All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Youth Talents — English discussion

Dear các bạn,

The government has all kinds of activities for the youth, such as the youth-talents conference below. But on our DCN “social study” question a while ago:   “Bạn nghĩ thế nào về tính năng động của giới trẻ” we have these answers:

1. Cực kỳ năng động: 10%
2. Khá năng động: 24%
3. Tạm được: 30%
4. Không năng động mấy: 26%
5. Chẳng năng động tí nào: 9%

We have 1/3 below average, 1/3 average and 1/3 above average.  That is not very bad but not good enough for the country to move forward very well.

So how do you explain that, other than saying that DCN study is unreliable 🙂

Great day!

Hoanh

.

450 gương mặt tuổi trẻ tài cao lần đầu tụ hội

Sáng nay, 450 gương mặt tài năng trẻ Việt Nam đủ mọi lĩnh vực đã tụ hội tại Hà Nội trong lần đầu đại hội Tài năng trẻ. Nhiều gương mặt trong số đó đã trở nên quen thuộc như nghệ sĩ Xuân Bắc, hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng, lực sĩ Phạm Văn Mách…

Với khẩu hiệu “Tài năng trẻ Việt Nam kết nối toàn cầu, dựng xây đất nước”, đại hội tài năng trẻ lần đầu quy tụ tất cả những gương mặt tài năng (tuổi đời không quá 35, doanh nhân trẻ không quá 40) trên khắp các lĩnh vực. Đây là những cá nhân đang học tập, làm việc trong và ngoài nước có phẩm chất, thành tích nổi trội.

Diễn ra trong 3 ngày, đây là cơ hội để các bạn trẻ gặp gỡ, giao lưu và bày tỏ suy nghĩ, nguyện vọng của mình về công tác phát hiện, bồi dưỡng và sử dụng tài năng trẻ ở nước ta. Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan cùng nhiều lãnh đạo Đảng, Nhà nước đã có những buổi giao lưu với hàng trăm bạn trẻ trước thềm đại hội.

Theo anh Võ Văn Thưởng, Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn, đại hội là bước đầu để Trung ương Đoàn thực hiện đổi mới và đẩy mạnh công tác tài năng trẻ trong những năm tới. Trong đó, việc tập hợp, phát huy trí tuệ, tâm sức của lớp trẻ sẽ được chú trọng. Nhân lần gặp gỡ này, Hội đồng kết nối tài năng trẻ Việt Nam toàn cầu cũng sẽ được thành lập.

VnExpress.net ghi lại một số gương mặt tài năng trẻ tiêu biểu về dự đại hội:

Nguyễn Công Hùng (ngồi), 27 tuổi, vượt qua vô vàn thử thách của người khuyết tật, anh hiện là Giám đốc Công ty tin học Công Hùng (Nghệ An), được tạp chí Echip trao giải Hiệp sĩ công nghệ thông tin. Năm 2006 anh là gương mặt trẻ tiêu biểu toàn quốc…
Trịnh Lê Anh, giảng viên Khoa Du lịch, ĐH KHXHNV (ĐH QG Hà Nội), là MC cho nhiều đài truyền hình. Anh là một trong ba MC lĩnh vực khoa giáo được yêu thích nhất VTV năm 2008, huy chương vàng game show Hộp đen Liên hoan truyền hình toàn quốc năm 2008. Cùng năm, Lê Anh là đại biểu thanh niên VN tham gia chương trình Tàu thanh niên Đông Nam Á.
Mùa A Minh, công an tỉnh Lai Châu, tham gia phá 31 chuyên án, 4 vụ án lớn về ma túy. Từng nhiều lần được Tổng cục Cảnh sát, UBND tỉnh và Công an tỉnh tặng bằng khen anh còn là thanh niên tiêu biểu công an tỉnh 3 năm liên tiếp gần đây. Năm 2009, anh được Chủ tịch nước tặng Huân chương chiến công hạng Ba.
Lưu Trọng Hiếu, đại biểu trẻ nhất đại hội (15 tuổi). Với sáng chế “Cặp cứu sinh” (vừa là cặp sách vừa là phao cứu sinh) khi mới 12 tuổi, Hiếu giành giải Nhất cuộc thi “Sáng tạo thanh, thiếu niên toàn quốc”. Năm 2008, 2009 Hiếu là Gương mặt trẻ tiêu biểu, Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác.
Nguyễn Trần Ngọc Hiếu, cô bác sĩ quân y mới 25 tuổi, chia sẻ về đam mê theo ngành y của mình: “Tôi chọn nghề y và muốn theo đuổi nghề nghiệp suốt đời ngay từ khi học lớp 5. Khi đó kinh tế khó khăn, sức khỏe của ông, bà, bố mẹ tôi không tốt do ảnh hưởng của chiến tranh, từ đó trong tôi hình thành quyết tâm theo đuổi nghề bác sĩ, đem tài năng chăm sóc cho mọi người”.
Đặng Hồng Anh, Chủ tịch HĐQT thế hệ 8X Công ty địa ốc Sài Gòn Thương tín (Sacomreal). Năm 2008, anh được nhận giải thưởng Sao đỏ còn Sacomreal là doanh nghiệp đạt giải Sao vàng đất Việt.
Nghệ sĩ trẻ Nguyễn Ngọc Quế Trân (phải) đang là ngôi sao sáng của nghệ thuật cải lương. Năm 2008, cô là nghệ sĩ cải lương được khán giả yêu thích nhất của HTV Adward. Để có đươc thành công, ngoài đam mê, Quế Trân đã khổ luyện từ lúc 8 tuổi với không ít lần “rơi nước mắt vi nghề”.
Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan (áo xanh) cùng nhiều gương mặt tài năng lớp trước đã có buổi giao lưu với các bạn trẻ trước thềm đại hội.
Đại biểu tham dự đại hội cũng lần đầu tiên có cơ hội giao lưu, bộc bạch cùng hàng trăm bạn trẻ tài năng đủ mọi lĩnh vực trên khắp đất nước.

Nguyễn Hưng

Văn hóa đưa mọi người lại gần nhau

Chào các bạn,

Tuổi Trẻ mới đăng lại bài interview của anh Vũ Đức Vượng, giáo sư Đại học De Anza, California, về vài vấn đề xã hội văn hóa. Hồi tháng 7 chúng ta có đăng tin là Bộ Ngọai Giao Việt Nam gởi Bằng Khen đến anh Vũ Đức Vượng về những thành tích xuất sắc trong công cuộc xây dựng đất nước.

Mời các bạn đọc bài phỏng vấn chia sẻ cùng anh Vượng.

Mến,

Hoành

.

Văn hóa đưa mọi người lại gần nhau

Giáo sư Vũ Đức Vượng là một trong số những du học sinh miền Nam qua Mỹ từ năm 1968. Trong hơn 40 năm định cư tại Hoa Kỳ, ông được xem là một trí thức có tiếng nói độc lập.

Tham gia công tác thiện nguyện giúp đỡ những người Việt sang Hoa Kỳ từ sau 1975 hội nhập vào một môi trường văn hóa mới, lên tiếng kêu gọi Mỹ bình thường hóa quan hệ với Việt Nam, thực hiện nhiều hoạt động quảng bá văn hóa Việt tại nước này là những công việc ông làm không mệt mỏi. Tháng 11-1995, ông là người đưa đoàn múa rối Việt Nam đầu tiên qua Mỹ trình diễn sau khi Mỹ và Việt Nam nối lại bang giao.

Tranh: Hoàng Tường

Hơn mười năm nay, ông chuyển sang làm công tác giảng dạy tại Trường đại học De Anza, bang California. Ba năm trở lại đây, cứ đến học kỳ mùa hè, ông lại đưa những sinh viên của mình về Việt Nam. Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi diễn ra vào một buổi chiều cuối tháng 8, cũng là ngày cuối cùng trước khi ông lên đường trở lại nước Mỹ. Ông nói:

– Sau ngày Việt Nam thống nhất, năm 1975, tôi vào làm việc cho một tổ chức thiện nguyện ở Saint Louis, bang Missouri vì tin rằng mình có thể làm được điều gì đó cho những người Việt chân ướt chân ráo qua Mỹ. Lúc đó, công ăn việc làm, chỗ ở, tiếng Anh… là những nhu cầu bức bách đối với họ.

