Tag Archives: Văn

Em bé Sapa

 

Bút ký

Bé Siu và mẹ trong sân nhà
Đường phố đêm Sapa đầu xuân chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Khí lạnh buốt từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Sương trắng chơi vơi để lộ ra những vùng tối mịt hun hút như các lỗ đen trên thiên hà. Đêm nay cháu ở đâu, bé Siu?

Đây là lần thứ hai tôi có mặt ở Sapa để thực hiện một bộ phim về du lịch. Lần trước tôi chúi mũi vào quay tư liệu, hỏi han, ghi chép. Tôi không có phút rỗi rãi để thưởng thức cảnh đẹp, để thư giãn, nghỉ ngơi. Bù lại, tôi được các ấn tượng mới mẻ tràn ngập.

Tôi đã thu góp được những tư liệu xác thực, những hình ảnh đẹp, những ý tưởng lý thú cho một bộ phim mà tôi tự an ủi: Đây không chỉ là một bộ phim làm theo đơn đặt hàng, mà còn là một bộ phim của riêng tôi!

Continue reading Em bé Sapa

2EC cho tôi

 

Cuộc sống có những nỗi buồn. Ta đã căng thẳng và muốn khép lòng lại. Song ta cũng ý thức rất rõ rằng đó là một điều cực ngu xuẩn. Một người bạn nói một câu rất hay rằng, cuộc sống thay đổi khi chính ta thay đổi. Nếu ta thích làm kẻ bị động thu mình trong chiếc vỏ ốc do chính mình tự tạo ra, ta sẽ chẳng bao giờ biết đến thế giới rộng lớn xung quanh mình, và rằng nó cũng rất ấm áp.

Continue reading 2EC cho tôi

Hành trình trong đêm

 

Có người gọi ta dậy nửa đêm. Một linh hồn yếu đuối hơn ta rất nhiều lần đang cần sự giúp đỡ. Ta có thể làm gì đây? Thật khó để vực dậy một linh hồn đang chết. Đó là một linh hồn tội nghiệp tự sa vào hố cát mà chẳng hay. Nó cứ vùng vẫy trong đó. Ta đang chìa bàn tay ra. Nó thấy không? Và có chịu leo lên? Ta vẫn sẽ tìm cách để kéo con người này.

Đêm nay là một đêm bình thường, thế nên đường vắng đến dường như chỉ mỗi ta đơn độc. Ta lao xe đi trong không gian phảng phất mơ hồ của đèn rọi sương đêm. Đây không là giấc mơ. Và linh hồn kia có đã dịu lòng lại hay đang nung nấu gì cho một ý định sắp tới? Hãy thả mình vào sương đi!

Continue reading Hành trình trong đêm

Chuyện cà phê

 

Mỗi sáng thức dậy, mình thường uống 1 tách cà phê sữa để tìm sự tĩnh táo cho một ngày mới bắt đầu.
Uống mãi trở thành một thói quen, không hẳn là uống cà phê giúp người thảnh thức, ít buồn ngủ để làm việc, mà uống cũng là vì…thích uống mà thôi.
Ngày bận rộn, có nhiều công việc, mình uống nhanh li cà phê trong vòng 1 – 2 phút để dành thời gian làm việc khác.
Ngày không bận rộn, mình ngồi từ tốn, nhâm nhi từng tí, từng chút một những giọt cà phê ấm nóng và thơm đậm mùi sữa, mùi cà phê hòa quyện trong một hương vị đến nồng nàn.

Continue reading Chuyện cà phê

Mưa

Thùy Dung

Dạo này hay mưa, mùa mưa mà, mưa bão –đứa bé con nói thế, mưa bão đấy dì út, không phải mưa lất phất đâu, cũng không phải mưa rào luôn–đứa bé mới gần 3 tuổi.

Mưa bão, cứ bất chợt, chẳng biết khi nào đến, khi nào đi, trời cứ u uất buồn. Có khi nó ngồi đợi trời mưa, mong mưa để có cớ chối từ một cuộc hẹn đột nhiên không muốn đến, nhưng chờ mãi, tưởng mưa mà chẳng thấy, ngậm ngùi dắt xe đi – bất chợt mưa đổ ào xuống, vừa đến nơi – mưa thật – chẳng phải mưa lất phất – mưa bão đấy.

Continue reading Mưa

Nước mắt chưa thể rơi


 

Một linh hồn buồn bã lướt thướt kéo mình qua cỏ rối. Linh hồn đứng trước gió vẫn không thể tan đi. Linh hồn dễ xúc động, nhưng đứng trước nỗi buồn của mình vẫn chưa thể khóc. Đôi khi nó nghĩ, chỉ cần khóc một cái là nó lập tức có thể sẽ rũ ra đấy, nằm mệt lử… Nhưng nó không khóc. Hay chưa khóc được? Linh hồn vẫn bước đi. Bên trong nó là một hòn đá tảng.

