Tag Archives: trà đàm

Tích cực vô điều kiện

Chào các bạn,

Chúng ta nói, để tích cực chúng ta “khiêm tốn, thành thật và yêu người”.

Các bạn nên nhớ rằng 3 điều này chẳng có gì là mới mẻ cả, tất cả các trẻ em của Việt Nam và của thế giới đều đã được bố mẹ thầy cô dạy như thế. Thế thì cách sống của chúng ta có gì lạ?

Thưa, có. Đa số thiện hạ sống kiểu có điều kiện, có qua có lại, và chúng ta sống ở một mức hiểu biết sâu thẳm hơn về trái tim linh thiêng (tâm linh) của con người, và ta thực hành tích cực vô điều kiện.

Continue reading Tích cực vô điều kiện

Làm sao ta có thể yêu tất cả mọi người vô điều kiện?

Chào các bạn,

Khi chúng ta nói “khiêm tốn, thành thật, yêu người”, “yêu người” ta nói ở đây là “yêu tất cả mọi người, vô điều kiện”. Câu hỏi đặt ra là, làm sao ta có thể yêu tất cả mọi người vô điều kiện được?

Trước khi trả lời, có vài điểm quan trọng chúng ta cần duyệt qua.

1. “Yêu tất cả mọi người, vô điều kiện” không phải là một l‎ý thuyết không tưởng như nhiều người chúng ta thường nghĩ. “Yêu tất cả mọi người, vô điều kiện” là giáo huấn căn bản hàng đầu của Phật giáo, Ki Tô giáo (Công giáo, Chính thông giáo, Tin Lành), Do thái giáo, Hồi giáo, và nhiều tôn giáo lớn khác của thế giới.

Rất tiếc là đa số các tín đồ của các tôn giáo này không thực hành giáo huấn căn bản này, và một số tín đồ lại dùng tôn giáo của họ để gây lộn và đánh nhau với thiên hạ. Nhưng cũng có một số đông cố gắng thực hành mỗi ngày. Họ đạt được đến đâu thì không chắc, nhưng chắc chắn là họ cố gắng thực hành mỗi ngày, vì ta thấy họ nói đến thường xuyên trong các bài thuyết giảng và trên các diễn đàn Internet hàng ngày. Các bạn thử vào các websites tôn giáo sẽ gặp trong một số sites.

Continue reading Làm sao ta có thể yêu tất cả mọi người vô điều kiện?

Buông xả thành kiến

Chào các bạn,

“Buông xả thành kiến là khó nhất, vì thường là mình không biết đang bị thành kiến gì”. (NXCường). Người say thì thường chẳng biết mình say, người điên thì thường chẳng biết người điên, người có thành kiến chẳng hề biết mình có thành kiến.

Thành kiến ám chỉ một cái nhìn sai, lệch lạc, méo mó. Nhưng những cái nhìn của ta đều đúng đối với ta, thì làm sao ta có thành kiến được?

Những điều tôi suy từ đều đúng với tôi: Phải tin Chúa mới vào được thiên đàng, Al Qeada là khủng bố, đại đa số quan chức tham nhũng, anh chàng A này không thể tin được, Trung quốc có máu xâm lược… Nếu những tư duy này thật sự là đúng với tôi, thì làm gì có thành kiến trong tôi?

Continue reading Buông xả thành kiến

Tri túc thường lạc ?

Chào các bạn,

Tri tức thường lạc là “biết đủ thường vui”. Đây cũng là một ý với hai câu thơ của Nguyễn Công Trứ trong bài “Chữ nhàn”:

Trí túc tiện túc, đãi túc hà thời túc
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn

Nghĩa là:

Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ?
Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?

Đậy là cách sống an lạc rất hay.

Nhưng vấn đề là:

Continue reading Tri túc thường lạc ?

Nghệ thuật sống

Chào các bạn,

Chúng ta nói “nghệ thuật sống”, chẳng ai nói “khoa học sống” cả. Vậy nghệ thuật và khoa học khác nhau điều gì?

Nghệ thuật nhắm về cái đẹp, không có công thức cố định, đòi uyển chuyển khi thực hành, đòi hỏi nhiều sáng tạo, chủ quan, đòi hỏi nhạy cảm với cảm xúc của con người.

Khoa học nhắm về chính xác, nhiều công thức, ít uyển chuyển khi thực hành, thường chỉ sáng tạo theo luồng công thức có sẵn, khách quan, thường chẳng liên hệ gì đến cảm xúc con người cả.

Continue reading Nghệ thuật sống

Có mà là không, không mà là có

Chào các bạn,

Sắc tức thị không, không tức thị sắc.
Sắc chính là không, không chính là sắc.
Có mà là không, không mà là có.

Đây là nghệ thuật sống quân bình, tích cực, cao độ, và là tinh túy của Bát Nhã Tâm Kinh.

Chúng ta đã nói đến hai câu đầu của Bát Nhã Tâm Kinh khi nói đến Quán Tự Tại – Quán Thế Âm:

Khi Bồ tát Quán Tự Tại thực hành trí tuệ giải thoát thâm sâu
Thấy rõ ta/mình là không, ngài vượt qua mọi khổ nạn

Hai câu kế của Bát Nhã Tâm Kinh là:

Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc
Sắc chính là không, không chính là sắc

Continue reading Có mà là không, không mà là có

Quán Tự Tại – Quán Thế Âm

Chào các bạn,

Trong tên các Bồ tát trong Phật giáo, có một tên làm mình suy nghĩ đến nhiều nhất, đó là Bồ tát Quán Tự Tại hay Quán Thế Âm, hai tên khác nhau trong tiếng Hán, nhưng dịch ra từ một tên trong tiếng Phạn—Avalokitasvara, có nghĩa là “vị chúa nhìn xuống”.