Nhận thấy cộng đồng người Việt có xu hướng định cư ngày càng nhiều tại Mỹ, năm 1977, tôi học thêm ngành luật và công tác xã hội, bởi đây là hai phương tiện hữu dụng để tổ chức cộng đồng người Việt và hỗ trợ họ hội nhập vào xã hội Mỹ.

Sở dĩ tôi quyết tâm làm việc này vì không muốn đồng bào mình rồi sẽ như cộng đồng người Cuba. Sau 50 năm ở Mỹ, cộng đồng này vẫn còn sinh hoạt trong một môi trường biệt lập với xã hội mạch chính của Mỹ và vẫn còn tự coi mình như là những người tị nạn.

* Năm 1990, ông đã tham gia tranh cử hội đồng thành phố San Francisco nhưng thất bại?

– Khi ra tranh cử, tôi đã biết trước là mình không có cơ hội thắng. Việc tôi đi trước một bước cũng không ngoài mục đích muốn người Việt thấy được chỗ đứng của mình trong xã hội Mỹ, đồng thời thay đổi nhận thức của những người xem nước Mỹ chỉ là chỗ trú chân tạm thời. Chúng tôi vận động mọi người nhập quốc tịch Mỹ khi có cơ hội. Bởi nếu trông vào trợ cấp xã hội thì suốt đời chỉ có xin xỏ. Còn khi đã trở thành công dân Mỹ, cầm trên tay lá phiếu đi bầu cử, họ mới có quyền đòi hỏi.

* Ông đã có nhiều đóng góp tích cực đối với cộng đồng người Việt ở Mỹ gần 35 năm qua, vậy nhưng vẫn có những người công khai tỏ thái độ hằn học với ông?

– Đúng là có một số người không ưa tôi. Người ta cho rằng việc tôi đã kêu gọi Mỹ bỏ cấm vận đối với Việt Nam trên nhiều diễn đàn là ủng hộ chính quyền cộng sản. Về phần mình, tôi chỉ nghĩ đất nước Việt Nam mới là điều quan trọng.

* Vì nhà nước có nhiều, nhưng tổ quốc thì chỉ có một?

– Đúng vậy. Lịch sử đã cho thấy triều đại nào cũng có lúc hưng thịnh và suy vong, Vua sáng suốt thì dân được nhờ, nước mạnh, còn thiển cận thì dân khổ, nước nguy, ngai vàng cũng chẳng giữ được. Đội thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân. Nhà nước hữu hạn, nhưng nhân dân trường cửu. Nhân dân cũng chính là lực lượng chủ chốt đứng lên giành lại độc lập chủ quyền cho đất nước khi có họa ngoại xâm. Thế nên, quan điểm của tôi là nếu làm được một điều gì đó hữu ích cho nhân dân thì phải làm.

Thực tế là ở bên Mỹ vẫn còn những người chống đối đến mức nhất quyết không sử dụng hàng Việt Nam, cho rằng mua hàng Việt Nam là gián tiếp giúp đỡ nhà cầm quyền trong nước. Tại sao không nghĩ rằng việc mình mua gạo, mua cá tôm, quần áo… của Việt Nam là tạo thêm công ăn việc làm cho đồng bào, giúp bà con cải thiện thu nhập. Tích tiểu thành đại, dân có mạnh, nước mới bền.

* Một chân của ông đi lại không được bình thường. Có những lời đồn đãi rằng ông đã bị “đòn hội đồng” vì tổ chức phát hành báo chí Việt Nam ở Mỹ cách nay nhiều năm. Chuyện này thực hư ra sao, thưa ông?

– Hoàn toàn là tin vịt. Cái chân của tôi không dính dáng gì đến chính trị. Nước Mỹ là một xã hội dân chủ, ở đó, ai chống đối cứ chống đối, nhưng việc ai thì người ấy cứ làm. Cách nay ít tháng, có một nhóm anh chị em nghệ sĩ miền Nam California cũng bị chống đối vì tổ chức triển lãm một số hình ảnh chụp từ trong nước.

Nhưng khi những người phản đối dấn thêm bước nữa, đòi đóng cửa triển lãm thì không được, vì khi ấy lại trở thành một hình thức bịt miệng. Nếu muốn phản đối, những người này có thể tổ chức song song một cuộc triển lãm với những hình ảnh khác, hoặc kêu gọi tẩy chay. Việc xã hội có nhiều luồng ý kiến khác nhau là chuyện hết sức bình thường, chỉ khi mọi người đồng ý 100% mới là bất bình thường.

* Từ năm 1975 đến nay đã được 34 năm, một khoảng thời gian đủ dài để thế hệ người Việt thứ hai trưởng thành trên đất Mỹ. Ông nhận xét như thế nào về nhóm người này?

– Điểm nổi bật ở thế hệ này là suy nghĩ độc lập. Một phần vì họ được đào tạo trong một nền giáo dục cởi mở hơn ở Việt Nam. Tôi thấy còn một số người thuộc thế hệ thứ nhất cương quyết không về thăm quê hương, một phần vì còn mang trên vai gánh nặng quá khứ, phần khác vì không tin tưởng vào chính quyền trong nước.

Thậm chí, có những người do thiếu thông tin nên ngăn cản con cái của mình trở về, sợ thân nhân bị tẩy não… thành cộng sản. Nhưng rồi họ cũng không thể ngăn cản mãi được. Nhiều gia đình thế hệ thứ hai về trước, chứng kiến hiện tình đất nước, sau khi về Mỹ đã thuyết phục được thế hệ thứ nhất về thăm quê hương.

* Người ta nói rằng “Tiếng Việt còn, nước Việt còn”. Nhưng thực tế là một số người thuộc thế hệ thứ hai (sinh ra và lớn lên tại Mỹ) về nước làm ăn đã không còn nói được tiếng Việt. Nghĩ đến thế hệ thứ ba, nhiều người không khỏi cảm thấy băn khoăn, lo lắng…

– Từ năm 1983, chúng tôi đã tổ chức các lớp dạy tiếng Việt dành cho thế hệ thứ hai. Mặc dù giờ đây ở Mỹ có rất nhiều trung tâm dạy tiếng Việt nhưng đúng là những người thuộc thế hệ này thành thạo tiếng Việt không nhiều. Trừ một số người có điều kiện về nước, thấm nhuần văn hóa Việt, còn lại đa số muốn tìm hiểu về quá khứ của chính mình đều phải vật lộn với sách vở, tư liệu do người ngoại quốc viết.

Thiết nghĩ, Chính phủ Việt Nam cần chú trọng đến hoạt động quảng bá văn hóa Việt ra thế giới, thậm chí phải xem việc này như một chiến lược quốc gia. Nhiều quốc gia khác đã lập các phòng văn hóa chuyên trách ở những nơi kiều dân của họ sinh sống.

Một số nước đã theo đuổi chính sách xuất khẩu văn hóa khá bền bỉ và hiệu quả từ nhiều năm nay, chẳng hạn Nhật Bản đã xây dựng hàng loạt vườn Nhật tại nhiều thành phố lớn trên thế giới, Đức thành lập những viện Goethe, Pháp có Alliance Française, Trung Quốc cũng đang mở các viện Khổng Tử học…

Cần lưu ý là những nhân viên làm việc tại các phòng văn hóa phải có đủ trình độ để “đem chuông đi đấm xứ người” và được đãi ngộ tương xứng. Bằng không, lợi bất cập hại.

* Nước Mỹ rất rộng. Theo ông, nên đặt bao nhiêu phòng văn hóa là hợp lý?

– Vấn đề này tôi đã đặt ra trong hội thảo “Trí thức người Việt ở nước ngoài với sự nghiệp xây dựng quê hương” tổ chức tại Hà Nội năm 2005. Theo đó, Việt Nam nên thành lập từ bốn đến sáu phòng văn hóa tại những vùng có nhiều người Việt cư trú trong vòng mười năm. Tôi nghĩ cộng đồng người Việt sẵn lòng hỗ trợ để các cơ sở này phát triển.

Hiện nay, trong số gần ba triệu người Việt đang làm ăn, sinh sống ở nước ngoài thì ở Mỹ đã chiếm hơn nửa. Đây là một con số đáng kể, có tiếng nói nhất định đối với chính quyền địa phương. Nếu gầy dựng được thiện cảm với lực lượng này, khiến mọi người cùng hướng về quê hương thì rất có lợi về chính trị và kinh tế.

