All posts by Trần Đình Hoành
Sao cứ loanh quanh 6 nẻo luân hồi không ra được?
Chào các bạn,

Nhà Phật dạy rằng nếu ta chưa giác ngộ thì ra cứ vướng mắc loanh quanh trong 6 nẻo luân hồi từ kiếp này sang kiếp kia, cứ như là chuột chạy trong ma trận, không ra được. Nhưng ta không cần phải nói chuyện ta không biết được, tức là chuyện nhiều kiếp nối nhau. Nói chuyện luân hồi kiếp này thôi cũng đủ vui rồi.
Nếu vợ chồng bạn thỉnh thoảng gây gổ dữ dội, một người thì phùng mang trợn má như quỷ sứ, một người thì trầm uất thất thần như ma trơi, cứ vậy cả tuần hay cả tháng. Sau đó lại cười vui. Hai tháng sau lại gây nữa. Đó không phải là liên tục luân hồi vào đường ngạ quỷ và atula sao?
Continue reading Sao cứ loanh quanh 6 nẻo luân hồi không ra được?
Cái nhìn trong suốt về người khác
Chào các bạn,

Chúng ta thường rất tin tưởng vào nhận thức của mình về một vấn đề nào đó, một người nào đó, một hành động của ai đó, tại nơi mọi lúc. Ví dụ: Một cô nàng nào đó nói một câu gì đó mà ta nghe dốt ngoài sức tưởng tượng, và ta tin rằng cô đó đã nói một điều rất dốt, và rất có thể là cô ấy rất dốt. Nhưng, nếu chúng ta tin thường trực vào nhận thức của ta như thế, thì chính ta rất ngu muội si mê.
Vì, trong 99,99% của mọi trường hợp, nhận thức chúng ta bị bóp méo, không chính xác.
Vướng mắc
Chào các bạn,

Chúng ta thường nói đường đời nhiều gai góc. Nếu các bạn đi vào các khu rừng rậm một chút thì sẽ biết được con đường gai góc là thế nào. Từ loại cỏ thấp dưới chân cao gần đầu gối, đến các cành cây nhỏ cao khoảng từ gối lên ngực, cho đến các cành từ trên cao xõa xuống đầu ta, mọi thứ tạo thành một mạng lưới chằng chịt. Rất thường khi, có một số cành có gai như cành hồng. Tất cả tạo thành một mạng lưới gai góc chằng chịt. Con đường xuyên rừng luôn luôn là con đường nhiều gai góc.
Mà nhiệm vụ của gai góc là làm cho bạn bị vướng. Vướng tay vướng chân vướng đầu vướng cổ. Nhưng vướng thì vướng, người khai phá luôn tiếp tục vén dọn gai góc sang một bên để mà tiến bước.
Cry Me a River

Ella Jane Fitzgerald (April 25, 1917 – June 15, 1996), được biết đến như là Đệ nhất Công nương Của Các Ca Khúc (First Lady of Song) và Công nương Ella (Lady Ella), là ca sĩ nhạc Jazz của Mỹ, có giọng ca 3 quãng tám (3 octaves từ Db3 đến Db6), và là giọng ca Jazz nữ của mọi thời đại.
Cry Me a River là một bản nhạc blues, tức là jazz chậm, buồn, do Arthur Hamilton viết năm 1953 cho Ella Fitzgerald hát, nhưng phải đợi đến năm 1961 Ella mới phát hành một đĩa nhạc có bản này. Trước đó, năm 1955, ca sĩ Anh Julie London đã thu âm bản này ở Anh và bán đến hàng triệu đĩa ở Anh và Mỹ. Cho đến ngày nay, Cry me a River đã được vô số ca sĩ trên thế giới thu âm, và viết lại thành nhiều thứ tiếng.
Diana Krall (sinh 1964) là ca nhạc sĩ Jazz của Canada, đã thắng 3 Grammy và 8 Juno, và là giọng ca Jazz nữ được nhiều người trên thế giới biết đến nhiều nhất ngày nay. Tuy nhiên, Diana Krall thường hát Jazz Standard, trong khi đó Ella Fitzgerald là nữ hoàng muôn thuở Jazz chính thống.
Hôm nay chúng ta nghe cả Ella Fitzgerald và Diana Krall trong bản Cry Me a River.
Khóc Cho Tôi Cả Dòng Sông
Bây giờ anh nói anh cô đơn
Anh khóc cả đêm
Tốt, anh có thể khóc cả dòng sông cho tôi
Khóc cả dòng sông cho tôi
Tôi đã khóc cả dòng sông vì anh
Bây giờ anh nói anh ân hận
Vì đã không chân thật
Tốt, anh có thể khóc cả dòng sông cho tôi
Khóc cả dòng sông cho tôi
Tôi đã khóc cả dòng sông vì anh
Tạo năng lượng tích cực cả ngày
Chào các bạn,

