nào với lời nói của mình. (Vì vậy, cầm tờ giấy đọc bài là hỏng).
5. Người nói phải cảm tưởng là mình là anh chị em, bạn bè, thân nhân, của người nghe, chia sẻ với người thân trong gia đình về một quan tâm chung, thực tâm lo lắng cho người nghe. Và người nghe phải cảm nhận được tình thân tộc đó. Điều này chỉ có thể có được nếu trong lòng người nói thực sự có một tình cảm như vậy rất mạnh.
6. Người nói phải thực sự đặt người nghe vào trọng tâm duy nhất của suy tưởng của mình và “cái tôi” của người nói hoàn toàn biến mất trong tư tưởng, cho đến mức người nghe cảm nhận được điều đó và thầm chấp nhận—trong y’ thức hay trong tiềm thức—là “Anh là người của tôi.”
Ma lực kết nối này nói ra nghe thì khó, nhưng thực ra không khó. Nếu nói chuyện như quan chức đọc diễn văn, bằng các cụm từ chính trị học sẵn, mọi người cứ vậy mà lập lại như vẹt, trăm người như một, thì nói chuyện như thế chỉ tội nghiệp cho đám người nghe bị tra tấn. Nhưng nếu ta có thể nhìn một nhóm người nghe và cảm nhận được rất mạnh trong lòng rằng đây là những người anh em chú bác cô dì của chính tôi, tôi thực sự yêu họ, thực sự hiểu được lo lắng của họ, thực sự muốn cùng họ giải quyết các lắng lo đó… thì ma lực đó tự nhiên sẽ có mặt. Tức là nếu ta có lửa rất mạnh trong lòng, ngọn lửa của tình yêu chân thật, thì nó sẽ có ma lực đốt cháy những con tim khác kết nối thành một rừng lửa cộng đồng.
Outside Lands Music and Arts Festival là một lễ hội âm nhạc hàng năm ở San Francisco, California, trong Công Viên Golden Gate , tức là rất gần cầu Golden Gate (Kim Môn Kiều).
Outside lands là tên gọi ngày xưa của vùng đất ngày nay là Sunset District (Vùng Mặt Trời Lặn) ở San Francisco. Ngày xưa vùng này không có người ở vì không có đường sá và chỉ có các đồi cát hoang vu. Cầu Stow Lake trong công viên Golden Gate (Kim Môn)
Outside Lands Music and Arts Festival bắt đầu lần đầu tiên tháng 8 năm 2008, với 60 màn biểu diễn của các ban nhạc đến từ nhiều nơi trên thế giới.
Ngày Outside Land Festival năm nay là cuối tuần này (Aug. 29 và 30, 2009). Khi mình viết bài này thì các ban nhạc đang biểu diễn ở San Francisco. You Tube đang webcast videos liên tục về festival này.
Xem các videos dưới đây, chúng ta có thể xem phần chính của Festival, ngay tại nhà 🙂 Ta sẽ thưởng thức được Festival và có thêm khái niệm về âm nhạc của đa số các ban nhạc trẻ ngày nay. Các bạn có thể đến Youtube tìm thêm. Mai mốt có thể có thêm nhiều videos trên Youtube về Festival.
Zap Mama (www.myspace.com/zapmama) perform “Show Me The Way” from their new album “ReCreation.”
.
Street Sweeper Social Club. Tom Morello and Boots Riley have joined forces to form Street Sweeper Social Club (www.streetsweepersocialclub.c om). Here they perform “Promenade.”
.
Trombone Shorty breaks out his trumpet and a Louie Armstrong impression.