Làm được điều đó phải sử dụng văn hóa. Chỉ có văn hóa mới đưa mọi người lại gần nhau. Mười năm trước, những ca sĩ về nước biểu diễn là bị tẩy chay liền. Bây giờ tình hình đã khác xa. Nếu các nghệ sĩ làm được thì Nhà nước Việt Nam cũng có thể làm được.

* Nhưng như ông đã nói ở trên, vẫn còn những người chưa quên được quá khứ?

– Đó chỉ là một bộ phận thiểu số. Những năm gần đây, người Việt ở Mỹ về quê ăn Tết vẫn chiếm số lượng quan trọng trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Vì vậy, khi cộng đồng này đồng lòng lên tiếng thì sức lan tỏa với chính quyền sở tại sẽ có hiệu quả. Tiếng nói ấy chưa chắc Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có được.

* Tức là có một bộ phận người Việt thầm lặng hướng về quê hương, tổ quốc nhưng còn ngại ngần bày tỏ thái độ?

– Nhiều, rất nhiều. Cách nay mười lăm năm, những người về thăm quê nhà thường đưa ra lý do thăm cha mẹ già, đau yếu, hoặc về chịu tang người thân. Nay thì việc đi về đã trở thành chuyện bình thường.

Cách nay hai năm, sau khi phỏng vấn cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ban biên tập tờ Vietweekly cũng chịu nhiều sóng gió. Những người cực đoan biểu tình phản đối, tẩy chay, đòi đóng cửa tạp chí này. Nhưng tờ báo vẫn sống đến giờ. Nghĩa là vẫn còn nhiều độc giả ủng hộ Vietweekly.

* Ông cũng là một ký giả?

– Thực tình, tôi không dám nhận hai chữ ký giả. Tôi không đi săn tin, thường chỉ nghiên cứu và viết bình luận cho những báo tiếng Anh vì đối tượng tôi nhắm đến là thế hệ thứ hai. Nhưng tôi cũng viết bằng tiếng Việt vì có những vấn đề chung cả người trong và ngoài nước cùng quan tâm.

* Có khi nào bài ông viết bị từ chối không đăng?

– Có chứ. Nhưng cũng còn nhiều diễn đàn để bày tỏ quan điểm của mình. Có những bài viết báo Việt Nam không đăng, báo bên Mỹ cũng từ chối, thì tôi gửi tới những tờ báo của nước thứ ba, chẳng hạn như BBC.

* Ông vừa đưa những sinh viên của mình về Việt Nam trong ba tuần. Mục đích của chuyến đi này là gì, thưa ông?

– Tôi dùng Việt Nam làm thí điểm để dạy về bang giao quốc tế và dẫn nhập xã hội học trong học kỳ mùa hè. Cũng như những lần trước, trong những sinh viên của tôi có một số là người Việt. Đây cũng là cơ hội để các em tìm hiểu về cội nguồn dân tộc.

Tôi cố gắng tạo điều kiện cho các em tiếp xúc với nhiều thành phần trong nước, kể cả những người Việt định cư ở Mỹ đã về nước làm ăn, đồng thời gặp gỡ, giao lưu với một số sinh viên Đại học Hoa Sen (TP.HCM). Người thật, việc thật, rồi để tự mỗi người sẽ có chủ kiến của mình.

Chuyến đi lần này, chúng tôi đi từ Bắc vào Nam, leo lên Yên Tử chiêm bái cái nôi của thiền phái Trúc Lâm, qua Sapa xem ruộng bậc thang, ghé Hà Nội, nơi sẽ diễn ra đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, vào Huế thăm kinh đô cuối cùng của triều đình phong kiến, đi Mỹ Sơn tìm hiểu về văn hóa Chăm… rồi xuống đồng bằng sông Cửu Long xem vựa lúa, vựa tôm, vựa cá…

* Cái vựa lớn này đang gặp một nguy cơ rất lớn từ việc ngăn đập trên thượng nguồn sông Mê kông?

– Đó chỉ là một trong những chủ đề chính mà sinh viên của tôi muốn tìm hiểu. Dạy về Việt Nam không thể không nhắc đến những quần đảo của tổ quốc ngoài khơi xa, đường lưỡi bò Trung Quốc vẽ trên biển Đông… Sinh viên cần phải biết cương thổ, biển đảo của Việt Nam đến đâu và sẽ tự nghiên cứu và tự đưa ra đánh giá của mình.

* Từ giác độ của một giảng viên xã hội học, ông thấy đời sống xã hội thay đổi như thế nào?

– Đời sống vật chất có khá hơn nhiều. Quanh Hồ Gươm, Hà Nội không còn người ăn xin như lúc tôi về nước lần đầu tiên năm 1994. Về tinh thần, tôi có cảm giác ngày xưa mọi người đùm bọc nhau nhiều hơn, nghĩ đến cái chung nhiều hơn. Nay thì đèn nhà ai, nhà nấy rạng. Tinh thần hy sinh cho lợi ích đất nước vẫn còn, nhưng tôi có cảm giác dường như nhiều người đã bớt lửa.

* Đã có rất nhiều lời phàn nàn về sự tụt hậu của giáo dục Việt Nam hiện nay. Từ góc nhìn của một nhà giáo dục, ông nghĩ sao về tương lai của ngành này?

– Đây là vấn đề lớn, không thể chủ quan duy ý chí. Nếu chính sách rõ ràng, tôi nghĩ chúng ta tối thiểu cũng cần một thế hệ nữa để bắt kịp thế giới. Hệ thống giáo dục của chúng ta hiện nay chưa khuyến khích học sinh, sinh viên có được tư duy độc lập.

Sáu mươi năm sau khi vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long, Quốc Tử Giám, “trường đại học đầu tiên” của Việt Nam được dựng lên. Kể từ đó, chúng ta “nhập khẩu” toàn bộ lối giáo dục từ chương theo chủ trương của Khổng Tử. Gần một ngàn năm nay, nhân tài của nước ta học đi học lại Tứ thư, Ngũ kinh…, cứ ba năm lại lều chõng đi thi, ai sáng tác thơ Đường hay, làm bài luận tư tưởng Khổng Tử giỏi, thì được thăng quan, tiến chức…

Sang thế kỷ XX, khi chuyển sang chữ quốc ngữ, các môn học có thay đổi, nhưng cách học vẫn không thay đổi. Đa số học trò vẫn xem lời thầy, cô là khuôn vàng thước ngọc. Trả bài trúng ý thầy cô thì dễ được điểm cao, lên lớp, khen thưởng khiến học trò không cần đầu tư sáng tạo, lâu dần hình thành tâm lý bầy đàn, đánh mất cái tôi. Ở trường làm bài đón ý thầy cô, đến khi đi làm đón ý lãnh đạo.

Khi nam ca sĩ Michael Jackson qua đời, tôi thấy một số bạn trẻ khóc sướt mướt. Không phải tôi tị hiềm gì với nam ca sĩ quá cố này, nhưng tôi cảm thấy chuyện này có vẻ hơi xu thời. Cuộc sống còn nhiều chuyện đáng phải khóc hơn.

* Vậy theo ông, điều gì đáng để nhỏ nước mắt lúc này?

– Ngoài cái giáo dục ở trên, cũng đáng khóc là tham nhũng. Chính phủ Việt Nam đã rất đúng đắn khi tuyên bố xếp tham nhũng vào danh sách quốc nạn. Nếu không quyết tâm cải tổ hệ thống làm việc thì đất nước không thể nào khá lên được.

Nói tiếp chuyện giáo dục từ chương. Lối suy nghĩ thầy giỏi hơn trò biến giáo dục trở thành một thứ tôn giáo. Mới đây, tôi có dịp tham gia một buổi nói chuyện về tư duy phản biện trong giáo dục, thấy một số ý kiến vẫn còn lòng vòng, tranh luận về định nghĩa của cụm từ này, khiến vấn đề trở nên phức tạp.

* Vậy nên “đơn giản hóa” nó như thế nào, thưa ông?

– Tư duy phản biện (critical thinking) không phải là một triết lý, mà là công cụ để người học mạnh dạn đi xa hơn trong hành trình kiếm tìm chân lý. Thí dụ, khi tiếp nhận một vấn đề do người khác tìm tòi, sáng tạo, học sinh cần được khuyến khích tìm tòi thêm. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, các em có thể tự do phản biện.

