I'm from Hanoi, Viet Nam.
I'm an author of Dot Chuoi Non (dotchuoinon.com/author/hangbelu/), a blog on Positive thinking, founded by Dr. Tran Dinh Hoanh, an attorney in Washington DC.
I'm a co-founder of Conversations on Vietnam Development - cvdvn.net, a virtual think tank. I am a co-founder of two companies in Viet Nam working on children education services. I advise companies on STEAM education, English language education for children and students in Vietnam.
I'm studying the Buddha's teaching and the teaching of Jesus. I practice mindful living including meditation.
I hold a PhD on Sustainable Energy Systems from University of Lisbon and Aalto University.
I graduated from Hanoi University of Technology on Environmental Engineering. I obtained a Master degree of the same major from Stanford University and Nanyang Technological University.
My English-language blog at: hangbelu.wordpress/.
I play table tennis as a hobby.
Một lần mình tham gia dự án trồng cây, trồng rừng, tụi mình có được gặp các chuyên gia làm vườn và trồng rừng để học về kỹ thuật trồng cây. Hôm nay những kỹ thuật cơ bản chung chung mình không giới thiệu ở đây, các bạn có thể google nhiều clip rất hay, phù hợp với các cây khác nhau.
Khi trồng cây, có một kỹ thuật làm mình chú ý là phải dựng cây con đứng thẳng, nén đất đủ chặt, không để nghiêng xiên xẹo (trừ một số mầm chiết đặc biệt). Người dạy giải thích, thực tế nếu các bạn dựng cây không thẳng thì cuối cũng nó cũng sẽ tìm cách mọc thẳng lên nếu cây đủ khỏe. Nhưng ta không nên tốn thời gian bắt cái cây làm vậy. Và như vậy cũng tốn thêm thời gian cho ta uốn nắn, chăm sóc, dựng cho cái cây thẳng lên. Continue reading Trồng cây như nuôi trẻ→
Vừa rồi mình có bạn muốn mình đọc giúp bạn ấy luận văn mặc dù không phải ngành của mình đang học. Mình chỉ đọc và đưa ra comment chung chung chứ không edit được vì edit tốn rất nhiều thời gian. Hơn nữa edit tiếng Anh cho những luận văn chuyên ngành xã hội cần người có chuyên môn rất tốt mới edit được. Mình đã đọc bài hộ bạn và cũng chỉ comment một vài câu ngắn gọn.
Ngoài việc ĐCN là nơi mình được lắng nghe và chia sẻ, thì khi tham gia và viết bài ở ĐCN mình nhận thấy nhiều điều quý giá và vui hơn thế nữa vượt khỏi việc được lắng nghe và chia sẻ tâm tư cảm xúc.
Đối với mình ĐCN là một trường dạy viết. Trước khi hồi xa xưa học ở đại học mình chỉ có cái blog yahoo360, rồi có facebook cũng chưa bao giờ có gì hơn. Thi thoảng cũng post và viết vài thứ vẩn vơ. Mình cũng chỉ mới phát hiện ra khả năng viết khoảng mấy tháng nay như các bạn thấy. Và càng viết thì mình mới càng tiến bộ được. Trước đây chẳng bao giờ mình biết làm thơ, thế rồi mà từ ngày tập viết nhiều hơn mình cũng thi thoảng làm được mấy câu thơ con cóc nghe cũng vui tai 😀 Continue reading Tại sao mình viết bài với Đọt Chuối Non→
Học ở các trường kỹ thuật không chỉ ở Việt Nam, có một môn mang đầy tính máy móc là môn học Cơ khí (Mechanic). Môn này là một trong những ác mộng của sinh viên kỹ thuật (mình suýt trượt môn này ở đại học, may quá vừa đủ điểm qua 😀 ).
Học môn này có thể hình dung đến các xưởng máy móc cơ khí đầy bu lông, ốc vít, dầu mỡ ngổn ngang. Mình chẳng thích môn này và thường đùa với các bạn là mình chẳng làm kỹ sư sửa chữa máy móc được. Nhưng mình mở xưởng gia công… trái tim 😀 thì được, lúc đó thì mình chẳng có biết gì hơn về các thể loại tư duy tích cực, tiêu cực cả. Continue reading Xưởng gia công trái tim→
Bài này mình muốn dành cho các bạn trẻ, các bạn sinh viên hay những ai coi mình còn trẻ, đây cũng là những điều mình tự răn mình để chúng ta không bị chết trẻ. Mình cũng muốn viết cho tất cả các bạn bè mình làm việc ở bất cứ vị trí nào. Bạn nào tự nhận mình đã già mà đồng ý với mình một vài điểm và vẫn có chút ý muốn thay đổi thì mình thấy cũng chẳng già chút nào.