Ta gặp từ Quán Tự Tại ngay đầu Bát Nhã Tâm Kinh:

“Quán Tự Tại Bồ tát hành thâm Bát Nhã Ba la mật đa thời
Chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách”

Có nghĩa là:

“Khi Bồ tát Quán Tự Tại thực hành trí tuệ giải thoát thâm sâu
Thấy rõ mình là Không, ngài vượt qua tất cả khổ nạn”

Continue reading Quán Tự Tại – Quán Thế Âm

Nền tảng tinh thần cho cạnh tranh

Chào các bạn

Hôm qua chúng ta nói đến “Cạnh tranh”. Hôm nay chúng ta nói đến cái nền tất yếu của cạnh tranh. Điều này đã có trong bài “Cạnh tranh” rồi, nhưng hôm nay chúng ta sẽ làm rõ nó.

Hãy dùng một ví dụ chúng ta đều rất quen thuộc để phân tích cạnh tranh: Bóng đá.

Để các đội bóng có thể đấu bóng trên sân cỏ hầu thực sự phục vụ nghệ thuật bóng đá và fans, chúng ta cần có hai điều kiện căn bản:

Continue reading Nền tảng tinh thần cho cạnh tranh

Competition – Cạnh tranh

Chào các bạn,

Cạnh tranh có lẽ là cách hay nhất để giúp con người tiến bộ–từ khoa học, đến nghệ thuật, đến kinh tế, đến chính trị… Chúng ta thấy nó hàng ngày—nếu thành phố chỉ có 3 tiệm phở thì chắc phở chán phèo, nhưng có đến 100 tiệm phở cạnh tranh nhau thì thế nào cũng có được khoảng 10 tiệm rất xuất sắc. Trong thành phố chỉ có 1 đội bóng, thì chắc là rất tồi. Nhưng nếu có vài tá đội bóng—các đội của các trường và các tổ chức—rồi trong tiến trình đấu giữa các đội này, những vận động viên xuất sắc được mời vào đội tuyển thành phố, thì chắc là đội tuyển thành phố rất giỏi.

Chính vì vậy mà chúng ta có cạnh tranh và thi đua trong mọi lãnh vực, từ trong các lớp mẫu giáo cho đến thương trường và chính trường.

Continue reading Competition – Cạnh tranh

Tập trung

Chào các bạn,

Trong phim Forrest Gump, do Tom Hank thủ diễn, có đoạn Forrest Gump nằm bệnh viện sau khi bị một “vết thương 1 triệu đô la”—một viên đạn bắn trúng mông ở chiến trường VN. (“1 triệu đô la” vì được rời chiến trường về nằm bệnh viện mà thực ra chẳng hề hấn gì cả). Trong bệnh viện Forrest học đánh bóng bàn, và người bạn trong bệnh viện dạy Forrest: “Keep your eyes on the ball” (dán mắt vào trái bóng). Và Forrest Gump cứ vậy mà làm, lúc nào cặp mắt cũng dán vào bóng, nhờ đó mà thành vô địch, được gửi sang Trung Quốc đấu bóng bàn ngoại giao Trung Mỹ.

Continue reading Tập trung

Công phu

Chào các bạn,

Trong tiếng Anh, Kungfu hay Gongfu có nghĩa là võ thuật Trung quốc. Tuy nhiên, trong tiếng Hán việt “công phu” (功夫) có nghĩa khác. “Phu” là “người”. “Công” là “công việc” như là trong thi công, gia công, nhất là những công việc đòi hỏi phải chăm chỉ, tận tụy. Và cũng chính vì vậy mà đôi khi “công” còn có nghĩa là “năng lực” hay “sức mạnh” (như trong công suất). Vì vậy, “công phu” có hai nghĩa là (1) “làm việc chuyên cần” như trong “phải tốn rất nhiều công phu mới làm xong việc này”, hay (2) “năng lực thành tựu” như trong các truyện chưởng “đường quyền của các hạ quả là công phu ghê gớm”.

Continue reading Công phu

Buông Xả Tất Cả

Chào các bạn,

Nói đến buông xả là chúng ta thường chỉ nghĩ đến hai điều để mà buông xả. Thứ nhất, những xúc phạm người khác đã làm ta đau đớn—buông xả này có nghĩa là tha thứ cho người khác. Thứ hai, buông xả những nỗi đau trong lòng ta để ta an lạc.

Nhưng sự thật là hai điều này chỉ là một chút xíu trong tất cả mọi điều ta cần buông xả.

Nếu các bạn hiểu được ‎ý niệm “xả”, hay “vô chấp”, hay “vô trụ” trong nhà Phật, với năng lượng tích cực phi thường của nó, thì các bạn hiểu rằng buông xả thật sự là buông xả tất cả mọi sự trên đời—không bám víu (non-grasping), không dính mắc (non-attachment) vào bất kì điều gi.

Continue reading Buông Xả Tất Cả

Cái nhìn yêu thương với cuộc đời

Chào các bạn,

Trong gia đình ta, nếu ta muốn con cái hay anh chị em của ta được vui vẻ hòa thuận, học được nhiều điều hay, điều tốt, thì ta phải có cái nhìn thế nào về mọi người trong gia đình? Yêu thương hòa thuận? Hay “chúng nó toàn là đồ trộm cướp, ta phải giáo dục chúng nó thường xuyên”?

Có lẽ là mọi chúng ta đều biết là cái nhìn yêu thương hòa thuận là câu trả lời. Một cái nhìn hằn học về người thân chỉ có thể đưa thêm những hằn học xung đột và chúng ta chẳng “giáo dục” nhau được gì cả.

Continue reading Cái nhìn yêu thương với cuộc đời