Nhiều thầy cô nên tập cách lắng nghe những ý kiến trái chiều, khích lệ đối thoại và sẵn sàng chấp nhận có những khía cạnh trò giỏi hơn mình, sâu sắc hơn mình. Đương nhiên, không phải tất cả học sinh sinh viên đều ngoan ngoãn như một bầy cừu, nhưng số đông là như vậy.

Tôi nghĩ cả gia đình và nhà trường đều có trách nhiệm về thực trạng này. Ở nhà, cha mẹ dạy con rằng Con cãi cha mẹ trăm đường con hư. Trong một chừng mực nhất định, câu nói này đã trở thành một cái vòng kim cô, gắn lên đầu trẻ thơ. Đến trường, vừa vào lớp một, học trò được dạy là “tiên học lễ, hậu học văn”, rồi “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Năm này qua năm khác, các em tự đúc rút ra “im lặng là vàng”.

Tôi nghĩ ngành giáo dục nên cải sửa “tiên học lễ, hậu học văn” thành “tiên học phản biện, tiếp đến là học lễ, rồi mới tới học văn”. Trong xã hội loài người, những người làm nên sự nghiệp thường là những người có tư tưởng dám phản biện, dám chống đối cái sai.

Ở Mỹ có một nhân vật khá nổi tiếng là Ralph Nader. Sau khi tốt nghiệp ngành luật, thay vì hành nghề luật sư, ông ấy tự nguyện bảo vệ quyền lợi của người tiêu dùng, bằng cách truy tìm những bằng chứng cho thấy nhiều công ty cố tình bán ra thị trường những sản phẩm kém chất lượng, gây thiệt hại cho người tiêu dùng trong bối cảnh luật pháp chưa bảo vệ quyền lợi của họ.

Dần dần, nhiều người ủng hộ ông ấy, hình thành phong trào bảo vệ người tiêu dùng ở nước Mỹ. Vấn đề là ông đã làm thay đổi tư duy của cả một nước. Một trường hợp khác là mục sư Martin Luther King đấu tranh cho phong trào nhân quyền thập niên 1950-1960.

* Hình như ông đánh giá rất cao vai trò của những người dám bơi ngược dòng?

– Đúng vậy. Trong nhiều trường hợp, vai trò của họ còn quan trọng hơn nhà cầm quyền. Sự phát triển của nước Mỹ có phần đóng góp không nhỏ của những con người như Ralph Nader, Martin Luther King. Một điểm chung giữa hai nhân vật này là chấp nhận đặt cược sinh mạng mình vào một mục đích mà họ tin là đúng và không tư lợi cá nhân. Nhờ vậy, nên họ tập hợp được quần chúng.

Ở Việt Nam đầu thế kỷ XX thì có Nguyễn Tất Thành. Vì theo đuổi mục tiêu đấu tranh cho độc lập dân tộc mà người thanh niên xứ Nghệ không an phận với nghề dạy học. Người Việt mình hay nói “một điều nhịn, chín điều lành”. Nhưng cũng có những trường hợp càng nhịn thì người ta càng lấn tới. Bằng chứng là trong lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến năm 1946, Nguyễn Tất Thành, lúc đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã tuyên bố rõ ràng rằng chúng ta càng nhân nhượng thì kẻ địch càng lấn tới.

* Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này.

Theo THƯỢNG TÙNG
Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

Những cơn bão đời

Chào các bạn,

Rất thường xuyên cuộc đời đang sáng sủa vui vẻ của ta bỗng nhiên bị một đám mây đen bao phủ kín mít, giông bão, sấm sét, cuồng phong, mưa dầm, ngập lụt, nhức nhối, lắng lo, sợ hãi, trầm uất bao trùm cả con người mình và cả thế giới của mình. Và mình chới với, ngợp thở, tê liệt, không suy nghĩ gì được, không thiết ăn uống, không thiết làm việc, người cứ rũ liệt, tê liệt hoàn toàn.
storm
Có hàng nghìn l‎y’ do trong đời sống có thể mang đến mây đen và bão tố–mất việc, mất tình, mất tiền, mất danh, mất địa vị, đụng chạm với bạn, lục đục trong gia đình, lủng củng trong tình cảm… Dù là l‎y’ do gì đi nữa thì hậu quả cũng như nhau—cái nhìn của ta về thế giới bỗng nhiên xoay 180 độ, như đang trong phòng sáng đột nhiên bị tắt hết đèn.

Đây là hiện tượng chúng ta đối diện thường xuyên trong đời sống. Không thể tránh được, vì có việc là có thể mất việc, có tiền là có thể mất tiền, có tình là có thể mất tình, có hạnh phúc là có thể mất hạnh phúc… Cho nên, dù chúng ta cố sống càng ít mất mát càng tốt, nhưng tránh mất mát không thể là trọng tâm hàng đầu của nỗ lực, vì ta không thể tránh hết được. Trọng tâm hàng đầu của nỗ lực sống phải là làm thế nào để ta không bị tê liệt mỗi khi bị mất mát.

Vấn đề chính của khủng hoảng là mỗi khi đụng khủng hoảng ta có cảm tưởng là bị bẹp dí dưới ngọn núi khổng lồ–cơn khủng hoảng thấy nặng nề như ngọn Hoàng Liên Sơn. Nhưng sự thật thì đó chỉ là một ảo tưởng, vì đa số mọi cơn khủng hoảng đều nhỏ xíu. Ví dụ, ta bị một cơn nhức đầu như vỡ não, chẳng làm ăn gì được, nhưng rất có thể là chỉ 2 viên aspirin có thể giải quyết vấn đề. Hoặc, chỉ một cơn nhức răng có thể làm ta lăn lộn sõng soài, nhưng rất có thể chỉ cần 2 viên aspirin nữa là xong. Đang đi thoải mái, đạp ngay một gai hoa hồng sâu vào lòng bàn chân, rút ra không được, thế là không đi đứng gì được nữa, cứ phải ngồi đó khóc, cho đến khi lấy được gai ra.
underamountain
Thế nghĩa là gì? Thưa, nghĩa là chỉ một vấn đề nhỏ như chiếc gai hoa hồng, có thể làm toàn thân ta rũ liệt như bị ngọn núi đè. Nhưng gai hoa hồng vẫn không phải là ngọn núi, và thực sự là nó không thể đè bẹp ta được, phải không các bạn?

Trẻ em ở nhà quê quen đi chân không, dẫm gai hàng ngày là chuyện tự nhiên. Chẳng chết chóc ai cả. Thế thì quả núi sinh ra từ cái gai bé tí của ta là thật hay giả? Ta rũ liệt vì ta chưa quen dẫm gai, chưa quen chịu đựng dẫm gai, hay gai là núi?

Đây là điều quan trọng nhất cho cách sống tích cực trong khủng hoảng. Đa số mọi vấn đề, nếu không phải là tất cả mọi vấn đề, thực ra rất nhỏ so với ảnh hưởng của chúng trên tâm ta. Ta có cần một chiếc màn bao trùm cả thế giới để mắt ta không còn thấy thế giới? Không, ta chỉ cần hai hại bụi ớt rơi vào hai mắt thì ta không thể thấy thế giới được nữa. Bản chất của khủng hoảng là thế, chỉ cần hai, hay một, hạt bụi là có thể làm cho tâm ta hoàn tòan mù mịt, không còn thấy gì, không còn thấy hạnh phúc, hy vọng, yêu đời, tích cực, hăng hái, tĩnh lặng, an lạc…

thorn
Đọc báo hàng ngày ta thấy thiên hạ giết nhau vì mấy chuyện “ruồi bu” hàng ngày—em gái nói anh xấu trai, mẹ la con lười biếng, bạn bè chê nhau dốt, vợ chê chồng bất tài, chó nhà này chạy qua nhà kia tiểu bậy, mất 10 ngàn đồng và nghi là bạn mình lấy… Nói chung là đa số các chuyện giết người trên báo chí hàng ngày chỉ vào hàng “xe đạp cán chó.” Nhưng những cái gai nhỏ xíu, như mất 10 nghìn đồng, vẫn có thể làm cho một người hoàn toàn mù quáng và trở thành điên rồ.