1. Từ khi còn là sinh viên tới khi ra trường bắt đầu làm cho công ty khởi nghiệp, có một điều cay đắng mà bọn mình nhận thấy là văn hóa truyền thống của Việt Nam nhìn vào những người làm kinh doanh lệch lạc từ xưa, cho nên mọi người nhìn doanh nghiệp tư nhân với con mắt dè chừng vì ý nghĩ cứ doanh nghiệp kinh doanh tư nhân là chỉ nhăm nhăm kiếm tiền, còn doanh nghiệp nhà nước thì trì trệ. Continue reading Không chết trẻ: Hỗ trợ và nâng nhau lên→
Một lần trong một nhóm bạn mình đang nói chuyện vui (đám bạn có cả cũ lẫn mới mà mọi người không biết hết được nhau), có bạn nói vui với mình là: “Mặc váy đi cho nó nữ tính girly một chút”. Chắc là do mình nói chung là giản dị, không được thướt tha váy áo tung trời nhiều như các chị em ta cho lắm 😀 , còn thì mình cũng không hiểu là mình có nên mặc váy để có thêm nữ tính. Mình cũng rất ủng hộ việc váy áo ăn mặc đẹp, chỉnh tề. Continue reading Bình đẳng là chúng ta đều giống nhau→
Một lần mình được đến thăm trung tâm chăm sóc người mắc hội chứng down (Down’s syndrome) do hội SV quốc tế thành phố mình học tổ chức.
Trước đó mình chưa bao giờ tiếp xúc với người bị hội chứng down. Khi đến trung tâm, tụi mình được dẫn ra sân ngay để chơi với những đứa trẻ. Ở sân chơi ngoài trời có đủ thứ bàn vẽ đồ chơi nhạc cụ và cả nhạc đang mở nữa. Vừa ra sân, nhìn thấy những đứa trẻ ở sân chơi và mình đã khóc luôn, khóc một cách ngon lành.
Lúc đó mình không hiểu gì và không biết có phải một phần vì đúng lúc vào sân chơi, mình nghe được đoạn trong bài Candle in the wind của Elton John “And it seems to me you lived your life like a candle in the wind, never fading with the sunset…” Continue reading Được sinh ra là một điều kỳ diệu→
Hồi mình còn học đại học và khi mới ra trường, thường hay nghe các bạn bè anh chị than thở một nỗi lắng là mới ra trường hay bị các công ty tổ chức lợi dụng sức lao động. Làm việc cật lực mà lương trả thì ít. Thậm chí có những bạn còn than thở về việc các thầy cô bóc lột sức lao động làm việc và nghiên cứu của sinh viên. Và mình đoán có thể cũng có rất nhiều bạn đang ở trong tâm trạng tương tự.
Là mình thì mình tự hỏi bản thân thế này: “Mình đã làm việc đủ nghiêm túc để được người khác bóc lột chưa?” Continue reading Ai lợi dụng ai?→
Trong đám bạn bè từ thủa ấu thơ của mình, có một vài bạn có nỗi đau mất người thân từ khi còn nhỏ. Khi mình học cấp 3, bố của Chim Xinh bị đột quy và cho đến nay đã ngồi xe lăn được mười mấy năm. Rồi đến khi mình học đại học bố của Bi Tồ qua đời vì ung thư.
Thời gian đó, tụi mình có nhiều khi ngồi lvới nhau và biết rằng, tụi mình đọc truyện hay thường nghe loáng thoáng ai đó có người thân qua đời thấy thương tiếc nhưng cũng chưa cảm nhận được hết nỗi đau đau đó. Bây giờ, chúng ta đang chứng kiến thực sự nó xảy ra với mình đây.
Khi đó mình rất thương bạn nhưng mình biết là mình vẫn chưa hiểu được hết nỗi trống vắng mất mát người thân của bạn. Tụi mình vẫn hồn nhiên tung tăng khắp nơi nhưng từ lúc đó mình luôn có cảm giác mơ hồ nếu mà điều này xảy ra với mình thật thì mình phải làm sao.