Hôm qua, trong bài Cuộc Chiến Của Các Năng Lượng, chúng ta đã nói đến cách nhận ra khi nào ta bị một năng lượng tiêu cực tấn công, và cách để giữ vững năng lượng tích cực đồng thời dùng năng lượng tích cực để xóa tan năng lượng tiêu cực đang tấn công. Hôm nay chúng ta chúng ta nói đến cách để tạo ra năng lượng tích cực cho mình cả ngày.
Khi thực hành các cách sau đây, bạn có thể nhận ra một năng lượng tích cực vừa được bạn tạo thành khi bạn cảm thấy vui vẻ, phấn khích, yêu đời, lên tinh thần… Khi ta tạo ra năng lượng tích cực ta nhận thấy ngay, khỏi cần máy dò.
The Look of Love

The Look of Love là một bài nhạc Pop với một tí âm hưởng Jazz, khá phổ thông, xuất hiện lần đầu năm 1967 trong phim gián điệp James Bond 007 “Casino Royale”, do Burt Bacharach và Hal David viết, và Dusty Springfield hát.
Dusty Springfield (16 April 1939 – 2 March 1999) là ca sĩ nhạc Pop người Anh. Trong thập niên 6x cô rất thành công, với một số bản nhạc nổi tiếng quốc tế như bản You Don’t Have to Say You Love Me” (1966).
Diana Krall, (sinh16.11.1964) là nhạc sĩ piano, người Canada, chơi piano và hát nhạc Jazz. Cô là nữ ca sĩ Jazz bán chạy nhất trong hai thập niên 9x và 0x. Cô đã thắng 3 giải Grammy, 8 giải Juno, và được ghi tên vào Canada Hall of Fame.
Diana Krall có giọng Jazz ấm áp và rất tự nhiên như kể chuyện, không có vẻ gì là quá cố gắng hay màu mè, cho nên gần gũi được với nhiều người. Cô hát lại một số bản nhạc nổi tiếng cũ của các thời 4x-7x và làm cho chúng trở thành mới lạ hơn với âm hưởng Jazz của cô.
Sau đây ta có 2 videos The Look of Love: Dustin Springfield hát với âm hưởng Pop của thời 6x, và Dianna Krall hát với âm hưởng Jazz. Trình diễn một bản nhạc Pop với kỹ thuật Jazz có thể gọi là Jazz Standard, đối với nhiều người dễ nghe hơn là nhạc Jazz chính thống.
Ánh Mắt Của Tình Yêu
Ánh mắt của tình yêu trong mắt anh
Nụ cười của anh không che dấu được
Ánh mắt của tình yêu nói nhiều hơn ngôn từ có thể nói
Và điều gì tim em nghe đã làm em ngừng thở
Cuộc chiến của những năng lượng
Chào các bạn,

Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi chúng ta liên tục nằm trong những cuộc chiến của hai năng lượng tích cực và tiêu cực, nhưng ta thường không biết đến và vì thế ta thường xuyên thua trận mà không biết. Bài này, là để các bạn biết được các cuộc chiến này, và để thắng.
Ta vừa xong ly cà phê buổi sáng, đang huýt sáo vui vẻ trên đường phố, có anh đi xe máy chạy ẩu suýt tông vào mình, và anh ta mắng: “Mù à! Có ngày toi mạng con ạ.” Ta nổi xung thiên, chửi theo một câu, và quạu cọ cả nửa ngày sau đó.
Hãy hôn em nhiều – Bésame Mucho
“Bésame Mucho” là một bản nhạc Tây Ban Nha nổi tiếng thế giới, do nữ nhạc sĩ Mê-hi-cô Consuelo Velázquez viết năm 1940. Bésame mucho có nghĩa là “Hãy hôn em nhiều”. Consuelo Velázquez viết bản này dù là khi đó cô chưa biết hôn lần nào và vẫn tin rằng hôn là một tội lỗi.
Cesária Évora, sinh năm 1941, là một ca sĩ với giọng ca ấm áp ở Cape Verde, một quốc gia hải đảo trên Đại Tây Dương. Cesária Évora còn có danh hiệu là “nữ hoàng chân đất” (barefoot diva) vì thường đi chân đất trình diễn. Cape Verde là cựu thuộc địa của Portugal, giành được độc lập năm 1975.
Andrea Bocelli, sinh năm 1958, là ca nhạc sĩ khiếm thị người Ý, chuyên về nhạc cổ điển, với going tenor thật ngọt ngào.
Sau đây ta có 2 videos Bésame Mucho, do Cesária Évora và Andrea Bocelli trình diễn.
Hãy hôn em nhiều
Hãy hôn em, hãy hôn em nhiều
như thể đêm nay
là đêm cuối
Hãy hôm em, hãy hôn em nhiều,
vì em sợ mất anh
mất anh sau này
Hãy hôn em, hãy hôn em nhiều
như thể đêm nay
là đêm cuối
Luật tắt của Tư duy tích cực
Chào các bạn,

Trước đây chúng ta đã nói rằng các quy luật tư duy tích cực là các quy luật ngược bình thường, hoạt động không như cách người bình thường suy nghĩ và hành động. Như là, khiêm tốn hèn mọn thì lại cho người ta sức mạnh vô địch, còn người lúc nào cũng tôi tôi thì lại không có được sức mạnh bên trong. Hôm nay chúng ta đi một bước xa hơn về các nguyên lý tư duy tích cực bằng một nguyên tắc thực hành giản dị.
Hãy quan sát một chút về hiện tượng các quy tắc tư duy tích cực (“TDTC”) thường ngược với các quy tắc ứng xử bình thường (“BT”). Ví dụ:
Santa Lucia – Andre Bocelli & Luciano Pavarotti

Santa Lucia
Trên mặt biển một ngôi sao bạc sáng
Sóng lặng, gió thanh
Trên mặt biển một ngôi sao bạc sáng
Sóng lặng, gió thanh
Hãy đến thuyền tôi, nhanh và nhỏ
Santa Lucia, Santa Lucia
Hãy đến thuyền tôi, nhanh và nhỏ
Santa Lucia, Santa Lucia
Gió nhẹ thế này
Ô, ngồi thuyền thật thích
Gió nhẹ thế này
Ô, ngồi thuyền thật thích
Lên thuyền, quý vị ơi! Đi phía này!
Santa Lucia! Santa Lucia!
Lên thuyền, quý vị ơi! Đi phía này!
Santa Lucia! Santa Lucia!
Continue reading Santa Lucia – Andre Bocelli & Luciano Pavarotti
Đừng cá nhân hóa vấn đề
Chào các bạn,