Vì vậy, khi ta gặp vấn đề, gặp khủng hoảng, nằm dưới đáy núi thở không được, sắp ngợp thở, sắp chết, sợ hãi, tê liệt, tuyệt vọng, nhúc nhích không được… thì hãy nằm yên đó và suy nghĩ… từ từ…. tĩnh lặng… logic… thoải mái… xem quả núi đang đè mình thực ra có phải là quả núi hay không, vấn đề mình đang gặp phải có phải là quả núi hay không, hay đó chỉ là ảo tưởng của tâm trí, chỉ là cái gai tí ti của người chưa quen đạp gai. Nếu không nhúc nhích tay chân được thì cứ nằm yên và nhúc nhích tư tưởng một tí như thế… Biết đâu môt lúc sau thấy dễ thở hơn, thoải mái hơn, mở mắt ra thì thấy trái núi đã biến đâu mất. Và trong tay mình chỉ có một chiếc gai hồng.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Maze in the 100MM USD pedestrian tunnel — English Disscusion

Dear everyone,

Has anyone in Hanoi experienced this maze, to share with us here?

Thanks a million in advance.

Hoanh

.

Mê cung’ dưới hầm bộ hành gần 100 triệu USD

Với 12 cửa lên – xuống và vài chục biển chỉ dẫn, hầm đường bộ Ngã Tư Sở (Hà Nội) đang trở thành “mê cung” thách đố người đi bộ.
Người đi bộ phớt lờ công trình triệu đô

Sáng 9/9, dòng phương tiện và người đi bộ tấp nập ngược xuôi qua nút giao thông Ngã Tư Sở (Hà Nội). Nhưng dưới hầm đường bộ chỉ lác đác vài người. Vừa định leo lên lối rẽ sang đường Láng, hai học sinh mặc đồng phục THPT giật mình trước tiếng quát của nhân viên trực bảo vệ do đi ngược đường. Ngơ ngác hỏi lại, cuối cùng đôi bạn trẻ đành quay lại theo hướng tay người bảo vệ.

Hai phút sau cũng tại vị trí này, một phụ nữ đi xe đạp ngược chiều, sau khi được bảo vệ “nhắc nhở” cũng quay xe đi hướng khác.

Nhân viên trực bảo vệ hướng dẫn khách qua đường. Ảnh: Xuân Tùng
Nhân viên trực bảo vệ hướng dẫn khách qua đường. Ảnh: Xuân Tùng

Đã đi vài lần qua đường hầm nhưng chị Nguyễn Mai Loan, quê Vĩnh Phúc vẫn “toát mồi hôi” khi tìm lối lên đường Láng. “Tôi đã nhiều lần đi qua đường hầm nhưng rất khó xác định vì quá nhiều lối lên – xuống. Đi lên rồi lại đi xuống vì nhầm”, chị Loan nói.

Dẫn cháu đi xuyên qua đường hầm từ cửa Trường Chinh sang chợ Ngã Tư Sở, ông Trọng (phố Trường Chinh, Hà Nội) tỏ ra khá thông thạo đường hầm khi liên tiếp chỉ dẫn cho những người đi sai. “Tôi cũng chẳng thông thạo gì, trước đây tôi cũng như họ xuống rồi chẳng biết lối nào mà đi nhưng xuống nhiều thành quen”.

Theo quan sát, dưới đường hầm có rất nhiều bảng chỉ dẫn được đặt giữa đường, đầu các cửa lên xuống. Mặc dù được bố trí dày đặc, khoảng 20m lại có vài biển nhưng khách bộ hành rất khó xác định lối lên do có nhiều biển chỉ dẫn trùng hướng. Đó là chưa kể thi thoảng còn xuất hiện những tấm biển cấm đi ngược chiều gây khó khăn cho người sử dụng.

Đứng trước tấm biển “Trường Chinh – Tây Sơn” và “Trường Chinh, Nguyễn Trãi, Láng” Hoa, sinh viên đại học Công Đoàn phân vân không biết đi thế nào. Cuối cùng cô đành nhờ sự hướng dẫn của nhân viên trực bảo vệ.

“Tôi muốn lên đường Trường Chinh mà có biển chỉ dẫn rẽ phải, biển lại chỉ dẫn đi thẳng. Như vậy thì đánh đố người đi đường”, chị Hoa nói.

Chỉ có một hướng Trường Chinh nhưng biển thì rẽ phải, biển thì đi thẳng. Trong ảnh, nhân viên trực bảo vệ đang giải thích đường đi cho khách. Ảnh: Xuân Tùng

30 phút tại đường hầm này, phóng viên chứng kiến hàng chục trường hợp khách loay hoay tìm lối lên. Nhiều người, đứng trước những bảng chỉ dẫn do không phân biệt được đành nhờ đến sự trợ giúp của nhân viên trực bảo vệ. Không ít người đi lên nhưng sau ít phút đành quay lại hầm.

Là người thường xuyên qua hầm bộ hành Ngã Tư Sở, bạn Như Dũng chia sẻ: “Lần nào đi xuống hầm Ngã Tư Sở tôi cũng bị lạc lối. Sao họ không làm mấy cái biển kiểu như ở sân bay, rất thuận lợi. Hành khách chỉ việc nhìn vào sơ đồ rồi định vị vị trí để đi”.

Anh Nguyễn Văn Lập, Công ty Công trình giao thông 3, trực bảo vệ thừa nhận, nếu không có người hướng dẫn thì giao thông trong đường hầm sẽ hỗn loạn. Hầu hết khách dù lần đầu hay đã đi nhiều lần đều phải nhờ đến sự hướng dẫn của anh. “Tôi được cử xuống đây để trực bảo vệ nhưng hầu như chỉ có mỗi việc chỉ đường cho khách bộ hành”, anh Lập nói.

Anh Lập cho biết, vì đường hầm dài và đi theo vòng tròn, lại có nhiều lối lên xuống cho nên công ty luôn bố trí 3 ca trực 24/24, mỗi ca gồm 2 người. Một người kiểm soát chung bằng hệ thống camera, người còn lại đi thường xuyên trong hầm để hướng dẫn người dân và bảo vệ an ninh trật tự.

Theo anh Lập, nếu cứ thuần túy đi theo các bảng chỉ dẫn vẫn đi đúng đường nhưng có thể là muốn lên bên trái đường Trường Chinh giáp với Tây Sơn thì lại lên vào bên phải giáp với Nguyễn Trãi. “Do trong đường hầm nhiều lối lên – xuống, người qua đường cần nhìn kỹ biển để đi cho đúng”, anh Lập nói.

Trao đổi với VnExpress.net, ông Trần Danh Lợi, Phó giám đốc Sở Giao thông vận tải Hà Nội cho biết, các biển được treo trong đường hầm là theo thiết kế của nhà thầu Nhật Bản từ khi xây dựng công trình.

“Nếu người dân phản ánh có rắc rối trong bảng chỉ dẫn, hướng đi, chúng tôi sẽ tập hợp và điều chỉnh cho phù hợp”, ông Phó giám đốc Sở nói.

Hầm bộ hành Ngã Tư Sở dài gần 500 m, gồm 4 cửa lên – xuống ở 4 góc đường Nguyễn Trãi, Trường Chinh, Láng, Tây Sơn. Mỗi cửa lại gồm 3 lối lên – xuống dành cho người đi bộ, xe đạp lên và xe đạp xuống.

Hầm được đưa vào sử dụng từ năm 2007, với chiều dài 500 mét với tổng mức đầu tư 1.400 tỷ đồng.

Xuân Tùng

Tiếng đàn bầu của Phạm Đức Thành

Chào các bạn,

Trong tất cả các nhạc cụ trên thế giới, có lẽ Đàn Bầu của ta có tiếng đàn lã lướt uốn éo nhất, nhờ cần điều khiển thay đổi được độ căng của dây đàn khi đang trình tấu. Chẳng có cây đàn nào khác trên thế giới mà người nghệ sĩ thay đổi độ căng dây đàn thường trực cả.

Đàn Bầu còn gọi là độc huyền cầm (đàn một dây) vì nó chỉ có một dây.

Pham-Duc-Thanh
Nghệ sĩ Phạm Đức Thành ở Canada là một nghệ sĩ đàn bầu thượng thặng của Việt Nam, với tiếng đàn bầu phong phú có thể diễn tả nhiều loại nhác khác nhau với sắc thái riêng của nhạc.