Cho đến cái ngày mà mình phải đối mặt với cái điều đó thật là chỉ chút xíu nữa thôi là mình đã mất đi mẹ mình, người yêu thương mình nhất đời và quan trọng trên đời với mình.
Mẹ bị đột quỵ, hôm đưa vào bệnh viện cấp cứu, ngồi trên xe cứu thương trong đầu mình chỉ biết là điều mình lo sợ nó đang xảy ra đây ngay lúc này. Mình đang phải đối mặt với nó đây. Mình không biết phải làm sao. Lúc đó mình không nghĩ gì cả, mình chỉ cố gắng giữ cho mình không khóc để bình tĩnh.
Đêm hôm trước mẹ mình đi cấp cứu thì ngày hôm sau đúng vào ngày cưới của bạn Bi Tồ. Mình không kịp làm gì cả chỉ kịp nhắn tin cho Chim Điên “Mai tao không đi đám cưới được rồi. Mẹ tao đang cấp cứu ở bệnh viện. Cầu nguyện cho mẹ nhé”. Hôm sau Chim Xinh đang ở Anh gọi điện ngay về cho mình, nhưng mình mệt quá cũng chưa nói được gì.
Hồi đó thực sự mình cũng không biết cầu nguyện thế nào, chưa bao giờ cầu nguyên hay đọc bài kinh nào. Trong mấy đêm đầu tiên trông mẹ bằng cách lặp đi lặp lại câu “cầu trời Phật và các thánh thần che chở cho mẹ con qua khỏi”. Và mình tin là phép lạ đã đến. Mẹ mình đã qua khỏi.
Đó là thời gian mình nhận ra mình đã sống ích kỷ, bỏ quên gia đình hai mươi mấy năm. Mẹ đã dành cả đời cho mình thì việc mình nghỉ học, nghỉ làm vài tháng, đến một năm để chăm mẹ cũng không thấm vào đâu. Và đó cũng là thời gian mình nhận ra và biết là mình vẫn sẽ không dừng lại ở đây, mình vẫn sẽ tiếp tục đi. Mình phải học cách chăm sóc bản thân, và mẹ cũng phải sống và chăm sóc lấy chính mình.
Thời gian đầu mẹ hồi phục, thậm chí là có lúc mình nghĩ đến thời gian đầu cần mượn cái xe lăn của bố Chim Xinh để cho mẹ mình. Mình tin là gia đình mình được trời Phật phù hộ. Mẹ mình rất nghị lực tập luyện và vượt qua được mà không phải ngồi xe lăn.
Cho đến giờ, nhiều tối ở trường về khá thường xuyên mình chứng kiến những chiếc xe hú còi đến để cấp cứu những cụ già sống cô đơn ở hàng xóm quanh mình. Điều này không có gì lạ ở các nước phương Tây. Mình vẫn không khỏi nhức nhối nhưng thầm tạ ơn vì ba mẹ mình ở nhà có các anh chị chăm sóc và biết cách tự chăm sóc mình mà không phải sống cô đơn như người già ở đây.
Mình có thể rất hùng hổ không sợ cái chết của chính mình nhưng mình biết là mình chưa đối mặt được với cái sự thực mà một ngày mình biết chắc nó sẽ xảy ra.
Chúc cả nhà sống tốt khi vẫn còn cha mẹ.
Thu Hằng
*****
I turn to you
When I’m lost in the rain
In your eyes I know I’ll find the light
To light my way, when I’m scared losing ground
When my world is going crazy you can turn it all around
And when I’m down you’re there pushing me to the top
You’re always there giving me all you’ve got
For a shield, from the storm for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong, for the will to carry on
For everything you do, for everything that’s true, I turn to you
When I lose the will to win
I just reach for you and I can reach the sky again
I can do anything ’cause your love is so amazing
‘Cause your love inspires me
And when I need a friend you’re always on my side
Giving me faith taking me through the night
For a shield, from the storm, for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong and for the will to carry on
For everything you do I turn to you yeah
For the arms to be my shelter through all the rain
For truth that will never change for someone to lean on
But for a heart I can rely on through anything
For the one who I can run to oh I turn to you
For a shield from the storm, for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong, for the will to carry on
For everything you do, for everything that’s true
For everything you do, for everything that’s true, I turn to you
“We are all visitors to this time, this place. We are just passing through. Our purpose here is to observe, to learn, to grow, to love… and then we return home.”
