(Phóng tác theo phim Crescent Moon)
Đứa lớn cõng đứa nhỏ, đó là một thằng bé ốm nhách chừng 8, 9 tuổi và đứa con gái nhỏ 3, 4 tuổi cũng chẳng có da thịt gì hơn… Chúng đi giữa đồng cỏ khô, hai cái bóng nhỏ, cõng nhau, đi lẻ loi giữa một khung trời chiều mông quạnh. Trên mặt chúng nó, những vết chàm, vết bùn đất quến lại với nhau như mặt mèo, che mất những đường nét mặt non nớt, thơ ngây của hai đứa trẻ đã sớm mồ côi cha mẹ. Con bé khẽ cựa quậy trên vai. Thằng anh chợt giựt mình, lên tiếng:
– Oghi, em không sao chứ? Cái gù có làm em đau lắm đó không?
Con bé nhướng cặp mắt bồ câu trong trẻo lên, nhìn mây trắng trôi lẩn từng cụm nhẹ nhàng:
– Anh Nannah…em không sao, chỉ hơi ê một tí thôi, em tự té mà..







Cầm viên phấn trắng đứng trước bảng đen mà thấy lòng bâng khuâng quá! Tấm bảng trải dài, rộng thênh thang như một trang đời vậy. Và tôi, hôm nay tôi sẽ viết những gì lên tấm bảng của cuộc đời mình? Những sinh viên sư phạm ơi, các em sắp sang năm cuối rồi, trang đời đang trải ra trước mắt các em đấy, rộng thênh thang, các em sẽ viết gì?

Từng hàng chữ lăn đều đều trên tấm bảng phẳng lì. “Cô giáo” sẽ là danh xưng em được gọi vào năm tới đấy! Yêu thương biết bao khi các cô giáo đang tập viết bảng! Những hàng chữ thật thẳng, thật tròn là nỗ lực, là bỡ ngỡ, yêu thương. Các cô giáo tương lai, các cô đang nghĩ gì? Bụi phấn rơi và tiếng cười của các cô cất lên còn bao nhiêu là trong trẻo của cái tuổi sinh viên thích đùa nghịch này. Bụi phấn trắng vương trên tà áo, bay vào cả giấc mơ của một ngày đứng trên bục giảng trong vai trò của một cô giáo thực thụ. Các cô sẽ đứng giữa bao nhiêu là học trò, và lứa học trò đầu tiên là kỉ niệm đầu phấn trắng bay vương.

Tôi bắt đầu viết lại những dòng này sau bữa ăn tối cùng những người bạn có ‘’duyên kỳ ngộ” mà tôi gặp trong chuyến du hành bụi bặm đến xứ Campuchia. 4 ngày rong ruổi trên những chiếc xe và những đoạn đường nối tiếp ở đất nước hiền lành, bé nhỏ này sẽ là những ngày đáng nhớ với tôi trong khoảng đời kế tiếp.
Em cuộn tròn trong chăn. Con sâu nhỏ của chị ngủ rồi. Em trong giấc mơ thật hiền. Ngày ấy, phải, ngày ấy chị cũng ngắm em như thế này, nhưng trong một trưa đầy nắng cơ, và thấy cả mồ hôi lấm tấm trên ngực em. Sao ngày ấy chúng ta lại hay cãi nhau thế nhi, để bây giờ thấy nhau hiền quá đỗi?
Sớm, con không muốn tỉnh dậy, con muốn chìm đắm trong cơn mơ, …