Anh định cư tại Canada năm 1996. Thông tin trên website Phamhuuthanh.com cho biết:

Phạm Đức Thành là một nhạc sỹ Quốc tế sử dụng đàn một dây (Đàn Bầu). Anh sinh năm 1956 tại thôn Đoan Bình xã Gia phú , huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Tài năng âm nhạc đã thể hiện từ tuổi thơ: 4 tuổi đã biết chơi trống chèo, 5 tuổi đàn Mandolin, 6 tuổi biết Đàn Bầu, Đàn Nhị… .Năm 1974, nhạc sỹ Đức Thành đã rời ra Hà Nội vì được mời vào nhà hát chèo Việt Nam (Là nhà hát chèo lớn nhất quốc gia) và được là một nhạc công chính thức về Đàn Bầu.

Cuối năm 1978 là một nhạc sỹ Đàn Bầu sân khấu Chèo duy nhất để tham dự nhạc hội Đàn Bầu toàn quốc gia, tại Hà nội, sau đó vào Sàigòn học thêm về âm nhạc cổ truyền Miền Trung và miền Nam . Tháng 10 năm 1983 tốt nghiệp thủ khoa Đại Học Nghiên Cứu Âm Nhạc. Chính nơi đây anh đã trở thành một trong những nhạc sỹ tài ba về Đàn Bầu về Âm Nhạc cổ truyền cũng như hiện đại.
phamducthanh
Anh và gia đình được định cư tại Canada năm 1996. Hiện tại, người nhạc sỹ đa năng của Mộng Lệ An (Montréal). Ngoài âm nhạc cổ truyềnViệt nam. Với cây Ðàn B?u đã hòa nhập dễ dàng với những giai điệu âm nhac dân gian Thế giới một cách tuyệt vời, đúng như 1 câu thơ của nhà thơ Văn Tiến Lê

Một dây nũng nịu đủ lời
Nửa bầu chứa cả đất trời âm thanh

Trình Độ Học Vấn

1983: Thủ khoa Đại Học nghiên cứu và biểu diễn nhạc cổ truyền Việt Nam .
1978: Tốt nghiệp khoa biểu diễn Đàn Bầu tại nhà hát chèo Việt Nam

Bằng Cấp

1985: Giải nhất Đàn Bầu toàn quốc gia trong kỳ thi Kìm Cò Bầu tại SàiGòn.
1983: Thủ khoa Đại Học nghiên cưu âm nhạc Việt Nam tại SàiGòn.
1978: Đạt bằng Danh Dự Đàn Bầu trong nhạc hội Đàn Bầu quốc gia tại Hà Nội.

Trong những năm vừa qua chúng tôi đã trình diễn một số buổi chọn lọc sau:

* Radio Canada (FM 100.7) tại trường Đại học Mc Gill cùng với Liu Fang (nghệ sỹ Tỳ bà trung Hoa) và Giáo sư tiến sỹ Trần Văn Khê
* Radio NPR tại Seattle (USA)
* ZDF(Đức Quốc)
* CBC Toronto
* Show cho Canada tại các tỉnh:London, Sherbrooke, Toronto, Shawinigan, Chicoutimi, Hull, Ottawa.
* Qua các đại hội âm nhạc như: RYTHMES D’ASIA
* MUSICAL HERITGE OF LA FRANCOPHONIE
* FRANCOPHONIE DE MONTRÉAL
* ASIA MUSIC FESTIVAL
* TELETHON
* MUSIQUE ET TRADITIONS DU MONDE
* FESTIVAL FOLKORIQUE
* Tết Cổ truyền và văn hóa Việt nam tại: Seattle, Texas Houston, California, Florida, Philadelphia, Toronto, Vancouver, Montreal, Dalat, Berlin, Paris, Munchen, stugart, Ben, Oslo, Franfurt, Achen, Hanover, Amsterdam…
* Show Thúy Nga (thường xuyên) tại Paris, Longbeach, Orange County, CBC Toronto.

.

Sau đây mời các bạn thưởng thức 5 bản nhạc:

1. Scarborough Fair (Ôi giàn thiên lý đã xa). Chúng ta đã nói về bài này trước đây trong bài về Paul Simon & Art Garfunkel

2. Lý kéo chài (dân ca miền Nam)

3. Giọt mưa thu (Đặng Thế Phong)

4. Vũ khúc Dao (dân ca Dao–Trung Quốc)

5. Bài ca ngư phủ về nhà (dân ca Trung Quốc, đàn bầu đàn tranh song tấu, Phạm Hữu Thành và Liu Fang). Liu Fang là nghệ sĩ đàn tỳ bà số một của thế giới, chúng ta đã nói đến trong bài Tỳ Bà Hành.
.

Scarborough Fair (Ôi giàn thiên lý đã xa)

.

Lý kéo chài (dân ca miền nam)

.

Giọt Mưa Thu (nhạc Đặng Thế Phong)

.

Vũ khúc Dao (DANCE of YAO-Chinese music)

.

Bài ca ngư phủ về nhà (dân ca Trung Quốc, Phạm Đức Thành đàn bầu; Liu Fang đàn tranh). Trình diễn tại Radio-Canada 2004.

.

Looking for Used Things

Dear Everyone,

Today I post the poem Tìm Đồ Cũ and my English translation in the bilingual poetry category. In this English discussion section, let’s use this opportunity to discuss about that poem and its translation.

You are free to ask me why I use a certain word and not another word, why I have written in a certain way and not another way. You also can propose a change in the translation. We are working with art, not with right-wrong formulas. So we can be as creative and as artistic as we want, within the limit of the original poem.

Here they are again below, for your analysis.

Have a great day!

Hoanh
.

Tìm Đồ Cũ

    – Duy Định –

fleamarket
Tôi tìm một mảnh đời,
…trong chợ trời,
……Golden West
Giữa những ve chai,
…những nồi niêu rỉ xét
Tôi đi tìm khuôn mặt người,
…của một thời,
……giữa chợ chiều sắp dẹp
Khi mặt trời,
…dưới chân đồi,
……khi nắng vàng lịm chết
Tôi đi tìm một nụ cười …
…ai chào mời …
……xa vời và mỏi mệt
Những gian hàng …
…dòm vào,
…thấy người con gái Việt,
…buồn vui
Tôi đi tìm một bờ môi,
…mất rồi,
…bây giờ hối tiếc
Chiếc nón bài thơ,
…bày bán,
…rách nát, tóc bạc rồi …..

.

Looking for Used Things
fleamarket1
I look for a piece of life,
…in the flea market,
……Golden West
Among empty bottles,
…rusted pans and pots
I look for the human face,
…of a time,
……in the closing afternoon market
When the sun,
…at the foot of the hill,
……when the yellow light is dying
I look for a smile…
…someone solicits…
……distant and tired
The selling booths…
…I look in,
…see the Viet girl,
…happy and sad
I look for the lips,
…already lost,
…now regretful
The nón bài thơ,
…for sale
…tattered, the hair has turned gray …

(Translated by TDH, 9/30/2000 , 9/9/2009)

Tìm Đồ Cũ

Chào các bạn,
fleamarket2
Bài thơ này mình đọc trên một tờ báo tiếng Việt ở Mỹ 9 năm trước. Không nhớ là báo nào. Mình đã dịch sang tiếng Anh năm 2000. Hôm nay thấy trong computer, lấy ra, edit lại, và chia sẻ với các bạn. Theo bài thơ, tác giả là một người Việt, có lẽ ở một nơi có nhiều người Việt, mình không biết Chợ Trời Golden West ở đâu, có lẽ California (miền tây nước Mỹ). Đi chợ trời tìm đồ cũ là một hoạt động giải trí của nhiều người, kể cả mình, như là window shopping vậy. Ở Sài Gòn ngày xưa có khu chợ trời Dân Sinh, không biết ngày nay còn không.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mời!

Hoành

.