Tạm dịch:
“Tất cả chúng ta là những vị khách viếng thăm nơi này ở thời gian này. Chúng ta chỉ đi qua nơi đây mà thôi. Mục đích của chúng ta ở đây là để quan sát, để học hỏi, để lớn lên và để yêu… và sau đó chúng ta sẽ trở về ngôi nhà của mình”. Continue reading Ở trọ→
Trong chuyến đi Ấn Độ bằng tàu hỏa của mình, đoàn có dừng lại ở thành phố Patna, bang Bihar. Patna là một nhà ga mà từ đó có thể bắt tàu đi Nepal và cũng là trung tâm của buôn lậu trong đó có buôn người, buôn ma túy qua biên giới với các nước láng giềng.
Đức Phật sinh ra ở Nepal nhưng bang Bihar của Ấn Độ nơi có đền Bodhgaya nơi Đức Phật thành đạo. Và có rất nhiều điều chớ trêu và nghịch lý ở nơi này. Các bạn Ấn Độ nói với mình Bihar là một trong những thủ đô tội phạm khét tiếng “crime capital” của Ấn Độ. Các bạn Tây thì nói rằng “India is such a big joke” vì không hiểu nổi đất nước kỳ lạ nhức nhối này. Bihar là một trong những bang đông dân nhất và cũng là nghèo nhất, tham nhũng nhiều nhất ở Ấn Độ. Continue reading Đi học để mặc đồ như ai→
Một điều kỳ diệu của thế giới thông tin qua internet ngày nay là chúng ta không phải đi xa mà vẫn biết thế giới trong lòng bàn tay. Trước đây khi chưa đi học, mình ao ước được đi học để khám phá thế giới. Mình đã rất nhiều lần apply học bổng và cũng thất bại thê thảm. Mỗi lần như vậy mình tự nhủ mình mục đích của mình đi du học là để khám phá thế giới. Nếu bây giờ chưa được thì trước hết mình cứ du lịch tại nhà bằng đọc các sách báo về các nền văn hóa khác nhau. Thế nên từ trước mình đã sưu tầm rất nhiều sách về các nền văn hóa khác nhau trên thế giới (bạn nào ở Việt Nam mình sẵn sàng cho mượn).
Nhưng giờ đây sách in đôi khi cũng không cần vì internet là một cuốn sách có hình ảnh, âm thanh sinh động khổng lồ hữu ích nếu ta biết “đọc” và tra cứu đúng cách. Continue reading Không được đi xa→
Có những lỗi lầm nhỏ xíu con người ta mắc phải từ khi còn nhỏ nhưng có thể làm cả đời day dứt.
Mình gặp bác William người Úc trong một hội thảo. Bác William là giáo sư và chuyên gia dạy về xây dựng và kiến trúc. Ở hội thảo nhiều người thường thì rất ít khi có thể nói chuyện nhiều và gặp được hết mọi người. Ban đầu gặp mình không có gì ấn tượng lắm với ông Tây Úc điển hình bụng bự này ngoài việc William thực sự to như một con gấu hơn người bình thường (một tẹo).
Sau đó, mình ấn tượng ngay khi William mở đầu bài thuyết trình của. Bác nói: “Theo truyền thống, tôi cảm tạ đất này đã cho tôi đứng ở đây và cho chúng ta gặp mặt tại đây hôm nay ” Continue reading Không muộn để tạ lỗi và tha thứ→
Không ai thích cái sự nợ nần, nhưng có những món nợ lại là cơ hội để được giúp người và trả nợ đời.
Khoảng hơn 2 năm trước, một người bạn mình mở công ty khởi nghiệp. Bạn mình đã thực hiện huy động vốn khởi nghiệp bằng cách list ra một danh sách bạn bè người thân để đi xin và vay mỗi người 10$. Đây là cách làm rất phổ biến ở những nước phương Tây có văn hóa khởi nghiệp.
10$ đó là một phần trong cái vốn của người khởi nghiệp mà thường được nhắc đến là 3Fs: Friends, Family and the Fools. Continue reading Cho đi để trả nợ→