Continue reading Nước mắt chưa thể rơi

Sài Gòn hè

 

Sài Gòn đã vào hè với những mảng màu đỏ rực của bướm phượng trên các tán cây.

Phảng phất mưa rào vào những chiều tan ca giữa dòng người đi vội, em đứng lại giữa dòng xe thả hồn cho mưa mải miết tạt vào da mặt. Cơn mưa vội bỏng rát phút ban đầu bỗng chốc lát dịu đi trong một màu trắng xóa giữa con phố dài mất hút giữa làn mưa.

Và những trưa hè nắng rực những hàng cây, em bước dọc con đường rợp bóng cây để hít lấy mùi nắng oi nồng pha lẫn chút gắt của nhựa đường nóng rộp dưới chân đi, em vẫn gọi là mùi Sài Gòn hè xanh.

Continue reading Sài Gòn hè

Tiếng thở dài

 

Tiếng thở dài trút vào đêm thành một cơn gió nhẹ. Nó lang thang trên những miền đất trống. Nó lại len lỏi giữa muôn trùng rậm rạp, rối rắm của lá cành. Nó dội vào những bức tường câm nín, âm u rồi phả lại vào mặt người cho đi tiếng thở dài cái âm u ghê rợn, cái nín lặng đến choáng ngợp.

Đầu óc cô ta đang căng hay đang chùng cực độ? Nó như không biết suy nghĩ nữa. Nó giờ là chiếc máy chạy hết công suất đang “nằm mệt nghỉ”. Là sự quá tải đến trơ ra đấy, ì một cục, nặng như chì, và có thể vang, có thể nhức như tiếng búa người thợ bổ chan chát vào khối kim loại vừa được nguội.

Continue reading Tiếng thở dài

Loài hoa yêu thích

 

Loài hoa yêu thích, bây giờ, nó là gì?

Ngày xưa ta thích bông hồng xanh mọc ra từ câu chuyện cổ tích của một nàng công chúa nọ. Đóa hồng ấy có thật không trong thế giới hiện đại? Ta vẫn mơ về nó suốt nhiều năm sau đó!

Ta cứ vô tư như vậy trong niềm mộng ước xinh đẹp về một đóa hồng xanh, loại hoa ta ưa thích mà chưa một lần chạm tay, chưa một lần được ngửi hương thơm. Nó cứ đẹp vậy, và lung linh trong miền suy tưởng.

Continue reading Loài hoa yêu thích

Đi chợ đêm cùng mẹ

 

Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!

Mẹ, đêm nay là một đêm yên bình. Đêm nay, một đêm vui. Đêm nay! Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!

Tuyệt vời làm sao, mẹ không cặm cụi với những lo nghĩ. Mẹ xem ti vi. Và mẹ đề xuất việc đi chơi. Đêm nay con có hẹn với bạn. Đêm nay con bỏ hết. Vì mẹ đấy, mẹ yêu, để mẹ thấy rằng mẹ quan trọng!

Continue reading Đi chợ đêm cùng mẹ

Leo mái nhà


Phừm…m…m…thật là…rùng rợn! Ta vừa leo lên mái nhà xuống. Sao em trai leo có vẻ bình thản thế, và thật dễ dàng? Còn ta… khó khăn, và đúng là một thử thách thực sự. Tim ta muốn ngừng đập. Mắt mở căng và thở mạnh. Thật thận trọng. Ta không thấy lạnh. Vì người ta đang nóng lên mà. Trên này thật mát, và thoáng đãng. Ta có thể nhìn thấy sương. Ta cố leo lên, và từng bước, lên đến đỉnh, rồi đứng lên, rồi đi…

Cái nấc thang cuối cùng, cái nấc thang đầu tiên… ranh giới giữa cái thang và mái nhà… nấc thang và khoảng trống. Bước qua hay không? Ta đã phải dừng lại, và thử lại cho nấc thang cuối cùng… không chỉ một lần! Khó khăn nhỉ! Nỗi sợ hãi! Và khát khao chinh phục!