Tìm Đồ Cũ

    – Duy Định –

fleamarket
Tôi tìm một mảnh đời,
…trong chợ trời,
……Golden West
Giữa những ve chai,
…những nồi niêu rỉ xét
Tôi đi tìm khuôn mặt người,
…của một thời,
……giữa chợ chiều sắp dẹp
Khi mặt trời,
…dưới chân đồi,
……khi nắng vàng lịm chết
Tôi đi tìm một nụ cười …
…ai chào mời …
……xa vời và mỏi mệt
Những gian hàng …
…dòm vào,
…thấy người con gái Việt,
…buồn vui
Tôi đi tìm một bờ môi,
…mất rồi,
…bây giờ hối tiếc
Chiếc nón bài thơ,
…bày bán,
…rách nát, tóc bạc rồi …..

.

Looking for Used Things
fleamarket1
I look for a piece of life,
…in the flea market,
……Golden West
Among empty bottles,
…rusted pans and pots
I look for the human face,
…of a time,
……in the closing afternoon market
When the sun,
…at the foot of the hill,
……when the yellow light is dying
I look for a smile…
…someone solicits…
……distant and tired
The selling booths…
…I look in,
…see the Viet girl,
…happy and sad
I look for the lips,
…already lost,
…now regretful
The nón bài thơ,
…for sale
…tattered, the hair has turned gray …

(Translated by TDH, 9/30/2000 , 9/9/2009)

Watch out for your motorbike watcher – English Discussion

Dear everyone,

Watch out for people who offer to watch your bike on the road.  It may disappear.

In the following article, many Hanoians lost their bikes to a group of people who ran a “bike parking space” by Ho Guom.  People gave their bikes to them, got a ticket,  and when they came back, both the bikes and the bike watchers were gone.

What should local governments do to stop this kind of operation? It may spread to many other cities.

Have a great day!

Hoanh

.

Hàng loạt xe máy ‘bốc hơi’ trong bãi gửi ở trung tâm Hà Nội

Sau tối dạo chơi ở hồ Hoàn Kiếm trong ngày Quốc khánh, nhiều người tá hỏa phát hiện xe máy của mình không còn trong bãi gửi. Những người nhận trông xe nhiệt tình trước đó cũng biến mất.

Tối 2/9, tại một bãi gửi xe ngay sát hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), nhiều người khách nhốn nháo tìm xe và người trông giữ. Sau một hồi tìm kiếm tuyệt vọng, họ kéo nhau lên Công an phường Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm trình báo.

Một độc giả của VnExpress.net phản ánh, hơn 21h, anh cùng bạn đến khu vực hồ Hoàn Kiếm chơi. Tại vỉa hè số 6 Đinh Lễ (khu vực Bưu điện Bờ Hồ) có một phụ nữ chạy lại mời chào đon đả và hướng dẫn nơi để xe. Một thanh niên ghi số lên yên và đưa cho khách chiếc vé có chữ ký.

“Tôi nghĩ khu vực này ở trung tâm, ngày lễ an ninh trật tự tốt nên khi đưa xe vào bãi tôi đã không khóa cổ. Hơn 23h tôi quay về thì xe và những người trông giữ đều biến mất”, vị này cho hay.

Khách nên chọn chỗ gửi xe có nhân viên mặc đồng phục, biển hiệu rõ ràng. Ảnh: Hoàng Anh.

Theo vị khách này có 4 người khác cũng lâm vào cảnh khóc dở mếu dở như vậy. Tại Công an phường, các nạn nhân cho biết họ cùng gửi ở địa điểm trên, đều cầm một loại vé giống nhau – không đúng theo mẫu quy định của Bộ Tài chính.

Một nhân viên làm việc gần khu vực đó cho hay, tối hôm đó anh thấy có khoảng 5-6 người hầu hết là thanh niên trông giữ xe ở địa điểm xảy ra vụ việc trên. “Tất cả họ đều không mặc quần áo đồng phục. Sau khi dắt đi 5 chiếc xe, trong đó có một số xe ga, nhóm trông giữ đã không quay trở lại”, anh này nói.

Một nhân chứng 50 tuổi khác kể: “Tối 2/9, trên đường về, tôi thấy địa điểm này còn lại khoảng hơn chục xe máy và xe đạp nhưng không có ai trông coi”.

Sáng nay, trao đổi với VnExpress.net, ông Trần Đăng Hải (Phó thanh tra Sở Giao thông vận tải Hà Nội) cho biết, ở quận Hoàn Kiếm, Sở cấp phép cho 5 doanh nghiệp tư nhân được phép trông xe rải rác ở một số phường. Nhân viên làm việc tại các bãi trông giữ đều phải mặc đồng phục, đeo biển hiệu.

“Riêng tại khu vực trước cửa Bưu điện Bờ Hồ, Sở cấp giấy phép duy nhất cho Công ty TNHH thương mại và dịch vụ Hạnh Ly, còn lại là những điểm trông xe tự phát”, ông Hải khẳng định.

Ngày 4/9, Công an quận Hoàn Kiếm cho biết đã vào cuộc xác minh vụ mất xe nêu trên.

Hoàng Anh

Guitar cổ điển cho dân ca Việt Nam

Chào các bạn,

Guitar cổ điển tây phương trình bày dân ca cổ điển Việt Nam. Một phối hợp rất nhiều sáng tạo.

Mời các bạn nghe 3 bản dân ca Việt Nam, độc tấu với guitar cổ điển.

Bèo dạt mây trôi, Đặng Thế Long soạn cho guitar và Huỳnh Bá Thơ trình tấu.
Lưu thủy, Tạ Tấn soạn cho guitar, Nguyễn thị Kim Chung trình tấu.
Bèo dạt mây trôi, Nguyễn Thế An soạn cho guitar và trình tấu.

Thân mời!
.

Bèo Dạt Mây Trôi (Soạn cho guitar cổ điển: Đặng Ngọc Long, trình tấu: Huỳnh Bá Thơ)

.

Lưu Thủy (Nhạc soạn cho guitar: Tạ Tấn, trình tấu: Nguyễn Thị Kim Chung)

.

Bèo dạt mây trôi (Sọan cho guitar và trình tấu: Nguyễn Thế An)

Bạn có tin là có một thế giới siêu hình ?

Chào các bạn,
ghost
Trong mục nghiên cứu xã hội chúng ta tuần này, câu hỏi cho chúng ta là:

“Bạn có tin là có một thế giới siêu hình (thần thánh, ma quỷ, chúa phật v.v…) khác với thế giới chúng ta đang sống?”

Câu hỏi và câu trả lời bên cột trái của trang ĐCN. Xin các bạn trả lời đông đảo nhé.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

The baby elephant–English Discussion

Dear Everyone,

Today anh Hong Phuc posted a cute and fun poem about The Baby Elephant. Anyone like to translate it into English?

Have fun!

Hoanh

.
voicon bandon
Chú voi con

Bản Đôn có chú voi con
Chiếc vòi ve vẩy lon ton đón chào.
Cả ngày chạy nhảy lao xao
Người ơi! Hãy đến gởi trao tâm tình.

****

Cầu tre lắt lẻo xinh xinh
Thiên nhiên hùng vỹ hữu tình xứ Tây.
Hương rừng bát ngát cỏ cây
Suối reo ,chim hót nơi đây thiên đường

****

Đến rồi lòng mãi vấn vương
Voi con xứ sở quê hương núi rừng.

Hồng Phúc

Kalamazoo Promise–Lời hứa “Giáo dục Đại học cho tất cả”

Chào các bạn,

Học đại học luôn luôn là một khó khăn cho người nghèo–học phí, sách vở, không thể đi làm để kiếm tiền. Và nếu trường học ở xa nhà, phải ở trọ nơi xa, thì chi phí luôn luôn quá sức một gia đình nghèo có thể lo lắng.
totnghiep
Tại thành phố nhỏ Kalamazoo ở tiểu bang Michigan, Mỹ, 25% gia đình thuộc dạng nhèo đói, học đại học xem như là một giấc mơ không tưởng cho nhiều con em.

Nhưng, một giáo chức tận tâm, chị Janice Brown, giám đốc giáo dục Kalamazoo cố tìm cách cho tất cả con em trong vùng Kalamazoo đều có cơ hội học đại học.