Tiếng Anh có câu “Don’t take it personal”, tức là “Đừng cá nhân hóa vấn đề” hay “Đừng xem đây là chuyện riêng của anh.” Câu này thường được dùng khi người ta phê phán một cái gì đó có thể có chút liên hệ đến mình. Ví dụ: Ta viết một bài báo, và có vài điểm mà một người bạn cho là không được chính xác, anh ta muốn chỉ các điểm đó cho ta, anh ta nói: “Có vài điểm trong bài tôi thấy hình như chưa được chính xác, I hope you don’t take it personal”. Tức là, tôi hy vọng là anh không bực mình tôi khi tôi chỉ các điểm đó ra cho anh. Nghĩa là, tôi chỉ muốn trao đổi với anh để thêm kiến thức cho chúng ta, chứ không có ý phê phán gì anh cả.
Nhưng “Ý phê phán anh” là nguyên do số một của mọi vấn đề của chúng ta. Chúng ta sống trong ngày, thường nghĩ rằng ai nói gì có tí xíu gì đó liên hệ đến mình tức là “có ý phê phán cá nhân mình”, và ta biến mọi chuyện thành chuyện “personal”. Có người phê phán trường mình, thế là mình nổi nóng. Có người phê phán đạo mình, thế là mình gây hấn. Có người bất đồng ý với bài mình viết, thế là mình sát phạt.
Que Sera Sera – Ngày mai sẽ ra sao, sẽ ra sao?

“Que Sera, Sera (Whatever Will Be, Will Be)”, do Jay Livingston và Ray Evans viết, ra đời năm 1956 trong phim The Man Who Knew Too Much của vua làm phim kinh dị Alfred Hitchcock, với Doris Day và James Steward thủ vai chính. Bản nhạc do Doris Day hát, lên đến hạng 2 trên các bảng Billboards và thắng giải Oscar năm 1956 về bản nhạc mới hay nhất, và nổi tiếng trên khắp thế giới.
Sau đây ta có Que Sera Sera do Doris Day trình bày, và đặc biệt là phần trình diễn của các em bé khuyết tật của trường Srisanwan School, trường đặc biệt dành cho các em khuyết tật ở Thái Lan. Thật là cảm động và nhức nhối khi thấy các em khuyết tật hăng hái hát “Ngày mai sẽ ra sao, sẽ ra sao?”
Que Sera Sera
When I was just a little girl
I asked my mother, what will I be
Will I be pretty, will I be rich
Here’s what she said to me.
Que Sera, Sera,
Whatever will be, will be
The future’s not ours, to see
Que Sera, Sera
What will be, will be.
Continue reading Que Sera Sera – Ngày mai sẽ ra sao, sẽ ra sao?
Gửi tôi một email
Chào các bạn,

Email cho chúng ta một phương tiện truyền thông tuyệt vời, không chỉ vì email tiện nghi mà còn vì email làm cho truyền thông thành chính xác hơn.
Ngày xưa, đặt bút viết một điều là rất phiền toái, vì muốn truyền thông bằng viết thì ta phải viết xuống hay đọc cho cô thư ký ghi bằng tốc ký, cô ấy đánh máy, bỏ vào phong bì, gửi đi qua đường bưu điện Kim Quy (tức là đường rùa đấy các bạn), mấy ngày sau mới đến phía bên kia, rồi bên kia lại hồi âm bằng thơ rùa như thế.
Người ta thường rút ngắn thời gian bằng điện thoại, rồi sau đó lại tóm tắt các điểm chính đã đồng ý trong điện thoại và gửi cho nhau bằng thơ rùa. Đến thời có fax thì fax cho nhau. Nếu phải đính chính tóm tắt thì phải dùng thơ rùa hay fax để đính chính.
La Paloma

Chim câu trắng
Một bài hát làm tôi nhớ lại
Ngày xa xưa đó
Khi nàng âm thầm rời bỏ
Một chiều
Nàng ra đi, về nơi chốn khác
Mang theo những dòng nhạc buồn
Bạn đồng hành của tôi chỉ còn
Là nỗi cô đơn
Chim câu trắng hát cho tôi
Buổi sáng
Những buồn đau cũ, những điều
Của linh hồn
Continue reading La Paloma