Continue reading Leo mái nhà

Bóng chuyền giờ giải lao…

 

Nắng len nhẹ vào sương mềm. Nắng vàng xinh và đẹp một sắc đẹp dịu dàng. Vạn vật như một đôi mắt mơ màng, và cứ tươi xinh dần lên. Đôi bướm đuổi nhau chớp cánh bên hoa, vờn nhau qua những sắc xanh tươi mát…

Bỏ lại sau lưng căn phòng mờ tối, bỏ lại sau lưng cái ngáp dài uể oải, chúng ta đứng đây, giữa mênh mông đất trời. Nắng cứ xuyên như xuyên qua làn tóc. Nắng không giòn giã bằng tiếng cười chúng ta. Nắng như một đôi mắt dịu dàng và trìu mến. Chúng ta chơi. Chúng ta cười. Mắt chúng ta long lanh và sáng ngời một niềm trong vắt. Chúng ta là điểm sáng. Chúng ta là niềm vui. Là rộn ràng một chút một khoảnh sân trường…

Continue reading Bóng chuyền giờ giải lao…

Nơi nắng đi qua…

 

Một chút nắng bên thềm cửa sổ, một chút bâng khuâng. Thềm cửa thật sạch sẽ như con đường trong xóm vào một chiều sau khi được quét tước, và cũng vắng lặng như thế, không một bóng người, không một chiếc lá rơi… Thềm cửa im lìm, vệt nắng như bâng quơ, trải miền trống vắng. Vệt nắng soi nghiêng lên hai bức tượng gà bằng đất nung, soi lặng lẽ như sợ sự vang động. Hai bức tượng thật uy nghi và trang nghiêm, trong không gian này, như hai tượng thờ trong một ngôi đền cổ bị lãng quên ở một nơi chốn hoang vu, đẹp trầm mặc, cổ kính và linh thiêng. Nhưng hoang lạnh.

Continue reading Nơi nắng đi qua…

Thư cho em gái đi xuất khẩu lao động

 
Nga thương,

Thật là bối rối! Chẳng biết dặn gì cho người đi xa? Chị có đọc một số bài viết của người đi xa trên mạng. Chị sẽ không chúc, không khuyên những điều giống mọi người, vì chắc hẳn em sẽ nghe đến muốn nhàm, nhàm nhưng vẫn rưng rưng vì lúc sắp chia tay…

Em à, có bao điều đang chờ em phía trước. Một thế giới mới, một cuộc sống mới đang bắt đầu. Sẽ có những bỡ ngỡ, sợ hãi một chút, một chút luyến lưu, một chút xót xa, một chút hờn tủi, nhiều những lo âu…và, vượt lên tất cả, hãy phấn khích nhiều thêm, hồi hộp tí nữa…sung sướng, ngây ngất cái cảm giác của một người sẽ đi xa, đi xa lắm…một chút cảm giác như là giang hồ phiêu lãng. Hít vào lồng ngực cái hơi thở của một tâm hồn, một con chim nhỏ muốn vượt sóng lớn. Em là con hải âu trên biển…

Continue reading Thư cho em gái đi xuất khẩu lao động

Triệu Xuân – Bút Lực Của Quẻ Tiệm

 

Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa 

 

1. Tôi lên đò lần này có mang theo hành lý gồm ba khúc thức và một khúc hưởng lợi, nên cần khai báo hải quan cho chuyến đưa này qua biên giới nào cũng được hanh thông.

Khúc thức một. Bà Vaxia người Nga, lớn hơn tôi ba chục tuổi, hồi ấy tôi đôi mươi, tôi gọi bà là Mẹ, bà gọi tôi là xưnôchếch (út cưng), chúng tôi mẹ con qua thư từ, nhưng ruột thịt với nhau nhiều năm lắm. Thư qua thư lại, mẹ Vaxia đã thức tôi cách nhận mặt văn chương. Bà dạy tôi, theo cách mà bà cho là đơn giản nhất, là dịch văn chương từ ngữ này sang ngữ khác, nếu ở thứ ngữ dịch đó, văn chương còn có văn chương thì đó là văn chương, nếu chẳng may văn chương ấy là thứ hô hào rỗng tuyếch, là thứ khuôn sáo của mệnh lệnh, là thứ gia vị của thời trang… thì bao giờ cũng chỉ nên mỉm cười tiếp nhận. Lời sau đây, bà bảo bà chỉ viết cho “xưn” (con trai) của bà đọc, đọc xong rồi bỏ, đứng nói lại với ai mà hệ lụy tâm hồn, rằng Êsênhin, Lécmantốp là những nhà thơ đích thực, còn Maia thì không. Bà còn viết thêm, một câu ngắn, ở Liên Xô và ở Việt Nam chắc cũng vậy, các nhà thơ kiểu Maia một rừng. Con chưa tin cứ dịch thơ của họ ra tiếng Việt thì biết. Tôi đã dịch Maia, Êsênhin, Lécmantốp ra tiếng Việt và dịch ngược thơ các nhà thơ Việt kiểu Maia ra tiếng Nga và ngẫm nghĩ mãi lời dạy của Mẹ Vaxia trên suốt con đường tìm mặt văn chương cho đến tận bây giờ.

Continue reading Triệu Xuân – Bút Lực Của Quẻ Tiệm