Janice Brown (bên trái) người tạo ra Kalamazoo Promise
Janice Brown (bên trái) người tạo ra Kalamazoo Promise

Chị bỏ ra 5 năm trường, nói chuyện không ngừng với nhiều người trong vùng. Cuối cùng chị thuyết phục được một nhóm công dân nặc danh trong vùng đồng ý bỏ ra 10 triệu đôla một năm để làm học bổng cho tất cả mọi em trong vùng. Người đi học chỉ cần học đủ điểm trung bình để lên lớp, và tùy theo đã ở vùng Kalamazoo và học các trường công lập Kalamazoo bao lâu, các em sẽ có một số tiền học bổng tương ứng, trả học phí và các khoản tốn phí bắt buộc cho trường, như sách giáo khoa v.v…. theo các bậc thang dưới đây.

Thời gian đã học
ở Kalamazoo——————Học bổng đại học

Vưởn trẻ-12——————————–100%
1-12——————————————-95%
2-12——————————————-95%
3-12——————————————-95%
4-12——————————————-90%
5-12——————————————-85%
6-12——————————————-80%
7-12——————————————-75%
8-12——————————————-70%
9-12——————————————-65%
10-12—————————————–None
11-12—————————————–None
12-12—————————————–None
totnghiep1
Sau khi sở giáo dục Kalamazoo công bố “Lời Hứa Kalamazoo” ngày 10 tháng 11 năm 2005, người ta thấy ngay ảnh hưởng. Kalamazoo là một thành phố đang chết bỗng nhiên nhà cửa lên giá, nhiều gia đình từ các nơi khác chuyển về để con cái được hưởng lợi ích của lời hứa, có gia đình đến từ nước Nga, số học sinh trong vùng gia tăng, và số học sinh tốt nghiệp trung học theo học đại học tăng vọt. Người ta nhẩm tính là tổng số tiền tặng cho chương trình này lên đến 250 hay 300 triệu đô la.

Nhiều nơi khác trên đất Mỹ mở những chương trình “Lời hứa” tương tự, tại El Dorado tiểu bang Arizona), Denver (tiểu bang CO) và Pittsburgh (tiểu bang Pennsylvania).

Balwin, một vùng rất nghèo ở của tiểu bang Michigan, nơi 90% gia đình ở vào dạng nghèo, cũng vừa mới có Lời hứa sẽ cho mỗi một em tốt nghiệp trung học 5 nghìn đô la một năm để học đại học. Đây là thành phố đầu tiên của bang Michigan theo gương Kalamazoo (cũng của Michigan).

Chúng ta có thể thăm trang web Kalamazoo Promise ở đây và nghe chương trình TV phỏng vấn giám đốc giáo dục Kalamazoo Janice Brown ở đây.

Các “Lời Hứa” này là các chương trình thiện nguyện hoàn toàn do dân chúng đóng góp. Một quốc gia chỉ có thể mạnh khi nhân dân góp tay vào việc giải quyết các vấn đề của quốc gia như thế. Không thể dồn tất cả mọi việc vào tay nhân viên nhà nước. Nhân viên nhà nước sẽ có hiệu lực gấp nhiều lần, bằng cách khuyến khích và hỗ trợ nhân dân tự nguyện.

Để làm được như thế chúng ta cần có hai điều kiện phát triển song hành:

1. Mỗi người dân phải thấy vai trò quan trọng của mình trong việc phát triển đất nước.

2. Chính sách nhà nước phải khuyến khích phát triển xã hội nhân sự, phát triển các tổ chức thiện nguyện của nhân dân. Dùng luật để khuyến khích, thay vì dùng luật để cản trở. Và dùng luật để kiểm soát và chận đứng các lạm dụng lường gạt, để môi trường thiện nguyện của nhân dân được trong sạch và phấn chấn, kích thích được nhân dân đứng ra tự tổ chức các đoàn nhóm thiện nguyện.

Nếu nhân dân cùng bắt tay nhau làm việc và nhà nước hỗ trợ, thì có lẽ là hiệu năng phát triển sẽ 10 lần hơn là hiệu năng khi nhà nước làm mọi thứ một mình.

Có rất nhiều vấn đề đất nước cần giải quyết, những người dân chúng ta nên tìm cách đóng góp vào cách giải quyết, được tí nào hay tí nấy. Nhất là trong vấn đề trọng đại nhất của tương lai đất nước–giáo dục.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Mandolin–tiếng đàn của các dạ khúc cho tình nhân

Chào các bạn.

Cây đàn Mandolin là cây đàn gắn liền vơi hình ảnh lãng mạn của Ý. Khi nói về các dạ khúc cho người yêu (serenata), chúng ta thường thấy hình ảnh của một cậu đứng dưới đường với cây mandolin hát cho nàng đứng bên cửa sổ trên lầu.

Ngày nay với sự thống trị của cây guitar, cây mandolin gần như là bị quên lãng. Nhưng sự thực là, nếu ta lắng nghe, tiếng đàn mandolin rất lãng mạn.

Mời các bạn nghe vài bản nhạc mandolin sau đây. Video 1 và 3 là giao hưởng của Vivaldi, người có những giao hưởng mandolin nổi tiếng nhất.

Video 1 là màn trình diễn của Evan Marshall (Mỹ) , người được xem là tay mandolin nhanh nhất thế giới, với sự phụ họa của Scott Gates guitar.

Video 3 là dàn giao hưởng mandolin Ettlingen ở Đức.

Video 2 là phần trình diễn của ANTONIO CALSOLARO, nghệ sĩ mandolin ở Ý.

Thân mời!
.

Vivaldi Mandolin Concerto – Evan Marshall and Scott Gates

.

Mandolin Maestro ANTONIO CALSOLARO (Mandolin) and Francesco Polito (Guitar)

.

Antonio Vivaldi, Mandolin Concerto, 1st Movement

Hát cho mẹ cha

Chào các bạn,

Tình yêu cha mẹ thâm sâu. Làm sao ta có thể nói hết được? Ngôn từ nào có thể diễn tả được?

Trong mùa Vu Lan, mùa báo hiếu, chúng ta hãy nguyện cầu cho cha mẹ. Gởi gắm cha mẹ vào bàn tay yêu thương cùa các Đấng từ nhân.

Và cùng nhau chia sẻ cảm xúc sâu thẳm của ta về mẹ cha qua một số ca khúc sau đây:

1. Tình Mẹ (Ngoc Sơn)
2. Bông Hồng Cài Áo (Phạm Thế Mỹ, Tuấn Ngọc)
3. Nhớ cha (Ngọc Sơn, Xuân Mai)
4. Tình Cha (Ngọc Sơn)
5. Nước Mắt Mẹ Hiền (Ngọc Sơn)
6. Lòng mẹ (Hương Lan, Xuân Mai)
7. Mẹ Tôi (Mai Sy Đăng)
8. Mẹ Từ Bi (Nghiêu Minh, Hồng Ngọc)
9. Nhật kí của mẹ
10. Mẹ là Phật (Thích Trí Cao, Lê Duy)
11. Maman (Christophe Maé)
12. Papa (Christophe Maé)
13.

    a. Hòn Vọng Phu 1
    b. Hòn Vọng Phu 2
    c. Hòn Vọng Phu 3

14. Ave Maria (Schubert, Pavarotti)
15. Vũ khúc “Thiên Thủ Quán Âm”

Mời các bạn!

.

1. Tình Mẹ (Ngoc Sơn)

.

2. Bông Hồng Cài Áo (Phạm Thế Mỹ, Tuấn Ngọc)


.

3. Nhớ cha (Ngọc Sơn, Xuân Mai)

.

4. Tình Cha (Ngọc Sơn)

.

5. Nước Mắt Mẹ Hiền (Ngọc Sơn)

.

6. Lòng mẹ (Hương Lan, Xuân Mai)

.

7. Mẹ Tôi (Mai Sy Dang)

.

8. Mẹ Từ Bi (nhạc lời NGHIÊU MINH, tiếng hát Hồng Ngọc)

.

9. Nhật kí của mẹ

.

10. Mẹ Là Phật (Lời: Thích Trí Cao. Nhạc, Mix & Hòa âm: Lê Duy. Trình bày: Lê Duy).

.

11. Christophe Maé: Maman

.

12. Christophe Maé- Papa

.

13. Hòn vọng phu (Lê Thương–Đức Tuấn, Thanh Thúy)

a. Hòn Vọng Phu 1


.

b. Hòn Vọng Phu 2


.

c. Hòn Vọng Phu 3


.

14. Ave Maria — Schubert — Pavarotti

.

15. Vũ khúc “Thiên Thủ Quán Âm”